Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MỘT GIẤC CHIÊM BAO...

399 trả lời, 45.112 lượt xem — Trang 1 / 14
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2015 17:29:49 bởi duyennam>
                               
MỘT GIẤC CHIÊM BAO...
 
Mặt hồ phẳng lặng như tờ
Một con chim lạc bơ vơ bay vào
Làm cho mặt nước lao chao
Những đợt sóng nhẹ ngọt ngào trái xuân
Cuộc đời trong cỏi trầm luân
Mấy khi bắt được mùa xuân ngọt ngào
Đây là một giấc chiêm bao
Đến khi tỉnh dậy nao nao trong lòng
Dòng sông lúc đục lúc trong
Một con chim lạc đừng mong bay vào
 
Duyên Nam
Carmel March 09-2014 
 
📎 Dream
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2015 17:31:56 bởi duyennam>
.....LẠI BỒI HỒI
 
Trí và tim đã không đi đôi!
Trí bảo tôi rằng...mình phải thôi.
Mấy lần trí bảo tôi điều đó,
Mỗi lần gặp nàng lại bồi hồi.
 
Nàng người con gái tôi đã thương,
Buồn vui lẩn lộn bao năm trường,
Hai trái tim đôi cùng một hướng,
Nếu phải chia tay thật đoạn trường.
 
Tình yêu đã đến chúng tôi muộn,
Tình yêu vấp váp bao chuyện buồn,
Chúng tôi cố gắng vượt qua cả,
Bây giờ lại bảo chúng tôi buông?
 
Ruột thắt, lòng đau, tim khổ sở,
Sao đời con gái phải khép khuôn?
Vâng lệnh song thân lên kiệu cưới,
Chúng tôi khép lại một vở tuồng.
 
 
Duyên Nam
March 07-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2015 17:31:35 bởi duyennam>
BIẾT LÀM GÌ....

Yêu làm gì kẻ đi người ở,
Yêu làm gì để tim tôi vỡ,
Yêu làm gì bao nhiêu trắc trỡ,
Biết làm gì ....vì lỡ yêu em!
 
Yêu làm gì kẻ ở người đi,
Yêu làm gì sao lắm sầu bi,
Yêu làm gì để lỡ xuân thì,
Biết làm gì ....khi đã yêu em!
 
Yêu làm gì hỡi mối tình đau,
Yêu làm gì một mối tình sầu,
Yêu làm gì mái tóc bạc đầu,
Biết làm gì ....vắt máu yêu em!
 
Yêu làm gì lắm nổi đau thương,
Yêu làm gì giây đứt nửa đường,
Yêu làm gì rồi bị vấn vương,
Biết làm gì ....đoạn trường yêu em!
 
Yêu làm gì mất người trong mộng,
Yêu làm gì bỏ quên cuộc sống,
Yêu làm gì độc thân phòng trống,
Biết làm gì ....rung động yêu em!
 
Yêu làm gì rồi phải câm lặng,
Yêu làm gì xót xa muối mặn,
Yêu làm gì tim lạnh giá băng,
Biết làm gì ....may mắn yêu em!
 
Duyên Nam
March 07-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.03.2014 03:06:20 bởi duyennam>
ĐAU  VÀ CHẾT
 
BS:     "Chết hoặc đau, xin mau nói hết;
          Chọn chết hay chọn đau, nói cho ra phết?
          Chết là hết, vì chết là hết đau".
 
BN      "Tôi đang đau quá, xin cho tôi chết"
 
             (Ồ! Tiêm thuốc giảm đau)
 
BN      "Tôi không muốn chết, vì đã hết đau"

BS      "Chỉ có giảm đau, nhưng đau chưa hết,
           Thế thì muốn chết, hay muốn hết đau?
           Bỏ tiền ra hết, có thể còn đau, nhưng không thể chết"
 
BN      "Thì tôi muốn chết, không muốn hết đau.
           Chỉ xin giảm đau và để cho tôi chết.
           Nếu tiền đã hết, sống như người chết.
           Sống không ra phết, sống như đã chết.
           Chỉ làm khổ: hết vợ, tới con; rồi thì cũng chết.
           Thôi thì, chết là hết! Nhưng chết cho ra phết"
 
 
Duyên Nam
Carmel, Nov 9th, 2013
 
BS = Bác sĩ;  BN = Bệnh nhân ; Đau  = bịnh hoặc đau đớn;
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Chào bạn,
HB vừa gom bài bạn vào một chỗ để không bị thất lạc, bạn hãy xem hướng dẫn  đăng bài ở  đầu trang thơ sáng tác bạn nhé!
 
Chúc vui,
HB 

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2014 17:57:35 bởi duyennam>
VỨA SỦ.
 
Đầu kia ông cóm đang đứng dòm
Canh chừng chợ búa và dom xề
Thời buổi gạo châu và củi quế
Tưởng hai vứa sủ là...cho thuê.
 
Đì đưng lạng quạng cóm cập kê.
Nếm vứa sủ xong lạc đường về
Giá cả bao nhiêu...đâu phải thế
Ung vặn làm chi....phá lời thề.
 
Duyên Nam
 
📎 Vú sửa 1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 22:08:25 bởi duyennam>
GẶP NÀNG THƠ...
 
Hôm nay gặp được nàng thơ,
Nàng đang thơ thẩn bơ vơ một mình.
Hỏi chi nàng cũng làm thinh,
Tôi đành phải đợi ...một mình trong chăn.
 
Gát  tay lên trán băn khoăn,
Làm sao nàng phải mở răng bây giờ.
Thư dảng mình vẩn nằm chờ,
Từ từ nàng đến...mâp mờ ý thơ,
Với tay lấy tập giấy hờ,
Nhanh tay viết lẹ....lơ mơ mất nàng.
Hỏi đi hỏi lại rỏ ràng,
Nàng mới chịu để cho chàng viết thơ.
 
Cám ơn cho sự tình cờ,
Tay tôi đang viết ý thơ của nàng
Chúng tôi hai kẻ đồng sàn.
Ăn chơi ngủ nghỉ lang thang một mình!!!
 
Duyên Nam
Carmel March 21-2014 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 22:13:03 bởi duyennam>
CÔ GÁI TRONG TRANH
  
Em là ai, với vóc dáng hình hài?
Mái tóc dài, phủ che bờ vai nhỏ,
Aó trắng dài, vận tỏ, sự trắng trong,
Đôi má hồng, long lanh, cặp mắt biếc,
Miệng mỉm cười, như đưa liếc tình ai!
 
Em là ai, như nhánh liễu, cành mai?
Chiếc áo dài, bọc hình hài nhỏ bé,
Mọng môi hồng, sáng lóe vạn niềm tin.
Tin cuộc đời và tin cả chính mình,
Thiên hạ kia, đang đợi em chinh phục!


Em là ai, như tre xanh, cành trúc?
Thoát trần tục, với dáng dấp thanh mai.
Đôi chân dài, mảnh mai hình dáng nhỏ.
Miệng em cười, sáng tỏ một khung trời,
Em là ai? Em đẹp quá, em ơi!
 
Đâu cần chi, những sắc vẻ xa vời.
Màu trắng kia, phơi phơi, người em phủ,
Phủ thân gầy, che đủ mọi đường cong,
Trách làm chi, lắm kẻ ước, người mong,
Miển em sao, thanh tao, trong duyên thắm!
 
Lắm thân tình, đừng để tắm hạt sầu rơi.
Giữa muôn người, trong những lúc chơi vơi,
Con thuyền đời, đang trêu chơi em đó.
Ráng vượt qua, trăm cái khó, vạn khăn,
Ngày sáng, tròn trăng, nguồn căng, gái Việt!!!
 
Duyên Nam
 
📎 Cô gái trong tranh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2014 15:28:04 bởi 100nammunggiotle>
duyennam:

MỘT GIẤC CHIÊM BAO...
 
Mặt hồ phẳng lặng như tờ
Một con chim lạc bơ vơ bay vào
Làm cho mặt nước lao chao
Những đợt sóng nhẹ ngọt ngào trái xuân
Cuộc đời trong cỏi trầm luân
Mấy khi bắt được mùa xuân ngọt ngào
Đây là một giấc chiêm bao
Đến khi tỉnh dậy nao nao trong lòng
Dòng sông lúc đục lúc trong
Một con chim lạc đừng mong bay vào
 
Duyên Nam
Carmel March 09-2014 


 
Chim ơi ,,, Ta gọi chim vô ...
Chim đừng bay lạc ... mặt hồ biết đau ...!!
 
[8|][:D][:(]
 

 

..............................
yêu anh em hãy ráng giữ lời ...
thơ là hơi thở tình để nhớ .....
mưa tình nhỏ giọt khắp hồn tôi ...



Xin chở tôi về ,Tâm mê ,Hoài Thu
Cho trọn cuộc Tình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 22:05:46 bởi duyennam>
KHÔNG ĐỂ LẠI TÔI .....
 
Đã mấy ngày qua không thấy nàng,
Tâm trí của tôi đi lang thang,
Quanh đi quẩn lại vài câu hỏi,
Không để lại tôi một vài hàng?
 
Nhứt nhối tim ơi, ôi nhứt nhối.
Chứng cớ ràng ràng không còn chối,
Nếu đã yêu nàng thì cứ nói,
Chớ để lâu ngày sẽ lôi thôi!
 
Đôi khi tôi giận chính mình tôi,
Mỗi lần gặp nàng lại nói dối,
Lấy hết can đảm lần nầy nói,
Đã mấy cơ hội bị bỏ trôi.
 
Nếu đã yêu ai thì cứ nói,
Ấp a ấp úng không mở môi.
Tức quá ai ơi, tôi tức quá,
Tại sao lời nói nó không trôi ???
 
Duyên Nam
March 07-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
chim đừng đòi nụ hôn mau ...
mặt hồ còn mỏi ... chưa lau ngọt ngào ...!!
[8|][:D]
 

 

..............................
yêu anh em hãy ráng giữ lời ...
thơ là hơi thở tình để nhớ .....
mưa tình nhỏ giọt khắp hồn tôi ...



Xin chở tôi về ,Tâm mê ,Hoài Thu
Cho trọn cuộc Tình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2014 05:11:43 bởi duyennam>
CHÔN VÙI
 
Thất bại rồi....chỉ nhớ tới em thôi.
Bao năm tháng sao vẫn cứ bồi hồi
Cố quên đi... nhưng con thuyền dĩ vãng
lại quay về như gió ngược mùa đông.
 
Anh yêu em như sông dài biển rộng.
Đã cuồng si thời tuổi mộng vô tư
Mang vết tích trong tim đến bây chừ.
Biết bây giờ em còn nhớ hay không?
 
Em ra đi với vùng trời thơ mộng
Anh đem buồn... rải rộng trên sông
Nước cuốn đi những thương nhớ chờ mong
Đem nỗi nhớ chôn vùi trong giấc mộng.
 
Duyên Nam
 
📎 Chôn vùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:39:26 bởi duyennam>
THỞ CÁI PHÈO
(Hỏi thăm "lão Nghèo" của Huỳnh-Gia)

Lục lọi trang thơ gặp “lão Nghèo”
Bắt chước người xưa nên chạy theo
Thấy quê ai đó.... đã “Lên đời”
Chắc giờ.... “lão Nghèo” ở chuồn heo?


Có người lắm bạc cứ vui chơi
Mấy ai nghĩ tới phận cheo neo
Cơm sườn, bát phở nhiều lớp mỡ

Ăn nhiều cho lắm mạch máu teo

Rượu thuốc, bia tươi pha thuốc tẩy

Nhấm vô cho lắm gan sánh bèo
Thôi thì mình có thơ với sách.
Khi mặt trời khuất thở cái phèo!

Duyên Nam

March 8-2014
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:41:10 bởi duyennam>
TÌNH LỤY
(Đáp “Kiếp yêu” của Nguyễn Hoàng Tinh Khôi 2014)

Đọc thơ ai đó thật bồi hồi,
Quá khứ...chốt điểm thời gian thôi,
Nếu biết tình yêu là cái kiếp,
Nhân sinh tồn tại cũng kiếp thôi!

Cám ơn ai đó vương tình lỡ,
Môi miệng người xưa từng nức nở,
“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở,
đời mất vui khi vẹn câu thề”

Lời thề còn đó.... vẩn không phai,
Chỉ biết mỗi đêm.... thở tiếng dài,
Những vết thương lòng còn dai dẳng,
Cớ sao con tạo lại đùa dai!

Nếu biết tình yêu là mộng mị,
Tôi xin tình luỵ để được yêu.
Đời người đôi khi ....chỉ một chiều,
Mình kẻ song song... không định hướng,

Đuổi bóng người yêu.....thấy mất tiêu!
Mong những thơ đây dòng thủy triều,
Nâng người yêu đó.... thoát cô liêu!
Tình yêu là cánh diều đưa tôi lộng gió,

Cơn bảo hung tàn đứt cánh diều rơi.
Trong cuộc đời tôi... có lúc chơi vơi,
Tình yêu ai đó trọn đời hành trang.
Không biết làm gì bớt than hết khổ.

Thơ đắng đêm tàn tựa chổ phôi pha....

Duyên Nam
March 7-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:45:34 bởi duyennam>
BỐ THƯƠNG CON TAMMY
 I LOVE YOU, TAMMY
(Viết đáp chuyện Bố tôi của Hải Lê, Nov 30, 2013)

Từ giả chiến trường, thân tôi không toàn vẹn,
Để một phần thân thể, tặng lại quê hương,
Tôi đã đi qua, bao vạn nẻo đường,
Đem tình thương, bản thân mình, bảo vệ đồng hương.

Những tấm huy chương, tuyên dương, không đổi nổi tình trường.
Nhìn vết thương.....người thương đổi bến mới,
Đổi cuộc đời, không nhớ tới con thơ,
Ba tuổi đầu....con tôi, bị bơ vơ,
Giữa chợ đời, thiếu tiếng mẹ ru hờ!
Hỡi người vợ, bao nhiêu....thời giờ chung sống,
Đổi mộng bạc đầu, với nhịp sống phương xa.

Năm mươi ba tuổi, anh vừa cha, vừa mẹ,
Tội con trẻ, chơi vơi! ....Ngã rẻ đời anh!
Em buồn, vì lẽ, thân anh tàn bại,
Nên bỏ anh lại, con dại, tại Hoa kỳ.
Tammy ơi! Tammy ơi! Con có tội tình chi,
Tội gì hở, sao em nở.....để bé bay đi tình mẹ?

Những lúc vắng vẻ, ba lặng lẽ, vẽ những chiếc khăn,
đã gắng liền tình bố thương con.
Để những lúc, học hỏi, mỏi mòn,
Nhìn khăn vẽ.....điểm son hạnh phúc.

Ba chúc con, mọi lúc, mọi ngã đàng,
Thơ vẽ, khăn tàn, hành trang làm lộ phí
Bố vẽ những gì.....cũng chỉ là tình cha,
Tammy ơi, mai mối kia, con phải xa nhà,
Đến xứ lạ, phương xa.....tình cha theo con đó !!!

(Carmel, Dec 1st, 2013 Duyên Nam
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:46:21 bởi duyennam>
BÂY GIỜ NGƯỜI Ở ĐÂU.....

Bây giờ người ơi....đang ở đâu?
Chỉ muốn gặp lại hỏi mấy câu.
Ba mươi năm rồi còn chi nửa,
Không biết ai kia đã qua cầu?

Mười một ngàn đêm bao thương nhớ,
Đời tôi vẩn thế...vẩn bơ vơ,
Bao nhiêu thì giờ...công tìm kiếm,
Không biết người kia đã đến bờ?

Bao nổi khổ....kẻ đi người ở lại,
Tôi ra đi...tìm sự nghiệp tương lai,
Khi trở lại....người xưa không còn đó.
Nếu ai gặp được người xưa ấy,
Xin nhắn dùm tôi.... đang kiếm ai.
Tôi sẽ tạm lại nơi ở cũ,
Mong người đó đến....trước khi bay!!!

Khi tôi ra đi mang nổi niềm,
Nhớ thương quay quắc thắt con tim,
Nhưng biết làm sao thời vận đổi,
Thiên hạ bao la biết đâu tìm!!!

Duyên Nam
March 08-2014 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:48:31 bởi duyennam>
ĐÊM ĐEN CHỈ MỘT MÌNH TÔI.

Kiếp tằm thì phải nhả tơ.
Ngày dài sắp hết hai giờ hồ reo.
Tôi đây muốn khỏi kiếp nghèo,
Không nằm nướng nửa, phải leo xuống giường.

Ban ngày giấc ngủ thất thường,
Đưa tay dụi mắt nhìn gương mỉm cười.
Đầu ngày mặt mủi phải tươi.
Nhìn đồ ăn nguội, lại lười muốn ăn.

Làm việc thì phải siêng năng,
Phải ăn có sức, mới hăng đi làm.
Việc tôi cũng thật dể kham.
Tay chân thì ít, chất lam thì nhiều.

Công việc đã có chỉ tiêu,
Hai mươi người dạ, phải điều làm sao!
Mọi người năng xuất phải cao,
Cuối năm có thưởng, được bao lì xì!

Nhưng sao tránh khỏi phân bì,
Lời qua tiếng lại, xầm xì sau lưng.
Tôi đây đâu thể dửng dưng,
Phải kêu người đó, thẳng thừng giải phân.

Mọi người làm việc đồng cân,
Làm ít thưởng ít, phân vân nổi gì.
Con người sao lắm sân si.
Trách người thì dễ, mấy khi oán mình.

Bao nhiêu nghịch cảnh làm thinh,
Hàm oan mình chịu, có trình được ai!
Ca tôi ba tới mười hai.
Người ta đi ngủ, miệt mài việc tôi.

Những ngày công việc không trôi,
Mình tôi ở lại, giải đôi vấn đề.
Đến khi mình tỉnh cơn mê,
Đã ba giờ sáng, phải về đi thôi.

Đêm đen chỉ một mình tôi,
Mùa hè sáng tỏ những ngôi sao trời.
Mùa đông vất vả ai ơi!
Đêm dài, gió lạnh, tuyết rơi mù đường.

Những ngày giá lạnh thấu xương.
Trong xe ấm áp, nhớ thương người nghèo!
Kiếp người như thể bọt bèo.
Hợp nay mai biến, phải theo cho tròn!

Duyên Nam
Carmel 02 March 2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:49:35 bởi duyennam>
TRÁI ĐẤT VÒNG XOAY...
 
Xuân đã về đây các bạn ơi,
Xuân hạ thu đông hỡi tiết thời,
Trái đất vòng xoay trời luân chuyển,
Xuân đã về đây hãy vui chơi.

Lại hạ về đây nắng chói chan,
Bao nhiêu người nửa lại phàn nàn,
Nóng quá ai ơi trời nóng quá,
Máy lạnh ngày đêm chớ có than!

Thu về lại đây sau hạ sang,
Phủ lá đường đi lượm lá vàng,
Đã đến lúc rời thân với lá,
phải lìa cành trả giá thời gian.

Đông lại về đây phơi với tuyết,
Những mảnh mây chiều che bóng nguyệt,
Máy nóng bật lên không thấy lạnh.
Chỉ thấy trong lòng mảnh khuyết trăng.

Duyên Nam
March 08-2014 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:50:43 bởi duyennam>
ĐỒNG THOẠI.

Thời gian đã qua rồi,
Ai kia hãy quên thôi.
Một tình đầu dang dở,
Như bức tranh vẽ lỡ.

Mỗi người một hướng đi,
Đừng để phí xuân thì.
Ở bên nầy xin lỗi,
Để cho mối tình trôi.

Đã yêu rồi tim vắt,
Máu tim lòng đậm đặc,
Những vết cắt thời gian,

Đây phải bước sang ngang,
Chào tình yêu bẽ bàng!

Duyên Nam
01-03-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:51:54 bởi duyennam>
TẠI SAO PHẢI CÓ VỢ?

Ba mẹ đã bảo lấy vợ đi.
Tại sao phải có vợ làm gì?
Độc thân tôi đây vui chơi thỏa.
Chỉ thấy nhà mình thiếu chi chi!

Bao nhiêu thì giờ tôi đã bỏ,
Nhớ nhớ thương thương người đầu ngỏ,
Cứ mổi chiều về khung sổ nhỏ,
Suốt đời tôi muốn cạnh người đó!

Để được nâng niu và chiều chuộng,
Để được kể ai những chuyện buồn,
Để được tai nghe lời nàng nói,
“Em yêu anh lắm, thương anh luôn!”

Nàng vui, nàng cười hay nàng khóc,
Nàng sẽ vợ tôi!  Tôi không buông!

Duyên Nam
01-03-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:52:44 bởi duyennam>
ĐIỆN BÀN VÀ NHÂN VẬT.

Điện bàn quê ta có kỳ tài.
Mậu Ầt năm xưa, một không hai.
Tuấn, Liệu, Tiến, Lý khoa đầu bảng.
Tiếng tốt đồn xa khó một mai.

Quý Cáp, Cao Vân, Nguyễn duy Hiệu,
Hoàng Diệu Thăng Long thành tử thiêu,
Phú Tứ, Đình Dương, Phan Thanh, Ý.
Điện bàn kỳ nhân sẽ có nhiều.

Duyên Nam
Carmel Oct 10, 2013

Ghi chú:
Phạm Tuấn, Phạm Liệu, Dư hiển Tiến và Ngô Lý người Điện Bàn đỗ đại
khoa năm Mậu ất (1898)
Trần quý Cáp, Trần cao Vân, Phạm phú Tứ, Nguyễn duy Hiệu,Phan thành Tài,
Lê đình Dương, Nguyễn thành Ý, Phan Thanh là những người con xứ Quảng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:54:03 bởi duyennam>
TẠI SAO PHẢI LẤY CHỒNG?

Đàn ông là gì phải khổ công?
Tại sao tôi phải lấy làm chồng?
Yêu nhau thì lắm, vắng thì đau,
Chồng chất, chồng cao chỉ chồng ngồng!

Yêu nhau thì được không được lấy,
Không lấy thì sao có bé bồng?
Nghĩ đi nghĩ lại thật mâu thuẩn,
Cái thuẩn cái mâu cũng một giòng.

Nếu thế thì tôi phải lấy chồng,
Thú thật phải nói thương người ấy.
Vun xới bao nhiêu đã bỏ công,
Vui với thời gian phận má hồng!

Duyên Nam
01-03-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:56:40 bởi duyennam>
ĐÀ LẠT NHỚ THƯƠNG

Đà lạt gió lạnh hiu hiu.
Bao năm xa xứ, nhớ nhiều về đây.
Đồi thông ngã bóng màu mây.
Lòng tôi trĩu nặng bao đầy vấn vương.

Nhớ người em gái tôi thương,
Hai tôi cùng lớn, dây vương tình đầu.
Tai ương không biết từ đâu,
Cướp đời em gái. Ôi đau tim nầy!

Hợp tan như thể mây bay,
Bao năm, tưởng hết vò dày đời anh.
Tha phương lãng tử xuân xanh.
Giết đi ký ức em anh ngày nào.

Muốn quên nhưng biết làm sao?
Về đây, lại thấy nôn nao đáy lòng.
Đà lạt không có người trông.
Nhưng anh lại đến, như mong cái gì?

Về làm chi, đã chia ly!
Em ơi có biết, anh đi không đành.
Thân em dưới đáy mộ xanh.
Ngồi bên mộ đó, lòng anh nhớ nhiều.

Nhớ nhiều, về những buổi chiều.
Tung tăng, tay nắm, ta dìu cùng bên.
Cam-ly thác chảy gập ghềnh,
Hồ Hương thoáng mát bấp bênh người chèo,

Prenn thác nước cheo leo,
Nước trên đổ xuống, lộn mèo nước rơi,
Kìa hồ Than-thở gọi mời,
Chân đi anh bước, chơi vơi nổi niềm,

Trong anh máu ngược về tim,
Cố quên chưa hết, lại chìm trong mơ!
Lờ đờ nước chảy bơ vơ,
Nhớ em anh kết thành thơ giải sầu!

Đi về đâu, phải về đâu?
Bao đêm trăn trở, không câu trả lời!
Anh, em, đã có một thời,
Tình yêu em đó, muôn đời hành trang!

Duyên Nam
(Carmel Dec 18th, 2013)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:57:56 bởi duyennam>
ÔNG GIÀ ĐÔNG

Trời lạnh quá, tấm thân già run lẩy bẩy,
Mảnh áo con, không che đậy tấm thân khô,
Chiếc quần thô,
nhiều cửa sổ,
gió lộng qua!
Sưởi mát tuổi già hay tuyết giá hồn ông?

Sinh khí không còn, ông quay đầu ngã quỵ!
Thân thể tiều tụy, trong mảnh chăn bông,
Mảnh chăn mỏng,
bốn tấm cạt-tông (carton),
không che gió lạnh!
Xé nát thân già, cô quạnh giữa trời đông.

Gió lạnh không gian, sang ngang sức sống.
Tuyết rơi mênh mông,
ai thấu không,
mùa đông kẻ không nhà!

Duyên Nam
24-10-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 21:59:34 bởi duyennam>
CẦU HÔN VỚI NỬ 60-65

Em ơi, anh tuổi quá chiều,
Tiền mặt sắp hết, còn nhiều trong băng.
Để em, khỏi phải băn khoăn,
Anh tuy tám chục, nhưng răng vẫn còn.

Năm qua anh tuổi mỏi mòn,
Chân anh chậm chạp, bù lon hết dầu.
Ai ơi, chớ vội đi đâu,
Đến đây, anh giúp, nối nhịp cầu tre.

Nhưng em chớ có canh me,
Tuổi anh thì lớn, nhưng tre không già.
Mấy khi, em khác các bà,
Chọn chồng lớn tuổi, như cha trong nhà.

Xin em, chớ vội bỏ qua,
Anh đây lớn tuổi, lo ba bốn điều.
Tại sao phải chịu đìu hiu?
Hơn em mấy tuổi, mỗi chiều có nhau.

Tại sao lại phải càu nhàu?
Nếu anh chết sớm, em thâu tiền nhiều .
Nếu em không có tiền tiêu,
Trong băng anh có, bao nhiêu lấy xài.

Nói qua, nói lại, lai rai,
Nếu em hợp ý, thì mai wedding!!!

Yours – 80

Duyên Nam
Carmel Nov 27, 2013
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 22:00:47 bởi duyennam>
HƯƠNG SƠN

Núi cạnh bên sông khách muôn phương,
Xuồng lách luồng theo hướng chùa Hương,
Vươn vai, tay đẩy, con xuồng lướt,
Bồng lai tiên cảnh hồn thoát thường.

Ruộng nước khom khom vài thôn nử,
Dòng nước trong xanh đưa viển xứ,
Núi non hùng vĩ chân chậm khách,
Đi đâu nhớ mãi lúc bây chừ.

Duyên Nam
06-1-2014
 
📎 Chua Huong1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 22:02:29 bởi duyennam>
.....LẠI BỒI HỒI

Trí và tim đã không đi đôi!
Trí bảo tôi rằng...mình phải thôi.
Mấy lần trí bảo tôi điều đó,
Mỗi lần gặp nàng lại bồi hồi.

Nàng người con gái tôi đã thương,
Buồn vui lẩn lộn bao năm trường,
Hai trái tim đôi cùng một hướng,
Nếu phải chia tay thật đoạn trường.

Tình yêu đã đến chúng tôi muộn,
Tình yêu vấp váp bao chuyện buồn,
Chúng tôi cố gắng vượt qua cả,
Bây giờ lại bảo chúng tôi buông?

Ruột thắt, lòng đau, tim khổ sở,
Sao đời con gái phải khép khuôn?
Vâng lệnh song thân lên kiệu cưới,
Chúng tôi khép lại một vở tuồng.

Duyên Nam
March 07-2014
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 22:03:20 bởi duyennam>
NGŨ HÀNH SƠN

Đất đá nổi lên dựng ngũ hành,
Núi cao vươn tới bắt mây xanh,
Gập ghềnh bước đá chân chậm khách,
Chầm chậm thân sao vẫn chồng chành.

Chiều chiều dưới núi vài bác phu,
Xa xa cây cảnh phủ mây mù,
Khom khom ruộng lúa vài thôn nử,
Buồn buồn ai đó khách viển du!

DUYÊN NAM
6-1-2014
 
📎 ngũhànhsơn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 22:04:09 bởi duyennam>
QUÊ HƯƠNG TÔI MÙA NƯỚC LŨ.

Trời không thương, trời rủ cơn mưa!
Mưa dầm dề! Mưa phủ ngày đêm!
Gió mạnh! Mành rềm, canh cửa mở!
Mưa nức nở, như vỡ bờ đê.

Mưa hối hả! Mưa hả hê! Mưa tầm tã! 
Mưa chưa đã! Mưa rã đất mềm, 
Năm bảy ngày đêm, sao mưa không dứt?
Mưa quá mức! Nước tức lòng đau!
Nước lấp ruộng sâu, nước bao đồng cạn! 

Đem đến quê tôi, thảm trạng thương đau.
Nước biến quê tôi, thành vũng nước sầu,
Nước dấu làng tôi, đáy sâu, nước rộng.

Làng tôi đâu? Làng tôi đâu? Trông hoài không thấy?
Nó đã chìm sâu, dưới đáy nước bạc màu.
Vũng sâu ơi! Bao người sầu, ngươi đâu có biết!
Bao dân nghèo giết bởi thiên tai!

Quê hương tôi, chữ S, hình hài,
Đã chịu đựng, hai mươi lăm năm dài, bom lửa.
Sau những năm dài, sửa chữa, lại mái nhà xưa.
Nhưng bây giờ, tại cơn mưa, nhà xưa, không còn nữa!

Quê hương tôi, tựa cửa biển Đông, 
Dòng nước cuồng, chảy ra biển rộng.
Cuốn xác người, cuốn lao động những ngày qua.
Sau những ngày dài, nước rút ra! Để lại bải tha ma!

Trong cảnh tương tàn, xót xa vài bụi cỏ.
Trộn lẫn bùn lầy,thấy rõ, xác thây, những kẻ không may.
Những người tồn tại, xoay đi, không quay lại,
Đôi mắt buồn dai! Khổ sầu, không ai thấu!

Hai giếng mắt sầu, đã khô cạn, dòng lệ vơi!

DUYÊN NAM
21-11-2014
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2015 22:04:55 bởi duyennam>
THƯA MẸ CON ĐI.

Vượt trùng dương, thưa mẹ con đi!

“Con đi đi, nhớ thi đua cùng chúng bạn,
Và tin về, để mẹ khỏi chờ mong.
Nếu trái đất, cứ mải xoay vòng,
Cười lên con! Sẽ một ngày, mẹ con ta gặp lại”

Con ra đi, vì tương lai, ý nghĩa cuộc đời!
Nhưng những đêm dài, con nhớ lắm mẹ ơi,
Nhớ quê hương, và đất tổ xa vời,
Nhớ mẹ già và những đàn em nhỏ.
Chính nơi đó, đôi vai gầy, mẹ không bỏ tương lai.
Mẹ mong mỏi, sẽ có ngày, con thành tài, khôn lớn.
Nuôi đời mình và rực rở tông gia.

Ngày con thong thả, cũng là ngày mẹ gục ngã.
Trể lắm rồi, con không được trả hiếu mẹ ơi!
Con hụt hẩn khơi lên nổi nhớ,
Con bơ vơ với mớ sầu thương.

Nhớ mẹ già vì nương khoai, vườn sắn,
Tắm nắng nhiều,lo lắng ngày mai,
Năm tháng dài, đè lên bờ vai nhỏ,
Tấm thân cò lặng lẽ vì con,
Thân mẹ mỏi mòn, sánh còn năm tháng.
Bóng mẹ già luôn sáng trong trí con!!!

Duyên Nam
(Carmel Oct 10, 2005)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»