Trích đoạn: Conangdongdanh
Anh !
Tận trái tim mình anh nhớ thu Hà Nội ...hay dễ lãng quên như những điều lặt vặt hàng ngày .
Phố trở về phố chẳng thay đổi nhiều .Ngoaì cây bàng già đỏ mắt nhìn thu .Chẳng còn tiếng leng keng tầu điện đeo bám vào giấc mơ đêm về .
Đêm !
Ước chi sao đổi ngôi cho em , sau một ngày mỏi mệt được trú ngụ bên bờ vai anh .Giống như những hạt mưa vụng về ngả mình bên tán lá .Đêm bình yên dịu nồng mùi hoàng lan ...đôi mắt người mênh mang .Chạnh buồn theo tiếng gió trở mùa .Trả hoaì niệm dưới gió mùa ,sợ mình nông nổi trước mùa thu .
Muốn kéo một điều mà một năm ...hai năm ...hoặc có thể không bao giờ .Thời gian và tháng năm cuốn anh xa ta mất .
Giao mùa !
Hơi thở của mùa đông đang cuốn tung nhiều chiếc lá .Chơ vơ lạnh vai gầy .
Gió ơi ...xin đừng đùa cợt tình ta ...
Gió!
Thiên sứ trời cao mang lời tình man man âm sắc huyền bí... Gió lạnh bờ vai nhắc nhớ: lạc nhau rồi!
Hờn, phải chăng? - Tiếng yêu thương văng vẳng...
Hơi thở giao mùa hay niệm khúc bâng khuâng...
Sao đổi ngôi!
Thiên thần ảo hóa, ảnh dư mắt lệ... Rạng, trầm, tắt, loé phù vân... Cảm rồi ứng, đến rồi đi trái tim trú tựu muôn vàn bí ẩn. Trái tim người là vũ trụ kỳ tâm.
Sao đậu thăm thẳm thinh không... Người và ta ngả đầu trên bờ vai dĩ vãng... Bờ thiên thu bờ man mác cõi lòng...
Người!
Nhìn nhau không bằng mắt... nhớ nhau không bằng lời... Có bao giờ em nghĩ anh đã là gió - là sao... Xác thân thì thô ráp mà linh hồn tinh anh thành linh ảnh bên em...
Hà Nội mùa Thu nắng nhuộm, nắng lung linh... Tây Hồ, Trúc Bạch, phố cổ mơ màng... Sương chiều dần xuống... mắt phố lấm chấm dần đèn đêm...
Phố vẫn là phố... phố không còn là phố... Xưa, nay, sau... bàng lá đỏ rơi dần.
Tình!
Tận cùng đêm là ngày rạng ngời chói sáng... Tận cùng gian nan thân lãng tử giang hồ... Tình minh triết có bao giờ thay đổi... tình phù âu sẽ loáng nước hờn căm...
Giữ trong nhau... hẹn trong nhau... vượt qua ngàn khổ hận...
Môi hoa... môi người... môi ta sẽ phúc lạc nhẹ bước chân
___________________________________________________
Lưu vết mộng ảo - thực hư ứng cảm trên trang thơ người...
Tạ lỗi, Tạ lỗi!
Mến,
Hoàng Hoa