Tôi đang đứng ở bãi biển.
Một chiếc thuyền lướt qua trong làn gió nhẹ buổi sáng
và hướng đến đại dương. Nó là cái đẹp, nó là sự sống.
Tôi nhìn cho đến khi nó biến mất cuối chân trời.
Ai đó, bên cạnh tôi, nói: "Nó đi rồi".
Đi về đâu? Đi khỏi tầm mắt tôi, chỉ vậy thôi!
Cột buồm của nó vẫn luôn vươn cao, thân nó vẫn luôn vững
mạnh chở theo con người nặng trĩu của nó. Nó chỉ hoàn
toàn biến mất trong cái nhìn của tôi, chứ không phải của nó.
Và đúng lúc ai đó bên cạnh tôi, nói: "Nó đi rồi",
thì có những người khác, nhìn thấy nó xuất hiện
cuối chân trời và tiến về phía họ, reo lên mừng rỡ: "Nó kìa!".
Cái chết như vậy đó!
William Blake
Dịch: Nguyễn Đ Thanh
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai