Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Đôi điều cảm nhận về bài thơ " Lòng mẹ " của Nguyễn Bính

2 trả lời, 185 lượt xem — Trang 1 / 1
Bản thân cái tựa đề của bài thơ, Nguyễn Bính đã muốn nói với độc giả về lòng mẹ, vậy ta hãy xem lòng mẹ ra sao :

Gái lớn, ai không phải lấy chồng,

Can gì mà khóc, nín đi không !

Nín đi mặc áo ra chào họ,

Rõ quý con tôi, các chị trông !



Ương ương dở dở quá đi thôi,

Cô có còn thương đến chúng tôi

Thì đứng lên naò, lau nước mắt

Mình cô làm khổ mấy mươi người ".


Mở đầu bài thơ là một câu trách mắng của nguời mẹ. Và cả trong hai khổ thơ naỳ, vừa là trách mắng vừa là lý luận rất chặt chẽ và thuyết phục của bà mẹ đối với cô con gái trong ngày cưới . Những câu trách mắng ấy, cho dù cô con gái có học hành tới bằng cấp cao siêu gì đi chăng nữa, trong cái xã hội nào cũng vậy, cũng không thể cãi lại đuợc bà .

Trong cái thời khắc mà cô con gái yêu của bà cần phải chuẩn bị trang phục cô dâu để từ giã nhà mẹ đẻ của mình mà đi lấy chồng . Và vì nhà trai đã đến đón dâu,đang chờ cô dâu ở nhà ngoaì,hàng trăm con mắt đang đổ dồn vào cửa buồng, trong khi cô dâu vẫn đang trong tình trạng đầu không chaỉ, tóc không quấn, áo quần không thay,vùng vằng, nửa muốn đi, nửa muốn ở, và khóc sướt mướt.

Ở vào tình huống rất khó khăn ấy, chỉ có bà mẹ, vâng, không thể là ai khác, bà đã phải vào cuộc. Chỉ vì cô khóc lóc nhiều quá, và nấn ná không muốn rời, nên bà đã phải cao giọng đối với cô, viện những lý do rất chính đáng để xoa dịu và làm cho cô phải tỉnh táo laị, làm cho cô phải ý thức được cái việc chùng chình của mình, đang làm khổ cho biết bao nhiêu người và nguy hại hơn cả là bà sợ rằng nhà trai sẽ phật ý, vì cô con dâu đã sớm bộc lộ sự khó baỏ,một điều sẽ gây những mặc cảm không tốt của họ nhà trai đối với cô con dâu tương lai khi về ở nhà chồng .
Bà nói thế naò ? Thì đây, trước hết bà nói rằng, lấy chồng là một quy luật xã hội tất yếu của những cô con gái đến tuổi trưởng thành, không khác gì những quy luật tất yếu khác, như việc sinh tử ở đời chẳng hạn, nên dù muốn hay không, các cô cũng khó lòng mà né tránh được cái quy luật ấy.Trong xã hội loaì nguời, tạo hóa đã giao vào tay người con gái một sứ mệnh quan trọng vào bậc nhất không thể chối từ, đó là khả năng sinh sôi nảy nở và bảo tồn nòi giống cho muôn đời. Vì cái sứ mạng ấy, bà muốn nói với cô con gái ,không phải chỉ có mình con phải đi lấy chồng, mà tất cả những người con gái trong xã hội, kể cả mẹ của cô đây cũng không nằm ngoaì cái việc đương nhiên ấy.
Bà phải nói với con câu ấy,như là câu cửa miệng thường có mà bà đã được nghe từ những lời giáo huấn của ông bà, đã sinh ra bà thời trước. Nên đã không tránh được, thì can gì mà phải khóc ! Ở đây phải ngoaị trừ ngay yếu tố lịch sử trong baì, vì cái sự lấy chồng của các cô vẫn đang diễn ra trong mọi thời đaị.Nếu gắn với lịch sử, có thể có người đã vội vã cho rằng việc khóc lóc của cô là một minh chứng cho cuộc tình duyên mang màu sắc ép buộc trong chế độ cũ. Đấy là một ý nghĩ sai lầm, vì trong bài thơ naỳ, tác giả không hề đề cập đến việc tình duyên của cô gái bị ép buộc.
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi bà đã không ngớt lời thúc giục cô mau chóng sửa soạn những thứ cần thiết cho kịp giờ, kẻo nhà trai phải chờ đợi lâu. Một cách gián tiếp, bà muốn nói với cô rằng, hãy xếp những việc riêng tư nếu có của con laị,rằng cuộc tình duyên nào cũng sẽ có những điều không trọn vẹn, mà phải biết lo lắng cho cái việc lớn hơn, phải biết hy sinh mình vì mọi người .

Tục ngữ có câu " Con dại cái mang" . Quả là nếu cô không thuơng chúng tôi, thì rồi chúng tôi lại phải mang lấy cái dại của cô mà thôi. Và vì chúng tôi không thể sống mà nuôi cô mãi được,thì sau naỳ, khi chúng tôi khuất nuí, cô biết ở với ai, nhất là bấy giờ cô sẽ ở vào cái tuổi phải dựa dẫm khi đã là cây cao bóng cả, bóng xế chiều tà ?

" Này áo đồng lẫm quần lĩnh tiá,

Này guơng, này lược này hoa tai

Muốn gì tôi sắm cho cô đủ

Nào đã thua ai, đã kém ai ?



Ruộng tôi cày cấy dâu tôi hái

Nuôi dạy em cô tôi đảm đương

Nhà cửa tôi coi nợ tôi giả

Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương !"

Hay cô buồn vì của hồi môn thua chị kém em ? Này nhé, những áo đồng lẫm, quần lĩnh tiá, gương, lược, và đến cả hoa tai bằng vàng....bà đã phải cố gắng để lo cho con được bằng chị bằng em , để cho cô không phải tủi thân trong ngày đi lấy chồng như những người con gái khác. Vì cái hoàn cảnh không lấy gì làm khá giả của gia đình cô, ở cái vùng đất nông thôn , với cái nghề làm ruộng, với đưa thoi , dệt lụa ấy giỏi lắm cũng chỉ đủ nuôi sống mấy miệng ăn đã chật vật lắm rồi, huống hồ phải chuẩn bị cho cô những của hồi môn ' nho nhỏ " kia,thật là một sự cố gắng lớn lao biết nhường nào , chưa biết chừng còn phải đi vay nợ của người ta nữa.

Phải là một nguời mẹ biết lo xa lắm,biết thương con và chắt chiu lắm và đã phải tích cóp từng cái hào con, từng cái xu lẻ, trong suốt một thời gian dài của cuộc đời bà mới có hy vọng có được. Nhưng bởi cái ngày lên xe hoa của con , nó rất quan trọng, nó là một cái mốc lịch sử đánh dấu cái bước ngoặt trọng đại trong cuộc đời của một người con gaí, nên bà dứt khoát phải lo lắng chu đáo cho con, một mặt là để không có điều tiếng gì với người ta, mặt khác là nhân tố khởi đầu tốt đẹp cho hạnh phúc lâu dài của con gái mình.

Hay cô lo lắng vì thương mẹ già, em daị, hoặc tham công tiếc việc mà đi không đành ?Thưa rằng mọi việc trong nhà còn có tôi đây : " Vắng cô thì chợ vẫn đông, Cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui ". Như ngày xưa khi cô chưa sinh ra, tôi cũng phải trồng luá, trồng dâu, chăn tằm dệt vaỉ, đã có giờ phút nào được nghỉ ngơi, có việc gì mà không đến tay " Nghĩa là những công việc mà cô con gái cả của bà, trước đây đã đỡ đần mẹ được thì bây giờ tất cả lại dồn lên vai bà .Một điều chắc chắn là vẫn với những công việc ấy, nhưng sức lực của bà đã giảm sút và hao mòn quá nhiều vì chồng và con. Song để yên lòng cô, bà vẫn quả quyết với cô rằng bà còn rất "mạnh". Cái mạnh ấy như một con dao nhọn cứa vào lòng của những đứa con có hiếu và những người có lương tri.
Đăng nhập để trả lời
0
Sau tất cả những điều mà bà mẹ đã nói và đã làm, cô còn cấn cá gì được nữa ? Hết nhé ! Vậy thì cô hãy lau nước mắt, trang điểm vaò, mà ra chào họ ! Và phải làm cái phận sự mà trước sau sẽ phải làm đó là lấy chồng . Nhưng :

" Đưa con ra đến cửa buồng thôi

Mẹ phải xa con khổ mấy mươi

Con ạ đêm nay mình mẹ khóc

Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi "

Khổ thơ này đổ ập cả cái tình mẫu tử nặng tựa non xuống bài thơ. Đây chính là cốt lõi của bài thơ. Nó làm cho người đọc phải sững sờ, trân trối, và bất ngờ trước cái tình ý thậm sâu sắc của bà mẹ . Theo tục lệ xưa và nay của người Việt ta, người mẹ đẻ của cô con gaí, không đi đưa dâu về nhà chồng . Có lẽ để tránh cho cô con gái và bà mẹ những sự xúc động không có lợi. Nhưng đứng trước cái cảnh kẻ ở người đi ấy, bà đã không thể kìm nén được lòng mình để trào dâng nước mắt.Tại sao bà lại khóc ?

Lẽ ra cái việc lấy chồng của con cái phải là một mừng vui mới đúng ! Nếu cứ u buồn như vậy thì ai còn dám đi lấy chồng nữa! Vâng , đó cũng là một thắc mắc không sai . Đúng là cái việc lấy chồng của cô con gaí, đối với nhiều người trong đó có mẹ của cô, là một niềm vui, mà không những là một niềm vui mà còn là song hỷ ( hai niềm vui đến cùng một lúc).Nhưng sau khi lo lắng cho cô từ tinh thần cho đến vật chất, từ đây bà mẹ đã làm tròn bổn phận của một người lớn đối với một người lớn, của một người làm cha mẹ đối với con cái mình, ấy là dựng vợ gả chồng.

Nhưng đồng hành với sự mừng vui ấy,là một nỗi buồn sâu kín trước sự mất mát không gì bù đắp về tình cảm của bà.Chỉ có người mang nặng đẻ đau,chỉ có người thường xuyên nâng niu chăm sóc, bế ẵm,cho bú cho mớm, vắt từng giọt sữa hiếm hoi và quý giá như những giọt tình sâu nặng của người mẹ mới thấu hiểu và thấm thía được sự mất mát và hẫng hụt to lớn ấy. Từ đây, cô con gái yêu đã tuột khỏi vòng tay của bà , tuột mất sự trinh trắng, thơ ngây, tuột mất cả caí khung trời hoa bướm tràn trề mơ mộng và thần tiên vốn đang lơ lửng trong không trung, để rơi bịch xuống mặt đất trần tục. Như cuộc đời của bà, vào cái đêm tân hôn, cái đêm động phòng ấy,những giọt nước mắt đã lăn. Đêm nay bà lại khóc vì con gái mình, khóc cho cái kiếp luân hồi của những người con gái không có hồi kết. Tình đến thế là cùng !

Nhưng không chỉ có thế, bài thơ còn một câu cuối cùng, dứt người ta ra khỏi sự bi lụy và nhớ thương. Nó đem lại một nhịp điệu bình thường của cuộc sống bằng một cái sự việc rất bình thuờng, đang diễn ra, vốn như cuộc sống cần phải thế, như cơm áo gạo tiền cần phải thế, không chỉ có thương nhớ mà thôi. Bà đã lại dồn hết cái tình cảm ấy vào trong công việc đưa thoi một cách cần mẫn, đều đặn hàng ngaỳ, vì những điều còn phải làm đang ở phía trước. Bà đã không chỉ là một người mẹ có trách nhiệm rất cao mà tình cảm của bà thật chứa chan " như nước trong nguồn chảy ra ".

Chỉ trong một sự việc lấy chồng rất thường tình của một cô con gaí, tức là một việc cụ thể mà tác giả đã khắc họa rất rõ nét bức chân dung lớn lao về người phụ nữ, người mẹ trên toàn thế giới những phẩm chất cơ bản rất quý giá : trách nhiệm và tình cảm hòa quyện vào nhau, xoắn xuýt đến mức khó có thể phân biệt được, làm rung động sâu sắc đến lòng người và rung chuyển cả vũ trụ .
Đăng nhập để trả lời
0