<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.09.2014 20:53:52 bởi nguyễn thế duyên>
Tiếc!
Chẳng tiếc tiền chỉ tiếc những vần thơ
Từng run rảy trong tâm hồn thằng ngốc
Ta bỗng nghe tiếng vầng trăng bật khóc
Khi bị xẻ đôi vì một kẻ vô loài (1)
Niềm tin ở con người!
Chút nhỏ nhoi cuối cùng vỡ nát
Chàng hoàng tử hôm nay chân đất.
Bạch tuyết chết rồi_ Đắng ngắt một vần thơ.
Ta cười bâng quơ!
Nghĩ về đóa xương rồng trong khô cằn sa mạc
Bỗng nhận ra Mị Châu chính là người hạnh phúc
Hoạn nạn vẫn bên nhau
Giếng Ngọc!
Làm ánh lên lóng lánh ngọc trai đen
Thả nửa vầng trăng trả lại bầu trời.
Giải thoát!
Ngước mắt nhìn lên!
Ô kìa vầng trăng khuyết.
Đêm trung thu tiếng trống ếch rập rình
Hà nội 18/9/2014
Hai giờ sáng
(1) vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường
Kiều
Trách cụ Nguyễn du sao không dành câu này cho Từ Hải hay Kim Trọng mà lại viết một câu thơ hay đến vậy, một tình cảm sâu sắc đến vậy cho thúc sinh. Hay Kiều cũng bị lừa?
Chẳng tiếc tiền chỉ tiếc những vần thơ
Từng run rảy trong tâm hồn thằng ngốc
Ta bỗng nghe tiếng vầng trăng bật khóc
Khi bị xẻ đôi vì một kẻ vô loài (1)
Niềm tin ở con người!
Chút nhỏ nhoi cuối cùng vỡ nát
Chàng hoàng tử hôm nay chân đất.
Bạch tuyết chết rồi_ Đắng ngắt một vần thơ.
Ta cười bâng quơ!
Nghĩ về đóa xương rồng trong khô cằn sa mạc
Bỗng nhận ra Mị Châu chính là người hạnh phúc
Hoạn nạn vẫn bên nhau
Giếng Ngọc!
Làm ánh lên lóng lánh ngọc trai đen
Thả nửa vầng trăng trả lại bầu trời.
Giải thoát!
Ngước mắt nhìn lên!
Ô kìa vầng trăng khuyết.
Đêm trung thu tiếng trống ếch rập rình
Hà nội 18/9/2014
Hai giờ sáng
(1) vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường
Kiều
Trách cụ Nguyễn du sao không dành câu này cho Từ Hải hay Kim Trọng mà lại viết một câu thơ hay đến vậy, một tình cảm sâu sắc đến vậy cho thúc sinh. Hay Kiều cũng bị lừa?