Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Ý nghĩa truyện Tấm Cám

0 trả lời, 232 lượt xem — Trang 1 / 1
Thưa các chị trên diễn đàn. Hôm nay, em lướt web thì tình cờ thấy được vài trang viết về ý nghĩa truyện Tấm Cám nên em muốn đăng vài ý nghĩ của mình lên diễn đàn để các chị cùng nhận xét ạ. Em thấy truyện Tấm Cám có rất nhiều ý nghĩa. Bản thân em rút ra được 3 ý nghĩa và em muốn sang sẻ 3 ý nghĩa này với mọi người. Truyện Tấm Cám có nhiều kết cuộc. Một trong những kết cuộc phổ biến nhất của truyện này được nhiều người chấp nhận nhất và cũng là cái kết cuộc mà em muốn muốn nói trong mục này là Tấm tha cho mẹ con Cám và trên đường về quê thì mẹ con Cám bị sét đánh chết vì đây là một kết cuộc mang tính nhân đạo, vị tha, bác ái. Khi đọc truyện này, em nhận thấy chị Tấm trong truyện là một con người hiền lành, chất phác, ngây thơ và nguyên nhân tại sao mẹ con Cám lại thù ghét chị Tấm là Tấm là con của người vợ trước của cha của Cám (nói  một cách khác là mẹ ruột của Cám là mẹ ghẻ của Tấm). Trong truyện thì Tấm đã có lần tha cho mẹ con của Cám. Nhưng Tấm đâu có hiểu một điều là
"Mấy đời bánh đúc có xương.
Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng".
Dù Tấm có đối xử tốt với mẹ con Cám như thế nào chăng nữa thì mẹ con Cám có sẽ thực sự đối xử tốt lại với Tấm hay không hay sẽ tiếp tục hại Tấm đây. Em nghĩ điều này sẽ thực sự là một câu hỏi. Và nếu họ tiếp tục hại Tấm thì lần hại tiếp theo này sẽ rất tinh vi (vì lần này họ đã rút được kinh nghiệm từ những lần trước  mà). Nếu họ tiếp tục hại Tấm nữa thì làm sao Tấm có thể tránh khỏi được cái hại của họ? Nhưng đối với những người chuyên thực hiện hành động bỏ qua những lỗi lầm của người khác (chẳng hạn như chị Tấm) thì người ta lại nói mình nên bỏ qua những lỗi lầm của người ta vì dân gian có câu "không lẽ một lần đạp cứt một lần chặt chân" và họ sẽ xấu hổ, sửa  lỗi của mình, không còn đối xử không tốt với mình. Đúng vậy, bỏ qua lỗi lầm cho người ta quả là một việc tốt nhưng trong trường hợp của Tấm thì như vậy có thực sự tốt không vì mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng? Chính chị Tấm không hiểu được việc này nên trong truyện chị mới bị hại nhiều lần (nếu chị Tấm biết rằng mẹ ghẻ sẽ hại mình thì chị đã đề phòng không cho bà mẹ ghẻ hại mình rồi hoặc là giết mẹ con Cám từ lâu rồi). Đọc xong truyện này, em suy nghĩ 3 điều sau đây:
1)Truyện cho ta thấy sống hiền lương là tốt (bằng chứng là cuối truyện thì Tấm được làm hoàng hậu) nhưng mà hiền lương không thì chưa đủ. Chúng ta phải vừa là người hiền lương vừa là người có trí tuệ thì mới được.
2)Đồng thời, em cũng thây thêm một điều tha thứ cho ngưòi khác là đúng nhưng phải tha thứ như thế nào vì chúng ta không thể tha thứ cho người khác theo kiểu Tấm tha thứ cho mẹ con Cám được. Hay nói một cách khác là chúng ta tha thứ cho người khác nhưng cũng phải biết làm thế nào để đảm bảo người đó 100% sẽ hướng thiện (ví dụ như ta giám sát người ấy hoặc ràng buộc người đó) hoặc là tùy đối tượng mà tha thứ.
3) Kết thúc truyện, Tấm tha cho mẹ con Cám và trên đường trở về quê thì mẹ con Cám bị sét đánh chết. Kết cuộc này cho thấy dù mẹ con Cám có thoát được sự trừng trị của Tấm thì cũng không thoát được sự trừng phạt của trời. Nó cho ta thấy được một người hiền lành không khôn ngoan (còn lý do em nói Tấm không khôn ngoan thì như em đã nói ở trên: Tấm không hiểu cái sự căm ghét của mẹ con Cám đối với Tấm là khó lòng thay đổi và tha thứ như vậy chỉ là thả hổ về rừng thôi) thì cũng được hưởng kết quả tốt (bản thân chị Tấm được làm hoàng hậu) còn người những người hại người khác thì cuối cùng rồi cũng sẽ bị quả báu, trời hại dù là người đó có thoát khỏi sự trừng trị của người bị hại, pháp luật. Truyện khuyên ta không nên trả thù vì trả thù chỉ làm cho oán thù chồng chất (trong truyện có đoạn "giật chồng chị, chị khoét mắt ra"). Tấm chỉ mới nói có câu đó thôi mà mẹ con Cám đã quyết lòng hại Tấm thêm lần nữa rồi. Truyện cho ta thấy khi người nào đó đối xử không tốt với ta thì ta vẫn cứ đối xử tốt với họ, bỏ qua những thái độ xấu của họ, sống tốt thì có một ngày nào đó ta cũng sẽ được hưởng kết quả tốt, ta không cần phải báo thù hay mưu tính đề phòng làm gì còn những người hại ta thì một ngày nào đó họ sẽ lãnh hậu quả dù là họ có thoát được sự trừng trị của ta, của pháp luật vì luật trời vô cùng công bằng, ai làm tốt thì hưởng kết quả tốt, ai làm việc xấu thì hưởng kết quả xấu, lưới trời lồng lộng tuy thưa khó thoát.
Tóm lại, truyện cho ta thấy chúng ta phải là người vừa có đạo đức, vừa có trí tuệ. Ta  phải bỏ qua những lỗi lầm của người khác nhưng cũng còn phải tùy trường hợp mà bỏ qua như thế nào mới phải. Chúng ta phải có mưu trí. Mưu trí của chúng ta không phải để hại người mà chỉ để phòng thân, đề phòng những người hại mình. Họ hại ta nhưng thì ta phải biết tha thứ cho họ nhưng cũng phải biết cách làm cho họ đừng tái phạm lần sau hoặc tùy trường hợp mà có tha được hay không. Đối với trường hợp mình gặp người xấu thì mình phải sống sao cho thật tốt còn những người xấu thì mặc họ, đừng để ý tới họ làm gì (nhất là những lúc chúng ta họ vu oan mà khó lòng minh oan) vì bản thân ta sống tốt thì một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ được hưởng kết quả tốt như chị Tấm còn những người hại ta rồi cũng sẽ lãnh hậu quả xấu.
phuctan99
Đăng nhập để trả lời
0