Hoa rơi
Cuộc đời như những cánh hoa rơi.
Hữu ý vô tình cũng thế thôi.
Trần gian vốn chỉ là ảo mộng.
Chớp mắt ngàn năm đã qua rồi.
Và em rồi cũng sẽ xa xôi.
Chỉ còn giấc mộng hoa trắng thôi.
Chỉ còn sương ướt làn hơi thở.
Dấu vết nào in lại cõi đời?
Một mái tranh quê dưới xóm nghèo
Không đèn, không điện, mỗi trăng treo...
Không đèn, không điện, mỗi trăng treo...