7 trả lời, 1.999 lượt xem —
Trang 1 / 1
Số bài : 9
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.01.2017
Trạng thái: offline
Nghểnh Ngãng
Không còn lãng phí
Niềm đau của nhau
Những con người bước qua tận cùng nghi kỵ
Biết thời gian là đám mây chẳng dừng lại trên đầu
Ngắm yêu thương ngủ vùi trong sốc nỗi
Có thức mà về lại với nỗi đau
Làm tri kỷ với sóng thơm mùi đá cuội
Vui vẻ như giọt bia thấm giữa yết hầu
Lạnh đắng qua rồi nghểnh ngãng đến theo sau...
Phiên nghệch ngờ của nhân sinh đã vãn...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 9
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.01.2017
Trạng thái: offline
#2 —
16.02.2017 17:32
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.02.2017 17:38:45 bởi Quốc Phong>
Đã Đi
Cũng lâu, lâu lắm rồi không viết một bài thơ cho đường hoàng
Bởi cuộc đời chỉ là những chuyến lang thang
Ta để lại gì nơi tận cùng từ khướt
Một xác khô đâu nghênh mặt ngang tàng?
Ta đã đi bao khói xám kệch cỡm trên đồng
Mạ của quê hương chở mẹ về sau những chuyến tay không
Loa phường đổ từng hồi mê hồi tỉnh
Cha ngó nghiêng trên mặt phố khom còng
Ta đã đi qua em phần tim dại tê đâu còn nhói
Khóc, khóc... khóc... nghìn... vạn... nghìn câu ta chưa hỏi
Thế lại dừng
Đêm nhỏ to, râm rỉ nhắc dùm ta bao món tội
Khóc... khóc cười,
lại vẫn thôi!
Ta đã đi qua tiếng cười từ sớm tinh mơ
Gió thổi phất, ơ ầu ơ mỗi tối
Giọng ta khàn chẳng thể hát lời ru ngọt nổi
Con trẻ cười mặc kệ thế nhân trôi
(cha xin lỗi...)
Ta đã đi qua từng tích tắc thời gian thân thể dối
Đôi măt mù
Cái miệng câm
Đôi tai chệch choạt thù hằn
Và con tim hối
Và cả một tiếng thét dài lơ đãng trôi...
Phiên nghệch ngờ của nhân sinh đã vãn...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 9
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.01.2017
Trạng thái: offline
#3 —
21.03.2017 03:59
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2017 07:37:31 bởi Quốc Phong>
Phàm Phu
Ta vẫn cứ là phàm phu tục tử
Thân lấm lem cuộn nhớp nháp dòng đời
Chút thiền định không trấn an quỷ dữ
Chỉ cố chong chút mặc niệm tỏ hình người...
Em cứ nghĩ ta kẻ chung tình lắm lắm
Đọc thơ ta rồi cảm thương nỗi day dứt với một người...
Nhưng em ạ! ta đâu viết bằng gừng cay muối mặn,
Thở than bằng trân tráo mặt cười thôi...
Quét buổi chiều tả tơi ta bước chậm
Quét vị lai đang ôi ủ bốc mùi
Chừa quá khứ huy hoàng ta nhìn ngắm
Nhớp thân lầy giữa vô vọng làm vui!
Mà hiện hữu đâu quên dòng xáo động
Hay chính ta chẳng chấp nhận lời mời
Mà em ạ ta vô hình và trống rỗng
Xin chớ giam mình mà tù đọng cả dòng trôi!
15.03.2013
Phiên nghệch ngờ của nhân sinh đã vãn...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 9
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.01.2017
Trạng thái: offline
Vô Hình
Chưa đủ cao để với đến ngọn đèn
Chưa đủ thấp để cúi đầu tự soi mình trăm vạn nghìn gương mặt
Phố đã nhuộm màu những bóng người trong ly cà phê đắt ngắt
Đêm, tĩnh - mộng...
Giọt lệ mù
Của gã điên bỏ quên mình mãi mãi không quay về tìm nhặt
Có hiểu chuyến xe cuối cùng này người sẽ khóc
Ta với tay lau khô một hư không
Cho người không tồn tại
À! Không...
Còn ta, đâu đã tồn tại bao giờ!!!?
Cả hai đều không tồn tại
Nghĩa là chẳng có điều gì đã xảy ra
Không có quán cà phê đủng đĩnh
Không cây dạ yến khoe trò
Không có cuộc chạy trốn nào
Của hai hư vô trong đời thực
Chúng ta đã đủ bình yên rồi
Bất động - ngọn dao trên ngực
mĩm cười - hay khóc
quan trọng gì
Ta vô hình mà - Em
Cứ-khóc-đi!
Phiên nghệch ngờ của nhân sinh đã vãn...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 9
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.01.2017
Trạng thái: offline
Ly Tán
Bầu trời
Em thấy không?
Ta đã từng muốn chạm
Rồi ta từng muốn buông
Năm cánh sao
Rã bầu trời thành vạn nghìn đốm máu...
Rồi thức dậy
Sớm tinh mơ nắm xa xưa trong lòng tay
Giọt nước mắt em và tiếng thở dài ta
Vụn dần giữa một hàng mưa đứt gãy...
Sài Gòn tắt ngọn đèn đầu tiên
Em cười
Tạm biệt
Ta không có mặt
để gục đầu
Tân Sơn Nhất, ngày nào chả có chuyến bay!
Dù chả ai biết liệu nó có quay về?
Hay có lẽ là biến mất!
Ta quay lại Phan Thiết nghe sóng hờn
Nghe còi tàu rú thét
Nghe cát mặn thoi thóp dưới ngón chân
Nặng như cái bần thần của cái bóng sau lưng
Sõng soài, không cần gương mặt...
Vô hồn, bỏ mặc Sài Gòn
ở phía bên kia
Thay một người nằm khóc...
Phiên nghệch ngờ của nhân sinh đã vãn...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 9
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.01.2017
Trạng thái: offline
Có một đóa mưa ở dưới chân
Có một đóa mưa ở dưới chân
Bầu trời hôm qua đã cao lớn vạn lần
Người với tay nhìn hư không bay vụt
Tiếng chim kêu vẳng một nốt trầm...
Ta tròn vo như hòn cuội
Giữa xóm nhỏ nghìn năm không thay đổi
Nghe tụng niệm mỗi ngày mà đọng chút trần gian khuất tối
Thành loài hoa đá tự tri âm
Tự rùng mình giữa si sân
Tự ngộ, tự tri tự yêu thương ghét bỏ
Tự vô nghĩa nốt trầm giữa bầu trời vạn lần cao chẳng màng không hay có
Tự tươi tốt mưa rào - úa tàn nắng gió
Giữa rầm rì côn trùng, thanh âm trên đầu cỏ
... có một đóa mưa nở dưới chân
Phiên nghệch ngờ của nhân sinh đã vãn...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 9
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.01.2017
Trạng thái: offline
Hạ Xưa
Em có còn giữ trang sách
Ép một cánh hoa khô
Hay là thay được mất
Ép vào ta bây giờ?
Hoặc em đang réo rắc
Giữa giọng ve đầu mùa?
Hoặc choàng tay khép hạ
Ta rỗng mình xác mưa...
Hay cười trên cành Phượng?
Hay xoay quả dầu bay?
Hay là ta tưởng tượng...
Em là... hạ hôm nay?
Phiên nghệch ngờ của nhân sinh đã vãn...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 9
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.01.2017
Trạng thái: offline
Sau một trận mưa
Vô tận phố mọc lên một ngôi sao mới
Thắp thứ ánh sáng vô tri mang tên chờ đợi
Rọi lên nhân sinh
những gương mặt không biết mĩm cười
Rọi lên gốc dâu đâu đó nơi xa thẳm
Mỗi ngày rụng một quả đỏ
như qủa tim rơi
Ngôi sao mờ dần
Sau một trận mưa
nước mắt
Sau những khuôn mây ẩn nhẫn
Thiện lương
Và hận thù
tất cả
cùng một lúc
Tan dần
Còn lại sợi nắng
Xoay quanh
Quả dâu
Trong những niềm vui
Vô thức
Vô tri
Và vạn nghìn câu hỏi
Của những quả dâu
Rụng lăn lóc
Vì sao
Vì sao
Ta lại phải... đang cười?
Phiên nghệch ngờ của nhân sinh đã vãn...
★
★
★
★
★
0