Lược dịch từ
Man Reveals How Choosing Comfort in His 20s Led to a Terrible Life of Emptiness and Pain
Xin chào, tôi tên là John. Tôi dự tính viết bài này khá lâu rồi, nhưng nay mới viết. Tôi muốn được thoát khỏi gánh nặng sinh tồn này. Tôi, một nhân viên ngân hàng 46 tuổi và đã dành trọn cả cuộc đời của mình theo hướng hoàn toàn trái ngược với những gì tôi mong muốn. Tất cả hoài bão, đam mê, tất cả đã đi xa.
6 ngày một tuần. 26 năm. Tôi lặp đi lặp lại việc chọn cho mình con đường an toàn. Tôi đã thay đổi. Hôm nay, tôi phát hiện ra vợ mình đã ngoại tình 10 năm nay. Con trai tôi thờ ơ với tôi. Tôi chợt nhận ra rằng mình đã không tham dự tang lễ của cha mình chẳng vì cái lí do quái gì cả. Tôi không hoàn thành được cuốn tiểu thuyết bấy lâu nay ấp ủ. Tôi không đi du lịch vòng quanh thế giới như mình đã mơ ước, không giúp đỡ những người vô gia cư. Tất cả những thứ mà tôi đã tin là mình sẽ làm được khi mình còn đôi mươi. Nếu tôi thời trẻ trâu gặp được tôi hôm nay, chắc nó sẽ đấm vào mặt tôi ngay.
Tôi 20, chỉ như mới hôm qua, mơ ước về việc thay đổi thế giới. Mọi người yêu tôi, tôi yêu mọi người. Tôi đã từng là một người sáng tạo, xông xáo, dám nghĩ dám làm, có phần mạo hiểm. Tôi có 2 giấc mơ: viết một cuốn sách và đi vòng quanh thế giới giúp người vô gia cư. Lúc đó, tôi đã hẹn hò với vợ hiện tại 4 năm. Tình yêu tuổi trẻ. Cô ấy yêu sự nhiệt huyết của tôi. [...]
Và bây giờ là niềm hối tiếc lớn nhất đời tôi. TÔi là con một, cần phải có cuộc sống vững chắc. Tôi cần một việc làm. TÔi đã suy nghĩ cái gì thế nhỉ? Làm thế nào mà tôi sống được nếu như tôi chỉ có làm, chứ không sống? Sau khi về nhà, tôi ăn tối, và chuẩn bị cho ngày làm việc tiếp theo. Chúa ơi, tôi thậm chí không nhớ nổi lần cuối tôi âu yếm vợ tôi là lúc nào. Vì thế khi tôi phát hiện ra việc vợ ngoại tình, tôi cũng chả cảm giác gì cả. Trống rỗng. Cô ấy nói tôi đã thay đổi. Tôi chẳng buồn hỏi về vấn đề li dị. Không hét lên, la lối, hay than khóc. Chẳng có gì cả.
Giờ đây, khi tôi viết những dòng này, tôi cảm thấy cay cay khóe mắt. Nhưng không phải vì vợ tôi lừa dối tôi. Mà vì tôi đã chết ở bên trong.
Cha tôi mất đi 10 năm trước. Tôi còn nhớ những lần mẹ gọi cho tôi, nói rằng ông đang bệnh nặng. Nhưng càng lúc tôi càng bận rộn, chuẩn bị cho đợt thăng chức. Tôi liên tục trì hoãn việc tới thăm ông, hy vọng là ông có thể cầm cự được. Ông qua đời, tôi thăng chức. Tôi đã không gặp ông 15 năm rồi. Khi ông mất, tôi tự nhủ thầm mình có nhìn mặt ông lần cuối hay không cũng không quan trọng. Dù sao người cũng đã chết rồi mà! Tôi đã suy nghĩ cái quái gì thế?! Tôi tự trao cho mình những lí lẽ, giải thích cho sự chậm trễ của mình. Tất cả dẫn tới một thứ duy nhất. Không là gì cả. Tôi lí giải rằng kinh tế vững chắc là quan trọng nhất. Giờ tôi biết rằng điều đó không đúng. Tôi hối hận vì mình đã không làm gì với sức xuân của mình. Tôi đã từng có. Đam mê. Tuổi trẻ. Nhưng tôi đã để cho công việc dắt mũi mình đi. Tôi ân hận vì đã là một người chồng tệ bạc, một người cha có cũng như không, một cỗ máy kiếm tiền không hơn không kém.
Giờ đây tôi là một cái ví tiền khốn khiếp. [...]
Đừng trì hoãn, hãy theo đuổi giấc mơ của mình.
HẾT
(Lược dịch bởi sweet)
Man Reveals How Choosing Comfort in His 20s Led to a Terrible Life of Emptiness and Pain
Xin chào, tôi tên là John. Tôi dự tính viết bài này khá lâu rồi, nhưng nay mới viết. Tôi muốn được thoát khỏi gánh nặng sinh tồn này. Tôi, một nhân viên ngân hàng 46 tuổi và đã dành trọn cả cuộc đời của mình theo hướng hoàn toàn trái ngược với những gì tôi mong muốn. Tất cả hoài bão, đam mê, tất cả đã đi xa.
6 ngày một tuần. 26 năm. Tôi lặp đi lặp lại việc chọn cho mình con đường an toàn. Tôi đã thay đổi. Hôm nay, tôi phát hiện ra vợ mình đã ngoại tình 10 năm nay. Con trai tôi thờ ơ với tôi. Tôi chợt nhận ra rằng mình đã không tham dự tang lễ của cha mình chẳng vì cái lí do quái gì cả. Tôi không hoàn thành được cuốn tiểu thuyết bấy lâu nay ấp ủ. Tôi không đi du lịch vòng quanh thế giới như mình đã mơ ước, không giúp đỡ những người vô gia cư. Tất cả những thứ mà tôi đã tin là mình sẽ làm được khi mình còn đôi mươi. Nếu tôi thời trẻ trâu gặp được tôi hôm nay, chắc nó sẽ đấm vào mặt tôi ngay.
Tôi 20, chỉ như mới hôm qua, mơ ước về việc thay đổi thế giới. Mọi người yêu tôi, tôi yêu mọi người. Tôi đã từng là một người sáng tạo, xông xáo, dám nghĩ dám làm, có phần mạo hiểm. Tôi có 2 giấc mơ: viết một cuốn sách và đi vòng quanh thế giới giúp người vô gia cư. Lúc đó, tôi đã hẹn hò với vợ hiện tại 4 năm. Tình yêu tuổi trẻ. Cô ấy yêu sự nhiệt huyết của tôi. [...]
Và bây giờ là niềm hối tiếc lớn nhất đời tôi. TÔi là con một, cần phải có cuộc sống vững chắc. Tôi cần một việc làm. TÔi đã suy nghĩ cái gì thế nhỉ? Làm thế nào mà tôi sống được nếu như tôi chỉ có làm, chứ không sống? Sau khi về nhà, tôi ăn tối, và chuẩn bị cho ngày làm việc tiếp theo. Chúa ơi, tôi thậm chí không nhớ nổi lần cuối tôi âu yếm vợ tôi là lúc nào. Vì thế khi tôi phát hiện ra việc vợ ngoại tình, tôi cũng chả cảm giác gì cả. Trống rỗng. Cô ấy nói tôi đã thay đổi. Tôi chẳng buồn hỏi về vấn đề li dị. Không hét lên, la lối, hay than khóc. Chẳng có gì cả.
Giờ đây, khi tôi viết những dòng này, tôi cảm thấy cay cay khóe mắt. Nhưng không phải vì vợ tôi lừa dối tôi. Mà vì tôi đã chết ở bên trong.
Cha tôi mất đi 10 năm trước. Tôi còn nhớ những lần mẹ gọi cho tôi, nói rằng ông đang bệnh nặng. Nhưng càng lúc tôi càng bận rộn, chuẩn bị cho đợt thăng chức. Tôi liên tục trì hoãn việc tới thăm ông, hy vọng là ông có thể cầm cự được. Ông qua đời, tôi thăng chức. Tôi đã không gặp ông 15 năm rồi. Khi ông mất, tôi tự nhủ thầm mình có nhìn mặt ông lần cuối hay không cũng không quan trọng. Dù sao người cũng đã chết rồi mà! Tôi đã suy nghĩ cái quái gì thế?! Tôi tự trao cho mình những lí lẽ, giải thích cho sự chậm trễ của mình. Tất cả dẫn tới một thứ duy nhất. Không là gì cả. Tôi lí giải rằng kinh tế vững chắc là quan trọng nhất. Giờ tôi biết rằng điều đó không đúng. Tôi hối hận vì mình đã không làm gì với sức xuân của mình. Tôi đã từng có. Đam mê. Tuổi trẻ. Nhưng tôi đã để cho công việc dắt mũi mình đi. Tôi ân hận vì đã là một người chồng tệ bạc, một người cha có cũng như không, một cỗ máy kiếm tiền không hơn không kém.
Giờ đây tôi là một cái ví tiền khốn khiếp. [...]
Đừng trì hoãn, hãy theo đuổi giấc mơ của mình.
HẾT
(Lược dịch bởi sweet)
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697