ĐẾM MÙA THỜI GIAN
***
Chim xa tổ ngày đêm vang tiếng gọi
Thời gian đi trở sắc lá trên cành
Xa đường về chợt nhớ đến bóng anh
Em khẽ gọi xuân về quanh mái nhỏ
Khi thu về buông rèm che kín ngõ
Rả rích đêm mưa giai điệu nhạc lòng
Phố vắng người dĩ vãng đếm chờ mong
Em xoả tóc bóng tình yêu mãi gọi
Như lá vàng xa cành về với cội
Tình chớm nồng một phút đã phân ly
Dặm đường quen em chẳng nuối tiếc gì...
Bờ ngăn cách đến nhau qua tiềm thức !
Đêm tối mông lung ngày dài quạnh quẽ
Ray rứt buồn giam mãi cảnh song the
Niềm vui gượng đến rồi mau vụt biến
Bóng chiều tà sông nước chảy miên man
Ai sui chi hoa nở để rồi tàn ?
Đời cách biệt chân trời xa bóng nhạn
Trong phút say hương bướm vờn hoa lạ
Lúc giật mình nay vỗ cánh bay cao
Anh lung linh rực rỡ sắc hoa đào
Em vẫn mãi nàng cỏ may ấm dạ...
Bốn mùa trôi khi đông về mọi ngã
Rợp trời quê vi vút gió heo mây
Em ngồi đây cô độc bóng mai gầy
Trang giấy trắng thơ đề ngâm khe khẽ...
Tặng ai một vần thơ
Cô tịch chỉ mong chờ
Xuân về sao hờ hững
Nhị hoa khép hờ ơ...
MacDung