HKDQ muốn hỏi về truyện Jane Eyre của Charlotte Bronte trong VNTQ có hai bản dịch khác nhau và cả hai đều không có tên dịch giả, hình như nhà văn Hoàng Hải Thủy có dịch truyện này với tựa đề là Kiều Giang, không biết trong hai bản dịch này có bản nào là của nhà văn Hoàng Hải Thủy không? Vị nào biết có thể giúp cám ơn nhiều nhiều nhé.
hỏi về truyện Jane Eyre
8 trả lời, 1.331 lượt xem —
Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-28 15:29:59NuHiepDeThuong>
HKDQ ah,
NH thì khg rành, chỉ là VNTQ copied lại từ nơi khác, nếu nơi đó khg đề tên dịch giả, thì VNTQ cũng khg biết để mà điền vào.
HKDQ chịu khó đợi ai biết rõ thì trả lời cho bạn nha. Chúc kiên nhẫn.![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
NH thì khg rành, chỉ là VNTQ copied lại từ nơi khác, nếu nơi đó khg đề tên dịch giả, thì VNTQ cũng khg biết để mà điền vào.
HKDQ chịu khó đợi ai biết rõ thì trả lời cho bạn nha. Chúc kiên nhẫn.
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Thân,
NHDT

Peace is the way of love
NHDT

Peace is the way of love
Cám ơn NHDT lúc nào cũng giúp trả lời nhanh chóng. đành kiên nhẫn chờ vậy. Có hài thơ nho nhỏ để gửi tặng NHDT và mọi người trong VNTQ, HKDQ có nhiều thơ.. con cóc lắm, nếu cần phụ trong diễn đàn thơ mình có thể giúp
ai
thương ai chẳng muốn qua cầu
kệ ong kệ bướm kệ lời gió trăng
thương ai chẳng muốn sang ngang
kệ thuyền kệ ván kẻ sang người về
thương ai túm chặt lời thề
kệ níu kệ kéo có hề ngả nghiêng
***
ơ kìa như thể rằng "ai"
vừa lướt đi khuất hắt hai bóng hình?
ai
thương ai chẳng muốn qua cầu
kệ ong kệ bướm kệ lời gió trăng
thương ai chẳng muốn sang ngang
kệ thuyền kệ ván kẻ sang người về
thương ai túm chặt lời thề
kệ níu kệ kéo có hề ngả nghiêng
***
ơ kìa như thể rằng "ai"
vừa lướt đi khuất hắt hai bóng hình?
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-02 07:53:53vvn>
Cả hai bản vvn không biết của ai nhưng không phải của HHT.
Bản phóng tác của HHT đều phiên âm tên các nhân vật sang âm Việt (như Kiều Giang, Quang Văn,v.v...) và bắt đầu như sau:
Bản phóng tác của HHT đều phiên âm tên các nhân vật sang âm Việt (như Kiều Giang, Quang Văn,v.v...) và bắt đầu như sau:
"Chiều hôm ấy với cuốn sách nhỏ trên lòng, tôi đã hưởng những giây phút sung sướng, nhưng những giây phút ấy quá ngắn ngủi. Điều tôi sợ nhất là bị phá đám, và kẻ phá đám đã đến quá sớm.Có tiếng giày tôi biết ngay là giày của Quang Văn. Vì cả nhà chỉ có giày của hắn là đóng gót sắt mà thôi. Tiếng giày gõ lách cách bên ngoài rồi tiến đến cửa phòng.
- Con Kiều Giang đâu rồi ..."
He he, mình ghét nhất là kiểu dịch tên riêng sang tiếng Việt như vậy, mất hết cả không khí văn học. Mình đã từng đọc Hai mươi năm sau của Dumas theo cách phiên âm đó như Mã Da Linh, Đạt Ta Nhan, A La Mỹ, nghe chuối không thể chịu được.
Trong hai bản dịch Jane Eyre trên thư viện thì có một bản là của cái ông hay viết sách dạy tiếng Anh, không nhớ rõ tên lắm, để về xem lại xem
Trong hai bản dịch Jane Eyre trên thư viện thì có một bản là của cái ông hay viết sách dạy tiếng Anh, không nhớ rõ tên lắm, để về xem lại xem
美しいマウス, あなたを愛している
-------------------------------------------
Con bò là ai, con bò là ta
Học hành biếng nhác thành ra con bò

-------------------------------------------
Con bò là ai, con bò là ta
Học hành biếng nhác thành ra con bò

Dịch truyện mà đổi tên riêng ra tiếng Việt thì cũng không hay lắm, đôi khi còn quá dở nữa (như kiểu dịch của văn chương miền Bắc trước đây, may mà sau này họ mở mang đầu óc ra được một tí, còn không là văn học VN còn cứ khổ vì cái khoản dịch quái đản này) nhưng Hoàng Hải Thủy có một biệt tài về các truyện phóng tác, tức là lấy ý chính và viết lại theo văn phong của mình đồng thời đặt tên VN cho các nhân vật (vì đối tượng đọc là độc giả VN) HHT rất thành công về mặt này, những truyện ông phóng tác đọc đôi khi lại hay và phê hơn bản chính.
Đây chỉ là ý kiến riêng thôi nhé, không dám làm mích lòng ai đâu. HKDQ là lính mới trên VNTQ, thấy théc méc của mình có người để ý cũng... cảm động. Đa tạ.
Đây chỉ là ý kiến riêng thôi nhé, không dám làm mích lòng ai đâu. HKDQ là lính mới trên VNTQ, thấy théc méc của mình có người để ý cũng... cảm động. Đa tạ.
1 trong 2 truyện là dịch giả Trần Anh Kim, NXB Văn học ấn hành lần đầu năm 1963
美しいマウス, あなたを愛している
-------------------------------------------
Con bò là ai, con bò là ta
Học hành biếng nhác thành ra con bò

-------------------------------------------
Con bò là ai, con bò là ta
Học hành biếng nhác thành ra con bò

<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-02 08:00:09vvn>
Ừmm (bòoooo.)
Theo vvn biết thì cà hai bản đều không phải của Trần Anh Kim dịch.
Bản của Trần Anh kim dịch thì bắt đầu như thế này:
Theo vvn biết thì cà hai bản đều không phải của Trần Anh Kim dịch.
Bản của Trần Anh kim dịch thì bắt đầu như thế này:
"
Chương một
Ngày hôm ấy không còn đi chơi đâu được nữa. Thực ra buổi sáng chúng tôi cũng đã tha thẩn suốt một giờ bên các lùm cây trụi lá, nhưng đến bữa ăn trưa (khi nào không có khách, bà Reed thường ăn sớm) thì gió lạnh mùa đông cuốn về những đợt mây tối sầm, tiếp đến một trận mưa lạnh buốt, đến nỗi không cón ai nghĩ đến bước chân ra khỏi cửa.
Tôi lại lấy thế làm thú vị, vì xưa nay không ưa những cuộc đi chơi bộ xa, nhất là vào những buổi chiều rét mướt. Tôi thấy hãi hùng khi nghĩ đến lúc quay về trong buổi hoàng hôn giá lạnh, ngón chân ngón tay buốt thon thót, lòng rười rượi buồn vì những lời mắng mỏ của chị bảo mẫu Bessie, và hổ nhục thấy mình yếu đuối hơn cả Eliza, John, và Georgiana Reed.
Bấy giờ chúng đang quây quần bên bà mẹ trong phòng khách, bà ta nằm trên ghế sofa cạnh lò sưởi, những đứa con yêu quấn quít bên mình, lúc ấy chúng nó không chí chóe mè nheo gì nữa, coi bà có vẻ sung sướng lắm.
Riêng tôi, bà Reed không cho gần gũi lũ con bà; bà bảo rằng: Rất tiếc, bất đắc dĩ mới phải bắt tôi xa lánh như thế, cho đến khi nào bà nghe thấy chị Bessie nói, và cả chính bà nữa cũng nhận thấy tôi đã thực tâm cố gắng sửa đổi tính nết, trở nên chan hòa hồn nhiên hơn, cử chỉ dễ thương vui vẻ hơn, và có vẻ nhẹ nhàng thẳng thắn tự nhiên hơn; còn bây giờ thì bà không thể cho tôi được hưởng những đặc quyền chỉ dành cho các trẻ nhỏ thỏa mãn sung sướng.
Tôi hỏi bà:
- Thế chị Bessie đã nói những gì về cháu?
- Jane, tao không ưa cái thói hay sinh sự vặn vẹo đâu; với lại, trẻ con là cấm tiệt không được có cái thói hỏi lại người lớn như thế. Ngồi vào một chỗ, cho đến khi nào mày biết nói năng ý tứ, giờ thì hãy câm mồm đi !
Tôi lẻn vào buồng ăn sát ngay bên phòng khách. Ở đấy có một tủ sách, tôi để ý xem có quyển nào nhiều tranh ảnh và chọn ngay lấy một quyển. Tôi leo lên khuôn cửa sổ, ngồi xếp bằng tròn như kiểu người Thổ-nhĩ-kỳ, rồi kéo cái màn cửa bằng da Ðamat đỏ xuống cho thực khuất, thành ra chỗ tôi ẩn kín như bưng.
Phía bên phải bị những nếp dạ đỏ che kín nên tôi chẳng nhìn thấy gì, còn bên trái là những tấm cửa kính trong suốt che chở, nhưng không ngăn cách tôi với cảnh trời tháng một đìu hiu. Trong lúc giở sách thỉnh thoảng tôi lại ngắm cảnh chiều đông. Xa xa một dải mây và sương mù xám nhạt, gần hơn là một bãi cỏ ướt át với những lùm cây rũ xuống vì bão tố dập vùi, với mưa rơi liên miên không dứt, bị giạt đi cuồng loạn trong cơn gió thê lương heo hút.
Tôi lại quay về với cuốn sách, đó là quyển "Lịch sử các loài chim nước Anh" của Bewick. Thường thì tôi ít quan tâm đến phần chữ in, nhưng có một số trang giới thiệu thì dù còn là trẻ con, tôi cũng chẳng thể nào bỏ qua coi chúng như những trang giấy trắng. Những trang này tả các nơi loài chim bể thường qua lại, "những mỏm đá và mũi đất trơ trọi" chỉ có những loài chim ấy đến ở; tả bờ biển Na-uy lô nhô những hòn đảo từ đầu cực Nam, Lindeness hay Naze, cho đến Mũi Bắc (North Cape).
Bắc băng dương sóng vút cao lồng lộng
Reo sục sôi quanh hai đảo chơ vơ
Của đất Thule (1) ; Ðại-tây dương cuồn cuộn
Tràn ngập vào Hebrides lộng gió mưa.
Tôi cũng chẳng thể bỏ qua những đoạn nói về các bờ biển lạnh giá ở vùng Lapland, Siberia, Sprizbergen, Nova Zembla, Iceland, Greenland, với miền cực Bắc bát nhát mênh mông và những nơi tiêu điều hoang vắng, chất chứa tuyết giá. Ở đấy những cánh đồng băng rắn chắc đã tích lại qua hàng trăm mùa đông, lấp lánh những đỉnh trập trùng bao quanh miền Bắc-cực, nơi tập trung cái "giá buốt vô cùng tàn khốc". Tôi có một ý niệm riêng khi hình dung những miền tuyết trắng chết chóc ấy. Nó mờ ảo như những khái niệm nửa vời, mung lung chập chờn trong đầu óc con trẻ, nhưng nó kích động một cách lạ lùng. Những lời trong các trang giới thiệu kết hợp với các hình vẽ tiếp theo đã thêm ý nghĩa cho mỏm đá sừng sững chơ vơ giữa biển sóng cồn tung bụi nước; cho con tàu vỡ, giạt trên bãi bể hoang vu; cho vầng trăng lạnh lẽo ghê rợn ló qua những dải mây nhìn con tàu vừa bị đắm.
Tôi không sao nói rõ được tình cảm vương vấn ở cái nghĩa trang âm thầm hiu quạnh với những mộ chí khắc chữ, cái cổng vào, hai thân cây, đường chân trời thấp cùng dãy tường đổ vây quanh, và cảnh trăng lưỡi liềm mới mọc chứng thực cho giờ phút hoàng hôn.
Hai chiếc tàu nằm trên mặt biển im lìm; tôi cho đấy là những con ma biển.
Tôi giở thật nhanh chỗ con quỷ buộc chặt cái bị của thằng ăn trộm vào lưng gã này, đó là một cảnh tượng khủng khiếp.
Và cũng không kém phần kinh khủng, cái con vật đen trùi trũi, đầu có sừng, đang ngồi ngất nghểu trên mỏm đá, quan sát một đám đông vây quanh chiếc giá treo cổ phía đằng xa.
Ðối với sự hiểu biết kém cỏi và những cảm giác ngờ nghệch của tôi, mỗi bức tranh đều kể một câu chuyện thường là huyền bí, tuy nhiên bao giờ cũng rất thú vị. Thú vị chẳng kém gì những chuyện đôi khi chị Bessie kể cho tôi nghe vào những buổi tối mùa đông lúc chị vui vẻ dễ dãi; và sau khi đem chiếc bàn dùng để là quần áo vào gần lò sưởi trong buồng trẻ con, chị cho phép chúng tôi ngồi quanh, rồi trong lúc là những cổ áo viền ren và uốn cong cái vành mũ ngủ của bà Reed, chị đem những mẩu chuyện phiêu lưu trong các thần thoại cổ với những ca khúc còn xa xưa hơn nữa ra kể, làm cho chúng tôi say sưa rứt không ra ; hoặc chị kể những chuyện (mãi sau này tôi mới khám phá ra) rút rong cuốn "Pamela, và Henry, bá tước xứ Moreland" (2)
Lúc ấy tôi thấy sung sướng vì có cuốn truyện của Bewick đặt trên đùi, ít ra cũng sung sướng theo ý nghĩ của tôi. Tôi chỉ sợ có ai vào làm gián đoạn, thì ngay lúc ấy đã bị gián đoạn thật. Cửa phòng ăn bỗng mở toang:
- À ! Con bà cô lì sì đây !
John Reed kêu lên, nhưng nó ngừng ngay lại, vì thấy hình như trong buồng chẳng có ai.
- Của nợ ấy đi đếch đâu rồi thế này?
Nó nói tiếp và gọi các em:
- Lizzy ơi, Georgy ơi ! Con Jane không có ở đây đâu, chúng mày bảo với mẹ rằng nó đã chạy ra ngoài dầm mưa rồi nhé, đồ của khỉ !
Tôi nghĩ: "Mình kéo chiếc màn cửa thế mà hay" và khấn thầm cho nó đừng tìm ra chỗ tôi trốn ; một mình cái ngữ thằng John thì tìm sao nổi chỗ ẩn của tôi kia chứ. Nó vẫn thuộc vào các loại gà mờ, chậm trí. Nhưng Eliza vừa thò đầu vào đã tru ngay lên:
- Jack này, đúng là nó nấp trong khuôn cửa sổ chứ không sai.
Tôi vội thò ra ngay, vì nghĩ đến lúc bị cái thằng Jack ấy lôi sềnh sệch mình ra là tôi đã run lên. Tôi ngượng ngùng ấp úng hỏi nó:
- Anh bảo gì cơ, anh Reed?
- Phải nói: "Thưa cậu Reed, cậu bảo gì ạ.". Tao muốn mày lại đây.
Nói rồi nó ngồi phịch xuống ghế bành, ra hiệu bắt tôi lại gần và đứng trước mặt nó.
John Reed là một thằng học trò mười bốn tuổi, nó hơn tôi bốn tuổi vì hồi ấy tôi mới lên mười. So với tuổi thì nó là một đứa cao lớn khỏe mạnh, nước da tai tái bẩn thỉu, nét mặt thô, khuôn mặt to bành bạnh, chân tay nặng nề thô kệch. Nó quen thói ăn uống phàm phu, nên bệnh gan, mắt đục lờ đờ, má thì phị ra. Ðáng lẽ lúc này nó phải lưu trú ở trường, nhưng vì "cậu ấm yếu lắm" nên bà mẹ đã phải rước cậu về nhà một hai tháng. Ông Miles, thầy giáo phụ trách lưu trú học sinh nói quả quyết rằng giá ở nhà gửi bánh kẹo cho nó bơn bớt đi một chút, thì nó sẽ rất khỏe mạnh đấy ; nhưng bà mẹ lại không chịu nghe theo cái ý kiến khe khắt như thế, bà lại nghĩ tế nhị hơn rằng John bủng beo chỉ vì chăm học quá hay có lẽ vì nhớ nhà.
Mà John có yêu quý gì mẹ và em cho cam. Còn tôi thì nó ghét cay ghét đắng. Nó bắt nạt hành hạ tôi không phải mỗi tuần đôi ba lần hay mỗi ngày vài bận, mà cứ thường xuyên. Mỗi dây thần kinh của tôi đều khiếp sợ nó, mỗi đường gân thớ thịt trên xương của tôi đều co lại mỗi khi nó đến gần. Có những lúc nó làm tôi sợ quá, bàng hoàng cả người lên, vì những khi bị nó hành hạ dọa dẫm, tôi chẳng còn biết kêu ai. Kẻ ăn người làm chẳng ai dại gì bênh vực tôi để làm phật lòng cậu ấm. Còn bà Reed thì giả điếc, lờ chuyện này đi. Chẳng bao giờ bà thấy John hoặc nghe thấy nó chửi tôi, dù đôi khi nó chửi đánh tôi ngay trước mặt bà. Nhưng thường thì nó hành hạ tôi sau lưng bà.
Tôi quen vâng lời John rồi, nên bước lại chỗ nó ngồi. Nó cố thè dài mãi lưỡi ra đến ba phút trước mặt tôi tưởng đến đứt lưỡi. Tôi biết thế nào nó cũng sắp đánh tôi. Trong lúc sợ bị ăn đòn, tôi mường tượng đến cái vẻ mặt xấu xa kinh tởm mà nó sắp giở ra với tôi. Không hiểu nhìn vẻ mặt nó có đoán được ý nghĩ của tôi không, nhưng thình lình chẳng nói chẳng rằng, nó túm lấy tôi, đánh vùi đánh dập. Tôi lảo đảo lùi lại một vài bước cho khỏi ngã. Nó bảo:
- Tao trị cho mày vì cái tội đã hỗn láo trả lời mẹ tao hồi nãy, vì cái thói lẩn lẩn lút lút sau màn cửa, và cả cái tội mày trân trân ra nhìn tao vừa rồi, đồ con chuột.
Bị nó chửi đã quen nên tôi chẳng bao giờ nghĩ đến cãi lại. Tôi chỉ lo làm sao chịu được trận đòn thế nào cũng xả ra sau khi nó chửi đã sướng mồm. Nó hỏi:
- Thế mày đang làm gì sau bức màn cửa hử?
- Tôi xem sách.
- Ðưa sách đây tao xem nào !
Tôi quay lại chỗ cửa sổ tìm quyển sách.
- Không phải cái địa vị mày đọc sách của chúng tao. Mày là kẻ sống nhờ nhà tao, mẹ tao bảo thế. Mày không có một xu dính túi, bố mày chẳng để lại gì cho mày. Cái ngữ mày đáng ra là phải đi ăn xin, chứ đâu lại được sống ở đây với con nhà sang trọng như chúng tao, ăn cùng bàn với chúng tao, mặt quần áo của mẹ chúng tao may cho. Ðược, tao sẽ dạy cho mày cách lục lọi tủ sách. Ðấy là tủ sách của riêng tao, tất cả cái nhà này cũng là của tao, hoặc sẽ thuộc về tay tao trong vài năm nữa thôi. Cút ra đứng cạnh cái cửa kia, phải đứng cho xa cái gương và cửa kính ra, nghe không?
Tôi theo lời John, lúc đầu tôi cũng không hiểu ý định của nó ra thế nào. Nhưng khi tôi thấy nó cầm quyển sách nhấc nhấc và đứng lấy đà để ném, tự nhiên tôi tránh sang một bên vá hét toáng lên. Nhưng muộn rồi, cuốn sách văng trúng làm tôi ngã vập vào cửa, toạc cả đầu ra. Vết thương chảy máu ròng ròng, tôi đau quá, sự kinh hoàng đã đến cực điểm, tôi đâm liều (3) hét lên:
- Thằng dã man khốn nạn, mày là quân giết người, mày như một tên cai tù nô lệ, như bọn bạo chúa thành La-mã.
Tôi đã đọc "Lịch sử thành La-mã" của Goldsmith và sẵn có ý nghĩ về Nero, Caligula... thành ra trong bụng tôi đã ngầm so sánh bọn này với John nhưng tôi không hề nghĩ đến chuyện buột mồm nói ra như vậy.
Thằng John hét lên:
- Thế nào ! Thế nào ! Có phải mày nói với ông thế đấy phải không? Chúng mày có nghe thấy nó nói gì đấy không, hở Eliza, Georgiana? Tao mà chịu im không mách mẹ à? Nhưng trước hết hãy...
Nó xông lại túm tóc, nắm vai tôi, hừ, nó đã dám dây vào với một kẻ đường cùng tuyệt vọng. Tôi thấy rõ nó là một tên bạo chúa, một kẻ giết người. Vài giọt máu ở vết thương trên đầu chảy xuống cổ, tôi thấy đau đớn. Những cảm giác này lúc đó át hẳn sự sợ hãi và tôi đã điên cuồng đánh lại Reed. Tôi không còn nhớ tay tôi bấy giờ làm những gì, nhưng thấy nó kêu: "Ðồ con chuột ! Ðồ con chuột !" và hét rầm lên. Kẻ bênh vực ở liền bên nó. Eliza và Georgiana đã chạy đi tìm bà Reed ở trên gác. Bà đến ngay tại trận, chị Bessie và cô hầu phòng Abbot theo sau. Họ gỡ chúng tôi ra, và tôi nghe thấy:
- Úi trời ! Gớm chưa, dám đánh lại cả cậu John !
- Ðã ai thấy cảnh điên loạn thế này bao giờ chưa?
Rồi bà Reed ra lệnh:
- Lôi nó vào buồng đỏ kia, nhốt nó trong đó.
Lập tức bốn bàn tay nắm lấy tôi và lôi tuột tôi lên gác.
------------------------------------
Chú thích của nhà xuất bản Văn Học:
(1) Thule: tên ngày xưa đặt cho phần cực Bắc của thế giới. Mấy câu thơ trên ở trong bài thơ "Mùa Thu" của nhà thơ Tô-cách-lan Thomsom (1700-1748)
(2) Pamela: tên một cuốn tiểu thuyết của Samuel Richardsm (1680-1761), đặt theo tên nữ nhân vật chính ; Henry, Bá tước xứ Moreland - nhân vật của một tác phẩm đương thời được nhiều người đọc nhưng nay đã bị quên.
(3) Nguyên văn: tiếp theo đó là những cảm giác khác. (tác giả)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-02 07:57:47vvn>
Một trong hai bản của VNTQ giống với bản bên ĐặcTrưng.net ghi là "Văn Hòa" (?)dịch.
Không biết có đúng tên dịch giả là Văn Hoà không (nghe hơi lạ... và hơi kỳ kỳ. Chưa từng nghe tên dịch giả nào như vậy)
Hay là NXB Văn Hóa mà người đưa bài lên không hiểu chữ viết tắt NXB là gì bèn "phang" đại tên dịch giả là "Văn Hòa"
:::Bronte, Charlotte:::
Jane Eyre
1
Jane Eyre
Người dịch : Văn Hòa
Tác giả: Charlotte Bronte
Chương một
ở GATESHEAD HALL
Gió lạnh mùa đông mang theo những áng mây đen và mưa tầm tã, đến nỗi chẳng ai nghĩ đến chuyện đi ra ngoài. Tôi chẳng bao giờ đi đâu xa, nên cảm thấy thích thú vào những buổi chiều se lạnh như thế này. Thật ngao ngán khi trở về nhà trong bầu không khí âm u buồn tẻ như thế, với các ngón chân tay lạnh cóng, với lòng chán nản vì phải bị chị vú Bessie la mắng. Ngoài ra,tôi lại thường có mặc cảm thua sút đối với John Reed và mấy đứa em gái của nó là Eliza và Georgiana.
Con cái nhà Reed bây giờ đang quây quần quanh mẹ trong phòng khách. Bà ấy nằm trên chiếc trường kỷ cạnh lò sưởi, vẻ sung sướng lộ ra mặt khi có bầy con cưng đang ở bên mình. Họ không muốn tôi cùng ở với họ. Bà bảo rằng, cho đến khi nào bà nghe chị Bessie nói tôi đã chịu khó để trở thành đứa bé ngoan, bà mới nghĩ đến chuyện thương yêu tôi.
Tôi bèn hỏi bà :
-Thế chị Bessie đã nói cháu như thế nào?
Không biết có đúng tên dịch giả là Văn Hoà không (nghe hơi lạ... và hơi kỳ kỳ. Chưa từng nghe tên dịch giả nào như vậy)
Hay là NXB Văn Hóa mà người đưa bài lên không hiểu chữ viết tắt NXB là gì bèn "phang" đại tên dịch giả là "Văn Hòa"