Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

hau thuy hu - 113 & 114

0 trả lời, 3.567 lượt xem — Trang 1 / 1
Hậu Thủy Hử - Hồi 113


Đến Thái Hồ, Lý Tuấn Kết nghĩa nhỏ,
Vào Tô Châu, Tống Giang lập công to.

Đang nói chuyện lúc bấy giờ các tướng vực Tô'ng Giang dậy, chăm sóc hồi lâu mới tỉnh lại. Tống Giang nói với Ngô Dụng:
- Phen này anh em ta chắc khó đánh nổi bọn Phương Lạp. Từ khi qua sông Dương Tử đế nay liên tiếp mất tám anh em.
Ngô Dụng khuyên can:
- Chủ súy đừng nói thế nản lòng quân sĩ. Lúc trước đi đánh quân Liêu, anh em được toàn vẹn về kinh, ấy là nhờ có số trời. Lần này tổn thất mấy người cũng là do số mệnh thế thôi. Từ ngày vượt sông đến nay chưa bao lâu đã thu phục ba quận lơn là Nhuận Châu, Thường Châu và Tuyên Châu, đó là nhờ phúc lớn của thiên tử và uy danh hổ tướng của chủ súy, sao lại bảo là bất lợi? Lẽ nào chủ súy lại tỏ ra nhụt chí?
Tống Giang nói:
- Dù con người ta sống chết có số, nhưng số phận một trăm linh tám anh em ta ứng với các sao thiên cang, địa sát đã ghi trong sách trời, thân thiết như ruột thịt. Nay gặp chuyện buồn như thế, không đau lòng sao được?
Ngô Dụng lại khuyên:
- Chủ tướng chớ quá buồn phiền mà hao tổn tâm lực, xin hãy trù liệu điều binh tiếp ứng đánh thành Vô Tích.
Tống Giang nói:
- Bây giò7 quân sư để Sài Tiến ở lại đây giúp ta rồi viết quân thiếp, nhờ Đái Tôn đem về phúc đáp để Lư tiên phong cho xuất quân tiến đánh Hồ Châu, hẹn sớm gặp nhau ở Hàng Châu.
Ngô Dụng bèn sai Bùi Tuyên viết thiếp, giao cho Đái Tôn đem đến Tuyên Châu, việc không có gì đáng nói.
Lại nói Lữ Sư Nang dẫn bọn Hứa Định chạy về huyện Vô Tích, dọc đường may gặp quân cứu viện từ Tô Châu do Đệ tam đại nương Phương Mạo sai đến. Dẫn đầu là chỉ huy sứ lục quân Vệ Trung: dưới quyền có hơn mười phó tướng thống lĩnh một vạn quân đến cứu Thường Châu. Hai bên hội quân, kéo vào đóng giữ huyện Vô Tích. Lữ khu mật kể cho bọn Vệ Trung biết chuyện Kim Tiết dâng thành cho địch, Vệ Trung nói:
- Xin khu mật cứ yên lòng, tiểu tướng nhất định sẽ lấy lại Thường Châu.
Chợt có quân thám mã vào báo: "quân tống đã đến gần, xin chủ tướng xuất quân chặn địch". Vệ Trung liền lên ngựa đem quân ra ngoài cửa bắc đón đánh.
Lúc ấy binh mã của Tống Giang thế lực hùng mạnh đang tiến đến, Hắc toàn phong Lý Quỳnh cùng bọn Bao Húc, Hạng Sung, Lý Cổn chỉ huy quân bộ đánh xáp vào. Vệ Trung lấy làm lo sợ, quân sĩ chưa kịp dàn thành trận thế đã bị đánh tan. Tàn quân hoảng sợ quay chạy vào thành Vô Tích. Bọn Lý Quỳ, Bao Húc đuổi sát theo chân ngựa mà vào thành. Lữ khu mật chạy ra cửa nam tìm đường tẩu thoát. Quan Thắng dẫn quân mã tiến vào thành rồi sai người phi báo với Tống tiên phong.
Tống Giang được tin liền cùng các tướng đem quân đến Vô Tích, yết bảng chiêu an trăm họ, một mặt sai người báo tin thắng trận, mời Trương chiêu thảo và Lưu đô đốc đem quân đến đóng giữ Thường Châu.
Lại nói Lữ Sư Nang cùng Vệ Trung và Hứa Định dẫn tàn quân người ngựa chạy về Tô Châu cầu cứu Đệ tam đại vương. Lữ Sư Nang nói:
- Binh mã quân Tống hùng mạnh, thế như chẻ tre, cho nên thành không giữ được.
Đệ tam đại vương Phương Mạo nổi giận quát quân sĩ lôi Lữ khu mật ra chém đầu. Bọn Vệ Trung tâu:
- Bộ hạ của Tống Giang phần lớn là các hảo hán dũng cảm có võ nghệ hơn người, quân lính hầu hết lại là lâu la ở Lương Sơn Bạc từng quen chiến đấu, quân ta khó lòng địch nổi.
Phương Mạo nói:
- Hãy tạm gửi đầu ngươi trên cổ đó. Nay giao cho ngươi năm nghìn quân mã đi tiền bộ, ta sẽ đích thân đưa các tướng tiến theo tiếp ứng.
Lữ Sư Nang vái tạ, rồi đeo đai khoác giáp, cầm cây bát xà mâu lên ngựa dẫn quân ra ngoài thành.
Lại nói Đệ tam đại vương Phương Mạo tập hợp tám viên chiến tướng thường gọi là "Phiêu kỵ tướng quân", người nào cũng cao khoẻ mạnh, võ nghệ tinh thông. Tám viên "Phiêu kỵ tướng quân" ấy là: Phi long đại tướng quân Lưu Vân, Phi Hổ đại tướng quân Trương Uy, Phi hùng đại tướng quân Từ Phương, Phi báo đại tướng quân Quách Thế Quảng, Phi thiên đại tướng quân Ô Phúc, Phi vân đại tướng quân Câu Chính, Phi Sơn đại tướng quân Chấn Thành, Phi thủy đại tướng quân Xương Thịnh.
Bấy giờ Đệ tam đại vương Phương Mạo, tự mình khoác giáp đeo đai, tay cầm phương thiên hoa. kích lên ngựa ra trận, đốc thúc binh mã tiến đánh quân Tống. Phía sau tám viên đại tướng là hai ba chục các phó tướng đội ngũ chỉnh tề, chỉ huy năm vạn quân người ngựa, tiến ra ngoài thành.
Đội quân tiến bộ của Lữ Sư Nang, dưới quyền hai tướng Vệ Trung và Hứa Định đã đi qua chùa Hàn Sơn, tiến về phía huyện Vô Tích. Tống Giang sai người do thám tin tức từ trước, lúc ấy cũng đã dẫn nhiều chánh phó tướng đưa quân mã ra khỏi thành Vô Tích mươi dặm. Quân hai bên cờ trống đối nhau, dàn thành trận thế. Lữ Sư Nang bừng bừng tức giận nhảy lên ngựa, cầm ngang cây xà mâu phóng ra trước trận muốn giao chiến với Tống Giang. Tống Giang đứng dưới cờ súy, quay lại hỏi các tướng:
- Ai dám ra bắt sống tên giặc này?
Chưa dứt lời đã thấy Kim thương thủ Từ Ninh xách cây thương vàng thúc ngựa ra trận giao chiến với Lữ Sư Nang. Hai tướng quần thỏa trên lưng ngựa, quân hai bên hò reo trợ chiến. Đánh hơn hai mươi hiệp, Lữ Sư Nang sơ hở một đường mâu, liền bị Từ Ninh phóng thương đâm nhào xuống đất. Quân hai bên hò reo vang dậy. Hắc toàn phong Lý Quỳ hai tay vung hai búa, Tang Môn thần Bao Húc múa phi đao, Hạng Sung, Lý Cổn vung thương múa thuẫn dẫn quân đánh ào sang, quân nam thua lớn.
Tống Giang khua quân đuổi theo, gặp ngay đại quân của Phương Mạo đến tiếp ứng. Quân hai bên bắn cung tên dàn thành trận thế. Trước trận quân nam, tám viên đại tướng dàn thành hàng ngang, Phương Mạo đứng giữa đội trung quân, nghe tin Lữ khu mật bị giết, nổi giận nâng kích nhảy lên ngựa, lớn tiếng mắng Tống Giang:
- Các ngươi là giặc cỏ Lương Sơn Bạc, quan quân nhà Tống không dẹp nổi mới cho làm tiên phong đem quân đến sâm phạm bờ cõi của ta. Phải giết sạch bọn ngươi, ta mới chịu lui binh!
Tống Giang ngồi trên ngựa chỉ tay đáp Phương Mạo:
- Gã quê mùa Mục Châu kia, ngươi lầm tưởng thời cơ phát phúc, rông càn xưng bá đồ vương. Nay quân thiên triều đến đây, hãy mau mau đầu hàng thì được tha tội chết. Nếu ngươi còn hỗn xược chống cự, ta chưa giết sạch bọn ngươi nhất quyết chưa đem quân về!
Phương Mạo quát:
- Không nhiều lời nữa! Tám viên mãnh tướng của ta hiện đang có mặt ở đây, ngươi có dám cho tám tướng của ngươi ra giao chiến?
Tống Giang cười đáp:
- Nếu ta sai hai tướng ra đánh một mình ngươi thì mang tiếng không phải là hảo hán. Vậy ngươi cứ cho tám tướng ra, ta cũng sẽ cho tám tướng đọ tài xem bên nào thua được? Nhưng nếu bị đâm ngã ngựa, quân ra khiêng về thì bên kia không được bắn lén, cũng không được cướp xác. Nếu không phân thắng bại cũng không được cho quân hỗn chiến, ngày mai sẽ đánh tiếp.
Phương Mạo nghe xong liền gọi tám tướng ra đánh. Cả tám viên tướng được lệnh cầm vũ khí tế ngựa ra trước trận. Tống Giang nói:
- Anh em hãy nhường các tướng quân kỵ.
Chưa dứt lò7i đã thấy tám tướng cưỡi ngựa rẽ cửa trận hai bên tả hữu xông ra. Đó là: Quan Thắng, Hoa Vinh, Từ Ninh, Tần Minh, Chu Đồng, Hoàng Tín, Tôn Lập, Hách Tư Văn. Quân hai bên khua trống hò reo vang trời, mỗi bên đều bắn một phát pháo hiệu và phát cờ hiệu lệnh nhiều màu. Mười sáu con ngựa chiến rầm rập tung vó hướnng tới địch thủ. Quan Thắng đánh Lưu Bân, Tần Minh đánh Trương Uy, Hoa Vinh đánh Từ Phương, Từ Ninh đánh Ô Phúc, Chu Đồng đánh Câu Chính, Hoàng Tín đánh Quách Thế Quảng, Tôn Lập đánh Chấn Thành, Hách Tư Văn đánh Xương Thịnh. Mười sáu viên mãnh tướng quả thật là những kẻ anh hùng, ai nấy trổ hết tài ra giao chiến. Đánh chừng hơn ba mươi hiệp thì một tướng ngã ngựa. Ấy là Câu Chính bị Mỹ nhiêm công Chu Đồng đâm ngã. Hai bên đều khua chiêng thu quân, bảy đôi chiến tướng ngừng đánh, lui về trận nhà.
Đệ tam đại vương Phương Mạo thấy Câu Chính bị giết, biết không thắng được, bèn dẫn quân lui về thành Tô Châu. Ngay ngày hôm ấy Tống Giang đốc thúc quân mã tiến thẳng đến hạ trại ở gần chùa Hàn Sơn. Tống Giang ban thưởng cho Chu Đồng, rồi sai Bùi Tuyên viết văn thư trình lên Trương chiêu thảo, việc không có gì đáng nói.
Lại nói Đệ tam đại vương Phương Mạo đem quân về thành cố thủ, chia quân giữ chặt các cửa thành, cắm thêm rào nhọn, trên mặt thành đặt thêm máy nỏ, máy bắn đạn đá và gỗ lao, đào hố phía sau cổng thành rồi bỏ đồ kim khí đốt cho nóng chảy, bên các ụ tường chất sẵn các bình tro để sẵn sàng đối phó với quân đánh thành.
Ngày hôm sau Tống Giang không thấy quân nam ra trận bèn dẫn bọn Hoa Vinh, Từ Ninh, Hoàng Tín, Tôn Lập dẫn ba nghìn quân kỵ tiến đến xem xét quanh thành.
Thành Tô Châu có sông ngòi bao bọc, tường thành vững chắc. Tống Giang thầm nghĩ: " không thể đánh ngay vào thành được." Nghĩ đoạn Tống Giang dẫn các tướng trở về trại, rồi vào trong trướng bàn định kế sách với quân sư Ngô Dụng. Vừa lúc ấy có tên quân vào báo: " thủy quân đầu lĩnh chánh tướng Lý Tuấn từ huyện Giang Âm đến xinh yết kiến chủ tướng. Tống Giang truyền mời Lý Tuấn vào trong trướng hỏi thăm tỉnh hình các vùng ven biển. Lý Tuấn đáp:
- Từ khi đệ cùng bọn Thạch Tú dẫn thủy quân đến chiếm các huyện Giang Âm, Thái Thương, tướng trấn thủ là bọn Nghiêm Dũng và phó tướng Lý Ngọc đem chiến thuyền ra giao chiến. Nghiêm Dũng ngồi trên thuyền bị Nguyễn Tiểu Nhị đâm hất xuống sông, Lý Ngọc bị giết dưới làn tên của đám loạn quân. Hiện nay bọn Thạch Tú, Trương Hoành, Trương Thuận đánh chiếm huyện Gia Định, ba anh em họ Nguyễn đi đánh huyện Thường Thục. Vì vậy tiểu đệ về đây báo tin thắng trận lên huynh trưởng.
Tống Giang nghe nói cả mừng, liền ban thưởng Lý Tuấn, cho phép đến yết kiến Trương chiêu thảo và Lưu đô đốc để trình thư báo tiệp.
Nói tiếp chuyện Lý Tuấn lên đường đến Thường Châu yết kiến Trương chiêu thảo và Lưu đô đốc, thuật lại việc thu phục huyện Giang Âm và hải đao Thái Thương, giết bọn tướng giặc Nghiêm Dũng, Lý Ngọc. Trương chiêu thảo ban thưởng cho bọn Lý Tuấn và cho phép trở về chờ lệnh dưới trướng Tống tiên phong. Lý Tuấn về đến sơn trại ở chùa Hàn Sơn, vào yết kiến Tống tiên phong. Tống Giang thấy ngoài thành Tô Châu là miền sông nước rộng lớn, tất phải dùng đến thủy quân, bèn lưu Lý Tuấn ở lại đánh. Lý Tuấn nói:
- Xin chủ tướng cho Lý Tuấn tôi đi xem xét tình hình sông nước để tính kế dùng binh, rồi sẽ trình lên chủ tướng.
Tống Giang cho là phải. Lý Tuấn đi được hai ngày trở về thưa:
- Thành Tô Châu phía chính nam tiếp gần với Thái Hồ, Lý Tuấn tôi muốn xin một chiếc thuyền vào lạch Nghi Ứng, từ đó bí mật vào Thái Hồ rồi ra phía sông Ngô Giang nghe ngóng tin tức ở bờ nam, sau đó mới có thể tiến quân. Từ bốn phía ốp vào thì chắc chắn đánh tan được giặc.
Tống Giang nói:
- Hiên đệ nói rất phải, có điều không biết chọn ai cùng đi?
Nói đoạn bèn sai Lý Ứng đem bọn Khổng Minh, Khổng Lượng, Thi Ân, Đỗ Hưng đến các huyện Giang Âm, Thái Thương, Côn Sơn, Thường Thục, Gia Định hiệp trợ với thủy quân để thu phục các huyện miền duyên hải, nhân tiện cho gọi anh em Đồng Uy, Đồng Mãnh về giúp Lý Tuấn. Lý Ứng vâng lệnh chào Tống Giang rồi dẫn bốn phó tướng lên đường đi huyện Giang Âm. Hai ngày sau Đồng Uy, Đồnh Mãnh trở về chào Tống tiên phong để nhận lệnh. Tống Giang thăm hỏi về công việc của anh em họ Đồng, rồi giao cho hai người giúp Lý Tuấn chèo thuyền đi nghe ngóng tin tức ở phía nam.
Nói tiếp việc Lý Tuấn cùng anh em Đồng Uy, Đồng Mãnh đi thuyền con do hai thủy thủ cầm chèo, tất cả năm người lướt nhẹ vào cảng Nghi Ứng, rồi theo đường vòng mà ra Thái Hồ. Nhìn quanh phong cảnh Thái Hồ quả là nơi trời nước mênh mông muôn khoảnh một màu xanh biếc. Bấy giờ Lý Tuấn cùng Đồng Uy, Đồng Mãnh và hai thủ thủ chèo thuyền con lướt nhanh qua Thái Hồ tiến dần đến sông Ngô Giang. Từ xa đã nhìn thấy một đoàn thuyền đánh cá chừng bốn năm chục chiếc. Lý Tuấn nói:
- Bọn ta giả làm người mua cá, đến chỗ họ nghe ngóng xem sao.
Nói đoạn, Lý Tuấn cho thuyền đến gần chỗ thuyền đánh cá. Lý Tuấn lên tiếng hỏi:
- Các bác chài có cá chép to không?
Người đánh cá đáp:
- Các vị muốn mua cá chép to xin mời về nhà.
Lý Tuấn bèn bảo chèo thuyền đi theo người đánh cá. Chẳng bao lâu thuyền của bọn họ đến một xóm nhỏ bên bờ sông có hàng liễu rủ. Phía trong hàng giậu có chừng hơn hai chục nóc nhà. Người đánh cá buộc thuyền rồi dẫn Lý Tuấn, Đồng Uy, Đồng Mãnh lên bò7 đi vào một trang viện. Đến cổng, người ấy đằng hắng một tiếng, bảy gã to lớn từ hai bên tay cầm câu liêm nhảy ra trói nghiến bọn Lý Tuấn dẫn vào trang viện. Bọn bảy người chẳng cần hỏi đầu đuôi trói ngay bọn Lý Tuấn vào gốc cây trang, Lý Tuấn ngước mắt thấy trên thảo đường có bốn hảo hán đầu đội mũ lông đen, bên người đeo khí giới. Người ngồi đầu tóc vàng râu đỏ, mặc áo ngắn tay bằng gấm xanh. Người thứ hai mình gầy, râu ngắn, mặc áo vải cổ viền màu xanh đen. Người thứ ba mặt đen, râu dài. Ngườ thứ tư mặt xương, mép rộng, râu quăn. Cả hai người sau đều mặc áo nẹp màu xanh. Người cầm đầu bọn quát hỏi Lý Tuân:
- Bọn các ông ở đâu? đến đây làm gì?
Lý Tuấn đáp:
- Bọn tôi người bên Dương Châu, sang đây thăm bà con, nhân tiện ghé vào mua cá.
Người mặt xương nói:
- Đại ca không phải hỏi nữa, thoáng nhìn đệ đã biết ngay bọn này là quân do thám. Cứ cho đệ moi gan uống rượu là xong.
Lý Tuấn nghe vậy nghĩ thầm: đã bao năm ta làm nghề buôn bán trên sông Tầm Dương, lại mấy năm làm hảo hán ở Lương Sơn Bạc, ai ngờ hôm nay chịu chết ở đây. Chà chà! Lý Tuấn thở dài, ngoái sang nói với Đồng Uy, Đồng Mãnh:
- Hôm nay vì ta mà hai hiền đệ bị liên lụy, đành cùng chết làm ma với nhau một nơi.
Đồng Uy, Đồng Mãnh đáp:
- Đại ca đừng nói nữa, bọn đệ xin chết cùng đại ca. Có điều anh em ta chết uổng ở đây thì làm mất thanh danh của Tống huynh trưởng.
Ba người đưa mắt nhìn nhau, cùng phang áo sẵn sàng chịu chết. Bốn hảo hán ngồi trên thảo đường vẫn để ý nghe bọn Lý Tuấn nói chuyện, rồi bảo nhau:
- Người cầm đầu kia chắc chẳng phải tay vừa.
Hảo hán đứng đầu hỏi:
- Bọn các ngươi là ai, hãy nói rõ họ tên cho ta biết.
Lý Tuấn đáp:
- Các ngươi muốn giết thì giết, còn ta thì có chết cũng không khai tên họ để khỏi bị hảo hán trong thiên hạ chê cười.
Hảo hán đứng đầu nghe xong liền đứng dậy, cầm dao cắt dây cởi trói cho ba người. Rồi cả bốn hảo hán đều xún đến đỡ bọn Lý Tuấn, mời lên cùng ngồi trên thảo đường. Hảo hán cầm đầu sụp lạy, rồi hỏi:
- Bọn chúng tôi làm nghề lạc thảo ở đây chưa từng thấy một ai dũng cảm nghĩa khí như các vị. Xin các hảo hán vui lòng cho biết quý tính đại danh?
Lý Tuấn nói:
- Xem chừng cả bốn đại ca đầy đều là hảo hán, vậy xin nói thật để tùy các vị đưa chúng tôi đi đâu thì đưa. Ba anh em chúng tôi đều là phó tướng thủ hạ của Tống Công Minh ở Lương Sơn Bạc. Toi là Hỗn giang long Lý Tuấn, còn hai người đây là Xuất động giao Đồng Uy và Phang giang thẩn Đồng Mãnh. Anh em chúng tôi đã nhận chiếu chiêu an của triều đình, vừa đánh bại quân Liêu, nay lại vâng mệnh triều đình đi đánh Phương Lạp. Nếu các vị là thủ hạ của Phương Lạp thì xin cứ bắt ba người chúng tôi mà lĩnh thưởng, chúng tôi không dám chống cự.
Bốn hảo hán nghe xong đều rập đầu quỳ lạy:
- Chúng tôi có ắmt mà không thấy Thái sơn! ban nãy trót mạo phạm, xin các đại ca đừng giận. Bốn anh em chúng tôi chẳng phải thủ hạ của Phương Lạp, nguyên trước làm nghề lục lâm để sinh sống, sau tìm được chỗ này, gọi là Du Liễu trang, bốn phía đều là rạch sâu sông rộng, không có thuyền không thể đến được. Bốn anh em chúng tôi cho người đi đánh cá là để che mắt thiên hạ mà kiếm cơm áo quanh vùng Thái Hồ này. Đã gần một năm nay anh em chúng tôi học được nghề sông nước nên không ai xâm phạm. Chúng tôi có biết Tống Công Minh ở Lương Sơn Bạc chiêu tập hảo hán trong thiên hạ, cũng nghe danh đại huynh Hỗn giang long Lý Tuấn, lại biết tên của Lãng lý bạch điều Trương Thuận, không ngờ hôm nay được gặp các đại huynh ở đây.
Lý Tuấn nói:
- Trương Thuận là anh em kết nghĩa với bọn tôi, cũng đều là đầu lĩnh thủy quân, hiện đang đem quân đi bắt giặc, vùng Giang Âm, lần sau chúng tôi sẽ đưa Trương Thuận đến đây gặp các đại ca. Lý Tuấn tôi cũng phiền các vị cho biết quý danh.
Hảo hán cầm đầu nói:
- Anh em tiểu đệ vì sinh sống trong nghề lục lâm nên mỗi người đều có biệt danh, xin đại ca đừng cười. Tiểu đệ là Xích tu long (rồng râu đỏ) Phí Bảo, đây là Quyện mao hổ (hổ lông xoăn) Nghê Vân, đây là Thái Hồ giao (cá sấu Thái Hồ) Bốc Thanh, còn đây là Sấu kiểm hùng (gấu mặt gầy) Địch Thành.
Lý Tuấn nghe xong họ tên, biệt danh bốn người, cả mừng nói:
- Anh em các vị từ bây giờ khỏi phải nghi ngờ nữa, cứ coi bọn tôi như anh em một nhà. Huynh trưởng
Đăng nhập để trả lời
0