4 trả lời, 1.487 lượt xem —
Trang 1 / 1
Số bài : 14
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.02.2017
Trạng thái: offline
NHỮNG CHUỖI NGÀY RONG RÊU
Nghe Radio
hòa hồn theo những bản tình ca
Một đêm sâu
thăm thẳm, giọt cà phê nhỏ giọt
Như gọi ai thiết tha
Cung sầu tiếng nhạc vương vãi, vướng lên tóc
Ôi một thảm buồn, đen mượt, một góc phòng
Rêu phong.. rêu phong
Tâm trí vẽ những ngày vui đã qua
Đánh thức, tưởng tượng, đi tìm lại, tháng ngày xa
để giết nỗi cô đơn đang lên ngôi xưng bá chủ
Âm thầm rồi tự nhủ:
" lẽ nào, ta chịu thua"
Tâm trạng cứ như đùa
Rượt đuổi theo con chữ
Để viết, chồng lấp, nỗi buồn hung dữ
ôi kiệt sức..thế là nỗi buồn to lớn theo tháng ngày
Đè lên ký ức, hiện mãi..không phai
Bên tách cà phê,bên radio, trong đêm vắng
Mà hồn ta đâu..
Ôi đây? Vây kín nỗi sầu văng vẳng
1 đêm, 2, đêm, 3 đêm, rồi cả một tuần đêm
một góc phòng, trang giấy lem
mắt ướt sũng nhiều
rơi xuống bàn tự kỷ
Sắp đóng thành rong rêu.
Quang Nguyễn
★
★
★
★
★
0
Số bài : 14
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.02.2017
Trạng thái: offline
Xuân mơ vạn sắc hoa đào
Xuân ơi em có chồng chưa
Mà sao nhân thế say sưa đón chờ
Hay em là những vần thơ
Lem hồn hương giấy, người mơ, người vào
Vườn em vạn sắc hoa đào
Da mềm mơ mộng ngọt ngào hoa mai
Vàng lên cả tóc gió mây
Hồng lên đôi má hây hây gợi tình
Em là một nắng bình minh
Trắng trong thanh khiết nguyên trinh ở đời
Em khoe sắc thắm muôn nơi
Vạn hoa cười nở đón mời em về
Gia đình sung túc say mê
An khang thịnh vượng tràn trề gần xa
Em là xuân thắm tiên sa
Ở vui nhân thế đến ba ngày hồng
Vui xuân vui với nhà nông
Ruộng nương xanh biếc, lúa bông ấm cùng
Xuân ơi hạnh phúc vui chung
Ống trà dưa mứt, mấy mùng còn hương
Em thay áo mới đầy đường
Trăm hoa đua nở, quê hương rạng ngời
An bình, đất nước đời đời
Nhân dân no ấm, một đời yêu xuân
Việt Nam, dân tộc hào hùng
Yêu anh chiến sĩ, ngoài vùng đảo xa
Xuân nay anh chẳng về nhà
Xuân là Tổ Quốc, Xuân là nơi anh
Xuân tô cây lá thêm xanh
Thêm yêu cuộc sống, xuân thanh ngát trời
Quang Nguyễn
★
★
★
★
★
0
Số bài : 14
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.02.2017
Trạng thái: offline
XUÂN XA NHÀ
Quê hương ơi, bao năm xa nhà
Nhớ bếp lửa, ngày tuổi thơ ấu
Khói lam chiều, hương quen yêu dấu
Trời kỷ niệm mộc mạc đồi nương
Ai đi xa muôn dặm tha phương
Nhớ xuân xưa đong vị bánh nếp
Bóng mẹ già, lưng còng ngoài bếp
Khói toả nồng, lem giấc ngủ ba mươi
Là mùa xuân tuổi hồng đón mời.
Tiếng cười, giọng nói, bỗng như tuổi nhỏ
Quê hương ơi, nắng ngọt đầu ngõ
Mùa xuân đến, chim vọng lời ca
Nao nao, một khoảng trời xa
Có gia đình, cây rơm, luỹ tre già
Có bếp lửa, bập bùng cháy rực rỡ
Năm tháng còn đây, năm tháng nhớ
Người trai viễn xứ, xuân chẳng về
Nhớ mẹ già, mùi khói bếp quê.
★
★
★
★
★
0
Số bài : 14
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.02.2017
Trạng thái: offline
Valentine ta vẫn một mình
Đêm Valentine
Ta chả có ai
để gọi là yêu, nhớ nhung, vu vơ, hờn dỗi
Tuổi đời đi vội
Ta như ánh trăng riêng một góc trời
Còn em
Viên ngọc dạ ngời
Tráng lệ quyền quý
Bao tâm hồn đột quỵ
Vì em.. vì em
Ngày Valentine, buồn bất chợt
Không hoa hồng, chẳng socola
Rót sầu vào đêm không ngớt
Nghiệt ngã
chỉ ta với ta.
Quang Nguyễn
★
★
★
★
★
0
Số bài : 14
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.02.2017
Trạng thái: offline
MẸ ƠI ! NGƯỜI LÀ QUAN THẾ ÂM
Cọt kẹt tiếng võng trưa
Rì rào tiếng gió đưa
Bàn tay mẹ cầm quạt
Con bé ngủ say sưa
Gió từ đâu mà về
Man mác ngoài sơn khê
Tiếng ru trưa hạ nắng
Con vào giấc mơ quê
Nhớ hồi con còn nhỏ
Bên cánh võng mùa hè
Mẹ gom cả ngàn gió
Con ngủ dưới bóng me
Có phải đôi tay mẹ
Là phép màu mãi trẻ
Giấc ngủ của quê hương
Dịu dịu những yêu thương
Bây giờ con trưởng thành
Vẫn nhớ lời ru ấy
Mẹ là gió trong lành
Bên đời con mãi mãi
Nhìn con bé ngủ ngon
Hồng hồng đôi má tròn
Bàn tay mẹ nghiêng quạt
Cho bé giấc ngủ ngon
Mẹ là Quan Thế Âm
Những hi sinh âm thầm
Hết đời con, đời cháu
Làm gió, bóng mát râm
Bây giờ con trưởng thành
Vẫn nhớ lời ru ấy
Mẹ là gió trong lành
Bên đời con mãi mãi.
Quang Nguyễn
★
★
★
★
★
0