Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

10 câu chuyện kinh dị hay nhất mọi thời đại

1 trả lời, 40 lượt xem — Trang 1 / 1
10 câu chuyện KINH DỊ hay nhất mọi thời đại
Tác giả : Micheal Cox
Dịch giả : Nguyễn Tuấn Việt dịch.
 
 
LỜI DẪN
 
 
Thây ma! Ma cà rồng! Người sói! Các nhà khoa học điên! Những trái cà chua giết người có đến 50 chân! Chúng đang ở khắp nơi, đúng không vậy? Đúng quá đi chứ nếu như bạn yêu thích sự sợ hãi. Nhưng khoan đã. Trước khi viết tiếp, chúng tôi cảm thấy cần làm rõ một số điều. Có thể bạn không ưa truyện kinh dị? Có thể vì chúng làm cho bạn run rẩy khắp toàn thân, ướt sũng mồ hôi lạnh, tóc tai dựng ngược lên? Và đôi khi bạn sợ đến nỗi không dám đi vệ sinh mặc dù đang có nhu cầu cực kỳ cấp bách. Trong trường hợp đó, xin hãy nghe đây... và hãy cảnh giác! Nếu bạn thuộc loại:
 a) Sợ mèo con;
b) Ngủ mà vẫn để đèn;
c) Sau mỗi 15 phút lại thức dậy trong đêm để kiểm tra cái "vật" rùng rợn, đầy vẩy và hút máu người đó có ở dưới gầm giường của bạn chưa, có định chui luôn vào chăn của bạn không;
 và d) Thường nấp dưới gầm cầu thang đợi khi cầu tiêu trên gác xối nước xong (hừm, kể cũng khó biết là khi nào)... thì tốt nhất bạn không nên đọc sách này. Hãy chọn những cuốn sách nho nhã, nhẹ nhàng, nhí nhảnh để mà nhâm nhi.
Xong! Các bạn thỏ đế đã buông sách chạy hết rồi! Ta bàn vô những thứ kinh dị đích thực đi nhé...
 
Loài người vốn mê truyện kinh dị kể từ khi người phụ nữ hang động đầu tiên kể cho lũ con run rẩy của bà ta về đủ loại quái vật to lớn, hung dữ và đần độn đang rình mò trong một góc tối và hôi hám của chiếc hang, chỉ cách vài mét chỗ họ ngồi (không phải là nói về bố của chúng đâu nha). Kể từ đó, người ta không ngừng dọa dẫm nhau bằng đủ loại chuyện kinh dị về những chằn tinh ghê tởm, những quái vật điên dại, những con thú khát máu.
Hinh kd1
 
 
Vài thế kỷ gần đây, việc viết truyện kinh dị đã thực sự cất cánh. Hàng trăm nhà văn tài năng, giàu óc tưởng tượng, nhiều trí tưởng bở đã trải qua biết bao đêm không ngủ để viết ra những câu chuyện kinh dị làm cho bất cứ ai đủ can đảm để đọc chúng cũng đều phải khua răng lập cập. Khi bạn đi sâu vào tìm hiểu các tác phẩm kinh dị, bạn sẽ phát hiện những tiếng rên rỉ (đôi khi là gào thét), cùng với đủ loại hình tra tấn. Bạn sẽ gặp những quái vật "tự chế", gặp những con người kỳ lạ có thể trong thoáng chốc chuyển từ một người đáng tin thành một tay sát thủ (trong sách này chúng tôi xin không đề cập tới các thầy cô của bạn). Bạn sẽ gặp những con cua giết người với kích cỡ bét ra cũng bằng cái siêu thị. Bạn sẽ gặp những nhà khoa học lập dị, những kẻ luôn nóng lòng muốn nhúng đôi bàn tay đeo găng đầy dầu mỡ vào những phần nội tạng nhạy cảm mà bạn vô cùng quý báu. Và bạn sẽ gặp cả những người hành tinh với những chiếc xúc tu uốn éo, sẵn sàng hút bung con mắt của bạn trong chớp mắt (thật ra, bạn còn chưa kịp chớp mắt nữa đâu).
 
Hinh KD2
 
 
Kd2
 
Để bạn được thưởng thức những nỗi kinh hoàng tận cùng, những sự hãi hùng sâu thẳm nhất, chúng tôi xin giới thiệu 10 CÂU CHUYỆN KINH DỊ HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI,được nhặt nhạnh cực kỳ công phu. Một số chúng là những chuyện siêu nổi tiếng, số khác không nổi tiếng lắm, nhưng tất cả sẽ được chúng tôi kể lại theo một cách thức mới mẻ (và vẫn luôn gớm guốc)... xen lẫn với chút ít khôi hài để moi ra vài tiếng cười của bạn. Sách này cũng giới thiệu nhiều dữ liệu rùng rợn, giúp bạn luôn sẵn sàng đối phó với những nỗi kinh hoàng mà biết đâu bạn sẽ gặp. Nếu không biết cách hạ một tử thi, đì một người sói, trói một con ma thì xin bạn cũng đừng quá lo! Cuốn sách này có vô số thông tin quan trọng giúp bạn "xử" dễ dàng các loại ông kẹ. Đồng thời, bạn sẽ hiểu biết thêm về các tác giả truyện kinh dị, các phim kinh dị... để tha hồ mà sợ.
 
Nào! Hãy mau bắt đầu đi chớ! Nhớ chuẩn bị sẵn cây đèn pin của bạn, bó tỏi và cả con dao bén nữa... Hãy để cho bóng tối xâm chiếm bạn và nỗi sợ hãi lên ngôi.
À, nhân thể, bạn có thấy cái gã nhân viên nhà sách ở góc đằng kia chớ? Phải rồi, chính là hắn đó! Hắn đã theo dõi bạn suốt thời gian bạn đọc lời dẫn này. Bạn có để ý cái cách mấy người ở đây liếm mép không? Bạn có thấy mắt họ hơi hồng và ngân ngấn máu không? Có thấy họ thở dồn đầy căng thẳng đó không? Hãy tránh xa họ ra! Cẩn thận vẫn hơn mà, phải không bạn?
 
 
 
 
 
 
 
 
TRUYỆN 1 : CON CHÓ SĂN CỦA DÒNG HỌ BASKERVILLE.
 
Con chó săn của dòng họ Baskerville (1902) của ngài Arthur Conan Doyle (1859 - 1930) chính là câu chuyện rùng rợn nhất trong top 10 câu chuyện kinh dị mọi thời đại. Nó vừa thuộc thể loại kinh dị, vừa thuộc thể loại trinh thám.
 
Có lời đồn rằng dòng họ Baskerville bị ám bởi một con chó săn khổng lồ, gớm guốc, lẩn khuất quanh hạt Dartmoor, tỉnh Devon (Anh). Khi xác chết của ngài Charles Baskerville được phát hiện, người ta lo rằng con chó săn kinh hoàng kia lại ra tay lần nữa. Nhưng cớ sao? Bằng cách nào? Chỉ duy nhất một người có khả năng sục đến tận đáy của bí ẩn này. Đó chính là thám tử tài ba Sherlock Holmes, với sự trợ giúp như thường lệ của người phụ tá tín cẩn, bác sĩ Watson.
 
Kd4 
 
 
Nếu con chó kinh hoàng đó còn tồn tại đến thời nay, vụ án rùng rợn này cầm chắc sẽ được phát trên một chương trình truyền hình chống tội ác mang tên...
 
Nick Villains: Xin chào. Chúng tôi xin bắt đầu bằng một vụ án rất chi là rùng rợn. Đến trường quay hôm nay để tường thuật cho chúng ta là nhà thám tử, chuyên gia hun khói bằng tẩu Sherlock Holmes. Ông Sherlock, câu chuyện đó thật là kinh dị, phải không ạ?
 
Sherlock Holmes: Đúng đấy, Nick. Chính là như thế. Nó liên quan đến ngài Charles Baskerville, người mới đây được phát hiện nằm chết bên ngoài dinh thự đồ sộ và sang trọng của ông ta trong khu điền trang ở Dartmoor. Hôm trước, ông Mortimer, bác sĩ gia đình của nhà Baskerville, có đến gặp tôi. Hình như ông ta cho rằng ngài Charles bị hù dọa đến chết bởi một thứ gì đó cực kỳ, cực kỳ khủng khiếp. Ông ta có cho tôi xem những ghi chép cổ. Tôi đọc cho các bạn nghe nhé:
Cổ thư
 [không dành cho kẻ yếu bóng vía, những người nào sợ nhện, sợ chó, sợ mèo con, cây cối, giọt mưa và vân vân.]
 
Chuyện kể rằng tự xửa từ xưa, ngài Hugo Baskerville hủ bại và các chiến hữu [ít hủ bại hơn một chút] của ngài đã bắt cóc một thôn nữ diễm kiều và định bày trò tồi bại. Lừa lúc họ say bí tỉ, thôn nữ chạy trốn về nhà, băng qua một khu đồng hoang. Ngài Hugo bèn rượt theo cùng bầy chó săn của ngài, lòng thề rằng sẽ bán linh hồn cho quỷ dữ miễn sao quỷ giúp ngài bắt lại được cô gái kia. Vài [sub] [/sub]phút sau, đám bằng hữu của ngài cũng lên đường. Đi được chừng một dặm, họ gặp một người chăn cừu đang sợ đến tê tái. Ông này nói mới vừa thấy một cô gái bị đàn chó rượt theo, phía sau là ngài Hugo, cũng đang bị một con vật khổng lồ, ghê rợn, trông giống như chó, bám theo sát gót! Chẳng bao lâu sau, họ tìm ra thi thể cô gái trẻ đáng thương kia, chết ngắc ngứ do hãi hùng và kiệt sức! Gần đó là ngài Hugo đang nằm co giật, quằn quại và la hét, bởi lẽ một sinh vật to lớn, đen ngòm, kích cỡ chí ít bằng con ngựa con, với chiếc hàm nhểu dãi, cặp mắt sáng quắc, đang mải mê cắn xé cuống họng ngài! Đám bằng hữu thất kinh, bỏ chạy. Sau đó, một trong số họ đã chết do hãi hùng, số còn lại bị mất trí do sự việc kinh khủng mà họ đã chứng kiến. Từ đó truyền rằng một con quái vật - chó săn từ địa ngục luôn ám theo dòng họ Baskerville.
                                                                                         Hết
 
 
Betty Dunnit: Eo ơi! Khiếp thật! Vậy thưa ông Sherlock, theo ông liệu có mối liên hệ nào giữa cái chết của ông cụ kia với con "chó quỷ" truyền thuyết không?
Sherlock: Liên quan chớ, Betty! Bác sĩ Mortimer ghé thăm ngài Charles vài tuần trước khi ngài từ trần. Trong lúc trò chuyện trước ngưỡng cửa Dinh thự Baskerville, bác sĩ Mortimer nhận thấy ông cụ chợt tái mét và run rẩy khi nhác thấy thứ gì đó ở xa xa. Bác sĩ Mortimer quay phắt lại, vừa kịp thấy một con vật trông như một "con bê lớn đen nháy" đang băng qua con lộ. Chưa hết! Sau cái chết của ngài Charles, bác sĩ Mortimer còn phát hiện những dấu chân gần thi thể của ngài. Chúng rất lớn và chỉ có thể là dấu chân của một con chó săn khổng lồ.
 
 
 
Nick: Thế bước kế tiếp của ông là gì ạ?
Sherlock: Vậy nhé, Nick. Ngài Henry, người thừa kế và cũng là cháu trai của ngài Charles, đã từ Canada về London. Vài ngày nữa ông ta sẽ đến Dartmoor để tiếp quản khu điền trang Baskerville. Tôi đã phái người bạn thân tín của tôi, bác sĩ Watson, đến hộ tống ông ta. Tôi quá bận rộn không đi được, nhưng tôi biết Watson sẵn sàng lấy mạng mình để bảo vệ ông ấy!
Nick: Watson thật là tuyệt!
Sherlock: Nick à, cho tôi bổ sung điều này nhé: kể từ khi ngài Henry về nước, đã có hai việc lạ diễn ra. Thứ nhất, một chiếc giày màu nâu của ông ta đã bị lấy cắp từ trong phòng khách sạn. Thứ hai, có một thông điệp gửi tới, cảnh cáo ông ta chớ nên đến Dartmoor.
Betty: Hừm, thú vị nhỉ. Xin tiếp tục thông tin cho chúng tôi, ông Sherlock. Và thưa quý vị khán giả, nếu quý vị biết gì đó về chiếc giày nâu mất tích, về bức thông điệp, hay về con quái vật chó - quỷ... xin hãy vui lòng cho chúng tôi hay! Quý vị có thể gọi cho chúng tôi trên đường dây nóng theo số như sau:
K9K9K9!
Vài tuần lễ sau....
CÔNG LÝ GÂU GÂU - BẢN CẬP NHẬT
Nick Villains: Chào mọi người. Tối nay chúng tôi xin đưa đến quý vị tin tức mới nhất của vụ án Baskerville. Chúng tôi không trao đổi được với ông Sherlock Holmes do ông ấy quá bận rộn, nhưng chúng tôi đang giữ bản sao các thư từ qua lại giữa ông ấy và bác sĩ Watson. Nội dung các bức thư là như sau:
 
 
Sherlock than mến,
Đã đưa ngài Henry trẻ tuổi đến dinh thự Baskerville ( Vâng, ổn rồi, ông ta còn sống nhăn). Quả là một nơi ảm đạm. Hình Vàkhu đồng hoang lại cành ảm đạm hơn. Dau đây là báo cáo về những việc xảy ra kể từ khi chúng tôi đến.
1 – Vài người địa phương nói đã từng thấy một sinh vật màu đen to lớn mắt sang rực, miệng nhỏ dãi đang chạy nhảy băng qua khu đồng hoang. Cả tôi cũng nghe thấy tiếng tru làm sởn tóc gáy vọng đến trong đêm. Anh nghĩ xem liệu đó có thể là … nó.
 
2 - Một tù nhân rất nguy hiểm tên là Selden vừa trn khỏi nhà giam Dartmoor. Hắn đang ẩn nấp ở khu đồng hoang và mọi người đang lo lắng, sợ bị hắn tấn công.
 
3- Đêm qua tôi nghe thấy tiếng phụ nữ rên khóc đâu đó trong dinh thự.
 
4- Hôm qua tôi đến khu đồng hoang có tên là khu mỏ Grimpen. Tôi thấy một con ngựa Pony bị lún sình. Chỉ thoáng một cái là nó biến mất. Nhóp nhép, nhóp nhép …Ộc. Tiêu luôn!
 
Có gì đó rất lạ diễn ra ở đây, Sherlock ạ. Nhưng tôi chẳng hiểu mô tê gì cả. Giá như có anh ở đây!
Tạm biệt bạn hiền nhé!
Thân ái
Watson
Tái bút: Tôi có gặp một nhà sưu tập côn trùng tên là Stapheton, thuộc loại người rất lịch lãm. Ông ta sống trong căn nhà tranh gần Mỏ Grimpen.
Tái tái bút: Vừa kiểm tra ngài Henry xong, Vẫn sống nhăn răng. Tôi làm ăn cũng tốt đấy chứ?
 
 *  *  *
 
Watson than mến,
Làm việc tt đấy! Đừng lo về việc không hiểu chuyện gì xảy ra. Thông minh cỡ tôi là đủ cho cả hai ta rồi. Chỉ việc canh chừng ngài Henry. Vậy nn, hãy đến kiểm tra xem ông ta thế nào rồi … Đi ngay đi Mọi sự tốt lành.
                                                                          Sherlock
 
 
*  *  * 
 
 
 
Sherlock thân !
 
Anh không tin nổi chuyện gì đang xảy ra ở đây đâu! Đêm trước, tôi và ngài Henry nghe có tiếng động ngoài hành lang. Chúng tôi ra thám
thính thì phát hiện bà người hầu đang huơ huơ cây nến bên cửa sổ. Có ánh sáng vẫy lại từ bên sườn đồi đối diện. Sherlock à ! Bà này là chị của tên tù vượt ngục. Bà ta chính bà người khóc lóc mà tôi đã nghe thấy. Bà ta thường xuyên để lại đồ ăn và quần áo gần túp bều cũ ở trên đồi.
Sau một hồi quở trách bà ta, ngài Henry quay sang tôi và nói: "Quỷ tha ma bắt,Watson, ta đi bắt hắn thôi’’ Chúng tôi mới ra ngoài một lát thì nghe thấy cái tiếng tru tréo, rên rỉ rùng rợn đó, làm cho máu của tôi muốn đông lại. Tôi hỏi ngài Henry có muốn quay về không thì ông ấy nói: "Không, quỷ tha ma bắt’’ (Ông ta rất thích nói cụm từ đó). Cuối cùng, chúng tôi đã hụt mất tên tù, nhưng đã thấy một thân hình cao lớn dưới ánh trăng, đứng trên mỏm đá bên phía trên túp lều
 
 
 
 
 (Tôi tự hỏi không biết đó là ai? Chắc chắn đó không phải là tên tù vì hắn vừa lùn, vừa béo. 
                                                                           Watson
 Tái bút: Nói để anh yên tâm, tôi vừa kiểm tra ngài Henry. Ông ta vẫn còn sống đây !
Tái tái bút: Giá như có anh ở đây. Lúc này mọi thứ đang trở nên rất rối rắm và đáng sợ.
 * * *
Nick: Chắc chắn là như vậy rồi! Cho nên chúng tôi đã quyết đinh phải đến đó. Chúng tôi đã cử Betty Dunnit xuống Dartmoor để xem cô ấy có sục được đến đáy của bí ẩn này hay không. Cô có hay sợ chó không vậy, Betty?
 
Vài ngày sau... 
 
CÔNG LÝ GÂU GÂU (TRỰC TIẾP)
 
Betty Dunnit: Xin hãy cùng theo tôi đến hạt Dartmoor ảm đạm vào đúng thời điểm gay cấn nhất. Tôi đang nấp sau một tảng đá cùng bác sĩ Watson... để theo dõi "túp lều cũ"!
 
 
Bác sĩ Watson: Tôi thấy có một cậu bé vài lần mang thức ăn đến túp lều đó. Vì vậy tôi suy ra rằng tên tù đang ẩn nấp ở đó. Tôi sắp vào bắt hắn đây!
Betty Dunnit: Bác sĩ Watson, tôi đi theo. Ông gan thật đấy!
Bác sĩ Watson: Ra ngoài đi, thằng tù kia. Nếu không tao cho mày nếm mùi khẩu súng của tao đấy.
Một giọng nói: Đừng bắn, Watson!
Watson: Chúa ơi! Holmes! Anh làm gì trong đó vậy?
Holmes: Watson, anh thật là ngốc quá đi! Tôi ở đây suốt ấy mà! Từ hồi anh về cùng với ngài Henry cơ đấy.
Watson: Trời đất! Vậy ra cái bóng cao cao ốm ốm dưới ánh trăng đó chính là anh?
Holmes: Chỉ cao thôi chứ không ốm, Watson ạ! Phải, đó là tôi. Tôi đang ẩn nấu trong túp lều cũ này để rình một số thứ. Anh đoán coi tôi đã phát hiện ra gì. Giờ thì tôi biết rằng...
 
Betty Dunnits: Quỷ tha ma bắt! Cái gì vậy nè?
Holmes: Nếu tôi không lầm thì đó chính là... con chó quỷ! Và nghe tiếng thì hình như nó đang rượt theo ai đó. Watson! Anh bố trí ngài Henry ở đâu vậy?
Watson: Ủa! Để tôi nghĩ coi! Hình như tôi để ông ta lại ở... ơ....
Holmes: Watson, anh đúng là đại ngốc! Anh đi đâu, làm gì cũng hỏng bét cả! Mọi người nhanh lên đi! Hãy theo tôi!
 Watson: Phù Phù! Ôi, không! Nhìn kìa! Đằng kia có một thi thể nằm sấp. Ngài Henry đấy! Tôi nhận ra bộ áo bằng vải tuýt và đôi ủng xanh của ông ấy.
Holmes: Ôi không! Hu hu! Anh đã làm hỏng bét hết cả rồi, Watson. Anh đã bỏ đi và làm cho khách hàng xịn nhất của chúng ta bị con quái thú chó đó ăn thịt! Mà lại còn truyền hình trực tiếp trên Công lý Gâu gâu nữa chứ! Hay quá ha, Watson! Hay thật đấy! Làm sao tôi sống nổi đây chứ. Tôi tiêu rồi. Làm ơn cho mượn cây súng của anh đi. Tôi phải bắn bể sọ mình ra ngay bây giờ...
Betty Dunnit: Có vẻ như khuôn mặt của nạn nhân đáng thương này bị nhai nát bét rồi. Thứ duy nhất còn nguyên vẹn là bộ râu xồm đầy bụi bẩn...
Holmes: RÂU! Cô vừa nói là râu hả? Ngài Henry làm gì có... râu!!
Watson: Ta nhìn qua xem sao. Tôi sẽ đẩy cái xác nghiêng qua một chút và... HA HA! HOAN HÔ! TỐT QUÁ! TỐT QUÁ RỒI! Đây không phải là ngài Henry! Đây là Seden, tên tù vượt ngục! Giờ thì tôi nhớ ra rồi, ngài Henry đã thải ra một số quần áo cũ của ông ấy. Ban cho bà người hầu. Hẳn là bà ta đã đem chúng cho người em, cho nên con chó quỷ đã lầm hắn với ngài Henry! Ha ha ha! Vui quá xá vui!
 
 
Betty Dunnit: Đây là Betty Dunnit bên hai người bạn thân đang rất vui vẻ và một người tù chết ngắc ngứ. Xin mời quý vị trở lại với trường quay.
Nick: Đích đáng lắm. Gã tù nhân gian ác! Thưa quý khán giả, quả là ly kỳ phải không ạ! Vậy thì Holmes đã phát hiện ra điều gì? Xin hãy dõi theo Công lý Gâu Gâu để tìm hiểu trong kỳ tới!
 
Vài ngày sau... 
 
CÔNG LÝ GÂU GÂU (TRỰC CỦA TRỰC TIẾP)
 
Betty Dunnit: Chào mọi người! Chúng tôi xin đến thẳng dinh thự Baskerville. Nick đang ở đó cùng ông Sherlock Holmes và bác sĩ Watson. Đã có những diễn biến gây sửng sốt kể từ lần trước tôi ở đây, phải vậy không, Nick?
Nick: Khỏi nói, Betty. Nhưng... cảm ơn ông Sherlock!... Ông Sherlock sẽ cập nhật cho chúng ta những gì đã xảy ra kể từ sau sự việc kinh hoàng với gã tù nhân. Xin thám tử tài ba hãy bật mí!
Sherlock: Được thôi, Nick. Sau khi chúng tôi bàn giao thi thể người tù cho cảnh sát địa phương, Watson và tôi đã trở lại dinh thự Baskerville và tôi đã kể lại cho anh ấy bằng cách nào tôi phát hiện ra rằng Stapleton, gã sưu tập côn trùng, không phải là người
 
 
mà hắn tự nhận, mà chính là một người có họ hàng xa với dòng tộc Baskerville.
Nick: Hừm, rất khả nghi!
Watson: Chúng tôi cũng nghĩ y như thế.
Sherlock: Và Stapleton đã mời ngài Henry đến nhậu lai rai trong căn nhà tranh của hắn vào ngay chính đêm nay.
Nick: Hừm, lại càng khả nghi hơn.
Sherlock: Cho nên tôi dặn ngài Henry cứ việc đi, nhưng chúng tôi thì không vì chúng tôi phải trở về London có chuyện khẩn cấp.
Watson: Nhưng chúng tôi đâu có về London! He he! Thấy chúng tôi láu cá chưa nào?
Sherlock: Thay vào đó, chúng tôi sẽ đến rình chỗ căn nhà tranh, xem chuyện gì xảy ra.
Nick: Ồ! Tôi đi cùng các ông được không ạ?
Sherlock: Được thôi, Nick. Nhưng đó không phải là buổi cắm trại đâu đấy. Và chúng ta phải nhanh lên thôi, Nick ạ.
Betty: Ôi!... Thật là hồi hộp phải không ạ? Trong khi các chàng trai của chúng ta đang đi đến căn nhà tranh, quý vị có vừa đủ thời gian cho tiết mục "Tên trộm ghế bồn cầu". Sau đó, ta sẽ trở lại ngay với Dartmoor.
 
 
Nick: Xin chào mừng tất cả quý vị quay trở lại với chương trình. Quý vị đang cùng chúng tôi ở bên ngoài căn nhà tranh của Stapleton. Chúng tôi đang lom khom đi trên đường và màn sương đang buông xuống. Cho nên chúng tôi nghĩ chẳng có mấy khả năng chúng tôi bị phát hiện. Rèm của căn nhà tranh được vén lên nên chúng tôi trông thấy rõ Stapleton và ngài Henry đang trò chuyện bên ngọn lửa.
Sherlock: Nhìn kìa các bạn! Stapleton vừa trao cho ngài Henry một chai brandy. Và giờ đây hắn đã ra khỏi phòng.
Watson: Tôi thấy nó giống chai whisky hơn!
Sherlock: Im đi, Watson! Nhìn kia kìa! Stapleton đã ra khỏi nhà. Hắn đi đến chỗ căn nhà chòi lớn trong vườn cây ăn trái và... mở khóa cánh cửa chăng?
Nick: Này! Ngài Henry đang mặc áo khoác vào. Có vẻ như ông ta sắp ra về. Stapleton trở vào phòng. Họ đang bắt tay nhau.
Sherlock: Đúng như tôi nghĩ! Một gã quỷ quyệt! Nào, các bạn, cố giữ thật yên ắng nhé! Ngài Henry sẽ đi ngang qua chúng ta bất cứ lúc nào...
Nick: Ông ấy đến kìa!
 
 
 
Ngài Henry (tự nói một mình): Hừhừhừ... Tối nay trời lạnh quá...
Watson: Ông ấy kia rồi...
 
Nick: Cái quái gì thế này!
Sherlock: Nó đang tới đấy, Watson! Lấy súng của anh ra! MAU ĐI!
Watson: Trời đất! Nhìn nó kìa!
Nick: Má ơi! Một con chó khủng! Nó to ít nhất bằng... con lừa!
Sherlock : và nó đang săn… ngài Henry !!!
 
Ngài Henry: Aaaaaa! Quỷ tha ma bắt! Aaaaaa! Cưưứuuuu tôôiiiii!
Sherlock: Bắn đi, Watson! Bắn ngay đi! Bắn gục tại chỗ đi!
Watson: Bắn ai? Con chó... hay ngài Henry?
Sherlock: Con chó! Sao mà ngốc thế!
 
Nick: Bắn hay lắm, Sherlock! Còn anh, không hên rồi, Watson.
Sherlock: Con súc vật này gớm thật! Nhưng nhìn cái cách nó lăn lóc, ngửa bụng ra, huơ huơ bốn chiếc cẳng, tôi dám cá là nó tiêu rồi.
... ẳng ẳng ẳng. Ưưưưư!
Nick: Nhìn kìa! Có kẻ đang trèo qua hàng rào phía sau nhà tranh!
Watson: Stapleton đấy! Hắn đang tẩu thoát! Có cần tôi rượt theo hắn không, Sherlock?
Sherlock: Đừng, kệ hắn đi. Hắn chạy ra bãi lầy đấy. Sương mù như thế này thì hắn không đời nào băng qua nổi bãi lầy đó đâu.
Stapleton: Ối trời ơi!
Nhóp nhép... Nhóp nhép... Nhóp nhép... Ộc 
 Sherlock: Tôi đã nói rồi mà.
Watson (thì thầm): Gieo ác gặp ác.
 
Vài ngày sau... 
 
CÔNG LÝ GÂU GÂU TỔNG KẾT
 
Betty: Chào quý vị! Xin mời quý vị đến dinh thự Baskerville để xem phần cuối vụ án Con chó săn dòng họ Baskerville. Tất cả đã kết thúc tốt đẹp! Con chó quái thú đã chết. Ngài Henry đã hồi phục sau đợt thử thách.
Ngài Henry: Bây giờ tôi khỏe re rồi, Betty!
Watson: Stapleton thì ở dưới đáy bãi lầy.
Nick: Nơi xứng đáng cho hắn ta!
Sherlock: Đúng đó, Nick. Vì hắn đã dọa cụ Charles đến chết bằng cách xua con chó quái vật đó rượt theo cụ và làm cho cụ tin rằng nó liên quan đến truyền thuyết về con chó săn của dòng
 
họ Baskerville. Kế hoạch này nhằm thủ tiêu hai hậu duệ cuối cùng của dòng họ Baskerville rồi chiếm đoạt khu điền trang.
Nick: Vậy ra con vật khổng lồ đó không phải là con chó quỷ trong truyền thuyết?
Sherlock: Đừng ngốc thế chứ, Nick! Dĩ nhiên là không. Đó chỉ là một giống chó xưa rất lớn mà ta vẫn tậu được nếu chịu khó đi lùng sục một chút. Stapleton huấn luyện nó tấn công những người dòng họ Baskerville bằng cách cho nó ngửi y phục của họ. Đó là lý do hắn đánh cắp chiếc giày nâu của ngài Henry tại khách sạn ở London. Không hề có cái gọi là "con chó săn của dòng họ Baskerville". Cái truyền thuyết đó chỉ là trò mê tín và đơm đặt.
 
 
 
Tất cả mọi người: Quỷ tha ma bắt! Cái quái gì thế này?
 
---&&&--&&---
 
NHỮNG DỮ LIỆU KỲ THÚ :
TOP TEN QUÁI THÚ
 
Chuyện kinh dị nào cũng có những con vật ghê rợn tựa như con chó săn của dòng họ Baskerville. Cho nên, bạn hãy sẵn sàng để rơi vào trạng thái "aaaaa" (hay thậm chí "AAAAAA") khi tiếp cận với 10 con thú kinh dị nữa (tất cả đều đến thẳng từ cửa hiệu thú cưng dưới địa ngục!)
 
1 Balaoo - Con khỉ đầu chó quỷ sứ 
Hình thù : Trông như một loài linh trưởng khoác áo người.
Nơi xuất hiện : Paris, Pháp vào đầu thế kỷ 20.
Hành vi : Đáng sợ! Kỳ dị! Balaoo là một con khỉ đầu chó được một nhà khoa học điên phẫu thuật. Bằng cách nối một cặp dây thần kính dưới lưỡi của Balaoo, nhà khoa học gàn dở kia đã làm cho nó biết nói. Vâng, chính là thế! Balaoo đã reo rắc kinh hoàng khắp Paris bằng cách đánh võng trên các ngọn cây và tóm lấy tóc các cô gái. Nó lôi họ lên cây rồi ôm họ đu qua đu lại. Chỉ cô nào đội tóc giả mới thoát được nó.
Kết cục : Có rất nhiều câu chuyện về Balaoo. Trong câu chuyện đề cập ở trên thì nó bị kết liễu trên nóc nhà, trong lúc đang chọi đá vào đám đông bên dưới... cho đến khi bị một tay bắn tỉa hạ gục. Nhưng rồi người ta lại nói rằng đó không phải là nó mà là
 
 
 
một con khỉ khác vừa trốn khỏi sở thú. Con Balaoo thứ thiệt thì đã tẩu thoát mất rồi! Bài học rút ra từ câu chuyện này: Đừng giết chết nhân vật hay nhất của bạn. Hãy để cho con khỉ đầu chó đắt khách kia tiếp tục chạy tung tăng.
Hãy xem! Balaoo ou des pas au Plafond ( Balaoo hay những bước chân trên trần nhà) (1913) phỏng theo tiểu thuyết nhiều kỳ trên báo của tác giả Gaston Laroux.
 
2 Con sâu trắng 
 
 
Hình thù Vào những ngày tốt lành, một người phụ nữ lịch lãm tên là công nương Arabella March thường xuất hiện ở những chốn phong lưu. Bà có một giọng nói ngọt ngào, hơi rin rít và những ngón tay dài, trắng muốt, cong cong như rắn.
Bà thích mặc trang phục bằng vải mượt, màu trắng. Nhưng đó là khi bà mang dáng vóc người mà thôi! Bà thấy thoải mái hơn rất nhiều khi mang hình hài một con sâu màu trắng. Và bất cứ lúc nào bà cũng có thể biến thành con vật trơn tuột, ẩm ướt, uốn lượn như rắn đó.
Nơi xuất hiện Dưới đáy sâu của một chiếc hố ẩm mốc và cực kỳ hôi hám. Nó bốc mùi hôi giống như một thứ pha tạp giữa mùi chiếc bồn chứa đầy chuột chết và mùi đường
 
 
 
ống xả bị tắc của một lò sát sinh bị bỏ hoang (Hãy vận dụng trí tưởng tượng của bạn nhé).
Hành vi Thích quấn những cánh tay trắng gầy gò, trông rất sâu bọ xung quanh nạn nhân rồi kéo nạn nhân ra chỗ chiếc hố và làm đủ thứ việc tởm lợm.
Kết cục Cuối cùng Sâu trắng cũng bị tiêu diệt bởi người hàng xóm gan dạ, tên Adam Salton. Anh ta bỏ đầy mìn vào chiếc hố. Nó nổ tung khi mìn bị một tia sét kích hoạt. Tiếp theo đó, những loại bùn sệt, các loại chất nhớp nháp bắt đầu trào lên, sủi bọt, cùng với công nương Arabella nổi lềnh bềnh phía trên. Thật là đáng đời!
Hãy tìm đọc! Tiểu thuyết mang tên The Lair of the White Worm (Hang ổ Sâu Trắng) (1911) của tác giả Bram Stoker (cũng là tác giả của Dracula).
 
3 Đàn chim 
Hình thù Trông như những con chim nhỏ hoàn toàn bình thường: chim cổ đỏ, chim sẻ, chim chiền chiện, mòng biển v.v...
Nơi xuất hiện Anh (theo sách); Mỹ (theo phim).
Hành vi Những bầy khổng lồ những con chim nhỏ thông thường đột nhiên tấn công loài người ở khắp mọi nơi. Hầu như không có cách nào ngăn được chúng. Một pha
//
 
 
kinh hoàng trong phim thể hiện cảnh chim tấn công một nhóm học sinh (xem xong bạn sẽ thấy việc đi bộ đến trường không bao giờ còn như trưóc). Mọi người phải tự giam mình trong nhà, nhưng những đàn chim không biết mệt mỏi vẫn mổ và xé để tìm đường chui vào (Với cửa gỗ sồi chắc chắn thì chúng "phân công" cho... đám chim gõ kiến!).
Hãy tìm đọc! Truyện ngắn The Birds (Đàn chim) (1952) của Daphne du Maurier.
Hãy xem! Phim The Birds (Đàn chim) (1963) của đạo diễn bậc thầy của thể loại phim kinh dị Alfred Hitchcock. Làm cách nào Alfred bắt hàng vạn con chim diễn xuất tài tình như vậy? Chắc là ông phải có mánh nào đó.
 
4     King Kong 
Hình thù Khỉ đột khổng lồ.
 Nơi xuất hiện Đảo Sọ người, : nhưng nó bị một công ty điện ảnh bắt đem về New York, Mỹ.
Hành vi Từ ủy mị đi đến chỗ nông nỗi!King Kong si tình một '' nữ diễn viên tóc vàng (một mối tình vô vọng vì cả hai chẳng bao giờ thống nhất được với nhau về màu sơn của chiếc lồng) và đưa nàng đi chụp ảnh. Nghĩ rằng nàng bị tấn công khi đèn nháy lóe lên, King Kong bèn nổi quạu, đập phá tùm lum ở New York.
 Kết cục King Kong bị tấn công bởi máy bay ném bom và súng máy khi leo lên nóc một tòa nhà chọc trời. Một kết thúc bi thương và hoàn toàn không cần thiết. Chỉ cần dỗ ngọt nó là đủ, chẳng cần phải đánh bom.
Hãy xem! Phim King Kong (1963). Phim này được làm lại năm1976 và 2005 …
 
 
Nhưng phiên bản đầu tiên vẫn hay nhất.
 
5   Quái vật cua 
 
Hình thù Cua khổng lồ (Dám cá là các bạn không hình dung ra!)
Nơi xuất hiện Một hòn đảo ở Thái Bình Dương, nơi có nhiều chuyện lạ xảy ra: động đất, sóng thần, các nhà khoa học biến mất.
Hành vi Hung hãn! Bạn sẽ không dám mang chúng về nuôi tại nhà đâu. Những con cua này bị nhiễm xạ nguyên tử và chúng đã ăn thịt các nhà khoa học mất tích. Bằng cách hấp thu các nhà khoa học, chúng tiếp quản luôn khả năng trí tuệ và giọng nói của họ. Một nhóm khoa học gia khác đến đó để điều tra. Cả họ cũng bị dụ dần đến chỗ chết: những con cua khổng lồ giả giọng đồng nghiệp của họ, gọi họ ra ngoài vào ban đêm.
Kết cục Vào lúc bi đát nhất và có vẻ như tất cả các nhà khoa học sắp trở thành thịt cua thì họ phát hiện ra rằng có thể tiêu diệt bọn cua bằng dòng điện. Bằng chiến thuật giật điện này, họ tiêu diệt toàn bộ chúng, trừ một con cái - khổng lồ đang mang bầu. Cuối cùng, Hank, nhà khoa học anh dũng (nhưng ngốc đến thảm hại) đã dí một sợi cáp lớn lên đầu con quái thú cua cuối cùng và cả hai cùng cháy xèo xèo, chết ngắc ngứ.
Hãy xem! (Nếu bạn dám) Bộ phim Attack of the Crab Monsters (CuộcTấn công của Quái thú Cua (1957)
 
 
 
6 Những con chuột trong tường                                    
Hình thù Những con chuột mập, lông lá. Một đội quân khổng lồ hàng vạn con!
Nơi xuất hiện Ở tu viện Exham tại Anh. Thoạt đầu, nguời ta chỉ "nghe" thấy những tiếng chạy nhốn nháo, tiếng cào, tiếng chít chít vọng ra từ bên trong tường. Những tiếng động này làm phiền người chủ mới và con mèo của ông ta, do đó ông tổ chức một cuộc thám hiểm để tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cùng với vài người bạn, bao gồm viên đại úy đẫy đà Norrys, họ đi xuống dưới hầm tu viện và kinh hoàng phát hiện ra cả một thị trấn cổ đồ sộ dưới lòng đất, trong đó có rất nhiều bộ xương người. Có vẻ như từ lâu, rất lâu, nơi này từng giam giữ rất nhiều người. Những người này được vỗ béo để làm mồi cho một nghi lễ cổ dùng mạng người để tế thần!
Hành vi Hồi đó, đội quân chuột đã tấn công và ăn sống những người trong nhà giam, sau đó còn tung hoành ra cả bên ngoài tu viện, tấn công nông dân địa phương. Giờ đây lũ chuột lại đang tấn công người chủ mới, con mèo của ông và đại úy Norrys khi họ tách khỏi các thành viên khác trong đoàn thám hiểm. Ba giờ sau đó, người chủ tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trên cái xác bị ăn mất phân nửa của đại úy Norrys. Con mèo thì đang bơi xé cuống họng ông này.
 
 
 
 
Kết cục có hậu? Có lẽ là không! Chuột bẩm sinh đã có khả năng sinh tồn cao, đó là chưa nói gì đến may mắn. Sau vụ thảm họa đó, tu viện Exham được chính quyền cho phá nổ. Nhưng chính quyền lại cho rằng chính người chủ mới đã giết và ăn thịt đại úy Norrys! Giờ đây ông đang ngồi tù và tự hỏi con mèo của mình ra sao, cho nên ông vẫn nghe thấy tiếng của lũ chuột. Chỉ có điều là lần này chúng ở trong bức tường của một xà lim đóng kín trong bệnh viện tâm thần.
Hãy tìm đọc! The Rats in the Walls (Chuột trong tường) (1923) của HP Lovecraft.
 
 
7    Bầy sâu 
 
 Hình thù Béo núc ních. Dài ít nhất 30 cm. Màu xanh-xám và hơi hơi phát sáng. Không có chân- vòi hút như các con sâu bình thường mà là những dãy càng kẹp giống như càng cua. Không có khuôn mặt rõ rệt mà chỉ có chiếc miệng. Khắp thân thể là những cục bướu và vết sưng.
 
 
 
 
 
 
 
Nơi xuất hiện Trong một ngôi nhà và căn vườn ở nước Ý.
Hành vi Thích đi lang thang, xếp thành khối kim tự tháp to lớn và trơn tuột. Một tấm thảm lớn những con vật kinh dị này lúc lắc trườn vào phòng ngủ của người đàn ông đã cố tình đạp lên và giết một con sâu bướm loại nhỏ hơn vào sáng hôm đó. Chẳng bao lâu sau, ông mắc phải một chứng bệnh chết người.
Hãy tìm đọc! Chuyện ngắn Caterpillars (Bầy Sâu) (1912) của E.F.Benson.
 
 
 8 Người ruồi 
 
 
 
Hình thù Một người đàn ông có đầu ruồi và có một chiếc chân ruồi nơi mà lẽ ra là  tay phải. Đầu ông ta màu trắng và lông lá lởm chởm. Tai ông ta nhọn, chiếc mũi hồng ẩm ướt trông giống như mũi một con mèo lớn. Mắt ông ta là hai cái bướu màu nâu, hình thù như hai chiếc đĩa nhỏ, còn miệng ông ta là một chiếc rãnh dọc luôn nhểu dãi, từ đó lòi ra một chiếc vòi đen (Khiếp!)
Hành vi Tỏ ra bất hạnh và tuyệt vọng. Người ruồi thật ra là một nhà khoa học đã tìm ra cách dịch chuyển tức thời các vật thể xuyên qua không gian. Ông thực hiện điều này bằng một cỗ máy làm phân rã vật thể ra thành những phân tử, rồi ghép chúng trở lại khi chuyển đến mục tiêu. Ông quyết định làm thí nghiệm trên chính bản thân, và trong khi đang tiến hành thì có một con ruồi đã chui vào cỗ máy. Kết quả là ông bị dính một vài bộ phận cơ thể của ruồi.
Kết cục không có hậu Nhà khoa học quá ngán ngẩm cái bề ngoài của mình nên nhét chiếc đầu kinh dị dưới một chiếc búa hơi nước và nhờ bà vợ nhấn nút giùm. Phẹt! Cái đầu kinh dị thế là đi đứt! Nhà khoa học tiêu đời! Vợ ông ta cũng tiêu luôn (bà ta tự sát)! Có cần phải kết thúc như vậy không nhỉ? Ông ta chỉ việc nuôi râu hay làm gì đó như giải phẫu thẩm mỹ cũng được mà!
 
Hãy tìm đọc! Truyện ngắn The Fly (Người  ruồi)(1957) của George Langham.
 
Nhưng chớ xem hai phim này nhé! (Trừ phi bạn đủ lớn) Phim Người ruồi phiên bản năm 1958 và 1986.
9 súc sinh 
Hình thù Ba con mắt điên loạn, dài, sáng quắc, đầy thù hận. Khuôn mặt được bao quanh bởi những con sâu màu xanh lúc nhúc, ngọ nguậy thay cho tóc. Cán của một chiếc rìu phá băng nhô ra từ chiếc sọ bị xẻ. Tất cả nằm bên trong một tảng băng (nhưng không lâu).
 
 
Nơi xuất hiện Gần Bắc cực, trong một chiếc hố lớn do một phi thuyền của người ngoài hành tinh tạo ra.
Hành vi Rất lặng lẽ khi còn bị giam trong tảng băng. Nhưng các nhà khoa học tìm ra tảng băng này đã quyết định lôi nó ra. Nó trốn thoát và đi quanh quẩn, não màu
xanh rỉ ra từ vết xẻ trên hộp sọ. Rồi nó tấn công những con chó kéo xe và các nhà khoa học. Và nó cứ tấn công thứ gì thì lại trở thành thứ đó! Cho nên ai cũng nghĩ rằng người khác đã trở thành Súc sinh ! Tất cả mọi người đều hoang mang! Nó đã biến thành rất nhiều nhà khoa học. Nhưng những nhà khoa học còn lại (chưa bị "súc sinh hóa") đã nhận biết được ai là thật và ai là giả bằng cách thử máu.
Kết cục rất có hậu Các nhà khoa học thật đã xoay xở, tiêu diệt được tất cả những Súc sinh giả dạng nhà khoa học. Kế đến, họ dụ được Súc sinh nguyên thủy đi về phía tảng băng. Khi nó tấn công họ bằng những chiếc nanh như nanh rắn, họ dùng đèn hàn phun lửa vào nó, khiến nó bỏ chạy, những xúc tu của nó giãy giụa, da thịt nó nổi bong bóng. Hồi sau, nó trở thành một khối thịt cháy rực. Hê hê hê!
Hãy tìm đọc! Who Goes There (Ai đó?) (1938) của J.W.Campbell.
Hãy xem! Khi đủ lớn (và đủ can đảm), bạn có thể xem các phiên bản phim Súc sinh sản xuất từ năm 1951 đến 1982. Phiên bản đầu tiên (trắng đen) được nhìn nhận là rùng rợn hơn dù ít máu me hơn so với các phiên bản còn lại. Thay cho nhiều lít máu giả, nó chứa nhiều chất kinh dị ngấm ngầm và chứa nhiều không gian hơn cho óc tưởng tượng của khán giả.
 
10 Con nhện đen 
Hình thù Một con nhện to lớn, đen ngòm, ra đời từ bản giao kèo với thần chết.
Nơi xuất hiện Trên khuôn mặt của một phụ nữ sống trong một thung lũng ở Thụy Sĩ vào thời kỳ Trung Cổ. Bạn bè của bà bị đe dọa bởi một băng đảng giết người nên bà nguyền
 
 
 
sẽ dâng tặng em bé con mình cho Quỷ dữ nếu Quỷ cứu thoát họ. Quỷ đã hôn bà để xác nhận bản giao kèo. Nhưng người phụ nữ đã không cam tâm dâng nạp đứa con yêu của mình cho Quỷ. Điều đó khiến cho Quỷ rất giận và quyết tâm phục thù. Người phụ nữ bắt đầu thấy đau rát ở vị trí trên má mà Quỷ đã hôn bà. Một vết nám xuất hiện và phát triển thành một cục sưng lớn mang hình con nhện.
 
Hành vi Cục sưng hình nhện lớn dần lên rồi vỡ toang, thải ra hàng đàn hàng lũ nhện vốn đều lớn lên ở bên trong đó! (Này bạn, chớ có táy máy với mụn nhọt nhé!). Đàn nhện cũng là một dạng mang dịch bệnh. Chúng tràn khắp thung lũng, làm bệnh dịch và cái chết lan tỏa bất cứ nơi đâu chúng đi qua!
 
Kết cục có hậu Một chàng trai tên là Christian đã quát tháo con nhện lớn, đánh nhau với nó rồi giam nó mãi mãi vào một chiếc hố. Hoan hô! Mọi người đều vui mừng, chỉ trừ có Christian... vì anh đã hy sinh! Tội nghiệp!
Hãy tìm xem! The Black Spider (Con Nhện Đen) (1842) của Jeremias Gotthelf.




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2017 13:45:58 bởi Ct.Ly>
NHỮNG DỮ LIỆU KỲ THÚ 8 :
 
NỮ SĨ MARY VÀ HỒ SƠ FRANKENSTEIN 
 
1. Khi viết truyện Frankenstein, Mary chỉ mới vừa 18 tuổi. Nàng nghĩ ra cốt truyện trong khi nghỉ mát với người yêu Pency Shelley (một nhà thơ nổi tiếng mà sau này bà kết hôn cùng), ngài Byron (một nhà thơ nổi tiếng khác) và một bác sĩ tên John Polidori. Cùng vài người bạn nữa, họ ngụ tại một căn biệt thự sang trọng bên bờ hồ Geneva giữa các ngọn núi của Thụy Sĩ.
 
 
2. Thời tiết rất lạnh, ẩm và cực kỳ khó chịu (mặc dù họ đang nghỉ hè đấy nhé) cho nên họ buộc phải ở trong nhà, ngồi bên lò sưởi trong phần lớn thời gian. Để đỡ buồn, họ thường đọc các tiểu thuyết ma quái, rùng rợn. Ít lâu sau, ngài Byron thấy chán quá nên thốt ra một câu đại loại như sau: "Biết làm gì rồi! Ta thi tài coi ai viết truyện rùng rợn nhất. Ai viết được truyện làm sởn nhiều tóc gáy nhất thì người đó chiến thắng!"
 
 
3. Bốn người họ liền bắt tay vào việc viết lách, từng người cố vắt óc nghĩ ra một câu chuyện nổi da gà, tè ra quần hay nhất. Để có được những ý tưởng kỳ quái cho câu chuyện ghê rợn của mình, nghe đồn họ đã tìm đến những cơn ác mộng bằng cách ăn thịt thối, mặc dù cũng có thêm mắm dặm muối đôi chút (là nói về tin đồn chứ không phải món thịt).
 
 
4.  Do chưa viết lách nhiều trước đó, Mary gặp đôi chút khó khăn. Nhiều ngày trôi qua, rốt cuộc nàng mới tìm được cảm hứng. Và rồi, trong một đêm đen nhiều sấm chớp, trong lúc trằn trọc không ngủ được, nàng cố nhắm mắt và lập tức nhìn thấy cảnh tượng mà sau này sẽ trở thành khung cảnh nổi tiếng nhất trong cuốn truyện. Vâng, chính là như thế! Con mắt trong tâm tưởng của Mary đã thấy một sinh viên đang quỳ gối trước một "sự cường điệu" khủng khiếp mang hình dáng một người đàn ông mà chàng sinh viên nhà ta vừa mới ghép nối xong các bộ phận cơ thể. Vài giây sau, nàng chứng kiến "vật" kia thể hiện những dấu hiệu của sự sống và bắt đầu cử động.
Hình ảnh đó như từ chốn hư vô chợt xuất hiện trong đầu nàng, và nàng thấy nó rất rất là rùng rợn. Nàng biết rằng nếu sáng tác ra một câu chuyện làm người đọc run sợ giống như nàng từng run sợ thì chắc chắn nàng sẽ thắng cuộc. Chỉ cần nàng mô tả lại được cái "vật" kinh dị đã "ám theo chiếc gối của tôi" (theo như cách nàng thường nói). Và thế là nàng đã nhập cuộc... và phần còn lại của câu chuyện là tùy nàng dẫn dắt.
 
5. Vào thời đó, có đủ loại ý tưởng khoa học rùng rợn mới xuất hiện và người ta rất hào hứng với những con rô-bốt, những cuộc phẫu thuật và cái món giật gân vừa được phát hiện có tên gọi là "dòng điện". Một nhà khoa học tên là Galvanic đã dùng dòng điện làm cho cẳng một con ếch đã chết chợt co giật cứ như thể nó sống lại. Ngày nay, chỉ có những "bậc" đại ngốc mới tìm cách làm cho ếch chết biết nhảy, nhưng người ta vẫn nói ai đó được "nạp điện" để bắt tay vào hành động. Một người cháu của Galvanic thậm chí đã toan dùng dòng điện để làm sống dậy một tên sát nhân vừa bị xử treo cổ. Khi anh ta ra tay, chiếc hàm của tên sát nhân rung lên và mắt trái của hắn mở to ra! Rõ ràng Mary đã nhớ đến tất cả những sự kiện này khi nàng mơ đến tác phẩm bom tấn của mình.

6. Ngoài việc đặt tựa tác phẩm là Frankenstein, Mary còn cho nó một cái tựa phụ là "Prometheus Hiện đại". Prometheus là một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp. Giống như Victor, vị thần này rất thích ghép nối, chế tác ra cái hình hài lạ lẫm của con người. Ông tạo ra những con người của mình bằng đất sét và chôm lửa của Thiên đình để giúp đỡ loài người. Cũng y như Victor, Prometheus đáng thương rốt cuộc đã nhận lãnh đủ thứ hậu quả tồi tệ từ những nỗ lực ghép người của mình. Thần Zeus đã trói ông vào một tảng đá để một con đại bàng ăn phần lớn gan của ông.
 
7. Trong ấn bản Frankeinstein lần đầu, người ta không thấy ghi tên tác giả. Nói cách khác, khi tác phẩm này ra mắt vào năm 1818, không ai có mảy may ý niệm về người đã viết ra câu chuyện kỳ thú mà số mệnh sau đó sẽ trở thành một thành công vang dội trong thể loại truyện kinh dị. Khi phát hiện ra tác giả của nó là một phụ nữ, ai nấy đều sững sờ! Một nhà phê bình sách đã cay cú nói rằng tác phẩm này lẽ ra là "xuất sắc", nhưng với một phụ nữ thì nó chỉ là "khác thường" mà thôi! Đó là vì họ có bộ óc nhỏ hơn những người khác, bạn biết đấy (là nói về các nhà phê bình sách chứ không phải phụ nữ).
 
8. Trong bản thảo gốc, Victor mô tả tạo vật của mình là "đẹp đẽ" mặc dù (như bạn cũng biết đấy) anh ta không bao giờ ưng cặp mắt kỳ dị của nó. Sau một thời gian, tác giả mới đi đến ý tưởng là tạo vật này phải trông thật gớm khiếp. Lúc câu truyện này được đưa lên sân khấu kịch vào năm 1823, mọi người đều nghĩ tạo vật đó phải là một thứ "quái vật". Kết quả là người diễn viên thủ vai tạo vật của Frankenstein đã bị hóa trang thành một quái nhân rùng rợn. Nghe đồn, lượng vật phẩm hóa trang gắn lên mặt anh ta nhiều đến mức làm cho môi anh thâm xì và da anh nhăn nhúm. Người ta còn kể rằng một nụ cười ngờ nghệch đã lưu lại vĩnh viễn trên khuôn mặt anh.

9. Năm 1931, một hãng phim ở Hollywood đã tung ra một phiên bản phim Frankenstein và nó đã nhanh chóng trở thành một bộ phim bom tấn thời bấy giờ. Bộ phim trình làng một hình ảnh quái nhân không bao giờ phai nhòa trong tâm trí người đời cho đến tận ngày nay. Cái đầu vuông vức, những bù-lon ốc vít ở cần cổ, những bộ phận biến dạng của cơ thể đã trở thành hình ảnh mà tất cả các fan hâm mộ phim kinh dị luôn nhớ mãi và yêu thích mãi. Vai quái nhân trong phim được trao cho một diễn viên điển trai tên là William Henry Pratt (mặc dù nhiều người chỉ nhớ cái tên sân khấu của anh ta, Boris Karloff). Nhằm khuếch trương một vài ý tưởng kinh dị và biến Boris thành một món thịt vụn hoàn hảo, người nghệ sĩ hóa trang đã dành ra hàng tháng trời nghiên cứu về giải phẫu học. Anh ta kết luận rằng để cấy não cho ai đó, nhà phẫu thuật chỉ có nước làm toác đầu người đó ra giống như ta đập bể đầu một trái trứng vịt lộn (chỉ khác một chỗ là khi đó phải kềm nén cơn thèm đối với nội dung ở bên trong).
 Sau đó, nhà phẫu thuật mới đưa được bộ não mới vào đó, gắn "nắp" cho cái đầu... và cài chặt nó lại! Giờ thì bạn hiểu vì sao cái đầu gã quái nhân của Frankenstein lại vuông vức rồi chứ? Cái chốt hay con bù-lon gì đó ở cần cổ được hiểu là những thứ để kết nối với mạch điện nhằm nạp điện cho quái nhân sống dậy (và chúng cũng rất tiện lợi để máng chìa khóa xe).
 
10. Một số chuyên gia nói rằng Frankenstein là tiểu thuyết viễn tưởng đầu tiên. Số khác cho rằng nó là tiểu thuyết kinh dị đầu tiên mới đúng. Số khác nữa cho rằng tiểu thuyết này là một món khai vị cho các thế hệ truyện kinh dị tương lai. Kể từ đó, khi nói về những thí nghiệm mà các nhà khoa học bị cho là can thiệp vào tự nhiên một cách quá sức hiểm nghèo, người ta dùng luôn thuật ngữ "tạo vật Frankenstein". Những thứ như cà chua hay ngũ cốc biến đổi gen mà báo chí rất hay nói tới thường được gọi là "thực phẩm Frankenstein". Bằng cách mô tả những thứ này theo cách đó, những người chỉ trích muốn cảnh báo rằng việc can thiệp quá nhiều vào tự nhiên có thể đưa đến những thảm họa cho loài người chẳng khác gì những hệ quả mà Victor đã gây ra cho chính bản thân anh ta và những người xung quanh. Hay nhỉ!
  Cuối cùng, có lẽ bạn cũng muốn biết về những câu chuyện mà "bộ tứ hãi hùng" đã sáng tác. Thì đây: hai đại thi hào (Byron và Shelley) nghĩ chán chê một hồi rồi cũng chẳng viết ra được gì ra hồn. Bác sĩ Polidoti thì viết được Câu chuyện về ma cà rồng, một câu chuyện cũng tương đối nổi tiếng. Tất nhiên, nó chẳng thể bì với câu chuyện thông minh, có tầm vóc của Mary, mà từ đó đã nảy sinh ra rất nhiều dị bản, phim, trò chơi, trang phục và mặt nạ Halloween. Và tất nhiên, nó đã giúp cho các nhà máy sản xuất bù-lon tiếp tục làm ăn khấm khá trong nhiều năm kế tiếp.
 
 
 
--&&--
 
 
 
 
TRUYỆN 9:
NỖI KINH HOÀNG CỦA DUNWICH
 
Đứng hạng 9 trong 10 tiểu thuyết kinh dị nhất mọi thời đại là một tiểu thuyết rất rùng rợn của nhà văn Mỹ H P Lovecraft (1890 - 1937). Nhiều tiểu thuyết của ông dựa trên ý tưởng loài người không phải là sinh vật thông minh duy nhất trên Trái đất. Mà thiệt! Chắc chắn còn có những "thứ " khác cực kỳ gớm guốc, hôi hám đang lảng vảng đâu đó trên thế gian. Trong hầu hết các tác phẩm sởn tóc gáy của H P, ước muốn chính của các tạo vật hành tinh này là gây ra nỗi kinh hoàng và những cơn đau đến không thể chịu nổi cho loài người. Những quái vật kỳ dị, ghê rợn và nguy hiểm này đã tồn tại từ hàng trăm ngàn năm trước. Không chỉ ác ôn mà chúng còn rất rất là... thông minh nữa! Nỗi kinh hoàng của Dunwich (1928) có thể xem là tổng tập các nỗi kinh hoàng ngoài hành tinh. Nó diễn ra ở một vùng hẻo lánh, khỉ ho cò gáy của nước Mỹ vào đầu thế kỷ 20. Câu chuyện xoay quanh gia đình Whateley, đặc biệt quanh cậu con trai cực kỳ quái đản tên là Wilbut. Nhà Whateley vốn đã khác thường lắm rồi. Nếu chẳng may bạn ở kế nhà họ, có thể bạn sẽ gọi họ là "những người láng giềng từ địa ngục". Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về đám người xấu xa này, xin hãy đọc cuốn sách của H P. Nhưng hãy cẩn thận đó! Đừng nói là chúng tôi không báo trước đó nhe!
 
Những người láng giềng từ địa ngục 
 
Chuyện này đã được giữ kín quá lâu rồi! Thế giới sớm muộn gì cũng phải biết! Đó là lý do tôi quyết định công bố các trích đoạn này từ nhật ký của tôi.  Tôi tin rằng khi đọc chúng xong người ta sẽ nói ‘‘Đáng đời hắn.... ai biểu mò ra cái hóc bò tó đó mà sống! Nhưnng hồi đó tôi còn trẻ măng, mới chập chững vào, cái hóc bò tó đó ngựa bán rẻ rề. Với lại tôi cần một nơi yên tĩnh để viết cuốn sách kinh dị đầu tay của tôi nữa chớ. Dunwich trông giống cái nơi hoàn hảo để một nhà văn trẻ bắt đầu sự nghiệp (thì hồi đó tôi nghĩ vậy mà!) làm sao tôi biết những người hàng xóm ở sát xịt tôi nhất lại là...
GIA ĐÌNH WHATELEY!

Trích đoạn từ nhật ký của Ezra T. Hopkin, nhà văn (đã về hưu) 
 
Tháng 10-1912 
 
Hôm nay tôi chuyển đến chiếc chòi trên đồi. Mừng tân gia đêêê! Khu này coi bộ cũng được ghê. Có những đồi cao nhìn xuống những thung lũng hun hút và những đầm nước bốc mùi. Những tòa nhà đổ nát và những tảng đá xưa nằm rải rác khắp nơi! Và có cả hàng trăm con chim lạ có tên là cúc cúc cu (theo tiếng gáy của nó) nữa chớ. Người địa phương khiếp sợ chúng lắm. Họ tin rằng chúng đánh cắp linh hồn của người chết. Tôi còn nghe cả tiếng chân lẩn trốn, tiếng rên rỉ, tiếng huýt từ phía dưới những ngọn đồi cao nhất! Túm lại, đây là một nơi hắc ám, đầy nhóc tử khí cùng vô số điềm gở. Một nơi hoàn hảo cho nhà văn mới tập sự... như tôi nè!
 
 
Tháng 11-1912 
Tôi vào thị trấn mua thức ăn thì gặp vài người dân địa phương. Quả là một đám người quái dị! Toàn là nghi kỵ và soi mói! Cứ như họ đang giấu giếm chuyện gì vậy. Có lẽ những tin đồn ở đây về tội ác, bạo lực gia đình, và giết người đều là đúng! (Đùa tí thôi!)
 
 
Tháng 1-1913 
 
Lần đầu tiên tôi thấy mấy người hàng xóm: gia đình nhà Whateley. Từ chỗ tôi có thể thấy rất rõ nông trang của họ dưới đồi. Quả là một lũ người kỳ cục. “Lão” Whateley là một ông già đầu bạc hắc ám. Lão dành hầu hết thời gian ngồi đọc những cuốn sách bùa chú, mồm lảm nhảm nói gì đó. Trông lão cứ như bị chập dây thần kinh vậy. Lavinia, con gái của lão, chẳng khá khẩm gì hơn. Thân hình kỳ quái đã đành, lại còn tóc bạc trắng, da màu hồng, đôi mắt cũng màu hồng nữa mới kinh. " Cũng chiếc cằm lẹm y như lão già hâm kia! Tôi đã vài lần bắt gặp mụ ta lang thang trên các ngọn đồi giữa cơn giông sấm sét, miệng lải nhải đọc cuốn sách bùa. Mụ này gàn dở chẳng kém gì lão già!
 
 
 
Đầu tháng 2-1913 
 
Tôi không sao chớp mắt được. Suốt đêm qua có những tiếng la hét ghê rợn dội lên từ ngôi nhà của gia đình Whateley! Chúng lớn đến mức át luôn cả tiếng rì rào dưới ngọn đồi lớn lẫn tiếng sủa liên hồi của lũ chó địa phương. Chuyện gì vậy ta?
 
 
Cuối tháng 2-1913 
 
Tôi biết ai la hét rồi. Đó là Lavinia! Mụ ta sinh em bé! Trước đây tôi chưa thấy đứa bé. Hình như họ đặt tên cho nó là Wilbur. Chả biết cha nó là ai nữa.
 
Tháng 3 - 1913 
Từ khi nhóc Wilbur ra đời, tôi nhận thấy lão Whateley mua thêm khá nhiều gia súc. Nhưng có điều lạ là bầy gia súc của họ ở cánh đồng phía dưới chiếc chòi của tôi lại không thấy đông lên. Vẫn chỉ chừng 11 hay 12 con!
 
 
Tháng 4-1913 
 
 Lần đầu tiên tôi thấy mặt Wilbur. Lavinia cõng nó qua bãi cỏ. Một đứa bé rất bự con, bề ngoài trông khá giống con dê. Tội nghiệp thằng bé!
 
 
Tháng 5 - 1913 
   Sáng nay tôi ra suối lấy nước thì chợt nhận ra bầy gia súc nhà Whateley con nào cũng bị thương, khắp mình mẩy có những vết rách rớm máu. Cứ y như bị con gì cắn vậy!
 

Tháng 6 -1913 
Hôm nay, trên đường mòn, tôi đi ngang qua lão Whateley và mụ Lavinia. Tôi phát hiện có hai cái vết trên cần cổ Lavinia trông y chang như các vết  thương trên mình bầy gia súc! Rồi tôi thấy lão già cũng có những vết như vậy! Tôi không hình dung nổi chuyện gì nữa rồi. Dù sao, một nhà văn thể loại  kinh dị mà chịu thua như thế thì tệ quá. Mà thiệt, lúc này tiểu thuyết kinh dị của tôi đang không được suôn sẻ cho lắm.
 
 
Tháng 1 -1914 
 
Hôm nay tôi gặp Wilbur. Nó mới 11 tháng tuổi mà đã nói được - có lẽ chẳng thua kém mấy so với một  cậu bé 15 tuổi! Các đường nét của nó cũng đã định hình: da vàng vọt, môi dày, tóc thô và nhăn, tai dài và nhọn. Và nó hoàn toàn không có cằm... giống như mẹ và ông ngoại của nó vậy! Một em bé quá ẹ!
 
 
Tháng 8 – 1914 
 
 Wilbur nay đã to xác như đứa bé lên bốn. Nó dành nhiều thời gian đọc cuốn sách bùa của lão Whateley. Hôm qua, tôi thấy nó đứng giữa vòng tròn đá trên đỉnh đồi Sentinel (ngọn đồi lớn, nơi phát ra các tiếng động). Nó cầm cuốn sách bùa đồ sộ và hô lớn hết cỡ “Yog-Sothoth! Yog-Sothoth!” Rất là quái gở! Làm cho tôi nổi hết cả da gà! Biết đâu đó chỉ là một trò nghịch ngợm trẻ nít. Cuốn tiểu thuyết kinh dị của tôi đang bí lù. Vì thế tôi dành toàn thời gian dọ xét nhà Whaterley. Họ giống như một nỗi ám ảnh đối với tôi.
 
 
Tháng 10-1914 
 
 Lão Whateley đang xây thêm một lán nhà đồ sộ nối liền với căn nhà nông trang của lão. Không có  cửa sổ nhé! Chả hiểu vì sao. Cuốn tiểu thuyết kinh dị không có tiến triển gì thêm nữa. Lâu lắm rồi tôi không viết nổi lấy một từ.
 
 
Tháng 5-1915
 
Tôi thường xuyên thấy nhóc Wilbur lang thang trong khu vực, miệng lảm nhảm ngân nga điều gì đó (có nhịp điệu hẳn hoi đấy). Nó gặp vấn đề với lũ chó địa phương. Chúng không chịu nổi nó và đã nhiều lần toan giết nó. Tin nổi không, mẹ nó bắt nó mang theo một khẩu súng bự để tự vệ đấy!
 
1917 
 
Wilbur nay đã bốn tuổi rưỡi. Nó bắt đầu vỡ giọng và một nhúm râu lởm chởm đã xuất hiện hai bên  má. Hôm qua, tôi nói chuyện với Earl Sawyer, gã hàng xóm làm nghề buôn gia súc. Hắn vừa được nhà Whaterley đặt giao hàng một con bò và đã ngửi thấy từ lán nhà nối dài tỏa ra một mùi tanh dễ sợ. Tôi cũng thường hay trò chuyện với gã bán hàng rong ở địa phương. Một sáng nọ, gã này đã ở vài phút trong căn bếp nhà Whaterley. Hắn cho là đã nghe thấy có tiếng ngựa dậm chân ở căn phòng phía trên.
 

Ngày 1-8-1924 
 
Tôi choàng tỉnh giữa bình minh ) do tiếng kêu inh ỏi và thống thiết cũa lũ cúc cúc cu. Nhìn ra ngoài, tôi thấy hàng trăm con đang tụ tập ở khu nhà Whaterley. Đúng là chuyện lạ!
 
 
 
Ngày 2-8-1924
 
Tôi vào thị trấn để nghe ngóng tình hình. Giờ thì tôi đã biết lý do bản họp xướng của lũ chim. Lão Whaterley vừa mới chết hôm qua! Nghe đồn, trong số những lời trối trăng mà lão ầm ừ vào tai Wilbur có những câu như: “Cây thủy tùng lớn lên... và thứ đó còn lớn nhanh hơn thế!” và “Nhớ ăn nó thường xuyên nhé, Willy! ” Chả hiểu lão muốn nói gì. Về cuốn tiểu thuyết kinh dị thì giờ đây tôi hầu như đã bỏ luôn nó rồi.
 
Ngày lễ Halloween năm 1926 
 
Bà Whaterley đã biến mất! Điều khá lạ lùng là bà ta vừa mới nói chuyện với tôi hồi tuần trước. Khác với mọi khi, bà ta không chỉ thốt ra vài từ cộc lốc. Bà ta có vẻ rất hoang mang, tuyệt vọng muốn trò chuyện với ai đó. Bà ta nói rằng bà ta bắt đầu “sợ” Wilbur.
 
 
Mùa hè năm 1927 
 
Tôi vừa gặp Wilbur lần đầu tiên sau nhiều tháng! Khó mà nhận ra nổi hắn. Hắn cao hẳn phải đến hai mét mốt và trông giống con dê hơn bao giờ hết. Dân địa phương đồn rằng hắn suốt ngày vùi đầu vào mấy cuốn sách bùa chú. Hắn đi đến nhiều thư viện và trường đại học để tìm kiếm một văn bản cổ nào đó có tên là Hậu -Tử -Học của một tác giả điên người A-rập tên là Abdul Alhazred. Nghe đâu hắn đã tìm ra được! vẫn không thấy tăm hơi bà Whaterley.
 
 
Mùa đông năm 1927-1928 
 Hôm nọ tôi đi một chuyến ra thành phố và đụng phải tiến sĩ Armitage, ông thầy cũ của tôi ở trường đại học Miskatonie. Tôi kể cho thầy nghe về cuộc sống của tôi trên đồi và về gã hàng xóm 14 tuổi kỳ dị của tôi. Thật là trùng họp! Hắn cũng vừa mới gặp thầy Armitage! (Thì người ta vẫn nói thực tế còn lạ lùng hơn cả chuyện giả tưởng mà lị). Wilbur muốn lấy đi tập Hậu-Tử-Học của nhà trường nhưng thầy Armitage không cho. Giờ thì thầy cảm thấy Wilbur không sẵn sàng để đón nhận lời từ chối. Thầy sợ điều gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra.
 
 
Tháng 7-1928 
 
Tôi vừa nhận được thư của thầy Armitage. Thầy đang nghiên cứu gì đó liên quan đến người dân ở khu vực Dunwich. Thầy yêu cầu tôi quay lại Miskatonic vào tháng tới để giúp thầy nghiên cứu. Tôi đồng ý ngay.
 
 
Tháng 8-1928 
 
Tôi đang ở Miskatonic cùng thầy Armitage. Có chuyện gì đó khủng khiếp vừa xảy ra! Vài đêm trước tôi đã bị đánh thức bởi tiếng tru tréo của con chó canh gác trường. Ngay sau đó là một tiếng hét nghe dễ sợ đến mức kể từ rày nó sẽ mãi mãi ám theo tôi trong tất cả những giấc mơ. Tôi bật dậy khỏi giường, lao vội đến thư viện, nơi những âm thanh đó phát ra. Thầy Armitage và một nhóm giáo sư đã ở đó từ trước. Một người đã bất tỉnh tại chỗ do khung cảnh quá kinh hoàng ở trước mắt.
Tôi sẽ mô tả nó ngay đây thôi, nhưng trước hết tôi xin cảnh báo: ai thường xuyên gặp ác mộng hay dễ mất bình tĩnh chớ nên tiếp tục đọc!
  Nằm co quắp, bất lực trên một vũng nhầy nhớp ; nháp màu vàng là... “con vật”. Nó cao ít nhất là hai mét bảy, và có khuôn mặt không cằm rất giống khuôn mặt dê của Wilbur  Whateley! Ngoài khuôn mặt đó ra thì nó không có dáng vẻ gì là người. Khung cảnh khá thô thiển vì phần lớn y phục đã bị con chó gác trường xé toang. Lúc này, con chó đang đặt chiếc cẳng bự của nó lên lồng ngực run rẩy, co giật của “con vật”. Từ bụng của “con vật” lủng lẳng vươn ra một mớ xúc tu màu xanh xám, mỗi xúc tu đều có miệng hút đỏ lòm. Da phía trên của nó có vảy giống như da cá sấu, nhưng da phía dưới lại phủ đầy lông đen. Một dạng ống hút lòi ra từ dưới lưng, đầu ống là một kiểu miệng hay cuống họng gì đó. Mỗi bên hông đều có thứ gì đó trông như con mắt. Còn chân của nó thì cứ y như chân của một con bò sát tiền sử, bàn chân thì có hình thù nửa như cái móc, nửa như cái móng.  
Khi “con vật” quằn quại và vùng vẫy, có những âm thanh phát ra từ miệng nó nghe như  “Yog-Sothoth, Yog-Sothoth”, nhưng cũng khó nói chắc như thế do sự hùng phát bất chợt những tiếng kêu inh ỏi của hàng trăm con cúc cúc cu ở bên ngoài. Rồi nó thôi vặn vẹo và con chó ném trả lại cái đầu của nó và tru lên. Mười phút sau, cảnh sát đến, nhưng lúc này tất cả những gì còn lại của “con vật” chỉ là một mớ bột màu trắng nhóp nháp trên mặt sàn thư viện.
 
Ngày 1-9 -1928
 
Tôi đã về lại chiếc chòi của mình. Cùng những người ở trường đại học, tôi thề không tiết lộ cho bất kỳ ai những gì đã mục kích ở thư viện, ở Dunwich này, cái mùi thum thủm từ ngôi nhà nay bỏ hoang của gia đình Whateley cứ ngày một nồng nặc hơn. Và hôm qua tôi vừa nghe thấy có tiếng “vỗ” vọng lên từ dưới đó. Lũ chó địa phương cứ sủa miết còn đám gia súc thì dậm chân và rống lên liên hồi. Tất cả như đang điên lên vì sợ hãi. Nhưng sợ cái quái gì vậy cà?
 
 
Ngày 9-9-1928 (buổi sáng) 
 
Những tấm ván gỗ của phần lán nối thêm vào nơi ở của nhà Whateley đã vỡ tan cứ như vừa bị trúng phải bom. Thứ gì đó khủng khiếp đã từ đó xông ra.
Sáng nay, một nhà nông đã phát hiện phân nửa đàn bò của ông bị mất, còn nửa kia đang gục quỵ, rê,rỉ vì đau đớn, vì ít nhất một nửa lượng máu của chúng đã bị hút đi.
 
 
Ngày 9-9-1988 (buổi chiều) 
 
Cái vật kinh khủng vừa xông ra thế giới kia, dù là cái gì thì có vẻ như nó đã chạy ra hẻm núi gần ngôi nhà của gia đình Whateley. Một cậu bé nói đã thấy những dấu chân rất lớn in trên bùn. Ai nấy đều sợ hãi, chặn bàn ghế, tự giam mình trong nhà suốt cả đêm.
 
 
Ngày 10-9-1928 (buổi sáng) 
 
Tôi sợ lắm lắm luôn. Điều gì đó đêm qua, một điều kinh khủng, đã diễn ra ở trang trại của nhà Frye. Nửa đêm, hàng xóm nhận được cú điện thoại của : bà Frye. Bà ấy cuồng loạn la hét, gào lên những lời lẽ như “Chúa ơi, cứu con... Nó tới kìa...!” nhưng rồi giọng bà chuyển thành một tiếng hét thất thanh, tiếp nối bởi một tiếng đổ vỡ loảng xoảng. Sau đó thì điện thoại bị ngắt. Sáng nay một băng đàn ông và thanh niên kéo tới nhà của gia đình Frye. Họ thấy những phần thi thể đầy máu của bò nằm vương vất khắp cánh đồng. Khắp nơi đều có bò bị thương và bò chết. Không thấy tăm hơi người nào trong gia đình nhà Frye. Ngôi nhà của họ bị hủy hoại hoàn toàn. Trên sàn còn vương vãi một chất nhầy nhớt màu vàng trông tởm lợm, còn không khí thì ngập ngụa một mùi kinh khủng khiếp. Tôi không nghĩ sẽ còn gặp lại họ.
 
 
 
Ngày 10-9-1928 (buổi chiều) 
 
Thầy Armitage kể rằng, ngay sau cái sự kiện khủng khiếp ở trường đại học, thầy đã tìm thấy tập nhật ký của Wilbur trong thư viện. Kể từ đó thầy tập trung vào giải mã những chữ viết nguệch ngoạc và những chữ viết tắt trong tập nhật ký này. Thầy nói thầy vừa có một bước tiến đột phá, nhưng sẽ không nói cho tôi biết là gì. Thầy chỉ nói những điều thầy phát hiện ra là vô cùng khủng khiếp và đó là một thứ hiểm họa cho toàn nhân loại mà thầy cứ nghĩ đến là sợ điếng cả người.
 
 
Ngày 11-9-1928 
 
Tôi vừa trải qua một ngày khủng khiếp nhất trong đời. Sau khi đã thấy thứ đó, tôi nghĩ đời mình sẽ không bao giờ còn được như xưa nữa. Ghi nốt những dòng này, tôi sẽ phải nghĩ ngơi một thời gian dài. Chiều nay thầy Armitage đã đến Dunwich. Trông thầy rất kiên quyết và dứt khoát. Thầy mang theo một chiếc thùng chứa hóa chất dạng bột. Thầy nhờ tôi và một vài dân làng đưa thầy tới trang trại nhà Frye. Khi đến đó, mọi người thấy có chiếc xe của cảnh sát đến điều tra vụ mất tích. Chiếc xe trống rỗng. Lần cuối cùng người ta gặp các viên cảnh sát là khi họ đang đi vào hẻm núi lớn. Tái nhợt và run rẩy, cụ Sam Hutchins vừa kể cho chúng tôi nghe cụ đã cảnh báo họ không nên đi vào đó. Đúng lúc đấy Earl Sawyer ù té chạy ra, trông như sắp chết đến nơi vì quá sợ! Anh ta gào lên “Nó ra rồi! Nó ra rồi!”. Sau đó anh lắp bắp nói gì đó về việc nghe thấy tiếng rít lớn và tiếng dẫm đạp rầm rập, rồi cây cối rung lên và đổ rạp cứ như gặp phải con bão lớn, không khí tràn ngập một mùi tanh khủng khiếp.
 
Dù nó là gì, cái thứ vừa ra khỏi hẻm núi đó nay đang trên đường đi đến vòng tròn đá cổ, cho nên chúng tôi vắt giò chạy lên đồi Sentinel. Khi đến đó, thầy Armitage trao ống nhòm cho tôi và dặn tôi đứng đó quan sát. Rồi thầy biến mất trong lùm cây. Năm phút sau, tôi nhìn thấy thầy ở gần vòng tròn đá. Rồi tôi nghe thấy cái âm thanh làm trái tim tôi muốn rụng khỏi lồng ngực, cần cổ tôi khô khốc và máu trong người tôi như đông thành băng. Đó là tiếng rống khàn khàn nhưng inh tai nhức óc, phát âm thành hai tiếng “Yog-Sothoth Yog-Sothoth”... chính xác là những từ mà tôi đã nghe Wilbur gào lên nhiều năm trước đây. Ngay sau đó, lần đầu tiên tôi thấy được thứ mà sau này được đặt tên là “Nỗi kinh hoàng của Dunwich”!
 
Tôi chưa từng thấy một sinh vật sống nào lớn cỡ đó! Trông nó như một khối các xúc tu đang ngọ nguậy. Nhưng khi nhìn kỹ trong ống nhòm, tôi thấy khắp thân mình con quái vật này phủ đầy những con mắt lồi bự chảng, những chiếc miệng hả lớn và những chiếc vòi xoắn xít. Ghê rợn nhất là ở đầu mỗi chiếc vòi là một... khuôn mặt! Khuôn mặt mà tôi nhận ra ngay tức thì. Mỗi ánh mắt, mỗi chiếc mũi dài, mỗi đuờng nét giống như dê đều . thuộc về... nhà Whateley!
Vừa rít, vừa ồm ộp, vừa he he, cơn ác mộng đó , chậm rãi tiến về phía thầy Armitage, lúc này đang cuống quýt rắc chất hột trắng từ chiếc thùng và ngâm nga đọc câu gì đó có vần điệu mà tôi không thể hiểu. Ngay lúc con vật rùng rợn kia vươn những xúc tu xoắn xít định cuốn lấy thầy và hút lấy sinh mạng thầy, một tia sét lớn chợt phóng xuống từ bầu trời, giáng thẳng vào ngay tâm hệ thờ vòng tròn đá. Tiếp đó là một tiếng hét nghe rùng rợn đến mức chiếc ống nhòm rời ra khỏi tay tôi. Khi tôi nhặt nó lên và nhìn ra chỗ cũ thì cả con vật lẫn thầy Armitage đều biến đâu mất tiêu.
 
  Bất chợt, cây cỏ và mặt đất quanh tôi bị giáng mạnh khi một luồng tử khí nồng nặc mùi thối rữa quét qua ngọn đồi. Lũ chó tru tréo lên và bầu trời ; bên trên bỗng tràn ngập lũ chim cúc cúc cu. Liền đó, lũ chim bắt đầu rơi xuống đất, vù rơi vừa la lối. Chẳng mấy chốc, các cánh đồng đều rải rác hàng trăm con chim đã chết bay hấp hối. Tôi cảm thấy giống như ngày tận thế đang đến. Nhưng rồi mọi thứ dần im ắng và âm thanh duy nhất phá tan sự im lặng chỉ còn là tiếng kêu thi thoảng của vài con cúc cúc cu đang giãy chết.                                                                              .
Ít lâu sau, thầy Armitage bước ra khỏi bụi cây ở dưới đồi.
“Nó đã bị tiêu diệt vĩnh viễn rồi,” thầy điềm tĩnh nói. “Khi Wilbur lớn lên thì nó cũng lớn lên. Nhưng nó lại lớn lên nhanh hơn hắn nhiều. Giống như hắn, nó không phải là một thứ từ thế giới bình thường! Nhà Whateley nuôi nó lớn để nó làm cái việc khủng khiếp trong các sự kiện mà họ dự kiến sẽ diễn ra. Nhưng giờ thì... nó không còn nữa.”
 “N-n-nó từ đâu đến vậy?” Tôi ấp úng hỏi.
“Nó là anh em sinh đôi của Wilbur,” thầy Armitage thì thào đáp. “Nhưng nó giống bố hơn [sub] [/sub]Wilbur rất nhiều!”
 
 
 
 
 
 
 
NHỮNG DỮ LIỆU KỲ THÚ 9:
SINH RA TRONG SỢ HÃI
 
Nhiều fan hâm mộ truyện kinh dị thừa nhận rằng H P Lovecraft là bậc thầy của thể loại truyện kinh dị hiện đại. Những câu chuyện lạ lùng và ghê rợn của ông có ảnh hưởng rất lớn đến hàng chục nhà làm phim và tác giả truyện kinh dị (bao gồm siêu sao truyện kinh dị Stephen King). Thật ra, cho đến khi từ trần năm 1937, H P đáng thương của chúng ta chỉ xuất bản được có mỗi một cuốn sách duy nhất trong suốt cuộc đời ngắn ngủi và nhiều éo le của ông ta. Đường công danh của ông chỉ thực sự mở ra... sau khi ông mất. Truyện kinh dị của ông được tái bản vô số lần, được dịch ra hơn 12 thứ tiếng và có hơn 20 truyện đã được chuyển thể thành phim! Có một câu lạc bộ rất lớn các fan của Lovecraft với cả trang web riêng. Rất nhiều trò trơi điện tử cũng lấy cảm hứng từ những ý tưởng ghê rợn của ông.
Thế còn bạn? Bạn phải là loại người như thế nào, bạn phải trải qua những những biến cố gì để có thể trở thành một trong những nhà văn kinh dị xuất chúng và đầy ảnh hưởng trong thế kỷ 21 giống như Lovecraft ở các thời đại trước?
 
Bí quyết để trở thành nhà văn kinh dị xuất chúng. 
 Hồ sơ Lovecraft 
 
1 Khởi đầu sớm thông qua giáo dục 
 
Sinh năm 1890, H P hóa ra lại là một cậu bé nhút nhát tuy cũng có thông minh thật. Khi mới lên hai, H P đã thuộc lòng nhiều bài thơ; khi mới lên ba đã biết đọc.
 
2  Lấy bút danh 
 
Sau khi đọc xong Những đêm A-rập, H P quyết định chọn cho mình một bút danh. Đó là điều mà các nhà văn thường làm, nhưng không phải nhà văn nào cũng làm vậy khi mới lên năm! Đó chính là tuổi đời của H P khi ông quyết định lấy bút danh là... Abdul Alhazred.
 
3  Có một ông ngoại chiều cháu và mang một cái tên lạ 
Khi lớn lên, H P sống gần gũi nhiều năm với ông ngoại, Whipple Van Phillips. Ông ngoại này rất khoái kể chuyện kinh dị cho cháu nghe.
 
 
 
 
4  Bị mẹ chơi khăm 
Tương truyền rằng mẹ của H P rất khoái chê con xấu xí (một biện pháp tuyệt vời để kích thích lòng tự tin của thằng bé!). Và để đảm bảo con trai tuyệt đối hoang mang trong việc hội nhập xã hội (nó phải vào nhà vệ sinh nào, phòng thay đồ nào, bể bơi nào...), bà nói với cậu con rằng... nó là con gái! Bà thậm chí còn cho con mặc váy mà mang trang phục của nữ cho đến khi H P lên sáu tuổi!
 
 
 
 
5  Ít lang thang bên ngoài 
Có lẽ do hậu quả tình thương yêu nồng nàn của bà mẹ mà H P không thích ra khỏi nhà lắm, ngay cả khi đã trở thành thiếu niên. Trong khi các bạn trai khác đánh lộn và đi phá tổ chim, H P ngồi lì ở nhà. Tuy vậy, cuối cùng H P cũng lấy được can đảm để xa nhà một đêm... ở tuổi 32!
 
 
6  Độc đáo trong việc lựa chọn điểm hẹn hò 
Khi H P bắt đầu ra ngoài để tìm bạn gái đầu tiên, địa điểm hẹn hò yêu thích của anh là nghĩa trang địa phương. Thật là thơ mộng! Chỉ có chàng, nàng và những bia đá!
 
 
 
 
7  Có một lòng hận thù sâu xa với các loại thú cưng 
H P cực kỳ ghét chó, ghét phim ảnh, ghét hải sản và ghét những thức uống có cồn.
 
 
 
8  Ý thức mình có phần "cá biệt" 
H P biết rằng ông không thoải mái lắm khi hội nhập vào hệ thống xã hội trong đó ông đang sống. Nhưng điều đó không gây nhiều phiền hà cho ông, vì ông luôn luôn có một thế giới tưởng tượng kỳ lạ và đầy kích động để ẩn nấp phía sau. Ông nói: "Tôi luôn là người từ trên trời rơi xuống. Mọi thứ tôi yêu thích đều đã chết cách đây hai thế kỷ." Ông muốn sống cách ly hoàn toàn mặc dù ông vẫn có vài người bạn thân, được họ ngưỡng mộ và hậu thuẫn. Buồn thay, khi ông qua đời, chỉ có bốn người đến dự đám tang ông mà thôi.
 
 
 
 
9  Theo đuổi những giấc mơ 
H P có hàng tá ý tưởng viết truyện mà ông lấy ra từ trong mơ. Để nhớ chúng, ông thường ghi chép ra (sau khi chứ không phải trong khi mơ đâu nhe).
 
 
 
10 Liên lạc với các lực lượng siêu nhiên (có khả năng là vậy) 
 
Trong số vô vàn fan hâm mộ H P Lovecraft, một số người tin rằng ông không hề tưởng tượng ra các nhân vật và địa điểm. Họ tin rằng những quái vật hay những thế giới kỳ dị mà ông viết ra đều quả thật tồn tại! Họ cho rằng H P biết quá nhiều về những thứ này là vì ông cực kỳ nhạy cảm (nói cách khác là có ‘‘thần giao cách cảm’’), giống như một truyền hình vệ tinh siêu nhạy, bắt được cả những sóng mà người thường bó tay.
 
Dĩ nhiên, nhiều fan hâm mộ khác cho rằng nghĩ thế là vớ vẩn vì thật ra Lovecraft chỉ là một tay bịa chuyện thông minh, giỏi nghĩ ra những màn rùng rợn và đưa vào đó những tạo vật quái dị giống như Nỗi kinh hoàng của Dunwich hay bốn con quái vật ghê rợn mà bạn sắp được giới thiệu ngay đây. Phải viết ra cả cuốn sách dày mới kể hết được các sinh vật rùng rợn của ông, nhưng bốn "người đẹp" này cũng tạm đủ để bạn nuôi dưỡng những cơn ác mộng trong vòng nhiều tháng tới.
 
Các người đẹp của Lovecraft 
 
Cthulhu là giống nửa rồng, nửa bạch tuộc, nửa người. Nó có một thân hình thô thiển, đầy vẩy, dẻo quẹo với đôi cánh dài mà hẹp, cái đầu mềm nhũn giống đầu bạch tuộc nhưng lại có xúc tu. Khuôn mặt nó là một mớ râu rậm. Cẳng trước cẳng sau đều có những móng vuốt bự chảng. Bạn có thể gặp con quái đáng yêu này trong cuốn The Call Of Cthulhu (Tiếng kêu của Cthulhu) (1926).
 
Sinh vật đáy sâu khởi đầu từ những đứa trẻ nhưng dần dần đột biến thành những sinh vật nửa người nửa cá. Phần lớn cơ thể của chúng màu xanh xám, nhưng bụng chúng lại màu trắng. Chúng có cơ thể như của loài linh trưởng hay người, nhưng đầu của chúng lại giống đầu cá. Các ngón của chúng có màng, mắt chúng lồi to và cần cổ chúng có những chiếc mang phập phù. Chúng di chuyển bằng cách nhảy lóc cóc, khi thì trên hai cẳng, khi thì trên bốn cẳng. Chúng giao tiếp với nhau bằng những tiếng hú và tiếng ồm ộp. Bạn có thể làm quen với chúng qua cuốn The Shadow Over Innsmouth (Bóng phủ trên Innsmouth) (1931)
 
Ghoul là sinh vật nửa người nửa chó. Phần lớn thời gian, chúng đi dạo loanh quanh trên hai cẳng sau, người chúi về phía trước. Cơ thể chúng đàn hồi như cao su. Trong cuốn truyện mang tên Pickman's Model (Người mẫu của Pickman) (1926), bạn sẽ gặp một con ghoul với khuôn mặt chó, đôi mắt trừng trừng, đỏ như máu, chiếc mũi dẹt, đôi môi mọng nước và đôi tai nhọn hoắt.
 
Cơ thể khổng lồ của nó trông như một khối đúc và các cẳng của nó phân nửa có móng guốc. Giữa các đốt tay xương xẩu, nó nắm chặt một người bị ăn thịt nửa chừng. Trong khi đang lom khom, xảo quyệt rình con mồi kế tiếp, nó nhai ngâu ngấu cái đầu người, chính xác như cách bạn hay tôi nhai thỏi sô-cô-la vậy!
 
Thây ma đêm bay quanh và chộp lấy các nạn nhân. Chúng có làn da nhẵn và trơn như trạch, cặp sừng rất ngầu, cong vào phía trong, những chiếc vuốt đang mọc dở, đôi cánh dơi và những chiếc đuôi có gai liên tục quẫy đập. Trông chúng hơi giống người, nhưng chúng không bao giờ cười lớn cười bé, chủ yếu vì chúng không có mặt để mà cười. Đó cũng là một "lời nhắc nhở" cho tất cả những ai có mặt. Tuy vậy, bạn vẫn có thể "đối mặt" với chúng qua cuốn The Dream-Quest of Unknown Kadath (Cuộc tìm kiếm trong mơ của Kadath xa lạ) (1926).
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
TRUYỆN 10 :
MA CÀ RỒNG
 
Truyện cuối cùng trong loạt truyện kinh dị nổi tiếng nhất mọi thời đại chính là truyện Dracula (Ma cà rồng) (1897) của Bram Stoker (1847 - 1912). Nghe đồn, Bram đã nghĩ ra truyện này sau khi ăn bữa tối vào lúc nửa đêm với một giáo sư người Hungary, người nói được đến 12 thứ tiếng và là chuyên gia về đủ mọi hiện tượng kỳ quái. Vị giáo sư kể cho Bram về một nhà cai trị tàn bạo trong thế kỷ 15 có biệt danh là “Vlad - Kẻ xiên cọc" vì sở thích lấy những cây cọc lớn bằng gỗ để xiên qua hậu môn những kẻ địch bị bắt, rồi vừa dùng bữa vừa nhìn họ chết dần trong đau đớn. Nếu có vị khách mời dự tiệc nào than phiền về việc này thì Vlad cũng tặng luôn cho vị khách đó một cây cọc để sử dụng riêng trong bữa ăn kế tiếp. Sau khi nghe xong, Bram gặp ác mộng (ngạc nhiên chưa?) trong đó có một ông vua hút máu người đội mồ sống dậy.
 
Ông bèn viết ra thành truyện, trong đó Vlad trở thành bá tước Dracula còn vị giáo sư thì trở thành một vị giáo sư hơi khác đi một chút.
Truyện của Bram được in ra liên tục trong hơn 100 năm qua và được đưa lên phim, lên truyền hình, được làm phim hoạt hình, được đưa lên sân khấu kịch, phát trên radio hết lần này đến lần khác. Đó là một câu chuyện u ám và tàn bạo, vì vậy có lẽ sẽ là một ý hay nếu kết thúc chuỗi 10 truyện kinh dị bằng một vở nhạc kịch ngập chất thơ và âm nhạc.
 
 
 
Cảnh một: Lối vào lâu đài Dracula. Cố vấn pháp luật Jonathan Harker đang được Bá tước Dracula đón vào. Harker đến đó để giúp vị bá tước thu xếp việc mua lại một căn nhà ở Anh.
 
Dracula:    Mừng ông đã đến Transylvania,Thuộc đất nước Bulgaria
                 Xin mời vào lâu đài Dracula
                 Dùng một bữa ăn nhanh thơm ngon nha
 
Harker:     Một đêm tuyệt vời !
                 Một đêm tuyệt vời !
                Tôi thèm ăn muốn chết đây rồi.
 
Dracula:    Chuyện này thì quá dễ
                  Xin ông đừng đa lễ
 
Harker:    Vâng, tôi chỉ muốn đớp,
               muốn làm một hớp ! 


Hợp xướng: Ông ta muốn đớp, muốn làm một hớp! 
                   Muốn đớp, muốn làm một hớp! 
 
 
Cảnh hai: Trong cuộc đi dạo ban ngày quanh lâu đài, Jonathan phát hiện vài chiếc hòm bằng gỗ có chứa đất. Ông mở một hòm ra và... bị sốc nặng!
Harker:     Khung cảnh khủng khiếp đó  
                Làm cho tôi sợ dúm  
                Đó là lão Creep già  
               Hình như lão đang ngủ mà 
               Nhưng sao lại nằm trong cái hòm này
             Mà da lão... sao lạnh cóng như vậy.
             Trông lão rất im ắng 
              Và trái tim lão rất tĩnh lặng.
              Với cái hòm thay cho giường.
             Tôi tin rằng lão đã... LÊN ĐƯỜNG!  
             Chắn chắn là lão không giả chết!
             Và tôi thấy cả người tôi run lên hết! 
 
Dracula:  Thật là quá lắm, thật là uất ức 
               Có tối nào mà ta chả thức 
              Ta có chết bao giờ đâu  
             Ta chỉ ngủ suốt ngày thâu.
            Ta cần nằm trong bóng tối  
           Nếu không ta sẽ gặp rắc rối  
               Ánh sáng làm cho ta sợ hãi.
              Thấy ánh sáng là ta vãi.
               Nếu bị kẹt giữa ban ngày 
             Ta sẽ mất đứt cuộc đời này. 
 
 
Cảnh ba: Ít lâu sau, Jonathan bắt gặp Bá tước đang bò xuống dọc theo bức tường nhẵn thín và dựng đứng của lâu đài. Giờ thì ông đã nhận ra rằng Bá tước là một người rất lạ và bản thân ông (Jonathan) có thể đang lâm nguy.
Harker:
                        Hắn bò được theo cách đó
                         Quả thật là quá khó 
                       Để làm vậy dễ như chơi 
                      Chỉ có thể là người dơi.
Dracula:          Ta sẽ làm nữa và làm mãi
                        Ta thèm máu đến điên dại. 
 
Sói:                 Hắn man dại quá xá
                         Hắn chỉ chúng ta chỗ cướp phá  
                     Hắn chính là con đầu đàn 
                    Chúng ta yêu thương hắn vô vàn. 
 
Các phu nhân: Cả chúng tôi cũng yêu thương chàng nữa  
                       Vì chàng nhai cổ chúng tôi, thật đã ngứa. 
 
Vợ cả:             Máu là thức uống tủ của chàng, chắc chắn rồi.
Vợ hai:            Nên chúng tôi nghĩ chàng hot boy
Vợ ba:             Và không hề mảy may là chíp hôi. 

 

Hợp xướng:     Chàng chính là hot boy
                          Và không hề là chíp hôi.
 
 
 
Cảnh bốn: Bá tước Dracula nhốt Jonathan trong lâu đài rồi bỏ sang Anh cùng những chiếc hòm chứa đầy đất của ông ta.
 
Dracula:          Ta đi nghỉ mát cho đã
                       Đến đất nước chuyên uống trà  
                     Nhưng ta sẽ không uống tách trà  
                   Ta chỉ húp nhiều máu vào 
                    Ngươi hãy ở lại nơi đó  
                    Mạng ngươi giao cho mấy bà xã ta "lo"
                   Tạm biệt nhé, các cô em thơm tho. 
 
Các phu nhân: Nhớ về sớm nhé, khỉ gió. 
 
Harker:            Từ chỗ giam trên mỏm đá
                          Ta phải tìm cách thoát ra  
                         Phải bền chí đến tối đa  
                        Vì ta không muốn ở Romania  
                           Cho đên tận lúc chết già. 
 
Hợp xướng:     Hắn không muốn ở Romania 
                         Cho đến tận lúc chết già. 
 
 
 
 
 
 
Cảnh năm: Một con tàu chất những hòm đựng đất dạt vào cảng Whitby ở miền bắc nước Anh, rồi lật nghiêng. Viên thuyền trưởng đã chết bị cột chặt vào bánh lái và thủy thủ đoàn không thấy ai đâu cả. Một sinh vật trông giống sói nhảy lên bờ, lao về phía khu nghĩa trang trên đỉnh vách đá.
 
Cảnh sát:        Thật là bát nháo quá đi
                           Gã thuyền trưởng đã thành cái tử thi
 
Người đánh xe đầu tiên: 
                       Các ông thấy cái con vật đó chưa?
                        Nanh của nó máu me dính từa lưa.


Người đánh xe thứ hai: 
Chúng tôi ai cũng sợ chết khiếp  
mấy cái hòm đó chúng tôi phải giao tiếp. 
 
 
 
Cảnh sáu: Mina, bạn gái của Jonathan, tình cờ đang ngụ tại Whitby cùng bạn thân Lucy. Một đêm nọ, Lucy bị mộng du và đi đến nghĩa trang trên đỉnh vách đá. Mina đi theo và mục kích một cuộc hội kiến quái dị.
Mina:               Mắt quá đỏ và da quá trắng
                         Đó là sinh vật của của đêm vắng!  
                        Lucy ơi, Lucy!
 
Dracula:          Ngon và thơm quá đi! 
 
Lucy:               Cổ của tôi, nó lủng như cái vòi rỉ. 
 
Hợp xướng:     Cổ Lucy lủng như vòi rỉ
                          Cổ Lucy lủng như vòi rỉ. 
 
 
 
Cảnh bảy: Không lâu sau đó, Lucy lâm bệnh. Trông nàng nhợt nhạt và mệt mỏi. Dù được bạn bè lùng kiếm rất nhiều máu ở xung quanh để tặng cho, tình trạng của nàng vẫn tiếp tục xấu đi.
 
Godalming: Trời ơi là trời
                            Trông em tệ quá xá, em ơi!
 
 
Bác sĩ:  Loạng choạng và tái mét
            Cô ấy giờ gy đét.
 
Lucy:  Em thấy đau, thấy tức
          Em sắp sửa kiệt sức.
 
Giáo sư: Tuần qua đã bốn lần nạp máu dễ có.
 
Morris:    Hình như cô ta bị rò rỉ ở đâu đó.
 
 
 
 
Hợp xướng:       Cô ta bị rò rỉ đâu đó!
                         Bị rò rỉ đâu đó!
 
 
 
 
Cảnh tám:  Bất chấp mọi nỗ lực, những người bạn tận tâm vẫn không cứu nổi Lucy. Gã hút máu đã giành giựt được nàng. Nàng chết và được chôn cất gần bệnh xá Hampstead. Vài ngày sau, nhiều đứa bé bỗng biến mất ở bệnh xá và sau đó được tìm thấy đang lang thang bên ngoài với những vết châm nhỏ trên cổ. Chúng nói chúng đi chơi với một "phu nhân xinh đẹp và tốt bụng".
Giáo sư:
Trên cổ của các cháu
Đều có vết châm đỏ như máu
Bác sĩ:
Hình như chúng bị dụ đi dạo
Rồi bị cắn cổ quá hung bạo.
Morris:
Đâu đó ở bệnh xá...
Godalming:
 
Đang lảng vảng một con ma
 Với những chiếc răng bự chà bá.
 
 
 
 
Cảnh chín: Phu nhân xinh đẹp hóa ra lại là nàng Lucy! Sau nhiều lần bị Dracula hút máu, nàng cũng trở thành ma cà rồng! Bạn bè nàng không còn cách nào khác hơn là mở quan tài của nàng ra và kết liễu vĩnh viễn trò dụ dỗ của nàng.
 
Giáo sư:        Đâm cây cọc nào, giộng một phát vào.
 
Godalming:  Tôi vốn hiền, lâu lâu có ác cũng không sao.
                      Lẹ thôi mà! Ngay dưới ngực là hoàn hảo!
 
Lucy:     Ôi, cây cọc nhọn hoắc này. PHẬP!
             Ôi, tim tôi sao đau vầy.
 
Godalming: Mau gọi cha xứ đến đây !
 
 
 
 
 
Cảnh mười: Dracula giáng trả bằng cách hướng sự chú ý vào Mina. Cả nàng cũng rơi vào vòng yêu thuật của hắn.
 
Dracula:          Ta đến từ Transylvania,
                         Máu nàng ta rất muôn nếm qua.
 
Mina:               Ôi, chàng yêu dấu của em,
                         Cắn cổ em vài phát thử mà xem!
                        Với ma cà rồng nó ngọt còn hơn kem!
 
Dracula:          Máu đang bốc mùi tanh,
                         Đã đến lúc làm tiết canh.
 
Hợp xướng:     Máu đang bốc mùi tanh.
                         Đã đến lúc làm tiết canh.
 
 
 
Cảnh mười một: Nhưng cứu Mina vẫn còn kịp. Jonathan (lúc này đã trốn thoát khỏi lâu đài Dracula) liên kết với những người khác. Họ phát hiện rằng Bá tước Dracula thường gửi những hòm gỗ đi khắp đất nước để hắn có chỗ ngủ ngày ở khắp mọi nơi mà hắn đến. Họ bèn lần theo những chiếc hòm và biến chúng thành vô dụng bằng cách bỏ bánh thánh vào.
 
Giáo sư:  Hắn bị nghiện tiết canh
               Nên âm mưu của hắn,
Ta phải phá banh.
 
Bác sĩ : Và đừng sợ hắn ma mãnh
           Vì bánh quy than sẽ hoành hành!
 
Harker : Ta làm gì đây với mớ tỏi hôi tanh?
 Chẳng lẽ chưng làm cảnh?
 
 
 
 
 
Bác sĩ :   Chúng rất thơm khi nhá với bánh thánh.
 
Giáo sư:         Phải tóm lấy cơ hội, để lỡ là có tội.
 
Morris:            Ta dự trù hết cả rồi.
                        Chỉ việc bỏ bánh thánh vào thôi!
 
Dracula: Nhưng còn một chiếc hòm.
Tha hồ nằm đó ngáy om sòm.
Vì đó đích thị là hòm ma,
Dùng để khuân ta vào và ra !
Ha ha ha…HA !
 
Hợp xướng: Đích thị là hòm ma,
Dùng để khuân chàng vào và ra!
 
 
 
 
 
Cảnh mười hai: Bá tước cho người chuyển xác ông về Transylvania. Những người bạn can trường của chúng ta đuổi theo ông. Ngay lúc ông sắp được đưa vào lâu đài, họ chặn đoàn xe mang chiếc hòm và Jonathan xách một con dao bự chảng tiến lại đó.
 
Harker : Bá tước Dracula ó đâm
Ta sắp làm cho hắn mãi nín câm
Ta sẽ tùng xẻo cái môi thâm
Để chấm dứt những hôn hít tà dâm.
 Để rồi nàng Mina thân thương của ta,
 Sẽ cảm thấy thanh bạch hẳn ra.
Cơn khát máu của hắn sẽ tàn lụi
Vì hắn trở về với tro bụi.
 
Hợp xướng :  Bằng một nhát dao
 Ba chúng tôi đều lao đao
Cơn khát máu của chàng đã tàn lụi
Chàng đã trở về với tro bụi.
 
 
 
Harker:            Đến phiên các người rồi đó, hãy nhanh nhanh.
                          Hỡi các phu nhân nghiện răng nanh.
 
Hợp xướng:     Tạm biệt những khán giả bất công.
                         Những người thù ghét ma cà rồng.
 
 
 
 
 
NHỮNG DỮ LIỆU KỲ THÚ 10 :
DẤM DỚ THƯỜNG ĐƯỢC HỎI VỀ MA CÀ RỒNG
 
1 Ma cà rồng là cái quái gì vậy?
Chúng là người, nhưng là kiểu người sống không ra sống, chết không ra chết. Cho nên người ta thường bảo là chúng "bất tử". Chúng không ăn uống như chúng ta mà sống dựa hoàn toàn vào việc hút máu tươi của những người xung quanh. Ban ngày, chúng ẩn nấp trong quan tài. Ban đêm chúng thức dậy
đi loanh quanh tìm kiếm các nạn nhân (trước đó chúng phải tìm chỗ dấu hàm răng giả).
 
 
 
 
2 Ma cà rồng xuất hiện ở đâu?
 
Chúng xuất hiện ở khắp mọi nơi! Trong các nghĩa trang, các cuốn sách, các khu rừng âm u, các bộ phim, các ngôi nhà hoang, các quán nước, phòng ngủ, cửa hàng đồ chơi... Nói chung là đâu đâu cũng có! Nhiều người tưởng rằng ma cà rồng chỉ la cà ở Transylvania thuộc xứ Romania bên Đông Âu, nhưng thật ra chúng đã lảng vảng trên khắp thế giới từ hàng ngàn năm nay! Ma cà rồng được nhắc tới trong truyện cổ tích của rất nhiều nước (như Trung Quốc, Ấn Độ...), và châu lục (châu Phi, Nam Mỹ...)
 
 
 
 
 
3 Làm sao để trở thành ma cà rồng?
 
a.  Hãy để cho ma cà rồng cắn nhiều lần. Khi bị ma cà rồng hút gần hết máu, bạn phải trở thành ma cà rồng để hút máu người khác bù vào (nếu không nước da bạn sẽ tái như da nhái).
b.   Nông dân ở nhiều nước tin rằng nếu có người, thú hay chim nhảy hoặc bay qua một xác người mới chết thì người này sẽ trở thành ma cà rồng. Cho nên, hãy tìm cách chết giữa đường băng chạy đua, chết lúc đang cho bồ cầu ăn hoặc đang nô đùa với kangaroo.
c.   Một cách khác để trở thành ma cà rồng là làm sao đó để cái bóng của bạn bị đánh cắp. Điều này thường xảy ra khi bạn đứng cạnh một tòa nhà nào đó. Lừa lúc bạn lơ đễnh, ai đó sẽ lẻn tới và đính cái bóng của bạn lên tường. Cho nên: muốn thành ma cà rồng, bạn phải năng đứng cạnh các bức tường, sau đó kiểm tra xem bóng của bạn có còn đó hay không.
 
 
 
4  Còn như bạn muốn tránh bị ma cà rông tấn công thì phải làm gì?
 
 
a.  Treo tỏi tùm lum đầy nhà. Nên nhớ rằng ma cà rồng rất ghét mùi tỏi. Hãy treo tỏi lên cửa sổ, cửa ra vào, thành giường, bồn cầu... Đảm bảo ma cà rồng sẽ không viếng thăm nhà bạn. Khi ra đường, bạn nên đeo vòng cổ kết bằng củ tỏi (nhớ ăn mặc sang trọng để không ai tưởng lầm bạn kinh doanh gia vị).
b.   Dấu những con dao nhỏ bằng bạc ở dưới chăn (trước đó, nhớ dặn mọi người trong gia đình bạn chịu khó dùng tay thay cho dao).
c.   Rải các loại hạt và muối khắp quanh nhà. Nhà bạn cũng sẽ nhộn nhịp hơn nhờ sự năng nổ của gia đình nhà chuột.
d.   Quay ngược dép lại trước khi lên giường (nhớ cởi dép ra rồi mới quay).
e.   Lắp một tấm gương trước cửa phòng tắm. Ma cà rồng cũng rất ghét gương! Có thể điều này liên quan đến một thực tế là chúng không có hình phản chiếu, do đó không thể nào kiểm tra được tóc tai, quần áo, hàng họ của chúng có tươm tất hay không.
 
 
5 Phải làm gì nếu vẫn cứ bị ma cà rồng tấn công?
Có nhiều cách để bạn làm. Cách tinh tế nhất và mang lại nhiều khoan khoái nhất là nấp sau lưng thầy giáo.
Nếu cách này không xong, xin hãy thử các cách sau:
a.  Lấy thập giá ra huơ trước mặt ma cà rồng. Nó rất ghét thập giá nên thường bỏ chạy. Nếu huơ mà nó không chạy, hãy gí thập giá tận mũi nó.
b.   Nhét ớt hiểm dưới lưỡi của nó. Lạ lắm, những người áp dụng biện pháp truyền thống đầy hiệu quả này đều có số lượng ngón tay ít hơn bình thường.
c.   Huơ một chiếc bánh thánh đã được làm phép trước mặt ma cà rồng. Các bánh thông thường như bánh quy sô- cô-la hay bánh nhân trái cây không có tác dụng gì. Ma cà rồng có thể nhìn thẳng xuyên qua chúng, nhất là với loại bánh dừa có khoen ở giữa!
Biện pháp cuối cùng (sau khi thử mọi cách đều thất bại) là cắn trả ma cà rồng. Ma cà rồng ghét nhất là bị ăn miếng trả miếng.
 
 
 
6    Làm cách nào hủy diệt vĩnh viễn một con ma cà rồng?
Buông những lời phỉ báng sẽ không có tác dụng gì đối với ma cà rồng. Bạn phải có hành động cụ thể với nó. Hãy xuyên một chiếc cọc gỗ qua tim nó. Tuy nhiên, hãy nhớ dùng đúng loại gỗ. Tăm xỉa răng ở ngoài quán không có tác dụng gì. Hãy dùng gỗ tần bì, gỗ sồi, gỗ táo gai. Và khi nào bạn đâm được cây cọc, nhớ giộng mạnh nó một phát. Đừng ngạc nhiên nếu ma cà rồng rên lên (ma cà rồng cũng biết đau chớ bộ!)
 
 
 
Hãy đảm bảo chắc cú rằng ma cà rồng bị loại khỏi vòng chiến. Sau đó hãy đem nó đi thiêu, rải tro ở chỗ nào có nước, xuống sông là tốt nhất. Nếu bạn bỏ vào cầu tiêu, nhớ là hãy xối nước ít nhất ba bốn lần, đến khi bồn cầu láng coóng. Nếu xả bồn cầu lần cuối bằng nước ép tỏi thì quá hay.
 
MÁNH HỮU ÍCH: Trước khi "xử" ma cà rồng hãy phủ lên nó một tấm vải để ngăn máu vương vẩy. Nếu để bị dính máu, bạn có thể trở thành ma cà rồng.
 
CẢNH BÁO QUAN TRỌNG: Diệt ma cà rồng thì phải làm tới bến, chớ có làm nửa vời. Không có gì tồi tệ hơn một gã bất tử đang chết dở. Khi đó ma cà rồng sẽ còn nguy hiểm hơn gấp một ngàn lần bình thường.
 
 
 
 
7  Làm cách nào nhận biết ma cà rồng?
 
Ma cà rồng thường thay hình đổi dạng. Chúng có thể biến thành sói, thành mèo, thành dơi, thành làn khói, làn sương. Điều này sẽ gây ra chút rắc rối cho bạn vì mọi người sẽ tưởng bạn bị chập dây thần kinh khi bạn huơ thánh giá trước đám sương mù hay quẳng bịch tỏi vào con mèo nhà hàng xóm.
 
 
Dĩ nhiên, nếu ma cà rồng chịu hả miệng ra, bạn có thể nhận biết chúng qua những chiếc răng dài và nhọn hoắt. Nhưng lúc đó có thể sẽ là quá muộn màng vì những chiếc răng này đã kịp ghim vào cổ bạn.
 
 
 
Một cách chắc chắn để nhận biết ma cà rồng là dựa vào mùi của nó. Ma cà rồng rất hôi hám. Bạn cũng sẽ như thế thôi nếu bạn trải qua 3.000 năm chia sẻ chiếc hòm mục với 6.000 con sâu đất và chẳng ăn uống gì cả mà chỉ nốc máu người. Tuy nhiên, cũng đừng sai lầm mà nghĩ rằng những người hôi hám đều là ma cà rồng. Một số họ chỉ là những người chống vệ sinh cá nhân và chống thuốc khử mùi. Bạn cũng có thể nhận biết ma cà rồng qua việc nó không có bóng.
 
8  Dơí quỷ là con gì?
Dơi quỷ là một giống dơi rất phiền toái, với hành vi khá giống ma cà rồng. Chúng hung dữ hơn hầu hết các giống dơi khác và so với kích thước thì chúng cực kỳ khỏe. Giống như ma cà rồng, chúng chỉ sống về đêm và thù ghét mọi dạng ánh sáng. Trông chúng như những con quỷ nhỏ với những chiếc răng nhọn sắc như kim và chiếc lưỡi hồng, dài, nhọn. Chúng sống ở Trung và Nam Mỹ, chủ yếu bằng cách tấn công, hút máu bò và ngựa.
Tin tốt là chúng rất hiếm khi tấn công người. Tin xấu là khi tấn công người, chúng thường cắn vào ngón chân, chóp tai và khuôn mặt. Eo ui! Khi máu chảy ra, chúng không hút như cách người ta vẫn nghĩ mà chỉ liếm láp giống như mèo liếm lông vậy.
 
 
9  Nỗi sợ ma cà rồng là phổ biến?
 
Đúng vậy, đặc biệt là ở những người đủ ngớ ngẩn để tin rằng chúng tồn tại. Một người Ba Lan tên là Demetrious Myicura sợ bị ma cà rồng tấn công đến mức luôn bị ám ảnh về chuyện đó. Năm 1973, người ta phát hiện ông nằm chết trong căn hộ của ông tại Stoke-on-Trent. Phải chăng một con ma cà rồng đã giết ông ta? Không! Một củ "hành chua" đã làm chuyện này! Đó là điều mà cảnh sát nghĩ khi họ phát hiện ra nỗi sợ của ông đối với ma cà rồng, và tìm thấy dọc theo lối vào căn hộ những chiếc chén đựng tỏi và muối, trộn với nước tiểu của chính ông (!). Tất cả đều là những chất chống ma cà rồng. Để đảm bảo tuyệt đối an toàn trước ma cà rồng, Demetrious thường đi ngủ với một củ tỏi (mà ở Stroke người ta gọi là "hành chua") ngậm trong miệng. Cảnh sát đã phát hiện một củ tỏi bị mắc nghẹn trong cuống họng ông. Ông ta đã chết vì nghẹn củ tỏi (có lẽ giữa một cơn ác mộng về ma cà rồng?).
 
 
10  Liệu có bằng chứng nào rằng ma cà rồng thứ thiệt có tồn tại?
 
BẰNG CHỨNG HẬU THUẪN
 
Vào khoảng đầu thế kỷ 18, báo chí châu Âu tràn ngập những mẩu chuyện thêu dệt về Arnold Paole. Năm 1731, chính phủ Áo đã phải gửi một nhà phẫu thuật xuống điều tra một ngôi làng ở Serbia sau khi dân địa phương cáo báo lên một số vụ giết người trong khu vực và quy tội cho một người tên Arnold Paole. Nhưng Arnold đã qua đời từ 5 năm trước đó! Dân địa phương cho rằng hắn thường xuyên chui ra khỏi quan tài vào ban đêm để hút máu những người quen biết cũ (và vài người lạ nữa).
 
Viên bác sĩ phẫu thuật ra lệnh đào mồ của Arnold, và phát hiện thi thể của hắn vẫn đang ở tình trạng hoàn hảo, không hề bị phân hủy! Ghê chưa? Lạ lùng và ghê rợn hơn nữa, mắt của hắn rướm đầy máu! Máu trào ra cả từ lỗ tai lẫn lỗ mũi của hắn! Và mặc dù các móng tay và móng chân của hắn đều đã rụng, những móng mới vẫn đang mọc ra để thay thế!
 
 
 
Để chấm dứt “hoạt động ma cà rồng" mà người ta quy cho Arnold, dân làng đã đâm một cây cọc qua tim hắn. Khi việc này diễn ra, người ta kể rằng Arnold đã phát ra một tiếng rống lớn, sau đó một lượng máu khổng lồ tuôn ra từ thi thể hắn!
 
Bạn sợ tới bến chưa? Chưa ư? Vậy ta tiếp tục nhé.
 
Người ta đồn Arnold tấn công cả gia súc lẫn người. Những nạn nhân là người đã được điều trị chống ma cà rồng, nhưng nhiều người khác đã ăn thịt những con gia súc bị hút máu và cũng trở thành ma cà rồng nốt! 15 nấm mồ được đào lên và 11 xác trong số này có dấu hiệu được bảo quản tốt, có thể nhờ các hoạt động hút máu về đêm. Theo báo cáo, có một phụ nữ chôn được 90 ngày mà còn mập mạp hơn cả khi còn sống!
 
Bạn cảm thấy thế nào về những chuyện này? Tóc gáy bạn đã sởn lên hết chưa?
 
Và những con bò bị tấn công (mà không bị ăn thịt) cũng trở thành ma cà rồng! Ý nghĩ về những con bò ma đi lảng vảng ở những khu nghĩa trang, mắt đỏ ngầu, những chiếc răng nanh ánh lên dưới ánh trăng quả là khủng khiếp, phải không bạn?
 
 
 
BẰNG CHỨNG CHỐNG LẠI
 
Trong khi người dân thế kỷ 18 còn đang chờ chế độ phổ cập giáo dục được phát minh ra, họ dành phần lớn thời gian để rỉ tai nhau những chuyện cực kỳ nhảm nhí kiểu như:
 
 
- Phân ngỗng là một loại thuốc mọc tóc thần diệu !
- Mang xương dơi theo mình, bạn sẽ luôn may mắn !
- Mang mắt dơi theo thì bạn sẽ tàng hình.
- Nếu bị dịch tả, chỉ cần ngủ trong sân nhà thờ là khỏi.
 
... và vô số những thứ mẹo tương tự. Ngay cả những thành phần có đầu óc cỡ như bác sĩ cũng không có kiến thức gì về vi trùng, vi khuẩn. Liếm ngón tay sau khi đưa vào hậu môn một bệnh nhân dịch tả đã chết 16 tuần lễ không hề là một ý tưởng hay ho. Cũng may mà tất cả mọi người đều biết rằng xác chết luôn liên quan đến những thứ tồi tệ như bệnh tật, mùi hôi thối (hãy nhớ đến mùi hôi ma cà rồng) và thường được tiếp nối bằng những xác chết khác.
 
Rất thú vị nhưng ghê rợn - xin đừng đọc!
 
Ngày nay chúng ta biết khá nhiều điều về các xác chết, nhưng thời xưa thì không! Kiến thức ngày nay giúp ta hiểu rõ hơn về hiện tượng ma cà rồng, và đôi khi cũng làm cho ta... muốn ói.
a.  Da của xác chết co rút lại khiến cho tóc trông như mọc dài ra.
Khí hình thành trong những xác mục rữa khiến chúng tạo ra tiếng động dễ lầm tưởng là tiếng rên hay rống. Những fan hâm mộ bánh đậu nướng rất rành vụ này.
b.   Nếu một chiếc cọc được cắm vào xác chết, các khí nói trên có thể làm cho xác ngồi bật dậy và phát ra âm thanh như tiếng rít.
c.   Máu bị phân hủy trong xác chết đôi khi tràn ra qua đường miệng, tai, mắt.
e.  Sự phân hủy đôi khi làm cho xác chết phồng ra.
f.   Khi móng chân, móng tay rụng khỏi thi thể, chỗ của chúng trước đó thường trông giống như có móng mới.
 
Bạn đã bắt đầu hình dung ra bức tranh chưa? Ta tiếp tục nhé!
 
g.  Người bị động vật mắc bệnh dại cắn thường hành xử kỳ lạ rồi chết!
h.   Người bị chứng rối loạn máu có tên là "porphyria" thường xanh mét, rất nhạy cảm với ánh sáng và dị ứng với tỏi!
i.    Các sử gia nhận thấy nỗi sợ hãi ma cà rồng thường diễn ra vào cùng thời điểm với những trận dịch chết chóc như dịch hạch và dịch tả. Nói cách khác, nó diễn ra vào các thời kỳ kinh hoàng và bi thảm, khi người ta dỏng tai nghe ngóng khắp đông tây nam bắc mà vẫn không sao hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra (chỉ vì kiến thức quá nông cạn).
 
Cho nên, sáng tác những câu chuyện về ma cà rồng có thể là một cách thức của loài người để giải thích hàng lô lốc những chuyện buồn, chuyện đáng sợ và chuyện kỳ lạ mà họ không sao hiểu nổi. Nhưng cũng có thể không phải là như vậy!
 
Giờ thì bạn hãy quyết định đi
 
Hãy về chỗ nằm của bạn và suy nghĩ thật cẩn thận về vấn đề ma cà rồng này. Nhớ để đèn sáng và giữ bên mình một bịch tỏi, một cây cọc đã được chuốt nhọn... để đề phòng.... Đêm đến rồi. Đêm đến rồi. Ngủ đi thôi. Ngủ đi thôi. Cầu ông trời. Cầu ông trời. Đừng để nó. Đừng để nó. Cắn cổ tôi. Cắn cổ tôi.
 
 
 
 
 
 
LỜI KẾT
 
Máu bạn đã đông lại kha khá chưa? Bao tử đã òng ọc lên chưa? Xương sống đã như có kim châm chưa? Tóc đã bạc trắng sau một đêm chưa? Tốt! Rõ ràng là bạn đã được một phen... khoan khoái.
 
 
 
Thậm chí bạn có thể còn đang nghĩ đến việc tìm kiếm bản gốc của 10 truyện kinh dị hay nhất, hay vài truyện kinh dị kinh điển khác. Nhưng trước khi trao đổi với người thủ thư, hãy nhớ cho cái sự thật như sau: Một số người cho rằng tiểu thuyết kinh dị là cách thức dễ dàng và rẻ tiền nhất để nhà văn khai thác nhanh cảm xúc của người đọc. Họ còn nghĩ rằng tiểu thuyết khai thác nỗi sợ là thứ tiểu thuyết ba xu, nhảm nhí, chẳng có ý nghĩa gì, và mọi người nên dành thời gian để đọc sách gì khác hay ho hơn. Lúc này chắc bạn đã nhận ra rồi đó: họ đã sai! Ngoài sự vui vẻ, các fan hâm mộ truyện kinh dị còn nhận được một liều lượng thường trực những "chặt, chém, táp". Đó là một sự "xả hơi" cần thiết trước những nỗi kinh dị có thật ở ngoài đời. Và như bạn đã phát hiện ra, có lẽ, những truyện kinh dị như thế không hề ít. Tựa như "bài kiểm tra khủng khiếp mang tầm cỡ khủng long bỗng đâu ập vào trong lớp vào buổi sáng thứ hai, làm cho não trạng của bà con muốn nổ tung khi cảm thấy khả năng kiểm soát xuống đến mức thấp nhất". Hoặc giả như "ông thầy thể dục tử thi đột biến gen đó chỉ có một khái niệm duy nhất về hạnh phúc. Đó là khi mỗi đệ tử của ông sút tung lướt 10 phát trong một buổi chiều đông lạnh cóng... bão tuyết bập bùng."
 
 
 
Bởi vì thế giới thật cũng chứa đầy những yếu tố kinh dị đích thực, thì thà là thư giãn với vài thứ được cho là xấu xa mà ta hoàn toàn kiểm soát được còn thú vị hơn. Thật là đơn giản đến khủng khiếp, đúng không bạn? Nếu truyện kinh dị trở nên hơi quá kinh dị thì phải làm thế nào? Hãy đóng sách lại! Quái vật trong phim làm bạn run nhiều hơn là con sên trong lọ muối. Thế thì hãy bấm nút TẮT (TV)! Hãy thoải mái ngồi vào chiếc ghế của bạn và nghĩ vui về gã quái nhân của Frankenstein với chiếc cổ to bằng... nước Na Uy. Hãy tưởng tượng giống như các nhà bác học điên... và nhớ xiết bù-loong cho chặt vào, bạn nhé!




Đăng nhập để trả lời
0