<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2014 01:15:22 bởi Ct.Ly>
Ngày Quanh Quẩn
Tác giả: Trần Long Hồ
Nhà xuất bản : Minh văn
***
Lới tựa
Cõi văn chương của Trần Long Hồ
Hồ Trường An
Vầng trán rộng, chiếc càm vuông, cặp mắt buồn, cái nhìn mệt mỏi, thờ ơ, và nụ cười man mác, bùi ngùi. Đó là chân dung của Trần Long Hồ, mà tôi phác họa qua vài đường nét tiêu biểu, trước khi đi vào thế giới văn chương của anh.
Trần Long Hổ vốn đã yêu văn chương từ thuở lên mười, lên mười một. Cho nên qua vầng trán rộng, chiếc cằm vuông của anh, tôi đã thấy đây là mẫu người cương quyết đeo đuổi dự định và lý tuởng cho đến cùng: dự định và lý tuởng đó không thể ra ngoài ngành y khoa và cái cõi văn chương. Qua cặp mắt, cái nhìn, và nụ cười của anh, tôi biết đây là mẫu người thích sống nhiều bằng nội tâm cho nên cõi văn chương của anh rất đa dạng, nhân vật của anh qua một số truyện ngắn thường khắc khoải trước đời sống mà tôi sẽ đề cập sau đây.
Chị Thụy Vũ của tôi, Trần Long Hổ và tôi, cả ba chung sống dưới một mái nhà tại ngoại ô tỉnh Vĩnh Long trên sáu năm. Sau nhà là con sông Long Hồ, một phụ lưu của dòng Cổ Chiên, nơi đó hai chị em tôi cùng anh chị của Trần Long Hồ thường tắm và thi đua lội đua qua bên kia sông. Con sông đó vào mùa Xuânnước trong leo lẻo chúng tôi đi xúc cá lòng tong, cá rói, cá linh. Vào mùa hè nước quyện phù sa nâu đỏ, chúng tôi đi mò hến, mò ốc gạo, câu cá mè vinh, xúc cá mang rổ. Đó là con sông của tuổi ấu thơ chúng tôi, êm đềm chảy qua những giấc mộng ngày xanh huyền hoặc.
Sau Hiệp Định Génève, bà thân mẫu của Trần Long Hổ (tôi gọi bằng cô Bảy) đem gia đình lên Sài Gòn. Chị Thụy Vũ tôi sau đó cũng lên Saigon để học Anh văn, ở trọ nhà cô Bảy tôi thêm hai năm nữa. Và chính dưới mái nhà đó, chị tôi bắt đầu viết văn.
Thuở đó, Trần Long Hổ là cậu bé Trần Trúc Quang (tên cúng cơm)bắt đầu viết từ lúc rất nhỏ cho các bạn cùng tuổi hay trong gia đình đọc. Lúc đó anh đâu khoảng mười một tuổi khi mới vào lớp đệ thất. Sau này khi là một sinh viên quân y anh cộng tác với Văn Học (do Phan Kim Thịnh làm chủ nhiệm) và với nhật báo Tin Sáng.
Sau ngày 30/4/1975, anh bị đưa về làm việc tại Chương Thiện. Anh đã bỏ sở và cùng vợ tìm cách vượt biên. Anh đã bị bắt cầm tù tại Gò Quao, thuộc tỉnh Rạch Giá. Sau đó anh vẫn quyết chí vượt biên nhiều lần, cuối cùng đến lần thứ sáu (năm 1981) mới thành công.
Hè 1989, nhân chuyến đi qua Washington D.C. ra mắt quyển ký sự "Giai Thoại Hồng", tôi gặp lại Trần Trúc Quang bây giờ đã là bác sĩ y khoa, có mở phòng mạch tại Falls Church (Virginia). Tôi có hỏi anh:
- Định cầm bút lại không?
- Hễ tui ổn định đời sống xong là làm văn nghệ trở lại nhưng lấy bút hiệu là Trần Long Hồ.
Ai đó mới gặp qua Trần Long Hồn sẽ bắt gặp một mẫu người ít nói, đôi lúc lầm lì, cái nhìn có vẻ thờ ơ mọi việc, nhưng nhìn kỹ lại chúng ta sẽ thấy cái nhìn đó dù lướt qua mọi vật, nhưng đã quan sát thật kỹ. Tám truyện trong tập truyện "Ngày quanh quẩn" đã chứng tỏ điều ấy, nhứt là truyện"Một Ngày Không Tùy Nghi ". Bằng bút pháp trong sáng, giản dị, nhưng mới mẻ, họ Trần mô tả tỉ mỉ từng biến động, từng đợt sóng suy tư của nhân vật xưng tôi. Cho nên đi vào cõi văn chương của anh, nếu ai thích loại văn hoạt kê, hoặc loại tiểu thuyết phiêu lưu, giựt gân thì đương sự sẽ thất vọng. Điều rõ rệt nhất là Trần Long Hồ làm văn chương thuần túy. Anh không nhắm vào thị hiếu quần chúng mà viết sách. Anh cứ làm văn chương, dựng lên một mẫu người đi suốt một chặng đường khá dài trên lịch sử lầm than của đất nước. Đó là mẫu người tiêu biểu, lớn lên từ cuộc nội chiến cuộc đất nước, để rồi sống gần bảy năm dưới chế độ Cộng Sản. Sau đó, nhân vật xưng tôi ấy vượt biên, định cư ở Hoa Kỳ, tranh đấu với bản thân, với bao việc mưu sinh phiền toái, mộng trở nên một con người vững vàng trong cuộc hành hương vào đời sống.
Truyện ngắn mở đầu " Nơi Nào Tôi Dung Thân " là một truyện ngắn tiêu biểu trong việc mô tả một mẫu thanh niên thời đại bề ngoài có vẻ nhút nhát, nhưng bên trong là cả một cơn nổi loạn dấy lên triền miên. Nhân vật đó nghĩ tới chuyện giết người để rồi tự sát, khi đã sống qua một vài cuộc tình không hoan lạc đến độ say đắm mà cũng không đau đớn đến độ ê chề, nhưng cũng đủ làm cho anh cảm thấy mình không khám phá được một chút hạnh phúc nào. Nhân vật đó cứ tự nhủ bằng câu sắt máu " Thế nào tôi cũng giết một người ". Nhưng trong truyện ngắn "Nơi Nào Tôi Dung Thân" độc giả sẽ không thấy tác giả diễn tả sự diễn biến bằng lối văn dữ dằn, gai góc. Anh giữ một giọng điệu uể oải thờ ơ, nhưng đọc xong chúng ta mới thấy nhân vật chính đó khao khát sống biết bao, có nhiều tâm tư u uẩn là dường nào, và nhất là tâm trạng khá uyển chuyển, khá phức tạp biết mấy.
"Trong Miền Gió Bụi" và các truyện ngắn khác được sáng tác sau truyện ngắn đầu tay mười bảy năm. Nhưng tác giả vẫn giữ cái nhất quán thật tinh vi, mạch văn vẫn trước sau sao vậy. "Trong Miền Gió Bụi ", tác giả viết về cảnh đời của nhân vật xưng tội bước vào quân ngũ, sau chuyển qua trường Quân Y. Ở đây có nhân vật tên An, bạn thân ở ngoài đời và cũng là bạn đồng khóa với nhân vật xưng tôi nêu lên một niềm ấm áp về tình bạn về tình người qua nhân vật. An nầy vì An yêu mến bạn chân thành biết vui với cái may mắn của bạn.
Ở « Một Nơi Tưởng Như Yên », tác giả mô tả cảnh sinh hoạt của nhân vật xưng tôi (ở đây có tên là Quang) tại trường Y Khoa và Quân Y. Và bắt đầu từ truyện này, độc giả có thể theo ngòi bút của tác giả tham dự vào thế giới của những kẻ có ước vọng xoa dịu nỗi đau thân xác của bệnh nhân. Ở phần đầu, chúng ta chứng kiến những công việc thực tập của sinh viên nghành y khoa , chúng ta tràn ngập niềm tin về viễn ảnh tươi sáng của họ. Nhưng ở phần cuối, chúng ta phải tham dự cuộc ma chay của An. Người bạn tốt bụng đó đã tử trận, xác được quàng ở nhà vãng chung.
Ở « Những Ngày Thôi Quanh Co », tác giả viết về thời gian gần ngày mãn khóa của nhân vật xưng tôi. Sau đó là buổi lễ tốt nghiệp. Tại đây, đương sự gặp Thúy, cô gái thùy mị đoan trang, gốc người Bình Định. Tình yêu chân thành bắt đầu. Nhân vật Thúy sau đó, ở các truyện ngắn kế tiếp trở thành người bạn đời của đương sự. Nếu An là người bạn dịu hiền biết vui với cái thành công của đương sự, là dư ảnh, là tiếng động vọng của tình người từ cõi chết đưa về thì Thúy luôn luôn là người bạn đời bằng thịt bằng xương ở cõi sống cùng đương sự dìu bước nương tựa nhau, chia xẻ nhau gánh nặng cam khổ trên đường đời.
‘’Một Chuyến Đi’’ nói về cuộc vượt thoát của nhân vật xưng tôi (ở đây có tên Trúc) khi bị bắt về tội vuợt biên. Bạn đồng tù của đương sự là Tư Lãng, một cán bộ gốc người Bắc bị giam giữ vì án thâm lạm công quỹ, và Tám Phảng bị kết tội vì chém chết tên cán bộ ỷ thế uống ruợu quịt của ông, đánh đập ông và muốn hãm hiếp con gái ông. Ở đây, chúng ta sẽ bùi ngùi với hoàn cảnh của Tám Phảng và mến cái con người hào sảng của Tư Lãng. Chính Tư Lãng bày kế phục rượu tên giữ tù Tám Lương để nhân vật xưng tôi và Tám Phảng vượt thoát. Nhưng Tư Lãng không chịu theo hai anh bạn đồng tù của mình. Và hắn bảo ‘’Các cậu chạy đi, tớ ở lại ’’. Gia đình tớ ở cả ngoài Bắc, tớ về cũng chẳng có hộ khẩu mà sống’’. Đây là một câu chuyện sống thực và đẹp.
‘’ Ngày Quanh Quẩn’’ ghi lại cảnh sống trong thời gian nhân vật xưng tôi đã định cư trên đất Mỹ. Đương sự và Thúy đã là đôi vợ chồng son bắt đầu khởi nghiệp từ con số không. Thúy làm việc nuôi chồng đeo đuổi ngành y khoa. Nhân vật xưng tôi còn phải làm việc thêm ở viện dưỡng lão để kiếm tiền thêm. Ở đây chúng ta gặp bà Dove một bà già triệu phú khó tánh. Những người Mỹ đen, những người Mễ Tây Cơ đến săn sóc bà trong thời gian nhắn đều bị bà điện thoại lên ban giám đốc để yêu cầu cho nghỉ việc. Ai cũng nghĩ rằng bà thuộc thứ bà già lựu đạn, ó đâm. Nhưng khi nhân vật xưng tôi đến săn sóc bà, đút thức ăn cho bà một cách vụng về, và dù trong câu chuyện đương sự có vẻ đốp chát với bà, nhưng bà nhận thấy đây là người chân thật, không như lũ « người máy » đã tuần tự đến săn sóc bà trong thời hạn ngắn
Tác giả: Trần Long Hồ
Nhà xuất bản : Minh văn
***
Lới tựa
Cõi văn chương của Trần Long Hồ
Hồ Trường An
Vầng trán rộng, chiếc càm vuông, cặp mắt buồn, cái nhìn mệt mỏi, thờ ơ, và nụ cười man mác, bùi ngùi. Đó là chân dung của Trần Long Hồ, mà tôi phác họa qua vài đường nét tiêu biểu, trước khi đi vào thế giới văn chương của anh.
Trần Long Hổ vốn đã yêu văn chương từ thuở lên mười, lên mười một. Cho nên qua vầng trán rộng, chiếc cằm vuông của anh, tôi đã thấy đây là mẫu người cương quyết đeo đuổi dự định và lý tuởng cho đến cùng: dự định và lý tuởng đó không thể ra ngoài ngành y khoa và cái cõi văn chương. Qua cặp mắt, cái nhìn, và nụ cười của anh, tôi biết đây là mẫu người thích sống nhiều bằng nội tâm cho nên cõi văn chương của anh rất đa dạng, nhân vật của anh qua một số truyện ngắn thường khắc khoải trước đời sống mà tôi sẽ đề cập sau đây.
Chị Thụy Vũ của tôi, Trần Long Hổ và tôi, cả ba chung sống dưới một mái nhà tại ngoại ô tỉnh Vĩnh Long trên sáu năm. Sau nhà là con sông Long Hồ, một phụ lưu của dòng Cổ Chiên, nơi đó hai chị em tôi cùng anh chị của Trần Long Hồ thường tắm và thi đua lội đua qua bên kia sông. Con sông đó vào mùa Xuânnước trong leo lẻo chúng tôi đi xúc cá lòng tong, cá rói, cá linh. Vào mùa hè nước quyện phù sa nâu đỏ, chúng tôi đi mò hến, mò ốc gạo, câu cá mè vinh, xúc cá mang rổ. Đó là con sông của tuổi ấu thơ chúng tôi, êm đềm chảy qua những giấc mộng ngày xanh huyền hoặc.
Sau Hiệp Định Génève, bà thân mẫu của Trần Long Hổ (tôi gọi bằng cô Bảy) đem gia đình lên Sài Gòn. Chị Thụy Vũ tôi sau đó cũng lên Saigon để học Anh văn, ở trọ nhà cô Bảy tôi thêm hai năm nữa. Và chính dưới mái nhà đó, chị tôi bắt đầu viết văn.
Thuở đó, Trần Long Hổ là cậu bé Trần Trúc Quang (tên cúng cơm)bắt đầu viết từ lúc rất nhỏ cho các bạn cùng tuổi hay trong gia đình đọc. Lúc đó anh đâu khoảng mười một tuổi khi mới vào lớp đệ thất. Sau này khi là một sinh viên quân y anh cộng tác với Văn Học (do Phan Kim Thịnh làm chủ nhiệm) và với nhật báo Tin Sáng.
Sau ngày 30/4/1975, anh bị đưa về làm việc tại Chương Thiện. Anh đã bỏ sở và cùng vợ tìm cách vượt biên. Anh đã bị bắt cầm tù tại Gò Quao, thuộc tỉnh Rạch Giá. Sau đó anh vẫn quyết chí vượt biên nhiều lần, cuối cùng đến lần thứ sáu (năm 1981) mới thành công.
Hè 1989, nhân chuyến đi qua Washington D.C. ra mắt quyển ký sự "Giai Thoại Hồng", tôi gặp lại Trần Trúc Quang bây giờ đã là bác sĩ y khoa, có mở phòng mạch tại Falls Church (Virginia). Tôi có hỏi anh:
- Định cầm bút lại không?
- Hễ tui ổn định đời sống xong là làm văn nghệ trở lại nhưng lấy bút hiệu là Trần Long Hồ.
Ai đó mới gặp qua Trần Long Hồn sẽ bắt gặp một mẫu người ít nói, đôi lúc lầm lì, cái nhìn có vẻ thờ ơ mọi việc, nhưng nhìn kỹ lại chúng ta sẽ thấy cái nhìn đó dù lướt qua mọi vật, nhưng đã quan sát thật kỹ. Tám truyện trong tập truyện "Ngày quanh quẩn" đã chứng tỏ điều ấy, nhứt là truyện"Một Ngày Không Tùy Nghi ". Bằng bút pháp trong sáng, giản dị, nhưng mới mẻ, họ Trần mô tả tỉ mỉ từng biến động, từng đợt sóng suy tư của nhân vật xưng tôi. Cho nên đi vào cõi văn chương của anh, nếu ai thích loại văn hoạt kê, hoặc loại tiểu thuyết phiêu lưu, giựt gân thì đương sự sẽ thất vọng. Điều rõ rệt nhất là Trần Long Hồ làm văn chương thuần túy. Anh không nhắm vào thị hiếu quần chúng mà viết sách. Anh cứ làm văn chương, dựng lên một mẫu người đi suốt một chặng đường khá dài trên lịch sử lầm than của đất nước. Đó là mẫu người tiêu biểu, lớn lên từ cuộc nội chiến cuộc đất nước, để rồi sống gần bảy năm dưới chế độ Cộng Sản. Sau đó, nhân vật xưng tôi ấy vượt biên, định cư ở Hoa Kỳ, tranh đấu với bản thân, với bao việc mưu sinh phiền toái, mộng trở nên một con người vững vàng trong cuộc hành hương vào đời sống.
Truyện ngắn mở đầu " Nơi Nào Tôi Dung Thân " là một truyện ngắn tiêu biểu trong việc mô tả một mẫu thanh niên thời đại bề ngoài có vẻ nhút nhát, nhưng bên trong là cả một cơn nổi loạn dấy lên triền miên. Nhân vật đó nghĩ tới chuyện giết người để rồi tự sát, khi đã sống qua một vài cuộc tình không hoan lạc đến độ say đắm mà cũng không đau đớn đến độ ê chề, nhưng cũng đủ làm cho anh cảm thấy mình không khám phá được một chút hạnh phúc nào. Nhân vật đó cứ tự nhủ bằng câu sắt máu " Thế nào tôi cũng giết một người ". Nhưng trong truyện ngắn "Nơi Nào Tôi Dung Thân" độc giả sẽ không thấy tác giả diễn tả sự diễn biến bằng lối văn dữ dằn, gai góc. Anh giữ một giọng điệu uể oải thờ ơ, nhưng đọc xong chúng ta mới thấy nhân vật chính đó khao khát sống biết bao, có nhiều tâm tư u uẩn là dường nào, và nhất là tâm trạng khá uyển chuyển, khá phức tạp biết mấy.
"Trong Miền Gió Bụi" và các truyện ngắn khác được sáng tác sau truyện ngắn đầu tay mười bảy năm. Nhưng tác giả vẫn giữ cái nhất quán thật tinh vi, mạch văn vẫn trước sau sao vậy. "Trong Miền Gió Bụi ", tác giả viết về cảnh đời của nhân vật xưng tội bước vào quân ngũ, sau chuyển qua trường Quân Y. Ở đây có nhân vật tên An, bạn thân ở ngoài đời và cũng là bạn đồng khóa với nhân vật xưng tôi nêu lên một niềm ấm áp về tình bạn về tình người qua nhân vật. An nầy vì An yêu mến bạn chân thành biết vui với cái may mắn của bạn.
Ở « Một Nơi Tưởng Như Yên », tác giả mô tả cảnh sinh hoạt của nhân vật xưng tôi (ở đây có tên là Quang) tại trường Y Khoa và Quân Y. Và bắt đầu từ truyện này, độc giả có thể theo ngòi bút của tác giả tham dự vào thế giới của những kẻ có ước vọng xoa dịu nỗi đau thân xác của bệnh nhân. Ở phần đầu, chúng ta chứng kiến những công việc thực tập của sinh viên nghành y khoa , chúng ta tràn ngập niềm tin về viễn ảnh tươi sáng của họ. Nhưng ở phần cuối, chúng ta phải tham dự cuộc ma chay của An. Người bạn tốt bụng đó đã tử trận, xác được quàng ở nhà vãng chung.
Ở « Những Ngày Thôi Quanh Co », tác giả viết về thời gian gần ngày mãn khóa của nhân vật xưng tôi. Sau đó là buổi lễ tốt nghiệp. Tại đây, đương sự gặp Thúy, cô gái thùy mị đoan trang, gốc người Bình Định. Tình yêu chân thành bắt đầu. Nhân vật Thúy sau đó, ở các truyện ngắn kế tiếp trở thành người bạn đời của đương sự. Nếu An là người bạn dịu hiền biết vui với cái thành công của đương sự, là dư ảnh, là tiếng động vọng của tình người từ cõi chết đưa về thì Thúy luôn luôn là người bạn đời bằng thịt bằng xương ở cõi sống cùng đương sự dìu bước nương tựa nhau, chia xẻ nhau gánh nặng cam khổ trên đường đời.
‘’Một Chuyến Đi’’ nói về cuộc vượt thoát của nhân vật xưng tôi (ở đây có tên Trúc) khi bị bắt về tội vuợt biên. Bạn đồng tù của đương sự là Tư Lãng, một cán bộ gốc người Bắc bị giam giữ vì án thâm lạm công quỹ, và Tám Phảng bị kết tội vì chém chết tên cán bộ ỷ thế uống ruợu quịt của ông, đánh đập ông và muốn hãm hiếp con gái ông. Ở đây, chúng ta sẽ bùi ngùi với hoàn cảnh của Tám Phảng và mến cái con người hào sảng của Tư Lãng. Chính Tư Lãng bày kế phục rượu tên giữ tù Tám Lương để nhân vật xưng tôi và Tám Phảng vượt thoát. Nhưng Tư Lãng không chịu theo hai anh bạn đồng tù của mình. Và hắn bảo ‘’Các cậu chạy đi, tớ ở lại ’’. Gia đình tớ ở cả ngoài Bắc, tớ về cũng chẳng có hộ khẩu mà sống’’. Đây là một câu chuyện sống thực và đẹp.
‘’ Ngày Quanh Quẩn’’ ghi lại cảnh sống trong thời gian nhân vật xưng tôi đã định cư trên đất Mỹ. Đương sự và Thúy đã là đôi vợ chồng son bắt đầu khởi nghiệp từ con số không. Thúy làm việc nuôi chồng đeo đuổi ngành y khoa. Nhân vật xưng tôi còn phải làm việc thêm ở viện dưỡng lão để kiếm tiền thêm. Ở đây chúng ta gặp bà Dove một bà già triệu phú khó tánh. Những người Mỹ đen, những người Mễ Tây Cơ đến săn sóc bà trong thời gian nhắn đều bị bà điện thoại lên ban giám đốc để yêu cầu cho nghỉ việc. Ai cũng nghĩ rằng bà thuộc thứ bà già lựu đạn, ó đâm. Nhưng khi nhân vật xưng tôi đến săn sóc bà, đút thức ăn cho bà một cách vụng về, và dù trong câu chuyện đương sự có vẻ đốp chát với bà, nhưng bà nhận thấy đây là người chân thật, không như lũ « người máy » đã tuần tự đến săn sóc bà trong thời hạn ngắn