<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2015 08:45:54 bởi UYENNHI199>

NGHIÊNG CHIỀU
Theo ven sông Ngự Hà
Tìm lại vần thơ ca
Bóng Trăng xưa chìm khuất
Nửa mảnh hồn ngân nga
Chảy ven sông Ngự Hà
Cánh buồm trắng trôi xa
Bến bờ kia phe phẩy
Bọt sóng tung vỡ òa
Nghiêng chiều sông xưa đợi
Bóng xế Nhạn bay qua
Là đà cánh cò lạc
Ngự Hà mưa bụi sa
Xuân về trên bến vắng
Mờ dần bóng trời già
Phút nguyện cầu kinh thánh
Sầu mỏi cánh Đa Đa
Xuân đi Xuân lại đến
Ánh ráng chiều chông chênh
Mắt thơ còn ngóng mãi
Con đường mòn mông mênh
Nơi ven sông Ngự Hà
Mỗi chiều nghiêng ngã bóng
Có kẻ ngóng người ta
Thẩn thơ trông làn sóng
Tiếng diều buồn vang vọng
Gọi mãi về hư không
Gọi mãi về hư không
Gọi mãi về hư không
...
UYỂN NHI
7.1.2015
NGÓNG…
Gọi mãi về hư không
Câu hò lay lắt gởi
Bao năm rồi chẳng tới
Tiếng à ơi nghẹn ngào
Ai rót vào chiêm bao
Sen hồng xao xuyến nỗi
Ai rót vào bổi hổi
Nước ngập tràn sông xưa
Chỉ còn nắng và mưa
Ở lại cùng bến vắng
Em bỏ tà lụa trắng
Vơ vất chốn quê người
Gọi mãi vẫn im hơi
Thời gian biền biệt nẻo
Buồn theo chân lẽo đẽo
Cứ bám hoài không thôi
Có một dòng sông trôi
Vào trong lòng thành nội
Có một dòng sông nối
Kẻ Vạn với Thanh Long
Sông đục rồi sông trong
Theo bốn mùa mưa nắng
Mà sao em lại vắng
Cả bốn mùa em ơi
Có một dòng sông thôi
Thuyền hoa chờ đợi mãi
Bao giờ em trở lại
Cho Ngự Hà xôn xao
08/01/2015
Viên Mãn
Theo ven sông Ngự Hà
Tìm lại vần thơ ca
Bóng Trăng xưa chìm khuất
Nửa mảnh hồn ngân nga
Chảy ven sông Ngự Hà
Cánh buồm trắng trôi xa
Bến bờ kia phe phẩy
Bọt sóng tung vỡ òa
Nghiêng chiều sông xưa đợi
Bóng xế Nhạn bay qua
Là đà cánh cò lạc
Ngự Hà mưa bụi sa
Xuân về trên bến vắng
Mờ dần bóng trời già
Phút nguyện cầu kinh thánh
Sầu mỏi cánh Đa Đa
Xuân đi Xuân lại đến
Ánh ráng chiều chông chênh
Mắt thơ còn ngóng mãi
Con đường mòn mông mênh
Nơi ven sông Ngự Hà
Mỗi chiều nghiêng ngã bóng
Có kẻ ngóng người ta
Thẩn thơ trông làn sóng
Tiếng diều buồn vang vọng
Gọi mãi về hư không
Gọi mãi về hư không
Gọi mãi về hư không
...
UYỂN NHI
7.1.2015
NGÓNG…
Gọi mãi về hư không
Câu hò lay lắt gởi
Bao năm rồi chẳng tới
Tiếng à ơi nghẹn ngào
Ai rót vào chiêm bao
Sen hồng xao xuyến nỗi
Ai rót vào bổi hổi
Nước ngập tràn sông xưa
Chỉ còn nắng và mưa
Ở lại cùng bến vắng
Em bỏ tà lụa trắng
Vơ vất chốn quê người
Gọi mãi vẫn im hơi
Thời gian biền biệt nẻo
Buồn theo chân lẽo đẽo
Cứ bám hoài không thôi
Có một dòng sông trôi
Vào trong lòng thành nội
Có một dòng sông nối
Kẻ Vạn với Thanh Long
Sông đục rồi sông trong
Theo bốn mùa mưa nắng
Mà sao em lại vắng
Cả bốn mùa em ơi
Có một dòng sông thôi
Thuyền hoa chờ đợi mãi
Bao giờ em trở lại
Cho Ngự Hà xôn xao
08/01/2015
Viên Mãn

CHỜ
Lá Thu rơi ngập lối
Người xưa chửa về thăm
Ven Sông Ngự Hà dỗi
Chân bước buồn lặng thầm
Sướt mướt chiều mưa rơi
Trông mỏi về phương trời
Ngút ngàn vòm mây bạc
Khuất cánh buồm xa khơi
Ai chờ ai nơi đấy
Ven Sông Ngự Hà ơi
Ngày mơ không về lại
Để vần thơ mồ côi
UYỂN NHI
25.1.2015
UYENNHI




















