Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Truyện trinh thám Địch Nhân Kiệt - Những quan tài của hoàng gia

0 trả lời, 1.944 lượt xem — Trang 1 / 1
 
NHỮNG QUAN TÀI CỦA HOÀNG GIA
Dịch giả: Đào Thiện Trí
Đánh máy: Hà Mai
Vừa bước vào phòng ăn ở trên gác, Thái Ty biết bữa ăn tối sẽ chẳng có gì là thú vị cả. Gian phòng lớn đầy đồ gỗ quý nhưng chỉ có một chiếc lò sưởi đang lom dóm cháy yếu ớt. Màn che cửa dày cộp cũng không sao ngăn nổi cái lạnh tê buốt tràn vào phòng ăn. Một vùng rộng lớn giáp biên giới phía tây của đế chế Đường đang bị tuyết che phủ.
Chỉ có một người bên chiếc bàn tròn; đó là Quang, viên Án sát già của quận kề bên quận Thái Ty. Hai cô gái hầu rượu đứng phía sau ghế, nhìn khách vẻ buồn bã.
Ông Quang vội vã đứng dậy, vội vã đón tiếp Thái Ty, ông ta cười nhạt nhẽo, nói:
- Xin Đại nhân bỏ qua cho vì cuộc đón tiếp quá sơ sài này. Tôi đã mời hai Đại tá và hai doanh nhân đến dự, nhưng đến phút chót, hai Đại tá phải đến bộ chỉ huy gấp, còn hai doanh nhân phải đến khu hậu cần vì đang trong tình trạng chiến tranh khẩn cấp – ông Quang có cử chỉ sốt ruột.
Thái Ty lích sự nói:
- Cái chính là tôi có được dịp tiếp chuyện Đại Nhân.
Chủ nhân mời Thái Ty vào bàn, giới thiệu hai phụ nữ trẻ, Hồng và Nhài. Cả hai ăn mặc lòe loẹt, đeo đồ trang sức rẻ tiền, họ chỉ là gái hầu rượu tầm thường, không phải là gái làng chơi nổi tiếng thường có mặt ở các bữa tiệc xã giao. Thái Ty biết là các cô gái đó đều phải phục vụ các quan lớn ở Bộ Chỉ huy biên phòng.
Sau khi cô Nhài rót rượu vào cốc, ông Quang nâng cốc:
- Xin chào mừng bạn đồng liêu kính mến, chúng ta nâng cốc vì chiến thắng của quân đội Hoàng gia.
- Chúc mừng chiến thắng! – Thái Ty nâng cốc uống.
Tiếng bánh xe trên đường phố đã đóng băng, vang lên. Thái Ty nhận xét:
- Chắc là quân ta đang lên đường để phản công!
Ông Quang lắng nghe rồi lắc đầu buồn nản:
- Không phải đâu. Họ đi quá chậm chạp. Họ ở mặt trận rút về đấy!
Thái Ty đứng dậy, đến bên cửa sổ, vén màn nhìn, mặc cho gió rét. Dưới ánh trăng mờ, một đoàn xe dài, do những con ngựa gày ốm kéo. Trên xe là những thương binh hoặc các bọc xác tử sĩ. Ông vội vàng đóng cửa lại.
- Thôi ta dùng bữa nào! – Ông Quang lấy đũa chỉ vào các bát và đĩa bằng bạc trên bàn. Chỉ có một ít rau trộn, vài miếng thịt mỏng và đậu hầm.
- Thật đúng là xuất ăn của một cu ly trong đĩa bát bằng bạc! – Ông Quang chua chát nhận xét – Trước chiến tranh, quận tôi thừa mứa mọi thứ. Giờ đây cái gì cũng hiếm, cũng thiếu. Nếu tình hình không biến chuyển, thì chúng tôi sẽ bị nạn đói đe dọa.
Thái Ty định nói vài lời động viên thì lên cơn ho sặc sụa. Ông Quang nhìn,
vẻ lo ngại:
- Cái bệnh ho cũng lan sang cả quận của Ngài?
Thái Ty cho dứt cơn ho, uống một ngụm rượu, khàn khàn nói:
- Không nhiều nhặn gì! Chỉ là ho sơ sơ vì cảm như tôi thôi!
- Ngài gặp may đấy! – Ông Quang nói – Bệnh nhân ở đây thổ ra máu và sau một hoặc hai ngày thì chết. Chết nhiều như ruồi ấy. Tôi hy vọng là căn phòng ngài thuê kín đáo, ấm cúng.
- Vâng, tôi thuê một phòng tốt trong khách sạn lớn ở quận.
Thực ra thì Thái Ty phải ở chung với ba sĩ quan trong một căn buồng chật chội.Ông Quang không thể mời Thái Ty đến ở vì dinh thự đã bị quân đội xung công, cả gia đình ông Quang đã phải chuyển đến một ngôi nhà tồi tàn. Thật là một tình thế buồn cười, lúc bình thường thì quyền uy của quan Án Sát là tất cả, nhưng lúc này thì Quân đội thành Chúa tể.
Thái Ty nói:
- Sáng mai tôi sẽ trở về, vì còn nhiều việc cho tôi, có thể quận tôi cũng phải nghĩ đến việc chống đói.
Ông Quang buồn bã lắc đầu, rồi hỏi:
- Tại sao Thống chế lại triệu ông đến? Từ chỗ ngài đến đây phải mất đứt hai ngày, mà đường xá thì quá tồi tệ!
Thái Ty giải thích:
- Bộ lạc U-ghua đóng trại ở bờ sông đối diện với quận tôi. Thống chế muốn biết bộ lạc ấy có khả năng đi theo quân Tac-ta hay không? Tôi nói là … - Thái Ty ngừng nói, nhìn hai cô gái – bọn gián điệp tac-ta chỗ nào cũng luồn vào được!
Ông Quang nói ngay:
- Xin ngài đừng ngại gì cả!
- Tôi nói với Thống chế là bộ lạc U-ghua chỉ có hai nghìn chiến binh. Lúc này viên thủ lĩnh đang đi Trung Á một thời gian dài. Quân Tac-ta không làm được việc đó. Viên thủ lĩnh là một người hiểu biết, con trai ông ta đang được ta chăm sóc ở kinh đô. Ông Quang nhận định:
- Hai nghìn chiến binh? Thì cũng chả có thay đổi gì lớn lao cả. Bọn Tac-ta tập trung ba nghìn lính ở biên thùy nước ta, sẵn sàng tràn qua. Mặt trận bị tấn công liên tục, thế mà Thống chế lại giữ hai nghìn lính ở đây chả để làm gì cả. Đáng lí phải tung tất cả vào cuộc phản công như đã được quyết định.
Hai người chậm rãi ăn uống. Hồng và Nhài tiếp rượu mỗi khi cốc đã vơi. Sau khi ăn xong món đậu, ông Quang sốt ruột hỏi Hồng:
- Còn món cơm đâu?
- Nhà bếp cho biết là không còn hạt gạo nào cả, thưa Đại Nhân.
- Láo toét! – ông Quang bực tức nói – xin lỗi Đại Nhân, tôi đi kiểm tra việc đó.
Khi ông Quang và Hồng ra khỏi phòng, thì cô Nhài nói nhỏ với Thái Ty:
- Thưa Đại Nhân, mong Đại Nhân hãy giúp tôi một việc hệ trọng!
Thái Ty nhìn cô Nhài. Cô ta khoảng hai mươi tuổi và cũng có phần xinh đẹp. Lớp phấn hóa trang cũng không che nổi nét mặt u buồn và đôi má hóp. Mắt cô ta rất to, ánh mắt như của người đang sốt.
- Việc gì vậy?- Thái Ty hỏi.
- Thưa Đại quan, tôi không được khỏe. Nếu Đại quan ra về sớm và mang tôi đi theo, tôi sẽ sẵn sàng tiếp Đại Quan sau khi tôi được nghỉ ngơi một hồi.
Đúng là cô ta đang ốm. Thái Ty nói:
- Ta sẵn lòng… Nhưng sau khi đưa cô về, ta cũng về nhà ta. Ta cũng chả thấy khỏe gì cả! – Và mỉm cười.
Nhài nhìn, vẻ đội ơn Thái Ty.
Khi ông Quang và Hồng trở lại phòng ăn, ông Quang buồn bã nói:
- Tôi rất lấy làm tiếc, không còn một hạt gạo nào!
- Chả sao cả! Rất vui được gặp Đại Nhân – Thái Ty đáp – Thôi thấy cô Nhài rất hấp dẫn, vì vậy mong ngài cho phép chúng tôi ra về.
Ông Quang miệng nói là còn sớm, nhưng thâm tâm cũng muốn để hai người ra về, nên đưa tiễn Thái Ty ra cổng. Cô Nhài mặc cho Thái Ty áo khoác bằng lông thú. Cả hai đi bộ trong tuyết, vì không còn chiếc kiệu nào trên đường phố, tất cả đều đã bị quân đội trưng dụng.
Đoàn xe chở thương binh và tử sĩ vẫn tiếp tục kéo dài trên đường. Đã nhiều lần, Thái Ty và Nhài phải ép sát vào tường để nhường lối đi cho đoàn xe, bọn lính áp tải ra sức quất những con ngựa còm cõi, mệt mỏi, mồm chửi bậy loạn xạ.
Cô Nhài đưa Thái Ty về nhà mình. Đó là một túp lều dựa vào chiếc kho bỏ hoang, trong một ngõ nhỏ. Trước cửa là hai cây thông, cành phủ đầy tuyết.
Thái Ty lấy một lượng bạc từ tay áo đưa cho Nhài:
- Tốt rồi, ta về thôi, về khách sạn… Nhung cơn ho rũ rượi lại đến với Thái Ty.
- Không được đâu. Ngài cần phải vào nhà uống cái gì thật nóng – Cô Nhài nói như ra lệnh – Ngài không thể đi bộ trong thời tiết này được đâu – và mở cửa đưa Thái Ty vào nhà, ông vẫn chưa dứt cơn ho.
Cô Nhài cởi áo khoác lông của Thái Ty, mời ông ngồi xuống ghế bằng tre trước bàn trà ọp ẹp. Thái Ty hết ho, trong phòng ấm áp vì một chiếc bếp than ta đang cháy hồng. Trước sự ngạc nhiên của Thái Ty, cô Nhài giải thích:
- Thời này, loại con gái làng chơi có ưu thế lắm: than củi này đã có những chàng lính cung cấp!
Cô ta thắp cây đèn nến đặt lên bàn và đi vào phía sau tấm màn ở cuối phòng. Thái Ty ngắm nhìn căn phòng dưới ánh nến lay động: một chiếc giường rộng kê sát tường, trên đó chăn gối rối bời, nhàu nát. Bất chợt, Thái Ty nghe tiếng động lạ. Nhìn xung quanh, Thái Ty thấy tiếng lạ từ phía sau tấm màn bạc màu treo gần tường. Ông chợt nghĩ: có lẽ ta đã bị mắc bẫy, quân cảnh quật nát xương những tên ăn cắp ở đường phố, nhưng cướp bóc đâu có hết. Thái Ty vội đứng dậy, đến vén màn ra.
Thái Ty đã nhầm: đó chỉ là một chiếc nôi bằng gỗ kê sát tường. Đầu chú bé sơ sinh thò ra ngoài chiếc chăn vá víu. Nó nhìn chăm chú Thái Ty, ông vội kéo màn che và trở về chỗ ngồi.
Cô Nhài đến bên bàn với một chiếc ấm lớn.
- Xin mời Đại Nhân uống một bát. Thứ chè thuốc đặc biệt để chữa bệnh ho.
Sau đó cô bế con và dùng tay còn lại sắp xếp lại chăn gối ở chiếc giường lớn. Đặt con xuống giường, cô nói:
- Xin Đại Nhân thứ lỗi về sự bề bộn. Tôi vừa mới tiếp khách xong thì quan Án Sát bảo tôi đến hầu rượu.
Cô ta thản nhiên cởi áo nằm xuống giường, thở dài, rồi xoay người cho con bú. Đứa bé hăm hở bú.
Thái Ty uống bát chè thuốc, khá đắng.
- Cháu được bao tháng rồi?
- Hai tháng, bé trai – Cô Nhài lơ đãng đáp.
Thái Ty nhìn thấy nhiều vết sẹo dài trên vai Nhài, có một vết rất rõ ở phía vú phải. Nhài bất thần nhận thấy cái nhìn của Thái Ty. Cô nói:
- Họ không định làm như vậy! Chỉ tại tôi thôi. Khi họ quất roi da, tôi định tránh thế là roi da quấn vào cổ tôi và xé rách ngực.
- Sao cô lại bị roi quất?
- Đó là một câu chuyện dài! – Cô lại chăm chú cho con bú.
Thái Ty im lặng uống, giờ ông thấy thở dễ dàng hơn, nhưng vẫn còn đau đầu chút ít. Khi uống xong bát thuốc thứ hai, cũng là lúc Nhài cho con bú xong và đặt nó vào chiếc nôi, kéo màn che khuất. Sau đó đến bên Thái Ty, chỉ chiếc giường, nói:
- Nào, ta làm gì chứ? Tôi đã nghỉ ngơi được một lúc, và tiên trà thuốc có bõ bèn gì với lượng bạc ông cho tôi!
Thái Ty buồn nản trả lời:
- Thuốc của cô tuyệt lắm! Còn giá trị hơn cái ta đã cho tôi.
Không muốn cô ta tự ái, Thái Ty nói thêm:
- Hơn nữa ta không muốn truyền cho cô cái bệnh ho này… Ta sẽ uống thêm một bát thuốc nữa.
- Xin mời Đại Nhân. Tôi cũng cần uống một bát, vì họng đã thấy rát rồi – Sau đó cô ngồi đối mặt với Thái Ty. Ngoài đường, tiếng chân đội tuần tra đêm kéo lê trên tuyết cứng, họ gõ hai mảnh gỗ báo là đã nửa đêm.
- Đã nửa đêm rồi ư? – Cô Nhài thảng thốt, cho tay lên cổ.
- Đúng vậy – Thái Ty lo lắng nói – Nếu quân ta không mở ngay cuộc phản công, thì ta sợ là quân Tac-ta sẽ tràn ngập quận này. Tất nhiên là chúng ta sẽ có cách tống khứ chúng đi. Nhưng với đứa con xinh xắn này thì cô nên tính chuyện thu dọn để sáng mai tạm lánh về phía Tây.
Cô Nhài nhìn đăm đăm về phía trước, sự thất vọng hiện rõ trong đôi mắt đỏ ngầu, rồi cô như tự nói với mình:
- Chỉ còn sáu giờ nữa! vừa nói cô vừa nhìn thẳng vào Thái Ty – Thế còn con tôi… Bố của nó sẽ bị chặt đầu lúc bình minh.
Thái Ty đặt ngay bát thuốc xuống.
- Bị chặt đầu à? Ta lấy làm tiếc. Hắn là ai?
- Một đại úy, tên là Vũ.
- Hắn can tội gì?
- Chả tội tình gì cả!
- Người ta không chặt đầu ai vô cớ đâu!
- Anh ấy bị vu oan, anh ấy bị đổ tội bóp cổ vợ một sĩ quan là bạn của anh ấy. Anh ấy bị tòa án binnh kết tội xử trảm. Một năm rồi anh ấy chờ lệnh y án. Hôm nay lệnh đó tới đây.
Thái Ty vuốt râu:
- Ta thường cộng tác với bên quân cảnh. Họ làm việc có hơi khác bên dân sự, nhưng thường họ làm đúng, rất ít khi mắc sai lầm.
- Lần này thì họ mắc sai lầm đấy – cô Nhài khẳng định – giờ thì không còn làm gì được nữa rồi! Chậm mất rồi!
- Đúng thế! Hắn sẽ bị hành hình lúc bình minh. Không thể làm gì được nữa – Thái Ty công nhận. Suy nghĩ một lúc, Thái Ty tiếp:
- Sao cô không kể cho ta biết từ đầu đuôi chuyện đó? Có thể ta sẽ giúp ích được điều gì đó chăng.
- Tôi vô cùng đau khổ, không ngủ nổi vì chuyện đó. Cách đây khoảng một năm rưỡi, có hai đại úy đến nhận việc ở đây: một người tên là Phan, người kia là Vũ. Họ tuy cùng đơn vị nhưng lại không hợp nhau, tính cách trái ngược hẳn nhau. Phan mặt mũi nhỏ nhắn, dáng vẻ thư sinh không có dáng dấp của một quân nhân tý nào. Mặc dù hắn rất khéo nói, nhưng tính tình độc ác nên các cô gái không thích hắn.
 Còn Vũ thì khác hẳn, một thanh niên hồn nhiên, giỏi võ, giỏi bắn cung, tính tình vui nhộn. Người ta nói binh sĩ sẽ sẵn sàng nhảy vào lửa vì anh ta. Anh ấy tuy không đẹp, nhưng tôi yêu anh ấy. Anh ấy cũng chỉ thích đến với tôi. Anh ấy trả tiền trước cho mụ chủ để tôi không phải đi với khách khác. Anh ấy hứa là sẽ chuộc và cưới tôi làm vợ sau khi lên chức, vì thế mà tôi giữ lại đứa bé. Thường thì mọi người bỏ rơi đứa bé hoặc đem bán nó đi. Nhưng tôi lại yêu quý nó.
Nhài uống một ngụm nước, vén sợi tóc xòa trên trán, nói tiếp:
- Cách đây mười tháng thì xảy ra chuyện. Tên Phan về nhà và thấy vợ chết vì bị bóp cổ, còn Vũ thì đang đứng như trời trồng cạnh đó. Phan báo cho đội tuần tra và tố cáo Vũ đã giết vợ hắn. Cả hai phải ra trước Tòa án binh. Phan khai là Vũ luôn luôn quấy rầy vợ hắn, vợ hắn đã xua đuổi Vũ. Tên đạo đức giả ấy còn nói: đã nhiều lần yêu cầu Vũ để cho vợ hắn yên ổn, hắn sẽ không tố cáo vì coi Vũ là bạn. Hắn khai tiếp: Vũ biết tôi, tối đó phải trực ở kho vũ khí, nên đã lợi dụng đến nhà tôi để gạ gẫm ngủ với vợ tôi một lần nữa! Vợ tôi từ chối, Vũ nổi nóng, điên cuồng bóp cổ vợ tôi… Đó là tất cả câu chuyện!
- Thế Vũ đã trả lời ra sao?
- Anh Vũ nói: tên Phan là một tên nói dối bẩn thỉu. Hắn rất ghét anh Vũ, hắn đã bóp cổ vợ để buộc tội anh Vũ.
Thái Ty nhận định:
- Chàng đại úy của cô chả tinh khôn gì cả!
- Anh Vũ cho tôi biết là khi anh ấy đi qua kho vũ khí thì Phan gọi lại, nhờ tạt qua nhà hắn xem tình trạng đau yếu của vợ hắn ra sao, vì buổi trưa bà ấy nói là khó chịu trong người. Khi Vũ đến nhà Phan thì thấy cửa ra vào mở, đầy tớ đi đâu hết không thấy ai trả lời, Vũ bước vào phòng thì thấy xác chết. Phan đột nhiên xuất hiện rồi kêu đội tuần tra vào nhà.
Thái Ty nhận xét:
- Một câu chuyện lạ lùng! Thế bản cáo trạng của Tòa án binh ra sao? À, làm sao mà ngươi biết được!
- Thế mà tôi biết, tôi lọt vào thành, sợ chết người, vì một cô gái làng chơi bị phát hiện ở đó thì chỉ có xơi no roi da. Vị Đại tá, chánh Tòa kết tội Vũ thông dâm với vợ một người lính khác và bị kết tội chặt đầu. Ông ta không đề cập đến khía cạnh giết người, vì theo điều tra thì Phan đã cho tất cả đày tớ nghỉ việc sau bữa tối. Khi hắn vừa tới kho vũ khí để trực, thì hắn đã báo ngay cho toán tuần tra là có kẻ trộm lảng vảng quanh nhà hắn, và yêu cầu họ đến đó bảo vệ, tuần tra. Vị Đại tá còn nói: Có thể Phan phát hiện ra Vũ lằng nhằng với vợ hắn, và chính hắn đã bóp cổ vợ. Phan có quyền làm chuyện đó, Phan có thể giết Vũ như pháp luật cho phép. Nhưng Phan không dám ra tay trước sức mạnh của Vũ, nên đã chọn cách vu khống để hãm hại Vũ. Vị Đại tá kết luận: việc thông dâm với vợ đồng nghiệp đã làm tổn hại đến tinh thần binh sĩ, phải nhận tội chặt đầu.
Cô Nhài ngừng nói. Thái Ty vuốt bộ râu, lúc sau nói:
- Đầu tiên, ta thấy viên Đại tá có lý. Bản án phù hợp với việc ngươi mô tả tính cách của hai người đó. Điều gì khiến ngươi cho là Vũ không có chuyện xấu xa gì với vợ Phan?
Lấy tay che mặt, Nhài khóc nức nở. Thái Ty vuốt bộ râu dài, đợi cô ta bớt xúc động, mới nói:
- Cuộc hôn nhân của Phan có tốt đẹp không?
- Làm sao mà tôi biết được, thưa Đại nhân. Tôi đâu có ở dưới gầm giường họ.
- Họ có con không?
- Không ạ!
- Họ cưới nhau khi nào?
- Để tôi nhớ lại đã. Khoảng một năm rưỡi rồi thì phải. Lần đầu tiên tôi gặp hai đại úy ấy, Vũ cho biết là Phan vừa được bố mẹ gọi về cưới vợ, do bố mẹ anh ta chọn.
- Có thể cô biết tên bố của Phan?
- Không ạ. Chỉ thấy Phan khoe bố anh ta là một người danh tiếng ở Xìu Châu.
Thái Ty đoán:
- Có thể là Phan Lương, Tri huyện Xìu Châu. Đó là một nhà sử học thông thái. Ta chưa gặp ông ta nhưng đã đọc nhiều sách ông ta viết. Điều này rất lý thú! Phan, con ông ta vẫn ở đây chứ?
- Vâng ạ! Anh ta là phái viên của Bộ Tham mưu. Nếu Đại Nhân khâm phục họ thì hãy đi tìm tên chó chết đó để kết bạn! – Nhài khinh bỉ nói.
Thái Ty đứng dậy:
- Ta định làm như vậy đấy! – Ông nói nhẹ nhàng như tự nhủ mình.
Nhài chửi tục một câu, giễu cợt:
- Các người đều là một giuộc. Riêng tôi, tôi hài lòng vì là một gái điếm chân thật. Ngài là người tinh tế, không muốn ngủ với phụ nữ thiếu nửa vú! Có cần phải trả lại ngài tiền không?
Thái Ty bình thản:
- Cứ giữ lấy!
- Thôi, cút đi! – Nhài nhổ xuống đất trước khi quay lưng đi.
Thái Ty yên lặng mặc áo khoác, ra khỏi nhà.
 
 
 
Ngoài đường phố, lính tráng di chuyển không ngừng. Thái Ty cảm thấy công việc có nhiều khó khăn, trở ngại. Dù có gặp được Phan tìm hiểu sự thật để bào chữa cho Vũ, thì điều quan trọng nhất là phải được Thống chế đồng ý hoãn thi hành án. Nhưng lúc này Thống chế chắc là bù đầu vì đại sự. Tương lai của Vương triều Đường phụ thuộc vào đó. Hơn nữa vị tướng già này còn nổi tiếng về việc không hiếu khách. Thái Ty mím chặt môi: lẽ nào vương triều đã đi đến chỗ một quan tòa không còn đủ sức can thiệp vào một vụ xử tử oan ức!  
Bộ Tham mưu của Thống chế đóng tại lâu đài săn bắn, một cơ ngơi rộng lớn mà nhà Vua xây cho con cả, người con mà nhà Vua yêu nhất. Nhưng Hoàng tử đã chết lúc mười lăm tuổi trong buổi đi săn. Nguyện vọng của Hoàng hậu là Hoàng tử được chôn cất ở lâu đài. Vì thế quan tài của Hoàng tử để ở hầm ngầm trong lâu đài. Một thời gian sau, quan tài của công chúa, em gái Hoàng tử cũng được đặt trong hầm ngầm đó.
Thái Ty phải khá vất vả mới lọt được vào lâu đài săn bắn. Lính gác rất nghi ngờ vị khách dân sự. Nhưng rồi cũng được dẫn đến một gian phòng lạnh lẽo, và nhờ lính đưa danh thiếp gặp Đại úy Phan.
Lúc lâu sau, một sĩ quan trẻ xuất hiện. Chiếc áo giáp bó sát thân hình mảnh khảnh, chiếc mũ sắt làm nổi bộ mặt khá gọn gàng, toát ra vẻ lạnh lẽo, vô cảm trừ bộ ria đen nhánh. Sau khi lạnh nhạt chào Thái Ty, hắn chờ Thái Ty nói với giọng kể cả. Chức vụ Án sát cao hơn chức Đại úy, nhưng trong thời chiến thì là sự đảo ngược.
- Xin mời ngồi – Thái Ty cười, nói – một lời hứa là một lời hứa. Lúc tôi qua Xìu Châu đã có chuyện trò khá lâu với thân phụ Đại úy. Tôi cũng mê say môn sử học. Trước khi chia tay, ông ấy nói: “ Thằng cả nhà tôi đóng ở đây. Nếu có dịp ông qua đó thì mong ông đến thăm nó, xem cuộc sống của nó ra sao. Thằng bé gặp rất nhiều chuyện không may!”. Hôm qua Thống chế cho mời tôi đến, trước khi về nhà, tôi tới đây để giữ trọn lời hứa!
Phan lúng búng nói:
- Thật là hân hạnh cho tôi. Xin Đại Nhân hãy tha thứ cho việc xử sự vừa qua vì tôi chưa rõ… hơn nữa tôi thấy khó chịu trong người. Bao tin xấu từ mặt trận đưa về… Chắc Đại Nhân cũng rõ.
Sau đó hắn ra lệnh cho lính pha trà.
- Thưa Đại Nhân… cha tôi có nhắc gì đến thảm kịch không?
- Ông chỉ nói là bà nhà đã bị giết năm ngoái. Xin thành thực chia buồn cùng ông.
- Đáng lý, cha tôi không nên buộc tôi lấy vợ, thưa Đại Nhân. Tôi đã nói… tôi đã thử nói với cha tôi, nhưng ông ta quá bận bịu, chả có thì giờ nghe tôi… - Anh ta hít một hơi dài lấy thêm sức, nói tiếp – tôi nghĩ là tôi còn quá trẻ để lấy vợ, tôi muốn là cha tôi chờ thêm vài năm nữa, khi tôi được bổ nhiệm đến thành phố lớn… ông ấy cần cho tôi thời gian để suy nghĩ.
- Có phải anh yêu một cô gái khác không?
- Xin trời chứng giám! Thưa Đại Nhân, đơn giản là tôi chưa sẵn sàng trong tư thế lấy vợ.
- Có thể bà nhà bị bọn trộm giết hại?
Phan buồn bã lắc đầu, và bất chợt xanh xám cả mặt mày:
- Kẻ giết người lại là bạn tôi, thưa đại nhân. Một tên bám gái xấu xa. Và mọi chuyện đúng đắn với hắn được, lúc nào cũng hai tiếng:Phụ nữ… phụ nữ trên một. Và mọi chuyện xấu xa của hắn đều bị lộ ra hết.
Phan nói những lời vẻ kinh tởm, sau khi uống vôi chái hén trà, anh ta tiếp:
- Nó cố tán tỉnh nhà tôi và bị khước từ nên đã bóp cổ bà ta.Sớm mai lúc bình minh, hắn sẽ bị xử trảm.
Bất chợt viên đại úy Phan ôm lấy đầu. Thái ty quan sát viên sĩ quan vẻ sầu não, rồi dịu dàng nói:
- Đúng thật! Ông thật không gặp may! – Sau đó đứng dậy, rồi thản nhiên nói – Tôi cần gặp Thống chế. Xin ông vui lòng đưa tôi tới đó!
Đại úy Phan đưa Thái Ty qua một hành lang, và nói:
- Tôi chỉ đưa Đại Nhân đến phòng đợi thôi. Chỉ có sĩ quan cao cấp Bộ Tham mưu mới được vào thẳng phòng Thống chế!
- Đành như thế đã – Thái Ty trả lời.
Đại úy Phan đưa Thái Ty vào căn phòng có nhiều sĩ quan ngồi chờ, và nói sẽ chờ Thái Ty để đưa ra cổng khi xong việc. Các sĩ quan chợt im lặng khi thấy Thái Ty. Một Đại tá đến bên Thái Ty, sau khi liếc nhìn chiếc mũ của Thái Ty, viên Đại tá lạnh lùng nói:
- Tôi có thể giúp gì cho Đại Nhân?
- Tôi cần gặp Thống chế vì công việc khẩn cấp.
- Không thể được! Thống chế đang họp. Tôi được lệnh không cho ai vào.
Thái Ty trang trọng nói:
- Mạng sống một con người đang bị đe dọa!
- Ngài nói là mạng sống một con người? – viên Đại tá cười mỉa – Thống chế đang quyết định mạng sống của hai trăm nghìn con người, thưa Đại Nhân. Tôi có thể tiễn ngài, được chứ?
Mặt Thái Ty tái đi, ông nhủ thầm: ta đã thất bại.
Trong khi vừa kiên quyết vừa lịch sự, Đại tá đưa Thái Ty ra khỏi phòng, nói thêm:
- Tôi tin là Đại nhân đã thông cảm.
Vừa lúc đó, một Đại tá khác xô vào phòng, mồ hôi đầy mặt mặc dù trời giá lạnh, hỏi Thái Ty:
- Ngài có biết vị đồng nghiệp với ngài là Án Sát Thái Ty không?
- Chính là tôi đây!
- Trời ơi, may quá! Tôi đi tìm ngài suốt mấy giờ qua! Thống chế muốn gặp Ngài!
Vị Đại tá nắm tay áo Thái Ty, kéo đi qua một hành lang, đến trước cánh cửa to dày, mở ra và đưa Thái Ty vào phòng.
 
 
 
Gian phòng rộng rãi yên lặng đến ngạc nhiên. Một số sĩ quan cao cấp, áo giáp bằng đồng sáng chóe, vây quanh chiếc bàn rộng để bản đồ. Mọi người đều đưa mắt theo dõi bước đi của con người cao lớn, đi đi lại lại trong phòng. Ông ta mặc một áo giáp giản đơn, hai vai có các mảnh đồng phủ kín, quần chẽn của kị binh. Trên đầu đội chiếc mũ nhọn chỏm mũ có gắn một con rồng vàng, biểu trưng cấp bậc. Đó chính là Thống chế. Mỗi bước đi nặng nề của ông, kéo lê theo mũi gươm trên sàn nhà.
Thái Ty vẫn quỳ. Vị Đại tá đến bên Thống chế, đứng nghiêm và nói gì đó với cấp trên.
- Thái Ty à? – Thống chế nói lớn – Ta không cần ông ta nữa. Cho ông ta ra về… À, thôi… Hãy đợi đấy! Ta còn hai tiếng nữa mới phải ra lệnh rút lui – ông ta quay nói với Thái Ty – Này, thôi đừng quỳ lết nữa, hãy đến gần ta!
Thái Ty đứng dậy, cúi chào Thống chế, sau đó ngẩng cao đầu. Thái Ty cũng cao lớn, nhưng Thống chế còn cao hơn đến hai mươi phân. Con mắt bên phải của ông ta soi mói Thái Ty. Mắt trái bị hỏng, vì trúng tên ở mặt trận, được dải vải đen che khuất.
- Ông là người có tài giải các câu đố bí hiểm, phải không? Ta sẽ đưa ra một câu đố - ông ta quay về bàn giấy và gọi – Cho gọi tướng Lưu và tướng Mão!
Hai vị tướng đến bên Thống chế. Thái Ty nhận ra tướng Lưu: gầy gò, áo giáp mạ vàng; còn tướng Mão thì cao lớn, áo giáp cũng mạ vàng, mũ bằng bạc. Vị tướng này phụ trách quân cảnh. Chỉ trừ tướng Sang, chỉ huy cánh quân bên phải, là vắng mặt. Cùng với Thống chế, ba vị tướng trên là những chỉ huy cao nhất, đảm nhiệm đánh đuổi quân Tac-ta. Hoàng đế đã trao vào tay họ số phận cả dân tộc Trung Hoa. Thái Ty cúi chào hai vị tướng.
Thống chế lấy chân mở rộng cửa phòng và đi qua nhiều hành lang vắng vẻ. Tiếng giầy của ba quân nhân vang trên đường đi tới một cầu thang. Cả bốn người xuống thang, ở chân cầu thang có hai lính đứng gác. Theo lệnh của Thống chế, hai người lính cố sức đẩy cánh cửa to, dày bằng gỗ. Cả bốn người đi vào. Đó là một hầm mộ khổng lồ, không có cửa sổ, ánh sáng duy nhất là từ các đèn dầu, làm bằng bạc, đặt đều đặn trên tường. Ở giữa hầm mộ có hai chiếc quan tài; kích thước khác thường, sơn dầu màu đỏ - tượng trưng cho sự phục sinh. Cả hai chiếc quan tài giống hệt như nhau: dài 30 bộ (1 bộ = 0,32m), ngang: 10 bộ và cao 15 bộ.
Thống chế và mọi người cúi lạy trước hai quan tài, sau đó nói với Thái Ty:
- Đấy là câu đố! Chiều nay lúc ta sắp ra lệnh tấn công, thì tướng Sang đến gặp ta tố cáo tướng Lưu có mưu đồ làm phản. Tướng Lưu đã ngả về phía bọn Tác-ta, khi ta tấn công thì cánh quân ông Lưu sẽ chạy sang phía bọn Tác-ta, và Lưu sẽ được chúng thưởng cho một nửa đất đai phía nam Vương Quốc. Chứng cứ như sau: tướng Sang cho là tướng Lưu cất giấu trong quan tài Hoàng Tử 200 áo giáp, mũ và gươm do bọn Tác-ta cung cấp. khi thời cơ đến, tướng Lưu sẽ phá quan tài, mặc áo chiến đó và thủ tiêu tất cả thành viên ở Bộ Tham mưu.
Thái Ty lặng người và liếc nhanh tương Lưu. Con người gày gò ấy mắt nhìn thẳng, mặt nhợt nhạt và căng thẳng.
- Ta tin tướng Lưu như tin bản thân ta – Thống chế hất chùm râu về phìa trước – nhưng tướng Sang đã có cuộc đời binh nghiệp dày dạn, vì vậy ta phải cân nhắc thật kỹ, tránh mắc sai lầm. Ta phải nhanh chóng xác định sự thật. Kế hoạch tấn công đã được quyết định. Tướng Lưu nắm 150 nghìn lính đi tiên phong, cắm một mũi nhọn vào quân Tác-ta, sau đó ta thân chinh đưa 15 ngàn lính, tiến theo để đẩy lùi bọn chó Tac-ta về đồng cỏ của chúng. Nhưng nếu chậm tấn công thì quân ta sẽ gặp mùa bão tuyết rất đáng sợ.
Ta và tướng Mão cùng với những sĩ quan tin cẩn, đã xem xét kĩ lưỡng quan tài của Hoàng tử, không có dấu hiệu, vết tích nào là quan tài ấy đã bị cạy ra. Tướng Sang khẳng định là bọn làm phản đã cạo sơn mài rồi khoét một lỗ tuồn vũ khí, quân trang vào đó, sau đó lại làm kín lại như cũ, còn nói là có những chuyên gia rất giỏi trong việc đó đã làm. Cũng có thể như thế, nhưng ta muốn có một bằng chứng cụ thể. Vì ta không được phép làm ô uế quan tài của Hoàng gia, nên ta không dám mở quan tài của Hoàng tử ra. Nếu muốn mở thì phải có lệnh của Đại vương: lệnh đặc biệt ấy đến với ta ít nhất phải mất sáu ngày. Hơn nữa ta chỉ ra lệnh tấn công khi xác minh lời vu cáo tướng Lưu là vô căn cứ. Ta chỉ còn hai tiếng đồng hồ để xác minh hư thực. Nếu đúng như tướng Sang nói thì ta sẽ ra lệnh toàn quân rút lui. Ông Thái Ty, hãy bắt tay vào việc đi!
Thái Ty đi quanh quan tài Hoàng tử quan sát tỉ mỉ và cũng không quên nhìn ngó quan tài Công chúa. Chỉ những chiếc sào dài ở dưới đất, ông hỏi:
- Chúng dùng để làm gì?
Tướng Mão lạnh nhạt đáp:
- Tôi dùng chúng để lật ngược quan tài, xem ở đáy có bị đục phá gì không? Đã hết mọi cách để phát hiện ra chỗ bị đục phá.
Thái Ty gật đầu, vừa suy nghĩ, vừa nói:
- Tôi đã đọc tài liệu về việc xây dựng lâu đài này. Được biết là xác Hoàng tử, đầu tiên đặt trong một hòm bằng vàng dày, sau đó được lồng vào một hòm thứ hai bằng bạc, và chiếc hòm cuối cùng: chiếc thứ ba bằng chì. Giữa khoảng trống của ba chiếc hòm đó, người ta xếp các đồ trang sức, các triều phục của Hoàng Tử. Cái quách bọc ngoài ba hòm áo quan đó, làm bằng gỗ quý, ngoài phủ sơn dầu. Hai năm sau đó, khi Công chúa chết, thì xác Công chúa cũng được tiến hành theo cách đó. Vì Công chúa lúc sinh thời thích dạo chơi bằng thuyền, nên người ta đào một chiếc hồ lớn sau cung điện, ở đó có đựt các loiaj thuyền mà công chúa và đoàn tùy tùng ưa thích. Có đúng như vậy không? Thống chế lầu bầu:
- Đúng vậy! Ai mà chả biết chuyện đó. Thôi ông hãy cố giải đáp câu đố ấy đi!
- Thống chế có thể cấp cho tôi một trăm lính công binh chứ?
- Để làm gì? Ta đã nói với ông là không được sờ vào các quan tài của Hoàng gia!
- Tôi e là quân Tac-ta cũng rõ ngọn nguồn của hai áo quan này, thưa Thống chế. Nếu bịn chúng chiếm được quận lị, bọn chúng sẽ phá tung áo quan để hôi của. Để tránh việc hai áo quan đó bị làm ô uế, tôi đề nghị cho chúng chìm xuống đáy hồ.
Thống chế ngạc nhiên nhìn Thái Ty, rồi bực bội:
- Đồ ngu ngốc! Ông không biết là các quan tài đều có khoảng trống, vì vậy chúng không bao giờ chìm dưới nước được.
Thái Ty vội trả lời ngay:
- Đúng là chúng không bao giờ chìm được. Nhưng kế hoạch nhấn chìm chúng giúp chúng ta tìm ra sự thật!
Con mắt duy nhất còn lại của Thống chế nhìn Thái Ty, rồi la lên:
- Lạy trời! ta cho rằng ông đã tìm ra cách giải đáp câu đố - rồi ra lệnh cho tướng Mão – Hãy cho một trăm công binh tới đây với đầy đủ dây dợ và con lăn! Thi hành ngay!
Tướng Mão lanh lẹn thực hiện lệnh. Trong lúc chờ đợi, Thống chế vân vê râu, đi đi lại lại. Tướng Lưu bí mật quan sát Thái Ty, lúc này hai bàn tay ông cho vào hai tay áo rộng, đứng im lặng quan sát quan tài Hoàng tử.
Tướng Mão nhanh chóng trở lại hầm mộ cùng với số công binh cần thiết trong bộ đồng phục áo quần bằng da, mũ da nhọn có dải vải che cổ và vai. Họ mang theo các con lăn, những cuộn thừng bền chắc. Họ chuyên việc đào hầm ngầm, xây các chiến lũy, di chuyển vũ khí nặng, xây cất đập ngăn sông, và làm mọi việc phục vụ cuộc chiến.
Sau khi nhận lệnh của Thống chế, họ bắt tay ngay vào việc. Cửa sau của hầm mộ được mở rộng ra: có ba bậc đá dẫn xuống hồ nhân tạo, mặt hồ có một lớp băng mỏng.
Một số công binh vây quanh quan tài Hoàng tử như đàn kiến cần cù. Không có một tiếng động nào. Họ hiểu nhau qua dấu hiệu bằng tay. Họ dùng sào và dây kéo quan tài trên con lăn ra phía hồ.
Thống chế, các tướng và Thái Ty ra đứng ở ven hồ. Rồi họ nghe tiếng ầm ì khi chiếc quan tài được kéo xuống ven hồ. Rồi nó được lao xuống hồ như một con tàu lúc hạ thủy. Lớp băng mỏng vỡ tan, chiếc quan tài Hoàng Tử nước. một cơn gió lạnh chợi tới làm Thái Ty nổi cơn ho, ông quấn chặt khăn quàng cổ rồi hiệu cho chỉ huy công binh cho nốt chiêc quan tài Công chúa xuống hồ chao đảo một lúc trước khi đứng im, hai phần ba chiều cao bị chìm dưới mặt.
Quan tài Công chúa cũng được các công binh khéo léo, cần mẫn chuyển xuống hồ, nổi sát quan tài hoàng tử. Thống chế đến gần hai quan tài quan sát, so sánh mức nước ngập của chúng, hai mức nước xấp xỉ ngang nhau, mà quan tài Công chúa xem ra lại có vẻ nặng hơn.
Thống chế đứng thẳng lên, thích thú vỗ mạnh vai tướng Lưu:
- Ta biết là ta có thể tin cậy ở ông! Ông còn đợi gì nữa. Hãy ra lệnh cho đạo quân của ông lên đường. Sau một tiếng nữa, ta sẽ lại gặp nhau. Chúc tiến quân thắng lợi!
Vị tướng nở nụ cười tươi tỉnh.
Viên chỉ huy công binh đến bên Thống chế, kính cẩn nói:
- Chúng tôi sẽ cột đá và xích sắt thật nặng vào các áo quan để chúng chìm xuống đáy hồ… Sau đó…
- Ta đã thay đổi quyết định. Hãy kéo chúng lên và đặt về vị trí cũ.
Sau đó ra lệnh cho tướng Mão:
- Ông mang một trăm lính tới nơi đóng quân của tướng Sang ở cửa Tây, bắt giữ hắn vì tội phản quốc. Quyền chỉ huy giao cho tướng Cao.
Sau đó, Thống chế quay sang phía Thái Ty, lúc này đang ho rũ rượi, nói:
- Ông đã nắm được chuyện đó rồi chứ? Tướng Sang nhiều tuổi hơn tướng Lưu, nên không chấp nhận việc tướng Lưu cùng ngang cấp với lão ta. Chính tên chó săn Sang đã cấu kêt với bọn giặc Tac-ta, hắn tung ra tin đó để ngăn ta cho mở cuộc phản công. Và chính lão ta cùng với bọn Tac-ta sẽ tấn công khi chúng ta ra lệnh rút lui. Thôi ông hãy nén cơn ho đi. Thật là mệt mỏi, nhưng đã xong xuôi cả. Hãy đi theo ta!
 
 
 
Trong phòng Ban Tham mưu giờ đây càng sôi động, khẩn trương. Các sĩ quan cao cấp chúi đầu vào các bản đồ thảo luận và nhận lệnh. Tất cả lao vào việc hoàn tất các chi tiết cuối cùng của cuộc tấn công sắp nổ ra.
Thái Ty lo lắng nhìn chiếc đồng hồ cổ xưa ở cuối phòng, chỉ còn một tiếng nữa là bình minh rồi. Đến bên Thống chế, ông ta ngập ngừng nói:
- Thưa Thống chế, mong rằng Đại quan hãy dành cho tôi một đặc ân?
Thống chế thẳng người, vui vẻ nói:
- Chuyện gì? Còn chuyện gì nữa?
- Thưa Thống chế, rất mong Đại quan xét lại vụ một Đại úy sẽ bị xử trảm sáng sớm nay: thực ra thì Đại úy này vô tội.
Thống chế, mặt đỏ bừng nói lớn:
- Trong lúc ta nắm trong tay số phận của Vương triều, thế mà ông dám làm phiền ta vì số phận của một cá nhân?
Thái Ty nhìn thẳng vào con mắt duy nhất của Thống chế, bình thản nói:
- Người ta phải hi sinh hàng ngàn người khi tình thế chiến tranh đòi hỏi. Nhưng ta không được bỏ đi một con người khi điều đó không cần thiết.
Thống chế tuôn một lô tiếng chửi thề, nhưng rồi tĩnh trí lại và mỉm cười:
- Này, nếu sau này ông chán nghề cạo giấy ngành dân sự, hãy đến gặp ta. Vì trời, ta sẽ phong tướng cho ông. Có phải ông nói: hãy xét lại vụ đó? Cũng buồn cười đấy! Ta sẽ giải quyết ngay: Hãy nói cho ta điều ông biết!
Một Đại tá chạy đến bên Thống chế khi thấy ông này lớn tiếng. Thái Ty bèn nói với viên Đại tá:
- Một Đại úy tên là Phan đang đợi tôi ở phía ngoài. Anh ta đã vu khống tội giết người cho một đại úy khác. Ông hãy dẫn ông ta vào đây! Thống chế nói thêm:
- Gọi cả cấp trên trực tiếp của hắn đến cùng. Nhanh lên!
Viên Đại tá vội lao đi. Tiếng kèn đồng lanh lảnh vang lên ở ngoài đường phố; nó cứ tăng dần âm độ. Đó là tiếng kèn báo hiệu cho cuộc tấn công.
Thống chế ưỡn ngực, cười hết mức:
- Ông hãy nghe tiếng kèn! Đó là thứ âm nhạc hay nhất – Sau đó lại tiếp tục nghiên cứu bản đồ.
Thái Ty không rời mắt khỏi cửa ra vào. Đại tá nhanh chóng trở lại, theo sau là một sĩ quan già và Đại úy Phan.
Thái Ty báo với Thống chế:
- Họ đã tới đủ, thưa Đại quan!
Thống chế quay lại, bực bội nhìn hai sĩ quan đứng nghiêm, vô cùng kinh ngạc vì là lần đầu tiên họ được giáp mặt với vị tướng danh tiếng nhất của Vương triều. Thống chế nói với viên sĩ quan có tuổi:
- Hãy cho ta biết về viên Đại úy này!
Viên sĩ quan nói như thuộc lòng:
- Một chỉ huy giỏi, tôn trọng kỉ luật. Không hợp lắm với binh sĩ, chưa có kinh nghiệm chiến đấu.
- Thế việc của ông là gì nào? Ông Thái Ty!
Thái Ty lạnh lùng nói với Đại úy Phan:
- Đại úy Phan! Ông không có thích thú gì với việc lập gia đình. Ông không yêu thích nữ giới. Ông yêu thích Đại úy Vũ, nhưng ông này đã lừa dối ông. Thế là ông bóp cổ vợ ông để có cớ kết tội đại úy Vũ.
Thống chế quát Đại úy Phan:
- Đó là sự thật phải không?
- Đúng thế, thưa Thống chế - Đại úy Phan trả lời như người mất hồn.
- Hãy giải hắn đi! – Ông ra lệnh cho viên Đại tá – Dùng roi sắc nhọn, quật từ từ cho đến khi chết.
Thái Ty vội can xin:
- Tôi mong Thống chế rộng lượng. Viên Đại úy này bị bố cưỡng ép lấy vợ. Hắn không đủ bản lĩnh đối phó với những trắc trở của cuộc sống. Vì vậy nên kết tội xử trảm.
- Ta đồng ý! – quay sang, Thống chế hỏi Phan – Người có gan chết như một sĩ quan không?
Phan trả lời:
- Tôi sẵn sàng!
Thống chế nói với sĩ quan có tuổi:
- Ngươi hãy giúp hắn tự xử!
Đại úy Phan cởi chiếc khăn quàng đỏ sẫm trao cho cấp trên, rồi anh ta rút gươm, quỳ trước Thống chế, tay phải cầm đốc gươm, tay trái vuốt lưỡi gươm sắc bén, máu trào ra nhưng anh ta đâu có chú ý. Sĩ quan có tuổi đến gần chỗ Phan quỳ, hai tay ông ta dang chiếc khăn quàng. Phan ngẩng mặt lên nhìn viên Thống chế cao to, kêu lên:
- Hoàng đế muôn năm!
Rồi, anh ta đưa gươm gạt mạnh vào cổ. Sĩ quan có tuổi dùng chiếc khăn quàng màu đỏ sẫm quấn quanh vết thương.
Thống chế lắc đầu và nói viên sĩ quan có tuổi:
- Đại úy Phan chết theo cách một sĩ quan. Phải mai táng đúng nghi thức – Ông quay nói với Thái Ty – Giờ thì ông hãy đi giải quyết cho viên Đại úy kia. Hắn phải được tự do và phục hồi cấp bậc ngay lập tức
Sau đó thống chế lại vùi đầu nghiên cứu bản đồ mặt trận. Ông nói với viên Đại tá:
- Bổ sung thêm năm nghìn quân cho cửa khẩu phía Nam chỗ này này!
 Trong lúc binh sĩ đưa xác Đại úy Phan ra ngoài, thì Thái Ty đến bên bàn thảo lệnh thả và phục hồi cấp bậc cho Đại úy Vũ, viết trên giấy có tiêu đề: Bộ Tổng chỉ huy. Giấy có đóng ấn và chữ kí của Thống chế. Trước khi vội vã ra đi, Thái Ty còn kịp nhìn đồng hồ: Chỉ còn nửa giờ nữa thôi!
Đường từ Bộ tham mưu đến nhà tù tuy gần, nhưng Thái Ty phải mất thời gian vì Đường phố chật ních. Kị binh xếp hàng sáu, tiến ra phía trước, giơ cao mũi lao, áo giáp, vũ khí ánh lên trước những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh. Đó là đội tiên phong của Tướng Lưu, tinh hoa của quân đội Hoàng Gia. Cuộc phản công đã bắt đầu.
Thái Ty được gặp ngay Giám ngục nhờ giấy có dấu ấn của Thống chế. Bốn người lính dẫn Đại úy Vũ đến gặp Giám ngục. Vũ cao to như con bò mộng, tóc ở gáy đã được cạo đi để chờ lên đoạn đầu đài. Giám ngục đọc lệnh của Thống chế, sau đó ra lệnh cho viên cai giúp Đại úy Vũ mặc lại áo giáp, đội mũ đồng và nhận lại gươm. Thái Ty quan sát anh ta: Một con người không lấy gì làm thông minh, nhưng khuôn mặt thì cởi mở và dễ gần, rồi nói với Vũ:
- Anh hãy đi theo ta!
Đại úy Vũ ngơ ngác, mắt không rời chiếc mũ đen của quan Án Sát, mãi mới thốt lên lời:
- Thưa Đại quan! Đại quan quan tâm đến nỗi oan ức của tôi là vì sao vậy?
Thái Ty trả lời khác đi:
- Số là ta vô tình có mặt ở Bộ Tham mưu lúc họ đang xét lại vụ án về anh. Vì họ quá bận, nên ủy nhiệm cho ta thu xếp nốt mọi thủ tục.
Khi cả hai ra tới đường phố, Vũ lẩm bẩm:
- Tôi bị ở tù gần một năm. Giờ đây tôi chẳng biết đi về đâu!
- Anh có thể đi cùng với tôi!
Một lúc sau, họ nghe thấy nhiều hồi trống rung lên. Vũ buồn nản nói:
- Thế là bắt đầu rồi! Hiệu lệnh tấn công! Tôi còn kịp trở lại với trung đoàn. Như thế, nếu có chết thì là một cái chết đáng kính.
- Tại sao lúc nào anh cũng nghĩ tới chết –Thái Ty hỏi.
- Tại sao à? Vì tôi là một thằng ngốc khốn khổ. Tôi không có chuyện gì với bà Phan cả, ngược lại tôi đã phản bội một phụ nữ đã cất công đến nhà tù chăm sóc tôi. Bọn lính đã vụt roi cô ta rất ác.
Thái Ty vẫn im lặng. Hai người bước vào một ngõ nhỏ, tăm tối. Thái Ty dừng trước ngôi nhà tồi tàn dựa vào tường một kho hàng bỏ hoang.
Đại úy Vũ hỏi:
- Chúng ta ở đâu vậy?
Thái Ty dõng dạc trả lời:
- Một phụ nữ can đảm và đứa con trai cô ta sinh cho anh đang ở trong ngôi nhà đó! Đó là nhà của anh. Thôi tạm biệt, Đại úy!
Thái Ty sải nhanh bước, đi khỏi.
Ra đến đầu ngõ, một cơn gió lạnh ùa tới, cố nén cơn ho, Thái Ty kéo khăn quàng che mũi, thầm mong các gia nhân ở quán trọ vẫn còn thức. Lúc này mơ ước lớn nhất của Thái Ty: Một chén trà nóng bỏng miệng.
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0