Lẽ Đương Nhiên
Mỗi vật thể thượng đế sinh ra
Đều có nét riêng chẳng ai giống nhau cả
Duy chỉ một điều con người khác xa cỏ, cây, sỏi, đá...
Chính là tâm hồn đồng điệu trước tình yêu
Thương, yêu, ghét, nhớ...
chỉ bấy nhiêu!
Mà hàng vạn bài thơ đều luôn vận dụng
Tứ, ý thơ mỗi người tùy cảm hứng
Theo tâm hồn buông thả những mộng mơ...
Tình tôi đam mê...
dẫu cho ai đó hững hờ
Vác túi thơ ngao du ngày tháng
Suối tình yêu cuả tôi miên man và lãng mạn
Tránh sao đừng va chạm chữ với nhau
Thật là huyền diễm nhiệm mầu
Khi trải câu vần tâm tư thấy nhẹ nhỏm
Những dỗi hờn, nhớ nhung, thấp thỏm
Đều biến tan theo mây khói trời cao
Thơ tôi viết cho ai?
...ai biết đâu nào!
Chỉ người đó mới thật lòng hiểu sâu và rung cảm
Biết được rằng tôi đang vui hay sầu thảm
Mà lời thơ buồn thường chạm ý
lẽ đương nhiên...!
Sương Anh
DV ui... lâu lắm mới đươc thư thả đi dạo vườn thơ... dừng bước lưu lại đôi dòng, chắc DV hỏng phiền đâu há[sm=1.gif]
Mỗi vật thể thượng đế sinh ra
Đều có nét riêng chẳng ai giống nhau cả
Duy chỉ một điều con người khác xa cỏ, cây, sỏi, đá...
Chính là tâm hồn đồng điệu trước tình yêu
Thương, yêu, ghét, nhớ...
chỉ bấy nhiêu!
Mà hàng vạn bài thơ đều luôn vận dụng
Tứ, ý thơ mỗi người tùy cảm hứng
Theo tâm hồn buông thả những mộng mơ...
Tình tôi đam mê...
dẫu cho ai đó hững hờ
Vác túi thơ ngao du ngày tháng
Suối tình yêu cuả tôi miên man và lãng mạn
Tránh sao đừng va chạm chữ với nhau
Thật là huyền diễm nhiệm mầu
Khi trải câu vần tâm tư thấy nhẹ nhỏm
Những dỗi hờn, nhớ nhung, thấp thỏm
Đều biến tan theo mây khói trời cao
Thơ tôi viết cho ai?
...ai biết đâu nào!
Chỉ người đó mới thật lòng hiểu sâu và rung cảm
Biết được rằng tôi đang vui hay sầu thảm
Mà lời thơ buồn thường chạm ý
lẽ đương nhiên...!
Sương Anh
DV ui... lâu lắm mới đươc thư thả đi dạo vườn thơ... dừng bước lưu lại đôi dòng, chắc DV hỏng phiền đâu há[sm=1.gif]