Diễn Đàn » Hiệu Đính Truyện

Tiếu Ngạo Giang Hồ - Bổ sung Hồi 20 & 21

3 trả lời, 2.269 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2016 13:54:14 bởi loveleeyoungae>
Tôi đang đọc TNGH đến hết Hồi 20 nhảy qua Hồi 21 thấy bị đứt mạch, google các trang khác cũng thấy bị thiếu y chang (chắc họ copy từ vnthuquan ra [:D] ). Mấy hôm hỏi linh tinh vài người bạn thì họ có mua bản sách in của NXB Văn Học, nên tôi đã nhờ họ gõ ra để gửi lên đây cho vnthuquan bổ sung cho đủ nhé.
 
Post 2: Bổ sung SAU câu cuối của Hồi 20
Post 3: Bổ sung TRƯỚC khi bắt đầu Hồi 21
Post 4: Bổ sung TRƯỚC khi bắt đầu Hồi 88 
 
Đăng nhập để trả lời
0
BỔ SUNG SAU CÂU CUỐI CỦA HỒI 20
================================

Lao Đức Nặc thất kinh vội sử chiêu Cử hỏa liêu thiên, giơ hai tay lên cao gạt đi. Dư Thương Hải cười nhạt, tay trái quay một vòng tròn nhỏ nắm chặt hai tay Lao Đức Nặc; tay phải vươn tới nghe soạt một tiếng, lão đã rút được trường kiếm sau lưng Lao Đức Nặc ra. Lao Đức Nặc bị nắm chặt hai tay, cố giật mạnh nhưng đối phương vẫn không nhúc nhích; mũi kiếm đã chĩa ngay vào ngực hắn. Hắn kinh hãi la lên:  
- Không… việc này không liên quan đến tiểu điệt!  
Dư Thương Hải nhìn thanh kiếm, thấy trên chuôi kiếm có khắc năm chữ nhỏ “Hoa Sơn Lao Đức Nặc” giống như chuôi kiếm của Lệnh Hồ Xung. Lão hạ thấp cổ tay xuống, chĩa mũi kiếm vào bụng dưới của Lao Đức Nặc rồi gằn giọng hỏi:  
- Thế kiếm đâm từ dưới xiên lên là chiêu thức gì trong Hoa Sơn kiếm pháp của quý phái?  
Lao Đức Nặc toát mồ hôi hột, run run nói:
- Tiểu điệt… kiếm pháp của phái Hoa Sơn tiểu điệt không… không có chiêu thức này.  
Dư Thương Hải nghĩ bụng:
Chiêu kiếm giết La Nhân Kiệt đâm vào bụng dưới, lưỡi kiếm xiên thẳng đến yết hầu. Lẽ nào Lệnh Hồ Xung cúi thấp người xuống mà đâm ngược lên trên? Sau khi giết người, tại sao hắn không rút trường kiếm ra mà cố ý để lại vật chứng? Phải chăng hắn có ý khiêu khích phái Thanh Thành của ta?  
Bỗng nghe Nghi Lâm nói:  
- Dư sư bá, chiêu này của Lệnh Hồ đại ca không phải là kiếm pháp của phái Hoa Sơn đâu.  
Dư Thương Hải quay người lại, khuôn mặt lạnh như băng, nhìn Định Dật sư thái nói:  
- Sư thái, sư thái có nghe lệnh cao đồ gọi tên ác tặc kia là gì không?  
Định Dật tức giận nói:   - Ta không có lỗ tai sao mà lão phải nhắc lại?
Định Dật nghe Nghi Lâm gọi Lệnh Hồ Xung là “Lệnh Hồ đại ca” thì lòng đã tức giận rồi. Nếu Dư Thương Hải chưa hỏi câu này thì lão ni cũng sẽ mắng Nghi Lâm, nhưng bị Dư Thương Hải hỏi móc họng, lời lẽ lại rất vô lễ, lão ni liền quay lại vỗ về đồ nhi, nói:  
- Đồ nhi ta chỉ thuận miệng gọi vậy, đâu có chi đáng nói. Ngũ Nhạc kiếm phái kết nghĩa liên minh, môn hạ của năm phái đều là sư huynh, sư đệ, sư muội, sư tỉ; có gì kỳ lạ đâu?  
Dư Thương Hải cười nói:  
- Hay lắm, hay lắm!  
Lão vận chân khí từ huyệt Đan điền lên, tay trái phóng nội lực ra, hất Lao Đức Nặc đi. Chỉ nghe bịch một tiếng, Lao Đức Nặc va mạnh vào tường; bụi bặm trên nóc nhà rơi xuống mù mịt. Lão quát:  
- Đồ khốn nạn! Trên đường đi các ngươi đã ngấm ngầm rình rập ta là có ý gì?  
Lao Đức Nặc bị lão hất mạnh, lục phủ ngũ tạng dường như đảo lộn cả lên; hai tay cố chống đỡ cho khỏi ngã, hai đầu gối đau buốt như muốn long ra, chỉ muốn ngồi phịch xuống đất. Hắn gắng sức gượng dậy, chợt nghe Dư Thương Hải nói như vậy, ngấm ngầm than khổ:  
- Hóa ra ta và tiểu sư muội theo dõi hành động của bọn chúng đã sớm bị lão đạo sĩ lùn xảo quyệt này phát hiện.  
Định Dật nói:
   - Nghi Lâm, lại đây với ta. Ngươi làm sao bị chúng cầm giữ, nói rõ cho sư phụ nghe đi.  
Lão ni kéo tay Nghi Lâm đi ra khỏi sảnh. Mọi người đều nghĩ một tiểu ni cô mỹ miều như vậy mà rơi vào tay tên thái hoa dâm tặc Điền Bá Quang thì đâu còn giữ được sự trong trắng nữa. Đó là nguyên do không tiện nói ra trước mặt mọi người nên Định Dật sư thái muốn dẫn Nghi Lâm đến một chỗ vắng người để hỏi cho cặn kẽ.
Bỗng một bóng xanh thoáng qua. Dư Thương Hải lạng người ra trước cửa, chặn đường nói:
   - Việc này có liên can đến hai nhân mạng thì xin Nghi Lâm tiểu sư điệt cứ ở đây mà nói.  
 Lão ngừng một lát rồi tiếp:
   - Trì Bách Thành hiền điệt là người trong Ngũ Nhạc kiếm phái. Môn hạ của ngũ phái đều là sư huynh, sư đệ của nhau. Trì Bách Thành đã bị Lệnh Hồ Xung giết rồi, có khi phái Thái Sơn không cần nói tới. Nhưng đồ nhi La Nhân Kiệt của tại hạ thì không có hô huynh gọi đệ gì với Lệnh Hồ Xung hết.  
 Nghe xong câu này, cặp chân mày lá liễu nhợt nhạt của Định Dật lập tức dựng đứng lên.   Lưu Chính Phong biết Định Dật sư thái tính khí rất nóng nảy, đôi chân mày của lão ni lại dựng đứng lên; lão lo đôi bên sẽ xảy ra chuyện động thủ. Lão ni và Dư Thương Hải đều là hai cao thủ bậc nhất trong võ lâm hiện nay, hễ hai người ra tay thì mọi việc sẽ náo động cả lên. Lão vội vàng bước ra phía trước, vái dài xuống đất, nói:
   - Hai vị đã đại giá quang lâm đến tệ xá của Lưu mỗ thì đều là khách quý của tại hạ, xin hãy nể mặt tại hạ mà đừng để xảy ra xung đột làm mất hòa khí. Tất cả đều do Lưu mỗ tiếp đãi không được chu đáo. Xin hai vị miễn thứ cho.   Lão nói xong lại xá dài một lần nữa.
Đăng nhập để trả lời
0
BỔ SUNG TRƯỚC KHI BẮT ĐẦU HỒI 21
================================

Định Dật sư thái cười ha ha, nói:
   - Lưu tam gia nói nghe tức cười quá. Chuyện nổi nóng của bần ni không liên quan gì tới tam gia cả. Lão không cho ta đi thì ta lại càng muốn đi. Nếu lão cản đường ta, có muốn ta ở lại cũng không được.  
 Dư Thương Hải đối với Định Dật sư thái cũng có mấy phần kiêng nể, nếu lão cùng với lão ni giao đấu thì chưa chắc đã nắm phần thắng. Vả lại lão ni còn có sư tỷ Định Nhàn tuy là người hiền hòa dễ thân cận nhưng võ công cao cường; cho dù hôm nay có thắng được Định Dật, thì chưởng môn sư tỷ quyết sẽ không bỏ qua. Như vậy là đắc tội với phái Hằng Sơn, tất nhiên không tránh khỏi hậu hoạn. Lão lập tức cười ha ha, nói:
   - Bần đạo chỉ mong Nghi Lâm tiểu sư điệt nói rõ sự thật cho mọi người nghe. Dư Thương Hải là người gì mà dám cản đường am chủ Bạch Vân am của phái Hằng Sơn?  
 Lão nói xong liền nép qua một bên rồi quay về chỗ ngồi.   Định Dật sư thái nói:
   - Tôn giá biết vậy thì tốt.  
 Lão ni nói xong, kéo tay Nghi Lâm quay về chỗ ngồi, hỏi:
   - Hôm đó sau khi thất tán, đã xảy ra chuyện gì?  
 Lão ni sợ Nghi Lâm còn nhỏ tuổi không hiểu việc đời, sẽ đem những chuyện xấu của sư môn nói huỵch toẹt ra, bèn nói thêm:
   - Ngươi chỉ nói những điểm cần thiết, những gì không cần thiết thì không nên nói ra.  
 Nghi Lâm đáp ngay:
 - Dạ! Đệ tử không dám làm chuyện gì trái với sư huấn. Chỉ tại tên ác tặc Điền Bá Quang, hắn… hắn… hắn…  
 Định Dật gật đầu nói:
   - Ngươi không cần nói nữa, ta biết rồi. Ta định giết hai tên ác tặc Điền Bá Quang và Lệnh Hồ Xung để ngươi vừa lòng.  
 Đôi mắt sáng đẹp của Nghi Lâm tròn xoe, mặt lộ vẻ ngạc nhiên, nói:
   - Lệnh Hồ đại ca ư? Đại ca… đại ca…  
 Đột nhiên cô rơi lệ, nghẹn ngào nói:
   - Đại ca… đại ca đã chết rồi!  
 Mọi người nghe vậy đều kinh hãi. Thiên Môn đạo nhân nghe nói Lệnh Hồ Xung đã chết, lòng tức giận nguội hẳn đi. Lão lớn tiếng hỏi:
   - Hắn làm sao mà chết? Ai giết hắn?  
 Nghi Lâm đáp:
   - Chính là… chính là tên ác tặc này của phái Thanh Thành.  
 Nói xong cô giơ tay chỉ vào thi thể La Nhân Kiệt.   Dư Thương Hải cũng không khỏi cảm thấy đắc ý, lão nghĩ: Thì ra, ác tặc Lệnh Hồ Xung đã bị Nhân Kiệt giết. Có thể nói, cả hai cùng đến ngày tận số. Được, Nhân Kiệt hài tử, ta đã biết ngươi thuộc hạng không vừa, quả nhiên không để mất oai danh của phái Thanh Thành.  
 Lão trừng mắt nhìn Nghi Lâm cười nhạt nói:
   - Ngũ Nhạc kiếm phái của ngươi gồm toàn người tốt, còn phái Thanh Thành của ta gồm toàn người xấu.  
 Nghi Lâm rơi lệ nói:
   - Tiểu điệt… tiểu điệt không biết. Tiểu điệt không dám nói đến Dư sư bá mà chỉ nói đến hắn.  
 Nói xong cô lại chỉ vào thi thể La Nhân Kiệt.   Định Dật nhìn Dư Thương Hải hỏi:
 - Lão làm gì mà hầm hầm dọa nạt con nít? Nghi Lâm không sợ, tên này bại hoại như thế nào, cứ nói ra. Có sư phụ ở đây, ai dám làm khó dễ gì ngươi?  
 Lão ni nói xong lườm Dư Thương Hải một cái.   Dư Thương Hải nói:
   - Người xuất gia không nói dối. Tiểu sư điệt, tiểu sư điệt có dám thề trước Đức Quan Âm Bồ Tát không?  
 Lão sợ Nghi Lâm bị sư phụ giật dây, đem những hành vi tồi bại của La Nhân Kiệt mà nói toạc ra. Đệ tử của lão và Lệnh Hồ Xung đều chết hết rồi, không còn ai để đối chất, chỉ còn tin vào lời nói một chiều của Nghi Lâm mà thôi.   Nghi Lâm nói:
   - Tiểu điệt không bao giờ dám nói dối với sư phụ.  
 Cô liền quỳ xuống hướng ra ngoài, hai tay chắp lại, mắt rủ xuống nói:
   - Đệ tử là Nghi Lâm bẩm báo sư phụ và các vị sư bá, sư thúc. Đệ tử quyết không dám nói sai nửa lời. Đức Quan Thế Âm Bồ Tát thần thông quảng đại, xin mở lòng từ bi chứng giám cho đệ tử.  
 Mọi người nghe cô nói thành khẩn, dáng vẻ đau thương, nên ai cũng có thiện cảm với cô. Một lão râu đen có vẻ nho nhã từ nãy giờ đứng bên cạnh cô, chưa nói lời nào, bây giờ mới lên tiếng:
   - Tiểu sư điệt đã thề như vậy thì ai cũng tin lắm rồi.  
 Định Dật nói:
   - Lão mũi trâu kia nghe rõ chưa? Văn tiên sinh nói như vậy, còn có gì giả trá nữa không?  
 Lão ni biết lão râu đen này họ Văn, mọi người đều gọi là Văn tiên sinh. Lão ni cũng không biết lão tên gì, chỉ biết lão người ở Thiểm Nam, sử đôi phán quan bút xuất thần nhập hóa, là một tay cao thủ điểm huyệt và đả huyệt.   Mọi người đều chăm chú nhìn vào mặt Nghi Lâm, thấy cô tươi đẹp như hạt minh châu, tinh khiết không một chút tỳ vết. Ngay cả Dư Thương Hải cũng nghĩ thầm: Xem ra tiểu ni cô này không biết nói dối.  
 Trên hoa sảnh yên tĩnh không có tiếng động, mọi người chỉ chờ nghe Nghi Lâm kể chuyện.   Cô nói:
   - Chiều hôm qua, tiểu ni theo sư phụ và các sư tỷ đi Hành Dương, được nửa đường thì trời đổ mưa. Lúc xuống núi, tiểu ni bị trượt chân, nên đưa tay vịn vào vách núi, tay lấm đầy bùn và rêu xanh, khi xuống đến chân núi, tiểu ni đến khe suối để rửa tay. Bỗng nhiên tiểu ni nhìn xuống mặt nước, thấy bên cạnh hình dáng của mình lại có thêm một hình dáng của một nam tử. Tiểu ni giật mình sợ hãi, vội vàng đứng dậy, bỗng nghe sau lưng đau buốt, thì ra đã bị hắn điểm đúng huyệt đạo. Tiểu ni vô cùng sợ hãi, muốn la lên để sư phụ đến cứu nhưng la không thành tiếng. Hắn bồng tiểu ni đi mấy trượng vào trong một sơn động. Một lúc sau tiểu ni nghe ba vị sư tỷ ở ba nơi gọi: “Nghi Lâm, Nghi Lâm, sư muội ở đâu vậy?” Tên đó cười nói khẽ: “Nếu bọn họ tìm đến đây, thì ta sẽ bắt ráo!” Ba vị sư tỷ đi khắp nơi tìm kiếm tiểu ni, rồi lại quay về. Một lúc sau, hắn biết ba sư tỷ đã đi xa rồi, mới giải huyệt đạo cho tiểu ni.
Đăng nhập để trả lời
0
BỔ SUNG TRƯỚC HỒI 88
===================================================

Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu vội mở dây trói cho Lệnh Hồ Xung rồi nói:
   - Chúng ta vừa uống rượu vừa nói chuyện.
Lệnh Hồ Xung liếc mắt nhìn thiếu nữ trên giường hỏi:
   - Bệnh tình của lệnh ái không biết có chuyển biến gì không?  
 Lão Đầu Tử đáp:
   - Không có chuyển biến gì đâu, nhưng dù có chuyển biến thì vụ này… vụ này cũng là…  
 Lão lắp bắp không biết nói thế nào, mời Lệnh Hồ Xung và Tổ Thiên Thu lên sảnh. Lão rót ba bát rượu rồi lấy một đĩa thịt heo to làm đồ nhắm, nâng lên cung kính mời Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung uống một ngụm, cảm thấy vị rượu nhạt nhẽo chẳng khác rượu thường nhưng so với tám chén rượu mà Tổ Thiên Thu mời còn ngon hơn gấp mười lần. Lão Đầu Tử nói:
   - Lệnh Hồ công tử, tiểu lão hồ đồ nên đắc tội với công tử. Ôi, vụ này… thật là…  
 Mặt lão tràn đầy vẻ hoảng sợ, không biết nói sao để có thể diễn tả được sự hối hận.   Tổ Thiên Thu nói:
   - Lệnh Hồ công tử đại nhân đại lượng không trách ngươi đâu. Vả lại nếu Tục mệnh bát hoàn của ngươi có chút hiệu nghiệm, bổ ích cho thân thể của Lệnh Hồ công tử thì ngươi đã có công lao rồi.  
 Lão Đầu Tử nói:
   - Vụ này… không dám nhận công lao đâu. Tổ hiền đệ, đây là công lớn của hiền đệ.  
 Tổ Thiên Thu cười nói:
   - Ta đã lấy tám viên dược hoàn của ngươi, chỉ e rằng đã hại Bất Tử điệt nữ, một ít nhân sâm này đem đến để tẩm bổ cho điệt nữ.  
 Lão khom người lấy chiếc giỏ trúc, mở nắp ra, đổ ra một mớ nhân sâm có củ to củ nhỏ, không mười thì cũng tám cân.   Lão Đầu Tử nói:
 - Ở đâu mà nhiều nhân sâm quá vậy?  
 Tổ Thiên Thu cười nói:
   - Dĩ nhiên là “mượn” trong các tiệm thuốc.  
 Lão Đầu Tử cười ha hả nói:
   - Lưu Bị mượn Kinh Châu không biết ngày nào trả lại.  
 Lệnh Hồ Xung thấy Lão Đầu Tử tuy tỏ ra vui gượng nhưng vẫn không giấu được vẻ âu sầu trên đôi mắt bèn nói:
   - Lão tiên sinh, Tổ tiên sinh! Hai vị muốn trị bệnh cho vãn bối, tuy là hảo ý, nhưng một vị thì lừa gạt trước, một vị thì bắt trói sau đó, không tránh khỏi con mắt của tại hạ đâu.  
 Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu vừa nghe liền đứng dậy xá lia lịa, cùng nói:
   - Lệnh Hồ công tử, bọn lão hủ tội đáng chết vạn lần. Bất luận công tử trách phạt thế nào, hai lão tử đều nhận hết.  
 Lệnh Hồ Xung nói:
   - Được, tại hạ có chuyện không hiểu, xin nói thẳng ra. Xin hỏi hai vị, hai vị nể mặt ai mà kính trọng tại hạ như vậy?  
 Hai lão liếc nhìn nhau. Lão Đầu Tử nói:
   - Chuyện này… chuyện này… chuyện này ư?  
 Tổ Thiên Thu nói:
   - Đương nhiên công tử gia biết rồi. Tên của vị đó, công tử có giận thì lão hủ cũng không dám nhắc đến.  
 Lệnh Hồ Xung nói:
   - Quả thực tại hạ không biết.  
 Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm tự nghĩ: Là Phong thái sư thúc tổ ư? Là Bất Giới hòa thượng? Là Điền Bá Quang? Là Lục Trúc Ông? Dường như đều không phải. Tuy Phong thái sư thúc tổ có bản lĩnh nhưng Phong thái sư thúc tổ ẩn cư không lộ mặt, không cho mình tiết lộ hành tung, làm sao thái sư thúc tổ lại xuống núi để làm những chuyện như vậy?  
 Tổ Thiên Thu nói:
   - Công tử gia, công tử gia hỏi chuyện này, Tổ mỗ và Lão huynh cả hai quyết không dám trả lời, dù công tử gia có giết hai lão hủ, hai lão hủ cũng không thể nói ra được. Lòng công tử gia tất nhiên đã biết, hà tất còn muốn bọn lão hủ nói ra miệng làm gì.  
 Lệnh Hồ Xung nghe lão nói với giọng kiên quyết rõ ràng có bức vấn thế nào họ cũng không chịu nói, bèn nói:
   - Được, hai vị không nói ra thì cơn giận trong lòng tại hạ không thể tiêu tan được. Lão tiên sinh, vừa rồi Lão tiên sinh trói tại hạ vào ghế còn hù dọa cho tại hạ hồn xiêu phách lạc, bây giờ tại hạ cũng muốn trói hai vị lại. Không chừng tại hạ chưa nguôi giận, phải lấy dao nhọn khoét lấy tim gan của hai vị ra mới hả dạ.  
 Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu đưa mắt nhìn nhau, cùng nói:
   - Công tử gia muốn trói tất nhiên chúng ta không dám phản kháng.  
 Lão Đầu Tử bưng hai cái ghế rồi lấy mấy sợi dây thừng đến. Hai lão dùng dây tự cột chặt hai chân mình vào ghế, sau đó đưa hai tay ra sau lưng rồi nói:
   - Xin công tử trói lại.  
 Cả hai đều nghĩ: Vị thiếu niên này chưa chắc muốn trói bọn ta cho hả giận, chắc y muốn giỡn chơi thôi.   Nào ngờ Lệnh Hồ Xung lấy dây trói chặt hai tay của hai người ra sau lưng, giơ cây dao nhọn của Lão Đầu Tử lên rồi nói:
   - Nội lực của tại hạ đã mất không thể dùng ngón tay điểm huyệt được, lại sợ hai vị vận sức giãy giụa nên tạm dùng chuôi dao này phong tỏa huyệt đạo của hai vị.  
 Chàng nói xong, xoay mũi dao lại, dùng chuôi dao điểm vào các huyệt Hoàn khiêu, Thiên trụ, Thiếu hải của hai người. Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu ngơ ngác nhìn nhau, rất lấy làm lạ, không giấu được vẻ lo sợ, không biết Lệnh Hồ Xung có dụng ý gì.   Lệnh Hồ Xung nói:
   - Hai vị ở đây đợi một lúc.  
 Nói xong, đi ra khỏi sảnh.   Lệnh Hồ Xung cầm cây dao nhọn đến ngoài phòng thiếu nữ hắng giọng một tiếng rồi nói:
   - Lão… à quên, cô nương thấy trong người thế nào?  
 Chàng định gọi cô là “Lão cô nương”, nhưng nghĩ thiếu nữ này còn nhỏ tuổi, tuy cô họ Lão thật nhưng gọi là “Lão cô nương” thì không ổn lắm, còn nếu gọi là “Lão Bất Tử cô nương” thì lại hoạt kê hết sức tưởng tượng. Thiếu nữ chỉ ậm ừ, không trả lời. Lệnh Hồ Xung vén màn đi vào phòng thấy cô vẫn ngồi tựa vào cái gối, nửa mê nửa tỉnh, cặp mắt hé mở. Chàng tiến gần, thấy da mặt cô trong suốt, dưới làn da trắng muốt lộ ra những sợi gân xanh tựa hồ có thể thấy máu chảy trong huyết quản của cô. Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, đến gió cũng không lọt vào được, chàng tưởng chừng như máu trong cơ thể cô cũng đang ngưng kết lại thành từng giọt. Hơi thở của cô yếu dần, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều.   Lệnh Hồ Xung nghĩ: Cô gái này đáng lẽ đã sống nhưng ta đã uống hết đơn dược làm hại đến cô ta. Dù sao ta cũng sắp chết, sống nhiều thêm hay sống ít đi mấy ngày có khác gì đâu?  
 Chàng lấy một cái bát sứ đặt lên ghế, tay phải cầm dao cắt mạnh vào cổ tay trái một đường ngang, máu tươi phun ra chảy vào trong bát. Lệnh Hồ Xung thấy chậu nước nóng mà Lão Đầu Tử bưng đến hãy còn bốc khói liền đặt con dao xuống, tay phải vốc nước nóng rưới lên vết thương để máu trong vết thương không bị ngưng kết lại. Trong chốc lát máu tươi đã chảy được gần đầy bát.   Thiếu nữ đang lúc mơ mơ màng màng chợt nghe mùi máu tanh. Cô mở mắt ra thấy máu trên cổ tay của Lệnh Hồ Xung đang chảy, kinh hãi lớn tiếng kêu lên.   Lệnh Hồ Xung thấy máu trong bát gần đầy liền bưng đến để gần bên miệng cô nhỏ nhẹ nói:
   - Mau uống đi, trong máu có linh dược, có thể trị được bệnh cho cô.  
 Cô gái nói:
   - Ta… ta sợ… ta không uống đâu.  
 Sau khi bị chảy mất một bát máu, Lệnh Hồ Xung cảm thấy đầu óc choáng váng, tứ chi bủn rủn. Chàng nghĩ bụng cô này sợ hãi không chịu uống, máu ta chẳng lẽ bị chảy uổng ư.   Tay trái Lệnh Hồ Xung chụp lấy con dao nhọn quát:
   - Nếu không nghe lời ta sẽ giết ngươi.  
 Nói rồi đưa mũi dao vào cổ họng cô.   Cô gái sợ quá phải há miệng uống từng hớp máu tươi cho tới khi hết cả bát. Mấy lần cô buồn nôn muốn ói nhưng thấy mũi dao của Lệnh Hồ Xung thì không dám nôn ra.   Lệnh Hồ Xung thấy cô uống được một bát, vết thương trên cổ tay mình cũng đã đông máu lại. Chàng nghĩ: Ta đã uống Tục mệnh bát hoàn của Lão Đầu Tử, máu ta đưa thuốc vào cơ thể của cô này e chưa được một phần mười. Ta phải ép cô ta uống vài bát nữa cho đến lúc ta không còn cử động được mới thôi.
 Lệnh Hồ Xung liền cắt mạch ở cổ tay phải, máu tươi chảy ra được hơn nửa bát, lại đưa cho cô gái uống.   Cô gái chau mày năn nỉ:
   - Ngươi… ngươi đừng ép ta, ta không muốn uống nữa.  
 Lệnh Hồ Xung nói:
   - Không muốn cũng phải uống. Uống mau!  
 Cô gái miễn cưỡng uống vài hớp, thở hổn hển nói:
   - Ngươi… tại sao ngươi làm vậy? Ngươi làm vậy là hại đến bản thân mình.  
 Lệnh Hồ Xung cười nhăn nhó nói:
   - Ta bị hao tổn thì không sao, chỉ mong cho ngươi được khỏi bệnh.  
 Đào Chi Tiên và Đào Thực Tiên bị Lão Đầu Tử chụp trong lưới, càng cựa quậy thì càng bị tấm lưới siết lại đến nỗi tay chân của hai lão muốn nhúc nhích cũng không được. Tuy hai người không nhúc nhích nhưng tai mắt vẫn linh mẫn, miệng lưỡi vẫn ba hoa xích thố. Khi Lệnh Hồ Xung trói Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu lại, Đào Chi Tiên đoán thế nào chàng cũng giết hai người; Đào Thực Tiên đoán chàng sẽ đến cởi lưới cho hai huynh đệ lão.
Đăng nhập để trả lời
0