#9 —
24.08.2014 11:29
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2014 20:00:01 bởi Ct.Ly>
Bảy cây thánh giá bằng chì
-Thưa thiếu tá, nơi này nhiều trộm cướp quá! Nếu chúng ta không mau ra khỏi chốn nguyền rủa này thì mỗi người còn phải hứng ba nhát dao găm vào lưng nữa. Thỉnh thoảng tôi vẫn phải sờ lên gáy và ngạc nhiên là sao tôi vẫn còn nguyên vẹn.
Đó là một anh chàng to lớn vạm vỡ như khỉ đột, mái tóc hung đỏ nói với người bạn tóc rậm đen có nét mặt cương nghị nghiêm khắc và dáng đi quả cảm.
Anh này bật cười:
- Ai dám cà khịa với cậu hả Bill? Trong chỗ sáng tối lờ mờ trông cậu giống như một quả núi, di chuyển chẳng kém gì một xe ủi đất.
- Úi dà! Bill đáp. Ông bạn cứ diễu cợt thân hình đồ sộ của tôi nhưng ông nên biết rằng một ngày gần đây già yếu họ đều vứt chúng ta xuống hố của địa ngục.
Bob Morance tiếp lời:
- Cần nói thêm bên cạnh cái hố khổng lồ, trên bếp nhỏ lửa người ta quay rán những kẻ nghiện rượuWhisky!
Anh chàng to lớn không hài lòng với câu châm biếm ấy, nói:
- Thưa thiếu tá, ông rất nhầm khi đổ tiếng xấu cho những người nghiện rượuWhisky nhất là những người ở Tô Cách Lan (Escose) như tôi đây. Khi một người say rượuWhisky thì cũng giống như người pháp say sưa hát quốc ca La Marseillaise.
- Thôi xin anh đừng chấp. Từ khi kết bạn chúng ta... Và thôi xin anh đừng gọi tôi là thiếu tá nữa. Bây giờ tôi ở ngành dân sự, không ở ngành quân sự. Tôi đã từ giã không quân và không còn chỉ huy gì nữa hiểu không?
- Rõ, thưa thiếu tá!
Hai người bật cười. Tiếng cười lanh lảnh làm cho những tờ giấy quảng cáo dán ở trên tường rơi lả tả xuống phố. Gọi là đường phố nhưng thật ra đường này khúc khuỷu quanh co không lát đá. Hai bên đường là một dãy nhà nửa Âu nửa Á, tường loang lổ, mùi nước cống rãnh xông lên nồng nặc.
Buổi chiều, Bob Morance rủ người bạn chí thiết là Bill Ballantine cùng đi đến các phố Trung Quốc ở Singapor, đến các người bán đồ cổ và đồ cũ. Những cửa hàng này rất nhiều ở mọi thành phố lớn viễn đông. Hai người có yd định tìm mua vài vật quý hiếm như tượng đồng cũ Tây Tạng, nữ thần nửa người nửa cá, búa đời xưa, đồ gốm quý... để thỏa mãn thú say mê sưu tập.
Mất cả buổi chiều lại phải đi xa mà chẳng có kết quả. Trời tối ập đến, hai người đến khu phố " Cửa cá nhám". Đó là một khu phố bẩn thỉu, đường phố khúc khuỷu mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Con đường này dẫn đến những vũng làm chỗ đậu cho những thuyền bè mục nát như một phố nổi. Một vài chỗ lại thông với những ngõ ngách là chỗ tập trung của những kẻ đầu trộm đuôi cướp, buôn bán gian lậu, giết người chỉ vì một vài đồng bạc. Tối đến ở khu phố này nhà nào nhà nấy đóng cửa im ỉm, người trở thành bóng, bóng trở thành ma.
mặc dù Bill đã thốt ra những lời nói dao động nhưng cả hai người đều không tỏ ra sợ sệt vì hai anh đã quen với cuộc sống sóng gió và hiểm nguy cũng như bao nhiêu người đã quen với giày dép của họ.
Bill tặc lưỡi:
- Muốn nói thế nào thì nói chứ chúng mình đã đi mỏi chân mà chẳng thấy bóng một chiếc xe kéo nào. Khát quá! Không biết có hàng quán nào không.
- Có thể! Nhưng anh có thể giải khát bằng rượu được không?
Bill nhún vai la lên:
- Rượu cũng được, tôi đang khát. Nếu dạ dày không được tưới bằng thứ nước gì đó nó sẽ nứt ra như da bọc trống không được thấm dầu.
Trong khi nói hai anh lại tiếp tục đi. Gân đến một ngõ cụt bên tay phải hai người nghe thấy tiếng nhạc xen lẫn tiếng cười nói vọng ra.
Bill chạy vụt vào ngõ, thấy một gian nhà khá rộng. Cửa sổ không lắp kính, thay vào đó bằng giấy phết dầu nhờn hắt ra ánh đèn vàng vọt bên trong. Tiếng nhạc, tiếng cười nói ồn ào cũng ở gian nhà này phát ra. anh đi ra gọi bạn:
- Quán cà phê, vào đi thôi!
Morance đáp:
- Tôi đã nói là không có cà phê mà, chỉ có rượu loại xoàng, may ra mới có Whisky. Tôi dám cuộc với anh như thế.
Hai người đến gần thấy đó chỉ là một quán rượu tồi tàn, dơ bẩn. Tường lở nhiều mảng rơi xuống, những phần còn lại nhiều mảng ám khói đen như hắc ín.
Bill lấy tay đẩy cánh cửa cong queo, sơn loang lổ rồi đi vào bên trong. Gian nhà khá rộng nhưng thấp. Nhờ có vài chiếc đèn dầu soi sáng nên trông thấy trên tường có nhiều bồ hóng đen bụi bẩn bám đầy. Gian này kê mười hai chiếc bàn. Ghế đẩu, ghế dài nhiều nhưng phần lớn khập khiễng, chân ghế có nhiều cái long gẫy. Có nhiều hòm cũ đóng mộc lâu ngày không sơn, không màu sắc kê sát nhau tạo thành chỗ bán rượu lẻ.
Sau quầy bán rượu, ngồi chễm chệ một chú lai TRung Quốc - Mã Lai người béo phệ.
Khách hàng, một nửa là người Trung Quốc, họ mặc quần áo tả tơi ngồi quây quanh những bát ăn cơm. Ho ăn tưởng chừng là bữa cơm cuối cùng của đời họ. Trong một góc ở chiếc bàn cách biệt có hai người da trắng Châu âu ngồi. Có thể đoán họ là những thuỷ thủ vì một người có vóc dáng cao to ngang mặc áo dạ ngắn của thỷ thủ, trên áo có nhiều khuy đồng nhưng một số mất, đội mũ cát két gắn huy hiệu sĩ quan. Người kia thì cao như cây sào trông giống như một con sếu vườn. Cả hai đều có nét mặt của tử thần.
Mặc dù đang cơn khát, trong khung cảnh này Bill không nhịn được cau có la lên:
- Thế mà trưng biển quảng cáo bên ngoài. Sạch sẽ lịch sự như khách sạn cao cấp. Biết thế này thì nghe lời ông thiếu tá cho xong.
Bob Morance nhún vai trả lời:
-Thôi đằng nào chúng ta cũng đã vào đây rồi!
Hai người đảo mắt tìm được một cái bàn còn trống và đi đến ngồi trước bàn đó. Một lát anh béo phệ đi đến như làn sóng mỡ, nghiêng bên nọ, ngả bên kia, mi mắt húp híp không nhìn thấy rõ con ngươi, khẽ miệng nở một nụ cười rồi nghiêng mình hỏi một câu tiếng anh, giọng như trẻ con:
- Thưa quý khách tôn kính, muốn Hi hầu quý khách thứ gì?
- Whisky loại hảo hạng! Bill nói
Hi lắc đầu lia lịa làm đôi má béo phì của hắn rung rinh:
- Không có Whisky, chỉ có rượu. Rượu hảo hạng ở Singapor.
Không đợi câu trả lời của hai người, anh chàng tạp chủng quay về chỗ quầy bán rượu.
- Tớ biết trước là làm gì có rượu Whisky ở đây. Bill nói
Bob Morance cười rộ:
- Bây giờ còn phàn nàn gì nữa. Người ta đã nó tới rượu hảo hạng ở Singapor mà.
Bob sẽ không biểu lộ thái độ vui vẻ nếu anh ta nhìn thấy thủ đoạn xảo trá của hai thủy thủ khi Bob và bạn anh quay về bàn.
Anh cao kều kéo tay người bạn to ngnang đội mũ cát két đưa mắt về phía Bob và Bill nói nhỏ:
- Hai gã kia được việc cho chúng ta đấy, thưa đại úy.
- Tôi cũng nghĩ thế, Farley ạ!
Farley vừa nói vừa cau mặt:
- Quá vạm vỡ thì khó trị đấy!
- Làm như không có cách khắc phục những kẻ cứng đầu à?
Với điệu bộ õng ẹo như con gái, gã béo phệ Hi để hai cốc rượu đầy trước mặt Bob và Bill:
Thưa quý khách tôn kính, rượu đã đem đến bàn hầu các ngài!
Bill cầm lấy một cốc, giơ lên ánh sáng quan sát một cách khả nghi, thấy cốc rượu trong như nước lã. Hi nói để khuyến khích:
- Quý khách tôn kính đừng sợ. Đó thật là thứ rượu hảo hạng ở Singapor
- Thôi được, tin ở anh!
Bill đưa cốc lên miệng uống một hụm. Rượu chưa xuống khỏi cổ họng, anh đã vội nhổ toẹt xuống sàn như nuốt phải cục than hồng. Mặt đỏ bừng, Bill ho rũ rượi như bị gà cắt cổ, quay về phía Hi anh la lện:
- Là rượu hảo hạng đấy hả? Chà rượu ở Singapor. Anh lừa và khinh thường chúng tôi !... Đấy là cồn để đốt, để đun ... Anh đầu độc chúng tôi à?
Hi lui lại vài bước như tránh sự tức giận của anh chàng to lớn người xứ Tô Cách Lan rồi nói:
- Không phải cồn đốt! Không phải cồn đốt! Là rượu hảo hạng ở Singapor đấy. Hi bán hàng lương thiện mà!
Bill tiến đến gần anh chàng Hi tạp chủng. Anh này liệu thế tìm một chỗ ẩn nấp tạm thời là quầy bán rượu lẻ gần những hòm gỗ xếp liền nhau.
Không đuổi theo Hi nữa, Bill quay lại nói với Bob Morance:
- Thiếu tá chớ uống thứ rượu pha tạp tầm bậy này
- Yên tâm Bill! Bob chỉ vào cốc rượu còn nguyên vẹn vừa cười vừa nói:
- Tớ muốn để cậu làm một cuộc thí nghiệm. Tớ biết không ai sành bằng cậu về các loại đồ uống có chất rượu mà và tớ...
Một tiếng nói cắt đứt câu của Bob vang lên từ bàn phia hai người thủy thủ:
- Các ngài không phải là những quý phái đầu tiên đã uống thứ nước làm vỡ ngực của tên đầu độc Hi kia!
Người có vóc dáng to ngang - Đại úy Zoltan bước tới đứng trước bàn của Bob và 5Bill. Lúc ngồi, đại úy có khổ người vạm vỡ như một người khổng lồ, nhưng lúc đứng lên thì mất cân đối do vai rộng quá khổ nên trở thành kỳ dị.
- Vừa rồi tôi thấy các ngài gọi rượuWhisky, nếu tôi có thể tiếp rượu mời các ngài...
Vừa nói anh ta vừa lôi trong áo thủy thủ một chiếc bình bằng kim loại rồi vừa vặn nút bình vừa nói:
- Cha tôi là người dân xứ Tô Cách Lan và khi du ngoạn bao giờ tôi cũng mang theo rượuWhisky.
Trong khi anh ta thuyết trình thì Bob chăm chú nhìn Zoltan. Anh ta có màu da xanh xám, mắt đen, bộ râu nhọn đen kịt như cánh con quạ. Bob nghĩ thầm: Nếu cha anh ta la người dân xứ Tô Cách Lan thì mình chỉ là một cô gái nhảy dây.
Bill cũng nhận xét tương tự nhưng anh ta chỉ chăm chú đến cái bình.
- RượuWhisky à? Anh la lên. Có thật rượuWhisky ở trong bình không?
- Loại hảo hạng! Zoltan trả lời. Có muốn uống không?
Bill giật nảy người tưởng là câu hỏi: có muốn lên thiên đàng không? Zoltan rót rượu vào chiếc cốc trống không rồi đặt trước mặt Bill, đoạn quay lại hỏi Bob Morance:
- Ông cũng muốn uống phải không. Tôi giả thiết như thế.
Bob lắc đầu:
- Nhưng rượu và tôi...
Zoltan ngoắc tay như phản đối cách từ chối khéo ấy:
- Một cốcWhisky hảo hạng, đừng nên từ chối bao giờ. Và nói để các ngài biết, đại úy Zoltan này không thích bị người ta từ chối.
Bob Morance lúc ấy mới quan sát kỹ bộ mặt của đại úy thì thấy có nhiều nét tục tằn, bộ râu lâu ngày không cạo, đôi mắt nhìn gian xảo, trong miệng có nhiều răng màu vàng đã sứt mẻ. Với tầm vóc to lớn, đại úy là đich thủ đáng gờm nhưng Bob không muốn gây sự lôi thôi vì một cốc rượu nhỏ:
- Nếu ông cố nài, tôi không nỡ từ chối.
Zoltan rót đầy cốcWhisky đưa đến gần Bob nói:
- Ông uống đi! Thật là thứ hảo hạng không phải loại vặn gan ruột đâu.
Morance cầm lấy cốc uống từ từ, còn Bill ở bên cạnh đã uống cạn hết cốc của anh. Bill để cốc lên bàn rồi tặc lưỡi ba bận:
- Ngon tuyệt,Whisky của ông! Uống thứ này tỉnh cả người.
Anh ta lại tặc lưỡi, lắc đầu rồi bĩu môi:
- Tiếc thay nó có vị gì hơi đăng đắng!
Đại úy Zoltan chỉ vào cái bình:
- Tại cái bình quỷ quái bằng kim loại này, người ta bán giá cao. Dưới đáy có một lớp vỏ mỏng bằng đồng.
Bill có vẻ hài lòng cười rồi nói:
- Người ta nói kim loại rất tốt cho sức khỏe, Nói thật, tôi muốn đại úy rót cho tôi thêm một ít rượu này nữa!
Zoltan dốc cài bình không còn lấy một giọt:
- Rất tiếc, chỉ còn duy nhất hai cốc hầu các ngài.
Bill nói với Zoltan bằng một giọng thất vọng:
- Thôi nếu không đủ hai chân thì đi bằng một chân cũng được. Rồi quay lại nói với Morance:
- Chúng ta ra đi chứ?
Bob để cốc rượu xuống bàn. Anh cũng không sành rượuWhisky như bạn nên không thấy mùi vị gì khác lạ khi uống. Anh đứng dậy đi quanh chiếc bàn.
- Thôi đi ra Bill, ước gì bây giờ có xe tawxcxi, xe kéo và một cái giường nằm.
Hai người đi ra cửa. Trước khi bước ra cửa Bill vẫy tay về phía Zoltan rồi nói:
- Cám ơn đại úy. RượuWhisky ngon tuyệt, thật là rượu tiên!
Chương 2
Một lúc sau khi rời quán rượu nhớp nhúa của Hi, Bob và Bill thấy trong người mệt mỏi, chân tay rã rời không làm sao nhắc chân ra được. Bill đang đi tự dưng đứng lại dựa vào tường:
- Không thể đi được nữa nếu không tìm được cái xe tắc xi hoặc xe kéo nào đưa chúng ta về khách sạn. Tôi đến phải ngủ đứng ở đây vậy!
Morance cũng thấy ngườu muốn quỵ xuống, ngáp trẹo cả quai hàm:
- Không bình thường... Không bao giờ tôi lại cảm thấy mệt bã người thế này!...
Khi Morance nói thì Bill ngồi bệt xuống đất lưng dựa vào tường, chà xát hai mi mắt như muốn kéo mắt ra:
- Thiếu tá nói có lý... Không bình thường. Hay là tại rượu Whisky có bỏ thuốc độc?
Morance nói phều phào trong hơi thở:
- Không phải đầu độc mà là thuốc ngủ.
Rồi anh ngã vật mình xuống đất, cảm giác lơ mơ nhìn sang bên cạnh thấy Bill đã nằm nghiêng ngáy như bò rống.
Bill làm sao thế? Thấy đau chỗ nào? Có việc gì không?
Bob có sức chống đỡ khá hơn bạn anh, nhưng dần dần ý chí cũng suy giảm.
Trong đêm hôm tĩnh mịch có tiếng bánh xe bọc kim loại đi lạch cạch trên đường gồ ghề. Rồi từ trong bóng tối nhô ra một chiếc xe kéo, theo sau có ba bóng người. Lúc đầu Bob chưa nhận rõ. Khi xe đến gần chỗ Bill và anh thì anh mới nhận rá được, đó là đại úy Zoltan, anh cao kều Farley. Còn anh to béo đây xe không ai khác là Hi, Một lát Hi để càng xe xuống đất. Zoltan không ngờ Morance chưa mất hết lý trí nên đến gần hai người đang nằm dựa vào tường bất tỉnh, nhìn một lúc bật cười nói với Farley:
- Quá vạm vỡ như anh nói phải không? Chỉ một ít rượuWhisky bỏ thuốc mê mà được việc đấy. Thôi mang chúng đi.
Hi lắc đầu, má phị rung rinh:
- Nguy hiểm!... Hi nói tiếp: Chúng không như những người khác. Chúng là những người tốt, không phải thủy thủ, không trộm cắp. Chúng tự nhiên biệt tích, cảnh sát sẽ tìm chúng!
Những nhận xét của Hi chỉ làm cho Zoltan cười gượng:
- A! Khi cảnh sát biết chúng biệt tích thì chiếc tầu Đài Bắc của chúng ta đã đi xa. Mang chúng đi!
Theo sau tên sếu vườn và Hi, Zoltan đến gần Bill. Anh ta ngày như người được vào cõi cực lạc. Zoltan nắm chặt tay chân anh chàng to lớn khổng lồ rồi cùng với Hi và tên sếu vườn vác Bill lẳng vào thùng chiếc xe kéo.
Trong khi đó Morance mỗi lúc một mê man nhưng với tinh thần quả cảm, dồn hết tinh thần và sức lực khi tên sếu vườn đến nắm cánh tay anh đứng lên đấm vào bụng nó. Farley kêu lên và ngã vật mình xuống đất. Zoltan và Hi chạy đến cứu. Bob định chống lại nhưng thuốc mê mỗi lúc một ngấm. Anh trông địch thủ như trông qua lớp sương mù. Anh nghĩ thầm: " Chú trọng đến tên Zoltan nó là đứa nguy hiểm nhất"
Lúc bình thường Morance là một kiện tướng, đánh thắng tất cả những tay sừng sỏ nhưng thuốc mê đã làm anh mất sức lực, mất phản ứng và quả đấm cạnh sườn Zoltan không trúng đích, trái lại cú đấm của Zoltan vào ngực làm anh nghẹt thở. Cùng lúc ấy anh lờ mờ thấy bóng dáng Hi đến gần, nắm chân anh rồi anh ngủ thiếp đi không còn biết gì nữa. Zoltan tiến đến gần Morance lúc đó đã mất hết ý thức, lấy chân đá vào người không thấy anh phản ứng nói:
- Tên này sức dai như chão. Với rượu tiên của ta như đứa khác đã đưa vào cõi mộng nhưng nó còn sức làm cho thằng sếu vườn Farley chảy máu cam. Khá đấy!
Farnley đứng dậy tay ôm vùng dạ dày, chân định đã vào Bob nhưng Zoltan ngăn lại:
-Thôi, tôi muốn đem hai tên này lên tầu Đài Bắc còn sức khỏe nguyên vẹn. Tôi không muốn có những tên què quặt trên tầu.
Zoltan chỉ vào Bob:
- Đem nó ném vào xe!
Vài phút sau Bob Morance nằm cạnh Bill trên xe và được phủ trên người bằng một tấm vải bạt.
- Bây giờ lên đường! Zoltan nói: - Tôi muốn tầu nhổ neo lúc sáng sớm. Zoltan và anh sếu vườn Farnley bám sau xe nhưng Hi không cho bám theo, lấy tay gạt ra.
- Còn đợi gì nữa? Zoltan gắt hỏi.
- Nguy hiểm lắm, nếu cảnh sát thấy chúng ta với người trong xe thì chúng ta sẽ bị luộc. Hi không muốn đi xa thêm một bước nữa.
Zoltan gắt rồi nói một cách tức giận:
- Tôi trả tiền công cho anh để anh giúp đỡ, cung cấp người cho tôi và đưa lên tầu. Anh phải đi với tôi đến nơi, đến chốn.
Nhưng anh béo phị vẫn lắc đầu:
- Nhưng tên da trắng này ở trong xe như thuốc nổ. Người trên tầu Đài Bắc đã đủ, anh mang theo làm gì nữa. Hi không đi xa nữa. Trả tiền công để Hi đi, còn anh muốn đem theo những tên da trắng này thì anh cứ đi một mình.
Zoltan bỏ càng xe ra nhún vai nói:
- Thôi được rồi, tôi không bắt anh phải đi theo chúng tôi. Tôi sẽ trả cho anh tiền tôi còn thiếu nợ. Như thế này...
Rồi một quả đấm như trời giáng của tên hung bạo đấm vào bụng anh ta. Hi như quả bóng xì hơi, thở hắt ra người gập làm đôi. Zoltan lấy cùi tay đánh mạnh một cái vào chiếc gáy to tướng. Hi ngã quỵ xuống, trán chạm vào đất bất tỉnh, thân hình to lớn đầy mỡ rung rung rên rỉ. Zoltan quay mặt đi rồi cầm một càng xe bảo tên cao kều Farnley:
- Thôi lên đường! Thời gian gấp phải đi nhanh lên nếu chúng ta muốn tầu nhổ neo trước rạng đông.
- Đại úy không nghĩ là nếu chúng ta xử sự hòa nhã với tên béo phị Hi thì...
Zoltan cầu nhầu:
- Hòa nhã với tên chệt không ra gì ấy à. Anh không thấy điệu bộ của tên bán người đó sao? Đã quyết định cho nó giúp ta mang người lên tầu Đài Bắc. Bản giao kèo phải được tôn trọng. Vả lại tôi còn nợ hắn tiền... hắn không có tiền dành dụm.
- Nếu nó tố cáo với cảnh sát?
- Để làm gì? Cho đến bây giờ nó vẫn là đồng lõa với chúng ta và tôi tin rằng nó có nhiều tội phạm pháp không muốn cảnh sát dính mũi vào công việc của nó.
Hai tên đồng phạm ngừng nói, chỉ còn tiếng bánh xe lạchc ạch đi trên đường trong đêm tối thanh vắng. Một phút sau Farnley nói tiếp:
- Tôi nghĩ Hi nói có lý! Rồi Farnley hất cằm chỉ vào Morance v Bill nằm sõng sượt dưới tấm vải bạt:
- Chúng sẽ gâu cho ta nhiều chuyện phiền hà. Chúng không phải là những kẻ bụi đời sống lang thang trên bờ biển, người ta sẽ điều tra việc chunhs mất tích. Là những người nước ngoài đại sứ quán của chúng yêu cầu tìm tung tích công dân của họ, cảnh sát sẽ nhảy vào việc này và...
- Lúc ấy tầu của chúng ta đãdđi xa. Anh nên biết bất cứ giá nào chúng ta cũng phải bổ sung người và sửa soạn tầu để nhổ neo lúc rạng đông, nếu không chunhs ta nhỡ cập bến ở đảo Yeluk- Yeluk. Hai tên kia tình cờ đã đến với chúng ta mà ta không phải mất tiền của để tuyển lựa.
Trong khi nói, hai tên đồng lõa đã kéo cái xe đến một vũng tầu đậu. Ở đó có hàng trăm chiếc thuyền đang biến thành nhà ở cho những người Trung Quốc, Mã Lai nghèo khó không có nơi cứ trú trên đất liền. Xe đi quanh vũng rồi lại được kéo đi trên một vùng đất khô mấp mô đến chỗ tầu thủy đậu giữa những tảng đá nhô ra mặt đầm nước mặn thông ra biển. Trong đầm nước mặn có nhiều thuền lớn, thuyền nhỏ bị vùi lấp trong cát. Có nhiều cánh buồm rách tả tơi trông như những cánh dơi bị gậm nhấm. Có một vài chiếc phóng ngư lôi bị đánh chìm bởi người Nhật lúc chiếm đóng Singapor. Vỏ tầu rỉ, loang lổ lỗ chỗ trông như những mắt đan của tấm ren đăng ten.
Trên mặt nước biển phẳng lặng như mặt nước hồ ánh lên dưới bóng trăng một chiếc tàu đã thả neo có hình dạng nửa thuyền buồm, nửa tầu thủy. Trên tầu không thấy bóng người, không có ánh đèn.
Zoltan và anh sếu vườn kéo cái xe đến trước chỗ tầu thủy đậu thì dừng lại, đặt càng xe xuống đất. Zoltan khom người gọi vọng xuống một chiếc thuyền đã thả neo, đầu neo buộc vào một cọc sắt rỉ gắn vào đá.
- Công có đấy không? Công?
Bóng người trong thuyền thưa: Công có ở đây, thưa đại úy.
Một anh chàng vạm vỡ gốc Châu Á nhảy lên bờ đá. Zoltan vứt tấm vải bạt phủ Bob Morance và Bill vẫn đang trạng thái tê mê.
- Đây là hai đứa cuối cùng. Mang chúng lên ngay tầu Đài Bắc và chuẩn bị nhổ neo ngay bây giờ.
Năm phút sau công việc đã làm xong. Trong thuyền ngoài hai người vẫn mê mệt, còn chở Zoltan, anh cao kều. Anh chàng vạm vỡ người Châu Á cầm mái chèo cho thuyền đi đến đầm nước mặn, len lỏi qua những tầu thuyền bị cát vùi ra đến biển, cặp thuyền sát tầu Đài Bắc.
Trông gần con tầu này khá to. Vỏ tầu và mặt boong nếu nhìn qua lần gỗ có thể đoán nó đã được đóng từ nhiều năm. Mới đầu nó có phải là một chiếc tầu nhỏ ba buồm hay là một chiếc thuyền buồm lớn? Không thể biết được. Qua nhiều năm nó đã biến dạng tùy theo sở thích của chủ nhân. Nay nó đã là một chiếc tàu lai căng tạp chủng. Nguyên thủy nó có nhiều nét Tây Âu nhưng ở phía trước mũi tầu và sau lái đều ảnh hưởng thiết kế của Trung Quốc. Ba cột buồm, những đồ đạc cùng động cơ diezel đẩy tầu đi nhanh có nét châu âu nhưng đằng trước mũi tàu viết chữ sơn trắng " tầu Đài Bắc".
Chiếc thuyền sau khi lặng lẽ áp sát vào tầu. Công quăng một chiếc thừng đầu buộc thòng lọng cho mắc vào một có sắt trên boong rồi treo người lên tầu. Zoltan cũng theo cách ấy leo lên, còn tên cao kều lấy ở trong khoang thuyền một chiếc thừng buộc vào chân tay Bob Morance và Bill để hai tên ở trên tầu kéo lên...
Khi hai người bị cầm tù đã nằm sóng sượt cạnh nhau trên sàn tầu, Zoltan nhìn kỹ có vẻ hải lòng nói:
- Bây giờ đoàn đã đủ người. Cho hai tên này xuống hầm tầu với những đứa khác rồi cho tầu chạy tới Yeluk- Yeluk. Thế nào rồi bẩy cây thánh giá bằng chì cũng sẽ vào tay ta.
Giá lúc ấy Zoltan nhìn thấy một người nấp sau một mỏm đá ở chỗ tầu thủy đậu, nhìn tầu Đài Bắc với vẻ căm thù- người đó là Hi- thì Zoltan cũng không quá hớn hở vui mừng đến như thế.
- Đại úy sơ suất không đấm manh hơn... Mỡ là cái khiên, cái mộc. Hi này có tai tốt để nghe khi theo sau đại úy, Hi này biết đại úy theo dầu vết tìm vàng ở hải đảo Yeluk-Yeluk... Công chúa bằng lòng khi biết...
Tên tạp chủng đứng dậy quay gót ra khỏi chỗ ẩn nấp di trên con con đường gồ ghề vui mừng và hi vọng vào sự trả thù, miệng không ngớt lẩm bẩm: Công chúa hài lòng khi biết... Công chua hài lòng...
Chuong 3
Bob Morance từ từ mở mắt. Anh còn đang trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê. Bóng tối bao trùm quanh anh tiêu tan dần như những bức màn đen lần lượt từ từ kéo lên. Anh thấy một đèn báo hiệu đu đưa trên trân gỗ dát bằng những tấm ván dày, đồng thời còn nghe thấy tiếng ầm ầm của động cơ diezel lúc lắc rung chuyển. Anh nằm dài trên sàn, chỗ này khá rộng nhưng thấp. Anh nhận ra đó là hầm giữa của tàu. Một chục người ủ rũ cũng nằm dài ở đấy. Một số người cựa quậy, còn một số bất động ngủ say.
Morance cố đứng dậy nhưng không được vì tay chân bị trói. Một vị lạ mắc ở cuống họng như vài bữa trước anh đã uống phải. Gần anh có tiếng nói:
- Phải làm gì bây giờ thưa thiếu tá! Hai chúng ta bị trói buộc như đùi thịt cừu.
Morance quay người lại thấy Bill nằm gần anh tư thế cũng như anh.
- Phải làm gì bây giờ hả Bill? Nào tôi có biết! Tất cả tôi có thể nói với anh mà không sợ nhầm lẫn là chúng ta đang ở trên một con tàu đi với tốc độ khá nhanh, bằng chứng là tiếng động cơ inh tai của nó.
- Một chiếc tầu. Thế thì chúng ta phải làm thế nào? Nếu tôi không nhầm thì chúng ta đang trên đường đến Singapor.
Chợt nghe Bill nói vậy trí nhớ của Morance được hồi tỉnh:
- Quán rượu của Hi... Zoltan...
Bill la lên:
- Chúng ta bị thuốc mê!
- Không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng để làm gì?
- Nhưng tôi nhớ là chúng ta không có tiền trong người. Nếu thực sự chúng muốn cướp của thì chúng đã bỏ chúng ta chết dấp ở một ngách vắng vẻ nào đó trên bờ. Ý kiến ấy của anh không giải thích nỏi sự có mặt chúng ta trên chiếc tầu này.
- Thưa thiếu tá, nói có lý. Hay là chúng bắt chúng ta làm con tin đòi tiền chuộc? Có thể lắm!
Morance đứng một lúc lâu suy nghĩ rồi nói:
- Cứ để xem đại úy Zoltan là người thế nào. Tại sao hắn lại bỏ thuốc mê vào rượuWhisky cho chúng mình, để làm gì...
Bill cầu nhầu:
- Thật là một việc làm sành sỏi nhà nghề, nhưng tại sao phải đặt câu đố khó trả lời lúc này. Điều cần thiết là chúng ta phải được tự do.
- Chúng ta thực hiện việc đó chóng thôi! Bob nói và vặn người trong dây trói. - Những kẻ buộc dây trói cho chúng ta chắc hẳn hồi thanh niên là những hướng đạo sinh, nó quá chắc.
Trời đã sáng dần, mọi người nằm trên sàn giữa hầm tầu trở dậy Tiếng ồn ào, chửi rủa, hỏi nhau... phần nhiều là của thủy thủ bằng tiếng Anh, tiếng Trung Quốc văng ra.
- Không thể chịu được ở chỗ này. Bill nói:- Lời lẽ của họ qua nhận xét không phải là những người có văn hóa.
- Có thể họ bị bắt cóc như chúng ta ở phố " Cửa cá nhám"
- Ôi chao! Thưa thiếu tá. Đến phố " Cửa cá nhám" chỉ để tìm vài vật cổ đã đi vào những chỗ dơ bẩn thói tha nhất.
- Còn anh, nếu dạ dày của anh không to như cái hũ lớn xung quanh bọc may và rơm để đựng rượu thì tôi không bao giờ vào quán của thằng đầu độc Hi. Thú ham thích rượuWhisky của anh làm hại chúng ta.
- Tôi không cho phép thiếu tá nói xấu đến tình cảm yêu nước của tôi.
- Thôi không được gọi tôi là thiếu tá nữa. Tôi không chỉ huy ai hết!
Anh ngừng bặt và mặc dù đang trong tình trạng gay go thì giữa anh và bạn một tiếng cười vang lên của Bill làm phá tan bầu không khí im lặng giữa hai người:
- Đồng ý, thưa thiếu tá!
Trong lúc đó chiếc cửa ở cuối phòng mở ra, theo vào mười hai người mặt mũi hung ác, ăn mặc như giặc biển mang trên người đủ khí giới. Hai người trong bọn chĩa súng liên thanh. Chúng đứng mỗi đứa một góc cửa để có thể nhìn bao quát hầm giữa của tầu dưới họng súng của chúng. Một đứa nói với đám tù nhân:
- Nếu đứa nào định chạy trốn hay có hành động chống đôi sẽ bị hạ ngay không thương tiếc. Ta khuyên các anh hãy yên lặng.
Một người nữa mới đến chính là Công đã giúp Zoltan đưa Bob và Bill lên tầu Đài Bắc đi len lỏi giữa đám tù nhân cắt dây trói ở chân họ. Lần lượt mỗi tù nhân bị đẩy ra khỏi hầm tầu dưới sự đe dọa của những họng súng liên thanh luôn chĩa vào người họ.
Những sự việc vừa diễn ra làm Bill bực tức cầu nhầu luôn miệng nhưng Morance ngồi im.
Bao vây bởi những tên cướp theo sau lại có những tên mang súng liên thanh Bob, Bill cùng tù nhân bị đẩy ra khỏi hầm tầu đi vào một lối nhỏ hẹp dọc theo tầu, trèo lên một thang gỗ sau đó đến boong tầu. Trên sàn boong ở mũi và sau tầu có khoang rộng trên có một người vóc dáng to ngang đứng ở đấy, hai tay khoanh trước ngực. Trời sáng tỏ Bob và Bill nhận ra là đại úy Zoltan.
Sáu tên khác mới đến mang súng liên thanh đứng quây xung quanh đám người bị cầm tù tay bị trói chặt không thể hành động được gì. Zoltan lại đến đứng bên cạnh anh sếu vườn Farnley nhìn từng người với nét mặt thỏa mãn.
Mặt trời lên cao Bob và Bill lúc ấy cũng nhận xét tường tận đám người quanh anh ta. Đúng như Bill đã nói, đám người bị cầm tù không có vẻ gì là người lương thiện. Tất cả đều có nét mặt hung ác xảo quyệt. Có thể là những thủy thủ trốn tàu, tù khổ sai, những kẻ buôn gian bán lậu. Thật là một đống ô hợp những tên vô lại. Bob nghĩ: Tại sao ta lại sa chân vào chiếc tầu buồm này? Nhưng thực trạng làm anh không có tâm trí mà suy nghĩ nhiều. Trong lúc đó, Zoltan đang đứng ở chỗ cao nhất nói với tất cả những người bị giam cầm:
- Các bạn thân!
Nhưng Zoltan vừa thốt ra, trong đám đông có tiếng la ó nổi lên:
- Bạn thân! Anh là người cuối cùng gọi chúng ta như thế.
- Anh đã cho chúng tôi uống thuốc mê, bắt cóc chúng tôi và còn trói chặt tay chân chúng tôi nữa.
- Ôi chao! Muốn biết cái gì sẽ xảy ra trước khi anh nói câu" Các bạn thân!"
Zoltan dang tay như một diễn thuyết truyền đạt cho cử tọa ngồi im. Tiếng phản đối dịu dần.
Zoltan la lên:
- Các bạn muốn biết hả? Hãy kiên nhẫn một chút. Tôi sắp giải thích.
Lúc ấy mọi người im lặng. Zoltan với một giọng nghiêm trang tiếp tục nói:
- Tôi cần những người như các bạn để thực hiện một cuộc mạo hiểm mà các bạn thu được nhiều lợi. Trong một hải đảo, không xa đảo Nouvelle Guinee có một kho vàng đang chờ chúng ta. Muốn chiếm được có thể chúng ta phải chiến đấu. Bỏi thế tôi cần đến các bạn và muốn công việc không tiết lộ nên trước khi rời Singapor tôi bỏ thuốc mê cho các bạn và bắt cóc các bạn. Nếu các bạn muốn hợp tác với tôi, có thể một số nhỏ sẽ chết nhưng những người còn lại sẽ rất giầu có. Đấy là đổi lấy công lao giúp đỡ của các bạn tôi tặng các bạn một kho của cải.
Zoltan ngừng nói, tiếp theo là một sự im lặng. Một chốc tiếng ồn ào bắt đầu nổi lên giữa hàng ngũ những người bị giam cầm. Họ trao đổi ý kiến với nhau những cảm nghĩ trước lời nói của Zoltan:
- Thật là một điều không ngờ. Bill nói nhỏ - Người ta đã bỏ thuốc mê, đã bắt cóc, bây giờ lại hữa một kho vàng!
- Cứ để xem về sau thế nào. Không để lộ cho người ta biết là chúng ta hợp nhau để thương lượng, dàn xếp công việc.
Tiếng ồn ào lại nổi lên trong đám người bị giam cầm:
- Lấy gì chứng tỏ những lời nói với chúng tôi là thực?
- Không ai cả! Thuyền trưởng tầu Đài Bắc trả lời - Nhưng dù thế nào đi chăng nữa các bạn sẽ được tất cả mà không phải mất gì. Các bạn đi với tôi, các bạn có nhiều vận may sẽ trở nên giầu có. Còn chống đối thì các bạn phải liều thân không khác đưa người vào miệng cá nhám.
Những tên đầu trộm đuôi cướp hiểu ngay câu nói ấy trừ Bob và Bill. Ngừng một lúc bỗng một tiếng nói cất lên:
- Tôi đi với ông!
Đó là một tín hiệu biểu lộ sự đồng ý. Một người khác trong đám tù nhân cũng thốt ra:
- Tôi đi với ông!
Rồi một câu thứ ba:
- Tôi cũng liều!
Bill nói nhỏ với Bob:
- Chúng ta không để mắc mưu thằng giặc cướp đó. Tôi sẽ nói cho nó biết những gì mà tôi nghĩ.
Anh đã mở miệng định nói với Zoltan nhưng Bob lấy khuỷu tay huých vào cạnh sườn làm anh phải nín tiếng.
Trong bọn tù nhân lại đồng thanh hô:
- Chúng tôi đi với ông. Chúng tôi...
Khi tiếng ầm đã dịu, Zoltanj nhìn vào Bob và Bill và nói:
- Thế còn ngài Morance và Ballantine, các ngài không hưởng ứng à?
Morance nghĩ: " Tại sao nó biết tên chúng ta? Có thể khi bị mê man chúng ta đã để hộ chiếu trong túi nó lục tìm thấy nên biết"
Anh không vội vàng trả lời:
- Ông muốn gì để chúng tôi làm. Ông đã nói đên những điều kiện, đến kho vàng không một người nào có thể dửng dưng được.
Rồi anh nghĩ: " Miễn là nó chưa biết đến danh tiếng chúng ta. Nếu nó biết chúng ta là những người không dễ dàng lừa phỉnh chúng sẽ giết ngay"
Còn Zoltan hình như chưa bao giờ được nghe nói tới Morance và bạn anh nên vui vẻ phấn khởi nói với toàn thể tù nhân:
- Tôi hoan nghênh sự hiểu biết của các bạn. Tôi trông mong ở các bạn. Tuy nhiên tôi luôn luôn cảnh giác khi các bạn chưa chứng tỏ lòng trung thành. Các bạn còn phải giam giữ dưới hầm tầu nhưng cũng chỉ vài ngày nữa thôi. Nếu các bạn tỏ ra khôn ngoan dễ bảo tôi sẽ thả các bạn được tự do.
Rồi hắn bỏa các người gác dưới sự chỉ huy của Công:
- Dẫn các tù nhân này đi.
Zoltan quay lại nói nhỏ với Farnley đang đứng bên cạnh hắn nhưng không giấu nổi Morance khi anh đi qua:
- Đi hết tốc lực tới Yeluk-Yeluck. Tên Jack Scase đang nóng ruột đợi ta ở đấy!
★
★
★
★
★
0