Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Thần điểu và hoa hồng - Thẩm Thệ Hà

4 trả lời, 11 lượt xem — Trang 1 / 1
Thần điểu và hoa hồng
Tác giả: Thẩm Thệ Hà
 
- I -
Hội thảo Tiên nga

Trời trong như ngọc.
Vườn tiên rực rỡ cây Quỳnh cành Dao. Trên một cành hạnh, hai con chim phượng đang uyển chuyển trong một vũ khúc tuyệt vời. Trên một nhánh đào, ba con chim oanh đang líu lo ca hót, âm hưởng vui tươi, thảnh thót như ca ngợi mùa xuân bất tuyệt chốn Bồng Lai.
Tiếng suối reo róc rách đâu đây hòa với tiếng chim ca, tạo thành một khúc tiêu thiều nhã nhạc. Những trái đào non mơn mởn trên cành. Những hương hoa ngào ngạt phảng phất khắp nơi.
Bỗng có tiếng chim hạc reo vang. Từ phương Đông, một nàng tiên áo hồng đang cỡi hạc bay đến. Con hạc dừng lại trước vườn tiên. Nàng áo hồng nhẹ nhàng bước xuống, đến ngồi trên một hòn đá vân cẩm thạch, bên cạnh dòng suối ngọc trong veo. Nàng im lặng nhìn dòng suối, môi nở nụ cười tươi, dường như nàng đang đợi chờ ai.
Lại có tiếng chim ngân vang từ phương Bắc. Và cũng từ phương ấy, một con chim hoàng đang lướt gió bay tới, mang trên lưng một tiên nữ áo thiên thanh. Con chim hoàng cũng dừng lại trước vườn tiên. Nàng áo thiên thanh bước xuống, nhẹ gót sen dưới rặng thùy dương.
Nàng áo hồng cất tiếng:
- Chào Thần nữ Hòa Bình.
Nàng tiên vừa đến cũng cất giọng dịu dàng:
- Chào Thần nữ Chiến Tranh. Chị đợi tôi đã lâu đấy chưa?
- Tôi cũng vừa mới tới.
- Vì bận hái hoa cho Diêu Trì Kim Mẫu nên tôi đến hơi trễ.
- Còn tôi lẻn trốn Tây Vương Mẫu từ sáng sớm, đi ngay một đường lả lướt đến đây.
Nàng áo thiên thanh nhoẻn cười:
- Chị không sợ Vương Mẫu trừng phạt à?
- Vương Mẫu làm sao biết được mà trừng phạt? Vả lại, lần này tôi còn có nhiều quyết định quan trọng.
Câu chuyện đến đây thì có tiếng chim phượng hót vang từ phương Nam. Từ trong vầng mây ngũ sắc, con chim phượng từ từ lướt tới, một nàng tiên áo màu hoàng yến xoa nhẹ vào lưng chim:
- Hạ xuống.
Con phượng vâng lời, hạ cánh đậu dưới một cội đào. Nàng áo hoàng yến nhẹ nhàng tiến vào vườn hoa muôn sắc. Thần nữ Hòa Bình reo lên:
- Kìa, Tình Thương Tiên Tử.
Nàng áo hồng nói to:
- Chị Tình Thương bao giờ cũng đến trễ.
Nàng áo hoàng yến cười dịu dàng:
- Tình Thương bao giờ cũng đến trễ, đó là một định luật của Thượng Đế.
- Thượng Đế ban hành định luật đó bao giờ vậy chị?
- Chị là Tiên, chị phải biết chớ.
Thần nữ Hòa Bình mỉm cười:
- Hòa Bình và Tình Thương phải đến trễ, vì nếu đến sớm, thì Thần nữ Chiến Tranh còn có ích lợi gì.
Nàng áo hồng đỏ mặt:
- Hai chị nói đúng đó, nhưng mỗi chúng ta đều có sứ mạng riêng, sứ mạng nào cũng thiêng liêng cao cả như nhau.
Nàng áo thiên thanh ôn tồn nói:
- Mời hai chị ngồi xuống đã, rồi chúng ta thảo luận cho vui. Người trần thế họ hay hội thảo, nhưng họ chỉ nhằm mục đích hoan hô, đả đảo. Còn chúng ta hội thảo nhằm mục đích tìm ra chân lý để hoán cải đời sống loài người. Vậy phải luôn luôn hòa nhã và đặt vấn đề cho đúng phép.
Cả ba ngồi xuống tảng đá vân. Hai đàn chim yến, chim oanh từ trên cành dao cành quỳnh sà xuống trước mặt ba nàng, cùng cất tiếng thanh tao hợp xướng một khúc ca êm đềm thanh thoát. Ba nàng lặng im nghe. Cùng một bản nhạc mà ba nàng lộ ba vẻ mặt. Vẻ mặt của Thần nữ Chiến Tranh cau có, hung dữ, như chứa đựng sự thù hận muôn đời. Nàng Hòa Bình có vẻ mặt vui tươi, như chan hòa sự lạc quan, hạnh phúc. Nàng Tình Thương lộ gương mặt dịu hiền khả ái, như muốn gieo yêu thương cho tất cả muôn loài.
Điệp khúc yến oanh còn thảnh thót thì nàng áo hồng đã khoát tay ra lệnh:
- Cho chúng bây lui.
Hai đàn chim ngoan ngoãn tung cánh bay đi.
Nàng áo hồng hăng say đề nghị:
- Chúng ta bắt đầu cuộc thảo luận đi thôi.
Nàng áo thiên thanh vui vẻ:
- Đồng ý.
Nàng áo hoàng yến dịu dàng:
- Chúng tôi xin nhường chị Chiến Tranh đặt vấn đề.
Thần nữ Chiến Tranh gật đầu, mắt long lanh như hai vì sao sáng:
- Các chị nhìn xuống trần thế, thấy loài người ngày nay có tiến bộ hơn ngày xưa chăng?
Thần nữ Hòa Bình hớn hở:
- Loài người ngày nay tiến bộ hơn xưa rất nhiều.
Tình Thương Tiên Tử cũng chân thành xác nhận:
- Loài người đã tiến bộ rất nhanh nhờ khoa học. Ngày nay họ có nhiều pháp thuật mầu nhiệm hơn chúng ta.
Thần nữ Chiến Tranh cau mày bất mãn:
- Họ có tài phép gì hơn chúng ta đâu?
Thần nữ Hòa Bình nhận xét:
- Họ có tài nghe ngàn dặm nhờ Vô tuyến điện; họ có tài thấy ngàn dặm nhờ Vô Tuyến Truyền Hình. Họ có tài bay tập thể ngàn dặm nhờ phản lực cơ; họ có tài đánh nhau cách xa ngàn dặm nhờ Hỏa tiễn Liên lục địa. Những pháp thuật này, trong chúng ta mấy ai có được?
Tình Thương Tiên nữ góp lời:
- Bửu bối của họ cũng thần diệu hơn bửu pháp của chúng ta. Bửu pháp chúng ta mỗi lúc chỉ hạ sát được một người hay vài người; bửu bối của họ mỗi lúc có thể sát hại hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn người. Họ chế tạo được bom nguyên tử, bom khinh khí, bom bạch kim, bom vi trùng, bửu bối nào cũng vô cùng lợi hại. Thái Cực đồ của Hải Triều thánh nhân, Hạnh huỳnh kỳ của Tôn Tẫn, Khổn Thiên thằng của Thái Ất chân nhân có thấm thía gì với những khí giới tối tân của loài người.
Thần nữ Chiến Tranh nhếch nụ cười mai mỉa:
- Hai chị quá ca ngợi loài người mà làm mất cả nhuệ khí của mình. Dầu họ có tài ba thế nào đi nữa, họ vẫn phải chịu sự chi phối huyền diệu của thần quyền, nghĩa là của chúng ta, của những đấng thiêng liêng như Phật Tổ, Chúa Trời, Thượng Đế.
Tình Thương Tiên nữ mỉm cười:
- Rốt cuộc rồi chúng ta chỉ còn một chút vinh dự đó, nhưng chỉ sợ rằng ta cũng không còn giữ được lâu.
- Chị bi quan quá! Tại sao ta không còn giữ được lâu?
- Vì loài người mỗi ngày mỗi tiến bộ. Khoa học, Chủ nghĩa duy vật làm cho họ mất tin tưởng ở Thần quyền.
- Ngày ấy hãy còn lâu, mà cũng có thể không bao giờ đến, một khi còn chúng ta. Nghĩ cho kỹ, loài người sở dĩ được tiến bộ như ngày nay ấy là nhờ sự thúc đẩy của tôi.
Thần nữ Hòa Bình lộ vẻ ngạc nhiên:
- Tại sao lại nhờ chị?
Thần nữ Chiến Tranh cười đắc ý:
- Nhờ tôi thúc đẩy họ gây chiến tranh liên miên.
- Chị thúc đẩy họ gây tội ác?
- Phải, vì theo tôi nghĩ, có chiến tranh loài người mới tiến bộ.
- Chị ngụy biện rồi.
- Không đâu, đó là sự thật. Chị xem: nhờ có chiến tranh mà nước Mỹ, nước Nga trở thành siêu cường quốc, nước Việt Nam nhỏ bé mới mở rộng được bờ cõi nhờ kế hoạch Nam tiến và trở nên một dân tộc anh hùng được cả thế giới kính phục ngày nay.
Tình Thương Tiên Tử nhoẻn nụ cười hiền lành:
- Còn gì nữa không chị?
Thần nữ Chiến Tranh hiu hiu tự đắc:
- Còn rất nhiều. Nhờ có chiến tranh, các nước mới tranh đua nhau rèn luyện bửu bối, càng ngày càng lợi hại khủng khiếp. Họ luyện bửu bối này để trừ bửu bối kia, và lúc nào họ cũng tìm tòi, phát minh, sáng chế những khí giới tối tân làm vật trấn quốc.
Tình Thương Tiên Tử lộ vẻ buồn buồn:
- Chị lấy làm hãnh diện với những thành tích đó hay sao?
- Tức nhiên là phải hãnh diện, chớ đâu lại bi quan như chị.
- Tôi bi quan thật, chị ạ. Bi quan vì những thành tích của chị.
- Tại sao lạ vậy?
- Vì chị vô tình sẽ đưa nhân loại đến chỗ tận diệt. Chị thử tưởng tượng một ngày kia, nếu tất cả khí giới kia đem ra sử dụng, loài người làm sao còn sống nổi với hàng loạt bom nguyên tử, khinh khí, bạch kim, vi trùng nổ cùng một lượt khắp nơi. Chẳng những loài người sẽ bị tận diệt, mà đến cả muôn loài trên quả đất cũng phải tiêu tan. Đến lúc đó, chị mới thấy chị đã gây tội ác biết chừng nào.
Thần nữ Chiến Tranh thản nhiên nói:
- Loài người chẳng đến nỗi ngu muội mà dùng những khí giới ấy để tận diệt lẫn nhau.
Tình Thương Tiên Tử cười nhẹ nhàng:
- Vì còn có tôi và chị Hòa Bình, phải không chị?
- Phải rồi, hai chị phải thi hành sứ mệnh của mình đúng lúc.
Thần nữ Hòa Bình đưa tay lên miệng che một nụ cười:
- Chị tàn phá, còn chúng tôi xây dựng. Tại sao có thể nói là sứ mệnh đều cao cả? Chị Tình Thương gieo rắc tình thương cho nhân loại.
Tình Thương Tiên Tử tiếp lời:
- Chị Hòa Bình đem lại hòa bình cho thế giới.
Thần nữ Hòa Bình tiếp:
- Tôi giúp loài người sống trong cảnh an lạc.
Tình Thương Tiên Tử nói:
- Tôi giúp loài người hưởng hạnh phúc trong sự thương yêu nhau.
Thần nữ Chiến Tranh không nhường nhịn:
- Còn tôi giúp loài người tiến bộ.
Dứt lời, Thần nữ Chiến Tranh chỉ xuống trần giới, môi nở nụ cười hiểm độc:
- Chị hãy nhìn thử nước Việt Nam bé nhỏ kia, họ đang tàn sát lẫn nhau, họ đang sống trong cảnh cốt nhục tương tàn.
Thần nữ Hòa Bình chau mày:
- Một tiểu thế chiến đang diễn ra nơi ấy một cách tàn khốc.
Tình Thương Tiên Tử đưa mắt đau xót nhìn nàng áo hồng:
- Và đó là kỳ công của chị đấy ư?
Thần nữ Chiến Tranh không chút cảm động:
- Phải rồi, tôi đã sử dụng quyền lực của mình giúp cho họ tiến bộ.
Tình Thương Tiên Tử rươm rướm lệ:
- Chị tàn nhẫn quá! Loài người không cần tiến bộ dưới nanh vuốt hung tàn của chị; loài người cần tình thương và hạnh phúc.
Thần nữ Hòa Bình ôn hòa:
- Đúng vậy, nhân loại đang cần hòa bình.
Tình Thương Tiên Tử cầm lấy tay Thần nữ Hòa Bình, giọng chan hòa niềm thương cảm:
- Mình phải mau cứu vớt dân tộc nhỏ bé nhưng anh hùng kia.
Thần nữ Hòa Bình đứng lên:
- Việc này cần phải có chị trợ giúp. Chị mau đem tình thương rải khắp mọi nơi, mọi người.
- Và chị mau đem hòa bình cho dân tộc Việt Nam được sống trong cảnh thái hòa an lạc.
Như biết ý chủ nhân, hai con chim hoàng và chim phượng đến phủ phục dưới tảng đá vân. Tình Thương Tiên Tử Và Thần nữ Hòa Bình từ giã bạn, rồi cỡi chim thần bay về hạ giới.
Đăng nhập để trả lời
0
- II -
Thảm họa chiến tranh

Nơi hạ giới.
Tại nước Việt Nam anh dũng, chiến tranh gieo khủng khiếp khắp cả mọi nơi, gieo đau khổ cho tất cả mọi người.
Đôi chim phượng và chim hoàng đưa hai nàng tiên đi thị sát khắp nơi, từ Bắc chí Nam, từ Nam Quan đến mũi Cà Mau. Cảnh bom rơi, đạn nổ, nhà cửa điêu tàn, cảnh chết chóc thảm thương, sinh ly tử biệt, làm cho hai nàng không cầm được lòng thương cảm dạt dào.
Thần nữ Hòa Bình ngậm ngùi nói:
- Không ngờ chị Chiến Tranh gây nên những thảm họa như thế này.
- Mình hãy hàn gắn lại những vết thương chiến họa.
Hai nàng tiên cho chim đáp xuống một bãi chiến vừa tàn. Thấy chiến binh chồng chất, nhà cửa đổ nát, cây cối ngả nghiêng. Trước một ngôi nhà đã biến thành đống gạch vụn, hai đứa trẻ đang khóc lóc thảm thiết. Đứa gái trạc mười ba tuổi, đứa trai trạc mười hai. Hai gương mặt khôi ngô đã trở thành hốc hác, vì sợ hãi và đau khổ.
Nàng áo thiên thanh bước đến, vuốt tóc đứa bé gái ngây thơ:
- Tại sao em khóc?
Cô bé đáp qua giọng nức nở:
- Ba má em chết hết rồi, chị ơi!
- Em tên gì?
- Dạ, em tên Liên, còn em em tên Tuấn.
Nàng áo hoàng yến xoa đầu thằng Tuấn:
- Hai em không bị thương gì cả chứ?
Cậu bé đưa tay gạt nước mắt, giọng nghẹn ngào:
- Chúng em không bị thương nhờ núp trong hầm trú ẩn sau vườn. Mà cũng vì chúng em còn nhỏ, họ mới buông tha.
- Các em còn bà con thân quyến gì không?
- Em còn bà ngoại ở tỉnh.
Thằng bé nhìn hai nàng tiên. Nó ngờ ngợ như đã trông thấy hai nàng lâu rồi, nhưng nó không nhớ ở đâu. Vẻ mặt nàng áo thiên thanh sao mà hiền lành; vẻ mặt nàng hoàng yến sao mà từ bi đáng mến. Nó ngập ngừng nói:
- Chị ơi, hình như em đã gặp chị nhiều lần.
- Em gặp chị ở đâu?
- Em không nhớ.
Liên cũng nhìn chăm chú hai nàng tiên và cô bé cũng có cảm giác như em. Bỗng chợt nhớ ra, Liên nhanh nhẩu đỡ lời em:
- Phải rồi, chúng em đã trông thấy hai chị trong tranh.
Tuấn quên cả u sầu, hồn nhiên reo lên:
- Đúng rồi, em đã trông thấy chị trong tranh. Chị giống hệt những nàng tiên trong sách mà chúng em thường đọc.
Liên dịu dàng hỏi:
- Phải hai chị là tiên không?
Nàng áo hoàng yến nở nụ cười tươi tắn:
- Hai em đoán đúng. Vậy hai em có mơ ước gì, chị sẽ giúp cho hai em thỏa nguyện.
Liên nhớ đến những truyện thần tiên nàng đã đọc, nhớ đến những quyển sách ước và ứng nghiệm ly kỳ. Tuấn cũng nhớ đến những phép thuật thần thông của tiên nga, có thể cải tử hoàn sanh, có thể giúp cho con người thỏa mọi điều nguyện ước.
Đắn đo giây phút, Tuấn thành thật phát biểu nguyện vọng của mình:
- Em muốn cho ba má em sống lại.
Nàng áo hoàng yến đưa mắt nhìn nàng áo thiên thanh, cả hai đều thở dài. Tình Thương Tiên Tử dịu dàng nói:
- Con người có số mạng, dầu hai chị có phép cải tử hoàn sanh cũng không thể cãi lại mệnh Trời. Điều ao ước đầu tiên của em chứng tỏ em là đứa con chí hiếu đáng khen. Rất tiếc, chị không thể giúp hai em thỏa nguyện ước ấy được. Hai em hãy bày tỏ điều mơ ước khác.
Tuấn cúi mặt buồn so. Liên thay em phát biểu:
- Giữa thời buổi chiến tranh, em không mơ ước gì cao xa, em chỉ mong sao chúng em có thể tránh mọi thảm họa do chiến cuộc gây ra.
Tuấn tiếp lời chị:
- Em thì mong được hưởng hạnh phúc yên vui với đồng bào, trên mảnh đất quê hương của chúng em.
Thần nữ Hòa Bình xòa bàn tay ra, trên tay nàng bỗng hiện lên một con chim xanh xinh xắn kỳ lạ. Nàng âu yếm bảo Liên:
- Chị tặng em con chim thần này. Nó sẽ đưa em đến những nơi an toàn, tiếng hót của nó sẽ xóa tan bao thù hận, nó giúp em tránh mọi thảm họa chiến tranh.
Tình Thương Tiên Tử đưa ngón tay lên khoảng không, trên ngón tay nàng bỗng hiện ra một cánh hoa màu hồng tuyệt đẹp. Nàng nhoẻn cười bảo Tuấn:
- Chị tặng em cánh hoa này. Nó là đóa hoa thần, gieo tình thương cho tất cả mọi người. Nó sẽ giúp cho các em tìm được chân hạnh phúc.
Chị em Liên tiếp nhận hai báu vật, Liên cảm động nói:
- Chúng em rất cảm ơn hai chị.
Tình Thương Tiên Tử dịu hiền căn dặn:
- Trước khi từ giã, chị có vài lời dặn dò hai em. Hiện nay là thời kỳ Mạt pháp hỗn loạn vô cùng, yêu quỷ ra đời để phá hoại Đời và Đạo. Ngoài đời đầy rẫy bọn yêu ma quỷ quái, gậm nhấm xương tủy đồng bào, gây nên cảnh cốt nhục tương tàn, thịt rơi máu đổ. Trong Đạo, bọn Thiên Ma Ba Tuần mặc áo nhà sư, bọn quỷ Sa Tăng mặc áo nhà tu để phá Đạo, âm mưu thâm độc tiêu diệt các tôn giáo. Với hai bửu pháp hai chị vừa tặng, các em sẽ nhìn rõ chân tướng mọi hạng người. Chị mong hai em sẽ thành công trong việc dùng Tình Thương để hoán cải Dân tộc và Đạo pháp.
Lời dặn dò của Tiên Tử quá cao xa, ra ngoài sự hiểu biết của hai đứa trẻ. Mặc dầu không thâu nhận được hết ý nghĩa thâm thúy của lời khuyên, Liên và Tuấn cũng hiểu được phần nào, chúng kính cẩn lắng nghe như muốn ghi khắc vào tim óc.
Dặn dò xong, hai nàng tiên nhẹ nhàng thót lên mình chim, vẫy tay giã biệt hai đứa trẻ. Đôi phượng hoàng tung cánh bay vút tận trời xanh, tà áo thiên thanh và hoàng yến hòa cùng vầng mây ngũ sắc.
Hai trẻ kinh ngạc đưa mắt nhìn theo. Chúng có cảm giác như vừa trải qua một giấc chiêm bao vừa rùng rợn hãi hùng, vừa êm đềm thơ mộng.
Đăng nhập để trả lời
0
- III -
Trên đường phiêu lãng

Được hai bửu pháp tiên nga, Liên và Tuấn quyết định làm một cuộc lãng du để thí nghiệm sự nhiệm mầu của chúng.
Sau khi lo chôn cất thi hài cha mẹ nhờ sự giúp đỡ của những láng giềng còn sống sót, hai trẻ thành thật cảm ơn rồi từ giã họ lên đường.
Trời đã xế chiều. Hoàng hôn nhuộm tím chân trời tây và đàn chim ríu rít tìm về tổ ấm. Tuấn bâng khuâng hỏi chị:
- Đêm nay mình ngủ ở đâu, hở chị?
Liên đưa mắt nhìn qua rặng cây:
- Mình tìm một ngôi nhà gần đây ngủ tạm. Từ nay, chị em ta là hai đứa trẻ lạc loài, cầu sương điếm cỏ đều có thể là nhà.
- Hoàn cảnh này làm cho em nhớ đến hai câu thơ thầy em dạy trong lớp:
“Hỡi ơi trời đất vô cùng rộng,
Nhưng biết tìm đâu một mái nhà?”

Liên mỉm nụ cười khả ái:
- Sao lại không biết tìm đâu? Kìa, qua rặng cây có một mái nhà cũ kỹ, đó là mái nhà chúng ta tạm trú đêm nay.
Dứt lời, Liên nắm tay em, chạy về phía sau rặng cây. Con chim xanh bỏ vai Liên bay vút đến trước, cất tiếng hót líu lo. Đến trước ngôi nhà, Liên dừng bước gọi chim nhưng nó lắc lư cái đầu tỏ ý không chịu. Hai trẻ không biết làm thế nào, đành cất bước theo chim. Con chim thần bay chầm chậm rồi dừng lại trước một túp lều tranh. Nó vẫn không ngừng tiếng hót. Từ trong lều bước ra một bà lão. Bà đưa mắt kinh ngạc nhìn chim, nhìn hai đứa trẻ, cất giọng khàn khàn:
- Hai cháu từ đâu lạc đến đây? Trời đã tối rồi, hai cháu hãy vào nhà bà ngủ tạm đêm nay.
Liên lễ phép nói:
- Chiến trận đã làm cho ba má cháu chết, nhà cửa bị cháy, hai cháu lỡ đường lạc bước đến đây. Cảm ơn bà đã cho ngủ tạm.
Hai trẻ theo bà cụ vào lều. Thấy đóa hoa hồng kỳ lạ cài trên túi áo cậu bé, bà cụ bỗng thấy một niềm xót thương dâng lên dạt dào trong tâm khảm. Bà dọn cơm cho chúng ăn, sửa soạn giường cho chúng ngủ...
Bữa cơm vừa xong, con chim xanh đậu trên vai cô bé bỗng cất tiếng:
- Nữ tiểu chủ, nữ tiểu chữ.
Liên đưa tay vuốt nhẹ trên lưng chim, hỏi khẽ:
- Có chuyện gì thế, hở thần điểu?
Con chim đáp nhanh:
- Hãy xuống hầm núp đi. Mau lên... Mau lên...
Biết thần điểu báo điềm bất thường, Liên vội hỏi bà cụ:
- Nhà có hầm núp không, thưa cụ?
Bà cụ kinh ngạc nhưng cũng lanh ý đáp nhanh:
- Có. Hai cháu theo bà.
Bà cụ và hai đứa trẻ vừa chui xuống hầm trú ẩn thì những tiếng nổ vang dội gần đó làm rung chuyển cả túp lều mộc mạc. Tuấn hỏi chị:
- Mọt chê hay đại bác vậy chị?
- Đại bác thứ dữ.
- Rơi ở đâu vậy chị?
- Hình như hai trái rớt xuống ngôi nhà chúng ta định xin tạm trú ban nãy. Vài trái nữa gần đây.
Tuấn lè lưỡi, nhăn mặt:
- Hú hồn, nếu không nhờ thần điểu, chúng ta đã theo ba má rồi.
Bà cụ ngơ ngác nhìn hai trẻ. Qua giây phút kinh hồn, bà cụ ngắm nghía con chim xanh kỳ dị đậu trên vai cô bé. Con chim lại lên tiếng:
- Hết pháo kích rồi. Lên đi, nữ tiểu chủ.
Nghe theo lời chim, ba người rời khỏi hầm núp. Bà cụ chưa kịp hỏi han gì thì chim xanh lại giục Liên:
- Tất cả hãy theo tôi. Mau lên, mau lên.
Con chim rời khỏi vai Liên bay ra khỏi túp lều, bà cụ và hai trẻ vội vàng theo sau. Thần điểu bay thẳng đến ngôi nhà vừa bị pháo kích. Ngôi nhà đã sụp đổ phân nửa. Mọi người vừa vào nhà, những tiếng nổ dữ dội lại vang lên phía túp lều. Bà cụ tái mặt, run run:
- Tiêu tan nhà cửa bà rồi, cháu ơi!
Mọi người im lặng. Liên nắm tay bà cụ như muốn chia xớt nỗi lo âu của bà. Nửa giờ sau, con chim xanh mới lên tiếng:
- Hết pháo kích rồi. An tâm đi, nữ tiểu chủ.
Dưới ánh trăng mười sáu, Liên thấy rõ ngôi nhà này bị sụp đổ phía sau. Trong nhà không có ai, Liên đoán gia đình nhà này bị chết trong đống gạch đổ ngổn ngang. Bà cụ thở dài nói:
- Chiến tranh ghê gớm thật!
Liên vuốt nhẹ đầu chim, trách khẽ:
- Sao thần điểu không cứu gia đình này mà để cho họ chết thảm thiết như thế?
Con chim xanh cất giọng dàu dàu:
- Làm thế nào cứu hết được những nạn nhân của chiến tranh? Vả lại, nữ tiểu chủ không biết chớ, chủ nhà này là một con quỷ râu xanh hung tợn nhất trong xóm đã giết oan nhiều người dân lương thiện và làm cho bao gia đình tan nát. Cả vùng này đều sợ hắn. Luật quả báo mà.
Liên đưa mắt nhìn bà cụ:
- Có thật thế không, thưa cụ?
Bà cụ lại thở dài, gật đầu.
Bà cụ đưa hai trẻ trở về túp lều. Vào trong nhà, Liên thấy cái hầm núp bị vỡ tung, nhưng ngôi lều chỉ sạt đi một góc. Bà cụ biết mình vừa thoát chết nhờ hai đứa trẻ và con chim thần.
Sáng hôm sau, hai trẻ từ giã bà cụ, lên đường. Con chim xanh đậu trên vai cô bé, cất tiếng lảnh lót:
- An tâm đi, bà cụ. Trời, Phật bao giờ cũng phò hộ người hiền lương.
* * * * *
Vài tháng sau, hai đứa trẻ đặt chân đến thủ đô Sài Gòn. Trong thời gian qua, chúng đã phiêu lãng từ làng này sang làng khác bằng hai đôi chân nhỏ bé, chớ không nhờ đến những phương tiện lưu thông của xã hội văn minh. Chúng muốn đi khắp mọi nơi, hòa mình vào lòng dân tộc, để gieo rắc Tình Thương cho tất cả mọi người.
Lần đầu tiên đặt chân đến thủ đô, hai trẻ vô cùng ngạc nhiên trước cảnh rộn rịp tưng bừng, xa hoa lộng lẫy. Chúng bước từng bước ngập ngừng. Chúng nhìn hết cái lạ này đến cái lạ khác. Đến khi đã đói mèm, chúng mới vào đại một nhà xin ăn. Mấy ngày qua, chúng đã quen sống như thế. Chúng không có đồng bạc nào trong túi, mà chúng cũng không nghĩ cách làm ra tiền. Vào nhà nào, chúng cũng được tiếp đãi niềm nở tử tế và ra đi bao giờ chúng cũng để lại Tình thương, cả với những tấm lòng sắt đá.
Lần này bước vào một ngôi biệt thự nguy nga, ông chủ nhà sang trọng đã ra lệnh cho người ở đuổi chúng ra. Nhưng đứng trước chúng, người đầy tớ bỗng thấy xót thương, không thể cất lời xua đuổi. Bà chủ nhà từ trong bước ra, to tiếng quát tháo:
- Đuổi chúng đi, coi chừng chúng ăn cắp đồ đa.
Nhưng khi nhìn đến hai đứa bé, tự nhiên bà cảm thấy xót thương, giọng bà dịu lại một cách lạ lùng:
- Ồ hai cháu! Hai cháu vào nhà nghỉ ngơi, hai cháu muốn ăn gì cũng có. Hai cháu cứ ở đây, tội gì phải lang thang ngoài đường.
Liên biết bà ta dịu giọng là do tác dụng của đóa hoa thần, chớ thật ra bà ta không phải là người nhân đức. Tuy vậy, hai chị em nó cũng theo gót bà ta vào nhà. Trưa hôm ấy, chúng được bà chủ nhà sang trọng thết một bữa cơm đầy cao lương mỹ vị. Bà còn cầm chúng ở lại một đêm để được cái hân hạnh đãi thêm chúng một bữa cơm chiều thịnh soạn hơn.
Tối hôm ấy, chủ nhà có khách thật đông, người nào cũng có vẻ quý phái sang trọng. Bà chủ nhà dành cho chị em Liên một căn phòng, cạnh phòng khách. Tiếng ồn ào bên ngoài làm cho hai đứa trẻ không ngủ được. Chúng ra đứng tựa cửa phòng, vạch màn hoa nhìn vào phòng khách.
Những người khách quý của chủ nhà đang ăn uống say sưa, nói cười vui vẻ. Họ đang bàn đến những chuyện quốc gia đại sự, nhận định thời cuộc nước nhà, luận bàn tình hình quốc tế. Người nào cũng có vẻ thương nước mến dân, dốc hết tâm huyết vào công việc an bang tế thế.
Con chim thần bỗng nói khẽ vào tai Liên:
- Nữ tiểu chủ muốn biết họ là ai không?
Cô bé cũng nói thật khẽ:
- Họ toàn là những chánh khách, những nhân vật ưu tú của quốc gia.
- Không phải vậy đâu, nữ tiểu chủ.
- Vậy họ là ai?
- Có khó gì, nữ tiểu chủ cứ lấy đóa hoa hồng đưa trước mắt, hoa thần sẽ giúp tiểu chủ nhận rõ chân tướng mọi người.
Nghe theo lời chỉ bảo của chim xanh, Liên mượn đóa hoa thần của Tuấn đưa trước mắt, đóa hoa như bừng lên tia sáng soi rõ chân tướng đám tân khách hòa hoa. Lạ kỳ chưa, Liên không còn thấy bọn người khoác áo hào hoa kia nữa, mà chỉ thấy một lũ nửa người nửa ngợm, giống như lũ quỷ sứ, yêu tinh. Liên sợ hãi, nhắm mắt lại, không dám nhìn hiện tượng đó nữa. Tuấn dành lấy đóa hoa đưa trước mắt và nó chợt thét lên một tiếng khiếp đảm, hãi hùng.
Con chim thần trấn an hai trẻ:
- Đừng sợ gì cả, không ai dám làm gì chúng ta đâu.
Liên trấn tĩnh tinh thần, nói qua hơi thở dồn dập:
- Thật chẳng khác nào nhìn qua một tấm kính chiếu yêu. Thì ra bọn họ toàn là yêu tinh, quỷ quái cả.
Con chim ôn tồn giải thích:
- Thời này là thời yêu quỷ lộng hành để gạn lọc lại tinh anh của nhân loại. Bọn họ giả vờ thương dân yêu nước, nhưng thật ra đang mưu đồ gây xáo trộn để tranh quyền cướp của, để vinh thân phì da trên xương máu đồng bào.
- Vậy không có những người thương dân yêu nước chân thành sao?
- Có chứ, có rất nhiều anh hùng vô danh và hữu danh đã bỏ mình vì tổ quốc, và còn rất nhiều người đang tiếp tục nối gót họ để dành tự do, hòa bình cho đất nước.
Thằng Tuấn từ nãy giờ lặng im nghe, nó chợt lên tiếng:
- Làm thế nào diệt trừ bọn yêu quái này?
Chim thần thản nhiên đáp:
- Luật nhân quả mà, rồi chúng sẽ bị diệt bằng cách này hay cách khác, như con quỷ râu xanh hôm nào. Chúng ta có bổn phận gieo tình thương chớ không có pháp thuật để giết người, dầu là bọn người hung dữ.
Nói đến đây, chim thần bỗng bay vút ra ngoài phòng khách, cất tiếng gọi Liên:
- Nữ tiểu chủ, hãy theo tôi.
Liên và Tuấn vội vã chạy theo. Bọn tân khách đang bàn tán ồn ào bỗng im lặng ngạc nhiên nhìn hai đứa trẻ. Liên thấy họ vẫn hào hoa như thường, nhưng Tuấn với đóa hồng trước mắt, thấy họ đang nhìn nó với đôi mắt vô cùng hung tợn. Có con quỷ nhăn nanh phun ra một ngọn lửa xanh lè. Có con yêu đưa bàn tay đầy móng vuốt toan chụp nó. Có con tinh mặt rằn thở ra một làn hắc khí cuồn cuộn như khói. Tuấn sợ hãi, thụt lùi mấy bước. Con chim thần bỗng cất tiếng hót thanh tao, làm cho ngọn lửa phụt tắt, làm hắc khí tan biến. Bọn yêu tinh run sợ, khiếp đảm.
Tuấn lấy lại bình tĩnh, đưa cánh hoa hồng ra phía trước. Bọn yêu quỷ đều lùi lại, mắt chúng bỗng rươm rướm lệ.
Con chim thần gọi to:
- Thôi, chúng ta đi.
Rồi nó bay ra khỏi nhà. Hai trẻ nhanh nhẹn bước theo.
Khi chị em Liên chạy theo thần điểu ra tới đầu đường, con chim xanh thét to lên khẩn cấp:
- Nằm xuống, nằm xuống...
Thần điểu sà sát đất, Liên và Tuấn cũng bắt chước nằm sát xuống lề đường. Vừa lúc đó, một tiếng nổ chát chúa phía sau lưng và hai tiếng nổ liên tiếp phía xa xa. Vài phút sau, còi báo động hụ lên, âm hưởng kéo dài trong đêm nghe thật rừng rợn, hãi hùng. Tiếp đến tiếng phi cơ réo lên trên không trung, ánh hỏa châu soi sáng cả bầu trời.
Con chim thần vỗ cánh bay lên:
- Dứt rồi, đứng lên đi, tiểu chủ.
Liên vừa chỗi dậy vừa hỏi:
- Sao còi báo động còn hụ?
- Hụ thì hụ, nhưng hết nguy hiểm rồi.
- Hình như đạn pháo kích nổ ngay ngôi biệt thự chúng ta vừa ra.
- Phải rồi, nếu chậm chân, chúng ta bị chôn chung với bọn quỷ sống ban nãy.
- Bộ bọn họ chết cả sao?
Thần điểu nhắc lại lời nói trong biệt thự:
- Quả báo mà.
Liên thở dài não nuột:
- Nhưng cũng có những người lương thiện bị chất oan.
- Chiến tranh tàn nhẫn như vậy đó. Từ khi khói lửa về thành, không có nơi nào có thể gọi là an toàn nữa.
Tuấn nắm tay Liên, giục chị:
- Mình đi tìm nơi khác tạm trú đêm nay đi chị. Em mệt lắm rồi.
Con chim xanh như biết ý cậu bé, là là bay đi trước. Hai đứa trẻ cất bước theo sau, tâm hồn vẫn còn dao động vì những tiếng nổ kinh hồn.
Đăng nhập để trả lời
0
- IV -
Chân và giả

Sáng hôm sau, chị em Liên dẫn nhau dạo phố. Đường nào cũng tấp nập, trai thanh gái lịch dập dìu.
Không khí chiến tranh biến đâu mất, nhường chỗ cho sinh hoạt rộn rịp của thủ đô. Liên vui tươi, Tuấn hớn hở, tạm quên đi những ngày đau khổ đã qua.
Tuấn vui vẻ nói:
- Sài Gòn vui quá, hén chị?
Liên tươi cười:
- Hèn gì dân quê hay đổ dồn về thủ đô.
Thần điểu xen vào:
- Không phải dân quê ham vui mà về đây đâu. Họ muốn tìm nơi tương đối an toàn.
Liên chau mày:
- Như chúng mình chứ gì! Nhưng rồi cảnh chết chóc vẫn diễn ra. Bao giờ đất nước mới thanh bình, cho người dân hiền lành hết khổ?
Hai chị em im lặng. Con chim cũng thôi líu lo. Xe cộ vẫn ồn ào; khách đi đường vẫn tấp nập.
Chợt nhớ sự linh ứng đêm qua, Tuấn đưa đóa hoa hồng trước mắt, chú ý quan sát người qua đường. Nó bỗng thét lên, kinh ngạc:
- Chị ơi, lạ quá!
- Gì mà lạ?
Tuấn trao đóa hoa thần cho chị:
- Chị xem thử thì biết.
Liên tiếp lấy đóa hoa, đưa trước mắt. Liên thấy quanh mình đủ hạng người: kẻ mặt xanh, kẻ mặt rằn; người đầu trâu, người mặt ngựa; cũng có kẻ hiền lành chất phác, cũng có người phong nhã hào hoa. Thật là một xã hội phức tạp lẫn lộn những người lương thiện với lũ yêu ma quỷ quái.
Cô bé rùng mình, không dám xem nữa. Con chim thản nhiên nói:
- Xã hội có hai bộ mặt và con người cũng có hai bộ mặt.
Liên buồn rầu nói:
- Đó là sự thật hay chỉ là ảo giác?
- Khi ảo giác tan đi thì chỉ còn sự thật.
- Vậy thì làm sao xã hội được bình yên?
- Không có nước nào trên thế giới được bình yên hoàn toàn. Chỉ có chốn Niết Bàn, Cực Lạc hay Thiên Đường... mới là những chốn thanh tịnh bình yên.
Liên chán nản, thở dài:
- Làm thế nào để tạo được Thiên Đường ở hạ giới?
- Phải làm cho chiến tranh chấm dứt và làm cho người người thương yêu lẫn nhau.
Liên lấy lại niềm tin tưởng:
- Mình có thể làm được việc ấy không?
- Rất khó nhưng mình cứ làm.
Tuấn thấy cần góp ý kiến:
- Em có đóa hoa Tình Thương, chị có chim Hòa Bình, lo gì mình không thành công?
- Khó lắm, em ơi! Mình chỉ gieo rắc tình thương cho từng người hoặc từng gia đình, thì biết đến bao giờ tất cả đồng bào trong nước mới thương yêu lẫn nhau?
- Phải chi Tiên nữ tặng mình hàng vạn đóa hoa thần, mình sẽ kêu gọi hàng vạn người đồng tâm hợp tác.
Thần điểu hiểu rõ tâm trạng bối rối của hai chị em Liên, nó thấy cần làm sáng tỏ thêm vấn đề:
- Cái khó nữa là, trên đất nước ta không phải chỉ toàn là đồng bào, mà còn bao nhiêu người nước ngoài đang xen vào cuộc chiến. Làm sao cho họ biết thương yêu dân ta?
Liên tỏ vẻ lạc quan:
- Miễn dân mình biết thương yêu lẫn nhau thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết tốt đẹp.
Tuấn thực tế hơn hết:
- Em đói rồi, mình đi ăn cơm đi chị.
Liên nắm tay em âu yếm:
- Em chỉ giỏi tài đòi ăn.
Tuấn cười lém lỉnh:
- Tình thương phải đi đôi với no ấm chứ chị.
* * * * *
Trưa hôm ấy, chị em Liên ăn cơm ở một gia đình Phật tử. Chủ nhà là đôi vợ chồng hiền lành, chồng làm ký giả và vợ làm thư ký kế toán cho một hãng buôn. Chị em Liên đã dùng một bữa cơm đạm bạc nhưng ngon hơn bữa cơm đầy cao lương mỹ vị đêm qua, nhờ tấm lòng chân thành cởi mở của chủ nhân.
Chủ và khách ăn chung mâm. Con thần điểu chỉ ăn vài trái cây tươi. Trong bữa cơm, Liên hỏi chủ nhà:
- Ông viết báo, chắc ông hiểu biết nhiều vấn đề sâu rộng. Vậy ông có biết hiện nay ai là sứ giả của Tình Thương?
Ông ký giả còn trẻ và rất vui tính. Nghe câu hỏi cầu kỳ của cô bé, ông ta mỉm cười đáp:
- Những bậc chân tu.
- Của tôn giáo nào?
- Phật giáo và Thiên Chúa giáo.
- Tại sao vậy?
- Vì Phật giáo chủ trương Từ Bi, còn Thiên Chúa giáo chủ trương Bác Ái.
Cô bé ngẫm nghĩ giây lát, mắt cô bỗng sáng lên, môi cô nở nụ cười tin tưởng. Cô dịu dàng hỏi tiếp:
- Theo ý ông, tôn giáo nào là sứ giả của Hòa Bình?
- Phật giáo.
- Nhưng tại sao các bậc chân tu nhà Phật không đem lại hòa bình cho đất nước này?
- Vì hiện nay Phật giáo bị phân hóa rất nhiều.
Liên không hỏi gì nữa, vẻ mặt nàng trở nên trầm tư như đang suy nghĩ những điều gì quan trọng.
Chiều hôm đó, Liên dẫn em đi viếng vài ngôi chùa. Nàng bảo Tuấn:
- Mình đi tìm những người đồng tâm hợp tác.
- Những người đó là ai vậy chị?
- Những sứ giả của Tình Thương và Hòa Bình.
Nhớ lại câu chuyện giữa chị và ông chủ nhà, Tuấn chợt hiểu quyết định của chị. Nó hăm hở bước đi, miệng líu lo như chim vành khuyên:
- Phải đó chị, một hai người không làm được gì cả, phải nhiều người đồng tâm hợp tác.
Thần điểu lúc đó mới lên tiếng:
- Ý kiến nữ tiểu chủ rất hay, nhưng cần phải phân biệt chân và giả.
Liên ngạc nhiên hỏi:
- Thế nào là chân và giả?
- Nữ tiểu chủ không nhớ lời của Tiên nữ dặn sao? Chân là bậc chân tu; giả là bọn Thiên Ma Ba Tuần khoác áo nhà sư để phá Đạo.
Tuấn nói nhanh:
- Điều đó không đáng ngại, đóa hoa thần sẽ giúp ta thấy chân tướng.
Ngôi chùa đầu tiên hai chị em bước vào trông thật trang nghiêm, cổ kính. Các sư, tăng trong chùa có vẻ mặt vô cùng từ bi, phúc hậu.
Tuấn nói khẽ với chị:
- Chắc đây là những bậc chân tu.
- Phải rồi, trông họ thật hiền lành đáng kính.
Thần điểu lên tiếng:
- Không chắc đâu. Hãy nhìn họ qua đóa hoa thần.
Tuấn nghe lời thần điểu, đưa đóa hoa hồng trước mắt. Mới nhìn qua, nó kinh hãi thét lên, đưa vội đóa hoa hồng cho chị. Liên tiếp lấy hoa, và nàng cũng kinh hãi không kém. Trước mặt nàng, những gương mặt từ bi biến mất, nhường chỗ cho những bộ mặt dữ dằn hung ác.
Thần điểu nói khẽ:
- Mình rời nơi này đi thôi. Đó là bọn Thiên Ma Ba Tuần giả dạng.
Hai trẻ thụt lùi lại, rồi co giò chạy một mạch thẳng ra đường. Chạy được một quãng khá xa, hai chị em mới dừng lại thở hổn hển.
Liên ngao ngán nói:
- Thật không thể tưởng tượng!
Tuấn ngây thơ hỏi:
- Bọn đó giả dạng nhà tu làm gì vậy chị?
- Để gây chia rẽ, để làm hoen ố Đạo pháp, để phá và diệt Đạo. Đất nước này điêu linh cũng vì họ một phần.
Hai chị em lang thang khắp nẻo đường, không buồn dừng chân dưới mái nhà, mái chùa nào nữa. Đêm ấy, hai chị em trở về nhà ông ký giả Phật tử ban trưa. Chủ nhà niềm nở đón tiếp, vui mừng gặp lại hai đứa trẻ lạc loài.
Nhưng chủ nhà lấy làm ngạc nhiên thấy hai đứa trẻ hồn nhiên vui vẻ ban trưa giờ đây đã biến thành hai đứa trẻ ưu tư, trầm lặng.
Đăng nhập để trả lời
0
- V -
Sứ giả Tình Thương và Hòa Bình

Liên đang thiu thiu ngủ bỗng giật mình vì một tiếng hú rùng rợn. Cô chỗi dậy, ngơ ngác. Thằng Tuấn cũng tỉnh giấc, sợ hãi nhìn quanh.
Một bàn tay khổng lồ thò vào mùng, nắm lấy thằng bé quăng xuống đất. Nó thét lên một tiếng khủng khiếp. Liên run rẩy nhảy xuống giường, đôi chân nó muốn sụm xuống bên người Tuấn. Nó muốn la to lên nhưng cổ nó như có cái gì chận lại, không hét ra lời.
Một thân hình dị hợm đang đứng chận trước mặt nó. Hắn to lớn dị thường, mặt rằn ri trông thật dữ tợn. Hai bên mép hắn có hai cái nanh giống hệt bọn quỷ sử mà Liên thường thấy vẽ trong sách thần thoại.
Tuấn lòm còm chỗi dậy, ù chạy về phía cửa chính. Liên vội vã chạy theo em. Tuấn quên mất đóa hoa hồng và Liên quên mất con chim xanh.
Cánh cửa chính đóng chặt, một con quỷ mặt xanh đứng chận đường đi. Hai chị em khiếp hãi lùi lại. Con quỷ đưa hai bàn tay đầy móng vuốt trước mặt chúng, như muốn cấu xé chúng ra thành từng mảnh.
Khả năng tự vệ giúp cho hai trẻ lấy lại tinh thần. Tuấn lòn qua bên mặt, Liên lòn qua bên trái, thoát khỏi cái chụp nguy hiểm của ác quỷ. Hai trẻ cố hết sức mình tống mạnh vào cửa. Cánh cửa không nhúc nhích.
Có tiếng gầm thét dữ tợn phía sau lưng:
- Bé con, đứng lại!
- Bé con, mi tới số rồi.
- Bé con, mi chạy đâu cho thoát?
Trong cơn nguy hiểm, bỗng có tiếng chim hót. Con thần điểu đã bay đến cất tiếng hót thanh tao. Như bị xô đẩy bởi một sức mạnh vô hình huyền nhiệm, cánh cửa từ từ mở ra. Hai trẻ chạy thục mạng ra đường. Thần điểu tung cánh bay trước dẫn đường, chân nó nắm chặt đóa hoa hồng mà Tuấn vì hối hả đã bỏ rơi lại trên giường.
Ngoài đường, ánh đèn điện như che phủ bởi những luồng hắc khí dày đặc. Đó đây chập chờn những hình ma bóng quỷ và vang vang những tiếng gầm hú lạnh người. Những bóng hình ma quái bao vây hai trẻ, tưởng dù chúng có cánh cũng không thể nào thoát khỏi cơn nguy. Hai trẻ đứng khựng lại, mặt cắt không còn chút máu.
Những tiếng thét dồn dập vang lên bên tai chúng:
- Bé con, mi tài cán gì dám chống lại chúng ta?
- Ta là Thần Chiến tranh đây.
- Ta là quỷ Sa Tăng đây.
- Ta là Thiên Ma Ba Tuần đây.
- Bé con, quỳ xuống chịu chết đi thôi.
Hai trẻ nhìn quanh, tấn thối đều không lối thoát. Đến lúc này Tuấn mới nhớ đến bửu pháp duy nhất của mình là đóa hoa thần, nhưng hoa hồng không còn trong tay nó. Và Liên chỉ còn hy vọng độc nhất vào thần điểu.
Quả nhiên, con chim xanh bay lượn trên đầu nó làm cho bọn quỷ không dám xáp lại gần, chỉ bao quanh gầm thét. Thần điểu bỗng đáp xuống vai Liên rồi cất tiếng hót nỉ non. Điệu hót huyền bí có tác dụng lạ lùng làm cho bọn quỷ, yêu đều im bặt. Thần điểu ngưng hót, thét to:
- Tránh ra! Tránh ra!
Như một lệnh huyền bí vừa ban truyền, bọn quỷ yêu dị hình dị dạng đều chen nhau tránh sang hai bên. Thần điểu bay trước dẫn đường, hai trẻ hối hả chạy theo sau, thoát khỏi vòng vây của bọn gieo rắc khủng khiếp cho nhân loại.
Thần điểu bảo hai trẻ:
- Hãy theo tôi!
Chim xanh bay chầm chậm chờ đợi. Hai trẻ vừa nối gót theo vừa thở hổn hển. Phía sau, tiếng gầm thét lại bắt đầu nổi lên dữ tợn hơn trước, và tiếng chân rầm rập đuổi theo. Biết chưa hoàn toàn thoát nạn, Liên và Tuấn cắm đầu chạy, không kịp nói với nhau lời nào.
Chúng chạy qua đã bao nhiêu đường mà tiếng chân đuổi theo càng lúc càng gần, tiếng hò hét càng lúc càng vang dậy. Thần điểu bay là là, nói khẽ như để khuyến khích hai trẻ:
- Mình đã gần đến nơi rồi.
Liên hỏi qua hơi thở dồn dập:
- Chúng ta đi đâu vậy?
- Đi tìm Sứ giả Tình Thương và Hòa Bình.
Vừa lúc ấy, hai trẻ bỗng nghe tiếng chuông và tiếng mõ ngân đều, có lẽ từ một ngôi chùa nào gần đấy. Tiếng hò hét phía sau chỉ còn nghe văng vẳng. Tiếng chân đuổi theo như cũng xa dần.
Chim xanh bay vào một ngôi chùa, không vĩ đại nhưng thật tôn nghiêm. Hai trẻ chạy ùa vào, và khi tới bực thềm, cả hai đều ngã xuống vì mệt lả. Một nhà sư trông thấy, vội dang rộng hai cánh tay ra đỡ. Hai trẻ thiếp đi trên cánh tay nhà sư.
Khi tỉnh lại, Liên thấy một nhà sư mặt tròn như trăng rằm, đôi mắt thật dịu hiền đang nhìn nàng chan chứa bao niềm thương xót. Bên cạnh nhà sư ấy còn vài nhà sư khác đang lo âu, thắc mắc vì sự xuất hiện bất ngờ của hai trẻ. Lúc ấy, Tuấn cũng đã tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn quanh. Vẻ thất thần còn ẩn trong đôi mắt.
Thần điểu lên tiếng:
- Nữ tiểu chủ, mình đã thoát nạn. Tôi đã thuật chuyện cho các vị Thượng Tọa, Đại Đức đây nghe rồi.
Như bị mặc cảm bởi những sự kiện phũ phàng mình đã chứng kiến, Liên mất cả tin tưởng và vẫn im lặng. Thần điểu tiếp:
- Nữ tiểu chủ, hãy nhận lấy hoa hồng và nhìn rõ chân tướng.
Liên tiếp lấy hoa thần và đưa ra trước mắt. Khác với những lần trước, lần này nàng thấy những gương mặt từ bi đáng kính, trên đầu mỗi vị đều tỏa ra một vòng hào quang sáng rỡ. Liên biết rằng đây là những bậc chân tu, những người đã hy sinh đời mình cho Dân tộc và Đạo pháp.
Giọng thần điểu vô cùng hân hoan:
- Nữ tiểu chủ, đó là những Sứ giả của Tình Thương và Hòa Bình.
Liên nắm tay em, kéo em cùng quỳ xuống trước mặt các nhà sư. Nàng cung kính nói:
- Chúng con kính mừng chư vị Sứ giả.
Nhà sư mặt tròn nở nụ cười hiền hậu:
- Mừng các con vừa thoát nạn. Các con còn nhỏ mà giàu thiện tâm thiện chí, thật đáng quý vô cùng.
Nhà sư dìu hai trẻ ngồi xuống ghế, ôn tồn tiếp:
- Hai con lãnh sứ mạng của Thần nữ Hòa Bình và Tình Thương Tiên Tử giao phó, hai con đã làm được những gì ích lợi cho đồng bào rồi?
Liên dịu dàng kể lại những việc đã qua. Kể xong, nàng cởi mở ngay nỗi thắc mắc làm cho nàng băn khoăn bấy lâu nay:
- Bạch Thượng Tọa, chúng con nhận thấy mình chưa thâu hái được kết quả gì cả trong nhiệm vụ đem Tình Thương cho đồng bào và mưu Hòa Bình cho đất nước. Chúng con không biết phải làm thế nào bây giờ?
Nhà sư thở dài nói:
- Mặc dầu có bửu pháp của tiên nga, một hai cá nhân không làm nên được những việc vĩ đại để cải tạo thời thế.
- Chúng con đã nhận thức được bài học đó, nên chúng con cố công đi tìm những người cùng chung sứ mạng. Và chúng con đã tìm đến đây.
- Các con đã đi đúng đường. Tuy nhiên, con đường xa xôi sẽ còn lắm trở ngại, và chúng ta sẽ còn chịu nhiều gian khổ. Các con biết đó: Phật giáo phải trải qua bao thời Pháp nạn, nhiều Thánh Tử Đạo vì Tình Thương và Hòa Bình. Bao giờ dân tộc còn đau khổ thì Phật giáo còn gian nan, Phật tử còn phải hy sinh để hoàn thành sứ mạng.
Một tia sáng tin tưởng lóe lên trên đôi mắt cô bé, nàng thấy lòng thơ thới nhẹ nhàng như vừa được một ánh đuốc soi đường. Tuấn cũng cảm thấy vui mừng như vừa nhận được một phần thưởng khích lệ tinh thần quý giá.
Liên hân hoan phát nguyện:
- Con nguyện sẽ hy sinh đời mình cho Tình Thương và Hòa Bình.
Tuấn cũng chân thành phát biểu:
- Con nguyện chịu đựng gian khổ để hoàn thành sứ mạng. Nếu cần, chúng con nguyện noi gương các Thánh Tử Đạo.
Giữa lúc ấy bỗng có tiếng tiêu thiều nhãn hạc từ đâu vẳng lại, âm hưởng lâng lâng trong gió làm cho lòng người thơ thới thoát trần. Tiếp theo đó những tiếng chim lảnh lót hòa vang, con thần điểu cũng cất giọng hòa theo khúc nhạc thần tiên huyền diệu. Từ bên ngoài, hai con chim hoàng và chim phượng nghiêng cánh bay vào. Trên lưng chim hoàng có nàng áo thiên thanh, trên lưng chim phượng có nàng áo hoàng yến.
Nhà sư mặt tròn cất giọng vui mừng:
- Kính chào Thần nữ Hòa Bình và Tình Thương Tiên Tử.
Hai nàng tiên đồng nói:
- Kính mừng chư vị Sứ giả của Phật Tổ Như Lai.
Liên và Tuấn vội quỳ xuống:
- Chúng em mừng hai chị.
Nàng áo thiên thanh mỉm cười âu yếm nhìn Liên:
- Em quả xứng đáng là em của chị. Những việc làm của các em, hai chị đều biết. Và chị vừa nghe lời phát nguyện cao cả của em.
Nàng áo hoàng yến vui vẻ nắm lấy bàn tay bé bỏng của Tuấn:
- Em rất can đảm và kiên nhẫn, chị rất vui lòng. Hai em không màng hạnh phúc riêng mình dù đã có bửu pháp trong tay, mà chỉ nghĩ đến hạnh phúc của đồng bào, dân tộc. Hai em xứng đáng là tinh hoa ưu tú của dân tộc này.
Rồi cả hai nàng day qua phía nhà sư, Thần nữ Hòa Bình nói:
- Từ nay xin ủy thác hai trẻ cho Sứ giả. Mong Sứ giả dẫn đạo chúng trên con đường chính nghĩa.
Tình Thương Tiên Tử tiếp lời:
- Chúng đã thành tâm phát nguyện. Mong Sứ giả dùng ánh đuốc quang minh của Phật pháp, giúp cho chúng hoàn thành sở nguyện, đem lại hòa bình hạnh phúc cho nhân dân.
Nhà sư vô cùng cảm động:
- Xin Tiên tử an lòng.
Hai nàng tiên vẫy tay chào giã biệt. Đôi chim hoàng, chim phượng chớp cánh nhẹ nhàng. Hai trẻ nhìn theo bóng Tiên nga, lòng bâng khuâng vô hạn.
Nỗi buồn ly biệt làm cho chúng xúc động, bồi hồi...

Thẩm Thệ Hà
 
HẾT
Đăng nhập để trả lời
0