BỔ SUNG TRƯỚC HỒI 88
===================================================
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu vội mở dây trói cho Lệnh Hồ Xung rồi nói:
- Chúng ta vừa uống rượu vừa nói chuyện.
Lệnh Hồ Xung liếc mắt nhìn thiếu nữ trên giường hỏi:
- Bệnh tình của lệnh ái không biết có chuyển biến gì không?
Lão Đầu Tử đáp:
- Không có chuyển biến gì đâu, nhưng dù có chuyển biến thì vụ này… vụ này cũng là…
Lão lắp bắp không biết nói thế nào, mời Lệnh Hồ Xung và Tổ Thiên Thu lên sảnh. Lão rót ba bát rượu rồi lấy một đĩa thịt heo to làm đồ nhắm, nâng lên cung kính mời Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung uống một ngụm, cảm thấy vị rượu nhạt nhẽo chẳng khác rượu thường nhưng so với tám chén rượu mà Tổ Thiên Thu mời còn ngon hơn gấp mười lần. Lão Đầu Tử nói:
- Lệnh Hồ công tử, tiểu lão hồ đồ nên đắc tội với công tử. Ôi, vụ này… thật là…
Mặt lão tràn đầy vẻ hoảng sợ, không biết nói sao để có thể diễn tả được sự hối hận. Tổ Thiên Thu nói:
- Lệnh Hồ công tử đại nhân đại lượng không trách ngươi đâu. Vả lại nếu Tục mệnh bát hoàn của ngươi có chút hiệu nghiệm, bổ ích cho thân thể của Lệnh Hồ công tử thì ngươi đã có công lao rồi.
Lão Đầu Tử nói:
- Vụ này… không dám nhận công lao đâu. Tổ hiền đệ, đây là công lớn của hiền đệ.
Tổ Thiên Thu cười nói:
- Ta đã lấy tám viên dược hoàn của ngươi, chỉ e rằng đã hại Bất Tử điệt nữ, một ít nhân sâm này đem đến để tẩm bổ cho điệt nữ.
Lão khom người lấy chiếc giỏ trúc, mở nắp ra, đổ ra một mớ nhân sâm có củ to củ nhỏ, không mười thì cũng tám cân. Lão Đầu Tử nói:
- Ở đâu mà nhiều nhân sâm quá vậy?
Tổ Thiên Thu cười nói:
- Dĩ nhiên là “mượn” trong các tiệm thuốc.
Lão Đầu Tử cười ha hả nói:
- Lưu Bị mượn Kinh Châu không biết ngày nào trả lại.
Lệnh Hồ Xung thấy Lão Đầu Tử tuy tỏ ra vui gượng nhưng vẫn không giấu được vẻ âu sầu trên đôi mắt bèn nói:
- Lão tiên sinh, Tổ tiên sinh! Hai vị muốn trị bệnh cho vãn bối, tuy là hảo ý, nhưng một vị thì lừa gạt trước, một vị thì bắt trói sau đó, không tránh khỏi con mắt của tại hạ đâu.
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu vừa nghe liền đứng dậy xá lia lịa, cùng nói:
- Lệnh Hồ công tử, bọn lão hủ tội đáng chết vạn lần. Bất luận công tử trách phạt thế nào, hai lão tử đều nhận hết.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Được, tại hạ có chuyện không hiểu, xin nói thẳng ra. Xin hỏi hai vị, hai vị nể mặt ai mà kính trọng tại hạ như vậy?
Hai lão liếc nhìn nhau. Lão Đầu Tử nói:
- Chuyện này… chuyện này… chuyện này ư?
Tổ Thiên Thu nói:
- Đương nhiên công tử gia biết rồi. Tên của vị đó, công tử có giận thì lão hủ cũng không dám nhắc đến.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Quả thực tại hạ không biết.
Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm tự nghĩ: Là Phong thái sư thúc tổ ư? Là Bất Giới hòa thượng? Là Điền Bá Quang? Là Lục Trúc Ông? Dường như đều không phải. Tuy Phong thái sư thúc tổ có bản lĩnh nhưng Phong thái sư thúc tổ ẩn cư không lộ mặt, không cho mình tiết lộ hành tung, làm sao thái sư thúc tổ lại xuống núi để làm những chuyện như vậy?
Tổ Thiên Thu nói:
- Công tử gia, công tử gia hỏi chuyện này, Tổ mỗ và Lão huynh cả hai quyết không dám trả lời, dù công tử gia có giết hai lão hủ, hai lão hủ cũng không thể nói ra được. Lòng công tử gia tất nhiên đã biết, hà tất còn muốn bọn lão hủ nói ra miệng làm gì.
Lệnh Hồ Xung nghe lão nói với giọng kiên quyết rõ ràng có bức vấn thế nào họ cũng không chịu nói, bèn nói:
- Được, hai vị không nói ra thì cơn giận trong lòng tại hạ không thể tiêu tan được. Lão tiên sinh, vừa rồi Lão tiên sinh trói tại hạ vào ghế còn hù dọa cho tại hạ hồn xiêu phách lạc, bây giờ tại hạ cũng muốn trói hai vị lại. Không chừng tại hạ chưa nguôi giận, phải lấy dao nhọn khoét lấy tim gan của hai vị ra mới hả dạ.
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu đưa mắt nhìn nhau, cùng nói:
- Công tử gia muốn trói tất nhiên chúng ta không dám phản kháng.
Lão Đầu Tử bưng hai cái ghế rồi lấy mấy sợi dây thừng đến. Hai lão dùng dây tự cột chặt hai chân mình vào ghế, sau đó đưa hai tay ra sau lưng rồi nói:
- Xin công tử trói lại.
Cả hai đều nghĩ: Vị thiếu niên này chưa chắc muốn trói bọn ta cho hả giận, chắc y muốn giỡn chơi thôi. Nào ngờ Lệnh Hồ Xung lấy dây trói chặt hai tay của hai người ra sau lưng, giơ cây dao nhọn của Lão Đầu Tử lên rồi nói:
- Nội lực của tại hạ đã mất không thể dùng ngón tay điểm huyệt được, lại sợ hai vị vận sức giãy giụa nên tạm dùng chuôi dao này phong tỏa huyệt đạo của hai vị.
Chàng nói xong, xoay mũi dao lại, dùng chuôi dao điểm vào các huyệt Hoàn khiêu, Thiên trụ, Thiếu hải của hai người. Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu ngơ ngác nhìn nhau, rất lấy làm lạ, không giấu được vẻ lo sợ, không biết Lệnh Hồ Xung có dụng ý gì. Lệnh Hồ Xung nói:
- Hai vị ở đây đợi một lúc.
Nói xong, đi ra khỏi sảnh. Lệnh Hồ Xung cầm cây dao nhọn đến ngoài phòng thiếu nữ hắng giọng một tiếng rồi nói:
- Lão… à quên, cô nương thấy trong người thế nào?
Chàng định gọi cô là “Lão cô nương”, nhưng nghĩ thiếu nữ này còn nhỏ tuổi, tuy cô họ Lão thật nhưng gọi là “Lão cô nương” thì không ổn lắm, còn nếu gọi là “Lão Bất Tử cô nương” thì lại hoạt kê hết sức tưởng tượng. Thiếu nữ chỉ ậm ừ, không trả lời. Lệnh Hồ Xung vén màn đi vào phòng thấy cô vẫn ngồi tựa vào cái gối, nửa mê nửa tỉnh, cặp mắt hé mở. Chàng tiến gần, thấy da mặt cô trong suốt, dưới làn da trắng muốt lộ ra những sợi gân xanh tựa hồ có thể thấy máu chảy trong huyết quản của cô. Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, đến gió cũng không lọt vào được, chàng tưởng chừng như máu trong cơ thể cô cũng đang ngưng kết lại thành từng giọt. Hơi thở của cô yếu dần, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều. Lệnh Hồ Xung nghĩ: Cô gái này đáng lẽ đã sống nhưng ta đã uống hết đơn dược làm hại đến cô ta. Dù sao ta cũng sắp chết, sống nhiều thêm hay sống ít đi mấy ngày có khác gì đâu?
Chàng lấy một cái bát sứ đặt lên ghế, tay phải cầm dao cắt mạnh vào cổ tay trái một đường ngang, máu tươi phun ra chảy vào trong bát. Lệnh Hồ Xung thấy chậu nước nóng mà Lão Đầu Tử bưng đến hãy còn bốc khói liền đặt con dao xuống, tay phải vốc nước nóng rưới lên vết thương để máu trong vết thương không bị ngưng kết lại. Trong chốc lát máu tươi đã chảy được gần đầy bát. Thiếu nữ đang lúc mơ mơ màng màng chợt nghe mùi máu tanh. Cô mở mắt ra thấy máu trên cổ tay của Lệnh Hồ Xung đang chảy, kinh hãi lớn tiếng kêu lên. Lệnh Hồ Xung thấy máu trong bát gần đầy liền bưng đến để gần bên miệng cô nhỏ nhẹ nói:
- Mau uống đi, trong máu có linh dược, có thể trị được bệnh cho cô.
Cô gái nói:
- Ta… ta sợ… ta không uống đâu.
Sau khi bị chảy mất một bát máu, Lệnh Hồ Xung cảm thấy đầu óc choáng váng, tứ chi bủn rủn. Chàng nghĩ bụng cô này sợ hãi không chịu uống, máu ta chẳng lẽ bị chảy uổng ư. Tay trái Lệnh Hồ Xung chụp lấy con dao nhọn quát:
- Nếu không nghe lời ta sẽ giết ngươi.
Nói rồi đưa mũi dao vào cổ họng cô. Cô gái sợ quá phải há miệng uống từng hớp máu tươi cho tới khi hết cả bát. Mấy lần cô buồn nôn muốn ói nhưng thấy mũi dao của Lệnh Hồ Xung thì không dám nôn ra. Lệnh Hồ Xung thấy cô uống được một bát, vết thương trên cổ tay mình cũng đã đông máu lại. Chàng nghĩ: Ta đã uống Tục mệnh bát hoàn của Lão Đầu Tử, máu ta đưa thuốc vào cơ thể của cô này e chưa được một phần mười. Ta phải ép cô ta uống vài bát nữa cho đến lúc ta không còn cử động được mới thôi.
Lệnh Hồ Xung liền cắt mạch ở cổ tay phải, máu tươi chảy ra được hơn nửa bát, lại đưa cho cô gái uống. Cô gái chau mày năn nỉ:
- Ngươi… ngươi đừng ép ta, ta không muốn uống nữa.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Không muốn cũng phải uống. Uống mau!
Cô gái miễn cưỡng uống vài hớp, thở hổn hển nói:
- Ngươi… tại sao ngươi làm vậy? Ngươi làm vậy là hại đến bản thân mình.
Lệnh Hồ Xung cười nhăn nhó nói:
- Ta bị hao tổn thì không sao, chỉ mong cho ngươi được khỏi bệnh.
Đào Chi Tiên và Đào Thực Tiên bị Lão Đầu Tử chụp trong lưới, càng cựa quậy thì càng bị tấm lưới siết lại đến nỗi tay chân của hai lão muốn nhúc nhích cũng không được. Tuy hai người không nhúc nhích nhưng tai mắt vẫn linh mẫn, miệng lưỡi vẫn ba hoa xích thố. Khi Lệnh Hồ Xung trói Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu lại, Đào Chi Tiên đoán thế nào chàng cũng giết hai người; Đào Thực Tiên đoán chàng sẽ đến cởi lưới cho hai huynh đệ lão.
★
★
★
★
★
0