HƯƠNG BƯỞI
Ô kìa như thoảng mùi hương
Của hoa bưởi trắng ven đường sáng nay
Để tôi như một người say
Ngất ngáy hương ấy suốt ngày ngẩn ngơ
Đêm về lại thả hồn thơ
Gởi hương cho gió rồi mơ mộng tình
Kìa em cười nụ rất xinh
Tỏa hương ngào ngạt làm mình đắm say
Kim Hương
Đêm về ngây ngất đắm say...
Mùi hương hoa bưởi nhà ai bên đường
Khiến lòng trộm nhớ thầm thương
Dáng người con gái thoảng hương trong vườn ...
Ngọc Huệ
Tháng ba hoa bưởi ngát hương
Em về ủ tóc...hoa vươn ngạt ngào
Cho lòng anh mãi xôn xao
Nhớ hoài hương bưởi hôm nào...qua đây
Người xưa đã vội bước qua cầu
Mang theo hương bưởi ấy về đâu
Vườn bưởi tháng ba hoa nở trắng
Để người ở lại thấy lòng đau...
La Thùy
Vườn xưa vắng bóng người năm cũ
Để lại hương tình vương mắt ai
Nhạc lòng réo rắt gieo thương nhớ
Hương bưởi còn đây em ở đâu
Kim Hương
Tóc em gội mùi hương hoa bưởi
Khói lam chiều sương phủ mắt ai
Lữ khach dừng chân : vườn bưởi chín
Đêm về mộng mãi hương tóc ai ..
Cô chủ vườn xưa đà cất bước
Sang ngang một buổi sớm mưa buồn
Bỏ lại vườn xưa mùi hương bưởi
Phảng phất đâu đây tiếng nhạc lòng...
Mộc Miên Lý
Mùa Hoa Bưởi Tháng Ba
Em! Đường đê đã trắng
Màu hoa bưởi tháng ba
Xưa ngồi hong tóc nắng
Dưới nhành nghiêng gió qua
Cho ta về say đắm
Đêm nằm thấy làn bay
Chữ vần mơ má thắm
Từ câu suối huyền lay
Em! Đường đê hoa đã
Trắng màu tháng ba chưa
Dáng buồn trên ghế đá
Giòng nhỏ...nhớ người xưa
Hoa bưởi rụng sân chiều
Cố Quận