Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Con Nai Tơ - Marjorie Kinnan Rawlings,

7 trả lời, 7.489 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2014 19:38:46 bởi Ct.Ly>
 
Chương I

         Cu Tý chăm chú nhìn làn khói mỏng từ mái nhà bốc thẳng lên nền trời tháng tám. Mới đầu khói màu lam nhưng càng tỏa ra khói càng xám lại.
Lửa trong bếp đã tắt dần, mẹ Cu Tý rửa bát đũa xong, treo soong chảo lên vách. Bà đang sắp sửa đi quét nhà, có khi bà còn lấy rơm đánh sàn nhà cho bóng lên nữa; nếu thực bà làm vậy thì may cho Cu Tý quá, vì Cu Tý sẽ có đủ thì giờ chạy ra thung lũng chơi, và sẽ về kịp trước khi mẹ hỏi đến. Cu Tý ngập ngừng một phút, tay đưa đẩy cán cuốc trên vai. Nếu Cu Tý không phải làm cỏ cả một cánh đồng lúa rộng ở trước mặt, mà được đi vào trong rừng kia chơi thì thú biết bao. Một đàn ong tìm ra được một cây hoa móc ở trước cửa trại, chúng đâm bổ vào những chùm hoa tím ngon lành, làm như bị đói khát lâu ngày mà trong rừng không còn một thứ hoa nào khác, và y như là chúng đã quên khuấy đi mất những bông lài vừa nở dạo tháng ba, và những bông mộc liên sắp nở vào tháng năm tới. Cu Tý nghĩ bụng giá được đi theo đàn ong vàng kia, chắc thế nào Cu Tý cũng tìm ra được một tổ ong có đầy mật ngọt, ở trên một cây nào đó. Ở nhà mật mía cất dạo mùa đông năm ngoái và các thứ mứt đã hết cả rồi. Tìm ra được tổ ong mật bây giờ là một việc thú hơn nhặt cỏ nhiều; mà cỏ thì để mai mốt nhặt cũng được cơ mà. Không khí buổi trưa có vẻ khích động, vui vui, khiến lòng Cu Tý cũng nao nao như những con ong đang vo ve trong bụi rậm. Cu Tý muốn băng qua rừng thông, theo con đương cái xuống tận dòng suối, vì rất có thể sẽ tìm thấy tổ ong ở bờ suối.
        Cu Tý dựng cuốc vào hàng rào, rồi đi về phía cánh đồng lúa cho đến khi khuất không trông thấy nhà. Cu Tý tỳ tay nhảy qua hàng rào. Nhà có ba con chó, thì con Mướp già đã theo ba Cu Tý đi xe ngựa lên tỉnh rồi, còn có con Mực và con Vàng là một con chó lài mới nuôi, thấy bóng người nhảy qua hàng rào, chúng ùa chạy tới. Con Mực sủa nghe giọng trầm trầm, còn tiếng sủa của con lài thì có vẻ gay gắt dữ dội. Khi nhận ra Cu Tý, chúng ve vẩy đuôi rồi im lặng. Cu Tý đuổi chúng nó về, chúng lơ láo nhìn theo. Cu Tý nghĩ thầm: Hai con này thực đáng ghét, chỉ được cái nghề đi theo để bắt thú vật ăn thịt! Chúng chỉ soắn lấy Cu Tý khi nào đem cơm cho chúng ăn thôi. Chỉ có Mướp già hay quấn quít với người, nhất là ông Ba, nó mến và sợ ông lắm. Nó không ưa Cu Tý mấy; Cu Tý đã cố gây cám tình với nó, mà nó vẫn cứ lờ đi. Ông Ba kể lại cho Cu Tý nghe là tại cách đây mười năm, khi Cu Tý mới lên hai và con Mướp độ một năm chi đó, Cu Tý đã làm cho Mướp đau, mà chắc là đau ghê lắm, cho nên từ đấy nó không ưa và không tin Cu Tý nữa. Ông Ba nói tiếp: Đấy giống chó nó thế đấy!
        Cu Tý đi vòng quanh xưởng trại và kho lúa, rồi đi tắt về phía nam. Cu Tý tiếc không có một con chó nào như con của bà Tó, lông trắng và xoăn, lại hay nghịch nữa. Những khi bà Tó vui cười, nó hay nhẩy lên đùi bà. Cu Tý đi tắt con đương cát, rồi chạy về phía đông. Cu Tý có cảm tưởng có thể chạy mãi mãi được, vì Cu Tý không thấy đau chân như khi phải nhặt cỏ. Cu Tý đi chậm lại để kéo dài đường ra. Nơi Cu Tý đương đi lúc bấy giờ là bắt đầu vào rừng rậm, thông mọc san sát chạy suốt ra đến tận đường cái. Cu Tý trèo một cái dốc; tới đầu dốc Cu Tý ngừng lại. Cát vàng và thông xanh viền quanh chân trời tháng tư màu xanh ngắt như màu chiếc áo lam của Cu Tý. Những đám mây nhỏ đứng yên một chỗ, lơ lửng như những đám bông nõn. Cu Tý đương ngắm cảnh bỗng mặt trời tối sầm và mây xám lại. Cu Tý nghĩ thầm: Chắc chiều nay thế nào cũng lại mưa phùn rả rích đây.
        Cây mộc liên đương độ ra bông, cả cây mâm sôi và các bụi gai cũng vậy. Cu Tý không chạy nữa, và đi thủng thỉnh ngắm tỷ mỷ tất cả các loại cây, rồi lại đi từ cây này sang cây kia, bụi này sang bụi kia, mỗi chỗ một khác, mà chỗ nào Cu Tý cũng quen thuộc cả. Rồi Cu Tý đi tới cây mộc liên mà Cu Tý đã khắc một cái đầu mèo rừng vào thân nó. Trông cây cối mọc, biết ngay là gần tới bờ sông. Cu Tý nghĩ lẩn thẩn không hiễu sao đất vẫn là đất, mưa vẫn là mưa, thông thì mọc ở trong rừng, mà mộc liên thì mọc khắp bờ hồ, bờ sông và bờ suối. Chó thì ở đâu cũng giống nhau, cả bò, la và ngựa cũng thế, nhưng cây cối thì mỗi nơi một khác.
        Cu Tý cho là vì cây cối không đi lại được và ở nơi nó mọc có cái gì nó ăn cái nấy.
        Lề đường về phía đông bỗng dốc tuột thẳng xuống, độ sáu thước thì tới một cái suối, xung quanh mọc đầy mộc liên. Cu Tý đi xuống suối, dưới bóng những cây mộc liên, Cu Tý thấy trong lòng vui vẻ lại. Đây thực là một nơi rất thú vị và rất kín đáo.
        Một con suối, nước trong vắt như nước giếng, không biết từ đâu phun ra giữa bãi cát. Đất ở đây trũng xuống, có thể ví như một cái lòng bàn tay lót lá để hứng lấy nước suối. Những hạt cát theo nước sủi lên và xoáy tít trông như trôn ốc. Cách đây một quãng, nước hình như sùi bọt lên và ăn lũng xuống đá vôi; làm thành một cái lòng nhẵn thín, nước chảy ào ào xuống đồi thành một cái vụng. Cái vụng ăn thông ra hồ Do Dự; hồ Do Dự ăn thông ra sông Xanh - Dong; sông Xanh - Dong lại chảy lên phía bắc và đổ ra biển. Cu Tý thích ngắm cảnh như vậy, và cho là trừ những chim muông đến uống nước suối ra chỉ có một mình Cu Tý mà thôi, chứ không còn ai đến chốn này nữa.
        Lúc nãy mải chạy xuống dốc nhanh quá nên người Cu Tý nóng ran lên; bây giờ đứng dưới bóng cây, Cu Tý cảm thấy như có trăm ngàn bàn tay mát rượi, vuốt ve khắp mình. Cu Tý sắn ống quần vải xanh lên, đi chân không, lội xuống nước sâu. Cát ở dưới lòng sông ăn ngập lên ngón chân Cu Tý, rỉ qua những kẻ chân và mắt cá gầy guộc của Cu Tý. Nước lạnh buốt đến nỗi có một lúc Cu Tý cám thấy như phải bỏng; rồi nước chảy qua hai ống chân Cu Tý nghe rì rào êm dịu.
        Cu Tý bắt đầu lội, lấy ngón chân mò sâu xuống dưới những viên đá tròn nhẵn. Một đàn cá ngạnh ở đâu bỗng hiện ra, ngoe nguẩy bơi giữa những khe đá. Cu Tý thò tay xuống bắt, nhưng đàn cả bỗng biến ngay đi đâu mất, không còn thấy tăm dạng, y như là mơ hồ không có thực vậy. Cu Tý ngồi thấp xuống dưới một cái rễ cây sồi điên điển người ta thường dùng làm nút chai. Cái rễ trơ trụi mọc xiên ra trên một vũng nước sâu; Cu Tý hy vọng đàn cá sẽ bơi lại, nhưng mãi chỉ có mỗi một con nhái ở dưới bùn chui ra, thấy Cu Tý, nó hoảng sợ lại nhào xuống.
        Cu Tý bật cười nói:
        - Tao có thèm bắt mày đâu mà sợ!
        Một cơn gió nhẹ khẻ rung dộng những lá cây. Mặt trời lách qua khe lá rọi xuống đầu, xuống vai Cu Tý. Cu Tý thấy thích, đầu thì phơi nắng, mà chân thì dầm vào chỗ mát. Nhưng khi hết gió thì mặt trời cũng không rọi tới Cu Tý nữa. Cu Tý đứng lên, lội sang bờ bên kia, cây cối mọc quang đãng hơn. Một chiếc lá cọ quệt lên mình Cu Tý, khiến Cu Tý sực nhớ có con dao trong túi, và từ hôm lễ Giáng sinh, Cu Tý vẫn định bụng làm một cái cối xay chạy bằng nước chơi.
        Cu Tý chưa từng làm một mình bao giờ cả. Mọi bận Cu Tý vẫn làm chung với Lí, con bà Tó. Cu Tý hăm hở bắt tay vào việc, Cu Tý nhíu mày nhớ tới cách làm góc thế nào cho bánh xe quay thật đều. Cu Tý lấy hai cành cây tre và cắt thành hai cái gạc như chữ y đều nhau. Cu Tý còn nhớ Lí bao giờ cũng chú trọng vót làm sao cho cái trục thật tròn và nhẵn. Cu Tý trèo lên một cây anh đào dại mọc gần đó, cắt lấy một cành con nhẵn như cái bút chì. Cu Tý chọn một lá cọ, cắt lấy hai miếng ở chỗ thớ rắn chắc, rộng độ hai phân và dài khoảng bốn phân. Giữa mỗi miếng Cu Tý cắt một cái rãnh dọc theo chiều dài vừa đủ để lắp cái cành anh đào. Giải lá cọ cắt theo hình chữ thập thành cánh cối xay. Cu Tý làm rất cẩn thận, cắm hai cái gốc sâu xuống cát, cách nhau khoảng chiều dài cái cành anh đào.
        Nước suối chỉ sâu độ mấy phân thôi, nhưng chảy mạnh. Cánh cối xay phải để vừa chạm tới mặt nước. Cu Tý thử đi thử lại, rồi mới đặt cái trục bằng cành anh đào vào giữa hai cái gốc; nhưng cái trục cứ đứng ra đó không quay, Cu Tý phải nắn sửa mãi nó mới quay. Dòng nước bắt vào cánh lá. Khi cái cánh thứ nhất cất lên khỏi mặt nước, thì cái trục soay đi, đưa cái đầu cánh thứ nhì ngang mặt nước. Những lá cọ xanh lên xuống. Chiếc bánh xe nhỏ quay nhịp nhàng chẳng kém gì cái máy thật ở Ly Nê xay lúa ra thành bột.
        Cu Tý hít thở một hơi thật dài, rồi nằm lên mặt cát ngay cạnh bờ nước và lắng nghe tiếng máy chuyển động thần diệu. Lên, xuống, lên, xuống,lên, xuống, cái cối xay làm cho Cu Tý vui sướng quá chừng. Suối nước luôn luôn phun ra khỏi mặt đất, và dòng nước chảy không bao giờ ngừng. Suối là ngọn nguồn của những dòng nước chảy ra bể. Trừ phi có một chiếc lá rừng hay một cành cây bị sóc cắn gãy rơi xuống suối hãm chiếc bánh xe mỏng mảnh lại, nếu không thì cái cối xay có thể quay mãi mãi, cho đến khi Cu Tý già như ba Cu Tý bây giờ cũng không ngừng.
        Cu Tý nằm đè phải một viên đá, nó siên vào cạnh sườn gầy nhom làm Cu Tý đau điếng người. Cu Tý nhặt viên đá ra và bới cát thành một cái ổ để đặt vai và hông vào cho êm. Cu Tý duỗi một cánh tay ra để gối đầu.
        Một tia nắng của mặt trời mỏng mánh như cái lưới nhện, chiếu lên mình Cu Tý. Thế là cả cát và mặt trời cũng bao phủ lấy Cu Tý. Cu Tý ngắm nhìn cái cối xay, không lo nghĩ gì cả. Cái máy chạy thực là huyền diệu. Mi mắt Cu Tý cùng chớp một nhịp với những chiếc lá gỗ cũa cối xay đương lên lên xuống xuống. Những giọt nước bạc dính vào bánh xe chảy ròng ròng xuống trông như đuôi một ngôi sao băng. Tiếng nước chảy nghe như tiếng mèo con táp sữa. Có tiếng nhái kêu nổi lên một lát rồi im. Trong một phút thằng bé cám thấy mình nhẹ bỗng, lơ lửng trên không, bên tai nghe mơ hồ những tiếng rì rào êm đềm của cây kim tước chi, tiếng nhái kêu và tiếng nước chảy rả rích của cái cối xay. Cu Tý đắm mình trong một cảnh dịu dàng êm ái rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, Cu Tý tưởng chừng như ở một nơi nào khác chứ không phải là ở bờ suối. Thực là một thế giới lạ hẳn, lạ đến nỗi Cu Tý ngỡ là mình vẫn còn đang ngủ và cảnh này chỉ là cảnh trong mộng. Mặt trời đã bị mây che biến mất. Cu Tý không còn trông rõ màu đen của vỏ cây sồi và màu xanh tươi của lá cây mộc liên nữa. Ánh nắng vàng lọc qua những cành lá anh đào, rọi xuống mặt đất thành những hình đăng ten cũng đã biến mất. Khắp mọi nơi đều nhuộm một màu xam xám, không sáng hẵn mà cũng không tối hẵn, còn Cu Tý thì đương nằm dài dưới một màn mưa bụi phớt nhẹ trên da thịt. Mưa chỉ đủ làm cho người Cu Tý hơi sâm sấp ướt. Cu Tý nằm ngửa và có cảm tưởng như nhìn vào bộ lông xám và nhẵn của một con cu đất. Cu Tý cứ nằm im như một cây non hứng lấy những giọt sương mù nhỏ tí, tới khi mặt bị ướt đẫm và quần áo sờ thấy ẩm, Cu Tý mới đứng dậy. Nhưng Cu Tý ngừng ngay lại. Trong lúc Cu Tý ngủ đã có một con vật qua đó. Những vết chân còn mới chạy xuống tận bờ suối, đến phía đông thì mất. Vết chân nhọn như vết chân nai cái, vì in sâu xuống đất nên Cu Tý biết là con vật phải già và nặng lắm. Rất có thể nó đương có chửa cũng nên. Nó dám xuống suối uống nước, vì không biết có Cu Tý nằm đó; nhưng chắc sau nó đánh hơi thấy, nó hoáng sợ chạy quanh lại cho nên trên mặt cát có những vết chân rối loạn. Những vết chân ở bờ bên kia lại có những vết dài và sâu ở đằng sau. Có lẽ khi đánh hơi thấy Cu Tý, nó chưa kịp uống nước và vội chạy ngay, nên bước chân mới dài và nện mạnh xuống cát như thế. Cu Tý nghĩ thương hại nó, chắc bây giờ nó đương bị khát, trốn trong một bụi cây nào đó, mắt dương ra thao láo, sợ hãi.         Cu Tý lại để ý xem những lốt chân khác. Nhiều con só
c đã chạy dọc theo hai bên bờ suối, không có gì tỏ ra chúng nó đã chạy qua đây vào giờ nào. Ba Cu Tý có thể nói ngay rất đúng giờ qua lại của tất cả các thú rừng. Có điều mà Cu Tý biết chắc chắn nhất là đã có một con nai cái vừa mới qua đây và nó đã sợ hãi. Cu Tý quay về chỗ cái máy xay. Cái máy vẫn chạy đều đều. Những lá gỗ tuy mánh dẻ nhưng có vẻ chắc chắn, táp lên mặt nước suối nông cạn. Nước mưa đã làm cho lá gỗ bóng láng thêm lên.
        Cu Tý nhìn trời. Vì có sương mù nên Cu Tý không đoán được lúc ấy là mấy giờ và Cu Tý đã ngủ bao lâu. Cu Tý còn đương do dự không biết nên về hay ở, thì mưa cũng lần lần tạnh đi một cách êm lặng như lúc mới bắt đầu mưa. Một cơn gió nhẹ từ tây nam thổi lại. Mặt trời lại hiện ra. Mây họp lại thành từng đám như những đám lông vũ bị gió cuốn đi. Về phía đông một cái mống bắc cầu vồng ở chân trời, màu sắc đẹp đẽ và biến hoá vô cùng, khiến Cu Tý vui thích hớn hở. Mặt đất xanh xanh, không khí tựa như nhuộm ánh mặt trời vàng lợt. Tất cả cây cỏ, bụi rơm đều rực rỡ, long lanh những hạt nước mưa.
        Một nguồn vui vang dội trong lòng Cu Tý như nguồn nước suối đương reo, không có cái gì có thể ngăn cản. Cu Tý dang thẳng cánh tay ra, xoay người đi mỗi lúc một nhanh hơn, cho đến lúc nỗi vui sướng của Cu Tý lên đến cực điểm như một cơn lốc sắp sửa cuốn tung người Cu Tý lên. Cu Tý chuếnh choáng, nhắm mắt lại, rồi ngã vật xuống bãi cỏ ướt. Đất quay đảo lộn lên cùng với Cu Tý. Lúc Cu Tý mở mắt ra, bầu trời trong xanh và những đám mây trắng nõn cũng quay đảo lộn lên ở trước mắt; cả Cu Tý, cả mặt đất, cả cây cối, cả bầu trời, tất cả cùng quay đảo lộn lên một lượt. Khi hết cơn quay cuồng đầu Cu Tý thấy trống rỗng. Cu Tý đứng dậy, người loạng choạng, chóng mặt, đứng không vững, nhưng người Cu Tý thấy nhẹ nhõm như vừa cắt bỏ đi được một vật gì nặng và có thể chịu đựng được cái không khí ngày tháng tư như bất cứ một ngày nào khác.
        Cu Tý quay đi và chạy thật nhanh về nhà. Cu Tý hít từng hơi mạnh mùi thông thơm sực nức sau trận mưa. Lúc Cu Tý trông thấy những bóng cây thông lá dài mọc xung quanh trại, thì mặt trời đã sắp lặn. Thông cao vút, in bóng đen ngòm lên nền trời tây vàng rực. Nghe thấy tiếng gà cục tác và đánh lộn nhau, Cu Tý biết là chúng nó đương tranh nhau ăn. Cu Tý đi vào trại. Ánh chiều xuân rực rỡ soi vào cái hàng rào màu xám ẩm ướt. Khói đen đặc cuồn cuộn bốc ra khỏi ống khói, chắc đồ ăn đã chín trên bếp và bánh mì thì đương nướng trong lò. Cu Tý mong bố còn ở tỉnh chưa về tới nhà. Lần đầu tiên trong đời Cu Tý nghĩ mình không nên bỏ nhà đi chơi lúc vắng bố. Nếu mẹ Cu Tý cần đến củi đun mà không có chắc bà giận lắm. Ba cũng phải lắc đầu kêu: Hừ! Cái thằng bé!.. Nghe tiếng Ô mã hí, Cu Tý biết rằng ba đã về rồi.
        Trong nhà thực là ồn ào vui vẻ. Con ngựa già thì thò đầu ra ngoài song sắt hí, con bê thì đứng ở trong chuồng rống lên gọi mẹ, và con bò sữa đáp lại, đàn gà thì cục ta cục tác, mấy con chó sủa inh ỏi vì trời đã chiều và gần tới bữa ăn. Đang đói mà được ăn ngay thì khoái nhất, đàn gia súc chờ đợi có vẻ sốt ruột. Mùa đông vừa qua thực là xơ xác, lúa gặt được ít, đậu và cỏ cũng không được bao nhiêu. Nhưng bước sang tháng tư này, cánh đồng cỏ thật là tươi tốt, ngay gà vịt cũng kiếm cỏ non ăn. Mấy con chó, chiều nay đã kiếm đâu được một lứa thỏ rừng, chúng chén đã lửng dạ rồi, nên bây giờ không thiết gì đến những món cơm thừa canh cặn nữa. Cu Tý thấy con Mướp già nằm dài dưới gầm xe, có vẻ mệt mỏi vì phải chạy hàng bao nhiêu cây số. Cu Tý mở cổng vào, đi kiếm bố.
        Ông Ba Xu đương đứng ở đống củi, ông còn mặc nguyên bộ lễ phục may từ ngày cưới, bây giờ thỉnh thoảng những khi đi lễ nhà thờ hay đi có công có việc, ông vẫn đem ra mặc cho có vẻ lịch sự một chút. Cánh tay áo bị ngắn quá, không phải vì ông đã cao lên thêm, nhưng vì cái áo đã lâu năm quá, mùa hè không mặc đến bị ẩm và bị là đi là lại nhiều lần nên hàng co lại. Hai bàn tay ông so với khổ người, to quá; ông đương ôm một bó củi. Thấy bố đương mặc bộ đồ đẹp mà phải làm thế công việc cho mình, Cu Tý vội chạy lại nói:
        - Thưa ba để con làm.
        Cu Tý làm ra vẻ sốt sắng để gỡ tội trễ nải. Ông Ba ngửng đầu lên, nói:
        - Chờ một tý nữa là ba bỏ mặc đấy, con ạ!
        - Con xuống thung lũng.
- Ừ, đẹp trời như hôm nay đi xuống đấy là phải, mà đi đâu chẳng được. Nhưng có cái gì mà con đi xa đến thế?
        Cu Tý bất thần không nhớ ngay ra được vì lẽ gì mình lại đi xuống đấy, y như là việc đã qua từ lâu năm lắm rồi. Cu Tý phải ôn lại từ lúc bỏ cái cuốc xuống dựng ở hàng rào, mới nhớ ra Cu Tý liền nói:
        - Con đi theo đàn ong để tìm mật.
        - Thế có thấy không?
        Cu Tý ngẩn mặt ra đáp:
        - Khổ quá, không hiểu làm sao con lại quên khuấy đi mất, không để ý tìm nữa. Bây giờ con mới lại sực nhớ đến.
        Nói xong Cu Tý thấy mắc cỡ như một con chó săn bị người ta bắt gặp đuổi một con chuột đồng. Đôi mắt xanh của ba Cu Tý sáng lên, ông nói:
        - Nói thật đi, có xấu hổ cũng không sao. Có phải kiếm tổ ong là một cớ để con đi chơi không?
        Cu Tý cười thú thật:
        - Con có nghĩ tới đi chơi trước khi nghĩ đến đi tìm tổ ong.
        - Ừ, có thế chứ! Lúc đương ngồi xe ở dọc đương, ba nghĩ thầm: Cu Tý lúc này chắc chẳng chịu nhặt cỏ lâu đâu. Khi mình còn bé mà gặp một ngày xuân đẹp như hôm nay thì mình làm gì nhỉ? Và ba tự trả lời:’’ Mình phải đi chơi chứ! ’’
        Cu Tý thấy nóng người lên, nhưng không phải vì hơi nóng của ánh hoàng hôn vàng chói. Cu Tý gật đầu. Ông Xu vừa quay đầu nhìn về nhà, vừa nói:
        - Ba nghĩ thế đấy, nhưng còn má, má chẳng bao giờ thích cho con đi chơi một chút nào cả. Phần đông đàn bà suốt đời cũng không hiểu tại sao đàn ông thích đi chơi. Má có hỏi ba: Cu Tý đâu nhỉ? Ba đáp: Chắc lại chạy quanh quẩn đâu đây đấy mà.
        Rồi ông nháy mắt, Cu Tý hiểu ý cũng nháy lại.
        Ông Xu lại tiếp:
        - Muốn được yên thân thì cánh đàn ông mình phải tìm cách che chở bênh vực nhau mới được. Thôi nhưng bây giờ con phải khuân ngay một ôm củi vào cho má đi.
        Cu Tý ôm một ôm thật đầy và bước vội về nhà. Má Cu Tý đương lúi húi trước ngọn lửa. Mùi hương liệu sực lên, khiến Cu Tý thấy đói cồn cào cả bụng.
        - Má làm bánh khoai đấy, hở má?
        - Ừ, bánh khoai đấy, mà hai bố con đừng có đi đâu nữa. Cơm chín rồi đấy.
        Cu Tý vứt ôm củi vào trong thùng gỗ và chạy ra chuồng bò. Ba Cu Tý đương vằt sữa. Cu Tý nói:
        - Má bảo mời ba về.
        Ông Xu đứng lên nói:
        - Bưng lấy thùng sữa, đừng có làm sóng và chảy ra ngoài như hôm qua.
        Rồi ông đi lại chỗ con bê nằm và gọi mẹ nó:
        - Bò, bò, lại đây, lại đây nào.
        Con bò chạy lại cho con bú.
        - Cu Tý xem, con bê cũng tham ăn như Cu Tý vậy.
        Ông vuốt ve hai con vật rồi cùng Cu Tý về nhà. Hai bố con lần lượt rửa mặt ở chỗ thùng chứa nước và lau vào cái khăn treo ở cửa bếp. Bà Ba vừa đợi chồng con vừa gắp món ăn vào đĩa. Người bà đẫy đà ngồi ở đầu chiếc bàn ăn bé nhỏ. Cu Tý và ông Ba ngồi đối diện nhau ở hai bên cạnh bà. Họ đều coi như bà có quyền ngồi chủ tịch như vậy. Bà hỏi:
        - Chiều nay, hai bố con đều đói cả?
        Cu Tý đáp:
        - Con có thể ăn hết một nồi thịt và một thùng bánh sữa.
        - Nói khoác chưa! Bụng con còn chửa lớn bằng hai con mắt kia đâu.
        - Nếu anh không có kinh nghiệm, anh cũng sẽ nói như Cu Tý. Lần nào đi lên tỉnh anh cũng thấy đói ghê.
        - Ồ, thảo nào, thế ra ông đã nhậu nhẹt ở tỉnh rồi.
        - Cũng chẳng uống được mấy. Hôm nay ông Tám thết.
        - Vậy chắc ông cũng không khó chịu lắm.
        Cu Tý không nghe gì cả, chỉ nhìn chiếc đĩa của mình. Từ bé Cu Tý chưa từng thấy đói bụng như thế; và từ ngày mùa đông đói kém đến giờ, hôm nay má Cu Tý mới làm một bữa cơm cho ra vẻ. Có rau mồng tơi nấu thịt mỡ này, khoai tây rán với hành và thịt cuốc bắt được chiều hôm trước này, bánh bích quy làm với cam đắng này và bên cạnh má Cu Tý lại còn có bánh kẹp khoai này. Cu Tý băn khoăn muốn ăn bích quy và khoai rán. Nhưng lại sợ ăn rồi thì không còn bụng đâu để chứa bánh kẹp khoai nữa, Cu Tý đã kinh nghiệm một vài lần rồi, lần này khôn hơn.
        - Má ơi, con ăn bánh khoai ngay bây giờ được không ạ?
        Bà Ba đương ăn ngừng lại cắt cho con một miếng bánh khá lớn trông rất gọn gàng. Cu Tý chấm ngay vào đường ăn. Bà nói:
        - Mình làm mất bao nhiêu thời giờ mới xong cái bánh. Nó hỏi mình chưa kịp đáp, thế mà nó đã ngốn một cái hết nhẵn.
        Cu Tý ăn no nê, ngay cả ông Ba Xu, thường ngày ăn rất ít, bữa nay cũng sới thức ăn tới hai lần.
        Bà Ba thở dài một cái nói:
        - Giá ai đi thắp hộ tôi cái đèn thì tôi rửa bát đĩa ngay bây giờ, và cũng được rảnh rang một chút.
        Cu Tý đứng dậy đi đốt một cây nến lên. Trong khi ngọn lửa vàng chập chờn trước gió, Cu Tý nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trăng tròn đương lên. Ông Ba nói:
        - Có ánh trăng sáng như thế kia mà đốt lửa thực phí quá.
        Ông lại gần cửa sổ, và cả hai bố con cùng nhìn ra ngoài.
        - Cảnh vật này làm cho con nghĩ gì? Con có còn nhớ người ta bảo sáng trăng tháng tư thì làm gì không?
        - Không, con không nhớ .
        Các mùa luôn luôn kế tiếp nhau đến với Cu Tý một cách bất ngờ; ít ra phải nhiều tuổi như bố Cu Tý mới ghi nhớ được từng mùa, từ cảnh sáng trăng năm trước tới cảnh sáng trăng năm sau.
        - Con đã quên lời ba rồi, ba chắc thế. Con không nhớ ba bảo cứ đến ngày sáng trăng tháng tư gấu ra khỏi hang nó trú ẩn về mùa đông à?
        - Con Gấu Thọt! Ba có bảo khi nào nó ra thì phải rình bắn.
        - Đúng đấy!
        - Ba còn bảo rằng đến tháng tư nó sẽ ra và khi nào lốt chân nó qua lại, ta sẽ đi rình.
        - Và nó sẽ béo. Béo và lười. Và nó ngủ nhiều, thịt lại mềm nữa.
        - Và khi nó còn ngái ngủ thì dễ bắt nữa!
        - Đúng đấy!
        - Thế bao giờ thì đi hở ba?
        - Khi nào làm cỏ xong, và thấy lốt chân nó.
        - Thế bắt đầu đi từ phía nào hở ba?
        - Trước hết phải ra suối ở dưới thung lũng xem nó có tới uống nước không.
        - Hôm nay lúc con ngủ, có con nai cái đến bờ suối. Con tự chế lấy một cái cối xay. Nó quay tốt lắm, ba ạ.
        Bà Ba đương xếp bát đĩa loảng soảng, ngừng lại nói:
        - Thằng vô lại. Mình không biết là nó đã chuồn đi đấy. Thoắt một cái là biến mất.
        Cu Tý cười reo lên:
        - A! Thế con đã trốn được má! Thế con đã trốn được má!
        - Phải, con trốn được má, còn má trong lúc đó phải làm bánh cho con ăn, mệt chết người đi được.
        Tuy nói vậy nhưng bà không có vẻ giận dữ. Cu Tý âu yếm nói với má:
        - Má à, má chỉ muốn con như một con vật bé chỉ biết ăn cỏ với rễ cây thôi, phải không má?
        - Chứ gì, như thế má đỡ bực mình!
        Cu Tý bắt gặp bà nhếch mép cười, mà bà thì cố mím miệng lại không được, liền bắt ngay lấy cơ hội nói.
        - Má cười! Má cười thì má đâu có bực mình!
        Cu Tý nhảy nhót đàng sau bà và tháo cái dải buộc khăn đeo trước mình bà ra. Chiếc khăn rơi xuống đất. Bà quay phắt lại, tát Cu Tý một cái nhẹ như không. Cu Tý lại cảm thấy say say như buổi trưa, và quay tít người đi.
        Bà Ba nói:
        - Phải đấy, làm đổ hết bát đĩa đi và thử coi xem ai bực mình.
        - Không phải ở lỗi con, vì con say mà.
        - Phải say, chỉ say thôi.

        Cu Tý say thực, nhưng say vì tháng tư, say vì mùa xuân, say như ông Phó Lém chiều hôm thứ bảy. Tai ù lên, đầu xông lên một hơi rượu mạnh có chứa chất mặt trời, không khí và mưa bay. Cái cối xay làm cho Cu Tý chuyếnh choáng, cả con nai cái đi qua để lốt chân lại, cả ba Cu Tý đã che chở Cu Tý lúc vắng mặt, cả má Cu Tý đã làm bánh cho ăn và chế nhạo Cu Tý. Tất cả đã làm cho Cu Tý say chuếnh choáng. Bên ngọn nến, trong ngôi nhà phủ dưới ánh trăng, Cu Tý thấy mình được yên ổn. Cu Tý tưởng tượng thấy con Gấu Thọt, con thú rừng cụt mất một ngón chân đứng lên một cách nặng nề trên chiếc ổ ấm cúng nó đã nằm suốt mùa đông và đương thưởng thức cái không khí êm đềm và ánh trăng xanh dịu cũng như Cu Tý vậy. Cu Tý nằm nhưng thao thức mãi không ngủ được. Những khoái cảm lúc ban ngày đã ghi sâu vào tâm hồn Cu Tý quá, khiến suốt đời, mỗi khi tháng tư về với một màu lá cây xanh dịu, với mùi thú vị riêng của cảnh mưa bay, Cu Tý lại thấy tâm hồn náo nức tưởng nhớ quê hương, chất chứa một tình cảm thiêng liêng. Cu Tý không bao giờ có thể nhớ lại được trọn vẹn. Một tiếng chim táp muỗi kêu lên trong đêm trăng sáng, Cu Tý ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
 
 




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2014 12:54:13 bởi Ct.Ly>
 Chương XIII

Cu-Tí nghĩ: ''Mình nằm mê đánh nhau.''

Cu-Tí nhìn lên trần ở trong phòng nhỏ dành riêng cho khách của bà Tó. Một con tàu chở hàng chạy lên mạn ngược. Cu-Tí nghe thấy tiếng những cánh quạt hút dòng nước chảy nhanh. Nó nuốt từng ngụm lớn rồi lại phun ra. Tàu rúc còi báo hiệu cặp bến Vu-Lư-Hạ. Chắc trời sáng đã lâu và Cu-Tí ngủ say bây giờ mới dậy. Cu-Tí mơ thấy chú Lí vừa mới về nhà đã đánh nhau với bọn Lém. Cu-Tí quay đầu nhìn ra cửa sổ để xem tàu, thì thấy đau nhói ở gáy và ở vai. Cu-Tí chỉ_quay được một nửa đầu thôi. Lúc ấy Cu-Tí mới nhớ lại: ''Ra có đánh nhau thực.''

Lúc ấy vào buổi trưa. Mặt trời đã hơi ngả về tây, ở bên kia bờ sông. Một vệt ánh sáng chiếu lên tận khăn giường. Chỗ đau đã bớt, nhưng Cu-Tí thấy người choáng váng và mệt mỏi. Trong phòng có tiếng người cựa quậy và có tiếng xô ghế.

Bà Tó nói: '' Cu-Tí đã mở mắt rồi. ''

Cu-Tí muốn quay đầu về phía bà Tó nhưng đau lắm. Bà Tó cúi xuống mình Cu-Tí.

Cu-Tí nói: '' Kìa, bà! ''

Bà nói: '' Cu-Tí cũng cứng cáp như bác, không việc gì cả.''

Lúc ấy Cu-Tí mói trông thấy bố đứng ở phía giường bên kia, một cổ tay bị băng bó, và một mắt bị tím bầm. Ông nhe răng ra cười và nói với Cu-Tí: ''Hai bố con ta cùng được việc cả.''

Một cái khăn mặt ướt rớt ra khỏi trán Cu-Tí. Bà Tó nhấc khăn ra và đặt tay bà vào. Bà lại luồn ngón tay ra đàng sau đầu Cu-Tí khe khẽ nắn tìm xem đau ở chỗ nào. Vết thương ở hàm bên trái chỗ bị Lém đánh, và ở đàng sau gáy chỗ Cu-Tí ngã đập đầu xuống đất. Bà xoa đến đâu, Cu-Tí thấy đỡ đau đến đấy.

Bà bảo: ''Cháu nói gì đi, nói để bà xem có rập óc mất trí gì không?''

Cu-Tí đáp: '' Cháu chẳng biết nói gì cả.'' Và tiếp thêm:'' Đã quá giờ ăn sáng chưa bà? ''

Ông Xu nói: '' Kể ra chẳng đau đâu bằng đau bụng.''

Cu-Tí cãi lại: '' Có phải là con đói đâu. Nhưng con thấy mặt trời, con lấy làm lạ quá, không biết là mấy giờ rồi.''

Bà Tó nói: '' Nếu thế thì khá lắm, chó con ạ.''

Cu-Tí hỏi: '' Chú Lí đâu? ''

- Nằm ở giường.

- Chú có bị thương nặng lắm không?

- Chưa đủ nặng để mà khôn hơn lên.

Ông Xu nói:

- Tôi không hiểu sao, chứ được thêm một cái bợp nữa chú ấy cũng đủ khôn chán.

- Cái bộ mặt bảnh trai của nó bị nát ra như thế dầu sao cũng đỡ để cho các cô tóc vàng theo ngắm một dạo.

Ông Xu nói:

- Gớm sao đàn bà, các bà đối vói nhau mà cũng cay nghiệt thế. Tôi thì tôi thấy chú Lí và Lém hình như cùng để í đến cô ấy, hơn là cô ấy để í đến hai cậu.

Bà Tó cuộn cái khăn ẩm lại và ra khỏi phòng.

Ông Xu nói:

- Đánh một đứa bé như con không đẹp một chút nào. Nhưng ba rất tự hào con đã can đảm xông vào, khi thấy bạn con bị khốn.

Cu-Tí nhìn ra ngoài sáng, nghĩ thầm: Bọn Lém cũng là bạn mình. Ông Xu hình như đoán được í nghĩ của Cu-Tí, lại nói:

- Thôi thế là hết cả tình hàng xóm, láng giềng mình và bọn Lém.

Một cơn đau chuyển từ đầu Cu-Tí xuống mạng mỡ. Cu-Tí không thể bỏ được Diều Rơm. Cu-Tí quyết í đôi khi sẽ trốn sang nhà Diều Rơm nấp sau các bụi rậm để gọi bạn. Cu-Tí tưởng tượng đến những cuộc gặp gỡ bí mật ấy. Có thể Diều Rơm và Cu-Tí bị Lém khám phá ra và quật cho một trận nhừ tử? Như thế thì Lí sẽ hối hận là đã đánh nhau vì Tính. Cu-Tí giận Lí hơn là giận bọn Lém. Lí đã đem một cái gì đáng lẽ là của riêng Cu-Tí và bà Tó san sẻ cho cái cô tóc vàng đứng trơ ra, vặn vặn ngón tay xem đánh nhau.

Tuy thế, giá có xảy ra chuyện lôi thôi gì nữa Cu-Tí vẫn bênh Lí như thường. Cu-Tí nhớ lại con mèo rừng bị đàn chó xâu xé. Kể ra thì đáng đời lũ mèo rừng lắm. Nhưng có một lúc cái mõm kinh khủng của nó há hốc ra, con mắt độc ác của nó lờ đờ sắp chết, lúc ấy Cu-Tí không sao cầm lòng được. Cu-Tí đã khóc; Cu-Tí đã muốn đến cứu con ác thú bị hành hạ. Biết bao nhiêu đau khổ, bất bình; cũng chỉ_vì thế mà Cu-Tí cần phải xông vào bênh Lí, dù có mất Diều Rơm cũng cam. Cu-Tí nhắm mắt lại, hả dạ. Khi Cu-Tí hiểu ra thì việc gì cũng phải cả.

Bà Tó trở vào phòng với một cái khay.

- Nào chó con, thử ngồi dậy xem nào. Ông Xu luồn tay xuống dưới gối và khẽ nâng Cu-Tí dậy. Cu-Tí đau khắp mình mẫy, cứng người ra, nhưng cũng chưa bằng hôm ngã từ trên cây hoa móc xuống.

Ông Xu nói:

- Cầu trời cho Lí cũng chóng khỏi.

Bà Tó nói:

- Phúc bảy mươi đời còn cái mũi đẹp chưa bị đánh rập đấy thôi.

Cu-Tí phải gượng đau lắm mới ăn được gần hết đĩa bánh gừng; còn một góc, đau quá, phải bỏ dở; mắt nhìn theo tiếc rẻ.

Bà Tó nói:

- Còn đây bà để dành cho.

Ông Xu nói:

- Như thế thực là hư. Để mọi người đoán biết và chiều theo í nghĩ của mình.

- Đúng thế.

Cu-Tí lại nằm xuống gối. Đương yên lành thì xảy ra truyện hung dữ đảo lộn cả trời đất, để rồi bỗng chốc lại yên ổn như không.

Ông Xu nói với bà Tó:

- Tôi phải về ngay mới được, chắc nhà tôi giận lắm.

Ông ngừng lại ở bậc cửa, ông hơi gù, ông thui thủi có một mình. Cu-Tí gọi: '' Con cũng đi với ba.''

Mặt ông tươi hẳn lên-

Ông nói: '' Thực à? ''

Và ông có vẻ nóng nảy hỏi:

- Con chắc đã khỏe chưa? Ba bảo làm thế này này. Cái con ngựa già của ông Bô Lê nó biết về chuồng một nình. Ta mượn nó cỡi xong rồi thả cho nó về một mình.

Bà Tó nói:

- Chị Ba sẽ yên tâm hơn nếu Cu-Tí cùng về với anh. Tôi biết những lúc Lí ở nhà dù có làm sao tôi cũng thấy không lo nghĩ bằng những lúc nó xa tôi.

Cu-Tí lết ra khỏi giường. Đầu Cu-Tí bỗng choáng váng,tựa như nặng chĩu xuống và chương phềnh ra. Cu-Tí muốn lăn ngay xuống đống chăn đệm êm ấm.

Ông Xu nói:

- Ba có thể nói: Cu-Tí thực đáng mặt tài trai.

Cu-Tí đứng thẳng lên và đi ra cửa.

- Con phải đi đến chào chú Lí không?

- Có chứ, nhưng con đừng nói rằng mặt chú gớm ghiếc gì cả nhé. Chú ấy tự đắc lắm.

Cu-Tí vào phòng Lí. Mắt Lí nhắm và sưng vù lên như ngã vào tổ ong bầu. Một má thì đỏ bầm lên, băng trắng quấn quanh đầu. Hai môi sưng vểu lên. Anh chàng lính thủy đẹp trai nằm bẹp dí, và tất cả cũng chỉ vì cô Tính tóc vàng.

Cu-Tí nói:

- Chú Lí ơi! Cháu chào chú cháu đi về.

Lí không đáp. Cu-Tí mủi lòng.

- Cháu tiếc ba và cháu không đến sớm hơn.

Lí nói:

- Lại đây.

Cu-Tí lại sát giường.

- Cháu giúp chú việc này nhé. Cháu đến bảo cô Tính rằng đến thứ ba chú sẽ gặp cô ấy ở chỗ bụi cây cũ vào lúc sâm sẩm tối.

Cu-Tí điếng cả người.

Cu-Tí bật lên khóc:

- Không! Cháu không đi đâu, cháu ghét cô ấy lắm. Cái giống... tóc vàng ấy.

- Thôi được. Chú sẽ sai lão Ý vậy.

Cu-Tí lê một chân lên tấm thảm đặt ở chân giường.

Li nói: '' Chú tưởng cháu thân vói chú ''.

Cu-Tí nghĩ bụng: '' Thân nhau là một cái phiền.''

Rồi nhớ đến con dao săn; Cu-Tí vừa cảm kích vừa hổ thẹn.

- Thôi được, cháu không thích, nhưng cháu sẽ bảo cô ấy.

Lí nằm trên giường cười. Cu-Tí nghĩ thầm: ''Giá chú sắp chết, cũng còn cười.''

- Thưa chú nằm nghỉ_.

- Ờ, cháu về nhé.

Cu-Tí ra khỏi giường. Bà Tó đang đứng đợi. Cu-Tí nói: ''Thực là hết chỗ nói, bà nhỉ_? Đánh nhau xong rồi lại còn...''

Ông Xu nói: '' Cu-Tí! Phải lễ phép nào!''

Bà Tó nói: '' Đã nói thực thì cần gì phải lễ phép. Đầu còn như thế mà đã nghĩ ngay đến hẹn hò với gái, còn là lắm chuyện...''

Ông Xu nói: '' Nếu có chuyện gì, bà đã biết chỗ cho đi gọi tôi rồi đấy chứ? ''

Nói xong ông với Cu-Tí đi tắt một con đường nhỏ qua vườn. Cu-Tí ngoái nhìn lại. Bà Tó đang đứng vẫy tay theo.

Ông Xu rẽ lại hiệu ông Bô Lê để lấy các thức đã mua và cái đùi nai. Ông Bô Lê thuận cho mượn ngựa với điều kiện là khi trả nó về, ông Xu phải buộc vào yên sợi dây đai bằng da nai để ông Bô Lê làm giây giày. Ông Xu bỏ các đồ_vật lặt vặt, bột, cà phê, đạn dược vào trong một cái bao. Ông Bô Lê xuống chuồng dắt ngựa đóng yên sẵn lên. Ông nói: ''Bác đừng có thả nó về trước buổi sớm mai nhé, nó có thể tránh được con sói nhưng lại gặp con beo đấy.''

Ông Xu quay đi xếp các bao lên lưng ngựa. Cu-Tí dón dén lại gần ông chủ hiệu. Cu-Tí không muốn cho biết chuyện riêng của Lí khẽ hỏi ông chủ:

- Cô Tính ở đâu, bác làm ơn bảo cháu, cháu cần gặp cô ấy.

- Có việc gì thế?

- Cháu có một chuyện muốn nói với cô ấy.

- Ai chẳng có chuyện muốn nói vói cô ấy. Thôi không kịp rồi. Cô ấy vừa đi ngang qua đây, đáp tàu đi Săng-pho, trên đầu buộc một cái khăn.

Cu-Tí thấy nhẹ cả người, hình như chính Cu-Tí đã tống được cô ấy đi chỗ khác. Cu-Tí mượn một mảnh giấy và một cái bút chì, viết cho Lí. Tuy viết sai be bét nhưng cũng là cả một công việc khó nhọc. Cu-Tí chỉ_ được ba dạy cho một ít và mãi mùa đông vừa rồi mới lại được học thêm một ông thầy đi dạy rong một ít nữa. Cu-Tí viết:

'' Trú Lí, cái cô Tính của trú đã đáp tàu ngượt rồi. Cháu mừng nắm, Cu-Tí của trú.''

Cu-Tí đọc lại bức thư. Thấy nó không được nhã lắm. Cu-Tí xóa bỏ câu ''cháu mừng lắm'' và thay vào câu ''cháu tiết quá''. Chữa xong Cu-Tí vui vẻ lắm và lại thấy trở lại mến Lí. Có lẽ một ngày kia Cu-Tí lại có thể ngồi nghe Lí kể chuyện.

Khi ngồi đò sang ngang, Cu-Tí nhìn dòng sông chảy mau. Tư tưởng của Cu Tí cũng bị xao động như dòng nước. Lí từ trước chưa hề có điều gì lầm lỗi với Cu-Tí. Bọn Lém quả thực độc ác như lời má Cu-Tí nói. Cu-Tí thấy mình trơ vơ. Nhưng chắc Diều Rơm không thay lòng đổi dạ. Cái tâm hồn dễ thương trong cái thân hình xấu xí ấy, đối với cuộc xung đột vừa qua chắc cũng thờ ơ như Cu-Tí. Còn ba Cu-Tí, cố nhiên là ông vẫn trơ như đá, vững như đồng.




Đăng nhập để trả lời
0
 Chương XIV

Chim cun-cút đã bắt đầu làm tổ. Những tiếng hót của nó đã vắng bặt đi ít lâu nay. Đàn chim đã chia thành từng đôi. Những con đực hát vang những khúc tình ca, trong trẻo, êm đềm và tha thiết.

Một hôm giữa tháng sáu, Cu-Tí thấy một đôi chạy trong bụi nho ra, có cái vẻ hấp tấp rối rít như của đôi vợ chồng son mới sinh con đầu lòng. Cu-Tí khôn lắm, không chạy theo ngay, nhưng bò lộn vào bụi nho cho đến lúc thấy một cái tổ có hai mươi qua trứng trắng hồng. Cu-Tí cản thận không dám mó vào, sợ cun-cút lại chạy ổ như là gà sao dạo nọ. Một tuần lễ sau Cu-Tí ra bụi nho xem chín đến đâu rồi. Những chùm nho trông như những viên đạn chúm chím lại vói nhau xanh và mọng. Cu-Tí nâng lên một chùm, và nhớ đến những chùm chín vàng có phấn dạo cuối hè vừa qua.

Có tiếng động ở dưới chân Cu-Tí như tiếng cỏ nổ lách tách. Trứng đã nở. Lứa chim non mỗi con chỉ_to bằng đầu ngón tay cái chạy ríu rít như những lá non trước gió. Con chim mẹ kêu lên như gọi đàn con phải đề phòng, tiếng như mắng đuổi Cu-Tí đi. Cu-Tí nhớ ra lời ba dặn, đứng im phăng phắc. Chim mẹ tập hợp bầy con lại, dẫn đi lối khác, qua bụi cỏ rậm. Cu-Tí chạy đi tìm ba. Ông Xu đang làm việc ngoài ruộng đỗ.

- Ba ơi, lứa cun-cút đã nở , dưới bụi nho; và nho đã bắt đầu chín. Ông Xu đứng tựa lên cán cầy. Người ông đẫm mồ_hôi. Ông nhìn qua cánh đồng. Một con diều hâu đang bay là là.

Ông nói: Nếu diều hâu không bắt mất cun-cút, mà gấu chuột không ăn hết nho chín thì đến sang đông chúng ta có bữa chén ngon.

Cu-Tí nói: Chỉ_sợ diều hâu bắt mất cun-cút, chứ gấu chuột ăn nho chín con không cần.

- Tại con thích ăn cun-cút hơn nho.

- Không phải thế. Tại con ghét diều hâu và con thích gấu chuột.

- Lại Diều Rơm dạy con thế chứ gì, nó với lũ gấu chuột của nó.

- Có lẽ thế.

- Lợn đã về chưa con?

- Chưa ạ.

Ông Xu xa xầm mặt xuống.

- Ba không muốn nghi cho bọn Phó Lém bắt. Nhưng đàn lợn có bao giờ đi lâu như thế đâu. Giá có bị gấu ăn thịt thì không bao giờ nó bắt cả đàn một lúc.

- Con đã đi ra tận chỗ khu trại cũ, mà vết chân lợn còn đi mãi về hướng tây.

- Ba phải làm cho xong chỗ đỗ này, rồi đưa hai con Mướp và Mực đi tìm vậy.

- Nếu bọn Phó Lém bắt thì làm thế nào hở ba?

- Lúc đó hãy hay.

- Ba không sợ gặp bọn Phó Lém à?

- Không, ba phải thì việc gì mà sợ.

- Nếu ba trái thì ba đã không đi gặp bọn chúng nó.

- Nếu chúng nó đánh nữa thì làm thế nào?

- Chịu đựng và đánh lại cho đến cùng.

- Con cho chúng nó luôn còn hơn.

- Để nhịn đói à? Mắt có bị sưng lên cũng còn chóng khỏi hơn là bụng bị lép kẹp.   Con muốn chùn lại à?

Cu-Tí ngập ngừng:

- Không phải thế.

Ông Xu lại quay ra làm việc.

- Thế về nói với má làm cơm sớm lên.

Cu-Tí trở về nhà. Má Cu-Tí đang ngồi khâu trên ghế xích đu đặt ở ngưỡng cửa. Một con thằn lằn xanh đang bò ở dưới gầm ghế chạy mất. Cu-Tí nghĩ thầm nếu má biết có con thằn lằn ở dưới gầm, má sẽ nhảy bắn ra khỏi ghế, trông cái thân hình phục phịch của má lúc ấy chắc là buồn cười lắm; và Cu-Tí nhe răng ra cười.

- Má ơi, ba bảo má làm cơm ngay đi, để còn đi tìm lợn, má à.

- Ừ, cũng đến giờ rồi.

Bà ngồi yên khâu nốt đường khâu dở. Cu-Tí ngồi xuống bậc cửa, dưới chân bà?

- Má à, có lẽ phải sang tận nhà Phó Lém tìm. Có khi bên ấy họ bắt đấy.

- Ừ, đi mà tìm. Sang mà gặp cái đồ_ăn cướp nham hiểm ấy, cả lũ chúng nó.

Cu-Tí nhìn mẹ. Bà giận hai bố con Cu-Tí lắm, vì đã đánh nhau vói bọn chúng ở Vu-Lư-Hạ.

Cu-Tí nói:

- Lại đến đánh nhau đổ máu ra mất.

Bà tức tối gập đồ khâu lại.

- Kệ xác bố con. Mất lợn thì nhịn đói. Bổn phận không đi mà kiếm thì còn ai đi kiếm vào đấy?

Bà đi vào trong nhà. Cu-Tí nghe thấy bà nhấc nắp lò lên. Cu-Tí ngạc nhiên. Má Cu-Tí hay nói tới hai tiếng bổn phận. Cu-Tí sao mà ghét hai tiếng ấy thế. Tại sao Cu-Tí lại có bổn phận đến nhà Phó Lém đòi lợn, để chúng nó đánh cho lần nữa, mà tại sao Cu-Tí lại không có bổn phận bênh vực chú Lí, để bọn chúng đánh cho lần trước? Cu-Tí thấy đổ máu vì một người bạn còn cao thượng hơn gấp trăm ngàn lần đổ máu vì một khúc thịt mỡ. Cu-Tí ngồi yên lặng, lắng tai nghe tiếng sáo bay vù vù trên cây móc. Chim khách đuổi chim chào mào khỏi rặng cây dâu. Ngay trong cái trại cỏn con này mà cũng có những sự tranh dành nhau về miếng ăn.

Nhưng Cu-Tí thấy ở đây hình như chưa ai bị thiếu thốn bao giờ cả. Có thức ăn, có nhà, cho ba, cho má, cho chính mình Cu-Tí, cho con ngựa già; cho con bò mẹ, cho con bê con lông đốm; cho Mướp và Mực; cho bầy gà con kêu cúc cúc và bới đất ríu ra ríu rít; cho đàn lợn sớm chiều ủn ỉn đòi ăn; cho lũ chim ca hót trên cây; cho cun-cút làm tổ dưới bụi nho. Tất cả những người, những vật đều có miếng ăn hàng ngày trong trại.

Còn ở ngoài rừng, cuộc đánh nhau xảy ra không ngừng. Gấu, sói, beo, mèo rừng; con nào cũng rình mò hươu nai. Lại còn gấu nọ ăn thịt cả con của gấu kia nữa; thịt nào cũng như thịt nào đều vừa mõm giống nó cả. Sóc và chuột rừng, phụ_thử và gấu chuột con nào cũng nhanh chân kiếm mồi. Chim chóc và thú nhỏ thấy bóng diều hâu và cú vọ, đều sợ run lên. Nhưng bên trong trại thật là yên ồn. Ấy là nhờ ở ông Xu, với những dãy hàng rào vững chắc, với hai con Mực và Mướp già, mà Cu-Tí thấy tinh thần chiến đấu của chúng thật là bất khuất. Đôi khi ban đêm, Cu-Tí nghe thấy có tiếng động, và cánh cửa mở ra đóng vào, ấy là những lúc ông Xu trở về phòng ngủ, sau khi lặng lẽ đi rình kẻ gian phi nào đó.

Cả đôi bên cùng rình rập công kích nhau. Thực thế, bên ông Xu thì vào rừng kiếm thịt hươi nai và da beo, da gấu; bên thú dữ đói khát thì xểnh ra là lẻn ngay vào trại. Trại luôn luôn bị lũ đói khát bao vây. Ấy là một cái pháo đài trong rừng rậm hoang vu. Cái đảo nhà ông Xu là một hòn đảo phong phú trên một cái biển cơ cận.''

Cu-Tí nghe thấy tiếng dây xích kêu leng keng. Ông Xu đi dọc theo hàng rào về chuồng ngựa. Cu-Tí chạy ra mở cửa, và giúp ông tháo cầy ra cho ngựa. Cu-Tí trèo lên thang vào vựa lấy một ôm cỏ khô vứt cho ngựa. Thóc cho ngựa ăn đã hết và phải đợi đến mùa hạ sắp tới mới có. Thấy có một đống cỏ còn vương một ít đã_ khô, Cu-Tí quẳng nốt cho bò. Như vậy may ra sáng có nhiều sữa hơn cho cả người lẫn bê. Con bê vàng có đốm dạo này gầy đi vì ông Xu bắt phải xa mẹ để thôi bú. Cái vựa hấp hơi nóng vì chứa đầy cỏ khô dưới những cái xà ngang to tướng của cái mái lợp gỗ. Cỏ kêu rắc rắc, mùi thủm và khô xông lên ngạt mũi. Cu-Tí nằm xuống một lúc, có vẻ uể oải. Cu-Tí đã thấy khó chịu, khi nghe thấy mẹ gọi lại khó chịu hơn. Cu-Tí bò xuống thang. Ông Xu đã vắt xong sữa bò. Hai bố con cùng đi về nhà. Cơm đã dọn chỉ_có bánh và bắp cải, nhưng khá đầy đủ.

Bà Ba nói: ''Hai bố con có đi thì cố mà bắn lấy một con gì vác về.'' Ông Xu gật đầu nói:'' anh cốt  đem súng đi cũng vì thế.''

Cu-Tí đi theo bố về phía tây. Mực và Mướp đi đủng đỉnh. Đầu cúi xuống, đuôi phe phẩy, lưỡi lè ra khỏi mõm. Thực là khó theo vết chân lợn trên mặt đất cát khô cứng đã lâu ngày. Ở chỗ này mắt ông Xu còn tinh hơn mũi Mướp già nhiều. Đàn lợn đã ăn lá ở bụi rậm, đi ngang qua khu trại cũ bỏ hoang, rồi đi về phía cánh đồng cỏ. Chúng nó không bao giờ đi xa như thế, nếu nó có thức ăn ở quanh quẩn gần nhà. Nhưng cái mùa này thật là khánh kiệt. Dẻ rừng chưa có, trừ khi đào sâu xuống bên dưới là may ra còn quả nào sót lại từ năm trước. Trái thì hãy còn xanh, dù tham ăn như lợn cũng đành chịu. Đi khỏi đảo nhà được độ ba cây số, ông Xu ngồi xuống để coi lại dấu. Ông nhặt lên một hạt lúa mạch và vê trên tay. Ông chỉ những vết móng ngựa, nói: ''Họ nhử lợn.''

Ông đứng dậy, nét mặt trầm ngâm. Cu-Tí lo lắng nhìn ông.

- Cứ phải đi thôi, Cu-Tí.

- Đến tận nhà Phó Lém?

- Đến chỗ nào thấy lợn. Có thể tìm thấy nó bị nhốt ở một nơi nào đó.

Đường đi ngoằn ngoèo, có lốt chân lợn giẫm lung tung để tìm lúa.

Ông Xu nói: ''Ba có thể hiểu tại sao bọn Phó Lém đánh Lí và ba có thể hiểu tại sao chúng nó đánh bố con mình, nhưng thực ba không thể hiểu được cái trò hèn hạ này, thực là đồ_chó chết.''

Đi độ vài trăm thước nữa, hai người gặp một cái bẫy lón. Cái bẫy đã xập xuống rồi, nhưng ở trong trống rỗng.

Ông Xu nói: ''Chắc bọn khốn nạn rình ngay ở bên cạnh để bắt, chứ nếu để lâu, một con lợn cũng thừa sức phá cái bẫy này ra như chơi.''

Một vết bánh xe ngựa chạy vòng tròn trên mặt cát, bên phải cái bẫy. Vết xe đi ngang qua rừng về phía nhà Phó Lém.

Ông Xu nói:'' Thôi đựợc, theo đường này thôi.''

Mặt trời đã gần lặn. Những đám mây trông như những đám bông trắng nhuộm vàng và đỏ. Về phía nam, trời tối sẫm như phủ đầy khói thuốc súng. Hết cơn gió, không khí lại ấm áp dễ chịu. Một cành nho dại mọc chắn ngang giữa lối đi nhỏ hẹp, ông Xu cúi xuống gạt nó sang một bên lấy lối đi. Ông nói: Khi đã có chuyện không may, thì mình làm gì lại càng cần phải cẩn thận!

Ông vừa nói buông miệng, bỗng một con rắn ở trong đám lá ngóc đầu lên mổ ông một cái. Cu-Tí trông thấy loáng một cái, mờ như bóng tối, nhanh hơn én, chắc chắn như bàn tay móng nhọn của gấu. Cu-Tí thấy ông Xu lùi lại, loạng choạng và kêu lên một tiếng. Cu-Tí cũng muốn lùi lại và kêu lên thật to, nhưng người cứ đứng như chôn xuống đất và miệng cứng ra không kêu thành tiếng. Ấy là một tia sáng nó đập vào ba Cu-Tí chứ không phải con rắn; ấy là một cành cây nó gãy, một con chim nó bay, một con thỏ nó chạy...

Ông Xu hét lên: ''Chạy đi! Giữ bầy chó!''

Tiếng hét như giải thoát Cu-Tí khỏi cơn mơ; Cu-Tí lùi lại và nắm lấy cổ hai con chó. Cu-Tí thấy cái bóng đen có đốm ngóc cái đầu dẹt lên, cao bằng đầu gối. Cái đầu lúc lắc theo nhịp cử động chậm chạp của ông Xu. Cu-Tí nghe thấy nó thổi phì phì. Chó cũng nghe thấy, sợ run lên, lông dựng ngược. Mướp già rên rỉ, quay ngoắt một cái, tuột khỏi tay Cu-Tí và băng mình chạy biệt, đuôi quặp hẳn vào. Con Mực thì ngồi xổm lên sủa.

Ông Xu lùi mãi, như một người mơ ngủ. Con rắn vẫn thổi phì phì. Cu-Tí hoa lên, tai Cu-Tí ù đi, trông nó không phải là một con rắn nữa... Ông Xu đưa súng lên vai bắn một phát, con vật ngã xuống, vặn mình đi, đầu rút xuống cát.

Suốt trên cái mình dài và vững chắc của nó, gân giật lên, uốn vặn từ đầu đến đuôi. Từng cái khoanh lần lượt lịm dần đi như làn sóng thủy triều rút xuống. Ông Xu quay lại nhìn con trai nói:

- Nó cắn vào ba rồi.

Ông giơ cánh tay phải lên nhìn. Môi ông dính với răng, cổ họng ông thắt lại, mắt ông lờ đờ nhìn hai vết cắn, mỗi vết đọng một giọt máu.

Ông nói: Con này lớn.

Cu-Tí thả con Mực ra, con chó chạy đến con rắn chết, sủa lên dữ dội. Một lúc nó lây chân hất những cái khoanh nặng rồi im không sủa nữa và đánh hơi trên mặt cát. Ông Xu ngẩng đầu lên. Mặt ông xám lại như tro.

Ông nói: ''Ba chết mất!''

Ông liếm môi và quay phắt lại, đi xuyên qua rừng về phía trại nhà ông. Đường lúc về nhanh hơn lúc đi, vì nó đã thông suốt, ông Xu cắm đầu cắm cổ đi. Ông cúi xuống chui qua những cành cây thấp. Cu-Tí chạy theo thở hổn hển, trống ngực đánh mạnh đến nỗi Cu-Tí không biết mình đi đâu nữa. Cu-Tí như cái máy, bước theo chân bố, cây cỏ ở dưới chân kêu răng rắc. Bỗng chốc đi hết rừng thông rậm rạp, đến một rừng sồi thưa thớt. Đi im lặng như thế thực là kỳ quặc.

Ông Xu bỗng đứng dừng lại. Có một vật gì động đậy ở trước mắt. Một con nai cái đang nằm, nhổm dậy. Ông Xu thở một cái thật mạnh, tựa như hơi thở chợt dễ dàng. Ông đưa súng lên, tựa vào vai. Cu-Tí thoáng có í nghĩ cho là bố mình điên, lúc này còn săn bắn gì nữa. Tiếng súng nổ. Con nai chồm lên trên không, ngã lăn xuống đất, giảy giụa một lúc rồi nằm im. Ông Xu chạy lại, rút dao ra khỏi vỏ. Cu-Tí thấy vậy càng chắc là bố mình điên thật rồi. Ông Xu không đâm vào cổ con nai, mà lại đâm vào bụng nó. Ông phanh vết đâm rộng ra. Tim con nai vẫn còn đập Ông Xu cắt lấy buồng gan. Ông quì xuống, cầm con dao sang tay trái, giơ tay phải ra nhìn hai vết rắn cắn đã khép miệng lại. Cánh tay sưng vù lên và tím bầm lại. Mồ hôi ông toát đẫm trán. Ông rạch nhanh một cái vào chỗ bị thương. Máu tím tuôn ra. Ông ép lá gan nóng vào vết dao rạch.

Ông khẽ nói: ''Nó đang hút mạnh...''

Ông ép mạnh hơn; một lúc ông mổ lá gan ra xem. Nó xanh ngắt nọc độc. Ông lật đi ép mặt kia vào.

Ông bảo: ''Cắt cho ba một miếng tim.''

Cu-Tí đang ngẩn người ra coi, giật mình đánh thót một cái. Cu-Tí cầm con dao lúng túng mãi mãi mới cắt được một miếng.

Ông Xu nói: Miếng nữa.

Chốc chốc ông lại thay một miếng thuốc dịt ấy.

Ông bảo: ''Đưa dao đây.''

Ông lại rạch thêm một miếng nữa vào chỗ cánh tay bị sưng tím bầm nhất.

Cu-Tí kêu lên: ''Ba định chích máu đến chết sao?''

- Chích máu ra chết còn hơn bị sưng. Ba đã thấy một người chết vì rắn cắn rồi...

Mồ_hôi chảy dòng dòng xuống má ông.

Cu-Tí hỏi:

- Có đau không, ba?

- Y như cái dùi nung đỏ đâm vào vai.

Miếng thịt nai ông ấp vào vết thương đã hết xanh rồi. Cái sinh khí nóng của tim gan con nai gặp nọc độc đã ngưng kết lại. Ông Xu đứng dậy. ông bình tĩnh nói: Thôi chẳng làm gì hơn được nữa. Ba về nhà, còn con chạy mau đến nhà Phó Lém, nhờ họ đi đến Bình Phú đón bác sĩ Vĩ Sơn lại chữa cho ba ngay.

- Ba có chắc họ chịu đi không?

- May ra thì họ đi. Tới nơi con nói ngay lên trước tại sao con đến không có chúng nó ném vỡ mặt hay bắn vỡ sọ con ra đấy.

Ông Xu quay trở lại để đi theo con đường cũ về nhà. Cu-Tí đi sau, chợt nghe thấy có tiếng động khẽ. Cu-Tí ngoái cổ lại. Một con nai tơ đứng ở cửa rừng, chân đi chưa vững. Mắt nó đen láy, mở to ra, ngơ ngác.

Cu-Tí gọi:

- Ba ơi. Có con nai tơ.

- Thây kệ nó. Bây giờ thì ba đành chịu. Đi đi thôi! Không có ba chết mất!

Cu-Tí động lòng thương con nai tơ. Con vật ngẩng đầu, ngơ ngác. Nó nhảy đến chỗ xác mẹ nó, cúi xuống ngửi, rồi kêu be be.

Ông Xu gọi:

- Nhanh lên, Cu-Tí.

Cu-Tí chạy lên cho kịp. Đi tới đường, ông ngừng lại bảo: ''Con kêu người nào đi theo con đường này về nhà ta để nếu ba có lăn quay ra ở dọc đường, thì đem ba về. Mau lên!''

Hình ảnh kinh khủng xác bố lăn ra giữa đường, người sưng vù lên, ám ảnh Cu-Tí. Cu-Tí ba chân bốn cẳng chạy đi. Ông Xu cố lộn về nhà, trong lòng mỗi lúc một thêm thất vọng.

Cu-Tí chạy theo vết xe ngựa đến chỗ bụi sim thì rẽ vào đường đi về phía nhà Phó Lém. Con đường thường có người qua lại nên trụi cỏ, cát đầy và khô hình như giữ chân Cu-Tí lại. Chân vẫn cử động, mà thần hồn thì ở đâu đâu. Con đường tựa như cái máy đạp; chân Cu-Tí co lên đạp xuống, nhưng Cu-Tí có cảm tưởng như quanh đi quẩn lại vẫn thấy những cái cây ấy, những bụi rậm ấy. Bước chân hình như chậm lắm, không tiến được chút nào, cho tới lúc Cu-Tí ngạc nhiên thấy mình ở chỗ ngã ba đường. Cu-Tí quen thuộc đường tắt lắm. Cu-Tí đã gần đến con đường chạy thẳng đến trại Phó Lém.

Cu-Tí đã tới chỗ cây cao. Cu-Tí run lên và thấy sợ. Cu-Tí sợ bọn Phó Lém. Nếu họ từ  chối không giúp và đuổi ngay ra khỏi nhà thì Cu-Tí đi đâu? Cu-Tí ngừng lại một lát dưới bóng mấy cây sồi để suy nghĩ. Trời tối lại. Chỉ còn có mỗi một vệt sáng ở phía tây, màu xanh ngắt như màu thịt nai bị nọc độc. Cu-Tí nghĩ nên kêu Diều Rơm trước. Diều Rơm mà ra thì công việc dễ thành. Nghĩ đến đôi mắt của bạn buồn khi hiểu tình cảnh của mình, tự nhiên Cu-Tí thấy được an ủi đôi chút. Cu-Tí thở cho đỡ mệt rồi lại ra sức chạy.

Cu-Tí gọi:

- Diều Rơm ơi! Diều Rơm! Cu-Tí đây.

Cu-Tí đoán chừng bạn mình sẽ từ trong nhà chạy ra, bò bốn cẳng xuống những bậc cửa mấp mô cho nhanh, như Diều Rơm thường làm những lúc vội; hoặc Diều Rơm chui từ trong bụi rậm ra với con gấu chuột chạy theo sau.

- Diều Rơm ơi! Cu-Tí đây!

Không thấy tiếng đáp lại, Cu-Tí chạy vào trong sân cát.

- Diều Rơm ơi!

Một ánh đèn thắp hơi sớm le lói trong nhà. Khói tuôn ra trên ống khói. Cửa sổ và cửa chớp đều đóng để cho muỗi khỏi bay vào. Cửa nhà mở toang ra. Trong cái khung ánh sáng chữ nhật, Cu Tý thấy bọn con trai Phó Lém lần lượt đứng dậy; Cu Tý có cảm tưởng như những thân cây lớn, trong rừng khuya dựng đứng lên và tiến về phía mình. Cu Tý ngừng bước lại. Lém bước xuống bậc cửa, cúi đầu xuống, hơi nghiêng đi một chút để nhìn cho rõ xem ai gọi.

- Nầy, thằng oắt con này đến đây làm gì, hả?

Cu Tý đáp líu nhíu:

- Diều Rơm...

- Nó ốm. Không gặp được!

Quá lắm rồi. Cu Tý òa khóc. Cu Tý nức nở nói:

- Ba... ba tôi bị rắn cắn.

Cả bọn Phó Lém kéo xuống sân đứng vây quanh Cu Tý, Cu Tý càng nức nở thêm, một phần vì thương bố, và tủi thân, một phần vì đã đi đến nơi và đã làm xong một việc.

Trong đám có người hỏi:

- Ở đâu? Rắn gì?

- Rắn hổ đất. Lớn lắm. Ba tôi quay về nhà rồi, nhưng không biết có đi nổi đến nhà không?

- Có sưng không? Bị ở chỗ nào?

- Ở cánh tay. Sưng lên ghê lắm. Các anh làm ơn đi gọi hộ bác sĩ Vĩ Sơn. Tôi van các anh.

Lém phá lên cười rồi nói:

- Chuột mà hứa là không cắn.

Bắc nói:

- Chẳng làm gì được nữa. Nó cắn vào tay. Bác sĩ có đến thì cũng chết cứng ra rồi.

- Ba tôi giết một con nai lấy gan để hút độc ra. Các anh làm ơn cứ đi mời hộ bác sĩ đi, được đến đâu hay đến đó.

Cối nói:

- Tôi đi cho.

Cu Tý mừng ra mặt:

- Cám ơn anh.

- Khỏi phải cám ơn. Giá có gặp con chó nào bị rắn cắn tao cũng cứu.

Bắc nói:

- Để tôi đem ngựa đi vác hắn về. Bị rắn cắn mà đi như thế thì chịu làm sao được. Chán chưa! Chẳng còn một giọt huýt ki nào cho hắn.

Bắc và Cối từ từ đi ra chuồng ngựa đóng yên. Thấy hai người dềnh dàng chậm chạp quá, Cu Tý sốt cả ruột. Cu Tý tưởng chừng như đương phải chịu một hình phạt gì. Cu Tý lo sợ quá. Nếu còn hy vọng cứu ba Cu Tý, thì họ phải nhanh lên chứ. Họ lửng lơ tựa như đi đưa đám ông Xu, chứ không phải là đi cấp cứu nữa. Cu Tý đứng dậy, lo buồn, bối rối. Cu Tý muốn đến thăm Diều Rơm trước khi về, nhưng lại rụt rè không dám hỏi.

Những người khác quay vào trong nhà, chẳng ai để ý đến Cu Tý cả.

Lém đứng ở bậc cửa, kêu ra:

- Oắt con! Cút đi!

Ất nói :

- Nó bé, kệ nó. Bố nó đang hấp hối, đừng ngược đãi nó.

Lém nói :

- Cho nó chết, cho rảnh mắt.

Họ vào trong nhà và đóng cửa lại. Cu Tý hoảng sợ thấy chẳng một người nào thực tâm muốn giúp đỡ mình cả, biết đâu Bắc và Cối chẳng trốn ở sau chuồng ngựa đánh lừa mình và đang rúc rích cười với nhau! Cu Tý bị bỏ trơ vơ và ba Cu Tý cũng bị bỏ trơ vơ.

Hai người cỡi ngựa đi ra. Bắc giơ tay lên vẫy Cu Tý, không có vẻ hiểm ác.

- Thôi đừng buồn vô ích. Chúng tôi sẽ cố sức giúp. Không ai giận những người hoạn nạn đâu.

Họ thích chân vào con ngựa và đi khuất. Cu Tý thấy nhẹ hẳn người như cất được gánh nặng, chỉ còn có Lém là thù địch thôi. Cu Tý dồn hết tất cả nhưữg nỗi oán hờn vào Lém, và Cu Tý thấy hả lòng. Cu Tý lắng nghe tiếng vó ngựa cho đến khi im bặt, mới ra về.

Bây giờ Cu Tý mới được rảnh rang để ôn lại các việc đã xảy ra.

Cu Tý bị một bữa kinh khủng, nhưng bây giờ cũng đã đỡ lo lắm rồi. Cu Tý định đi thong thả không chạy nữa. Cu Tý muốn hỏi mượn một con ngựa nhưng không dám.

Hạt mưa rơi lốp đốp trên những lá cây. Ánh sáng lờ mờ khắp xung quanh. Cu Tý sực nhớ ra tay vẫn cầm khẩu súng của bố, liền đeo lên vai và đi rảo bước. Cu Tý không biết độ bao lâu Bắc mới tới nhà bác sĩ, mà không biết cái ông bác sĩ già ấy có say rượu không. Khi còn bé, đã có một lần Cu Tý được đến nhà bác sĩ. Cu Tý nhớ lại cái nhà thâm thấp có những dãy hành lang rộng xiêu vẹo cũng như ông bác sĩ già, và có một giàn nho um tùm. Cu Tý nhớ lại ông bác sĩ già, say sưa với chén rượu nằm trong một cái màn, nhìn lên trần. Khi có người mời, ông uể oải đứng dậy đi làm việc, chân đi loạng choạng, nhưng tay thì khéo léo, dịu dàng và lòng thì tử tế hay thương người. Cu Tý thầm nghĩ: nếu đón ông tới kịp thì chắc là ba thoát chết. Cu Tý đi hết con đường vào nhà Phó Lém, tới con đường chạy về phía đông nhà Cu Tý; còn phải đi bốn dặm nữa. Nếu đi đường đất rắn thì chỉ mất độ hơn một tiếng đồng hồ; con đường cát mềm và tối, chỗ cao thấp khó đi. Cu Tý cố đi cho kịp độ tiếng rưỡi hay hai tiếng, đôi khi vừa đi vừa chạy.

Cu Tý nghe thấy sấm ở phương đông và chớp đầy trời tưởng như có bước chân đi ở trong rừng, nhưng đấy là những giọt mưa đập xuống những chiếc lá dày. Cu Tý tự hỏi không biết ba Cu Tý hiện đang nằm lăn ra ở dọc đường, phía trước mặt, người sưng lên vì nọc độc, hay đang nằm vắt ngang lưng ngựa của Bắc, nếu Bắc đã bắt gặp được rồi. Lòng Cu Tý se lại. Một làn chớp nhoáng lên. Cu Tý nhớ ra nhiều lần gặp giông bão, hai bố con phải ẩn dưới gốc sồi. Những trận mưa ấy là những trận mưa đáng quý, thắt chặt tình hai bố con với nhau.

Một tiếng gầm từ trong bụi đưa ra. Một vật gì sáng một cách kỳ quái vụt ngang qua đường, trước mắt Cu Tý, rồi lặng lẽ biến mất. Một mùi xạ phảng phất trong không khí. Cu Tý không sợ mèo rừng hay sơn miêu, nhưng nếu là một con báo thì đáng sợ lắm. Người ta kể chuyện nó có thể bắt một con ngựa như không. Tim Cu Tý đập thình thình. Cu Tý dơ súng lên. Súng chẳng dùng được việc gì cả, vì ông Xu đã bắn cả hai viên đạn rồi, một viên bắn rắn và một viên bắn nai.. Cu Tý có đeo con dao của ba Cu Tý ở thắt lưng và tiếc không đem theo con dao dài của chú Lý cho. Nhưng dù con gì thì con Cu Tý cứ phải đi. Cu Tý đi rảo bước, có khi vội quá bị vấp. Cu Tý tưởng nghe thấy một con sói tru, nhưng nghe xa quá có lẽ chỉ là tiếng gió. Gió nổi lên Cu Tý nghe thấy ở xa lắm có thể nói như gió thổi ở trong một thế giới nào khác, cách một cái vực sâu thẳm ở bên kia. Đột nhiên gió lan ra. Cu Tý nghe gió ập đến như một bức tường biết chạy. Cây cối trước mắt như ngả nghiêng. Những bụi rậm rít lên và rạp xuống. Một tiếng sấm rền và bão táp vào mặt Cu Tý. Cu Tý cúi xuống chống lại bão. Chỉ một lúc mưa thấm vào đến tận xương. Nước chảy như dội xuống gáy Cu Tý, chảy cả vào trong quần. Quần áo chảy xuống nặng chĩu, bám chặt lấy Cu Tý không đi dược. Cu Tý đứng lại, quay người đi để tránh gió, và đặt súng xuống bờ đường. Cu Tý cỡi quần áo ra, cuốn tròn lại, nhặt súng lên, rồi lại đi, trần truồng trong mưa bão. Mưa đập vào da thịt, Cu Tý thấy người sạch sẽ và tự do.

Cu Tý chợt nghĩ ba Cu Tý đã chết hay còn đang hấp hối. Cái ý tưởng ấy nặng nề quá Cu Tý không chịu nổi. Cu Tý chạy nhanh hơn lên để xua đuổi nó đi. Ông Xu không thể chết được. Cu Tý thấy chưa bao giờ kinh hoàng như bây giờ. Cu Tý khóc nức lên. Nước mắt chảy xuống, vào miệng mằn mặn; Cu Tý cầu khẩn đêm tối như đã cầu khẩn bọn Phó Lém cứu giúp Cu Tý và ba Cu Tý.

Cu Tý đã về tới chỗ trại hoang liền chạy vội lại ngồi nép vào chân hàng rào cũ để trú ẩn một lát. Gió táp đến, lạnh hơn là mưa. Cu Tý run lên vội đứng dậy tiếp tục đi thong thả. Nước mưa đã làm trôi hết cát nên đường đi dễ hơn, gió đã giảm bớt, mưa cũng nhẹ hạt. Cu Tý vẫn đi, thực khổ não. Cu Tý tưởng chừng như còn phải đi mãi mãi, nhưng chợt thấy cái hồ nước  Cu Tý biết sắp về tới trại.

Trong nhà nến thắp sáng trưng. Nhiều tiếng ngựa hí và đập chân xuống đất. Có ba con buộc ngoài hàng rào. Cu Tý qua cổng vào trong nhà. Bây giờ số mệnh ông Ba có thế nào thì cũng đã định rồi. Thấy Cu Tý vào chẳng ai buồn nhúc nhích. Bắc và Cối ngồi trước cái lò sưởi lạnh, duỗi dài trên hai cái ghế xích đu. Họ đang nói chuyện gẫu với nhau. Thấy Cu Tý, họ nhìn, nói: ''A, Cu Tý '', rồi lại tiếp tục nói với nhau:

- Bắc nhớ không ở đây lúc già Túy bị rắn cắn. Xu bảo huýt ky vô dụng là đúng lắm. Vì lúc già Túy giẫm lên con rắn thì đương say như chết.

- Ừ, thế nhưng nếu tôi có bị rắn cắn, thì cứ cho tôi uống như thường nhé. Tôi thích chết say còn hơn, phải không?

Cối nhổ đánh toẹt vào lò sưởi:

- Chẳng phải bảo. Thế nào cũng có lúc.

Cu Tý rụt rè không dám hỏi, đi qua mặt hai người để vào phòng ba. Má đang ngồi ở thành giường, bác sĩ Vĩ Sơn ngồi ở phía bên kia. Ông thầy thuốc già không ngoảnh lại. Bà Ba thấy con liền đứng dậy, không nói gì cả. Bà đi lại tủ lấy một cái áo sạch và một cái quần đưa cho Cu Tý. Cu Tý vứt cuộn áo lót dưới sàn và đặt khẩu súng tựa vào tường. Cu Tý khẽ tới từ từ lại cạnh giường. Cu Tý nghĩ: Nếu bây giờ ba chưa chết thì chắc là không việc gì nữa.

Ông Xu cựa mình ở trên giường. Trống ngực Cu Tý đánh như trống trận. Ông Xu rên và ợ lên. Bác sĩ vội cúi xuống, giơ một cái chậu ra và đỡ đầu ông Xu. Mặt ông Xu xám lại và sưng lên. Ông cố nôn nhưng chẳng nôn ra chút gì cả, mà vẫn cứ phải nôn. Ông lại rơi mình xuống gối, thở hổn hển. Bác sĩ luồn tay xuống chăn lôi ra một viên gạch bọc nỉ. Ông trao cho bà Ba. Bà đặt quần áo Cu Tý xuống chân giường và đi xuống bếp đốt lại viên gạch cho nóng. Cu Tý khẽ hỏi:

- Ba cháu có nguy lắm không?

- Cũng khá nguy; có lúc có vẻ qua khỏi, có lúc thì không.

Ông Xu mở mắt ra. Mi mắt bị sưng, con ngươi nở to ra, trông mắt đen gần như không có lòng trắng nữa. Ông cử động cánh tay. Nó sưng to bằng bắp đùi con bò rừng.

Ông lắp bắp nói không rõ tiếng:

- Khéo con cảm lạnh.

Cu Tý với tay lấy quần áo mặc.

Bác sĩ gật đầu nói:

- Ông ấy nhận ra cháu, thế là cái triệu chứng tốt. Bây giờ mới nói là một đấy.

Cu Tý cảm động nửa vui, nửa buồn. Trong lúc hấp hối mà ba Cu Tý còn lo nghĩ cho Cu Tý. Ba Cu Tý không thể chết được; không thể nào chết được.

Cu Tý nói:

- Thưa bác sĩ ba cháu phải khỏi.

Và Cu Tý nhắc lại lời của ông Xu thường nói:

- Người nhà này thiên lôi đánh cũng không chết.

Bác sĩ gật đầu. Ông gọi với vào trong bếp:

    - Bây giờ thử cho ông ấy uống tí sữa nóng xem sao.

Bà Ba thấy lại có hy vọng và mừng khóc sụt sịt. Cu Tý chạy vào đứng cạnh bếp lò với bà.

Bà than vãn:

- Má nghĩ không lẽ nhà ta lại bất hạnh đến thế, nếu ba có mệnh hệ nào.

Cu Tý nói:

   - Ba không việc gì đâu má ạ.

Cu Tý thấy lạnh thấu xương, liền đi ra lấy củi đốt lò lửa lên. Cu Tý ôm một ôm củi vào bếp và nói;

Ngày mai đẹp trời lắm má ạ.

Ngày mai đẹp trời lắm nếu ba con sống đến ngày mai.

Bà Ba bật lên khóc. Nước mắt bà nhỏ xuống bếp, cháy sèo sèo.

Bà kéo vạt áo lên chùi. Bà nói:

- Này, con đem sữa vào cho ba. Má pha trà cho bác sĩ và má. Từ lúc Bắc đưa ba về, má chưa ăn uống gì cả.

Cu Tý nhớ ra rằng mình cũng  mới ăn có chút síu từ buổi sớm nhưng không thấy đói gì cả. Nghĩ đến ăn cái gì thì cũng ngán và vô vị.

Cu-Tí hai tay bưng chén sữa cẩn thận, đem vào phòng. Bác sĩ đỡ lấy ngồi lên giường, sát cạnh ông Xu.

- Nào, cháu! Bây giờ đỡ đầu ba cho ngay để tôi lấy thìa đổ cho ba uống.

Đầu ông Xu nặng chĩu trên chiếc gối; Cu-Tí cố đỡ mỏi rãn cả cánh. Hơi thở của ông nặng nhọc như hơi thở của bọn Phó Lém lúc say rượu. Sắc mặt ông đã đổi, xanh như bụng con nhái. Lúc đầu ông mím răng lại, đẩy cái thìa ra.

Bác sĩ bảo:

- Ông há miệng ra không tôi lại phải gọi Bắc hay Cối vào bây giờ.

Hai cái môi sưng hé ra. Ông Xu uống được độ một nửa chén rồi quay đầu đi.

Bác sĩ nói:

- Thôi được. Nếu đánh đổ thì lại phải lấy chén khác nhiều hơn.

Ông Xu toát mồ hôi ra.

Bác sĩ nói:

- Tốt lắm, bị độc mà ra được mồ_hôi, tốt lắm. Phải nếu còn huy't ki thì tượng đồng cũng phải toát mồ_hôi ra với tôi.

Bà Ba vào, hai tay bưng hai cái đĩa, mỗi cái đựng một chén nưóc trà và mấy miếng bánh khô. Bác sĩ đón lấy chiếc đĩa của mình, đặt ngay ngắn lên đùi. Ông uống trà nửa như thích mà nửa như ngán.

Ông nói: ''Ngon lắm, nhưng không bằng được huy't ki.''

Cu-Tí chưa bao giờ thấy ông ăn thanh đạm như thế.

Ông ta nói có vẻ bi quan: '' Một người trung hậu bị rắn cắn mà cả xứ hết huy't ki.''

Bà Xu nói, giọng buồn: '' Cu-Tí có ăn gì không? ''

Bụng Cu-Tí thắt lại cũng như ba Cu-Tí. Cu-Tí tưởng như nọc rắn cũng chảy cả ở trong mạch máu mình, nhập vào tâm, chảy lên cuống họng.

Bác sĩ nói:

- Cầu trời cho ông ấy giữ đựợc chỗ sữa vừa ăn.

Ông Xu ngủ thiếp đi. Bà Ba ngồi đu đưa trong ghế, uống trà và nhai bánh. Bà nói:

- Con sâu cái kiến trời còn cứu vớt, lẽ nào trời chẳng thương nhà này.

Cu-Tí ra phòng ngoài. Bắc và Cối nằm lăn dưới sàn trên những tấm da nai.

Cu-Tí nói:

- Má và bác sĩ đang ăn. Các anh có đói không?

Bắc nói:

- Chúng tôi vừa ăn xong thì Cu-Tí đến. Cứ tự nhiên đừng nghĩ gì đến chúng tôi. Chúng tôi ngủ đây đợi xem bệnh chuyển ra sao.

Cu-Tí ngồi xổm xuống, muốn nói chuyện vói Bắc và Cối. Cu-Tí thích nghe họ nói về chó, về súng, những cuộc săn bắn, và tất cả các chuyện khác. Bắc ngáy. Cu-Tí rón rén đi về phòng. Bác sĩ ngủ gà ngủ gật trên ghế. Bà Ba để cây nến xa cạnh giường và trở về ghế ngồi. Ghế đu cọt kẹt một lúc thì im, Bà Ba cũng ngủ nốt.

Cu-Tí có cảm tưởng như ở trong nhà chỉ_có mình Cu-Tí với ba. Cu-Tí ngồi canh. Nếu Cu-Tí không ngủ, thức để cùng thở khó nhọc vói ba, bị vết thương ray rứt đang nằm kia. Cu-Tí muốn thở vói ba, thở đỡ cho ba; như thế Cu-Tí sẽ giữ được ba sống. Cu-Tí cũng thở mạnh như ba, cùng một nhịp. Cu-Tí thấy choáng váng; đầu và bụng trống rỗng. Cu-Tí biết nếu mình ăn thì dễ chịu hơn; nhưng Cu-Tí không thể nuốt gì được. Cu-Tí ngồi xuống sàn, tựa đầu vào thành giường. Cu-Tí ôn lại những việc trong ngày hôm ấy, tựa như Cu-Tí đi giật lùi trên một con đường. Cu-Tí cảm thấy ngồi đây cạnh ba, dù sao cũng thấy vững tâm hơn là lúc nãy một mình trong đêm mưa bão. Cu-Tí nhận thấy nó một mình đã vượt bao nhiêu cái đáng sợ. Nhưng đối với ông Xu thì những cái ấy chẳng nghĩa lí gì ca. Nhưng nghĩ đến con rắn hổ đất Cu-Tí vẫn không để đâu cho hết sợ.

Cu-Tí nhớ đến cái đầu có ba góc của con rắn, cái mổ nhanh như chớp nhoáng của nó, cái thân nó rút lại thành những cuộn tròn mềm mại. Cu-Tí rùng mình, nổi gai lên. Cu-Tí nghĩ từ nay đi rừng có lẽ không còn được dễ dàng, yên ổn nữa. Cu-Tí nhớ đến vẻ bình tĩnh của ba lúc bắn con rắn, và vẻ kinh hãi của hai con chó. Cu-Tí nhớ đến con nai cái, những miếng thịt nai nóng ấp vào vết rắn cắn, bị nọc độc thành xám lét, trông gớm chết. Cu-Tí nhớ đến con nai tơ. Cu-Tí ngồi ngay thẳng người lên. Con nai tơ đang bơ vơ một mình trong đêm tối như Cu-Tí lúc nãy. Cái tai nạn đáng lẽ làm cho Cu-Tí mất bố, thì đã làm con nai tơ mất mẹ. Nó nằm đói khát, sợ hãi, giữa sấm chớp, mưa bão, ở bên thây mẹ bị phanh ra, chờ cái xác chết cứng đứng dậy để nâng niu, ấp ủ nó. Cu-Tí úp mặt vào mép chăn rủ xuống cạnh giường, và khóc nức nở. Cu-Tí thấy căm hờn tất cả mọi cái chết và thương xót mọi cảnh cô đơn.




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2014 12:53:39 bởi Ct.Ly>
Chương 2

 Ông Ba Xu còn thức, nằm bên bà vợ đương ngủ, thân hình đồ sộ. Những đêm sáng trăng, ông thường hay thức. Ông thường tự hỏi những đêm như thế người ta có nên ra đồng làm việc không. Ông muốn lén ra khỏi giường để đi, thí dụ như chặt một
cây sồi làm củi, hoặc nhặt nốt cỏ Cu Tý đang làm dở. Ông nghĩ thầm:
- Thằng bé, đáng lẽ mình phải mắng nó mới phải.
 Khi còn nhỏ, ông mà lười biếng bỏ việc đi chơi như thế thì đã bị đòn nứt đít ra rồi.
Cụ thân sinh ra ông đã đuổi ông ra suối bắt nhổ cái cối xay đi và bắt nhịn đói một bữa. Ông lại nghĩ:
-  Thôi mặc nó! Nó có bé mãi đâu!

Nhớ lại dĩ vãng, ông thấy ông không được hưởng cái sung sướng của tuổi thơ ấu. Cụ
thân ông là một mục sư nghiêm khắc như Đức Chúa trong kinh Cựu Ước. Tuy
nhiên, không phải cụ sống về thánh kinh, mà sống về một cái trại nhỏ ở gần Vô-Lư- Hạ là nơi cụ nuôi các con cái đông đúc của cụ. Cụ đã dậy các con đọc, viết và học những thánh kinh, nhưng tất cả đứa nào vừa mới chập chững biết chạy biết nhẩy, cũng phải làm việc cho đến rã cánh. Thức ăn thì hạn chế. Ông Ba không sao to nhớn lên được. Chân tay khẳng khiu, vai hẹp, ngực và hông thì giơ cả xương ra, mềm oặt. Một hôm ông đến nhà ông Phó Lém đứng giữa mọi người như một cây sậy đứng giữa những cây sồi vĩ đại. Ông Phó Lém ngắm ông một lúc rồi nói:
- Oắt con trông như đồng xu. Cố nhiên là một đồng xu lương thiện rồi, nhưng không còn đồng xu nào bé hơn nữa. Xu ơi là Xu! Ba Xu ơi, là Ba Xu Tên ông trước là Ba sau thêm thành Ba Xu từ đấy. Khi ông đi bầu phiếu, ông ký là Nguyễn Văn Ba, nhưng khi ông nộp thuế thì người ta cứ biên tên ông là Ba Xu, mà ông cũng chẳng phản đối. Ông thực là một đồng xu bằng kim khí nguyên chất, rắn chắc như đồng, mà cũng có cái gì mềm dẻo như đồng nữa. Ông lại thực thà lương thiện quá thành nhiều người coi ông như một miếng mồi ngon, nhất là các ông chủ tiệm, chủ máy xay và các ông lái ngựa.

 Một hôm ông chủ tiệm Tín Thành ở Vô-Lư-Hạ, người cũng thực thà như ông, trả thừa ông một đồng bạc; ông đã đi khỏi hàng mấy cây số rồi còn quay lại trả, mà ông lại đi bộ vì ngựa ông què. Ông Tín Thành bảo:
- Ông cẩn thận quá! Sao ông không đợi khi khác tiện dịp qua đây trả lại tôi cũng được.
Ông Ba Xu đáp:
- Nhưng tiền không phải của tôi, tôi giữ trong mình áy náy chết đi được. Giá tôi chết đi nữa tôi cũng chỉ muốn giữ cái gì của tôi thôi.

Điều này cũng để cho ta hiểu tại sao Ba Xu lại đến một nơi hẻo lánh không người.
Những người ở dọc bờ sông sâu, lặng sóng, tấp nập thuyền bè lớn nhỏ qua lại buôn bán, có người lại chiếm một khoảng rộng suốt từ bờ sông bên này qua bên kia, cho rằng ông Ba Xu phải là người can đảm lắm, và điên cuồng lắm mới bỏ những nơi đông đúc, đưa vợ con vào giữa chốn rừng sâu, núi thẳm, đầy beo, sói, gấu, cọp như thế. Đối với bọn Phó Lém thì người ta hiểu ngay là cái gia đình đông đúc toàn những kẻ vũ phu háo chiến cần phải ở nơi rộng rãi và không muốn bị ai quấy nhiễu.

Nhưng ai là người nỡ quấy nhiễu Ba Xu?
Đâu có phải là chuyện bị quấy nhiễu; nhưng ở nơi làng mạc,đô thị, những nơi dinh trại kế cận nhau, những dư luận, những hành động và những tài sản của mọi người thường không giới hạn. Người nọ hay xen vào đời tư của người kia. Sự thực thì họ đối với nhau cũng có tình bằng hữu thân thiện và tương trợ những lúc khó khăn, nhưng cũng có khi họ gây lộn nhau và nghi kỵ lẫn nhau. Ông Ba Xu đã sinh trưởng trong một gia đình có ông bố hết sức nghiêm khắc và trong một xã hội tàn nhẫn, lừa lọc, gian ác và cũng vì thế mà đáng lo âu.
 
Có lẽ ông đã nhiều lần bị đánh đập. Cảnh yên ổn và êm tĩnh, có thể nói là từ bi,của rừng rú sâu rộng đã lôi cuốn ông. Trong người ông có một cái gì vừa chất phác vừa hiền lành, mộc mạc vừa mong manh, người ta đụng tới thì đau đớn, mà rừng thông động đến thì lại làm cho khuây khỏa dễ chịu. Ông sống ở trong rừng thực là chật vật, mà đi mua đi bán cái gì thực là xa xôi khó nhọc. Nhưng cái đồn điền đây thực là hoàn toàn của riêng ông. Thú rừng đối với ông có lẽ còn không đến nỗi tàn ác như một vài người ông đã gặp.

Ông có thể hiểu vì sao những giống sài lang, beo gấu giết hại gia súc của ông; nhưng ông không thể hiểu tại sao loài người lại độc ác đến thế. Ngoài ba mươi tuổi ông mới lấy một thiếu nữ mập mạp, to lớn gấp đôi ông; ông đưa vợ lên một chiếc xe bò chất đầy những vật dụng cần thiết trong gia đình, đi lúc la lúc lắc đến một căn nhà con tự tay ông đã cất sẵn trong một cái trại. Ông đã ra công kiếm được chỗ đất tốt nhất trong chốn rừng hoang đầy thông và bụi rậm này.

Ông mua của bọn Phó Lém ở cách đó khá xa, ít nhất là bốn cây số; miếng đất rất tốt giữa một hòn đảo thông, là vì thông ở đây cành lá dài mọc vượt lên giữa những bụi rậm thấp, trông chẳng khác gì một hòn đảo phì nhiêu nổi trên những làn sóng biển.

Cũng có nhiều hòn đảo khác giống thế rải rác về phía tây và phía bắc, nhưng đất ở đấy khó cày cấy, hoặc ẩm thấp nên cây cối mọc um tùm rậm rạp, những cây dứa dại mọc nhiều nhất; lại có cả sồi, hồng nguyệt quế, mộc liên, anh đào dại, mía, ô rô, cẩu cốt ... mọc rải rác mọi nơi.

Chỉ có vấn đề thiếu nước là phiền nhất, mạch nước sâu quá, đào và xây được một cái giếng tổn phí không thể tưởng tượng được.
Trong khi chờ xi măng, vôi, gạch hạ giá, thì nhà ông Ba vẫn phải đi lấy nước ở ao tận cuối rừng về phía đông, rộng đến trăm mẫu. Ao này là một hiện tượng thường thấy ở những nơi có đá vôi, ở vùng Phú
- Lư này với những dòng nước chảy ngầm dưới đất. Nhiều chỗ nước phun ra thành suối có bọt sùi lên và chảy thành lạch.

Đôi khi mặt đất mỏng bị sụt suống thành một cái vũng đầy nước chảy. Ông Ba Xu không có ao ở trong trại, lại không có cả suối nước nữa, nhưng có một mạch nước đêm ngày rỉ ra một chỗ có bờ cao thành một cái vũng.

Bọn Phó Lém cố ý chỉ bán cho ông Ba một miếng đất khổ ở ngay trong rừng, may nhờ có tiền, ông Ba buộc họ phải để cho cả cái đảo. Ông bảo họ:
- Rừng rậm chỉ để nuôi mấy giống hươu nai và những thú dữ: hùm, beo, lang, sói và rắn rết thôi, chứ không thể để nuôi con được.
Bọn Phó Lém nghe xong vỗ đùi bôm bốp và phá lên cười. Phó Lém nói ồm ồm

- Một xu có mấy trinh? Chú nên kiếm một con chồn con mà nuôi làm con nuôi.

Đã bao năm rồi mà hình như bây giờ ông Ba Xu vẫn còn nghe thấy lời nói ấy.

Ông trở mình khe khẽ, sợ làm mất giấc ngủ của vợ.

Quả ông đã nghĩ rất nhiều về con cái, ông mong mỏi có thực nhiều con trai, con gái để thấy chúng chạy đuổi nhau giữa những hàng thông xanh.

Sự thực ông đã có rồi. Cứ trông người bà Ba 

cũng biết là mắn con lắm. Nhưng những hạt giống của ông Ba reo rắc cũng còm cõi
như ông. Ông cho là bọn Phó Lém đã xấu miệng quở quáng ông.

Vì con ông đẻ ra đứa nào cũng gầy gò yếu đuối ốm quặt ốm quẹo ít lâu rồi chết ngoẻo.
Ông chôn đứa nọ cạnh đứa kia dưới bóng rặng sồi, ở một chỗ đất mềm dễ đào. Nghĩa địa một ngày một lan rộng ra, ông phải rào lại để ngăn những con lang và những con mèo rừng đến phá hoại. Ông lại đẽo cho mỗi đứa một tấm bia bằng gỗ. Bây giờ ông có thể hình dung thấy những tấm bia ấy đương đứng thẳng, trắng toát dưới ánh trăng bạc. Có tấm thì mang những tên Cu Nhớn, Cu Nhỏ, Cái Tèo; có cái thì khắc đủ cả tên tuổi như Cu Bé được ba tháng sáu ngày; có tấm thì ông Ba lấy dao cặm cụi khắc: Cái Tấm chưa từng được thấy ánh mặt trời. Lòng tưởng nhớ của ông cứ đi lùi dần về dĩ vãng, năm này tới năm khác, như một người đi qua một cái hàng rào, lần lượt sờ hết thanh sắt này đến thanh sắt kia.

Thời gian đã làm bà Ba chán sự sinh nở, thì Cu Tý ra đời và sống sót. Khi Cu Tý lên hai bắt đầu chập chững biết đi, ông Ba phải ra lính. Ông đem vợ con đến bờ sông gửi gắm ở nhà bà Tó, một người bạn già của ông. Lúc đi ông tính chỉ vài ba tháng. Nhưng sau bốn năm trời
ông mới trở về, trông người già hẵn đi. Ông đón vợ con về rừng, sung sướng thấy mình lại được sống ở một nơi quạnh hiu yên tĩnh.

Má Cu Tý đối với đứa con út có vẻ không tha thiết, người ta cho có lẽ là vì có bao nhiêu tình thương yêu, lòng ân cần săn sóc bà đã hiến cả cho những đứa con trước rồi. Nhưng ông Ba thì lại dồn tất cả tình thương yêu vào Cu Tý. Ông thương yêu Cu Tý quá tình cha con. Ông nhìn thằng bé đứng nìn thở, dương to mắt trước những cảnh huyền dịệu của tạo hóa, nào chim, nào hoa, nào cây cối, nào gió mưa, nào mặt trăng, mặt trời, y như ông hồi nhỏ vậy. Ông hiểu cái lý do gì đã thúc đẩy Cu Tý bỏ việc đi rong chơi trong một ngày xuân êm ả như hôm nay.

Thấy vợ đương cựa mình và ngáy; ông lại nhớ ông thường che chở Cu Tý trong những lúc vợ ông giận như hồi chiều hôm; ông biết là ông bênh con quá.

Có tiếng chim táp muỗi bay về phía rừng, cất tiếng kêu bi ai văng vẳng từ xa đưa lại. Mặt trăng đã khuất ngoài khung cửa sổ, ông Ba nghĩ bụng: Thôi mặc nó nhởn chơi, mặc nó muốn chạy nhẩy đâu thì chạy.

Nó cứ việc chế cối xay, rồi có ngày nó sẽ chẳng thiết đến nữa




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2014 17:46:46 bởi Ct.Ly>
Chương 3
 
Cu Tý mở mắt dậy một cách uể oải. Cu Tý nghĩ thầm hôm nay nó phải chuồn vào rừng ngủ một giấc từ thứ sáu tới sáng thứ hai cho hả. Ánh mặt trời đã chiếu vào cửa sổ phía đông của buồng Cu Tý. Cu Tý không biết là cái ánh sáng nhạt ấy hay những tiếng gà con kêu chíp chíp ở trên cây đào đã đánh thức Cu Tý dậy. Cu Tý nghe thấy từng con gà bay khỏi chuồng lên cành cây. Mặt trời chiếu ra những tia sáng hồng. Những cây thông ở cuối trại vẫn còn tối om. Về tháng tư, mặt trời thường mọc sớm, Cu Tý chắc mình cũng không dậy muộn gì và lấy làm thích trí vì không đợi má gọi tự mình đã dậy rồi. Cu Tý trở mình một cách khoan khoái. Rơm khô nhồi trong nệm kêu xào xạc dưới mình Cu Tý.
     Một con gà trống gáy vang lên dưới cửa sổ. Cu Tý bảo: bây giờ mày mới gáy. Bộ mày muốn làm tao sợ chạy hẳn.
     Ánh bình minh đã lan tràn sáng rực. Một màu vàng chói lọi bốc cao tận ngọn cây thông; trong khi Cu Tý đương ngắm cảnh, thì mặt trời ló dạng ra như một cái mâm đồng đỏ người ta kéo lên trên cành cây. Một cơn gió nhẹ nổi lên tựa như theo ánh sáng tràn vào phòng, thổi phồng những tấm rèm màn bằng vải bố lên. Cơn gió kéo tới tận giường và vuốt ve Cu Tý, dịu dàng mát mẽ như một bộ lông thú mịn màng. Cu Tý ngần ngừ một phút, nửa muốn nằm thêm, nửa muốn dậy. Rồi Cu Tý đứng lên, chân dẫm lên tấm thảm bằng lông nai, vói tay kéo chiếc quần và chiếc sơ mi treo ngay ở bên cạnh giường. Mặc quần áo xong, thế là hết ngáy ngủ, Cu Tý chỉ còn nghĩ đến buổi ban mai tươi đẹp và mùi bánh nóng trong bếp lửa đưa ra.
     Cu Tý mở cửa ra gọi: "A, má ơi má, con yêu má lắm má ơi!"
     - Ừ yêu, con và mấy con chó và tất cả các con vật khác có yêu má là chỉ thấy lúc nào bụng trống rỗng và tay má cầm một đĩa đồ ăn thôi!
     Cu Tý cười đáp:
     - Những lúc ấy trông má đẹp nhất, má à!
     Cu Tý vừa huýt sáo miệng vừa đi ra chỗ thùng nước lấy gáo múc đầy chậu thau. Cu Tý ngâm tay và vục mặt vào chậu nước, nhất định không có dùng tới xà phòng. Rồi Cu Tý rấp tóc cho ướt, lấy ngón tay rẽ và chải cho mượt. Xong, Cu Tý nhấc cái gương treo trên tường xuống ngắm nghía một lúc và nói:
     - Má ơi! Trông con xấu lắm!
     - Ừ, giống họ Nguyễn tự xưa, làm gì có người đẹp kia chứ!
     Cu Tý soi gương nhăn mặt, những vết tàn nhang ríu lại với nhau.
     - Con muốn có tóc nâu như những đứa con ông Phó Lém.
     - Con nên mừng là không giống chúng. Chúng nó đều đen tối như tâm hồn chúng. Con là giòng họ Nguyễn, người nào tóc cũng hung cả.
     - Má nói như con không phải cùng họ với má!
     - Bên họ nhà má tóc cũng hung, nhưng không ai bé nhỏ. Nếu con chăm làm việc thì giống ba con như đúc.
     Cu Tý soi thấy bộ mặt của mình bé nhỏ, gò má cao, xanh và lấm tấm tàn nhang, nhưng rắn rỏi, khỏe mạnh. Mỗi khi đi lễ nhà thờ Vu-Lư-Hạ là Cu Tý lại bứt rứt về bộ tóc. Tóc Cu Tý vàng và cứng như rơm, tuy mỗi tháng một lần vào buổi sáng chủ nhật nào gần ngày trăng tròn nhất, ông Ba cũng hết sức cắt rất cẩn thận mà nó vẫn mọc tua tủa ra ở đằng sau. Bà Ba thường chế là đuôi vịt. Mắt Cu Tý xanh và lớn. Khi Cu Tý mãi đọc một cuốn sách hoặc ngắm một cái gì kỳ lạ, Cu Tý hay cau mày và mắt thành ra bé lại; những lúc bà Ba mới nhận ra là giống bà. Bà bảo: "Có thế Cu Tý mới là giống họ Trần chứ. Dù sao Cu Tý cũng giống họ Trần một chút". Cu Tý xoay cái gương lại để ngắm tai, nhưng không phải để xem tai có sạch không mà là để nhớ lại bữa bị Phó Lém một tay giữ cằm, một tay kéo tai Cu Tý đau điếng người đi.
     Phó Lém bảo:
     - Thằng này hai tai vểnh lên như chuột.
     Cu Tý nhăn mặt lại, treo gương lên vách rồi hỏi:
     - Má ơi, có phải đợi ba về ăn điểm tâm không?
     - Có chứ, nếu không đợi, bày ra cho con ăn trước thì chốc nữa ba chẳng còn gì mà ăn cả.
     Cu Tý ngập ngừng trước cửa sổ rồi nói:
     - Nhưng má đừng đi đâu vội nhé. Chắc ba con chỉ ở chỗ kho thóc thôi.
     Cu Tý nghe từ bụi rậm phía nam có tiếng sủa con Mướp già có vẻ tức giận lắm. Hình như lại có cả tiếng ông Ba đương sai bảo con Mướp. Cu Tý vội chạy vụt ngay đi không để cho bà Ba kịp ngăn cản lại. Bà cũng nghe thấy tiếng chó sủa. Bà theo ra cửa kêu Cu Tý:
     - Này! Hai bố con đừng có đi mất mặt theo con chó điên ấy vào rừng. Má không có đợi suốt buổi để ăn điểm tâm đâu.
     Cu Tý không nghe thấy tiếng con Mướp mà cũng không thấy tiếng ông Ba nữa. Cu Tý cuống cuồng lo sợ đã mãn cuộc, quân gian đã bỏ chạy, và ông Ba với con Mướp đã đuổi theo quân gian đi đâu rồi. Cu Tý chạy xuyên qua bụi rậm có tiếng cho sủa lúc nãy. Có tiếng ông Ba nói rất gần:
     - Khẽ chứ con. Đừng vội vô ích.
     Cu Tý ngừng ngay lại. Con Mướp toàn thân đương run lên, nhưng không phải vì sợ mà vì hăng máu. Ông Ba đang cúi xuống nhìn đống xương xơ xác của con heo nái đen. Ông nói:
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2014 17:06:25 bởi Ct.Ly>
Chương XV

Cu-Tí mơ mơ màng màng. Cu-Tí có ba bên cạnh để giúp sức, đánh nhau với một ổ rắn. Những con rắn bò cuốn chân Cu-Tí kéo lê những khúc kêu lách tách. Cái hoàng. Chân Cu-Tí như dán xuống đất. Bỗng nhiên, con rắn biến mất và Cu-Tí thấy mình bơ vơ giữa một nơi rộng rãi mông mênh và cógió, ôm một con nai tơ trên tay. Ông Xu đi đâu mất. Cu-Tí lo buồn tưởng chừng vỡ mất trái tim. Cu-Tí chợt tỉnh dậy, nức nở khóc.

Cu-Tí đương ngồi ở dưới sàn. Trong trại, trời đã tờ mờ sáng một ánh sáng nhợt chiếu sau những cây thông. Trong phòng hãy còn tối om. Cu-Tí tưởng như vẫn đang ôm con nai tơ, một lúc lâu. Rồi Cu-Tí nhớ ra. Cu-Tí đứng dậy nhìn bố.

Ông Xu thở đã dễ dàng. Người ông vẫn còn sưng và hâm hấp sốt nhưng có vẻ không đau hơn lúc ông bị ong bầu đốt. Bà Ba ngủ trên ghế xích đu, đầu ngả về một bên, ông bác sĩ già thì nằm ở chân giường.

Cu-Tí khẽ gọi:
- Bác sĩ!
Bác sĩ lầm bầm, ngóc đầu dậy:
- Làm sao? Cái gì thế?
- Ông! Nhìn ba cháu!
Bác sĩ chống khuỷu tay ngồi dậy. Mắt nhấp nháy, ông đưa tay lên đùi, rồi cúi xuống nhìn ông Xu.
- Hừ! Khá lắm!
Bà Ba nói:
- Gì thế?
Bà ngồi thẳng lên.
- Chết rồi à?
-Ồ !không. Còn lâu, chưa đến nỗi.

Bà khóc nức lên.
Bác sĩ nói:
- Bà đừng lo phiền.
Bà nói:
- Bác sĩ không biết, nếu nhà tôi có mệnh hệ nào thì mẹ con tôi biết trông cậy vào đâu.
Cu-Tí chưa bao giờ nghe thấy mẹ nói dịu dàng cảm động đến như thế.
Bác sĩ nói:
- Bà đừng lo, nhà đã có một người đàn ông khác rồi. Bà coi Cu-Tí đây này.
Bây giờ cháu cũng đã khôn lớn, có thể cầy cấy, săn bắn được rồi.
Bà nói:
- Cháu ngoan lắm, nhưng còn trẻ dại. Cháu chỉ nghĩ đến chơi đùa lêu lổng suốt ngày.
Cu-Tí cúi đầu xuống. Đúng thế.
 Bà nói:
- Ba cháu thường khuyến khích cháu
Bác sĩ nói:
- Thế à! Này cháu, cháu phải mừng là có người khuyến khích. Phần nhiều chúng tôi sống chẳng có ai khuyến khích cả. Thôi, bây giờ bà sắp sẵn sữa cho ông nhà tỉnh dậy thì cho uống.
Cu-Tí sốt sắng nói:
- Má, con đi vắt sữa.
Bà vui vẻ nói:
- Cũng đến giờ rồi đấy.
Cu-Tí đi qua phòng ngoài. Bắc ngồi trên sàn, gãi đầu và ngái ngủ. Cối hãy còn ngủ.
Cu-Tí nói:
- Bác sĩ bảo ba thoát rồi.
- Chán chưa. Mình thức dậy đang tính sửa soạn đi chôn ông già đây.

Cu-Tí đi ra ngoài sân, nhấc cái thùng sữa trên tường xuống. Cu-Tí thấy mình cũng như cái thùng. Trong lúc vô ưu, Cu-Tí tưởng chừng như chỉ dang hai cánh tay ra là có thể bay qua hàng rào, nhẹ như một chiếc lông hồng được. Trời còn chưa sáng rõ. Một con khướu cất tiếng hót lanh lảnh trên cây hoa sồi. Mọi ngày ông Xu vẫn dậy vào giờ này, mà Cu-Tí thì vẫn còn ngủ. Buổi sớm còn yên tĩnh. Một cơn gió nhẹ thoảng qua những ngọn cây thông. Mặt trời tỏa ánh sáng dịu khắp nông trại. Khi Cu-Tí mở cổng chuồng bò, đàn bồ câu bay lên những cây thông, cánh đập vù vù.

Cu-Tí vui vẻ, giơ cả tay không lẫn tay cầm thùng lên gọi:Ối này cậu ơi!
Con Ngâu nghe tiếng Cu-Tí, thò đầu ra ngoài. Cu-Tí trèo lên vựa lấy rơm cho nó. Cu-Tí nghĩ con Ngâu bền gan thực, hàng ngày đổi sữa lấy có một ít rơm khô.

Bò đói, nhai lấy nhai để, có một lúc, nó giở chân sau lên dọa vì Cu-Tí vắt sữa vụng quá. Cu-Tí vắt hai vú cẩn thận, rồi giắt bê vào cho bú nốt hai vú kia. Cu-Tí vắt không được nhiều sữa bằng bố. Cu-Tí định bụng sẽ nhịn phần mình để bố ăn cả cho đến khi khỏi.
Con bê rúc mãi vào những cái vú lép bú chùn chụt. Nó đã lớn quá tuổi bú. Cu-Tí chợt lại nhớ đến con nai tơ. Lòng Cu-Tí buồn canh cánh. Chắc sáng nay nai tơ phải cực vì đói. Cu-Tí tự hỏi không biết nó có thử bú những cái vú đã lạnh của mẹ nó không. Thịt con vật bị phanh ra thể nào chẳng nhử lũ sói tới và thế nào lũ này chẳng bắt gặp nai tơ thịt mềm và sé tan xác nó ra. 

Cái vui sướng ban sớm Cu-Tí thấy bố sống, bây giờ bị tiêu tan và lòng Cu-Tí buồn rười rượi. Trong óc Cu-Tí cứ lởn vởn nghĩ đến con nai tơ mà không sao khuây khỏa được. Bà Ba cầm cái thùng sữa, không nói gì về sữa vắt được nhiều hay ít cả. Bà gạn kem ra và rót một chén sữa đem vào phòng. Cu-Tí theo vào. Ông Xu đã dậy. ông cười một cách yếu ớt. Ông nói cũng yếu ớt:
- Cái chết có lẽ còn chờ tôi ít lâu nữa
Bác sĩ nói:
- Chắc ông cùng một loài với rắn hổ đất đây, không hiểu sao không có whuýt kỵ mà ông  cũng sống được. Chịu thật
- Tôi là chúa loài rắn mà. Bác sĩ phải biết một con rắn hổ đất đâu có thể hại chúa nó được.
Bắc và Cối bước vào phòng, cùng cười.
Bắc nói:
- Trông bác xấu lắm, bác Xu ạ, nhưng nhờ trời, bác còn sống sót.
Bác sĩ đưa cái chén lên miệng ông Xu. Ông uống một hơi dài.
 Bác sĩ nói:
- Tôi chẳng có chữa chạy gì cho ông cả. Ông mà còn sống là vì chưa tới số đấy thôi.
Ông Xu nhắm mắt lại nói:
- Tôi có thể ngủ được một tuần.
Bác sĩ nói:
- Tôi cũng chẳng mong gì hơn. Mà tôi cũng chẳng biết làm gì cho ông nữa.
Ông đứng dậy vươn vai.
Bà Ba nói:
- Nhà tôi nằm đây rồi ai làm công việc cho đây.
Bắc nói:
- Bác có việc gì gấp không?
- Có lúa là cần nhất, rồi lại còn làm cỏ nữa. Cu-Tí có thể làm cỏ được nếu Cu-Tí chịu khó một chút.
- Con sẽ chịu khó, má ạ.
Bắc nói:
- Tôi ở lại đây giúp bác gặt lúa và làm cỏ.
Bà Ba cảm động. Bà nói một cách lạnh nhạt:
- Tôi không dám phiền anh.
- Trời ơi, bác, ở đây nhà neo người. Nếu tôi không ở lại thì thật là tồi quá.
Bà dịu giọng nói:
- Cám ơn anh lắm. Nếu không gặt được lúa về thì chẳng thà cả ba vợ chồng con cái chết quách về nọc rắn còn hơn.
Bác sĩ nói:
- Từ khi nhà tôi mất đến giờ, hôm nay là lần đầu tiên tôi ngủ dậy mà không có cái gì để nhấm nháp. Bà cho tôi ăn điểm tâm xong rồi tôi đi vậy.
Bà Ba vội chạy vào bếp. Cu-Tí theo vào nhóm lửa.
Bà nói:
- Má tưởng không bao giờ phải mang ơn nhà Phó Lém.
- Bắc không hẵn là giống Phó Lém má ạ. Bắc là một người bạn tốt.
- Cũng có lẽ Bà cho cà phê vào bình đun, rồi bảo Cu-Tí:
- Con vào kho lấy một miếng thịt mỡ ra đây. Má không muốn thua họ.
Cu-Tí lấy thịt ra, có vẻ đắc í lắm. Bà cho Cu-Tí cắt thành khoanh mỏng.
Cu-Tí nói:
- Má, hôm qua ba giết một con nai cái và lấy gan để hút nọc độc ra. Ba lại tự rạch tay ra để cho máu chảy và áp cái gan vào.
- Sao con không đem một đùi về.
- Con chẳng còn thời giờ đâu mà nghĩ đến nữa.
-Ừ, phải.
- Má ạ, con nai cái có một con nai tơ.
- Thì đã sao? Biết bao nhiêu là nai cái có nai tơ.
- Con này còn non lắm. Nó mới đẻ.
- Thì đã sao? Ra dọn bàn đi. Đem mứt ra. Bơ hơi nặng mùi, nhưng thôi cũng là bơ, cứ đem cả ra.

Bà quậy một ít sữa với bột. Mỡ kêu lèo sèo ở trên bếp. Bà nén bánh xuống cho chín vàng đều. Cu-Tí nghĩ bụng không biết hai anh em Bắc và Cối ăn có đủ no không, họ đã quen ở nhà bao giờ cũng có nhiều món ăn.
Cu-Tí nói:
- Má làm nhiều nước chấm vào.
- Nếu con không muốn ăn sữa thì để má làm nước chấm với sữa cho. Sự tốn kém cũng chẳng bao nhiêu.

Cu-Tí nói:
- Giá làm thịt một con gà thì phải.
- Má cũng nghĩ thế, nhưng con nào không non quá thì lại già quá.

Bà lật những miếng bánh ở trong chảo lên. Cà phê đã sôi.
Cu-Tí nói:
- Sáng nay con có thể bắn chết mấy con bồ câu hay mấy con sóc.
- Lo làm ăn dần đi thì vừa. Ra mời các ông ấy đi rửa mặt đi rồi ăn sáng.

Cu-Tí ra mời. Ba người đi ra chỗ thùng nước nhúng tay vào chậu, sấp nước lên mặt. Cu-Tí đưa ra cho họ một cái khăn mặt sạch.
Bác sĩ nói:
- Hừ, ra không có hơi men thì bụng lại đói cào.
Cối nói:
- Uống whuýt ky là đủ sống rồi. Tôi không sao sống mà lại thiếu whuýt ky được.
Bác sĩ nói:
- Thì cũng như tôi từ hai mươi năm nay, từ khi nhà tôi mất.

Cu-Tí trông mâm cơm có vẻ hãnh diện lắm. Tuy không có nhiều món khác nhau như ở
nhà Phó Lém, nhưng cũng có gần đủ cả.
 
Người nào cũng háu ăn.Cuối cùng họ đẩy đĩa ra một bên, châm thuốc hút.
Cối nói:
- Hôm nay hình như chủ nhật ấy nhỉ?
Bà Ba nói:
- Bệnh hoạn cũng y như là chủ nhật. Có người thì tới thăm hỏi, và có người thì nghỉ việc đồng áng.
Cu-Tí chưa bao giờ thấy mẹ tử tế, ôn hoà như thế. Bà đợi mọi người ăn xong trước, sợ không đủ đồ ăn. Bây giờ bà mới ngồi vào, ăn uống ngon lành. Ba người khách ngồi nói chuyện phiếm với nhau. Cu-Tí lại nghĩ đến con nai tơ. Cu-Tí không sao quên nó được. Cu-Tí đứng lên đi đến đầu giường bố. Ông Xu nằm thẳng người, yên lặng. Mắt ông mở và trong sáng, nhưng hai con ngươi vẫn còn đục và to.
Cu-Tí hỏi:
- Ba đã dễ chịu chưa?
- Dễ chịu lắm rồi. thần chết đã đi xa rồi. Nhưng thực là hú vía.
- Con cũng nghĩ thế.
Ông Xu nói:
- Ba bằng lòng con lắm, con đã không rối trí và đã làm những việc đáng làm.
- Ba...
- Cái gì con?
- Ba có nhớ con nai mẹ và nai tơ không?
- Ba quên sao được. Con nai mẹ đáng thương đã cứu ba khỏi chết, thực vậy.
- Ba, có lẽ nai tơ còn ở đó. Nó đói và chắc nó lo sợ lắm.
- Chắc thế.
- Ba ơi, bây giờ con lớn rồi, con không cần ăn sữa nữa. Con thử đi tìm có thấy nai tơ
không?
-Đem nó về đây à?
- Vâng, để nuôi nó.

Ông Xu nằm yên, nhìn trần.
- Cu-Tí, con làm ba khó nghĩ quá.
- Nuôi nó có tốn gì đâu ba. Chắc chỉ ít lâu là nó tự đi tìm lấy lá và trái sồi ăn rồi.
- Khó nghĩ quá...
- Mình đã giết mẹ nó và có phải lỗi ở như nó đâu.
- Để nó đói thực là mình không biết ơn nó, phải không nhỉ? Ba không nỡ nói không. Ba tưởng không còn được trông thấy trời đất sáng hôm nay nữa.
- Ba cho phép con đi ngựa với Cối tìm nó xem.
- Con ra nói với má là ba đã cho phép con.

Cu-Tí vội vàng chạy ra ngồi vào bàn. Bà Ba đang pha cà phê cho mọi người.
Cu-Tí nói:
- Má, ba bảo cho phép con đi tìm con nai tơ.
Bà ngừng lại, giơ bình cà phê lên trời.
- Nai tơ nào?
- Của nai mẹ mà ba đã giết lấy gan hút nọc độc ra cho ba và cứu ba thoát chết ấy.

Bà thở hì hịch:
- Nhưng, trời ơi!...
- Ba bảo nếu để nó chết đói thì mình thực vô ơn.
Bác sĩ Vĩ Sơn nói:
- Thực thế bà ạ.Ở trên đời này, không ai lấy không của ai cái gì đựợc. Cháu nó nói có lí đấy, cả ba nó cũng vậy.

Cối nói:
- Cu-Tí đi ngựa với tôi, tôi dẫn đi tìm giúp.

Bà Ba đặt bình cà phê xuống, giao hẹn:
- Thôi tôi cũng bằng lòng vậy, nếu Cu-Tí chịu nhường sữa cho nó.

Ở nhà chẳng có gì khác để mà nuôi nó.
- Vâng, con sẽ nhường cho nó. Chỉ ít lâu là nó chẳng cần gì nữa. Bọn đàn ông đứng dậy.
Bác sĩ bảo:
- Bây giờ chẳng còn gì đáng lo nữa, ông nhà sẽ đỡ dần. Nhưng nếu có gì cần bà cứ cho người tìm tôi.
- Vâng, chúng tôi không biết đền ơn bác sĩ làm sao đây? Bây giờ thì chúng tôi chưa thể trả được, nhưng sau vụ gặt...
- Trả cái gì kia chứ? Tôi có làm gì đâu. Ông ấy đã khỏi trước khi tôi đến. Tôi đã được ngủ một giấc ngon mắt, ăn một bữa ngon miệng. Thôi bao giờ có mật thì bà gửi cho tôi một ít.
- Bác sĩ tử tế quá. Chúng tôi phải vật lộn để mà sống nhiều quá, tôi không ngờ rằng người ta lại có thể ăn ở với nhau tử tế đến thế.
-Ừ, ừ, thưa bà, ông nhà thực là trung hậu. Sao chúng tôi lại không biết ăn ở với ông cho phải đạo.

Bắc hỏi:
- Con ngựa già của bác Xu có kéo được cầy không bác? Tôi sợ đẩy mạnh một cái thì nó ngã mất.

Bác sĩ nói:
- Ông có thể uống được bao nhiêu sữa thì cứ cho ông uống. Rồi cho ăn rau tươi và nếu có thịt tươi càng tốt.
Bắc nói:
- Tôi và Cu-Tí sẽ lo mọi việc

Cối nói:
- Thôi Cu-Tí lại đây, chúng ta đi thôi.
Bà Ba lo ngại:
- Anh đi có lâu lắm không?
Cu-Tí đáp:
- Chỉ trước bữa cơm trưa là con về thôi, má ạ.
- Phải chỉ đến bữa cơm là con mới nhớ đến về thôi.Bác sĩ nói:
- Ấy thưa bà, trời sinh ra đàn ông như thế cả. Có ba cái để kéo người đàn ông về nhà là: cái giường, vợ, và bữa ăn.

Bắc và Cối đều cười. Bác sĩ chợt nhìn thấy cái bao khâu bằng da gấu chuột trắng.
- Chà, cái này đẹp quá! Tôi đang cần một cái như thế này để đựng thuốc.

Cu-Tí từ trước chưa bao giờ có cái gì đáng giá để tặng biếu ai. Cu-Tí tháo cái bao ra và đặt vào tay bác sĩ:
- Cái bao này của cháu. Cháu biếu bác sĩ.
-Ồ không. Tôi chẳng lấy của cháu đâu.

Cu-Tí nói dối:
- Cháu không dùng đến. Cháu sẽ làm một cái khác.
- Thế thì tôi xin cám ơn. Mỗi lần đi đâu, tôi sẽ nghĩ: cám ơn Cu-Tí.

Cu-Tí thấy bác sĩ già vui sướng thì thích lắm.

Mấy người cùng ra cho ngựa uống nước và ăn cỏ.

Bắc nói với Cu-Tí:
- Hai bố con này thực khéo. Cu-Tí lớn lên kế tiếp ba làm việc là vừa.
Bác sĩ nói:
- Ông Ba một mình làm tất cả mọi công việc. Khi thằng bé này lớn lên giúp việc ông, thì thực phong lưu lắm đấy.

Bắc nói:
- Họ nhà này thì khó lòng mà lớn lắm.

Cối lên ngựa và kéo Cu-Tí lên ngồi sau. Bác sĩ cũng lên ngựa và đi về phía khác. Cu-Tí giơ tay vẫy, lòng nhẹ lâng lâng.

Cu-Tí nói với Cối:
- Anh bảo con nai tơ còn đấy không? Anh giúp tôi tìm nó nhớ?
- Nếu nó còn sống thì thế nào cũng thấy. Sao Cu-Tí lại biết nó là con đực?
- Những đốm của nó đều ở trên một hàng. Ba tôi bảo nếu con cái thì đốm nó chạy lung tung.
- Đàn bà thì bao giờ cũng thế.
- Anh nói thế là thế nào?
- Là đàn bà thì hay chạy lung tung lắm. Không thể tin được







 117
 





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2014 22:49:15 bởi Ct.Ly>
Cối thích vào sườn ngựa. Ngựa chạy nước kiệu.

- Về chuyện đàn bà? Tại sao ba và Cu Tý lại xông vào bọn tôi lúc đang đánh nhau với Lí.
- Tại Lí yếu. Tất cả bọn các anh đánh một mình Lí thì không công bằng chút nào cả.
- Ừ, đúng thế. Nó là đào cûa Lém và đào cûa Lí. Hai người phải chọi với nhau riêng.
- Nhưng một người con gái làm sao mà lại là đào cûa những hai người cùng một lúc được.
- Cu Tý chưa hiểu gì cả.
- Tôi ghét cô Týnh lắm.
- Tôi cũng chẳng thích cô ấy. Tôi có một đào góa chồng ở Phố Ghết chỉ biết có trung thành thôi.
Truyện rắc rối quá. Cu Tý bỏ qua và nghĩ đến con nai tơ. Họ đi qua khu rừng hoang vu.
Cu Tý nói:
- Anh Cối, đi về phía nam. Ba bị rắn cắn và giết con nai cái ở đằng ấy, tôi thấy nai tơ cũng ở đấy.
- Hai bố con làm gì ở đường này.
Cu Tý ngập ngừng nói:
- Chúng tôi đi tìm lợn.
- Ồ... Tìm lợn hả? Thôi đừng đi tìm nữa. Tôi chắc chiều nay trước lúc mặt trời lặn, chúng nó sẽ về tới nhà.
- Chắc ba má tôi thấy chúng nó về sẽ sướng lắm.
- Tôi không ngờ đằng nhà túng thiếu đến thế.
- Chúng tôi không túng thiếu đâu. Dễ chịu lắm.
- Phải nói rằng ở đằng nhà ai cũng có nhiều nghị lực.
- Anh liệu ba tôi có việc gì không?
- Việc gì? Người mình đồng da sắt ấy mà. Lo gì.
- Còn Diều Rơm thế nào hở anh? Diều Rơm có đau ốm thực không? Hay Lém ghét tôi không muốn cho gặp.
- Diều Rơm ốm thực. Diều Rơm không như chúng mình. Mà cũng chẳng ai giống ai cả. Hình như Diều Rơm chỉ uống không khí thôi chứ không uống nước, và ăn những thứ mà thú rừng ăn ấy, chứ không ăn thịt mỡ.
- Diều Rơm thấy những cái không có thực, có phải không? Những người Y-Pha-Nho với những cái quái gì ấy.
- Ừ, mà rồi thế nào cũng có ngày Diều Rơm bảo với Cu Tý là nó thấy những thứ ấy thực cho mà xem.
- Anh bảo Lém có để cho tôi lại thăm Diều Rơm không?
- Đừng nên lại vội. Khi nào Lém đi vắng tôi sẽ bảo cho mà biết, hiểu không?
- Tôi muốn lại thăm Diều Rơm.
- Được, rồi thế nào cũng gặp nhau.
- Thế bây giờ muốn đi tìm nai tơở đâu? Ở đấy rừng rậm lắm.

Bỗng nhiên Cu Tý không muốn đi với Cối nữa. Nếu nai tơ đã chết hay không tìm thấy, Cu Tý không muốn để ai thấy mình thất vọng. Mà nếu nai tơ còn đó, thì cuộc gặp gỡ sẽ thú vị và thầm kín, Cu Tý không muốn cho ai chia sớt cả.

Cu Tý nói:
- Bây giờ cũng không xa mấy; mà rừng rậm quá, ngựa khó đi. Tôi muốn đi chân đến.
- Nhưng tôi không nỡ bỏ Cu Tý ở đây một mình. Nếu Cu Tý lạc hay bị rắn cắn.
- Tôi sẽ đi cẩn thận. Tôi sợ nếu nai tơ nó chạy đâu thì mất nhiều thì giờ tìm nó lắm. Thôi, anh cứ cho tôi xuống đây.
- Thôi, cũng được. Phải cẩn thận đấy nhé. Rừng rậm rạp như thế này là ổ rắn đấy nhé. Có biết phương bắc và phương đông ở đâu không?
- Kia với kia. Cứ lấy cây thông lớn kia làm dấu.
- Ừ, được. Nếu ba có việc gì thì Bắc hay Cu Tý lại kiếm tôi nhé.
- Vâng, anh về. Cám ơn anh.

Cu Tý đứng vẫy tay, trông theo Cối. Đợi cho không nghe thấy tiếng vó ngựa nữa, Cu Tý mới rẽ tay phải. Trong rừng rậm yên tĩnh quá, trừ có tiếng cành cây kêu răng rắc dưới chân Cu Tý. Cu Tý nóng ruột tìm nai tơ nên gần như quên cả đề phòng. Tuy nhiên, Cu Tý cũng bẻ một cành cây để gặp chỗ nào rậm rạp quá hay không trông thấy lối thì khua lên. Rắn hổ đất nếu chạy được thì bao giờ nó cũng chạy. Cu Tý quên rằng ông Xu đã vào sâu trong bụi rậm quá. Cu Tý nghĩ không biết có lạc đường không. Sau có một con diều hâu bay lên ở trước mặt. Cu Tý liền đi vào rừng sồi thưa. Một đàn diều hâu vây chung quanh xác con nai cái. Cu Tý ném ném cái gậy vào giữa, đàn chim bay cả lên một cái cây gần đó. Cánh chúng nó đập kêu ken két như tiếng một cái tay máy bơm đã han rỉ. Trên cát có vết chân mèo lớn. Cu Tý không nhận được ra là vết chân mèo rừng hay vết chân báo. Nhưng mèo rừng thì thường giết thịt lấy, chúng đã bỏ xác con nai cho lũ chim. Cu Tý nghĩ không biết lũ thú rừng có ngửi thấy cái hơi thơm tho cûa con nai con không.

Cu Tý bỏ xác nai đấy, vạch cỏ ở chỗ đã trông thấy nai tơ ra để tìm. Nai tơ không còn ở đấy nữa. Cu Tý đi vòng quanh khu rừng. Không có một tiếng động hay một dấu vết gì. Đàn diều hâu lại đập cánh, sốt ruột muốn trở lại đám mồi ngon. Cu Tý đi đến chỗ con nai tơ thoạt ló ra lúc đầu. Cu Tý quì xuống tìm lốt chân. Cơn mưa hồi đêm đã xoá mất cả, chỉ còn lại có lốt mèo rừng và diều hâu thôi. Nhưng lốt mèo rừng lại chạy về phía khác. Sau Cu Tý đi mãi đến một bụi cỏ, thì thấy một lốt chưn nhỏ, đẹp như chân bồ câu. Cu Tý lại bò tới nữa.

Có tiếng động ở ngay trước mặt khiến Cu Tý phải lùi lại. Con nai tơ hếch mũi nhìn về phía Cu Tý; nó quay đầu, nhớn nhác nhìn, cặp mắt xanh lơ cûa nó làm Cu Tý ngây ngất. Nó run lên và không gắng gượng đứng dậy hay chạy trốn một chút nào cả. Cu Tý không dám nhúc nhích, chỉ khẽ thì thầm:
- Cu Tý đây mà.

Nai tơ đưa mũi lên đánh hơi. Cu Tý giơ một tay ra đặt lên gáy mịn màng cûa nai tơ. Cu Tý mừng quính, bò lại gần và quàng tay khẽ ôm lấy nai tơ. Nai tơ run lên, nhưng không chống lại. Cu Tý vuốt ve hai bên sườn nai tơ hết sức nhẹ nhàng tựa như nai tơ là một đồ bằng sứ mỏng manh hơi chạm mạnh một chút là có thể vỡ được. Lông nó dịu hơn cái bao da gấu chuột trắng. Nó trơn mướt và thơm tho mùi cỏ. Cu Tý từ từ đứng dậy và ôm nai tơ lên. Nó không nặng hơn Mướp già. Chân nó thõng xuống mềm mại, và dài lạ lùng, khiến Cu Tý phải hết sức ôm cao lên.

Cu Tý sợ nai tơ trông thấy hay ngửi thấy hơi mẹ nó, rẩy rụa và kêu lên, nên phải đi vòng qua lối khác. Đường đi đã khó, lại khó thêm. Bốn chân nai tơ cứ vướng vào bụi cây. Cu Tý cứ phải để ý cho cái mõm nhỏ khỏi bị gai đâm. Đầu nai tơ lắc lư theo nhịp bước chân cûa Cu Tý. Thấy nai tơ ngoan ngoãn Cu Tý rạo rực. Tới đường nhỏ, Cu Tý ráng đi nhanh cho tới đường cái. Đến nơi, Cu Tý ngừng lại nghỉ, và đặt nai tơ xuống. Chân nai tơ yếu, run lên; nó nhìn Cu Tý và kêu be be.

Cu Tý vui sướng đáp lại:
- Nghỉ một chút rồi Cu Tý lại ẵm nữa.

Cu Tý nhớ lại có lần bố bảo nai tơ bao giờ cũng theo người ẵm nó đầu tiên. Cu Tý đi lên thong thả. Nai tơ nhìn theo. Cu Tý quay lại, vuốt ve nó, rồi lại đi nữa. Nai tơ loạng choạng vài bước theo Cu Tý rồi kêu thảm thiết. Nai tơ muốn theo Cu Tý.

Nai tơ thuộc về Cu Tý. Lòng Cu Tý rộn lên và sung sướng: Cu Tý muốn vỗ về nai tơ, chạy với nai tơ, gọi nai tơ chạy lại với mình. Cu Tý không dám làm cho nai tơ kinh hãi. Cu Tý lại ôm nai tơ trong tay, đưa cao ra đàng trước mặt. Cu Tý bước đi hình như không khó nhọc gì cả. Cu Tý thấy mình khoẻ như bọn Phó Lém.

Hai cánh tay bắt đầu mỏi và Cu Tý lại phải ngừng lại để nghỉ. Khi Cu Tý cất bước đi, nai tơ đi theo liền. Cu Tý để nai tơ đi vài bước rồi lại ẵm lên. Người Cu Tý đẫm mồ hôi nhưng cơn gió xuân nhẹ lại làm Cu Tý mát ngay. Bầu trời trong như nước suối dựng trong một cái chén sứ men xanh. Cu Tý về đến trại. Sau trận mưa, cả trại trông xanh tươi mát mẻ, Cu Tý thấy Bắc đang ở ngoài đồng đi theo con ngựa già kéo cầy. Hình như Bắc phàn nàn và rûa con ngựa chậm chạp. Cu Tý muốn mở cổng, nhưng lại phải đặt nai tơ xuống. Cu Tý muốn đi vào nhà, vào tận phòng ông Xu mà có nai tơ đi theo sau. Nhưng đến bậc thềm nai tơ không chịu trèo lên. Cu Tý phải ẵm lên và vào phòng bố, ông Xu đang nằm, hai mắt nhắm lại.
Cu Tý gọi:
- Ba ơi! Ba! Trông này!
Ông Xu quay đầu lại. Cu Tý đứng bên cạnh giường, nai tơ thì đứng sát bên cạnh Cu Tý. Ông Xu thấy hình như mắt thằng bé cũng sáng ngời như mắt nai tơ.
Mặt ông tươi lên, ông nói:
- Con đã tìm được nai tơ đấy à, ba bằng lòng lắm.
- Ba ơi, nai tơ không sợ con. Nai tơ ngû ngay ở chỗ mẹ nó làm ổ cho nó.
- Nai mẹ đẻ con ra bao giờ cũng dạy ngay con nó điều ấy. Có khi người ta đi gần giẫm phải nó mà nó vẫn nằm im thin thít.
- Ba ơi, con ẵm nó xong, khi con để nó xuống, nó đi theo con ngay, y như một con chó ấy, ba ạ.
- Thế thì tốt lắm; để ba coi kỹ nó xem nào.
Cu Tý ẵm nai tơ lên. Ông Xu đưa tay ra xoa mõm. Nai tơ kêu be be và định bú đầu ngón tay ông Xu.
Ông Xu nói:
- Này, chú này. Tôi xin lỗi nhé vì đã phải để cho chú bồ côi bồ cút.
- Con chắc nai tơ nhớ mẹ lắm.
- Không. Nó có nhớ là nhớ cái ăn. Cái ăn thì nó biết. Còn cái khác nữa nó cũng nhớ nhưng nó không biết là cái gì cả.
Bà Ba vào:
- Má coi, con tìm thấy nai tơ đây này.
- Má biết rồi.
- Nai đẹp nhỉ, má nhỉ? Má coi những đốm này có thẳng hàng không? Má coi mắt nai tơ to quá. Nai tơ đẹp nhỉ, má nhỉ?
- Nó còn non quá. Phải nuôi sữa lâu. Nếu má biết nó còn non thế này thì má không cho bắt về đâu.
Ông Xu nói:
- Em này, anh có điều này nói với em, anh nói bây giờ xong thôi không nói đi nói lại nữa. Con nai tơ này về đây, mình cũng phải đối đãi coi y như Cu Tý. Nó là của Cu Tý. Mình nuôi nó mà không có phàn nàn gì về sữa siếc hay cái ăn cái uống gì cả. Nếu từ rày anh còn nghe thấy em kêu ca gì về nó thì tức là em cãi lại anh đấy. Nai tơ cûa Cu Tý cũng như là Mướp già cûa anh.
Cu Tý từ bé chưa bao giờ thấy bố nói với mẹ nghiêm khắc như thế. Tuy thế, Cu Tý chỉ thấy mẹ há miệng ra, khép miệng lại và nhấp nháy con mắt, hình như đã quen nghe cái giọng ấy rồi.
Bà nói:
- Em chỉ bảo là nó còn non quá.
- Nếu chỉ có thế thì hay lắm.
Ông nhắm mắt lại, rồi nói tiếp:
- Thôi bây giờ ai cũng bằng lòng vui vẻ cả rồi, thì để cho ba nghỉ một chút. Ba nói, tim đập mạnh quá.
Cu Tý nói:
- Con đi pha cho nó ít sữa, má ạ. Con làm lấy được.
 
Bà Ba im lặng. Cu Tý đi vào bếp. Nai tơ loạng choạng theo sau. Trong trạn còn một ít sữa buổi sáng ăn thừa, đựng trong một cái soong. Kem đã đóng, trên mặt.
 
Cu Tý gạn kem ra một cái hũ và lấy tay áo lau mấy giọt rớt ra bên ngoài. Nếu Cu Tý giữ được nai tơ khỏi làm phiền mẹ chừng nào, thì bà sẽ bót tức giận chừng ấy. Cu Tý để sữa vào một cái thùng nhỏ, rồi đưa ra cho nai tơ. Nai tơ ngửi thấy mùi đi lại mau lắm. Chỉ một chút xíu nữa thì nai tơ đánh đổ cả thùng sữa xuống sàn, may Cu Tý đỡ kịp. Cu Tý liền đem ngay nai tơ và thùng sữa ra sân; nhưng nai tơ không thể nào uống ở trong thùng được.
 
Cu Tý nhúng ngón tay vào sữa rồi nhét vào mõm ướt mềm của nai tơ. Nai tơ vội mút lấy mút để. Khi Cu Tý rút tay ra thì nai tơ kêu lên cuống quít và húc vào Cu Tý. Cu Tý lại nhúng ngón tay vào sữa, đưa cho nai tơ mút và rút tay dần dần vào trong thùng sữa. Nếu Cu Tý để ngón tay ở dưới mặt sữa thì nai tơ bằng lòng. Nai tơ nhắm mắt lại mơ màng và phe phẩy cái đuôi. Thấy lưỡi nai liếm vào tay, Cu Tý thích í. Sữa ngầu bọt lên, cạn dần và hết nhẵn. Nai tơ thấy hết lại kêu và húc đầu vào thùng tuy nai tơ đã đỡ cơn đói cồn cào. Cu Tý muốn đi vắt thêm một ít sữa nữa, nhưng lại sợ mẹ và không đám làm quá, mặc dầu được bố bênh vực. Một con nai nhãi nhép bằng làm sao được một con bò lớn một năm. Chắc là nai tơăn cũng no bằng bú mẹ nên nó nằm lăn ra thở dốc, bụng to phình.
 
Cu Tý Týnh đến vấn đề giường. Để nó nằm bên trong nhà thì quá đáng. Cu Tý đi vào kho dẹp một góc và bới lõm cát xuống rồi ra gốc sồi kiếm một ôm rêu để làm một cái nệm dày. Một con gà mái đang nằm trong một cái ổ gần đấy, thấy Cu Tý thì dương hai mắt tròn xoe ra nhìn, có vẻ nghi ngại. Gà đẻ xong, bay qua cửa ra ngoài đứng cục tác ầm ỹ cả lên. Cái ổ mới làm, có sáu quả trứng. Cu Tý khẽ nhặt lấy đem vào bếp đưa cho mẹ.
Cu Tý nói:
- Có cái này chắc má thích lắm. Có thêm trứng.
- Phải, có thêm cái gì để ăn là hay cái ấy.
Cu Tý không hiểu lời nói bóng của mẹ. Cu Tý nói:
- Cái ổ mới ở ngay chỗ con làm gường cho nai tơ, ở trong kho; chắc không làm phiền ai cả.
Bà không đáp. Cu Tý trở ra tìm nai tơ và thấy nó đang nằm dưới một gốc dâu.
Cu Tý ẵm đem vào ổ của nó trong cái kho tối om.
Cu Tý ra lệnh:
- Từ rày Cu Tý bảo gì thì phải nghe. Coi Cu Tý như là mẹ ấy, hiểu chưa? Bây giờ nằm yên ở đây cho tới khi nào tớ trở lại nghe không?
Nai tơ nháy nháy mắt, kêu lên mấy tiếng có vẻ bằng lòng và ngả đầu xuống.
Cu Tý rón rén đi ra, nghĩ thầm: Một con chó cũng không ngoan và dễ bảo đến thế. Cu Tý ra kho củi và vác một ôm to đem vào bếp cho mẹ. Cu Tý nói:
- Con gạn kem như thế có được không má?
- Khá lắm.
- Diều Rơm ốm, má ạ.
- Thế à?
- Lém không muốn cho con vào thăm. Chỉ có Lém là vẫn tức giận thôi má ạ. Vì người yêu cûa chú Lí.
- Chút, chút.
- Cối bảo lúc nào vắng Lém, sẽ bảo cho con biết để con có thể đến thăm Diều Rơm.
Bà Ba cười:
- Hôm nay con tôi lắm nhời như một ông cụ non.
Lúc đi qua mặt Cu Tý để đến bếp lò, bà khẽ xoa đầu Cu Tý một cái, nói:
- Má cũng thế, má thấy vui ghê. Không bao giờ má ngờ rằng ba lại còn sống sót đến ngày hôm nay.
Trong bếp yên lặng. Có tiếng đồ đóng ngựa kêu lách cách.
Bắc ở ngoài đồng về, đi qua cổng vào chuồng ngựa.
Cu Tý nói:
- Để con ra đỡ Bắc một chút thì hơn.
 
Thực ra nai tơ kéo Cu Tý ra thì đúng hơn. Lúc đi qua kho, Cu Tý tạt vào xem con vật sở hữu của mình ra sao, có còn nằm yên đấy không. Khi ở chuồng ngựa về với Bắc, Cu Tý nói chuyện nai tơ, và ra hiệu cho Bắc theo vào kho.
Cu Tý bảo Bắc:
- Anh đừng làm cho nó sợ nhớ; nó nằm kia kìa.
 
Bắc nghe chuyện không lấy gì ham bằng ông Xu. Bắc đã xem thú vật của Diều Rơm, ởở đi đi biết bao nhiêu lần rồi.
 
Bắc vừa đi rửa tay ăn cơm vừa nói:
- Rồi thế nào nó cũng thành thú rừng và đi mất cho mà xem.
 
Cu Tý rùng mình. Bắc còn làm cho Cu Tý tiu nghỉu hơn là má Cu Tý. Cu Tý đứng rốn lại một lúc vuốt ve nai tơ. Nai tơ đương ngủ, lắc lắc cái đầu và thở vào tay Cu Tý. Bắc không thể hiểu được sự thân mật ấy, nó kín đáo thì bao giờ cũng quý giá hơn. Cu Tý để nai tơ nằm yên và đi rửa tay. Hai tay vuốt ve nai tơ còn phảng phất dính mùi cỏ; Cu Tý tiếc rẻ, không muốn rửa nhưng nghĩ lại sợ mẹ kêu nên đành rửa vậy.
 
Bà Ba chải lại đầu cho gọn gàng đểăn cơm. Không phải bà muốn làm dáng, nhưng để cho gọn ghẽ tề chĩnh một chút.Bà khoác một cái khăn sạch lên trên một cái áo dài bằng chúc bâu xám.
Bà nói với Bắc:
- Có một mình ông Xu nhà tôi làm việc nên trong nhà không được dư dật như bên nhà, nhưng chúng tôi ăn uống sạch sẽ và đường hoàng. Cu Tý liếc nhìn Bắc một cái để xem Bắc có phật ý không.
Bắc xúc bánh vào đĩa, để chừa một lỗở giữa để đổ trứng và nước sốt vào.
- Bác Ba, bác đừng lo về phần tôi. Lát nữa tôi và Cu Tý sẽ đi ra ngoài kia xách về cho bác một gánh sóc và có lẽ một con gà tây nữa. Tôi trông thấy có lốt chân gà tây ở ngoài ruộng.
Bà Ba lấy một đĩa bánh đầy và một chém sữa cho ông Xu.
- Cu Tý đem cái này vào cho ba.
Cu Tý bưng vào cho bố. Ông Xu trông thấy đĩa bánh lắc đầu:
- Ba trông thấy mà ngán quá. Con ngồi đây súc cho ba một thìa bánh với sữa.
Ba giơ tay lên mỏi lắm, không chịu được.
Mắt ông đã hết sưng, nhưng tay còn sưng bằng ba lúc thường và hơi thở vẫn còn mệt. Ông ăn mấy thìa bánh và uống chén sữa rồi thôi.
- Thế nào, thằng bé có ngoan không?
Cu Tý kể lại truyện làm giường rêu cho nai tơ.
- Con chọn chỗấy khéo đấy. Con định đặt tên cho nó là gì chưa?
- Con không biết đặt tên là gì cả. Con muốn cho nó một cái tên thật đặc biệt.
 
Bắc và bà Ba vào thăm.
 
Ông Xu nói:
- Cu Tý đương muốn đặt tên cho đứa bé mới đến mà chưa nghĩ ra được tên gì.
Bắc nói:
- Cu Tý này, hôm nào sang thăm Diều Rơm, nó sẽ kiếm cho. Về cái món này Diều Rơm tài lắm. Thế nào Diều Rơm cũng kiếm được một tên rất hay.
Bà Ba nói:
- Cu Tý ra ăn cơm đi. Con nai tơ đã thu hết cả hồn rồi, quên cả ăn uống.
 
Thực là một dịp may. Cu Tý vào bếp lấy một đĩa bánh, rồi chạy vào kho. Nai tơ vẫn còn đương ngủ. Cu Tý ngồi xuống bên cạnh ăn. Cu Tý bóc một ít bánh, đưa vào mũi nai tơ, nhưng nai chỉ ngửi rồi quay đầu đi. Cu Tý bảo: “Phải tập ăn thứ khác đi chứ, cứ sữa mãi!”
 
Cu Tý vét sạch đĩa và để ra một bên, rồi lăn ra nằm bên cạnh nai tơ. Cu Tý đưa một tay ra ôm cổ nai tơ. Cu Tý thấy từ nay hình như không còn bao giờ bị lẻ loi nữa.




Đăng nhập để trả lời
0
Chương XVI

    
Nai tơ làm Cu Tý mất nhiều thì giờ lắm. Cu Tý đi đâu nai tơ đi theo đấy. Ở kho củi nai tơ làm vướng tay Cu Tý. Bây giờ hàng ngày Cu Tý phải đi vắt sữa bò.
Bắt buộc Cu Tý phải để nai tơở ngoài chuồng. Nai tơ đứng ngoài hàng rào vươn cổ ghé nhìn qua khe hở, và kêu be be ầm ĩ cho đến khi Cu Tý làm xong việc. Cu Tý vắt sữa kiệt quá đến nỗi bò phải co cẳng đạp để cự lại. Được thêm một cốc là thêm một ít đồ ăn cho nai tơ. Cu Tý tưởng tượng thấy nai tơ lớn dần lên. Nai tơ đã đi đứng được vững vàng, chạy nhảy tung tăng và ngóc đầu ngóc đuôi lên. Cu Tý và nai cùng đua nhau chạy cho đến lúc cùng ngã lăn cả ra, đè lên nhau, và nằm thở để lấy lại sức.
Tiết trời vừa nóng vừa ẩm thấp. Ông Xu nằm đổ mồ hôi ở trên giường. Bắc ở đồng về mồ hôi cũng ra như tắm. Bắc cởi áo để mình trần làm việc. Ngực Bắc mọc đầy lông vừa đen vừa dầy. Mồ hôi long lanh dính vào lông như những hạt mưa đọng trên đám cỏ khô đen. Bà Ba thấy Bắc không hỏi đến áo, liền đem đi giặt, nấu và phơi ra ngoài nắng cháy.
Bà vui vẻ nói:
- Có thế này thì mặc mới đỡ thấy hôi.
Bắc đi đến đâu nhà rung chuyển muốn đổ đến đấy.
Bà Ba bảo:
- Sáng ngày ra tôi trông thấy bộ lông với cái ngực của anh tôi giật nẩy mình, cứ tưởng là có con gấu nào vào nhà.
Bà thấy Bắc ăn ngày ba bữa mà phải sợ. Nhưng so với công việc của Bắc làm bà không thể kêu vào đâu được. Bắc đã làm được nhiều việc, lại còn kiếm cho bà bao nhiêu là con thịt nữa. Ở có một tuần mà Bắc đã làm xong mấy ruộng lúa, đậu và khoai. Bắc đã vỡ thêm được hai mẫu đất hoang về phía tây ở giữa khoảng ruộng dâu và hồ chứa nước. Bắc đã đẵn hơn một chục cây sồi, thông và không biết bao nhiêu là cây nhỏ khác nữa. Bắc chặt bỏ cành lá rườm rà, xếp gọn thân cây vào một nơi khiến Cu Tý và ông Xu chỉ còn việc cưa ra mà làm củi thôi.
Bắc bảo:
- Sang xuân, bác đem bông gòn về mà trồng vào mấy mẫu đất mới này thì cũng là một số thâu hoạch đấy.
Bà Ba nghi ngờ hỏi:
- Thế ở bên nhà sao không trồng bông gòn?
Bắc thản nhiên đáp:
- Bên chúng tôi có làm trại đâu. Chỉ trồng trọt vớ vẩn, thỉnh thoảng làm ruộng, Týnh chúng tôi quen sống một cách thô lỗ và dễ dàng.
Bà Ba nói chẳng nể nang gì cả:
- Sống thô lỗ thì hay sinh ra nhiều chuyện quấy.
Bắc nói:
- Bác có biết ông nội tôi không? Người ta kêu ông tôi là Hai-Quạu.
Bà Ba không thể nào ghét Bắc được. Týnh tình Bắc thực là hồn nhiên, chất phác.
Bà Ba không nói được vào đâu cả.
Đêm khuya, bà thủ thỉ kể với ông:
- Bắc làm việc quần quật như con trâu, nhưng nó đen quá, đen thủi đen thui như con diều hâu.
Ông Xu nói:
- Người nó có lắm lông quá thành ra thế. Nếu tôi mà cũng nhiều lông như thế, thì có lẽ trông tôi như con quạ.
Ông Xu đau lâu lại sức quá. Chỗ tay bị rắn cắn đã hết sưng và đã lên da, cả vết thương ông tự rạch để cho máu độc ra cũng đã hàn lại. Nhưng ông làm gì hơi khó nhọc một chút, thì lại buồn nôn và tim lại đập mạnh thình thình, rồi ông thở hổn hển và phải nằm sấp xuống một lúc mới dễ chịu.
Còn Cu Tý từ ngày có Bắc, như người ăn phải bả, phát sốt lên. Cứ một mình nai tơ cũng đủ làm cho Cu Tý mê mẩn đi rồi. Cả hai, Bắc và nai tơ, làm cho Cu Tý như ngây như dại, hết đi từ phòng ông Xu đến chỗ Bắc làm việc, rồi lại đến chỗ nai tơ, quanh quẩn như thế suốt ngày.
Bà Ba bảo:
- Cu Tý phải học xem Bắc làm ăn ra sao, để khi Bắc về rồi thì bắt chước mà làm.
Giữa ba người không ai nói ra, nhưng ai cũng đều nghĩ thầm là phải để cho ông Xu nghỉ ngơi dưỡng sức nhiều.
Sáng hôm thứ tám kể từ ngày Bắc đến ở nhà, Bắc gọi Cu Tý ra ruộng lúa. Đêm hôm trước có kẻ đến phá hại lúa. Một nữa luống bị ăn hết lúa.
Bắc hỏi:
- Cu Tý có biết con gì ăn không?
- Gấu chuột?
- Ồ, không phải. Cáo đấy. Cáo là chúa thích ăn lúa. Đêm qua, hai ba chú đã vác đuôi kéo nhau đến đây cắm trại, thú không?
Cu Tý bật cười:
- Cáo cắm trại! Em chưa xem cáo cắm trại bao giờ. muốn xem ra làm sao.
Bắc nghiêm nét mặt nói:
- Đêm đến Cu Tý phải đem súng đi mà canh gác. Không phải truyện đùa đâu.
Chiều nay, trong lúc chờ đợi chúng ta đi lấy mật ong ở hồ nước, như thế Cu Tý cũng học thêm được một việc.
Suốt ngày hôm ấy Cu Tý băn khoăn mong cho chóng tới chiều, đi săn với Bắc chắc là phải khác đi săn với bố. Bọn Phó Lém làm cái gì, Cu Tý cũng thấy hay hay, nó ồn ào, nó nhộn nhịp và làm cho Cu Tý bị say mê, hấp dẫn. Đi với ông Xu thì lại có một cái thích khác hơn là thú săn bắn. Bao giờ cũng có thời giờ để nghe một con chim hót hay để xem một con cá sấu bơi ở trong đầm. Cu Tý ước ao giá có ông Xu cùng đi lấy tổ ong hay canh đàn cáo thì vui hơn.
Quá trưa, Bắc ở chỗ ruộng đất mới trở về, ông Xu còn ngủ.
Bắc nói với bà Ba:
- Bác cho tôi mượn cái thùng đựng mỡ lợn, một cái rìu và một nắm giẻ rách để đốt lấy khói.
Nhà bà Ba không có nhiều giẻ rách. Quần áo cũ rách thì bao giờ cũng vá đi, vá lại đến năm lần bảy lượt, mặc cho đến tan ra như xơ mướp. Bao bột thì làm khăn phủ quần áo, khăn lau bát, hay là những chiều mùa Đông rỗi rãi bà Ba thường ngồi thêu thành những chiếc đệm ghế, hay khăn lót trong chăn, bà còn làm nhiều thứ khác nữa. Bắc trông thấy bà đem ra cho có một ít giẻ thôi thì ngán quá.
Bắc nói:
- Thôi để tôi đi kiếm thêm rêu cũng được.
Bắc dắt Cu Tý đi. Nai tơ chạy theo. Bắc bảo:
- Cu Tý muốn cho nó bị đốt chết à? Đem nhốt nó lại ở nhà đi.
Cu Tý bất đắc dĩ phải đem nai tơ vào kho nhốt lại. Cu Tý phải xa nai tơ buồn lắm, mặc dầu là để đi kiếm mật ong.
Bắc nói:
- Cu Tý có biết ai thích đi với chúng mình không? Diều Rơm.
Diều Rơm làm việc êm như ru giữa đám ong, người ta tưởng chừng như ong đem bánh mật biếu Diều Rơm vậy.
Hai người đi tới chỗ hồ chứa nước.
Bắc bảo:
- Anh chẳng hiểu làm sao mà ở nhà Cu Tý đi lấy nước xa như thế này.
Nếu anh còn ở lại, chắc chắn anh sẽ đào cho một cái giếng ngay cạnh nhà.
- Anh đi à?
- Ừ, anh phải về chứ. Anh sốt ruột về Diều Rơm. Và anh không thểở lâu như thế này mà không có rượu được.
Tổ ong ở trên một cây thông, ong bay quanh một cái hõm sâu, ra ra vào vào. Bắc ngừng lại dưới rặng sồi để bóc lấy từng nắm rêu một. Rồi Bắc lấy rìu bổ vào gốc cây thông chết. Ở trên không tiếng ong bay rào rào xa xa.Tiếng rìu vang lên sang cả bên kia ao. Những chim khách, sóc đang ngủ ngon trên những cây sồi, cây cọ, hoảng sợ kêu lên ríu rít. Cây thông lay chuyển. Tiếng rào rào càng to thêm. Ong bay vun vút trên đầu Bắc và Cu Tý như tên đạn.
Bắc kêu lên:
- Cu Tý hun khói lên. Cẩn thận đấy.
Cu Tý cuốn rêu với giẻ rách lại với nhau và mở cái sừng của Bắc lấy đá lửa ra đánh. Ông Xu nhóm lửa rất khéo, nên Cu Tý chưa phải mó tay làm bao giờ; Cu Tý đâm hoảng. Tia lửa bay tung quanh nắm giẻ; Cu Tý càng thổi mạnh nó càng bay tung lên, mà không cháy; Bắc phải quẳng rìu, chạy lại, cầm lấy các thức đánh lửa. Bắc cũng đánh mạnh như Cu Tý, nhưng thổi vào những miếng giẻ đã bắt lửa một cách thận trọng không ngờ bọn Phó Lém lại có được. Những mảnh giẻ bùng cháy lên, lửa bắt sang những đám rêu, khói um lên mà không cháy.
Bắc lại chạy về chỗ cây thông, vác rìu chặt nữa. Lưỡi rìu sáng ăn sâu vào lõi cây mục. Thớ gỗ rập ra, gẫy răng rắc. Cây thông gào lên ở trên không tựa như một tiếng kêu khóc trong lúc sắp ngã chết. Nó đổ ào xuống đất và đàn ong bốc ra khỏi cái ruột cây rỗng như một đám khói. Bắc tuy người to lớn như thế mà nhanh như cắt, cúi xuống vơ lấy đống giẻ với rêu khói um nhét ngay vào trong hốc cây rồi ba chân bốn cẳng chạy thật xa.
Trông Bắc như con gấu chạy trốn. Bắc vừa chạy vừa la, hai tay đập vào đầu, vào vai rối rít. Cu Tý trông thấy không nhịn được cười. Nhưng chợt Cu Tý thấy nhói một cái ở cổ, buốt như kim châm.
Bắc kêu gọi:
- Xuống hồ mau! Xuống nước đi.
Hai người cùng tụt từ trên bờ xuống. Nước nóng quá, họ nằm ra mà không đủ ngập cả người, Bắc lấy mấy nắm bùn đắp vào cổ Cu Tý. Còn Bắc nhờ đám lông dày che chở cho đủ rồi. Có mấy con ong bay theo, lượn đi lượn lại mãi trên đầu.
Một lúc lâu Bắc từ từ ngóc lên.
Bắc nói:
- Bây giờ chắc đã yên rồi. Nhưng này trông chúng mình như hai con lợn!
Quần áo, mặt mũi, chân tay đều nhớp đầy bùn. Cu Tý đưa Bắc đến cạnh hồ chứa nước để rửa. Họ ngâm quần áo vào một cái hồ và tắm rửa trong một cái khác.
Bắc nói:
- Cái gì mà nhe răng ra thế?
Cu Tý lắc đầu. Cu Tý đương buồn cười nghĩ có một lần mẹ nói:
- Nếu cần có ong để bắt bọn Phó Lém tắm rửa, thì má sẽ gửi sang cho một đàn.
Bắc bị đến năm sáu vết ong đốt; Cu Tý chỉ bị có hai nốt. Hai anh em thận trọng mò lại gần cây thông. Đám giẻ đã nhét đúng chỗ, lũ ong đều say khói. Chúng bay quanh lỗ để tìm chúa.
Bắc vạch rộng miệng hốc cây ra để lấy dao khoét chung quanh mép cho phẳng. Bắc chặt bỏ những cành cây con và những mảnh vỏ vụn đi, rồì đâm lưỡi dao vào giữa hốc. Bắc quay lại mừng rỡ:
- Khá quá! Cả một bể mật ở trong. Đầy ăm ắp.
Bắc lôi ra một tảng vàng và ướt nhẹt. Sáp thì khô sám, còn mật thì nhạt và trong.
Hai anh em lấy được đầy cái thùng xách về nhà. Bà Ba đưa cho thêm một cái thùng gổ lớn. Hai người lại xách một thùng đầy và nặng về. Bắc bảo là lần đầu tiên đi lấy được nhiều mật như thế.
Bắc bảo:
- Mai tôi về nhà kể chuyện lại chắc không ai tin.
Bà Ba thong thả đáp:
- Anh đem một ít về nhà dùng.
- Thôi, tôi đem được trong bụng bao nhiêu thì đem. Tôi đã thấy hai ba tổ nữa ở ngoài đầm rồi. Nếu chẳng có gì, thì có lẽ tôi quay lại đây xin bác sau.
Bà Ba nói:
- Anh thực tử tế quá. May ra một ngày kia khá giả, chúng tôi có thể trảơn anh đưọc.
Cu Tý nói:
- Em mong anh đừng đi anh ạ.
Bắc khẽ tát yêu Cu Tý:
- Anh đi rồi thì không có thì giờ mà chăm nom nai tơ nữa.
Bắc có vẻ sốt ruột ra mặt. Ăn cơm xong, Bắc đi đi lại lại nhìn trời.
Bắc nói:
- Sáng trăng mà đi ngựa thì thực là thú.
Cu Tý hỏi:
- Tự dưng sao lại vội gấp thế?
Bắc đáp:
- Tính anh thế. Đi là đi, mà về là về. Ở đâu, anh cũng thích một dạo và rồi không hiểu sao một hôm không thấy thích nữa. Có lần Lém, Cối và anh đi bán ngựa ở Canh-Tắc-Ky, anh thề rằng anh thấy nghẹt thở cho mãi tới khi về nhà.
Bắc im lặng nhìn về phía trời lặn, và khẽ nói thêm:
- Anh lại nóng ruột về Diều Rơm nữa. Anh cảm thấy ở đây này, có cái gì không yên.
Vừa nói, Bắc vừa vỗ vào ngực đầy lông.
- Sao không có ai đến báo cho anh biết?
- Ấy chính vì thế. Ở nhà không biết là ba em đã khỏi, nếu không thì đã đến tận đây chơi rồi. Nhưng ở nhà cho là ba em còn cần người giúp đỡ thì dù là tin hay, dởthế nào cũng không muốn đến gọi anh về.
Bắc nóng lòng sốt ruột chờ đêm tối để làm cho xong mọi việc rồi đi.
Trong khi sửa soạn để đêm đi rình cáo, Bắc kể truyện cho Cu Tý nghe. Bắc nói:
- Ông chú của anh tóc đỏ có một dúm mà cứ dựng đứng như gốc rạ và đỏ như mào gà chọi. Một đêm ông đi săn, tay ngắn quá, ông bị một tia lửa ở súng bắn ra cháy tóc. Cu Tý có biết không, khi ông kêu ba anh lại cứu, Ba anh mặc kệ; Ba cứ tưởng là mặt trăng mới lên đỏ rực chiếu vào tóc của ông chú anh.
Cu Tý há hốc miệng ra:
- Có thực không anh?
Bắc nói:
- Nếu Cu Tý kể cho anh nghe truyện ấy thì không bao giờ anh hỏi Cu Tý như Cu Tý vừa hỏi anh.
Ông Xu nằm ở trong phòng nói vọng ra:
- Hai anh em định đi săn đấy à. Này, để ta ở nhà không được đâu.
Hai người vào phòng ông.
Ông lại nói:
- Nếu đi săn báo, thì tôi thề là có đủ sức để cùng đi với.
Bắc nói:
- Nếu tôi có chó ở đây thì tôi dẫn bác đi săn báo ngay.
- Sao, hai con chó của tôi lại không hơn cả bầy chó ở đàng anh à?
Rồi ông ngây thơ hỏi thêm:
- Thế còn con chó hoá dại tôi bán cho các anh dạo nọ ra sao?
Bắc kéo dài giọng ra:
- Sao, con chó ấy à, nó là con chó nhanh nhất, giỏi nhất, bền bĩ nhất và cũng can đảm nhất, tất cả đàn chó của chúng tôi chưa từng có con nào như thế.
Nói tóm lại, chỉ cốt người ta phải biết huấn luyện nó thôi.
Ông Xu tươi tỉnh lên nói:
- Các anh dạy được nó như thế thì khá quá nhỉ. Bây giờ nó đâu?
- Chà, nó giỏi quá đến nỗi nó làm cho những con chó khác phải xấu hổ. Lém không chịu được, một đêm phải cho nó một phát cho nó chết đi, và đem chôn ở nghĩa địa nhà bác.
Ông Xu nghiêm giọng nói:
- Tôi có thấy cái mả mới ấy; lại ngỡ bên các anh hết đất chôn rồi. Để khi nào khỏe tôi sẽ dựng cho nó một tấm bia, tôi sẽ khắc: “Nơi an nghỉ của một gia nhân Phó Lém chết vì có tài!”
Rồi ông cười rộ lên, hai tay đập vào chăn bôm bốp:
- Thôi anh Bắc, nói rỡn chơi đừng kể đi kể lại nhé.
Bắc vuốt ria mép nói:
- Thôi được, tôi cũng cho là bác nói đùa cho vui, nhưng bác đừng mong Lém nó quên chuyện con Vàng đi đâu nhé.
Ông Xu nói:
- Đừng oán nhau nữa. Tôi không oán ai và tôi mong các anh, Lém hay ai cũng vậy.
- Lém không giống những người khác. Lém coi là những chuyện thù hằn cá nhân.
- Nếu vậy thực phiền quá. Thí dụ như hôm nọ tôi phải xông vào giữa các anh với Lý là bởi vì bên các anh đông người quá.
- Bác bảo làm sao được, ruột thịt thì bao giờ cũng hơn người dưng nước lã.
Giữa anh em chúng tôi thỉnh thoảng cũng đánh lộn nhau; nhưng khi có chuyện chúng tôi với người khác thi bao giờ chúng tôi cũng đứng về một phía. Tuy nhiên, giữa bác và tôi chẳng có gì đáng trách cả.
Cu Tý hỏi:
- Nếu người ta không nói những lời độc ác, thì không biết người ta có đánh nhau không?
Ông Xu đáp:
- Ba chắc là có. Một hôm ba thấy có hai thằng vừa câm vừa điếc đánh nhau.
Người ta bảo nó nói chuyện với nhau bằng dấu hiệu thì chúng nó cũng có thể chửi nhau bằng dấu hiệu được.
Bắc nói:
- Ấy là bản Týnh của đàn ông đấy, Cu Tý ạ. Đợi đến lúc đi đuổi gái rồi sẽ biết.
- Nhưng chỉ có Lém và Lý gây sự với nhau thế mà cả hai nhà bên này và bên các anh cũng dính vào câu chuyện ấy.
Ông Xu nói:
- Chẳng bao giờ người ta hết chuyện đánh nhau cả. Tôi biết có một ông có Týnh hay cởi áo ra đánh nhau với bất kỳ một người nào không chịu tin cái thuyết trẻ sơ sinh bị đầy địa ngục. Tất cả ai cũng có thể đánh nhau để bênh vực cái gì mình tin tưởng là phải.
Bắc nói:
- Im. Nghe hình như có tiếng cáo tru...
Thoạt tiên có vẻ yên tĩnh, nhưng sau có những tiếng ở đâu như theo gió đưa lại.
Một điệu ểnh ương ồm ộp gọi mưa.
Bắc nói:
- Nó đấy.
Một tiếng tru từ xa vẳng lại, như thét như van.
Ông Xu nói:
- Nếu đêm nay hai anh em không quét sạch thì đến tuần trăng sau, Bắc đem chó lại đây ta cùng đi.
Bắc xách khẩu súng của ông Xu dựng ở góc nhà lên.
Ông Xu nói:
- Ấy đừng có vùi nó bên cạnh xác con chó đấy nhớ. Khẩu súng tốt, hiếm có.
Cu Tý vác khẩu súng nạp đạn đàng bụng của bố cho và đi theo Bắc. Nai tơ nghe thấy tiếng Cu Tý, kêu lên ở trong kho. Hai người đi dưới bụi dâu, qua một con đường tắt ra ruộng lúa. Bắc đi dọc hết luống cầy thứ nhất rồi đi ngang ra đến luống cuối cùng. Đến mỗi luống lại giơ bó đuốc lên soi. Bỗng Bắc ngừng lại, thích cánh tay ra hiệu cho Cu Tý. Cu Tý thấy có hai viên mã não xanh bắt ánh lửa long lanh.
Băc khẽ nói:
- Bò lên độ nửa luống. Anh soi lửa cho. Đừng bò vào chỗ có ánh lửa. Khi trông mắt nó to bằng đồng xu thì hãy cho một phát vào giữa.
Cu Tý bò vào.Có lúc đôi mắt xanh sáng tắt đi rồi lại ló ra. Cu Tý đưa súng lên ngắm và kéo cò. Cây súng cũng như mọi bận giật cho Cu Tý mất thăng bằng, Cu Tý định chạy lên coi xem có trúng không thì Bắc ở đằng sau rít lên:
- Trúng rồi. Bỏ đấy. Về đây.
Cu Tý bỏ về. Bắc trao cho cây súng kia và bảo:
- Hình như còn con nữa.
Hai người lại bò từ luống nọ đến luống kia. Lần này Cu Tý thấy một cặp mắt xanh sáng nữa trước Bắc. Cu Tý lại bò xuống ruộng như lần trước. Khẩu súng này thật dễ sử dụng nhẹ hơn khẩu kia, ngắn hơn và dể ngắm hơn. Cu Tý bắn chắc chắn lắm. Bắc lại gọi Cu Tý về. Hai người lại đi lùng suốt thửa ruộng ngang dọc, nhưng không còn thấy cặp mắt xanh nào nữa.
Bắc nói:
- Đêm này có vậy. Thử xem được những gì nào.
Hai phát đều trúng cả: một đôi cáo béo mập lên vì lúa, lông sám mượt. Cu Tý xách về.
Tới gần nhà, họ nghe có tiếng động rồi có tiếng bà Ba kêu.
Bắc nói:
- Má Cu Tý còn la lối gì, không để cho ba ốm ngủ yên.
- Không phải má la đâu, má nói chuyện đấy.
- Anh thà bị vợ đánh còn hơn bị nói nhiều. Tới sát cạnh nhà thì có tiếng ông Xu kêu.
Bắc nói:
- Này khéo không má giết chết ba rồi.
Cu Tý kêu:
- Nai tơ bi nguy rồi.
Sân trại ít khi bị thú dữ đến quấy rối, trừ một vài giống chuột gậm nhấm. Bắc chạy trước. Cu Tý theo sau. Cửa nhà ngỏ, có ánh sáng chiếu ra. Ông Xu đương đứng ở bậc cửa; bà Ba đứng bên cạnh, đương đập một cái khăn. Cu Tý thoáng trông thấy có một cái bóng đen chạy vọt vào trong đêm tối về phía bụi nho, hai con chó đuổi theo sủa cắn.
Ông Xu kêu:
- Con gấu đấy! Bắt lấy nó! Đừng để nó chạy ra hàng rào. Bắc chạy, Cu Tý cũng chạy theo, kêu: “Đưa đuốc cho tôi. Anh bắn đi.” Cu Tý thấy run sợ và bất lực. Tới hàng rào, con gấu quay lại nhìn bầy chó, lại quay đi, định vượt qua hàng rào. Bắc bắn liền. Gấu lảo đảo. Chó nhảy xổ vào. Ông Xu vừa chạy tới. Ngọn đuốc soi rõ cuộc vật lộn. Hai con chó tưởng mình làm nên công trạng, sủa cắn ra vẻ tự đắc lắm.
Bắc nói:
- Nếu biết có tay này ở đây chắc chú ấy đã không dám lảng vảng tới.
Ông Xu nói:
- Nó ngửi thấy những mùi vị khác thèm quá nên không đánh hơi thấy anh ở đây đấy.
- Nó ngửi thấy gì?
- Nai tơ của Cu Tý và mật ong.
- Nai tơ có việc gì không, ba? Ồ, ba ơi! Nai tơ có bị thương không?
- Không việc gì đâu. Cũng may cửa đóng. Vả nó ngửi thấy mùi mật và bò tới ngay. Đầu tiên tôi tưởng hai anh em về và không để ý cho đến khi thấy nó đánh rơi cái nắp đậy mật xuống. Giá có súng tôi có thể bắn qua khe cửa được. Tôi và nhà tôi chẳng còn biết làm gì hơn là kêu lên thôi.Có lẽ nó chưa từng nghe thấy tiếng kêu như thế bao giờ nên nó bỏ chạy.
Cu Tý sợ có gì xẩy ra cho nai tơ chăng, vội chạy vào kho xem cho chắc chắn, thì thấy nai tơ vẫn thản nhiên ngủ không hay biết chi cả. Cu Tý mừng rỡ vuốt ve nó xong lại trở ra.
Nhưng khi mọi người đã ngủ yên, Cu Tý lại lẻn ra khỏi phòng mò mẫm vào kho.
Nai tơ nghe thấy tiếng chân nhỏm dậy. Cu Tý lại gần ôm lấy cổ nai tơ. Nai tthở vào má Cu Tý. Cu Tý ẵm nai tơ đem ra cửa. Con vật đã lớn lên nhiều, Cu Tý cảm thấy khá nặng. Cu Tý khẽ nhón gót đi qua sân và đặt nai tơ xuống đất. Nai tơ đi theo. Cu Tý lẻn vào trong nhà một tay đặt trên đầu nai tơ để dẫn đi. Tiếng móng nện xuống sàn lộp cộp. Cu Tý lại phải ẵm nai tơ lên, và nhón bước đi qua cửa phòng mẹ để về phòng mình.
Cu Tý nằm xuống và lôi nai tơ vào cạnh mình, Cu Tý thường ngủ với nai tơ luôn hoặc ở trong kho hoặc ở dưới bóng sồi, những hôm trời nóng nực. Cu Tý gối đầu lên sườn nai tơ, xương sườn nai tơ phập phồng theo hơi thở. Mõm nai tơ đặt vào bàn tay Cu Tý. Có mấy cái lông cứng đâm vào da Cu Tý. Cu Tý đã cố tìm ra lấy một lý do để đem nai tơ vào ngủ với mình ở trong nhà mãi bây giờ mới có, mà không ai trách được; Cu Tý cố giữ kín chừng nào hay chừng nấy cho êm nhà êm cửa. Nhưng đến hôm bị khám phá, Cu Tý mới đưa cái lý do của mình ra nhấn mạnh vào cái hiểm họa luôn luôn đe dọa nai tơ là gấu.




Đăng nhập để trả lời
0