CHƯƠNG 1
NHỮNG VẾT CẠY PHÁ
Chiếc xe du lịch êm ái phóng nhanh trên xa lộ Biên Hòa. Xe gồm ba người : Tài xế Hớn ngồi băng trước, băng sau là ông bà thầu khoán Lê Dũng. Họ vừa từ Đà Lạt về sau bốn ngày nghỉ mát.
Cùng đi với họ có cô con gái độc nhất. Vì bận một áp phe quan trọng nên ông bà phải về trước, để cô gái ở lại thêm ít hôm. Sau mùa thi trông cô ta mất sức nhiều. Ông bà Lê Dũng nghĩ rằng không khí mát mẻ của Đà Lạt rất tốt để dưỡng sức cho niên học sắp tới.
Khi xe đến một ngã quẹo, nơi đó tấm bảng chỉ đường to tướng dựng lên ghi hai chữ <<Biên Hòa>> và mũi tên phía dưới. Tài xế Hớn giảm tốc lực, quay về phía sau nói:
- Thưa ông chủ, chúng ta về nhà trước hay vào luôn Sài Gòn đi công việc?
Ông Lê Dũng trả lời:
- Anh cho tôi về nhà đi. Đường xa mỏi mệt quá. Công việc đó để chiều sẽ hay. Giờ phải đánh một giấc cho khỏe.
Quay sang bà Lê Dũng, ông hỏi:
- Bà có cần vào Sài Gòn sắm đồ không. Nếu cần chúng ta đi ngay.
- Thôi để khi khác. Hôm nay trông ông có vẻ mệt dữ đó.
Ông ta bật cười khẽ:
- Ừ! Đi đường xa bao giờ cũng mệt.
Xe từ từ rẽ sang con đường đất đỏ gồ ghề và bụi bặm. Được một khoảng lại quẹo phải, tiến vào một con đường khác hẹp hơn, hai bên toàn cây ăn trái. Ngôi biệt thự xây theo lối cổ của ông bà Lê Dũng xuất hiện về phía cuối con đường, xung quanh um tùm những cây cối.
Nơi đây, tuy có xa chợ Biên Hòa nhưng mát mẻ và yên tĩnh. Trong khoảng hơn trăm thước không có một căn nhà nào khác. Do đó, giữa rừng cây rậm rạp, ngôi biệt thự màu trắng hiện ra như một ốc đảo cô đơn giữa lòng sa mạc hoang vu. Nó lạc lõng và bơ vơ theo năm tháng.
Tài xế Hớn cho xe dừng lại trước cổng, anh ta mở cửa xe bước ra, đẩy hai cánh cổng nặng nề bằng sắt treo một tấm bảng nhỏ ghi dòng chữ <<Biệt thự Mỹ Hà>>, tên cô con gái độc nhất của ông bà Lê Dũng. Nhà không còn một ai khác để ra mở cổng, do đó tài xế phải làm công việc này. Quanh năm suốt tháng, ngôi biệt thự chỉ gồm bốn người: Ông bà chủ, cô con gái và tài xế Hớn.
Xe tiến vào biệt thự bằng con đường trải sỏi băng qua một vườn hoa nhỏ. Ông bà Lê Dũng bước ra khỏi xe đi dạo quanh nhà, một thói quen của họ mỗi khi đi xa về. Riêng tài xế Hớn cho xe vào garage ở cuối sân.
Bỗng ông Lê Dũng đứng khựng lại. Mắt ông chăm chú ngó về phía trước, môi ông lắp bắp như vừa khám phá ra một sự việc quan trọng. Ông kêu to:
- Nhìn kìa... Bà nhìn xem...
Bà Lê Dũng nghe tiếng kêu hốt hoảng của ông vội quay lại. Mặt bà tái xanh: Theo hướng tay chỉ của ông, bà nhận ra vết cạy phá nơi cửa ngang hông nhà. Có người đã cạy cửa vào nhà trong lúc ông bà ở Đà Lạt. Nhưng họ vào nhà làm gì? Bọn bất lương chăng?
Cánh cửa không còn khóa mở tung ra sau cú đá của ông Lê Dũng. Bên trong bày ra một cảnh tượng làm ông bà thốt lên:
- Trời ơi!
Sàn nhà bị bọn gian nạy gạch lên và đào xới như tìm kiếm một vật gì. Vết đào xới này chứng tỏ bọn chúng thực hiện cách đây không lâu. Đất chưa khô hẳn, hãy còn ẩm ướt. Ông Lê dũng dự đoán:
- Có lẽ sàn nhà bị đào hồi tối này.
Lúc đó tài xế Hớn từ ngoài nhà xe tất tả chạy vào. Anh ta cũng vừa chứng kiến những sự kiện lạ. Anh ta nói:
- Ông chủ... Ông chủ... cửa nhà xe bị ai mở sẵn tự lúc nào.
Ông Lê Dũng hỏi:
- Anh thấy có mất mát món gì không?
Bà Lê Dũng nói chen vào:
- Ông hỏi kỳ cục không? Bọn trộm vào nhà xe để lấy gì? Ngoài ấy đâu có món nào quý giá. Chỉ toàn sắt vụn mà thôi. Nếu bọn chúng muốn trộm thì phải vào nhà trước mới phải.
Nói tới đây bà mới sực nhớ rằng, từ nãy đến giờ chưa kiểm điểm xem bọn trộm đã lấy những gì. Bà vội bỏ lên nhà trước sục sạo khắp các gian phòng.
Còn lại hai người đàn ông đứng sững trước vết đào xới giữa nhà. Ông Lê Dũng lặp lại câu hỏi vừa rồi:
- Thế nào? Mất món gì ngoài nhà xe?
- Thưa, mọi vật còn y nguyên, chỉ trừ...
Ông Lê Dũng sốt ruột hỏi:
- Chỉ trừ món gì?
- ... hai chiếc xẻng để ở đống sắt vụn.
Liền đó hai người nhìn lại dưới chân mình. Hai chiếc xẻng bị vất nằm lăn lóc trên sàn nhà giữa đám gạch đất ngổn ngang. Như vậy bọn gian đã vào nhà xe để lấy xẻng mang vào đây.
Bà Lê Dũng sau khi kiểm điểm đồ đạc trong nhà xong trở xuống. Ông Lê Dũng hỏi vợ ngay:
- Mất những món nào?
- Không mất gì cả, lạ quá. Tôi lục soát thật cẩn thận, vẫn không thấy một món nào bị bòn gian mang đi.
- Trên lầu?
- Cũng thế. Mọi vật vẫn ở vị trí y như lúc chúng ta ra đi.
Ông Lê Dũng nhức đầu với những biến cố xảy ra dồn dập. Trước hết là vết cạy phá nơi cửa nhà ngang. Điều này chứng tỏ bọn gian đã dùng lối đó để xâm nhập vào nhà. Sau đó, một lỗ hổng đào xới dưới nền nhà. Bọn chúng tìm vật gì đến độ phải dùng xẻng đào tung lên? Cửa nhà xe bị mở chứ không bị cạy. Bọn gian có thể dùng chìa khóa giả mở cửa nhà ngang? Ồ! Rắc rối thật. Và điều khó hiểu cuối cùng là bọn chúng chỉ vào nhà để đào xới, ngoài ra không lấy một món quý giá nào.
Bao câu hỏi xoáy trong đầu óc khiến ông bối rối. Đột nhiên một sự kiện lạ lùng trong đó làm ông lóe lên một mối nghi ngờ. Ông đã nghi ngờ ai và tại sao? Điều này ông giữ bí mật để âm thầm tìm ra nội vụ. Hiện giờ ông tin tưởng rằng mình sẽ thành công và sớm tóm cổ được bọn gian đem ra trước pháp luật.
***
- Xin chào ông Thanh tra.
Ông Lê Dũng ra tận cổng đón viên Thanh tra Cảnh sát phái đến để điều tra nội vụ.
Viên Thanh tra là một người dong dõng cao với hàng ria mép cong vút. Ông bước xuống xe và bắt tay gia chủ. Dưới con mắt nhà nghề, ông nhìn sơ qua quang cảnh ngôi biệt thự để tìm thêm những yếu tố khác giúp ích cho cuộc điều tra. Ông vui vẻ hỏi:
- Ông không sờ mó nhiều vào đồ đạc trong nhà chứ?
- Vâng, theo đúng như lời chỉ dẫn của ông trong điện thoại, tôi đã ra lệnh cho người nhà không được đụng đến sợ gây thêm phiền toái cho việc truy tầm dấu tay.
- Ồ! Phải đấy. Tôi xin cảm ơn ông về sự thông cảm với nỗi khó khăn của nghề nghiệp chúng tôi. Bây giờ, chúng ta có thể vào nhà.
- Xin mời ông.
Vào đến bên trong, Thanh tra cho đám nhân viên tháp tùng lấy dấu tay vài vật nghi ngờ thủ phạm vô tình đụng đến. Theo sự chỉ dẫn của chủ nhà, ông đến quan sát thật kỹ dấu cạy phá nơi cửa ra vào nhà ngang. Mày ông nhíu lại ra chiều suy nghĩ. Ông nói:
- Bọn gian đã dùng kềm và tournevis để phá cửa vào.
Ông Lê Dũng ngạc nhiên:
- Chúng dùng kềm và cây vít?
- Phải. Điều này dễ nhận thấy vì dấu vết răng chiếc kềm hằn sâu vào gỗ. Ngoài ra cây vít dùng để nạy chốt khóa cũng lưu lại một lỗ khá sâu. Theo kinh nghiệm của tôi, đây là một loại kềm và vít đặc biệt chế tạo tại India. Điều này có lẽ về sau phải nhờ đến ông giúp đỡ.
Viên phụ tá ghi chép những nhận xét vào cuốn sổ tay nhỏ. Thêm vào đó ông ta dùng máy ảnh chụp lại nơi cạy phá.
Đứng bên lỗ hổng do bọn gian đào giữa nhà, viên thanh tra nhận xét cẩn thận hai chiếc xẻng và cho người đến lấy dấu tay. Ông lưu ý đến đặc tính loại đất và sự ẩm ướt của nó. Ra đến nhà xe, ông để ý đến yếu tố bọn gian dùng chìa khóa giả. Ông hỏi gia chủ:
- Ông bà đi nghỉ mát độ bao nhiêu hôm?
- Chúng tôi bỏ nhà trống suốt bốn ngày ở Đà Lạt!
- Chìa khóa nhà xe do ông bà giữ?
- Không. Chìa khóa được giao cho tài xế Hớn để tiện cho xe vào ra.
NHỮNG VẾT CẠY PHÁ
Chiếc xe du lịch êm ái phóng nhanh trên xa lộ Biên Hòa. Xe gồm ba người : Tài xế Hớn ngồi băng trước, băng sau là ông bà thầu khoán Lê Dũng. Họ vừa từ Đà Lạt về sau bốn ngày nghỉ mát.
Cùng đi với họ có cô con gái độc nhất. Vì bận một áp phe quan trọng nên ông bà phải về trước, để cô gái ở lại thêm ít hôm. Sau mùa thi trông cô ta mất sức nhiều. Ông bà Lê Dũng nghĩ rằng không khí mát mẻ của Đà Lạt rất tốt để dưỡng sức cho niên học sắp tới.
Khi xe đến một ngã quẹo, nơi đó tấm bảng chỉ đường to tướng dựng lên ghi hai chữ <<Biên Hòa>> và mũi tên phía dưới. Tài xế Hớn giảm tốc lực, quay về phía sau nói:
- Thưa ông chủ, chúng ta về nhà trước hay vào luôn Sài Gòn đi công việc?
Ông Lê Dũng trả lời:
- Anh cho tôi về nhà đi. Đường xa mỏi mệt quá. Công việc đó để chiều sẽ hay. Giờ phải đánh một giấc cho khỏe.
Quay sang bà Lê Dũng, ông hỏi:
- Bà có cần vào Sài Gòn sắm đồ không. Nếu cần chúng ta đi ngay.
- Thôi để khi khác. Hôm nay trông ông có vẻ mệt dữ đó.
Ông ta bật cười khẽ:
- Ừ! Đi đường xa bao giờ cũng mệt.
Xe từ từ rẽ sang con đường đất đỏ gồ ghề và bụi bặm. Được một khoảng lại quẹo phải, tiến vào một con đường khác hẹp hơn, hai bên toàn cây ăn trái. Ngôi biệt thự xây theo lối cổ của ông bà Lê Dũng xuất hiện về phía cuối con đường, xung quanh um tùm những cây cối.
Nơi đây, tuy có xa chợ Biên Hòa nhưng mát mẻ và yên tĩnh. Trong khoảng hơn trăm thước không có một căn nhà nào khác. Do đó, giữa rừng cây rậm rạp, ngôi biệt thự màu trắng hiện ra như một ốc đảo cô đơn giữa lòng sa mạc hoang vu. Nó lạc lõng và bơ vơ theo năm tháng.
Tài xế Hớn cho xe dừng lại trước cổng, anh ta mở cửa xe bước ra, đẩy hai cánh cổng nặng nề bằng sắt treo một tấm bảng nhỏ ghi dòng chữ <<Biệt thự Mỹ Hà>>, tên cô con gái độc nhất của ông bà Lê Dũng. Nhà không còn một ai khác để ra mở cổng, do đó tài xế phải làm công việc này. Quanh năm suốt tháng, ngôi biệt thự chỉ gồm bốn người: Ông bà chủ, cô con gái và tài xế Hớn.
Xe tiến vào biệt thự bằng con đường trải sỏi băng qua một vườn hoa nhỏ. Ông bà Lê Dũng bước ra khỏi xe đi dạo quanh nhà, một thói quen của họ mỗi khi đi xa về. Riêng tài xế Hớn cho xe vào garage ở cuối sân.
Bỗng ông Lê Dũng đứng khựng lại. Mắt ông chăm chú ngó về phía trước, môi ông lắp bắp như vừa khám phá ra một sự việc quan trọng. Ông kêu to:
- Nhìn kìa... Bà nhìn xem...
Bà Lê Dũng nghe tiếng kêu hốt hoảng của ông vội quay lại. Mặt bà tái xanh: Theo hướng tay chỉ của ông, bà nhận ra vết cạy phá nơi cửa ngang hông nhà. Có người đã cạy cửa vào nhà trong lúc ông bà ở Đà Lạt. Nhưng họ vào nhà làm gì? Bọn bất lương chăng?
Cánh cửa không còn khóa mở tung ra sau cú đá của ông Lê Dũng. Bên trong bày ra một cảnh tượng làm ông bà thốt lên:
- Trời ơi!
Sàn nhà bị bọn gian nạy gạch lên và đào xới như tìm kiếm một vật gì. Vết đào xới này chứng tỏ bọn chúng thực hiện cách đây không lâu. Đất chưa khô hẳn, hãy còn ẩm ướt. Ông Lê dũng dự đoán:
- Có lẽ sàn nhà bị đào hồi tối này.
Lúc đó tài xế Hớn từ ngoài nhà xe tất tả chạy vào. Anh ta cũng vừa chứng kiến những sự kiện lạ. Anh ta nói:
- Ông chủ... Ông chủ... cửa nhà xe bị ai mở sẵn tự lúc nào.
Ông Lê Dũng hỏi:
- Anh thấy có mất mát món gì không?
Bà Lê Dũng nói chen vào:
- Ông hỏi kỳ cục không? Bọn trộm vào nhà xe để lấy gì? Ngoài ấy đâu có món nào quý giá. Chỉ toàn sắt vụn mà thôi. Nếu bọn chúng muốn trộm thì phải vào nhà trước mới phải.
Nói tới đây bà mới sực nhớ rằng, từ nãy đến giờ chưa kiểm điểm xem bọn trộm đã lấy những gì. Bà vội bỏ lên nhà trước sục sạo khắp các gian phòng.
Còn lại hai người đàn ông đứng sững trước vết đào xới giữa nhà. Ông Lê Dũng lặp lại câu hỏi vừa rồi:
- Thế nào? Mất món gì ngoài nhà xe?
- Thưa, mọi vật còn y nguyên, chỉ trừ...
Ông Lê Dũng sốt ruột hỏi:
- Chỉ trừ món gì?
- ... hai chiếc xẻng để ở đống sắt vụn.
Liền đó hai người nhìn lại dưới chân mình. Hai chiếc xẻng bị vất nằm lăn lóc trên sàn nhà giữa đám gạch đất ngổn ngang. Như vậy bọn gian đã vào nhà xe để lấy xẻng mang vào đây.
Bà Lê Dũng sau khi kiểm điểm đồ đạc trong nhà xong trở xuống. Ông Lê Dũng hỏi vợ ngay:
- Mất những món nào?
- Không mất gì cả, lạ quá. Tôi lục soát thật cẩn thận, vẫn không thấy một món nào bị bòn gian mang đi.
- Trên lầu?
- Cũng thế. Mọi vật vẫn ở vị trí y như lúc chúng ta ra đi.
Ông Lê Dũng nhức đầu với những biến cố xảy ra dồn dập. Trước hết là vết cạy phá nơi cửa nhà ngang. Điều này chứng tỏ bọn gian đã dùng lối đó để xâm nhập vào nhà. Sau đó, một lỗ hổng đào xới dưới nền nhà. Bọn chúng tìm vật gì đến độ phải dùng xẻng đào tung lên? Cửa nhà xe bị mở chứ không bị cạy. Bọn gian có thể dùng chìa khóa giả mở cửa nhà ngang? Ồ! Rắc rối thật. Và điều khó hiểu cuối cùng là bọn chúng chỉ vào nhà để đào xới, ngoài ra không lấy một món quý giá nào.
Bao câu hỏi xoáy trong đầu óc khiến ông bối rối. Đột nhiên một sự kiện lạ lùng trong đó làm ông lóe lên một mối nghi ngờ. Ông đã nghi ngờ ai và tại sao? Điều này ông giữ bí mật để âm thầm tìm ra nội vụ. Hiện giờ ông tin tưởng rằng mình sẽ thành công và sớm tóm cổ được bọn gian đem ra trước pháp luật.
***
- Xin chào ông Thanh tra.
Ông Lê Dũng ra tận cổng đón viên Thanh tra Cảnh sát phái đến để điều tra nội vụ.
Viên Thanh tra là một người dong dõng cao với hàng ria mép cong vút. Ông bước xuống xe và bắt tay gia chủ. Dưới con mắt nhà nghề, ông nhìn sơ qua quang cảnh ngôi biệt thự để tìm thêm những yếu tố khác giúp ích cho cuộc điều tra. Ông vui vẻ hỏi:
- Ông không sờ mó nhiều vào đồ đạc trong nhà chứ?
- Vâng, theo đúng như lời chỉ dẫn của ông trong điện thoại, tôi đã ra lệnh cho người nhà không được đụng đến sợ gây thêm phiền toái cho việc truy tầm dấu tay.
- Ồ! Phải đấy. Tôi xin cảm ơn ông về sự thông cảm với nỗi khó khăn của nghề nghiệp chúng tôi. Bây giờ, chúng ta có thể vào nhà.
- Xin mời ông.
Vào đến bên trong, Thanh tra cho đám nhân viên tháp tùng lấy dấu tay vài vật nghi ngờ thủ phạm vô tình đụng đến. Theo sự chỉ dẫn của chủ nhà, ông đến quan sát thật kỹ dấu cạy phá nơi cửa ra vào nhà ngang. Mày ông nhíu lại ra chiều suy nghĩ. Ông nói:
- Bọn gian đã dùng kềm và tournevis để phá cửa vào.
Ông Lê Dũng ngạc nhiên:
- Chúng dùng kềm và cây vít?
- Phải. Điều này dễ nhận thấy vì dấu vết răng chiếc kềm hằn sâu vào gỗ. Ngoài ra cây vít dùng để nạy chốt khóa cũng lưu lại một lỗ khá sâu. Theo kinh nghiệm của tôi, đây là một loại kềm và vít đặc biệt chế tạo tại India. Điều này có lẽ về sau phải nhờ đến ông giúp đỡ.
Viên phụ tá ghi chép những nhận xét vào cuốn sổ tay nhỏ. Thêm vào đó ông ta dùng máy ảnh chụp lại nơi cạy phá.
Đứng bên lỗ hổng do bọn gian đào giữa nhà, viên thanh tra nhận xét cẩn thận hai chiếc xẻng và cho người đến lấy dấu tay. Ông lưu ý đến đặc tính loại đất và sự ẩm ướt của nó. Ra đến nhà xe, ông để ý đến yếu tố bọn gian dùng chìa khóa giả. Ông hỏi gia chủ:
- Ông bà đi nghỉ mát độ bao nhiêu hôm?
- Chúng tôi bỏ nhà trống suốt bốn ngày ở Đà Lạt!
- Chìa khóa nhà xe do ông bà giữ?
- Không. Chìa khóa được giao cho tài xế Hớn để tiện cho xe vào ra.