Giờ Đâu Ai Nhận Hoa!!!
Giờ đây mùa phượng vĩ
Đâu còn ai nhận hoa
Vần chữ thơ không ý
Thời áo trắng...vời xa
Giờ hè hoa phượng nhớ
Gã học trò trong mưa
Trèo lên cành của thuở
Hái nhành tặng người xưa
Hoa sầu hương sắc nhạt
Phượng vĩ cánh rụng đàng
Dòng rưng rưng khóc vạt
Áo người xa dặm ngàn
Cố Quận
Hạ Hồng
307 trả lời, 21.790 lượt xem —
Trang 3 / 11
Phượng Còn Đây...Em Giờ Đâu!!!
Mùa xuân sắp tàn rồi em
Hạ hồng đôi chim xây tổ
Trên cành cây bóng lá xanh
Gió ngày hiu hiu qua phố
Tháng tư bên này phượng tím
Bâng khuâng nhớ tuổi học trò
Xa rồi đâu tìm, đâu kiếm
Công viên hai kẻ hẹn hò
Em à! Mùa xuân sắp tàn
Lá xanh màu lá hè sang
Đôi chim trên cành líu hót
Âm vang trong nắng hạ vàng
Công viên mình ta bước nặng
Đi quanh tìm bóng áo xưa
Mây đen kéo về phố vắng
Làm trời buồn! Nhỏ hạt mưa
Phượng còn đây...em giờ đâu!!!
Cố Quận
O Cho Mượn Ảnh!!!
O cho vay bóng nón
Mượn ảnh nụ môi cười
Đêm thơ năm bảy đoạn
Vần chữ mộng dung người
Dưới nhành thông sắc xanh
Hiu gió...trời nắng hanh
Hạ vàng soi mái tóc
Hương lụa vờn lối quanh
Tôi xin O chiếc nón
Mượn bóng nửa môi cười
Đêm ngồi thơ mấy đoạn
Hương tóc, lụa, dung người
Cố Quận
Nỡ Nào Không Cho!!!
Nỡ nào mượn ảnh không cho
Để âm với chữ buồn xo O à!!!
Kìa hương áo lụa mượt mà
Nó bay theo gió hạ là hương bay
Không cho mượn ảnh thơ say
Bàu nghiêng rượu chảy chung đầy tay run
Câu, vần thầm nhớ hoa dung
Môi cười, vành nón, bóng tùng hôm qua
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.10.2016 18:47:59 bởi Cố Quận>
![]()
Hàng Phượng Vĩ Năm Xưa
Sông xưa nhành phượng vĩ
Vẫn còn đây đỏ hoa
Bóng in dòng nước chảy
Thời thư sinh giờ xa
Đêm nào đò ra bến
Thuyền đi bỏ quê hương
Mặc biển trời...định mệnh
Mất còn trong gió sương
Hàng phượng vĩ sông xưa
Đỏ màu hoa nắng, mưa
Hè bây chừ không bóng
Chàng thư sinh thuở xưa
Cố Quận
Tháng Năm Tôi Đi!
Tháng năm tôi đi hàng phượng vĩ ven sông
Đỏ một màu hoa dưới ánh đèn mờ
Nhành lung lay theo từng cơn gió lộng
Thuyền ra khơi nhấp nhô từng đợt sóng
Tháng năm chưa lần về thăm con phố cũ
Nhìn áo lụa hương tà trắng qua cầu
Tìm ý cho thơ, tìm vần cho cú
Dòng nước in cùm mây lướt ngang đầu
Tháng năm bây chừ chỉ còn trong ký ức
Vòng xe lăn quanh lối chợ đêm trăng
Tháng năm bây chừ quê người thao thức
Ngày xưa đâu! Đôi giòng lệ khôn ngăn
Tháng năm nơi này không thắm màu phượng vĩ
Không áo ai lụa trắng tuổi học trò...
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2017 14:54:59 bởi Cố Quận>
![]()
Phượng Vĩ Bên Dòng Sông Xưa
Có những con đường quanh dòng sông
Áo lụa ai một thời trắng quá
Bay thướt tha dưới bóng phượng hồng
Hương trong gió hiu hiu chiều hạ
Thế là tôi làm những câu thơ
Vần âm lụa trắng mượt tà tơ
Nửa kiếp chưa quên màu phượng vĩ
Bên dòng sông ngày tuổi mộng mơ
Cố Quận
Những Cành Hoa Hạ Xưa
Những cành hoa trong gió
Trong nắng cánh khoe màu
Lối nhà cây phượng đỏ
Xanh lá hạ xạc xào
Này cô em áo trắng
Tan học bước trên đường
Tôi đưa về có đặng
Cho có bạn chung đường!!!
Những cành hoa gió rụng
Trong nắng hạ đỏ màu
Hai người câu lúng túng
Âm lạc gió xạc xào
Em, tôi mùa hạ xưa...
Cố Quận
Vườn Hoa Cúc Xưa
Giờ những ngày mưa mùa hạ
Hoa trắng cành nở trong vườn
Gió tây xạc xào nhánh lá
Em, tôi tình đã hai đường
Giờ ai che dù trên lối
Đầu nghiêng dưới góc sân trường
Giờ ai mê hương tóc gội
Kề tai kể chuyện nghê thường!!!
Giờ vườn hoa trắng hạ xưa
Đâu rồi hai kẻ trong mưa
Tôi, em lỡ tình! Lỡ mộng
Gió lồng hạt nặng...hạt thưa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2017 04:07:19 bởi Cố Quận>
![]()
Hạ Bây Chừ Buồn Thiu!
Phượng hồng soi bóng nước
Lung linh thắm mặt hồ
Đâu người xưa tóc mượt
Lồng hương gió đây hồ!!!
Dưới tàng không áo xanh
Vi vu lá trên cành
Nhớ mùa hoa phượng trước
Bờ in dấu chân quanh
Hồ lặng im tiếng gió
Hạ bây chừ buồn thiu...
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2017 05:22:15 bởi Cố Quận>
![]()
Những Ngày Hạ Sắp Tàn
Ừ! Những ngày hạ sắp tàn
Đêm hơi sương mờ thu sang
Heo may trên đường thổi lá
Xào xạc gieo tiếng thu vàng
Tơ trăng khuya lờ lững khói
Vườn hoa cúc nhánh đang mầm
Búp xanh mơn, mùa như vội
Tiễn hạ, mời thu ngấm ngầm
Lá rơi! Kìa chiếc lá rơi
Cố Quận
Hạ Chín
Bây chừ hạ chín mùa rồi
Màu hoa sim nhạt trên đồi tàn hoa
Bông không còn nở vườn cà
Ong không thấy bóng, bướm nhà không bay
Giồng đậu đã nhẹ hẳn tay
Giồng dưa đã trái thưa gầy vàng thân
Đêm kia trăng xuống thật gần
Tơ lung linh lối cỏ trần ướt sương
Khói giăng làn trắng trắng đường
Hình như thu sớm hơn thường à thu
Nên trời mây đã mịt mù
Heo may đã lộng vù vù trên sân
Không còn thấy một giải ngân
Thấy vì sao lạc khóc thần hồn sa
Bây chừ hạ chín rồi a
Màu cây lá nhạt áo tà thu ai
Cố Quận

Vội Gì Chứ Hạ!!!
Sao em vội gì chứ hạ
Mà quay lưng cho cánh hoa tàn
Sao em vội gì chứ lá
Màu đang xanh đổi nhánh úa vàng
Cho chiều hôm qua mây trắng
Về giăng ngang lối mù sương
Cho chiều hôm qua không nắng
Về soi dòng chảy sông đương
Cuối nguồn đổ ra biển lớn
Hạt hạ thưa! Trời chớm thu rồi
Heo may thổi từng nụ mởn
Rụng đài hoa tím nhạt lưng đồi
Vội gì hạ! Vội gì chứ hạ
Mà quay lưng cho chiếc lá vàng
Thu trên đường xào xạc thu sang
Thơ ta khóc vần thương chữ nhớ
Sao em vội gì...sao em nỡ
Mùa hạ ơi! Theo gió đi rồi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2017 17:40:45 bởi Cố Quận>
Người Và Tôi Đợi Hạ
Người ta chờ sắc hạ
Về khoe những cánh hoa
Dưới tàng xanh cây lá
Tơ vàng nắng làn sa
Bướm vàng quanh ao lượn
Gió lung lay nhành chanh
Mưa hạt mềm trút xuống
Dòng chảy quanh đường quanh
Còn tôi đây đợi mùa
Hạ về mơ guốc khua
Trên đường xưa...một thuở
Trắng tà ai gió lùa
Cho hương mềm vần chữ
Cho lụa thấm vào thơ
Từng câu lời tình tứ
Nghiêng nghiêng hàng tím thơ
Hạ về! Tôi nhớ nhà
Cố Quận
Em Chở Mùa Hè Ta Đi
Em chở mùa hè đi áo trắng
Làm rưng rưng mưa ướt phượng hồng
Em chở mùa hè đi trong nắng
Làm tơ vương vần chữ thơ hồng
Ta rơi năm tháng dòng tím mực
Mùa xưa ơi...giờ biết tìm đâu
Em chở tình đi! Buồn ray rứt
Dòng thơ ta trang giấy tím mầu
Em chở mùa hè áo trắng bay
Ta về cành phượng thắm trong tay
Biết tìm ai nữa đường trao nhánh
Hoa này em nào tỏ nào hay
Em chở mùa hè ta đi mất
Làm rưng rưng rụng cánh phượng hồng
Em chở mùa hè ta đi thật
Làm tơ vương tình kẻ theo chồng
Em chở mùa hè ta về đâu!!!
Cố Quận
Hè Xưa Lạc Về Đâu!!!
Hè xưa ơi! Em đã lạc đâu rồi
Theo mưa ngàn, hay giạt nắng mùa trôi
Tàng phượng đỏ rụng đầy sân phủ cội
Lạc về đâu...luồng gió cuốn lên đồi!!!
Giờ ta ngồi xem dòng thơ ngày tháng cũ
Viết cho em vần nức nở tiếng ve
Lối cỏ xanh, tà trắng giữa trưa hè
Nghiêng nghiêng nón tay che, chân guốc mộc
Em lạc về đâu! Cho thơ ta nghìn hộc
Cho thơ ta giòng lệ khóc hè ơi...
Cố Quận
Em Có Biết Tình Ta!!!
Em có bao giờ đọc lại những dòng thơ
Của tháng năm xưa của thuở đợi chờ
Của góc sân trường đỏ màu cánh phượng
Mùa hè bay nằm vương áo lụa tơ
Em có bao giờ ngồi nhớ đến ta
Cái gã thư sinh nhút nhát quá mà
Chỉ muốn gieo vần âm trên giấy trắng
Tình âm thầm...tình rụng mấy mùa hoa
Riêng ta đã bao năm rồi câu chữ
Tím mực thương, tư lự tím nét chiều
Hỏi lòng mình nhật nguyệt ấy bao nhiêu
Là tiết đến, đi đà bao nhiêu tiết
Rồi tự hỏi, tình ta...em có biết!!!
Cố Quận
Phượng Vĩ Xưa Đâu!!!
Những mùa hoa phượng vĩ
Ngày xa xưa...nay đâu
Cuốn theo dòng lưu thuỷ
Đục màu sông buổi ngâu
Giờ tà bay dưới phố
Trắng bờ đông vạt hương
Qua bến đời giông tố
Bờ tây! Kiếp tha phương
Tìm đâu mùa phượng vĩ
Áo ngày xưa giờ phai
Tà theo dòng lưu thuỷ
Biết còn ai nhớ ai!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.06.2017 06:09:32 bởi Cố Quận>
![]()
Trăng Và Lá
Trăng nằm ngang nhánh lá
Tơ vàng soi chiếc nghiêng
Ngoài hiu hiu gió hạ
Làn rơi sương ướt hiên
Ta ngồi tay chén rượu
Chờ trăng đi trống canh
Thành tây vang thưởng phú
Vần ngày thanh tuổi thanh
Tai nghe thầm tiếng áo
Tà năm xưa về ư!!!
Không! Chỉ là mộng ảo
Người thuở ấy tương tư
Trăng nằm vương chiếc lá
Vàng tơ phủ nhành nghiêng
Trời hiu hiu tiết hạ
Mơ màng hương tóc tiên
Cố Quận
Cò Vấn Tím Bên Sông
Bên sông con cò trắng
Kêu vang "Cô Tím về
Mấy hôm rồi bóng vắng
Đi đâu...đi đâu hề!!!"
Tím thăm trời phương xa
Đồng cỏ xanh, vườn hoa
Vàng tơ tia nắng hạ
Dòng lơ lững chiều ra
Bên sông con cò trắng
Kêu vang "Cô Tím về
Mấy hôm rồi sao vắng
Đi đâu Cô Tím hề!!!"
Cố Quận
Đưa Võng Miệng Cười Nhớ Ai???
Cô ngồi đưa võng miệng cười
Thơ rằng có phải nhớ người ngày thanh!!!
Người ngày thanh! Mộng chẳng thành
Tình như gió hạ run mành...gió tan
Con ve buồn tiếng bên đàng
Hoa rưng rưng sắc dưới hàng phượng rơi
Miệng cười hẳn nhớ ai lời
Tình ngày thanh ấy..người trời bên kia!!!
Cố Quận
Nhờ Em Tôi Nắng Đẹp
Nhờ Em Tôi nắng đẹp
Nhờ Em Tôi hạ vàng
Sao đi không bóng Kép
Sao đi chẳng bóng Chàng!!!
Nhờ Em Tôi nắng hạ
Tơ làn rơi...sợi rơi
Sao mình trên phố xá
Không rủ Chàng rong chơi!!!
Cố Quận
Tặng Hoa
Ô này bẻ nhánh phượng em
Lân la lại tặng không thèm nhận đâu
Hoa người ta...đang thắm màu
Hương người ta, đang ngát đầu nỡ sao
Nhánh mềm bẻ gãy đành nào
Cho cánh đỏ rụng, nhuỵ nhào đất đen
Ô này bẻ...thì giữ nghen
Lân la lại tặng em bèn chối cho
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.07.2017 20:48:23 bởi Cố Quận>
![]()
Hoa Sen Nở
Sáng đầm hoa sen nở
Trong nắng nụ thắm màu
Hạ tàn cơn gió trở
Hương gợi bướm ong vào
Nhuỵ vàng rơi rụng nước
Dòng nào lơ lững trôi
Cọng nằm sau nối trước
Dần dần xa mấy đôi
Nhuỵ Tàn! Hoa cánh phai
Cố Quận
Tưởng Tượng Rồi Thơ
Tưởng tượng mà thơ tưởng bóng hình
Tà ai trong gió hạ màu tinh
Trắng bay bay trắng đường trưa phố
Vần chữ rồi thơ đã mấy nghìn
Trang trước, tờ sau cành phượng vĩ
Sân trường, bụi cỏ phất phơ xanh
Thuý của ngày xưa giờ đâu thuý
Cho phòng học cũ nhớ dáng thanh
Tưởng tượng rồi thơ thẩn thế thôi
Cố Quận
Mối Tình Câm
Tình câm! Ai một mối
Giữ chi mãi trong lòng
Mấy mươi năm chẳng nói
Cho sầu đau chất chồng
Cho bao mùa phượng vĩ
Hạ rồi qua rồi qua
Cho niềm oanh rẽ thuý
Người mờ xa tít xa
Màu yêu thương xưa nhạt
Đời mất bóng lạc hình
Quên lời ve, bóng mát
Quên sắc nhánh hoa nghìn
Phượng vĩ khóc tình câm
Ai một mối âm thầm
Mùa lên! Mùa rụng mất
Hạ tàn tái bao năm
Thương yêu ấy một thời
Áo trắng sầu khôn vơi
Theo tháng ngày ký ức
Mờ phai dấu khung trời
Kỷ niệm! Mối tình câm
Cố Quận
Kiếp Này Chôn Mối Tình Câm
Trễ rồi! Thôi đã trễ rồi
Tình câm một mối chôn đồi núi cây
Phượng vĩ Trường Nguyễn kiếp này
Là hương nhạt, là sắc gầy hao thơ
Là vần, là chữ hững hờ
Là câu, là ý dật dờ tháng năm
Thôi rồi! giấc mộng tơ tằm
Se chung khung cửi chôn nằm đất sâu
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2017 18:44:48 bởi Cố Quận>
Em Xưa Sáu Dây Đàn
Em xưa sáu dây đàn
Cung trầm bổng tình tang
Hỏi người thơ vần chữ
Câu tím mực kia chàng
Viết cho ai mà nỗi
Niềm như trách như than
Viết cho ai mà cội
Phượng hồng nắng tơ đan
Sao tình em không đoái
Sao tình em chẳng hoài
Tay thon mười ngón mỏi
Thôn đông mắt thôn đoài
Em xưa sáu dây đàn
Ru khúc buồn dở dang
Chữ vần thơ người nỡ
Tình gieo vận phủ phàng
Cho em tiếng lục cầm
Cố Quận










