Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TA NGỒI NHẶT LẠI GIỌT MƯA...

19 trả lời, 3.113 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-05 20:04:45Huyền Băng>
Nhặt lại giọt mưa

*Ta ngồi nhặt những giọt mưa
Góp vào nỗi nhớ lưa thưa giọt buồn
Trời sầu mưa vẫn cứ tuôn
Người về ta ở khơi nguồn yêu đương
Ta ngồi nhặt những giọt thương
Rãi lên chiếc áo cho vương tơ tình
Người đi ta vẫn một mình
Đếm từng giọt nước vô tình rớt qua
Ta về...đường lại quá xa
Dẫu mưa ướt áo...Tình ta vẫn còn...

* PHẢI CHĂNG VÌ GHÉT NÊN MƯA...

Ừ về đi em, trời sắp mưa nửa đấy
Chỉ một ngày mà mưa đổ nhiều cơn
Có phải chăng mưa trút giận trút hờn
Mưa ngập lối mưa ghét mình biết mấy
Sau cơn mưa ấy không bao giờ gặp lại
Chuyện tình cờ theo ký ức cũng dần phai
Em và tôi gặp gỡ chỉ một ngày
Trời lại ghét, đổ cơn mưa cho mình xa mãi mãi...

MẶC TRỜI MƯA

*Trời mưa thì mặc trời mưa
Mưa cho ướt áo cho vừa lòng nhau
Lời thơ đã có từ lâu
Nay ta mới thấm được câu mưa buồn
Mưa như giòng lệ chợt tuôn
Mưa như giận dữ cuống cuồng trái tim
Chung quanh cảnh vắng người im
Chỉ còn giọt nước đang chìm dưới mưa
Ta về...Trời đã xế trưa
Dẫu mưa ướt áo ...Tình xưa vẫn đầy...

TÔI VẪN ĐỢI

Trời vẫn còn mưa tôi vẫn đợi
Nơi tình cờ ta gặp gỡ bên nhau
Gật đầu chào vài câu hỏi đổi trao
Rồi quay gót , chợt nhìn cho chợt nhớ
Trời vẫn còn mưa , tôi vẫn chờ
Trong màn mưa phủ bóng ai qua
Thầm mong rằng gặp lại một người xa
Tôi đã tới và nghĩ rằng em sẽ tới
Trời vẫn còn mưa , tôi vẫn đợi...

GIỌT MƯA ƠI

Gió lành lạnh trở mình trong khoảng vắng
Trời vào thu hiu hắt giọt mưa buồn
Thương cho người giọt lệ vẫn còn tuôn
Sầu một thuở vương vương niềm cay đắng
Mưa vẫn nói thì thào trong im lặng
Giọng u buồn như xoáy cả buồng tim
Giọt mưa ơi sao vẫn mãi đi tìm
Một nỗi nhớ , một nỗi thương , một khối tình ai đã tặng...

MƯA BUỒN...

Ta ngồi đó nhìn mưa buồn giăng mắc
Bật trong lòng tiếng gọi một người xa
Từng giọt mưa đang nhịp bước chân qua
Chân trời xám , cơn mưa buồn , sao trong lòng quay quắt...
Mưa vẫn rớt giọt mưa nghe réo rắt
Theo điệu buồn mưa hát đoạn tình ca
Như nhắc rằng người vẫn đợi cùng ta
Mưa khóc mãi cho đêm dài chôn dấu mặt...

SAO LẠI MƯA ?...

Trời sao lại đổ cơn mưa
Để cho nỗi nhớ ngày xưa trở về
Dưới mưa ai đã hẹn thề
Bây giờ mưa phủ bốn bề người ơi
Sao lòng ta thấy chơi vơi
Giọt mưa tình ái xa khơi ngàn trùng
Gió sao mang lại não nùng
Để mưa rơi giọt mịt mùng lối đi...

XIN MƯA

Sao không đợi đông về rồi nắng gắt
Cho tan đi cái lạnh buốt đất trời
Sao cứ đợi thu về héo hắt
Lá rũ buồn úa sắc vàng rơi
Xin mưa đợi ta có người dìu dắt,
Che lạnh vai hãy rắc giọt mưa sầu
Xin mưa đợi ta được người yêu dấu
Đi bên đời rồi hãy trổ mưa ngâu .

* NỖI GIẬN HỜN VU VƠ...

Ngồi thơ thẩn trông về phố vắng
Trời mưa buồn giăng mắc cả lối đi
Ghét làm sao giọt nước đọng bờ mi
Lòng bực tức thầm mong trời lại nắng
Trong khoãnh khắc không gian chừng im lặng
Tiếng rì rào mưa gõ nhẹ từng cơn
Lòng bỗng dưng tràn ngập nỗi giận hờn
Rồi trách móc , rồi nói lời cay đắng
Mưa chợt dứt , trời chợt trong , không gian như trầm lắng
Nỗi giận hờn tan biến giữa trời mơ
Chợt mĩm cười viết vội mấy vần thơ
Cho người đó , cuộc đời ai sẽ tặng...

Fly1tome


(HB đọc thơ thấy hay quá nên trang điểm cho nó một chút, fly1tome không phiền chứ?)
Huyền Băng
Đăng nhập để trả lời
0
Fly làm liên khúc à ,mye chỉ họa một khúc thôi


Ta về nhặt lại giọt mưa
Gởi vào kỷ niêm xa xưa nỗi buồn
Vì sao ngấn lệ rơi tuôn
Để giọt mưa nhỏ len buồn trong ta
Bây giờ biết nhặt sao ra
Giọt mưa thấm đất ,còn ta ngồi nhìn
Bây giờ chỉ có mỗi mình
Giọt thương giọt nhớ theo tình cách xa
Em về vớt ánh sao xa
Để anh nhặt lấy nhạt nhòa giọt mưa
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-05 16:24:08Tran Manh hung>
Xin vui lòng ghé trang "Thơ Đường Xướng+Hoạ "

TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI

Trân trọng kính mời xướng họa thơ.
Ngâm nga ngẫu hứng mấy vần thơ.
Mời người tri kỷ nâng ly rượu.
Kính bạn văn nhân trải tứ thơ.
Dệt ý, gieo vần câu đối khó.
Nâng tay, phóng bút kết duyên thơ
Bốn phương mặc khách và thi hữu.
Ngạo nghễ chung vui xướng họa thơ.

TMH Kính Mời


NGẠO NGHỄ XƯỚNG HỌA ĐƯỜNG THI

Kính mời xướng họa luật thơ Đường.
Cái thú thanh tao lắm kẻ thương.
Lựa chữ, chọn câu cùng rượu Đế.
Hạ vần, phóng bút mực còn vương.
Khởi đề thơ xướng đời mưa bão.
Đối ý họa lời kiếp gío sương.
Ngạo nghễ ngâm nga tình bạn hữu.
Say sưa xướng hoạ luật thơ đường.
TMH


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Gió Núi Mây Ngàn

Ta về nhặt lại giọt mưa
Đọng trên áo ấy mới vừa hôm qua
Mưa ơi mưa rơi thật là...
Trái nghoe trêu ghẹo đây mà phải không?

Mưa rơi ở tận trong lòng
Tay tôi ngắn với làm sao mà đành?
Thôi thì nhặt tháng ngày xinh
Riêng tôi đắp mộng ( bằng ) sợi tình mỏng manh

Leo lên núi hái trăng thanh
Lặn xuống biển vớt thẳm xanh của trời
Ta như một kẻ ngông đời
Cười nói với hợt hời trên môi

Sợi tình nửa mảnh mồ côi
Tìm hòai bóng dáng của người năm xưa
Người mà trong cơn mưa
Trao ta nồng ấm ngọt ngào lời yêu

Ôm mối tình cô liêu
Ta chất chứa mộng điu hiu võ vàng
Ta cùng gió núi mây ngàn
Phiêu du đến tận ngày tàng đêm hoang


5/11/2005
Đỗ Ngọc




Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
ANH VỀ

Ta về nhặt lại giọt mưa
Đọng trên hoa biếc thuở xưa chốn này
Nhớ từng cơn gió heo may
Rải nhẹ lên tóc lên vai của nàng
Gió lùa cái lạnh theo sang
Giọt mưa tí tách lay hàng hoa cao
Mưa rơi hoa rụng thủơ nào
Nắm tay ta khẽ thì thào dưới mưa
Nụ hôn em ,tôi say xưa
Bóng dừa e thẹn hạt mưa nặng dần
Ngỡ ngàng thiên lý tủi thân
Em tôi mê mẩn không cần điều chi
Bây giờ mưa vẫn thầm thì
Hàng cao trước gió vẫn y thuở nào
Nhưng mà ta đã xa nhau
Anh về góp nhặt thuở nào giọt mưa

Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-06 20:11:36Believe>
Nghe Mưa Ta Đếm Tuổi Mình

Giọt mưa ta nhặt ngày xưa
Chừ thành mây trắng trổ bông đồng đồng
Người ta tát cạn nước sông
Cánh đồng tôi héo tím lòng ngu ngơ

Qua đớn đau hết dại khờ
Xưa vụng về ngã nên giờ đặng khôn
Nhận ra thật giả thiệt hơn
Cánh hồng trơ trụi bướm vờn nữa chăng?

Vô tình ôm nỗi bâng khuâng
Mười hai bến nước sao lường đục trong?
Hoàng hôn rũ áo bên song
Nặng lòng buông một lời than với đời

Chừ ngồi nhặt hạt mưa rơi
Xuân thì con gái cùng người ra đi
Tuổi mình đếm được mấy khi?
Nghe mưa ta đếm tuổi mình...ngày xưa !


6/11/2005
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
ANH VỀ NHĂT KỶ NIÊM XƯA

Anh về hương lúa nô đùa
Suối reo tí tách khi mùa mưa sang
Ngoài trời én liệng đôi hàng
Mơ về kỷ niệm khi đang tuổi hồng

Thả hồn lơ lửng dòng sông
Tuổi thơ mơ mộng cánh hồng trong mơ
Anh về góp nhặt vần thơ
Gói vào giấy mỏng tuổi thơ của mình

Anh về tia nắng lung linh
Nụ hoa đua nở ru tình trong mơ
Anh về hoa lá thẩn thờ
Muôn loài vang hát câu ca đón chào

Anh về nhặt giọt mưa nao
Tìm vể kỷ niệm thuở nào dịu êm
Mây bay gió thổi êm đềm
Nơi ta vỗ giấc dịu êm cuộc tình




Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
Hu hu Lục Bát anh ơi
Gì mà như được khơi nguồn thế kia?
Điệu này chắc Ngọc ra lìa
Hỗng dám bén mảng chầu rìa với anh [:(]


Hồn Đơn

Mưa tuông sóng lệ chòng chành
Sấm giông chớp giật nỡ đành chia đôi
Con tim người lẫn tim tôi
Đi về hai phía mồ côi mịt mùng

Quan san gió rít phong sương
Lạnh hồn cô lữ đêm trường nhói đau
Hay là người ở phương nao
Yên bề gia thất thắm màu duyên tơ?

Phương nào có kẻ thẫn thờ
Ôm khung trời mộng dệt thơ dệt sầu
Em thân gái bể dâu
Ngậm cay ngậm đắng nát nhàu hồn đơn


7/11/2005
Đỗ Ngọc



Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
XAO XUYẾN

Ngòai kia sương gió chập chờn

Ai phương trời ấy cô đơn lắm à

Thì em số phận như ta

ta như là chiếc thuyền xa bến rồi

Kỷ niệm ôm lấy vậy thôi

Thơ ca thi phú để rồi vấn vương

Lời thơ thả giữa đêm trường

Cô liêu lũ khách lời thương kết vần

Sóng tình ru mộng lâng lâng

Sáng ra hiu quạnh chưa lần yêu đương

Quan sang cát bụi tình trường

Thương ai gãy gánh giữa đường người ơi
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẾM LẠI GIỌT MƯA...
Đêm nay đếm lại những giọt mưa
Để buồn để nhớ chuyện ngày xưa
Rão bước chân trên đường phố vắng
Hình như còn lại giọt lưa thưa
Khoãnh khắc quanh ta chừng im lặng
Chỉ còn khe khẽ lá đong đưa
Nhè nhẹ đưa tay ra mừng đón
Giọt nước sau cùng , giọt tiễn đưa...
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa rơi lã chã ngoài hiên
Để em đứng đó sầu riêng một mình
Anh về ôm mối tơ tình
Ngoài hiên mưa vẫn vô tình rơi rơi
ngocngoc
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: ngocngoc

Mưa rơi lã chã ngoài hiên
Để em đứng đó sầu riêng một mình
Anh về ôm mối tơ tình
Ngoài hiên mưa vẫn vô tình rơi rơi

Mưa rơi rơi rất vô tình
Mưa rơi xuống đất giật mình lặng thinh
Chỉ vì ai lỡ vô tình
Để tôi phải đứng một mình nơi đây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-10 02:42:50fly1tome>
NỖI LÒNG CỦA MƯA...
Mưa rơi , rơi suốt đêm dài
Hòa theo lời gió u hoài tiếng than
Nhịp buồn vẫn gõ miên man
Như người cô lữ lang thang một đời
Mưa bay cho kín chân trời
Nỗi lòng như trút , cho mờ dáng ai
Buồn vui nào biết nào hay
Lặng nhìn giọt nước tỉnh say cuộc tình...
Đăng nhập để trả lời
0


NỖI LÒNG CỦA AI

Giọt mưa rơi mãi không thôi

Mây đen bao phủ hết rồi nắng ơi

Ầm vang sấm nổ lưng trời

Mưa như mắc cửi giữa trời bủa ngang

Giọt mưa khóe lệ hai hàng

Hay là giọt đắng mình mang trong lòng

Mưa về ôm nỗi nhớ mong

Lệ dâng khóe mắt nỗi lòng xót xa

Nhìn mưa mà nhớ người ta

Mưa như trút nước còn ta trút lòng
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
Chấm chấm thang!

Ta ngồi nhặt lại những giọt mưa
Trả hết cho nhau...chút duyên thừa
Không gian lặng lẽ, người trầm mặc
Âm thầm lạc lõng giữa sao thưa

Nhớ nhung đứt quãng..còn ko nữa?!
Tôi về tìm lại kỉ niệm xưa
Trăng soi đầy bóng con đường cũ
Một mình ngồi đếm..những giọt mưa!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn Mưa Vụng Về
-Trường Phi Bảo-

Có cơn mưa rất vụng về
Cho một người chẳng hề vơi nổi buồn
Xá gì mấy giọt yêu thương
Rớt trên vai ấy thấm vương chút tình
Người dưng mai phải xa mình
Biết nói gì...? chỉ lặng thinh mà sầu
Đục trong con nước nông sâu
Thì thôi người cứ đi cầu công danh
Trời không mưa sao ướt quanh
Tâm hồn tôi, mắt long lanh vỡ òa
Vụng về mới để người qua
Trái tim tôi vốn thiệt thà ngây thơ
Mang cơn mưa tới bất ngờ
Người đi xa chỉ giấc mơ trở về

Tôi ngồi vá lại câu thề
Nhặt đôi giọt nhớ, lê thê giọt chờ

11-11-2005
Đăng nhập để trả lời
0

Chấm Chấm hỏi????

Sao trời cứ mãi mưa rơi
để ai phải đếm mưa trời thế kia
Giọt thương giọt nhớ tràn về
đếm cho nỗi nhớ mãi về trong ta
Giọt mưa rồi sẽ đi qua
Tôi về tôi đếm lá đa nhớ người

Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Believe

Gió Núi Mây Ngàn

Ta về nhặt lại giọt mưa
Đọng trên áo ấy mới vừa hôm qua
Mưa ơi mưa rơi thật là...
Trái nghoe trêu ghẹo đây mà phải không?

Mưa rơi ở tận trong lòng
Tay tôi ngắn với làm sao mà đành?
Thôi thì nhặt tháng ngày xinh
Riêng tôi đắp mộng ( bằng ) sợi tình mỏng manh

Leo lên núi hái trăng thanh
Lặn xuống biển vớt thẳm xanh của trời
Ta như một kẻ ngông đời
Cười nói với hợt hời trên môi

Sợi tình nửa mảnh mồ côi
Tìm hòai bóng dáng của người năm xưa

Ta cùng gió núi mây ngàn
Phiêu du đến tận ngày tàng đêm hoang


5/11/2005
Đỗ Ngọc




Chút giọt mưa buồn ngày chia ly bên bờ nuóc mắt, gợi trầm tư về khóc cõi hồng ân...
Nên giọt mưa buồn hôm nay dù muốn nhặt lại, cũng là nụ mưa mong manh đã xa lắm rồi, xa lắm...như bước thời gian ngút ngàn những chân trời viễn mộng không tên...
Cho họa lại một đôi dòng, có phiền, xin hãy nói cho biết!


Đêm ngồi ngắm những cộng mưa
Giăng mềm lá đêm
Ở một chốn xa xôi nào,
mưa có rơi,
in mặt vào khung kính,
dòng dòng tiễn biệt lá thu?

Em xa ướt những khoảng trời
Mưa choàng kí ức bời bời niềm đau
Ta ôm chặt những đêm sâu
Khóc hoang hoải cho ngày đầu vỡ tan.

Năm năm gió ướm cành lan
Năm năm chia biệt khôn hàn ngõ tim
Năm năm khắp chốn nổi chìm
Thời gian có thức lòng niêm kín lòng...
Mùa xanh đuễnh đãng long đong
Lệ phai đã khuất ngàn vòng gieo neo...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-11 20:17:36tronglai>
Ai ngồi nhặt những giọt mưa
Ghép nên nổi nhớ ngày xưa , chuyện tình
Người đi, người có nhớ mình?
Nhớ trời mưa đổ vô tình ướt ai?
Giọt mưa đẫm sợi tóc mai
nên chi có kẻ vẩn hoài nhặt mưa
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NHỚ VÌ MƯA...
Ngày xưa đi dưới cơn mưa
Âm thầm không nói lưa thưa giọt sầu
Nhìn trong đôi mắt ai sâu
Lòng ta chợt thấy mưa ngâu nên buồn
Bên ngoài mưa vẫn còn tuôn
Làm cho ướt đẩm bao nguồn nhớ thương
Ta ngồi đếm những vấn vương
Mờ trong giọt nước màn sương hững hờ...
Đăng nhập để trả lời
0