Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tự Tình

201 trả lời, 25.987 lượt xem — Trang 5 / 7
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-09 16:22:03Viet duong nhan>
Lặng Lẽ Buồn

Lặng lẽ mình em lặng lẽ buồn
Đôi dòng tâm sự viết chẳng suông
Biết nói lời chi cho Người hiểu
Hết nỗi lòng em ,rất rất buồn

Thả hồn em quyện với lời thơ
Thương cảm tương tư lẫn đợi chờ
Quặn thắt tim đau tình héo hắt
Cứ mãi sầu vương bóng xa mờ

Cố muốn quên Ai lại nhớ nhiều
Tim lòng sống giữa chốn cô liêu
Thôi đành xếp thuyền tình em thả
Để hồn khỏi mộng hết mơ yêu.

Khánh Quỳnh
R
Đăng nhập để trả lời
0
"Lặng lẽ mình em, lặng lẽ buồn"
Lặng lẽ mây trời, lặng lẽ trôi
Lặng lẽ mình anh, anh lặng lẽ
Mong - Nhớ - Thương em, lặng lẽ người

Chiều ấy, xa nhau, lặng lẽ buồn
Đôi dòng lệ ướt lặng lẽ rơi
Đau thắt tim anh, khóc lặng lẽ
Nhìn em, chiều ấy, lặng lẽ đi

Cứ tưởng thời gian...lặng lẽ quên
Nào biết em đang héo hắt tình
Quặn thắt tim đau sầu vương bóng
Em xếp thuyền tình thả hết mơ...

Em sẽ trở về, phải không em?
Sống giữa chốn xa còn nhờ nhiều
Còn nhớ buổi chiều bao lặng lẽ
Em về, anh đón, nhé, mình yêu...

ANH trở về đúng nghĩa trái tim ANH
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu EM cả khi chết đi rồi
==============================
Vườn thơ: http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=167856
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-09 16:24:46Viet duong nhan>
Chào Shine !

Chào mừng bạn đến gia đình thư quán.Cám ơn bạn đã ghé trang thơ của KQ.

Chúc bạn luôn vui mỗi khi dạo vườn thơ và có những vần thơ thật dễ thương.

Khánh Quỳnh


Em sẽ trở về, phải không em?
Sống giữa chốn xa còn nhờ nhiều
Còn nhớ buổi chiều bao lặng lẽ
Em về, anh đón, nhé, mình yêu...



Ngủ Nhé Tim Yêu


Ôi ! Buổi tương phùng thật thích thay
Gặp nhau hớn hở chuyện ngắn dài
Bao lời tâm sự giờ muốn tỏ
Hết nỗi tim lòng đến sớm mai

Thủ thỉ cùng hoa với gió trưa
Muốn sang bên ấy cùng ngóng mưa
Nhưng sao mãi sợ trời đang nắng
Làm ướt mi em hạt rơi thưa

Đành nép hồn vào trong trái tim
Ngủ ngon đi nhé nhớ nằm im
Hãy gửi nụ hôn trong giấc điệp
Cho những sầu thương lặng im lìm

Khánh Quỳnh
R
Đăng nhập để trả lời
0
Em đừng ngủ quên nhé tim yêu
Có biết rằng anh nhớ rất nhiều
Bao nhiêu bề bộn, bè bạn mới
Còn dành phút nào nhớ... để yêu?

Sao cứ xa cách mãi nhau thôi
Sợ kỷ niệm trôi theo bao ngày
Sợ bao khoảng cách thành sự thật
Trong lời em nói buổi chia tay

Em còn buồn thương nhớ đến anh
Còn ngóng, còn trông một giọng cười
Đêm còn thao thức vì đôi mắt
Mà xưa em nói, "ghét quá thôi"

Nào thức dậy đi nhé tim yêu
Luôn có anh đây, sẽ thức cùng
Dẫu còn xa cách, em đừng sợ
Luôn có anh đây, trái tim yêu..





ANH trở về đúng nghĩa trái tim ANH
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu EM cả khi chết đi rồi
==============================
Vườn thơ: http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=167856
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-01 00:58:07Viet duong nhan>
Nến Buồn


Em xin tiễn người về bên đất ấy
Để nơi đây em ôm nỗi cô đơn
Sinh nhật buồn với ánh nến chập chờn
Tự cắt bánh ,tự mua hoa Hồng tặng

Đã bao lần thật muốn mình quên bẵng
Ngày của mình ,ngày buồn nhất trong năm
Nhìn sao trời khuất dạng bóng trăng rằm
Thôi đành chúc '' Sinh Nhật mình vui vẻ "

Đêm khuya về em lại ngồi lặng lẽ
Nhớ đến Ai , một thuở kỉ niệm xưa
Ngọn nến tàn nét mặt đẫm nước mưa
Em đang khóc hay ông Trời nhỏ lệ?

Khánh Quỳnh
R
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng có một giọt nến buồn
Chảy từ tim anh bỏng rát
Nến chảy như dòng nước mắt
Đỏ tươi như máu tim anh

Sinh nhật em, anh không đến
Anh biết em buồn hắt hiu
Anh sợ... khi ta gặp nhau
Biết nói gì thay nước mắt

Quà gói tặng em, làm rồi
Thêm bông hồng nhung rực đỏ
Như bao lời yêu còn đó
Đã dắt xe ra, lại về

Anh biết lòng em tái tê
Lòng anh cũng nào có khác
Em ơi, xin em đừng khóc
Anh buồn, anh sợ ... lời yêu.

ANH trở về đúng nghĩa trái tim ANH
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu EM cả khi chết đi rồi
==============================
Vườn thơ: http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=167856
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-30 14:50:50Huyền Băng>
Tuyệt Vọng

Xé nát tim thơ trả hững hờ
Để hồn khỏi mộng hết ngủ mơ
Người về lầu ngọc xây gác tía
Đâu còn ai nữa họa cung chờ

Đã hết thật rồi chẳng còn đâu
Nụ hôn say đắm thuở ban đầu
Cành Hồng khô héo chôn lòng đất
Lặng cả hồn đau suốt canh thâu

Mặt ủ mày châu mất nét xinh
Có lẽ giờ đây cảnh thất tình
Làm bạn với mình không khách sáo
Mây chiều cũng khóc đứng lặng thinh


Khánh Quỳnh
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-01 01:01:01Viet duong nhan>
Gửi tặng Nguyễn Thanh Cần

Cảm Lòng

[size=3]Ấp ủ trong lòng những bấy lâu
Bao nhiêu sầu cảm mối tình đau
Cõi lòng nhức nhói tim tan nát
Nên bóng nguyệt mờ bởi mưa Ngâu

Cảm chút lòng em gửi trao tôi
Xin giữ trong lòng chẳng phai phôi
Dẫu biết rằng mình vừa gặp gỡ
Nhưng sao tim rung dạ bồi hồi

Xin hãy làm bạn của mãi thôi
Để hoa luôn thắm nở tuyệt vời
Cho nụ cười duyên thêm tươi tắn
Tâm hồn khoan khoái dạ thảnh thơi

Khánh Quỳnh
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-30 14:51:59Huyền Băng>
Có Lẽ...

Có lẽ...anh về đất Thần Kinh
Hoa reo suối chảy chúc xuân tình
Tóc nàng Huế xinh bay trong gió
Chào đón anh vào chuyện cưới xin

Có lẽ...Đông Ba chợ rất vui
Bao nhiêu răng khểnh nhoẻn môi cười
Thiêm Mụ mờ sương vang chuông đổ
Áo dài trắng nhẹ ngắm chiều trôi

Có lẽ... từ đây hết thẩn thờ
Hẹn hò với Nguyệt họa lời thơ
Trao nhau vài chút hương tình tứ
Cho ấm cõi lòng dạ vẫn mơ

Có lẽ... rằng nay chẳng thấy Người
Ai về bên ấy nhớ đến tôi
Một mình thui thủi ngồi đong đếm
Giọt đắng trong tay vị chẳng bùi.

Khánh Quỳnh
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-30 06:55:23Donghoa>

Trích đoạn: Khánh Quỳnh

Có Lẽ...

Có lẽ...anh về đất Thần Kinh
Hoa reo suối chảy chúc xuân tình
Tóc nàng Huế xinh bay trong gió
Chào đón anh vào chuyện cưới xin

Có lẽ...Đông Ba chợ rất vui
Bao nhiêu răng khểnh nhoẻn môi cười
Thiêm Mụ mờ sương vang chuông đổ
Áo dài trắng nhẹ ngắm chiều trôi

Có lẽ... từ đây hết thẩn thờ
Hẹn hò với Nguyệt họa lời thơ
Trao nhau vài chút hương tình tứ
Cho ấm cõi lòng dạ vẫn mơ

Có lẽ... rằng nay chẳng thấy Người
Ai về bên ấy nhớ đến tôi
Một mình thui thủi ngồi đong đếm
Giọt đắng trong tay vị chẳng bùi.

Khánh Quỳnh


Về Huế nhớ em
Đông Hòa


Anh về xứ cũ , đất Thần Kinh
Ôm theo giấc mộng ấy bên mình
Trong mơ trót gửi bằng hạnh phúc
Nên mãi âm thầm một bóng thinh

Buổi sớm , chợ Đông Ba vắng khách
Ngồi bên đường , tự trách con tim
Muốn nói yêu nhưng sao im lặng
Để xa rồi , mới vội kiếm tìm

Anh về xứ Huế của ngày xưa
Em ơi ! Xa vắng mấy cho vừa
Chợt nhớ vườn hoa hôm nao ấy
Đêm nào ngơ ngẩn ngắm sao thưa

Rồi ngập ngừng bước quanh sông Hương
Nhìn cầu Tràng Tiền dưới nắng vươn
Vọng qua sáu dài , mười hai nhịp
Lại thương em trong cánh áo hường

Anh về xứ ấy nặng tình em
Bởi lòng trót gửi mảnh trăng đêm
Người hỡi ! Tâm tư và thương tưởng
Hồn nghe như cay đắng bồng bềnh
ĐH
29.03.06

Hi !! Họa bài cho vui , hôm nay hơi buồn.....
Chúc Khánh Quỳnh Vui khoẻ
DH
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0

Nhìn mưa Huế nhớ em
Đông Hòa


Gió chợt thổi ngang qua núi Ngự
Mưa rơi , nhìn nước nghe tương tư
Nhìn sông Hương nhớ người năm ấy
Gặp gỡ nhau bên dốc Nam Giao

Lại nhớ con đường xưa Đồng Khánh
Khi tan trường về em dựa vai anh
Nón bài thơ ấp nghiêng sau tóc
Vướng sợi mai theo gió nhẹ bay

Em ơi ! bây chừ chiều mưa nớ
Em làm chi và em nghĩ gì ?
Bên Thượng Tứ có ngâu giăng lối
Em có xem thư nói điều chi !

Trời mưa hoài , nhìn hàng hiên tối
Nhớ mong nhiều , em ơi ! Tình tôi
Rất sâu nặng , tâm hồn trai trẻ
Chỉ nhớ em , bờ môi chẻ đôi

Em hỉ ! Ngày mai trời sẽ sáng
Mình tìm nhau thủ thỉ hân hoan
Chừ em là Tiên trên trần thế
Cùng với anh , tình mãi chẳng tàn
DH
30.03.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-30 17:12:34Donghoa>
Hoang tình
Đông Hòa


Anh đến thăm em , vào mùa thu lá đổ
Nghe lòng mình lâng lâng , nhìn lá khô rơi

Em có hay chăng ngoài kia mưa từng hạt nhỏ
Mưa âm thầm chảy trên mái lá vu vơ

Anh thấy tâm hồn da diết
Một tình yêu như mơ

Anh đứng bên sông nhìn bờ lao trắng
Trắng xoá trong tim , nghe thương nhớ âm thầm

Nhớ tà áo em thơm mùi hương lúa ấm nồng
Đôi mắt long lanh như vọng một mùa thu

Thu về , anh nghe cõi hồn lạnh giá
Không thấy em , nghe tâm hồn đi rất xa

Giấc ngủ sâu , ôi ! Đời sao rét buốt
Ôi niềm đau , tất cả xin thuộc về anh

Ôi bàn tay ! Bàn tay em bé nhỏ
Nghe như thoảng hương thơm tho theo ngọn gió

Ngọn gió đưa anh ra đi , như cánh chim trời
Đi theo viễn xứ , cách biệt em vời vợi

Rồi chiều mưa , chim trời ướt cánh
Xót chăng em , có thương kiếp phiêu lưu

Rồi em có hay anh về , bước âm thầm
Một mình lặng lẽ đếm giọt mưa lấm chân

Mưa đem ngọc đá nén tâm tình ta
Bồi hồi nỗi nhớ ngút ngàn mây thoa

Anh nghe mình vỡ oà mơ ước
Mơ một chiều nào nắng ấm trước thềm

Anh đến bên em quên đi niềm cay đắng
Để bên đời , anh cùng em chung một bến trăng
ĐH
30.03.06


Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng ru tình
Đông Hòa


Hôm nay ta đón em khi vừa rạng sáng
Đàn chim se sẽ nhỏ vừa tìm sang
Chiều về đây ủ mình bên liễu rũ
Cơn gió nào như ngủ một giấc hoang

Hoàng hôn đem tình về bến mộng đời
Để cho em có được một đêm vui
Bờ mi gầy khép lên đôi mắt úa
Môi nhẹ cười em không nói nên lời

Một vầng trăng ngã về sang bến vắng
Bên em ta thì thầm giọng tiếng âm trầm
Nhìn trời sao ôi tình như sẽ mãi
Trong bến này của cuộc tình lang thang

Em ơi ! ta như trong đêm dài tuyệt vọng
Nhìn em ta thấy niềm yêu rộn lòng
Và mong đời sẽ cho em vĩnh viễn
Một chuyện tình đẹp như em hằng mong
ĐH
30.03.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-07 10:00:00Huyền Băng>
Chào mừng anh Đông Hòa ghé trang thơ của KQ. Chúc anh luôn vui và thành đạt nhé.


Anh Đã Quên Em


Sao anh nỡ ra đi không từ giã
Bỏ mình em giữa phố xá đìu hiu
Tiết đang Xuân quang cảnh lại tiêu điều
Chắc bởi lẽ...vằng bóng người năm cũ

Đóa Hồng xinh nay không còn cười nụ
Bầu rượu thơm đành ủ lại chờ Ai
Ngắm trời sao mong đêm trở giấc ngày
Nhưng chẳng thấy ánh bình minh ghé lại

Bóng thuyền trăng đang nhẹ nhàng trôi mãi
Thả hồn mơ trong khúc nhạc sầu thương
Bởi vì đâu duyên ta phải đôi đường?
Nơi đây với chuyện buồn vương màu mắt

Tim đau nhói chợt từng cơn se thắt
Đôi môi xinh khẽ nấc tiếng tình si
Đến bây giờ thì lệ đã đẫm mi
Em đã khóc thương cho mình bạc phận.

Khánh Quỳnh
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-07 09:21:17kelangdu>
Anh Đã Quên Em

Sao anh nỡ ra đi không từ giã
Bỏ mình em giữa phố xá đìu hiu
Tiết đang Xuân quang cảnh lại tiêu điều
Chắc bởi lẽ...vằng bóng người năm cũ

Đóa Hồng xinh nay không còn cười nụ
Bầu rượu thơm đành ủ lại chờ Ai
Ngắm trời sao mong đêm trở giấc ngày
Nhưng chẳng thấy ánh bình minh ghé lại

Bóng thuyền trăng đang nhẹ nhàng trôi mãi
Thả hồn mơ trong khúc nhạc sầu thương
Bởi vì đâu duyên ta phải đôi đường?
Nơi đây với chuyện buồn vương màu mắt

Tim đau nhói chợt từng cơn se thắt
Đôi môi xinh khẽ nấc tiếng tình si
Đến bây giờ thì lệ đã đẫm mi
Em đã khóc thương cho mình bạc phận.

Khánh Quỳnh

Ta đã xa nhau

Anh ra đi bỏ lại một dáng sầu
Để mình em bên khung chiều buồn vắng
Xuân đang đến nhưng hồn em sầu lắng
Bỏ sau mình quãng vắng những hoàng hôn

Nụ hoa nào rũ héo những nỗi buồn
Ly rượu cay hòa cùng dòng lệ đắng
Cho đêm nay không một vì sao sáng
Yêu thương nơi đâu không tìm lại suối nguồn

Thuyền nơi nào không quay về bến đỗ?
Để chiều buông trôi theo tiếng nhạc buồn
Duyên đã hết tình chia ly đôi ngả
Đôi mắt nào nghe rưng rức buồn vương

Anh nghe trong tim mình nhức nhối những yêu đương
Thương đôi mắt vẫn từng đêm khắc khoải
Mùa lá trút cho ngày anh xa mãi
Em đã khóc nhiều thương tiếc những ngày xưa
Vũ Anh Vũ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-09 13:11:25Donghoa>
Gió vẫn thổi.....mây vẫn bay , cuốn trôi dài thời gian vào bất tận. Ngoài kia hoàng hôn đang buông xuống , đêm không trăng chỉ có vài ngôi sao hun hút như cố ngoi lên từ một khối đen đặc , phút chốc sầu len tâm trí. Hỡi em , trong cái bóng tối huyền ảo kia em đang làm gì ! Nghĩ gì ? Cho cái cõi đời bất diệt thiên thu...........Đêm và đêm.....vẫm mãi trôi

Mừng sinh nhật
Đông Hòa


Hôm nay ngày em mừng sinh nhật
Có hay lòng ta cũng rất vui
Nghe tình như ngủ trong tâm trí
Chợt nhớ nàng trong mơ dập vùi

Hôm nay ngày em đón sinh nhật
Biết bao người mừng chúc cho em
Mai kia trên đường đời rộng mở
Em được hạnh phúc trong êm đềm

Lòng ta nghe sầu dâng tâm trí
Một không gian nào vội tìm đi
Mây trời ơi xin ngừng trôi nhé
Để đón em vào sâu mộng mị

Xin nhé ân tình em chớm nở
Một mùa xuân trở lại cùng bên
Đường tương lai , bến thuyền hò hẹn
Đắp xây một gia đình ấm êm

Hôm nay ngày em tròn sinh nhật
Một năm qua , nay đến thật rồi
Nghe lòng mình hân hoan phơi phới
Ơi em ! Giờ mình ước đi thôi
DH
07.04.06

Chúc Khánh Quỳnh sinh nhật vui vẻ
Đông Hoà
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-11 16:26:58Donghoa>

Khúc tự tình mùa đông
Đông Hòa


Về phố cũ khi trời trở đông
Thu vội buông cho tuyết trắng đồng
Gió lẫy mây lùa trong hoang vắng
Vầng khói tơ ngơ ngẫn hoài mong

Đây những ngày sang mùa băng giá
Phố chìm xa ướt át mênh mông
Tiếng giông tru như ai rải nhạc
Những lá vàng xơ xác ru buồn

Phố vắng âm thầm nhìn hoa leo
Cỏ cây tuyết phủ ngủ dốc đèo
Nỗi sầu chất chứa đồi hoang vắng
Âm thanh lặng lẽ suối ngâu reo

Đời cô đơn hát câu lang bạt
Giữa mênh mông dĩ vãng dạt về
Cuối ngàn thấy mây chìm bóng tối
Âm vang nào đắng ngắt đêm thề
DH

Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-15 18:31:00Donghoa>
Tình khúc thứ bảy
Đông Hòa


Thứ bảy trời mưa buồn
Tuôn từng hồi không dứt
Trên con đường rất vắng
Nghe ray rứt trong hồn

Kìa nhà em đang ngủ
Dưới gió ngàn đang ru
Nghe nghìn lần suy nghĩ
Qua song cửa âm u

Ôi , nghe lòng rất nặng
Vì ai lệ khô rơi
Cho đêm nay ngăn cách
Giọt sầu rót tim tôi

Ngày ấy yêu em rồi
Nét nào trinh nữ ơi
Ta nghe như đang thở
Hơi ấm vương trên môi

Giờ mình trong hoang tối
Mới thấy tình đơn côi
Mới thấy đời cô đơn
Trong phút này lẻ loi

Bên kia hè gió lạnh
Mình ta một bóng im
Rót mật vào tâm trí
Đắng ngắt bước đăng trình

Tình ngày xưa không còn
Ta trông nhau mỏi mòn
Để xin thêm lần cuối
Cho vơi bớt héo hon
ĐH
15.04.06


( nếu có giận thì cho xin nghen )
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ NGƯỜI

Tôi về thăm lại người xưa
Vườn tình vẫn đó như vừa mới đây
Nhẹ nhàng nắng với cùng mây
Hoa cùng với gió sum vầy sớm mai
Cùng ai xây mộng lâu dài
Cùng ai hôm sớm kề vai chuyện trò
Ngày đêm không chút âu lo
Như người mong đợi con đò sang sông
Vườn xưa hoa vẫn nở hồng
Ban mai vẫn rực màu bông chung tình
Lung linh trong mắt em xinh
Như màu mây quyện bóng hình người thương
Lâu rồi lòng vẫn vấn vương
Vườn tình năm cũ người thương đâu rồi
Ghé về nhặt đóa hoa đôi
Chắt chiu chuyện cũ để rồi cách xa
Lâu rồi mới lạc bước qua
Để tình theo gió la đà bóng mây
Nhớ em anh đến nơi này
Vườn ơi hãy mở đôi tay đón chào
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-18 12:33:23Huyền Băng>
Trích đoạn: maiyeuem

NHỚ NGƯỜI

Tôi về thăm lại người xưa
Vườn tình vẫn đó như vừa mới đây
...

...
Nhớ em anh đến nơi này
Vườn ơi hãy mở đôi tay đón chào


Tâm Sự Với Anh

Chào Người bạn của năm nao
Hôm nay Ai lại ghé vào hồn em
Hoa Xoan vẫn nở bên thềm
Luôn cừơi tươi thắm mỗi đêm trăng về

Chờ anh trò chuyện tỉ tê
Trút bầu tâm sự ủ ê bao ngày
Buồn vui hay chuyện tương lai
Nỗi sầu trong gió gửi bay đến tình

Nơi đây em vẫn lặng thinh
Nhớ ai quay quắt một mình thở than
Buồn thương số kiếp đò ngang
Suốt đời vẫn mãi đeo mang tiễn người

Taị sao hoa nở chẳng tươi?
Đôi môi xinh vẫn nụ cười héo hon
Đường đi lắm đá sỏi hòn
Chân em đã bước mỏi mòn gót tim

Tình ơi ! Hãy lặng im lìm
Để lòng đau nhói chẳng tìm đến thăm
Vườn hoa em lại tự chăm
Cánh Hồng khô sẽ nở thầm trong tay.

Khánh Quỳnh

r
Khi tình yêu ngự trị thì điều không thể cũng thành có thể

Tục ngữ Ấn Độ

look for...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-19 14:27:52Donghoa>
CHỚM HẠ
Đông Hòa


Khi hè đến gió xuân ngưng thổi
Hơi ấm nào nỗi muộn ngày xuân
Lòng phân vân nhìn cánh hoa tàn
Đơn chiếc lẻ một mình mỏi gối

Cuối mùa xuân không hoa ngập lối
Chỉ ánh dương che mất trời thôi
Nhẹ hương môi trút tình không vội
Hỏi người ơi ! Có nhắc ngày qua

Trông về xa hương như thoang thoảng
Ngỡ vừa nghe câu hát đời thường
Ai có biết khi xuân vừa hết
Đến hạ rồi tôi chết người thương

Trời hỡi ! Em đi khi sương sớm
Rắc màu mây dớm bước mưa về
Mưa về đâu dâng sầu ô thước
Để mình ta đứng trước ngõ chờ.

Đông Hòa

Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-24 09:59:10maiyeuem>

NGÔI SAO HIỂU LÒNG TÔI

Ngồi trên gác nhỏ nhìn sao
Có ngôi sao nhỏ lọt vào mắt tôi
Hình như sao cũng đơn côi
Lung linh tỏa sáng để rồi nhớ nhung

Sắc trong như áng thủy tinh
Hào quang tráng lệ như tình nước non
Mây nghiêng trăng ngả bóng mòn
Ngôi sao duy nhất tình son sắc tình

Ngẩn ngơ trên gác lặng nhìn
Sao em hiểu nhất ân tình của tôi
Nhìn sao xa quá xa xôi
Nhưng em rất hiểu lòng tôi nhất đời

Xa nhau mấy ngả chân trời
Tìm nhau không thấy nhưng ngời tin yêu
Nhớ em anh nhớ thât nhiều
Ngôi sao đẹp nhất anh yêu suốt đời

Bên này anh nhớ sao ơi
Cho anh gởi nhé chút lời nhớ thương
Sao em mang sắc uyên ương
Chỉ em mới hiểu tôi thương em nhiều

Thủy tinh trong suốt mỹ miều
Em là tất cả tin yêu trong lòng
Yêu em anh nhớ anh mong
Ngôi sao nhỏ bé hiểu lòng của tôi

Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-02 16:28:27Khánh Quỳnh>
Chút Lòng Em

Thật lời muốn hiểu lòng Ai
Nhưng em lại sợ phải vay chút tình
Lâu nay tim vẫn lặng thinh
Để vườn sân ái chuyển mình đón sương

Bình minh trốn lẫn chẳng thương
Người ơi xin giữ đừng vương vấn sầu
Gửi mây nhắn gió đôi câu
Ván kia xây đắp dựng cầu tính toan

Đèn lồng hoa chúc xe loan
Rượu hồng tơ thắm Phụng Loan xum vầy
Đó vui em cũng thơm lây
Anh là tri kỷ của Đây thuở nào

Chia anh những nỗi xuyến xao
Sẻ đi bớt hết cảnh đau đớn lòng
Chuyện tình ôi lắm long đong
Mỉm cười duyên dáng an lòng nhé anh

Cũng mong làm được sao xanh
Tưới lên ngọn gió ngọt lành giữa đêm
Cho Ai giấc mộng êm đềm
Mơ màng bước đến trước thềm đón duyên.

Khánh Quỳnh
Khi tình yêu ngự trị thì điều không thể cũng thành có thể

Tục ngữ Ấn Độ

look for...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-06 18:31:18Khánh Quỳnh>
Em Nhớ...


Em nhớ...
Bến ga tàu sáng sớm
Đón em đi trong mỗi buổi mờ sương
Mắt còn mơ chưa nhìn rõ phố phường
Hồn bay bổng lâng lâng như thấm túy

Em nhớ...
Sự thật đây phải nào đâu mộng mị
Lệ hai hàng khóc cảnh sống tha hương
Có đôi khi
Thầm ước
Chuyện của em không phải cuộc đời thường
Để câu hát mơ màng theo sáo trúc

Em nhớ...
Giữa đêm Đông chuông đồng hồ thúc giục
Bước âm thầm lẳng lặng đếm nhịp chân
Ôi ! Lạnh giá đôi tay buốt tê rần
Có ai hiểu cuộc đời nơi đất khách?

Em nhớ...
Dáng Xuân về trên khóm hoa Đào bạch
Phơn phớt hồng xen trăng trắng dễ thương
Dưới gốc cây họa thơ ngắm cảnh vườn
Cùng đối ẩm chén trà xanh thơm ngát

Em nhớ...
Thu chuyển mình lá ngã màu vàng nhạt
Gió se se hương ngào ngạt khắp trời
Nhớ thật nhiều sầu đâu đến chẳng vơi
Em đành hẹn có duyên mình tao ngộ


Khánh Quỳnh
Khi tình yêu ngự trị thì điều không thể cũng thành có thể

Tục ngữ Ấn Độ

look for...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-14 14:23:45Khánh Quỳnh>
Em Vẫn Nhớ

Giữa Đông buồn em về gian phòng cũ
Bước chầm chậm trên lối phủ mù sương
Ngồi cạnh anh nhưng cách mấy dặm trường
Em chỉ biết gửi từng câu từng chữ


Xa Phù Tang em thấy buồn đến ngự
Sâu trong lòng một nỗi nhớ không tên
Hoa Anh Đào hay phong cảnh chùa đền
Tắm Onsen * hay ngắm nhìn Phú Sĩ

Em vẫn nhớ những hôm mình thủ thỉ
Trao cho nhau chút ấm của tình thân
Gửi đến anh vài thăm hỏi ân cần
Lại buồn nhất ngày em về quê cũ

Biết xa Ai nên lòng buồn ủ rũ
Đâu một thời thăm hỏi lẫn làm quen
Em trở về lại đóng cửa cài then
Tự gậm nhấm nỗi đau quên ngày tháng

Ở quê hương trái cây ngon hàng vạn
Bưởi, mít, dừa, xoài ngọt lẫn chôm chôm
Vẫn mong sao trời thổi cơn gió nồm
Lim dim mắt đưa hồn vào giấc điệp

Mong từ anh nhận đôi dòng hồng thiệp
Đành chúc mừng hai họ góp trầu cau
Vui duyên mới hạnh phúc suốt canh thâu
Số của em phải riêng mình một bóng

Muốn buông thỏng theo cuộc đời vô vọng
Chiếc thuyền trôi chưa cặp được bến mơ
Mong anh em vẫn hãy cứ ơ thờ
Để em mãi khúc ca Sầu Lẽ Bóng.

Khánh Quỳnh

( repots )

* Tắm Onsen : hồ tắm chung bằng nước nóng ở bên Nhật
Khi tình yêu ngự trị thì điều không thể cũng thành có thể

Tục ngữ Ấn Độ

look for...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 01:01:07Donghoa>
Bài thơ đời em
Đông Hòa


Đời em là chiếc lá cuốn đi về xứ xa
Ở đây anh đón áng mây hồng xót xa
Ôi , tình yêu trong hồn anh thật lạ
Biết nhớ thương về em hôm qua
Và nghe cõi lòng sâu sa
Nhìn em như loài hoa
Như vầng mây thoa
Nhiều mặn mà
Đậm đà

Đời em giờ cuốn xa đi về đâu với ai
Nhìn theo lần cuối u hoài mưa khóc thay
Lời em nói hôm nào đầy tê tái
Khi chia tay là hết mộng say
Em hỡi , tình là gió mai
Em hỡi , tình đắng cay
Chia xa từ nay
Tay lìa tay
Lệ đầy

Đời em về bến nào nơi vùng đất Thần Kinh
Rồi đêm về giá băng , buốt lòng hương trinh
Tình yêu là thế , giờ chôn thầm kín
Ôi ! Em hỡi ta nhớ em xinh
Ôi ! Em ơi xót lòng thinh
Và mơ mộng lung linh
Với em đã in
Một bóng hình
Lòng mình

Đời em là trái ngang khi ân tình biệt ly
Để anh vì giấc mơ vẽ tình trên mi
Rồi mình cách xa em về thiên lý
Để thu kỳ đau đớn tường vi
Vì ai hỡi , em tìm đi
Giờ tiếc nuối nữa chi
Trách lòng tự ti
Nên mất đi
Tình si

ĐH
13.05.06

Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-19 17:38:15Nguyên Đỗ>
Tìm Em


Tìm em như thể tìm chi
Tìm thơ như thể tìm... gì thế kia?
Đông Kinh thưở ấy em về
Dòng thơ ngưng đọng, tóc thề em đâu?

Đôi khi hồn thoảng nhớ nhau
Lục thơ tìm lại hồn nhau thuở nào
Em như con én bay cao
Chở theo ánh nắng anh đào Đông Kinh

Bây giờ em ở quê mình
Thấy vườn cây trái sông xanh lúa vàng
Khi nào em ghé về ngang
Vườn thơ thiếu nắng úa vàng héo hon

Khi về, nhớ trả linh hồn
Cho thơ mãi thắm, dập dồn sóng mơ
Em đi, để lại vần thơ
Tặng ai, chín đợi mười chờ vì em


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng Trách Tình Em


Than thở mình em hết thật rồi
Người ơi đừng trách cứ tình tôi
Tim em đau nhói đành lên tiếng
Trả nụ hôn đầu lẫn mắt môi

Em biết rằng anh rất yêu em
Tình yêu chân thật lại êm đềm
Nhưng anh đâu hiểu lòng trăm mối
Xé nát hồn em ,nấc từng đêm

Một cảnh nhà tranh sắp mất đi
Cột kèo mái lá mọt nhâm nhi
Tự hỏi bao giờ cây mục đổ ?
Đau rát lòng em cảnh phân ly

Đã lỡ lặng quên chuyện riêng mình
Nén thêm chút nữa cố lặng thinh
Sống sao cho phải tâm đừng trách
Vẹn chữ thâm tình dưới nắng xinh


Khánh Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Tìm Em


Tìm em như thể tìm chi
Tìm thơ như thể tìm... gì thế kia?
Đông Kinh thưở ấy em về
Dòng thơ ngưng đọng, tóc thề em đâu?

Đôi khi hồn thoảng nhớ nhau
Lục thơ tìm lại hồn nhau thuở nào
Em như con én bay cao
Chở theo ánh nắng anh đào Đông Kinh

Bây giờ em ở quê mình
Thấy vườn cây trái sông xanh lúa vàng
Khi nào em ghé về ngang
Vườn thơ thiếu nắng úa vàng héo hon

Khi về, nhớ trả linh hồn
Cho thơ mãi thắm, dập dồn sóng mơ
Em đi, để lại vần thơ
Tặng ai, chín đợi mười chờ vì em


Nguyên Đỗ



Gặp Anh

Gặp anh mừng quá đi thôi
Tưởng mình đã mất giữa đời bể dâu
Thơ em, thôi đã còn đâu
Hồn em gió cuốn vì câu ân tình

Vườn anh sao chiếu lung linh
Về ngang em tạt tự tình chút nha
Đông Kinh nay đã hết hoa
Còn nguyên nỗi nhớ tình ta thuở nào

Trái cây nay vẫn xanh màu
Hoa mai vẫn nở cành cau trĩu buồng
Em về sao tránh lệ tuôn
Hồn em đã trả người thương năm nào

Bao giờ Xuân thấy cành Đào
Nở hoa đầu ngõ tìm vào lối xưa
Hàn huyên tri kỷ sớm trưa
Ca ngâm đôi khúc lời thơ giao hòa.

Khánh Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-19 18:20:49Khánh Quỳnh>
Lời Của Gió

Nhớ thật nhiều ngày anh xa bến Bắc
Se thắt lòng bao nỗi nhớ trong em
Nhoi nhói đau nhẹ nhè đến êm đềm
Có phải anh đã quên lời ước hẹn

Ngày anh đi cổ em đau nghèn nghẹn
Mắt lưng tròng long lanh sắp rơi mưa
Nói thương em, thương đến mấy cho vừa
Cưng em nhất, trong lòng anh muôn thuở

Thoáng vụt qua anh làm em bỡ ngỡ
Xa nhau rồi mới biết dối đầu môi
Mắt của anh không âu yếm gọi mời
Tim hóa đá chẳng mềm như cỏ dại

Nói ra đi, xin anh đừng e ngại
Đã thật lòng, thương...thương nhớ người ta
Giận anh rồi thôi xin trả món quà
Yêu say đắm, phải chăng lời của gió?

Khánh Quỳnh
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»