Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

ĐỌC THI PHẨM CHIỀU NẮNG VỠ của Miên Trường

0 trả lời, 6 lượt xem — Trang 1 / 1
ĐỌC THI PHẨM CHIỀU NẮNG VỠ
của Miên Trường


Cách đây vài hôm, tôi được Miên Trường gửi tặng thi tập CHIỀU NẮNG VỠ, mới vừa ráo mực từ nhà in về, sách do Hội nhà văn Xuất bản, được in tại Fahasa, với quyết định XB 833/QĐ – NXB Hội Nhà Văn ký ngày 29/6/2016, bìa sách khá đơn giản mà trang nhã, bên trong trình bày khá đẹp là bạn văn với nhau, chị nói : “ anh viết cho 'Chiều nắng vỡ' vài dòng anh Ngã Du Tử nhé ” vâng, tôi sẽ đọc kỹ để có đầy xúc cảm nghe.
Một sự bùng vỡ cái tuổi về chiều khá thú vị, “Hoàng hôn dắt nắng xa chiều” phải chăng chị đã từng trải trong tâm thể thực nghiệm, chứng nghiệm nhân gian của cuộc đời nầy khá đầy đặn về ý thức làm người trong cõi sống vô biên. Chính cái chất liệu ấy đã làm nên dáng dấp vừa e ấp rong chơi với nổi buồn cùng con chữ lẫn cả kiêu hãnh tình tự với nổi đau phận người mà cuộc sống đa đoan, đa gian nan đã làm cho tự thân chị thăng hoa trong bề dày có được trong cõi người, cõi đời “cho thơ tôi chạm nhánh buồn trổ hoa”
hay: 
“Gieo chữ xuống , chạm đất cằn
Vần thơ muộn vẫn nhọc nhằn lên mau”
Không háo hức như thời trẻ trung lạc quan với cái nhìn thật rộng cho một tương lai xán lạng , rộng mở cả theo chiều vật lý lẫn triết học, mà chị nhìn với lăng kính thấm đẫm của một nhân tố từng trãi cuộc sống với ‘”sự đốt cháy tự thân” để nhận diện trong đời sống hữu hình đầy những u hoài lẫn bi thương nhưng đặc biệt không sân hận, đây tôi cho là tố nhất đẹp đẽ của thi ca tiềm ẩn một Miên Trường muốn chia sẻ nổi sầu nhân thế trong thân phận đàn bà nói riêng và thân phận người nói chung của chị bởi có gì để bi lụy và oán hờn vì từ vô thỉ đến vô chung muôn đời vẫn thế cho riêng mỗi phận người cơ mà :
“Ngày / hững hờ hấp hối/ Đêm/ khóc cười trong nhau/ ta rong chơi ngạo nghễ/ hoang phế vẫn nguyên màu” (Cổ tích ta) mà ấy là sự thật của tận cùng của kiếp sống nhân gian, như một hiền triết xưa Lão Tử đã viết; “ gian nan, gian nan, vi gian nan” thế nên cố vùng vẫy với cuộc sống vô cùng khổ và đau ấy, đôi lúc chị cũng muốn bán rao thử thế gian :
“Ai mua tôi bán nổi lòng
Thắt cơn đói dạ buồn trông phận mình” 
hoặc
“Ai mua tôi bán nắng mưa 
Lần theo tiếng gọi như thừa đắng cay” …( Tiếng rao)
Nhưng tiếng vọng lại giữa đời là thinh không vắng lặng, bèn trầm tư theo thời gian mà thở dài với nét cô liêu theo bàn chân bước cùng nhân gian thường nhật.trong bài thơ “Giấc mơ hoang” cố hữu của phận tằm với chữ nghĩa đánh đố cùng phận mình, phận người:
“…Khắp mênh mông trải thảm chút tro tàn
Nghe rạn vỡ những khúc trầm xưa cũ” 
Và lật thước phim đời mình để chứng thực một hành trình cùng cuộc sống, cùng chính cái tôi đi qua sa mạc tít tắp với chặng đường khả chứng và khả tín chính con người Miên Trường may ra mới hiểu sự đa chiều mà cuộc sống ban tặng, dù thế nào cũng ngẫm ra sự dại khôn mà chị đã vắt hết sinh lực trong ý niệm trả vay, cho nhận, được mất… và dại khôn nó vô biên chẳng một ranh giới nào để phân biệt, không biết đâu mà lường. Trong bài “Khúc tôi” của chị đã viết:
“ Đã đủ một đời vay nắng, mượn mưa
Đo khôn dại cuộc người
Đếm đa đoan mòn mỏi…”
Hay 
“ …gánh vết trầm quá khứ
Trên đôi vai gầy tất tả nắng mưa
Đã ngấm hết vô thường
Đã đẫm mùi khôn dại 
Đã kiệt cùng trả vay”
Tôi rất đồng ý với quan niệm của thiền sư Nhất Hạnh về thực nghiệm trong cuộc đời nầy:
Không đau khổ lấy chi làm chất liệu
Không buồn thương đâu biết chuyện con người
Không nghèo đói làm sao thi vị hóa
Không lang thang đâu biết gió mưa nhiều
Chính cái chất liệu thực chứng dâu bể vô cùng mà từ lúc còn trẻ cho đến lúc tuổi đã đến đỉnh đốc, và bóng ngã dài lần theo hoàng hôn phận người, chị đã đi qua với quá nhiều nắng mưa, bão táp vô thường ấy Miên Trường đã thấm thía đến từng sự việc, Tuy thế Miên Trường với tấm lòng khoáng đản, bao dung và độ lượng nên tôi xem “ người đàn bà bà làm thơ” như lời tự tình của tác giả gửi tới nhân gian nên tôi rất thích tư tưởng vì tha nhân trong thơ của chị:
“ Ngọt thơm – đắng đót
Đắng – giữ riêng mình 
Ngọt – gửi vào thơ”
Nếu như vài năm trước chị cùng với nhóm “ Còn lại dấu yêu” khai sinh ra một thi phẩm cùng tên khá tròn trỉnh được anh em và độc giả đón nhận khá trân trọng thì giờ đây chị chững chạc hơn trong thi phẩm CHIỀU NẮNG VỠ. hình như nổi buồn của riêng mình cùng ngôn ngữ thơ như tiếng lòng của nữ thi nhân vọng vào thế gian nghe tha thiết cho phận đàn bà nói riêng với bao trách nhiệm lẫn nhọc nhằn của mình trước gia đình và xã hội đương đại. 
Sau chiều nắng vỡ của Miên Trường trên hành trình còn lại trong cõi sống giữa thi ca và kinh doanh, giữa vườn văn và cuộc đời thực sẽ có những mầm mới đâm chồi nảy nhánh xanh tươi hơn, lung linh hơn trong ánh sáng tâm của con người chị, tôi hy vọng như thế.
Chân thành giới thiệu với quý bè bạn và khách yêu thơ một chân dung thơ khá nhiều trải nghiệm, hy vọng các bạn sẽ đón nhận như sự chia sẽ ý niệm sống của chị trong từng bài thơ hiện diện trong thi phẩm.
NGÃ DU TỬ
MẠNH THU 2016

“ ” những chữ trong ngoặc là thơ của Miên Trường
Ảnh bìa 1 và bìa 2 của thi phẩm Chiều nắng vỡ của Miên Trường
 
Đăng nhập để trả lời
0