219 trả lời, 16.593 lượt xem —
Trang 4 / 8
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
MƯA NGÂU MÁI RẠ
Mái chèo ngang bến Vị Khê
Đò Chè, đò Lá ngược về đò Quan
Sông Đào đỏ đến ngỡ ngàng
Cái khăn mỏ quạ mẹ mang một đời
Mưa ngâu mái rạ còn rơi
Thoi đưa còn dệt ngược xuôi tơ trời
Chèo văn còn khúc chơi vơi
Khúc trời gặp đất, khúc người mất nhau
Chợ Viềng giờ họp ở đâu
Sông Ninh còn bóng thuyền câu bóng người
Phủ Dày chúa Liễu mỉm cười
Thánh đồng hầu quá ba mươi giá đồng
Hội Đền Trần có còn đông
Làng xưa Tức Mạc cánh đồng nơi nao
Đức Thánh Trần ngự trên cao
Văn Hịch tướng sĩ lời nào cũng đau
Thơ Không Lộ lạnh trời cao
Chuông chùa Cổ Lễ nhuốm mầu sắc không
Thành Nam thu sớm biếc trong
Nhà thờ Chúa ngả vào lòng Vị Xuyên
Bên này Vụ Bản, Ý Yên
Bên kia Nam Trực, Trực Ninh, Xuân Trường
Mỹ Lộc, Giao Thủy, Nghĩa Hưng
Dáng cha tôi, bóng Tú Xương cuối trời !
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#92 —
11.08.2018 10:07
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2018 05:36:16 bởi Nguyen Quoc Van>
GIỌT MƯA THU
Mưa rơi từng hạt gầy hao
Mưa dầm thấm đất, kiếp nào thấm anh
Mây giời đậu xuống mái gianh
Gió mưa thu ướt mối tình mùa thu
Ru hời ru hỡi mình ru
Thu rời hoa cúc thầy u ta buồn
Xin đừng cạn nước ao chuôm
Đậu cành đu đủ con chuồn chuồn bay
Vị Xuyên mặc áo nắng mai
Sông Đào cõng gió heo may tới giờ
Kêu thương chiêm chiếp trong thơ
Mồ côi trong nhạc, bơ vơ trong đời
Mưa thu ngân ngấn mắt người
Không tan vào nước mà rơi vào lòng
Não nùng thu gió rưng rưng
Tình đêm thu gánh tận cùng mưa thu
Mình về thưa với thầy u
Mùa thu ở giá mùa thu lạnh lùng
Tàn thu người chớm sang đông
Giai mùa thu muốn làm chồng gái thu
Ta về thưa với thầy u
Mùa thu ngọt bưởi, mùa thu chua bồng
Gái thu chín rụng trái hồng
Thầy u sắm lễ lên ông lên bà
Mùa thu còn trẻ chưa già
Mom sông, Hàng Cót tiếp là Hàng Nâu
Đặng Thế Phong hát nơi nao
Nhạc thu mưa gội bạc đầu thành Nam
Con thuyền thu cập bến trăng
Đôi giọt buồn hóa nhau thành giấc mơ
Ru hời ru hỡi là ru
Giọt mưa thu thánh thót thu Hàng Đồng...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#93 —
12.08.2018 05:17
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.08.2018 05:38:11 bởi Nguyen Quoc Van>
NỖI BUỒN CỦA NÚI
Người ơi ! Đừng lánh nỗi buồn
Nỗi buồn nào có thể buông nỗi buồn
Nỗi buồn đừng nói thì hơn
Nỗi buồn của núi vắng non thiếu chồng
Nỗi buồn của mọi dòng sông
Nỗi buồn bến đợi mà không thấy thuyền
Nỗi buồn khản tiếng chim quyên
Sông Lô chảy ngược từ Tuyên lên Hà
Nỗi buồn chưa trẻ đã già
Nỗi buồn lẻ một tiếng gà nửa đêm
Nỗi buồn dăm cối mới nêm
Cối xay lọc xọc xê nền đất nâu
Nỗi buồn nhấp nhổm khe sâu
Nỗi buồn nhu nhú nhìn đâu cũng buồn
Nỗi buồn gió dập mưa dồn
Nỗi buồn rối nát cả vồng cỏ xanh
Tình ơi ! Về gấp nghe anh
Lấy cưa môi mắt cắt ngang nỗi buồn
Tàu cau hứng đã đầy chum
Nước mưa người đủ lắng trong nỗi niềm...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#94 —
12.08.2018 13:11
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2018 04:13:17 bởi Nguyen Quoc Van>
PHƠI NẮNG
Không muối xát đã xót đêm
Chưa nhớ ai đã ruột mềm như dưa
Nắng chưa ngún cháy nửa mùa
Heo may thu đã một thưa vắng người
Nắng ướt thì phơi lên trời
Mắt ai phơi ướt lên vai kiếp người
Phơi gần lên cái xa xôi
Phơi vui lên miệng nụ cười không vui
Phơi mất mát lên ngậm ngùi
Phơi đất lấm láp lên trời trắng mây
Phơi mê đắm lên ngất ngây
Phơi không gì cả lên dây tháng ngày
Ai phơi mây cánh chim bay
Để ai phơi áo heo may lên đời
Ai đem số phận ra phơi
Nhặt lên bóng nắng cuối trời chưa hong...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
THƯỚC ĐO
Ta nói ta rất yêu mình
Vì tình có thể hy sinh cả đời
Mình nói mình yêu gấp mười
Vì yêu có thể cả đời hy sinh
Thực ra trong các cuộc tình
Người yêu mình chẳng bằng mình tự yêu
Chịu đựng nhau đủ mọi điều
Thước trời so đất đo yêu một người...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
CÀ PHÊ ÁNH TRĂNG
Lọc sương sớm
Lọc nắng chiều, lọc tối
Lọc đêm khuya
Lọc gà gáy bình minh
Lọc tí tách
Lọc người chờ, người đợi
Hương cà phê
Không lọc trắng nổi mình...
Lọc mê tỉnh
Lọc thân tình, quen lạ
Người lọc người
Giữa trong đục nhân gian
Ta lọc đắng
Lọc cay rồi lọc chát
Nhấp ly đời
Trời pha mật ánh trăng...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#97 —
18.08.2018 08:40
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.08.2018 05:14:29 bởi Nguyen Quoc Van>
BỎ LẠI
Bỏ lại dòng sông
cỏ lên xanh đồng
Vơi đầy mênh mông, đầy vơi mây khói.
Bỏ lại gió trời
cho ngày lặng gió
Chỉ còn xác xơ cõi lòng hy vọng...
Bỏ lại em đi
cô đơn trống vắng
Đưa em sang sông trên con thuyền nắng.
Dòng sông bùi ngùi
tiễn từng con sóng
Đám cưới vắng anh, em đi theo chồng...
Bỏ lại đời nhau
mồ côi năm tháng
Cho mỗi một người rời xa trống vắng.
Cho mỗi nửa nhau
vơi đi cay đắng
Bỏ lại đời nhau lá rơi còn đau...
Bỏ lại anh đi
hay em bỏ lại
Trời vẫn mùa thu, gió thu vẫn biếc.
Hoa cúc vẫn vàng
như màu da diết
Người vẫn yêu nhau, rồi làm khổ nhau...
Bỏ lại ngày qua
hôm sau bỏ lại
Ai bỏ lại nhau mắt môi đau đáu.
Người bỏ lại nhau
một thời yêu dấu
Bỏ lại nhau buồn, có khi còn nhau...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
MÓN NỢ KHÔNG ĐÒI
Tự bao giờ tôi nợ tôi
Không nhìn sáng tối như hồi mới yêu
Cái tôi nợ, gió buổi chiều
Thổi trầm tư trước những điều trầm tư
Cái tôi nợ, thiếu nợ dư
Chưa đủ mà đủ, không mơ mà thành
Cái tôi nợ với trần gian
Vợ tôi tôi lấy, em thành người yêu
Trời xui tôi, có ít nhiều
Cái chưa trả được thì điều đình sau
Người khuất núi nhắc tôi câu
Cái không kịp trả mai đau trọc đầu
Nợ trời, trả trắng phớ râu
Nợ người, lấy trước trả sau cho người
Tôi nợ tôi, tôi nợ đời
Món nợ muôn kiếp không đòi, không ghi...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
MẮT RƯỢU
Những nàng con mắt lá răm
Mắt soi xuống nước sủi tăm cá liền
Liếc ngang xé rách đồng tiền
Liếc dọc chìm hết cả thuyền giữa sông...
Những nàng mắt lá diêu bông
Ngẩn ngơ hết kiếp cũng không thấy người
Dò kim dưới đáy biển khơi
Đố ai tìm được mắt trời ở đâu ?
Những nàng đôi mắt bồ câu
Ướt hơn cả ướt nhìn đâu cũng tình
Trong hơn một giọt thủy tinh
Nhìn ai cũng thấy bóng mình ở trong...
Những nàng mắt rực lửa nồng
Mùa đông dư đốt cháy đồng cỏ khô
Những nàng mắt mộng, mắt mơ
Mắt tinh nhanh thỏ, dại khờ mắt nai...
Em mang đôi mắt của ai
Mà anh trong vắt ủ vài trăm năm ?
Cay như mắt của rượu tăm
Người say không đứng mà nằm để say...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#100 —
23.08.2018 01:44
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2018 04:55:54 bởi Nguyen Quoc Van>
ĐÊM TRẮNG
Bình minh như mọc đằng tây
Đêm trắng không ngủ trắng ngày trắng đêm
Vầng trăng tròn trắng vai em
Treo nghiêng chênh chếch trắng bên mặt trời
Tự nhiên sắp đặt xui người
Lứa đôi đêm trắng niềm vui đổi mùa
Chỗ thiếu đắp bởi chỗ thừa
Chưa vừa lòng cố làm vừa lòng nhau
Đêm trắng gối trắng phau phau
Nệm trắng còn trắng hơn màu của đêm
Tóc em đêm trắng vẫn đen
Tay anh thức tắt ngọn đèn thức khuya
Đêm trắng không thể nào chia
Một muỗng trắng đấy một thìa trắng đây
Trùm chung một mảnh trắng gầy
Trong trăng trắng ấy bôi đầy trắng nhau...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
SOI GƯƠNG
Chọn hồ thu ngắm gương soi
Ngỡ mình
đã trắng mây trôi cuối mùa !
Thôi đành lấy chát làm chua
Soi gương xấu đẹp
ăn thua ở mình ?
Nhớ ngày em đẹp em xinh
Mắt môi lúng liếng
giếng làng mát trong...
Nhớ ngày em chửa lấy chồng
Con trai chưa vợ
rắn rồng theo sau...
Ơ, soi nhan sắc lại nào
Mấy mươi
còn đẹp đến đau lòng người !
Nụ cười em lỡ đánh rơi
Nhặt lên anh,
đủ nuôi mười năm yêu...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#102 —
24.08.2018 14:39
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.09.2018 09:45:07 bởi Nguyen Quoc Van>
TRĂN TRỐI
(Nhân tháng Vu lan báo hiếu)
Mẹ cha giờ chín tầng trời
Chẳng nghe được tất cả lời khấn đâu !
Các con ở lại với nhau
Trong nhà kim chỉ có đầu có đuôi...
Anh em chín bỏ làm mười
Cái danh, cái lợi nhất thời mà thôi !
Sinh ra là để làm người
Chê người hôm trước, người cười hôm sau...
Lấy tình mà đối đãi nhau
Bao dung nhường nhịn quả cau cũng tròn !
Con nào thì cũng là con
Ngón dài, ngón ngắn, ngón non, ngón già...
Đều là con của mẹ cha
Đều là hoa đất và hoa của trời
Vu lan báo hiếu một đời
Đừng ai dâng cúng những lời nói suông ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#103 —
25.08.2018 07:31
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.08.2018 07:32:48 bởi Nguyen Quoc Van>
9MẸ TA
Mẹ ta chưa bao giờ nghèo
Ổ rơm giầu có gió heo may trời
Áo tơi lá giấu mồ hôi
Mặt úp so đất, khoanh trời bằng lưng
Mẹ ta chẳng quản khốn cùng
Nuôi năm con đủ cho chồng mùa xuân
Mưa phùn lạnh ngược từ chân
Mùa đông rét hết cả phần mùa thu
Một đời ăm ắp âu lo
Chợ Lao gặp nắng, Đô Đò gặp mưa
Chợ Thượng mắm muối rau dưa
Áo cơm tằn tiện dư thừa ước mong
Chiêm mùa phơi thóc chưa xong
Trong nhà trơ lại chỉ nong nắng giời
Gầm giường đã chật rãi khoai
Chưa qua ngày tám đã ngoài tháng ba
Tết là tết mọi người ta
Hương hoa trời đất, hương hoa của người
Mẹ vui lợn đã đụng rồi
Một dây pháo tép đất trời nở hoa
Phủ Dày mớ bảy mớ ba
Hát chầu Chúa Liễu nhớ ra phận mình
Chèo văn kính Đức Thánh Trần
Chùa Hương thả xuống sông phần buồn đau
Mẹ ta không nghèo mà giầu
Hai vai gánh mọi nỗi sầu thế gian
Thiêng liêng, mộc mạc niềm tin
Mẹ trao con cháu để thành người thôi
Mẹ ta giờ ngự trên giời
Có đàn tiên nữ têm mời trầu cau
Mẹ ta không nghèo không giầu
Đủ mưa tháng bẩy gội đầu chúng sinh...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#104 —
25.08.2018 16:05
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.08.2018 16:28:26 bởi Nguyen Quoc Van>
CHIẾU TRĂNG
Trăng rằm
vằng vặc đêm rằm
Vải trăng thưa
áo lụa tằm nhân gian
Giai thanh lịch
gái thanh tân
Riêng mình trăng lẻ
trăng nằm với trăng
Sao em
không đến cùng anh
Trời thương
ban mảnh trăng làm chiếu chăn
Vầng trăng
lồng khít ánh trăng
Dưới trăng
đôi lứa ghép thành sinh sôi...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
ĐỊA LINH NHÂN KIỆT
Tới bất cứ nơi đâu
cũng nghe người ta khoe
Xứ sở ấy
đất địa linh nhân kiệt...
Trớ trêu thay
cho những điều ta biết
Đất nước nghèo
lệ dân mắt đỏ hoe !
Quê lãnh tụ
gió Lào khô sỏi đá
Người dân quê
phiêu bạt khắp mọi miền...
Rừng hết cây
rú còn trơ đất bạc
Lũ hậu sinh
đầu độc biển lấy tiền...
Nhung nhúc lũ
bán núi sông, bán biển
Bán cha ông
và bán cả linh hồn
Thành kẻ sĩ
mà tham danh hám lợi
Liếm gót Tàu, Tây
níu giữ chặt uy quyền ?
Khi dân đen
thành chuẩn mực lành hiền
Khi lãnh đạo
trước sau thành kẻ ác
Đất nước tan hoang
lòng người tan tác
Nhân kiệt đâu
và đâu đất linh thiêng ?
Ta cay đắng
lòng ta đau như cắt
Khi nước Nam
không một bóng vĩ nhân !
Triệu người chết vì dân
còn mãi hỏi
Nhân kiệt còn không ?
Còn nước Việt địa linh ?
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#106 —
27.08.2018 07:21
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.08.2018 17:27:17 bởi Nguyen Quoc Van>
LÀNG THƯỢNG
Làng Thượng cây gạo đầu làng
Tháng ba trời đất ngỡ ngàng đỏ hoa
Thu từ tơ gạo bay ra
Tên ai khắc gốc gạo già đã xưa
Cây đa cổ thụ già nua
Bóng đa đổ xuống vai mùa lúa chiêm
Quả đa chát nẫu chín mền
Cành đa thấp thoáng tổ chim, cánh cò
Tre làng xanh mấy giấc mơ
Ken dày thành lũy để nhờ cậy nhau
Mẹ tre gẫy, chín măng đau
Cúi đầu gió nhẹ, ngẩng đầu bão giông
Vườn làng lắm bưởi, nhiều bồng
Bời bời rau diếp, cải ngồng, ngô khoai
Đói mềm khói bếp nhà ai
Thật thà manh áo vá vai nâu sồng
Giữa làng chảy một con sông
Cầu Thượng, cầu Giữa cuối dòng cầu Đông
Bao kiếp người bới sâu nông
Bao đời sông hẹp chở mênh mông làng
Mùa xuân áo đỏ áo xanh
Người làng mở hội chèo văn tế thần
Dây đàn khi lỏng khi căng
Đàn ông say rượu khi thằng khi ông
Bao nhiêu cô gái chưa chồng
Hóa ra tiên nữ áo hồng thiên thai
Trai làng lắc kiệu trên vai
Thần làng ngất ngưởng tung hoài bỏng ngô
Con chim vành khuyên ngây thơ
Ra dàng xóm Cuối bây giờ còn bay
Nhớ rét xóm Đá đi cày
Tôi thao thức những trang ngày ấu thơ
Về làng tóc bạc ngu ngơ
Nhắm kẹo lạc với vần thơ thế thời
Làng xưa giờ hóa phố rồi
Uống bia lẫn rượu nhớ người Thượng Nông
Làng nhỏ nhưng lắm anh hùng
Xông pha chiến trận rồi không trở về
Cỏ may bám chặt chân quê
Ai đi xa nhớ thì về gỡ ra
Ai ngồi gom hết phù sa
Bồi tôi thành đất làng xa trong lòng
Ai thương nhau cạn sông Hồng
Nhớ con sông Ngọc từng đong đếm mình...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
CHO ĐI BUỒN VUI
Ta cho đi niềm vui
Nhận nỗi buồn ở lại
Cứ cho đi cho mãi
Trao kèm theo nụ cười
Ta cho đi nỗi buồn
Nhận niềm vui ở lại
Đừng cho đi cho mãi
Có một người vì ai
Dẫu là vui hay buồn
Cho đi là nhận lại
Cho đi là buông bỏ
Nhận về là bỏ buông
Ta chia nhau nỗi buồn
Như là chia vui vậy
Cho đi và nhận lại
Vui buồn trong lòng tay
Người ta giầu đôi mắt
Dòng sông giầu nước trôi
Biển xanh giầu chìm nổi
Người cho nhau còn người
Cho buồn san sẻ núi
Cho vui tràn biển sông
Cho nhau dù ít ỏi
Vun vui buồn thành đôi...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#108 —
28.08.2018 05:05
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.08.2018 06:08:46 bởi Nguyen Quoc Van>
HƯƠNG SEN
Có những người xưa cũ
Bây giờ vẫn chưa quên
Và bao người mới đến
Chưa một dòng họ tên
Người nhớ quên người nhớ
Một thời ngang qua đời
Người đợi hoa không đợi
Hương sen thơm hương người...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#109 —
28.08.2018 17:26
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.08.2018 17:41:55 bởi Nguyen Quoc Van>
LUẬN ANH HÙNG
Mẹ là người vợ mất chồng
Cũng là người mẹ xé lòng mất con !
Phong làm chi mẹ anh hùng ?
Anh hùng chi chẳng còn chồng còn con ?
Gì buồn hơn nỗi cô đơn ?
Việt Nam thân mẹ nước non mỏi mòn !
Chiến tranh quẩy tấm lòng son
Chồng thì chết trẻ mà con không về !
Lũy tre kẽo kẹt trưa hè
Một lần nhóm lửa bếp che đủ ngày !
Chồng con trên ấy có hay
Ba sợi nước mắt khói bay lên trời ?
Xót thay cũng một kiếp người
Một đời không một nụ cười trên môi !
Hỏi trời, hỏi đất, hỏi người
Sao bằng làm mẹ, làm người vợ yêu ?
Mẹ giờ nhớ sáng, quên chiều
Uống sương, ăn gió, có nhiều nhặn đâu ?
Có gì mà phải lo âu
Một cây gậy trúc, cháo rau đủ rồi !
Xin đừng nói, dưỡng suốt đời
Cả đời góp úa mà trời chưa xanh !
Ước gì đừng có chiến tranh
Để không ai phải mang danh anh hùng !
Anh hùng chỉ người bình thường
Trong hòa bình đủ cả chồng lẫn con ?
Lánh phường tham áo nhũng cơm
Đói cho sạch, rách vẫn thơm hương đời !
Anh hùng neo giữa cuộc đời
Chuyển xoay sông núi đất trời một tay !
Giữ yên vui nước Việt này
Mẹ mai nhắm mắt xuôi tay cũng mừng !
Luận thế thời với anh hùng
Lòng mẹ yêu đến tận cùng nước non !
Nhớ lời mẹ dặn nghe con
Trước quân cướp nước mới hùng dũng nghe !
Không làm tùng bách thì tre
Không quyền bính nữa thì về làm dân !
Những kẻ bán nước vinh thân
Ngàn năm bia miệng mãi quân gian hùng...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
TIẾNG NGƯỜI
Lời nói mang dáng mũi tên
Hàng triệu người chết vì tin một người !
Lời nói giấu nửa nụ cười
Mật thì còn ngọt mà ruồi thì không !
Lời nói gió bấc đêm đông
Góa phụ bật dậy xót đồng cỏ hoang !
Lời nói chạy dọc chạy ngang
Mấy anh công chức cà tàng nịnh quan !
Lời nói thơ xáo xào văn
Nhà lãnh đạo viết văn vần mị ru ?
Lời nói xanh mắt mùa thu
Cứ quen thẳng tắp, vào tù như chơi ?
Lời nói lấp lửng khơi khơi
Dại khôn ăn hết phần đời người ta !
Lời nói êm quỷ dịu ma
Nghe dài dại gió lại ra tiếng người ?
Lời nói dạy thế dỗ thời
Nghiêm như đạo đức là lừa đảo thôi ?
Lời nói nhẹ tựa gió trời
Thổi ngang một cõi, qua người bỏ buông ?
Lời nói của kẻ nói suông
Tay cầm giấy đọc méo, vuông hay tròn ?
Lời dân dã, hồn núi sông
Lọc từ cái đục nên trong vài phần !
Lời nói em nói với anh
Hai con chim lẻ một cành nên đôi !
Lời nói đất nói thấu trời
Nước mưa mặn chát mặt người thế gian !
Lời nói kẻ hợp người tan
Những oan hồn mấy ngàn năm nói gì ?
Lời nói phần phật quốc kỳ
Vì dân vì nước hay vì ai kia ?
Lời nói lọt sàng xuống nia
Thia lia mặt nước thia lia ngắn dần !
Lời nói nào bán bình an
Lời nào mua được an lành lương tâm ?
Dẫu chưa là tiếng chuông ngân
Lời mẹ cha nối con gần cháu xa !
Đó đây còn lẫn tiếng ma
Ai yêu nước Việt, nói ra tiếng người !
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#111 —
30.08.2018 05:45
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.09.2018 01:50:07 bởi Nguyen Quoc Van>
NGƯỜI TÌNH CỦA TRĂNG
Người tình ngàn năm của trăng
Hôn bằng ánh sáng nhưng nằm cách xa
Mặt trời yêu phải thông qua
Trái đất ở giữa, rõ là éo le !
Cho lưỡi liềm, cho tròn xoe
Cho mờ, cho tỏ, lập lòe trong mây
Yêu trong giới hạn đất xoay
Bao giờ cho dứt được hoài nhớ thương ?
Tình yêu đôi lúc tai ương
Muốn gần mà chẳng có đường để qua !
Tấm gương vũ trụ chói lòa
Soi vào người cũng chỉ là thế thôi !
Ai ? Cái gì ngăn lứa đôi
Bức tường tình ấy là người thứ ba ?
Thương trăng, thương cả người ta
Mặt trời yêu phải hóa ra một người ?
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#112 —
02.09.2018 12:49
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.09.2018 17:00:27 bởi Nguyen Quoc Van>
RU VÀNH NÔI
Tiếng Việt, nước mắt ca dao
Thuở chưa có chữ, mặn xao xuyến lòng !
Bập bẹ gọi bà, gọi ông
Gọi mẹ, gọi bố, gọi sông, gọi đò...
Gọi gà gáy sáng ó o
Gọi cò buông cánh đậu nhành tre xanh
Lên ba gió biết ru anh
Đêm rằm võng rủ chúng mình ru trăng...
Hòn đất cũng biết nói năng
Chú Cuội cớt nhả chị Hằng gió bay
Đọc thơ Nguyễn Trãi mới hay
Nâng thuyền hay lật đều tay dân mình...
Nước non mấy cuộc tự tình
Cuốc kêu hè đứt ruột mình với ta !
Đau đớn thay ! Phận đàn bà
Sao trời không đổi ra là đàn ông ?
Đau đớn thay ! Chí tang bồng
Sao đàn ông chẳng hóa rồng, hóa công ?
Đau đớn thay ! Kiếp má hồng
Sông Hồng gieo lụa dòng sông giữa trời ?
Đau đớn thay ! Mọi kiếp người
Chúng sinh thập loại muôn đời khổ đau !
Cha truyền con nối nhớ câu
Nước non phía trước, đằng sau là nhà !
Trong ủ lửa, ngoài nở hoa
Tiếng mẹ cha, tiếng nói ta giữa đời !
Ru con mòn cả vành nôi
Măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam !
Núi xương, sông máu, vong thân
Thăng trầm tiếng nấc phận dân tộc mình ?
Lênh đênh, lận đận, nổi chìm
Sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng, không dấu - buồn...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
CHÈO NẮNG
Thầy tôi chưa trẻ đã già
Ba tư, trò ngỡ đã là năm mươi !
Da mồi, tóc tựa mây trời
Sáu ba, thầy đã ra người ngàn năm !
Thầy tôi sống chẳng màng danh
Vào Nam dạy học, luận anh hùng cười !
Chén cay, thầy nhắp bóng tôi
Lời thầy tôi uống, hồn người tri âm !
Ước trời quay lại xa xăm
Thầy ba lăm để tôi thành trẻ con !
Mặt trời chiếu ánh trăng non
Thầy vuông vức ước mơ tròn vẹn tôi !
Ngày trăng vành vạnh mặt người
Rồi tôi cũng hóa mặt trời năm xưa !
Mải chèo nắng, quên thuyền mưa
Thương bao trò nhỏ cũng vừa chạm thu...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#114 —
08.09.2018 16:00
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2018 02:47:57 bởi Nguyen Quoc Van>
NINH HÒA
Vân Phong Bắc
Vân Phong Nam
Biển xanh
núi dáng Phật nằm khơi xa
Nắng khô
trắng nắng Ninh Hòa
Một con Dốc Lết
bò qua gió trời
Cát khát mưa
sáu tháng rồi
Miền Trung
bão lút phận người chơi vơi
Trời đem nắng
tặng biển khơi
Người Ninh Hòa
nở nụ cười cho không...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#115 —
09.09.2018 09:08
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2018 09:24:38 bởi Nguyen Quoc Van>
NHA TRANG CUỘC VUI CÒN TRẺ
Mùa thu
rơi xuống Nha Trang
Biển xanh cát trắng
nắng vàng gió khơi
Núi ôm biển
sóng hôn trời
Cuộc vui còn trẻ
sẻ vui sang người
Cuộc vui
rơi xuống cuộc đời
Trời cho người
mới được vui hết mình
Đầu vui
gối giữa ân tình
Mắt vui
thức ở hồn mình trong ta
Mây trên trời
cũng nở hoa
Gió khơi
như mọc tay xoa bóp người
Nha Trang
còn nước còn trời
Còn người muôn thuở
còn vui tới cùng...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
CÒN CHA MẸ
Còn cha mẹ, ta còn là trẻ con
Dẫu ta đã tuổi bẩy mươi có lẻ
Tóc bạc phơ, ta vẫn là em bé
Nắng nhuộm mây che từng dấu chân son
Còn cha mẹ, ta vẫn là trẻ con
Dù ta đã nên bà, nên ông cả
Mẹ vẫn ru câu chim trời biển cá
Cha nhắc ta nhớ đám giỗ ông bà
Còn cha mẹ, ta đi về thưa cha
Còn cha mẹ, ta vòng tay gọi mẹ
Còn cha mẹ, ta vẫn còn vụng dại
Ta cứ mơ đời ta mãi không già
Ta còn mẹ, ta ăn cơm với cá
Ta còn cha, ta rót rượu dâng cha
Trước cha mẹ, ngay cả khi khôn lớn
Còn tre xanh, măng trẻ mãi không già...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
SÀI GÒN HOA LỆ
Sài Gòn lắm hoa, hoa che hờ phố
Những ngôi nhà cao ưỡn ngực kiêu sa
Những đàn ông, những đàn bà kiêu bạc
Rác bạc vàng, rác cả đống đô la
Những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng
Những bán mua, lừa lọc, âm mưu
Bán những thứ không thuộc mình, vẫn bán
Mua những thứ mua, riêng chỉ mình cần
Những biệt thự triệu đô cho gió ở
Những con đường xanh đỏ phủ cờ sao
Những con người ngồi ở chỗ rất cao
Mơ giấc mơ mai ngày thành chúa đất
Nhưng Sài Gòn ở mặt sau rất khác
Một Sài Gòn nhếch nhác bùn nhơ
Một Sài Gòn ngày và đêm lệ nhỏ
Một Sài Gòn đầy rác những dòng kênh
Người bình dân nghèo sống cùng bấp bênh
Bữa đói, bữa no, bữa cười, bữa khóc
Chán cuộc đời chơi đá gà, gá bạc
Chán cuộc đời trốn lên mạng làm thơ
Những con hẻm vẫn cứ dài hun hút
Dệt dọc ngang lên những kiếp người
Những dòng kênh vốn tràn đầy nước mắt
Lệ Sài Gòn ráo hoảnh khát trời sao
Cuộc đời này ở phía trước phía sau
Giống như Sài Gòn ở đâu chẳng thế
Người giàu tắm bằng lệ người nghèo khó
Hoa phủ lên khô héo triệu kiếp nghèo...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#118 —
12.09.2018 05:26
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.09.2018 05:28:03 bởi Nguyen Quoc Van>
RIÊNG CHUNG
Trên đời vạn vật của chung
Thành riêng bởi một người dùng mà thôi!
Một người riêng với một người
Hai người có thể nên đôi vợ chồng?
Cho mây, nắng uốn cầu vồng
Cho mưa, trời hóa cánh đồng biếc xanh?
Yêu mình, em nhận ra anh
Thương người, anh nhận ra mình đang yêu!
Thời gian chung biết bao nhiêu
Thành riêng đêm mọc giữa chiều dừng trôi?
Ai cho đi một khoảng trời
Đời ban riêng đủ một người để yêu !
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
#119 —
13.09.2018 05:41
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2018 07:24:02 bởi Nguyen Quoc Van>
NGUYỄN KHẢI VÀ ĐÀN EM
Sinh ra
ở phố Hàng Nâu
Tóc không chịu bạc
cái mầu Tú Xương
Mặc áo lính
bút văn chương
Tấm gương nổi tiếng
tìm đường không ra
Thánh thần
con lẫn với cha
Bao nhiêu mùa lạc
nở ra hoa cà
Chuyện người ta
lạ chuyện nhà
Chuyện non, chuyện nước
đêm ba mươi buồn
Văn chương
ở cuối con đường
Có quê hương
vẫn tha hương phận người
Luận đời
lịch lãm nụ cười
Bao nhiêu nhốn nháo
thế thời phô ra
Thoát từ
bão tố phong ba
Phủi sạch bụi chữ
để là mình thôi
Chết
mới tìm thấy cái tôi
Khuyên đàn em
chớ làm người viết văn...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 587
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.09.2017
Trạng thái: offline
CÂU ĐỐ MÙA THU
Áo thu vàng nhạt ánh trăng
Lụa thu mỏng nắng trưa rằm trên tay
Chải tóc thu lược chim bay
Từng đàn lá rụng kín ngày tàn thu...
Người thu khi tỏ khi mờ
Vừa tin tưởng đấy đã ngờ vực nhau !
Bài thơ thu cũ thuộc làu
Gặp nhau không nhớ nổi câu mở đầu !
Mùa thu có trước hay sau
Niềm vui sinh trước nỗi đau mấy ngày ?
Sau ngọt ngào đến đắng cay
Đố em sau đắm đuối say là gì ?
★
★
★
★
★
0