Chương Một
“Rina! Ở bên này!”
Rina Woodville quay về hướng phát ra giọng nói của người chị sinh đôi. Nụ cười làm giãn bớt nét mệt mỏi trên khuôn mặt Rina khi nàng nhận ra mái tóc đỏ nổi bật trong đám đông trước sảnh chờ của sân bay. Các thủ tục nhập cảnh diễn ra trơn tru và nhanh chóng, thực tế thì đây cũng là điểm nàng thấy dễ chịu nhất trong chuyến hành trình của mình. Kéo theo chiếc vali đằng sau, Rina đi một quãng ngắn rồi dừng lại nơi chị cô đã dang sẵn hai cánh tay chào đón.
“Gặp được chị em vui quá”, Rina nói.
“Chuyến đi thế nào hả em? Chị đoán là cực kỳ kinh khủng, dài đến thế cơ mà?”, Sara tuôn ra một tràng, tuồng như cũng chẳng muốn nghe câu trả lời cho lắm.
Mặc dù không thể phủ nhận niềm hạnh phúc của Sara khi hai chị em được đoàn tụ, Rina vẫn nhận ra nét mệt mỏi cùng đôi mắt thâm quầng trên khuôn mặt chị gái mình.
“Sara, không có chuyện gì chứ? Lúc em còn ở đây chị vẫn ổn cơ mà, đúng không?”
Nàng hy vọng Sara không có gì thay đổi. Khi chuyện đính ước của Rina đột ngột kết thúc trong ê chề vào tuần trước, Sara khuyên nàng tới Isla Sagrado một thời gian cho nguôi ngoai. Và nàng đã không bỏ lỡ cơ hội này. Nhưng hiện giờ nàng lại cảm thấy lo lắng rằng mình sẽ là kẻ chen ngang. Bản thân Sara cũng vừa mới đính hôn với một anh chàng tên là Reynard del Castillo nào dó. Trong thâm tâm Rina nghĩ cái tên này ít nhiều cũng thật khoa trương nhưng theo những gì Sara nói lại, thì cái họ del Castillo đó vốn thuộc dòng hoàng thân quốc thích tại quốc đảo cộng hòa nhỏ bé trên Địa Trung Hải này.
Nhà del Castillo vốn tài trợ cho giải cưỡi ngựa các môn phối hợp ở đây mà Sara tham gia sau khi vượt qua vòng loại tại Pháp. E-mail của Sara dạt dào những lời tán dương vẻ đẹp của hòn đảo - và cả những chàng trai trên đó nữa. Chẳng cần phải trắc nghiệm IQ mới biết đầu óc cô chị lông bông của nàng đặt ở đâu, khi Sara đề cập tới Reynard del Castillo trong e-mail của mình vài dịp. Mặc dù vậy, việc đính hôn thần tốc của hai người cũng vẫn là một bất ngờ quá lớn. Chàng Reynard này chắc phải thế nào đó mới có thể hạ gục Sara nhanh như thế.
Sara thoáng cười gượng, “Tới đằng kia uống cà phê đi, rồi chúng ta nói chuyện”.
“Vừa đi về chỗ chị vừa nói chuyện không được sao?”, Rina hỏi, đầu óc quay cuồng.
Ngay bây giờ tất cả những gì nàng muốn là được tắm thỏa thích, rồi thưởng thức một ly đồ uống nóng hổi, cuối cùng là được ngủ no nê cả nửa ngày. Chắc chắn chỉ sáng mai thôi là nàng sẽ trở lại bình thường. Chuyến hành trình đầy mệt mỏi với những lần dừng và quá cảnh từ New Zealand tới Isla Sagrado đã làm nàng mất tới ba mươi bảy giờ đồng hồ, và vẫn còn chưa kết thúc. Chân nàng đã gần như khuỵu cả xuống rồi.
“Mọi chuyện rắc rối lắm, mà chị lại không có thời gian. Chị thật sự xin lỗi. Chị sẽ giải thích sau, chị hứa đấy, nhưng giờ thì chị phải trở về Pháp ngay”.
“Chị nói gì?”, tim Rina thót lại.
Nàng biết Sara gần đây vừa tới thăm vài người bạn ở miền Nam nước Pháp, những người cô gặp trong chặng dua, và mới trở lại trong ngày hôm nay. Chính vì thế mà thời điểm hai người có mặt ở sân bay này mới trùng khớp nhau.
“Quay lại Pháp? Nhưng chẳng phải chị vừa mới đáp xuống sao?”
Sara gật đầu, tránh ánh nhìn của Rina. Thay vào đó, ánh mắt cô liếc qua chiếc bảng điện tử thông báo giờ bay đặt trên bức tường phía xa.
“Đúng là vậy, nhưng chị chưa thể chấp nhận được việc mình trở lại đây. Chị nghĩ mình có thể, nhưng chị cần thêm thời gian. Ở đây”. Cô với tay tới chiếc túi, chộp lấy một chiếc phong bì rồi đẩy nó về phía Rina qua chiếc bàn tròn nhỏ, “Chị đã viết cái này cho em, phòng trường hợp chiều nay chúng ta lạc mất nhau. Nghe này, chị thật sự xin lỗi. Giá mà chị có thời gian. Chị biết em tới đây không phải để giúp chị, nhưng chị thật sự cần sự hỗ trợ của em. Tất cả chị đã nói hết trong thư và chị hứa sẽ trở lại đây sớm nhất có thể, khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa”.
“Em hãy đến một cái nhà gỗ, chìa khóa ở sẵn trong này rồi”. Sara vỗ vào cái phong bì, “Cứ ở đấy, khi nào chị về chúng ta sẽ tha hồ mà hàn huyên tán gẫu và đá hết lũ đàn ông phiền phức ra khỏi đầu, được chứ?”
Hệ thống thông báo đột nhiên vang lên, nhắc lại lần cuối về giờ giấc chuyến bay đi Perpignan.
“Ồ, gọi chị đấy. Chị xin lỗi, Rina-đậu-bắp”, Sara nói, sử dụng tên thân mật mà cô vẫn thường dùng những lúc phỉnh phờ hoặc ép buộc em gái giúp đỡ, “Chị biết mình có nói là sẽ ở đây vì em, nhưng...”
Sara đứng dậy, vươn người ôm chặt Rina.
“Chị sẽ gặp lại em sớm, chị hứa dấy. Yêu em!”
Thế là Sara đi mất. Choáng váng, Rina ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ, ngoái nhìn chị mình biến mất sau cánh cửa phòng chờ. Khi cơn chấn động, sự mệt mỏi và thiếu ngủ sau chuyến bay dài bắt đầu ngấm vào người, Rina trở về với thực tại, theo phản xạ nàng nắm chặt chiếc phong bì trong lòng bàn tay. Những nếp nhàu của tờ giấy nhắc nàng rằng, cách duy nhất để tìm ra câu trả lời ngay bây giờ là mở chiếc phong bì này ra.
Chiếc phong bì to hơn Rina tưởng. Nàng xé toạc dấu niêm phong, lôi ra một bức thư, một chiếc chìa khóa - và một thứ gì đó nữa lóe sáng lăn ra, trên chiếc bàn in đầy vết bẩn hình tròn của đáy cốc cà phê. Rina vội vươn tay nhặt nó lên, vẻ bối rối hiện rõ. Một viên kim cương hình vuông ngoại hạng đính trên chiếc nhẫn bạch kim thanh nhã lấp lánh trước mặt nàng.
Đúng là kiểu cách của Sara, có thể bỏ một thứ vô cùng giá trị vào một vật vô hại và chẳng có một chút an toàn như chiếc phong bì này. Cố nén cơn giận như sóng cồn đang trào dâng trong người trước hành động bất cẩn của người chị, nàng mở thư ra. Vừa đọc những dòng viết tay ngoằn ngoèo của Rina, nàng vừa nắm chặt chiếc nhẫn trong tay.
Rina hốt hoảng. Không. Sara không thể như vậy. Chuyện mà chị nàng làm thật không thể tin được, vượt xa mọi thứ chị ấy từng làm trong quá khứ. Giờ thì nàng chẳng nghi ngờ trước thái độ không chịu mặt đối mặt thú nhận và có cơ hội là bỏ chạy ngay tắp lự của Sara. Rina đọc lại bức thư lần nữa, hy vọng mình hiểu sai gì đó. Nhưng không.
Rina thân mến, chị xin lỗi vì không thể có mặt ở đó cùng em. Chị biết khoảng thời gian này với em sẽ rất khó khăn, nhưng ít nhất em không phải gặp mặt chàng - cũng là cơ hội để em nguôi ngoai dần. Còn về chị, chị nghĩ mình đã phạm phải một sai lầm lớn. Chị thật sự cần một chốn riêng tư để nghĩ kỹ về những gì mình đã làm, xem liệu chúng có thật sự đứng đắn hay không. Em có thể thay thế chị trong vài ngày chứ? Chị xin em đấy! Reynard sẽ không biết đâu. Chỉ cần đeo chiếc nhẫn cưới kia, mặc mấy bộ đồ mà chị vẫn mặc - em thừa biết còn gì, giống như trước khi chúng ta khôn lớn ấy. Ý chị là, giống như trước khi em khôn lớn. Chị, có lẽ, vẫn chưa thể trưởng thành.
Sara lên danh sách những điều cần ghi nhớ và tìm hiểu về Reynard, như họ gặp nhau ra sao, đồ uống ưa thích của chàng là gì, những nơi nào họ từng ở bên nhau.
Mặc dù sức lực trong người đã gần như kiệt quệ, lại thêm đòi hỏi thái quá của cô chị gái làm Rina choáng váng, nàng vẫn cảm thấy cơn giận dữ bắt đầu trỗi dậy.
Sao Sara có thể nhờ nàng làm chuyện như vậy? Không lẽ ngoài bản thân ra, chị cô không còn chút lòng trắc ẩn nào dành cho người khác? Vì lẽ gì cô có thể để cô em song sinh chỉ vừa mới trải qua nỗi đau chia tay của mình ngã vào một cuộc đính ước khác, bắt buộc phải trở thành người mình không hề mong muốn? Sai, hoàn toàn sai mất rồi. Hơn nữa, cho dù bỏ Rina qua một bên thì cũng thật không công bằng với tay Reynard del Castillo kia.
Lửa giận bốc ngùn ngụt, Rina vò nát lá thư. Những câu chữ trong bức thư khắc sâu vào đầu nàng.
Chị nghĩ mình đã phạm phải một sai lầm lớn.
Trong quá khứ, nàng đã từng nghe gần như y hệt những lời đang nhảy múa quanh đầu. Không phải từ Sara mà từ Jacob, chàng chồng hụt của nàng.
Mặc dù nhiệt độ trong phòng chờ sân bay khá ấm áp, Rina vẫn cảm thấy lạnh, một cái lạnh đột ngột và khó diễn tả. Trong đầu nàng hiện lên cái nhà hàng đó. Chốn ưa thích của hai người. Ngồi cạnh người đàn ông nàng định gắn bó cả đời và nghe chàng nói đã yêu người đàn bà khác. Sao chàng có thể không nói gì với nàng suốt mấy tháng trời, để rồi đến khi chỉ còn một tuần nữa là đám cưới, cực chẳng đã chàng mới thú nhận?
Rina lắc đầu, gạt bỏ hết những hình ảnh còn đọng trong tâm trí. Trải qua nhiều tháng phải chịu dựng trò lừa gạt của Jacob, cứ nghĩ đến việc phải nói dối ai đó là nàng lại phát ốm. Nàng sẽ không bao giờ làm trò đó. Kể cả có vì chị gái mình đi nữa. Không bao giờ.
Rina nhét thư, chìa khóa và nhẫn vào trong chiếc phong bì, đẩy tất cả vào sâu trong chiếc túi xách, đeo lên một bên vai đang nhức mỏi rồi rời bàn. Nàng cầm lấy tay nắm, kéo lê túi hành lý theo sau. Nàng định bụng đi taxi tới ngôi nhà Sara từng ở để tắm táp, thay đồ, và bằng cách nào đó, tìm Reynard del Castillo để nói với chàng rằng chị gái nàng rõ ràng đang ở trong tình trạng không ổn định. Không ai đáng bị lừa dối cả. Không một ai.
***
Reynard del Castillo đang nghiên cứu các báo cáo của tòa án, công việc đã khiến chàng phải ngồi tại văn phòng của mình suốt sáu tháng trời. Chàng luôn tự nhắc nhở mình phải cực kỳ cảnh giác với đám người cơ hội, những kẻ thường xuyên chọn gia đình chàng làm mục tiêu lợi dụng.
Chàng mở báo cáo, nhìn chằm chằm vào cái tên được tô đậm. Estella Martinez. Người phụ nữ làm việc cho chàng tại văn phòng này. Hoạt bát, xinh đẹp và thông minh, ả gần như đã cuốn chàng vào men say tình ái. Gần như thôi chứ không phải tất cả, vì bản năng đã cảnh báo chàng rằng Estella không giống với vẻ bề ngoài mà ả sơn vẽ. Khi Estella giăng bẫy biến chàng thành một kẻ đi phá vỡ quan hệ công việc giữa một ông chủ với người làm thuê, chàng đã phải làm rất nhiều việc để đảm bảo rằng dù ả có cáo buộc chàng quấy rối tình dục, hoặc bắt chàng chi vài trăm ngàn Euro để mọi việc không đến tai gia đình chàng lẫn các tờ lá cải, thì cũng chẳng có ích gì.
Những nỗ lực tống tiền, rồi nỗ lực đáng thương hại hòng níu kéo sự nổi tiếng của Estella Martinez, đều bị vạch trần trong phiên xử kín. Sử dụng mọi mối quan hệ cũng như gia thế và địa vị hiện có, chỉ cần búng tay một cái chàng đã biến ả thành một kẻ bị buộc tội thậm chí ngay trước khi phiên tòa được mở, hơn nữa cả quá trình lẫn kết quả tố tụng cũng đều không lọt ra ngoài một chữ.
Để tránh án tử vì tội tống tiền, ả đã đồng ý với các điều khoản im lặng mà luật sư của chàng khôn khéo đưa ra cũng như lệnh cấm đến Isla Sagrado và bất cứ nơi đâu các thành viên nhà del Castillo có mặt.
Chàng nhét mớ tài liệu tóm tắt vừa được gửi đến vào phong bì rồi bỏ tất cả vào máy hủy tài liệu. Thế đấy, cũng gọn gàng như việc hộ tống ả đến sân bay và tống khứ ả ra khỏi đảo. Chàng chẳng cần phải nghĩ ngợi thêm gì nữa.
Vị đắng của câu chuyện cũ như còn vương nơi khóe miệng, nhưng chuyện đính hôn với Sara Woodville thì ngọt ngào hơn rất nhiều. Nàng hầu như không đòi hỏi gì ở mối quan hệ của hai người, và đó chính xác là điều chàng muốn, đồng thời cũng là mục đích ban đầu của việc đính hôn: để ông của chàng thôi kêu la về lời nguyền của nữ gia sư. Câu chuyện về lời nguyền bắt đầu từ hàng trăm năm trước, từ thuở hồng hoang đầy rẫy những mê tín dị đoan, thời mà theo ý của Reynard là chỉ chất chứa toàn những điều vô nghĩa tương tự như chính lời nguyền ấy. Nhưng ông của chàng, Abuelo, gần đây luôn bị ám ảnh bởi nó. Và để đảm bảo ông già thôi lo lắng về chuyện Rey và các anh em trai của chàng sẽ là những người cuối cùng của dòng họ, như lời nguyền đã phán, anh em Reynard đã lần lượt làm mọi việc để xóa tan nỗi sợ của ông già.
Mọi chuyện trở nên tồi tệ khi sự căng thẳng và lo lắng quá mức cần thiết của Abuelo khiến ông già bị đột quỵ vào tháng trước. Người phục vụ chính của ông hành động ngay lập tức. Họ đã phải sử dụng tới một dạng chăm sóc y tế đặc biệt để ông già có thể hồi phục nhanh chóng. Cả Rey và các anh em trai của chàng, Alexander và Benedict dều không muốn trải qua chuyện này một lần nữa. Họ quyết tâm sẽ làm mọi việc có thể để xoa dịu tâm trí của ông già, và biến những năm tháng cuối cùng của ông trở nên những năm tháng dễ chịu nhất.
Alex đã làm được rất nhiều. Anh đã thăm lại vị hôn thê của mình từ hai mươi lăm năm trước, khi anh là một cậu bé và cô dâu lúc đó mới có ba tháng tuổi. Rey mỉm cười khi nghĩ tới chị dâu mới của chàng, Loren. Trông cô thật mong manh, nữ tính - và quá trẻ vào thời điểm cô quay trở lại Isla Sagrado để làm cô dâu của Alex. Ai có thể nghĩ bên trong cơ thể mảnh mai ấy là một tinh thần thép thực sự? Cô đã đấu tranh mạnh mẽ cho hôn lễ này. Đấu tranh và chiến thắng. Kỳ lạ hơn, cả cô và Alex đều không còn khinh bỉ ý tưởng về lời nguyền. Nếu như có chuyện gì xảy ra với hạnh phúc của họ, thì điều đó càng khẳng định việc chàng và Benedict phải sớm lập gia đình.
Reynard không thực sự sẵn sàng để lập gia đình.
Nhưng đính hôn với Sara lại là một chuyện đáng làm vì nó giúp bình ổn tâm trí của ông già Abuclo. Và đó mới là điều tối thượng mà Reynard quan tâm. Reynard sẽ làm mọi chuyện để bảo vệ gia đình của mình, để xóa đi mọi nỗi sợ hãi và loại trừ hết mức những mối đe dọa. Một ả như Estella Martinex ư? - Dó chính là loại người họ cần phải tránh xa mọi nơi mọi lúc.
Rina ngửa mặt đón ánh mặt trời Địa Trung Hải rực rỡ khi vừa bước chân ra khỏi sân bay Isla Sagrado. Nụ hôn ấm áp của vầng dương trên má nàng trái ngược đến mức khó tưởng tượng nếu so với những con mưa buốt lạnh, mưa đá và tuyết khi nàng còn ở nhà ở South Island, New Zealand. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Sara lựa chọn ở lại đây thay vì trở về nhà trong mùa đông của Nam bán cầu. Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như dự định, lúc này Rina đang ở một nơi cách nơi nàng đang đứng không xa, trên một hòn đảo của Hy Lạp, trong tuần trăng mật của nàng. Nàng còn nhớ đã lao đến một công ty du lịch cùng Jacob, cùng rạp người xem những cuốn ảnh giới thiệu, cân đo đong đếm sức hấp dẫn của những điểm đến dể tìm ra nơi hoàn hảo nhất cho khởi đầu cuộc sống đôi lứa của họ. Rina lơ đễnh thực hiện động tác xoay nhẹ quanh ngón đeo nhẫn bên bàn tay trái. Một thói quen cũ mà nàng đang cố gắng từ bỏ vì nhận ra sự thiếu hụt nơi ngón tay và một khấc mờ nhạt còn lại trên làn da.
Nàng hơi ngửa cổ ra sau, nhắm mắt lại vì ánh sáng chói của mặt trời. Thật nực cười vì nước mắt vẫn trào ra bên dưới đôi kính den. Nếu Jacob muốn một ai đó ngẫu hứng, một người không e ngại việc đảo lộn mọi chuyện thì sao chứ? Rina cố ghìm những giọt nước mắt khi nhớ lại những tổn thương ghê gớm mà chàng đã gây ra. Nàng đã nghĩ nàng sẽ lựa chọn một người bạn đời an toàn, vững chãi - khác hẳn với bố mẹ nàng và mối quan hệ căng thẳng khủng khiếp, luôn tranh giành và thường xuyên gây gổ giữa họ. Nhưng nàng chỉ chứng tỏ được việc một người con gái có thể mắc sai lầm đến thế nào. Thậm chí nếu nàng và Jacob có lúc gây lộn thì nàng còn cảm thấy dễ chịu hơn. Giá chàng chỉ đơn giản nói với nàng rằng nàng không phải người chàng muốn, còn hơn là tha lôi nàng suốt một thời gian dài trong khi chàng đã chẳng còn yêu nàng nữa. Rina buộc mình phải nhớ đến sự ngoan cố của Jacob và cái cách chàng cắt đứt mối quan hệ hơn năm năm tình cảm giữa hai người. Nàng tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ rơi lệ vì hắn. Không, dù chỉ là một giọt. Nàng nuốt khan một cục nghẹn trong cổ họng. Tại sao lời hứa này khó giữ đến vậy?
Đám đông khách du lịch đi cùng nàng đã tản đi gần hết, và phần đường đi bộ bên ngoài cửa ra của sân bay hầu như vắng tanh. Nản lòng hơn, là cả những chiếc xe taxi cũng hầu như vắng bóng. Hơn nửa giờ sau, người Rina như rũ xuống vì sức nóng hầm hập quanh nàng. Ý thức được làn da mong manh của mình và thảm cảnh của mái tóc đỏ hoe, nàng tìm một bóng râm bên cạnh tòa nhà.
Lưng nàng ướt đẫm mồ hôi. Khi nàng liếc mắt thêm một lần nữa vào chiếc đồng hồ đeo tay - món quà của Sara và cũng là món đồ trang sức bóng bẩy duy nhất của nàng với mặt nạm pha lê và kiểu dây quai như lắc deo tay. May sao, rốt cục cũng có một chiếc xe taxi màu trắng-xanh trờ tới. Cẩn thận đổi chiếc túi từ vai này sang vai bên kia, Rina nắm chặt tay cầm của chiếc vali đựng hành lý màu đen và kéo ra sát mép đường.
“Làm ơn cho tôi đến Nhà của nữ gia sư”. Rina nói với qua cửa sổ cho hành khách đang mở.
Là nàng tưởng tượng hay tay lái xe đã lén làm dấu thánh khi bước ra khỏi xe và đi vòng qua để nhấc hành lý của nàng tống vào phía sau xe? Dù là gì đi nữa, nàng đã quá mệt nên không quan tâm đến chuyện đó. Nàng chỉ còn chú ý được một chuyện duy nhất. Đó là giải quyết mớ hỗn độn kỳ lạ mà chị gái nàng để lại.
***
Rina nhìn chiếc xe taxi lao đi trên dường trong vài phút, nhanh hơn cả lúc đầu khi tay tài xế vội vã lao đến đây. Chỉ có Chúa mới biết vì sao chàng lại cuống lên như thế.
Nàng túm lấy tay cầm của chiếc vali, hy vọng đây sẽ là lần cuối cùng trong bốn tuần tiếp theo, và lầm lũi lê bước qua cánh cửa bằng sắt xinh xắn nằm chính giữa bức tường đá bao quanh ngôi nhà, “Cổ kính” là từ duy nhất chính xác để miêu tả thiết kế cổ xưa của nó, Rina đã quyết định như vậy khi đi dọc con đường nhỏ bước vào cổng vòm be bé phía trước với những viên đá lót đường đã cũ mòn bởi những bước chân qua bao nhiêu năm tháng.
Những viên gạch dính đầy đất hoàng thổ nằm rái rác, những nơi lớp đất bong ra để lộ những viên gạch cổ bên dưới - cùng với mái nhà lợp ngói màu da cam sẫm, trông toàn cảnh ngôi nhà giống như một bức tranh màu nước kiểu cũ. Khi nhìn qua những ô cửa sổ có chấn song thụt sâu vào bên trong, được viền quanh bởi khung cửa màu xanh da trời đã mòn vẹt, có thể thấy một lượng nội thất khiêm ốn nhưng vừa đủ nằm rải rác bên trong ngôi nhà. Không hoàn toàn theo phong cách Tây Ban Nha, nhưng cũng không hẳn là phong cách Pháp, đồ đạc trong ngôi nhà là một sự hòa trộn thú vị của cả hai phong cách.
Nàng đồ rằng nàng đã nghe thấy có tiếng điện thoại đang reo bên trong ngôi nhà, trước khi những âm thanh lanh lảnh ấy đột nhiên tắt phụt trong một lúc, sau đó lại bắt đầu một lần nữa. Rina thò tay vào túi xách tìm kiếm bì thư mà Sara đã để lại. Chiếc chìa khóa cũ kỹ nặng nề tra dễ dàng vào ổ khóa kiểu cổ màu đen, và cánh cửa chầm chậm mở ra. Khi nàng bước vào trong cũng là lúc điện thoại ngừng đổ chuông lần hai. Nàng hầu như chẳng buồn dừng lại để ngắm nghía những thanh xà trang trí trên trần những gian phòng chính trong ngôi nhà, cũng như chiếc bồn tắm tuyệt đẹp màu trắng xanh trông tinh khôi như mới. Và nàng không cho phép bản thân được liếc nhìn thèm khát về phía chiếc giường quá đỗi ngọt ngào mà nàng vừa đặt hành lý của mình lên. Nàng chỉ có một nhiệm vụ duy nhất để làm. Nàng phải nói với hôn phu của Sara chính xác những điều chị gái nàng đã làm. Chắc chắn anh ta sẽ biết điều. Thật sự, họ mới chỉ gặp nhau và quyết định đính hôn trong một thời gian quá ngắn ngủi. Họ hầu như chưa hiểu gì về nhau và chắc chắn chẳng kịp có thời gian để suy nghĩ tới lần thứ hai về vấn đề đó.
Sau khi tắm, Rina tóm vội lấy món đồ đầu tiên nàng tìm được trong chiếc vali đang mở, trùm lên tấm thân trần khô ráo. Nàng tiến vào phòng khách thênh thang để tìm điện thoại. Mười phút sau, nàng đã tìm được chính xác thứ mình muốn. Nàng thầm cảm ơn nền văn hóa đa ngôn ngữ của Isla Sagrado, và danh tiếng của gia đình nhà Castillo, đó là chưa kể người trực tổng đài rất nhiệt tình. Để nhanh chóng xong việc, nàng gọi một chiếc xe taxi đến đưa nàng vào thành phố, Puerto Seguro, và nàng sẽ tới văn phòng của Reynard.
Khi Rina đến được khu phố chính náo nhiệt của thành phố cảng, nàng trở nên hồi hộp kinh khủng. Nàng vừa lĩnh một cú đòn vì cuộc tình tan vỡ, nên nghĩ tới việc phải đối mặt với chuyện tiếp theo này như thế nào khiến nàng khiếp đảm. Người ta sẽ nói gì với một kẻ hoàn toàn xa lạ, chưa một lần gặp mặt, rằng lễ đính hôn của anh ta sẽ phải hủy bỏ?
Nàng đưa đôi bàn tay run rẩy vuốt dọc chiếc váy lụa màu be tay trần được mặc vội vã, lòng chỉ thầm hy vọng những lọn tóc quăn của nàng không chuẩn bị xổ tung ra. Nàng đã buộc túm chúng lại bằng những chiếc kẹp nạm đá hoàng ngọc mà nàng tìm được, đúng kiểu yêu thích của Sara, nằm rải rác trong phòng tắm.
Nàng nhìn lướt qua bảng hướng dẫn bên cạnh thang máy, lấy được thông tin cuối cùng mà nàng cần. Nàng bước vào khoang thang máy, nhấn nút lên tầng hai mốt. Lòng nàng nôn nao như chiếc xe hơi lắc lư vì xóc, nàng liên tục nhẩm lại trong đầu những điều mình cần phải nói.
Nàng bước ra khỏi thang máy, phía trước là hành lang rộng trống trải. Âm nhạc dìu dịu nhẹ nhàng tuôn rơi từ những chiếc loa gắn trên trần nhà. Ngay trước mặt nàng là cánh cửa gỗ rất lớn, mỗi bên cánh là hai nửa hài hòa của một hình chạm trổ công phu - không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là gia huy của dòng họ Castillo. Rina tiến lên phía trước, chạm ngón tay vào mép viền của tấm khiên hoa mỹ được chia thành ba phần. Một phần là thanh kiếm được chạm khắc tinh xảo, phần khác là một cuộn giấy da dê ghi chép lại các sự kiện và phần cuối cùng bên dưới là một trái tim lộng lẫy. Nàng cố dùng vốn tiếng Tây Ban Nha hỗn độn để sắp xếp những ngôn từ ghi trên đó.
Danh dự. Sự thật. Tình yêu.
Nàng nuốt khan. Nếu như người đàn ông mà nàng sắp gặp mặt đây sống đúng với tôn chỉ của gia tộc anh ta, đồng nghĩa với việc nàng đang làm một việc hoàn toàn đúng đắn. Nàng đến để nói với anh ta sự thật. Đó là điều duy nhất nàng có thể làm.
Rina đẩy mạnh tay nắm bằng đồng trên cánh cửa, đúng lúc hai cánh cửa bật mở, vuột khỏi tầm với của nàng. Mất đà, toàn bộ trọng lượng của nàng dúi về phía trước. Cả cơ thể nàng va vào hòn đá tảng - một cơ thể đàn ông cường tráng, gọn gàng trong bộ vét màu than chì. Hai bàn tay to và ấm áp nhanh nhẹn túm lấy hai khuỷu tay để đỡ nàng lại. Lấy lại thăng bằng trên đôi chân của mình, Rina nở nụ cười và ngẩng lên nhìn. Lập tức, trái tim nàng nảy tung trong lồng ngực.
Gương mặt phía trên kia là hiện thân của vẻ đẹp nam tính hoàn hảo. Vầng trán rộng, rám nắng; viền lông mày đậm nằm rõ nét trên đôi mắt màu nâu lục và hàng mi dày. Sống mũi thẳng như được tạc, chia đôi gương mặt đẹp - chắc chắn chưa từng có quả bóng đi lạc nào sượt qua sống mũi ấy trong mọi trận bóng bầu dục. Cuối cùng là viền môi rõ nét đang khép thành một nụ cười kỳ lạ, trong đó chứa cả cảm giác thân quen và sự thanh thản.
“Ơn trời là em đã đến”, chàng thầm thì, giọng chàng ấm áp đầy quan tâm khiến nàng tưởng như thảm nhung đang trượt trên da mình.
“Anh del Castillo. Anh trai anh hẹn gặp ở bệnh viện”, người tiếp tân ngồi tại chiếc bàn lớn phía sau chàng lên tiếng.
Tiếng của người phụ nữ ấy chậm rãi rót vào tâm trí nàng. Anh del Castillo ư? Người đàn ông này - người dường như sinh ra là để lên trang bìa của tạp chí GQ thay vì đến các cuộc họp - chính là Reynard del Castilo, chồng sắp cưới của chị gái nàng ư?