CHƯƠNG 2
Bé Xanh nhìn đuôi của bé Tuyết phe phẩy một cách hấp dẫn, rồi đẩy mình nhảy lên và ghim nó xuống đất. Cô nhóc không dám để cho bộ lông của mình dính bẩn.
“Và hãy nhớ”, Hoa Trăng nói, tặng cho bé Xanh một cái liếm tai khác, “ngồi thẳng lên và trở nên lịch sự”.
Bé Xanh đảo mắt.
Ba mèo họ đang ngồi đợi ở rìa trảng trống.
“Đây sẽ là lần đầu tiên Đuôi Bão nhìn thấy các con kể từ khi các con mở mắt”. Hoa Trăng thận trọng nhắc nhở chúng. Suốt buổi sáng bụng bé Xanh thắt lại vì sự phấn khích. Cô nhóc muốn cha cô thấy rằng cô không còn là con mèo con kêu meo meo bé xíu nữa.
Hoa Trăng liếc nhìn vào hàng rào cây kim tước. “Ông ấy hứa sẽ trở lại từ buổi đi săn khi mặt trời lên cao”.
Bé Xanh giữ yên vị bàn chân của mình trên mặt đất. Thật là khó ngồi yên khi trại quá bận rộn với những điểm tham quan cũng như mùi vị mới.
Bàn Chân Nhỏ và Khúc Sơn Ca đi ra từ phía hang mèo già. Ria Lông Vũ đang lót cho họ một quả bóng rêu treo lủng lẳng trên hàm của mình. Bé Xanh đoán có thứ gì bốc mùi trong đó vì anh ta nhăn mũi như thể đang mang phân cáo vậy. Bên cạnh các mảng tầm ma, một ông mèo lớn có bộ lông rực lửa khi mặt trời chia sẻ con mồi cùng với ba chiến binh.
“Đó là Mặt Trời Thu ạ?”, bé Xanh hỏi.
“Ừ”. Hoa Trăng đã bắt đầu chải chuốt cho bé Tuyết. “Còn kia là Cánh Chòe, Chấm Hung và Da Sóng”, cô meo giữa những cái liếm. “Oh, và Da Hét vừa mới ra khỏi hang chiến binh nữa”.
Bé Tuyết cựa quậy bên dưới lưỡi mẹ cô, phàn nàn với bé Xanh, “Mẹ có chịu khó rửa ráy em không?”. Nhưng bé Xanh hầu như không nghe thấy, cô nhóc quá bận rộn nhìn chăm chú vào các chiến binh. Cô muốn ghi nhớ bộ lông màu nâu của Cánh Chòe, vì vậy cô nhóc có thể nhận ra cô từ những mèo khác trong trận chiến. Chấm Hung sẽ khó khắn hơn để nhận ra, cô đoán do bộ lông mướp xám nhạt của anh. Da Sóng có thể dễ dàng nhận ra bất cứ đâu, bộ lông đen của anh chĩa ra ngoài như lông nhím. Da Hét thì xám cát như những viên sỏi, anh ta đang chơi với bé Tuyết trong nhà trẻ. Anh ta có đôi mắt xanh lá cây sáng và một đốm trắng trên ngực trông giống như một đám mây bông vậy. Và anh trông có vẻ nhỏ hơn so với những mèo khác.
“Da Hét đã không phát triển đúng cách ạ?” bé Xanh meo với mẹ.
Hoa Trăng rừ nhỏ. “Không phải, cục lông nhỏ ạ - chẳng qua cậu ta là chiến binh trẻ nhất. Cậu ta mới nhận được tên của mình cách đây một phần tư mùa trăng. Cậu ta sẽ lớn – rồi con sẽ thấy”.
Hàng rào cây kim tước xào xạc và bé Xanh nhìn xung quanh. Là Đuôi Bão sao? Thất vọng giáng xuống cô nhóc khi Da Đá bước vào trong trại với một con chim trong hàm ông. Cô nhóc lê những cái chân, hi vọng ông ta sẽ không chú ý đến mình. Cô không chắc rằng ông ta sẽ tha thứ cho cô vì đã lao vào hang chiến binh.
“Đó là một hành động lén lút!” Chân Đốm Xám ngao lên từ phía bên kia trảng trống. Cô lăn ra xa khỏi Chân Trắng rồi đáp xuống chân cô bạn. Hai cô mèo đang luyện tập các bước di chuyển chiến đấu bên cạnh gốc cây.
Chân Trắng rũ lông. “Không hề lén lút! Mà là kĩ năng trong sạch!”. Cô nhìn chằm chằm vào cô bạn cùng hang cáu kỉnh, con mắt mờ của cô lấp lánh trong ánh mặt trời. Bé Xanh biết cô ấy không thể nhìn thấy với con mắt đó, nhưng cô có thể nghe rất tốt đến nỗi Chân Đốm Xám không thể leo lên mình cô. Bé Xanh và bé Tuyết đã thử với nhau nhiều lần rồi.
“May mắn thôi”. Chân Đốm Xám bắt bẻ. “Bé Vá có thể làm tốt hơn!”.
Bé Vá đâu?
Bé Xanh quét mắt qua trảng trống. Đằng kia! Bé Báo và bé Vá đang cúi mình bên ngoài hang chiến binh, liếc nhìn nhau như thể chúng đang lập kế hoạch gì vậy.
Họ định làm gì?
“Con đủ sạch sẽ rồi!”.
Sự chú ý của bé Xanh quay trở lại chị gái cô khi bé Tuyết đang né khỏi chiếc lưỡi của mẹ.
Hoa Trăng ngồi lại. “Con trông đáng yêu lắm”.
Bé Tuyết khịt mũi và dùng chân làm xù bộ mảng lông ướt xung quanh tai. Bé Xanh phập phồng lồng ngực rồi xếp chân thành hàng một cách thông minh trước mặt cô.
Làm ơn hãy để Đuôi Bão tự hào về mình! Hoa Trăng đã nói với chúng rất nhiều rằng cha của chúng là một chiến binh vĩ đại ra sao và làm thế nào để dũng cảm, giỏi chiến đấu và trở thành một trong những thợ săn giỏi nhất của bộ tộc Sấm.
Mình mong rằng mình sẽ lớn lên giống ông ấy.
“Tại sao Đuôi Bão không thể đến nhà trẻ nhìn chúng con?” bé Tuyết rên rỉ. “Nanh Lục thì luôn đến nhà trẻ để thăm bé Vá và bé Báo. Lần trước ông ấy còn mang cho họ một con chuột nữa”.
“Cha các con đã đến gặp các con ngay sau khi các con được sinh ra”. Hoa Trăng vòng chân xung quanh cái đuôi ngoe nguẩy của bé Tuyết và quấn nó gọn gàng trong bàn chân của cô. “Ông ấy là một chiến binh rất quan trọng. Ông ấy không có thời gian để mang lại cho các con niềm vui”. Cô lùi bước lại và nhìn những đứa con của mình thêm lần nữa. “Bên cạnh đó, các con vẫn chưa đủ lớn để ăn được chuột”.
Bé Xanh nheo mắt lại khi cô nhóc liếc nhìn ánh mặt trời. Nó gần như chiếu thẳng trên đầu. Đuôi Bão sẽ ở đây sớm thôi. Cô nhóc xoắn lại để nhìn hàng rào cây kim tước. Cô biết vị chiến binh tuần tra sẽ đi qua khoảng trống trung tâm. Bé Vá đã từng nói với cô bé về cuộc sống của bộ tộc – về đội tuần tra săn bắn và đội tuần tra biên giới. Cậu ta giải thích cái cách mà một chiến binh phải săn cho bộ tộc trước rồi mới được săn cho bản thân anh ta.
Bé Xanh đã xác định rằng cô nhóc sẽ luôn đảm bảo cho bộ tộc được ăn no, thậm chí là cô nhóc phải chết đói để làm điều đó.
Hoa Trăng cứng người lại, mũi cô co giật. “Ông ấy đây rồi!”.
“Đâu ạ” bé Tuyết nhảy lên và nhìn xung quanh, rắc bụi lên bộ lông của bé Xanh.
“Ngồi xuống nào”. Hoa Trăng ra lệnh.
Khi bé Tuyết nhanh chóng ngồi xuống rồi quấn đuôi của cô nhóc trở lại trên bàn chân mình, bé Xanh thấy hàng rào cây kim tước rung lên. Một mèo mướp màu nâu đậm bước qua lối vào với một con chim hét ngậm trong miệng, theo sau là một cô mèo mướp nhạt.
“Ai kia?” bé Xanh rất ấn tượng với hai con chuột đồng đu đưa dưới hàm của mèo mướp.
“Anh mèo là Da Sẻ và cô mèo là Đuôi Chấm”. Hoa Trăng vểnh tai. “Ông ấy kia”.
Một ông mèo xám to lớn theo sau Đuôi Chấm đi vào trại. Đôi vai của ông quét qua cây kim tước, khiến cho những cái gai rung lên. Ông nâng cái đầu và cằm rộng lên, đôi mắt xanh tỏa sáng như sao. Trong hàm của ông là con sóc lớn nhất mà cô nhóc đã từng thấy.
“Nhìn ông ấy mang gì đến chơi với chúng ta kìa!” bé Tuyết hổn hển.
“Thật ngớ ngẩn, nó không phải dành cho chúng ta!”, bé Xanh thì thầm, ghi nhớ những gì bé Vá đã nói với cô. “Đó là cho toàn thể bộ tộc”.
“Và chúng ta sẽ ăn nó chứ không phải để chơi”, Hoa Trăng trở nên nghiêm nghị.
Vai bé Tuyết thu lại khi cô thấy cha mình đi theo đội tuần tra của ông đến đống mồi tươi để đặt sóc bên cạnh các con mồi khác. Sau đo ông quay lại và nhìn xung quanh trại.
“Ngồi thẳng lên!” Hoa Trăng rít lên.
Bé Xanh nghĩ nếu cô nhóc ngồi thẳng hơn thì sẽ bị ngã nhào về phía sau mất, nhưng cô nhóc đã giữ người cứng nhắc khi cái nhìn của Đuôi Bão cuối cùng cũng tìm thấy họ.
Một tiếng rừ lầm rầm trong cổ mẹ cô. “Đuôi Bão”. Hoa Trăng vẫy ông về phía bé Tuyết và bé Xanh bằng cái đuôi của mình. “Hãy đến và gặp các con của anh đi”.
Đuôi Bão bước về phía họ rồi dừng lại. “Trông chúng khá hơn khi mở mắt đấy”, ông nhận xét. Tiếng meo của ông trầm trầm có vẻ giống như một tiếng gầm gừ.
“Anh thấy không” Hoa Trăng gợi ý. “Cả hai đều có mắt xanh như anh vậy”.
Đúng vậy! Bé Xanh mở mắt to hơn để cha cô có thể chiêm ngưỡng chúng, nhưng dường như ông có vẻ không liếc nhìn cô nhóc trước khi quay trở lại phía Hoa Trăng. “Trông chúng có vẻ sẽ là những chiến binh giỏi”.
“Tất nhiên rồi”, Hoa Trăng rù. “Chúng là con anh mà”.
Bé Xanh bước về phía trước. “Có khó khi bắt được sóc không ạ?”. Cô nhóc muốn Đuôi Bão nhìn mình thêm một lần nữa. Ông có thể thấy lông của cô giống ông biết bao.
Ông nhìn xuống rồi chớp mắt. “Bọn sóc mập rất dễ bắt”.
“Cha sẽ dạy chúng con làm thế nào để bắt được sóc chứ?” bé Tuyết hỏi, cái đuôi của cô đánh tung đám bụi phía sau.
“Mèo bảo trợ sẽ dạy các con”, Đuôi Bão trả lời. “Ta hi vọng Sao Thông là lựa chọn tốt nhất cho các con”.
Ai
sẽ là mèo mà ông ấy chọn? Khi cái nhìn của bé Xanh lạc đến hang chiến binh, những cành cây rung lên và Nanh Lục bước ra. Với tiếng meo phấn khích, bé Báo và bé Vá lao vào ông. Bé Báo bám vào đuôi của cha cô nhóc trong khi bé Vá nhảy lên vai ông. Nanh Lục chao đảo, và với một tiếng làu bàu bất ngờ, ông bất ngờ ngã khụy xuống đất. Bé Báo và bé Vá nhảy lên bụng ông hò hét nhưng Nanh Lục đã đuổi chúng về phía sau hang với một tiếng rì rầm.
Đuôi Bão liếc nhìn về phía ồn ào, co giật đôi tai. Bé Xanh nghĩ rằng ông có lẽ đang tưởng tượng ông sẽ chơi với đùa với những đứa con của mình như vậy khi ông hiểu chúng nhiều hơn.
“Sao Thông đã yêu cầu anh chia mồi với ông ấy”, Đuôi Bão nói với Hoa Trăng.
Bé Xanh chớp mắt. “Giờ sao?”
Ông ấy chuẩn bị đi ư? “Bọn con có thể đi cùng cha không?”.
Ánh mắt Đuôi Bão chĩa về phía cô nhóc, và cô co rúm lại khi thấy sự bất an lẫn khó chịu trong mắt ông.
Ông ấy không thích chúng ta sao?
“Mèo con nên ở gần nhà trẻ”, ông lẩm bẩm.
Tim của bé Xanh chùng xuống khi quay ông bước đi, sau đó lại nhen lên hi vọng khi ông dừng lại rồi nhìn qua vai.
Ông ấy đã thay đổi suy nghĩ ư?
“Da Đá đã nói với ta rằng con đã đánh thức ông ấy ngày hôm qua”, ông gầm gừ. “Tránh xa hang chiến binh ra”. Ông quay đầu lại rồi bỏ đi.
Bé Xanh nhìn chằm chằm phía sau ông, thất vọng.
Hoa Trăng quét đuôi lên bên hông xù lông của bé Xanh. “Đuôi Bão chỉ cho con lời khuyên thôi”, cô meo. “Vì thế con sẽ khá hơn trong lần tới”.
Bé Xanh nhìn chằm chằm vào bàn chân mình, ước rằng cô nhóc không bao giờ làm một điều sai lầm ngốc nghếch như vậy.
Bé Tuyết nhảy xung quang mẹ. “Tất nhiên bọn con sẽ tốt hơn trong lần tới. Có phải ông ấy nghĩ bọn con là đồ óc chuột không?”. Cô nhóc dừng lại rồi chớp mắt. “Ông ấy phải là một chiến binh thực sự, thực sự quan trọng nếu như Sao Thông muốn chia mồi với ông ấy”.
“Đúng vậy”. Hoa Trăng dõi theo khi Đuôi Bão nhặt con sóc mà ông đã bắt được đến chỗ tộc trưởng bộ tộc Sấm. Sau đó cô nhìn bé Xanh, đôi mắt cô ấm áp. “Ông ấy sẽ có thêm nhiều thời gian hơn sau”.
Bé Xanh nâng cằm lên. “Ông ấy nói chúng ta sẽ trở thành những chiến binh giỏi!” Thầm hứa để chứng minh là ông ấy đúng, cô nhóc gạt bỏ những cảm giác trống trải khó chịu trong dạ dày mình.
“Hoa Trăng!” Một tiếng meo chào hỏi làm bé Xanh giật mình. Cô quay lại nhìn thấy một ông mèo đốm xám với đôi mắt màu xanh nhạt bước ra từ đường hầm cây dương xỉ. “Chiến binh vĩ đại đã gặp những đứa con của ông ấy chưa?”.
Hoa Trăng nheo mắt. “Tất nhiên rồi”.
Mắt bé Tuyết sáng lên. “Ông có phải là Lông Ngỗng không?”.
“Làm sao cháu đoán được?”.
“Đó là hang mèo lang y phải không?” Bé Tuyết hướng mũi về phía đường hầm dương xỉ. “Vì thế ông
phải là mèo đó”.
Ông mèo ngồi xuống. “Làm thế nào mà cháu biết ta không phải vừa đến
thăm Lông Ngỗng chứ?”, ông hít ngửi.
“Sau đó chúng cháu thấy ông đi vào!” bé Tuyết trả lời. “Chúng cháu đã ngồi đây được một thời gian rồi”.
“Thật sao?” Lông Ngỗng nhìn Hoa Trăng.
Đuôi Hoa Trăng ngoe nguẩy.
Bé Xanh hít ngửi mèo lang y. “Mùi của ông giống mùi Ria Lông Vũ”. Gai của những cái cây lạ bám vào bộ lông của ông cùng với mùi mốc. “Anh ấy nói ông biết tên tất cả các loại thảo dược trong khu rừng”.
“Đúng vậy”. Lông Ngỗng bắt đầu rửa mặt.
Bé Tuyết chen vào. “
Bàn Chân Nhỏ nói ông – ”.
“Chúng ta không cần phải bận tâm về những gì Bàn Chân Nhỏ nói”, Hoa Trăng ngắt lời con gái.
Lông Ngỗng ngừng rửa ráy, mắt ông hấp háy. “Ta luôn tò mò về bất cứ điều gì mà Bàn Chân Nhỏ nói”.
Bé Xanh lượn xung quanh chị gái, để đuôi ngang miệng bé Tuyết. “Ông ấy nói gần như cả ngày ông ra ngoài để lấy thảo dược”, cô nhóc meo.
Một tiếng rừ bật ra trong cổ họng Lông Ngỗng. “Mèo đó thông minh đấy”.
“
Cháu cũng vậy!” bé Tuyết nhấn mạnh.
“Tất nhiên rồi!” Ria của Lông Ngỗng co giật. “Cháu là con của Hoa Trăng, và cô ấy là mèo thông minh nhất mà ta biết”. Mắt ông đảo nhanh qua Đuôi Bão. “Dù sao cũng chỉ
hầu hết mọi thứ”. Ông quay lại lưng rồi bắt đầu kề vai xuống mặt đất thô ráp ấm áp. “Thật là tốt khi thấy mùa lá non một lần nữa”.
Bé Xanh thích ông mèo này. Ông ấy hài hước và thân thiện. Cô nhóc rất mừng vì họ là mèo thân.
“Ông còn làm gì khác không?” bé Tuyết háo hức hỏi.
Lông Ngỗng ngồi xuống, dùng chân chải ria mình. “Bên cạnh việc giữ cho bộ tộc được khỏe mạnh sao?”.
Bé Xanh nghe thấy tiếng thở dài của mẹ.
Có phải bà ấy không tự hào về đứa con của mình không?
“Ta còn giải thích những dấu hiệu từ bộ tộc Sao”, Lông Ngỗng tiếp tục.
Bé Xanh phẩy tai. “Những loại dấu hiệu gì?”.
Lông Ngỗng nhún vai. “Ví dụ như những đám mây chẳng hạn”.
Bé Xanh nheo mắt, ngước lên trời. Bầu trời xanh tươi sáng được bao quanh bởi cây xanh và được điểm bởi những đám mây trắng mềm mại trôi bồng bềnh trên không. Lông Ngỗng hắng giọng. “Ta vừa nhìn thấy rằng bộ tộc Sao thấy những đứa trẻ đang vội vã trở thành “chân”.
Một ông mèo mướp đốm bước tới, liếc nhìn mèo lang y.
Lông Ngỗng gật đầu với ông mèo. “Chào Nanh Lục”.
“Một lời tiên chi
khác ư?” Nanh Lục meo.
Bé Xanh chớp mắt nhìn vị chiến binh. Ông ấy không tin vào những lời tiên tri sao?
Bé Tuyết khó có thể giữ cho những bàn chân yên vị. “Những đứa trẻ trở thành chân? Có nghĩa là chúng cháu ư?”.
“Có thể”, Lông Ngỗng meo.
Nanh Lục khịt mũi khi ông bước đi.
Bé Xanh nghiêng đầu. “Làm thế nào mà ông biết là bộ tộc Sao có ý nhắn cho ông mà không phải bộ tộc khác?”.
“Điều đó đi kèm với kinh nghiệm”. Lông Ngỗng hướng mõm về phía đường hầm dương xỉ. “Các cháu có muốn xem hang lang y không?”.
Bé Xanh nhổ xuống đất. “Ồ vâng, rất vui lòng ạ!” Đó là một phần của khu trại mà cô nhóc chưa được thấy.
“Hoa Trăng!” Sao Thông gọi vị nữ miu.
“Tới đây!” Hoa Trăng ngập ngừng liếc nhìn xung quanh về phía Lông Ngỗng. “Ông có thể quản chúng một lúc được không?”.
Bọn con không cần quản lí! Bé Xanh nghĩ.
“Tất nhiên rồi”, Lông Ngỗng meo.
Khi Hoa Trăng hướng đến tham gia với Đuôi Bão và Sao Thông, Lông Ngỗng dẫn bé Xanh và bé Tuyết qua đường hầm xanh mát của cây dương xỉ vào một trảng trống đầy cỏ với một hồ nước nhỏ ở bên cạnh. Mùi thảo dược tràn ngập không khí, đám cỏ với một ít hạt rải rác mà bé Xanh không nhận ra. Những cây dương xỉ phủ kín mọi nơi trừ chỗ tảng đá cao đứng sừng sững, tách ra một vết nứt đủ rộng để một mèo làm hang ở bên trong.
Một tiếng meo rên rỉ từ bụi dương xỉ.
“Tai Nhỏ đang hồi phục trước vết cắn của một con rắn lục”, Lông Ngỗng giải thích khi ông bước tới bệnh miêu ẩn bên trong những bức tường màu xanh lá cây mềm mại. “May mắn đó là một con rắn lục nhỏ, nhưng sẽ mất một hoặc hai ngày để chất độc ra khỏi cơ thể của cậu ấy”. Ông biến mất sau bụi dương xỉ. “Ta sẽ không ở lâu được đâu”.
“Thôi nào”, bé Tuyết thì thầm, rũ một mẩu lá trên chân của cô. “Chúng ta hãy nhìn vào bên trong tảng đá đó đi”.
Bé Xanh do dự. Đuôi Bão vừa nói cô nhóc không được khám phá những nơi không thuộc về cô.
“Không sao đâu”, bé Tuyết khuyến khích. “Lông Ngỗng
đề nghị chúng ta đến hang của ông ấy mà”.
Bé Xanh run rẩy liếc nhìn nơi mèo lang y biến mất. “Em đoán thế”. Cô nhóc chạy lon ton sau bé Tuyết vào bóng tối bên trong tảng đá.
“Chị sẽ đi trước”. Bộ lông trắng của bé Tuyết bị nuốt chửng bởi bóng tối khi cô nhóc biến mất vào trong hang. Bé Xanh theo sau, hấp háy trước màn đêm đột ngột. Mùi hăng lập tức tràn ngập mũi và miệng cô.
“Nhìn những thảo dược này xem!” bé Tuyết the thé.
Bé Xanh mở to mắt, điều chỉnh để thấy ánh sáng lờ mờ từ lối vào, cho đến khi cô nhóc thấy bé Tuyết đánh hơi đống lá và hạt dọc theo bức tường của cái hang.
Bé Tuyết cào ra một chiếc lá màu xanh đậm. “Chị tự hỏi cái này dùng cho việc gì?”.
Bé Xanh cẩn thận ngửi nó, cô nhóc nhăn mặt trước mùi chua.
“Cá rằng em sẽ không ăn nó”, bé Tuyết khiêu khích.
Bé Xanh lùi lại, chớp mắt.
“Đồ chuột nhắt!”.
“Em không phải là đồ chuột nhắt!”
Bất cứ thứ gì nhưng… “Được rồi! Em sẽ ăn nó!” Cúi xuống, cô nhóc cắn vào chiếc lá. Cảm nhận trên gai lưỡi của cô và nếm vị đắng của nó khiến cô bụm miệng. Nhổ nó ra, cô nhóc liếm chân mình, cố gắng tẩy hương vị đó đi. “Thật kinh tởm!”.
Bé Tuyết khịt mũi cười.
“Được rồi, chân thông minh! Đến lượt chị”. Cáu kỉnh, bé Xanh dẫm chân lên một đống hạt nhỏ màu đen, khiến chúng tràn ra trên nền hang. “Thử một trong những thứ kia đi”.
“Được thôi! Bé Tuyết cúi đầu nhấm nháp hai trong số những hạt, nuốt chúng sau đó liếm môi. “Ngon đấy!” cô tuyên bố, đôi mắt rực sáng.
“Hai đứa đang làm gì vậy?” Tiếng rú của Hoa Trăng khiến cả hai đứa trẻ nhảy dựng lên. Vị nữ miu túm lấy gáy của bé Xanh rồi ném cô nhóc vào đám cỏ.
“Các con đã ăn bất cứ thứ gì ở đó chưa?” Hoa Trăng hỏi, đôi mắt cô dại đi bởi sự hoảng loạn.
Bé Xanh nhìn cô, lời nói mắc kẹt trong cổ họng.
“
Đã ăn chưa?” Hoa Trăng gầm gừ.
“Con – con đã nhổ ra rồi”, bé Xanh lắp bắp. Cô nhóc lo lắng liếc nhìn bé Tuyết khi ánh mắt của Hoa Trăng chĩa về phía chị gái cô.
“Còn con thì sao?”.
Bé Tuyết nhìn xuống chân. “Con đã nuốt vài thứ”, cô nhóc thì thầm.
“Lông Ngỗng!”.
Ông mèo lang y thò đầu ra khỏi ổ của Tai Nhỏ. “Gì vậy?”.
“Bọn trẻ ở trong hang của ông, và bé Tuyết đã nuốt thứ gì đó!” Lông Ngỗng chớp mắt. Ông nhảy ra từ ổ dương xỉ rồi vội vã băng qua bãi cỏ.
“Tìm xem nó là gì đã!” Hoa Trăng phun phì phì. Nhưng Lông Ngỗng đã ở trong hang của ông. Ông vội vã trở ra một khắc sau đó.
“Có vẻ như chúng là những hạt anh túc”, ông meo. Bé Xanh cúi đầu. Cô nhóc không nên thách bé Tuyết.
“Cháu nuốt bao nhiêu hạt rồi?” Lông Ngỗng hỏi, đôi mắt ông tròn và tối lại.
“Hai ạ”, bé Tuyết meo với một giọng nhỏ. Lông Ngỗng ngồi xuống với một tiếng thở dài. “Con bé sẽ ổn thôi”, ông thở hắt ra. “Nó sẽ chỉ khiến con bé ngủ”.
“Chỉ khiến con bé ngủ?” Lông Hoa Trăng dựng ngược. “Ông chắc chứ?”.
“Tất nhiên là tôi chắc”, Lông Ngỗng ngắt lời. “Đưa con bé về nhà trẻ và để nó ngủ đi”.
“Ông không muốn để con bé ở đây nên ông có thể theo dõi con bé chứ?” Hoa Trăng nhắc, búng đuôi của cô.
“Cô có lẽ sẽ làm việc theo dõi con bé tốt hơn tôi”, Lông Ngỗng meo. “Tôi có Tai Nhỏ phải để mắt rồi”.
Hoa Trăng khịt mũi. “Đi thôi!”. Cô đẩy nhẹ bé Tuyết về phía đường hầm dương xỉ. Bé Xanh vội vã theo sau.
“Con bé sẽ
ổn thôi!” Lông Ngỗng gọi với phía sau cô.
“Con bé nên vậy”, Hoa Trăng buồn rầu lẩm bẩm.
Khi Hoa Trăng dẫn họ đi ngang qua trảng trống, bé Xanh nhận thức được nỗi sợ khủng khiếp và tức giận ẩn dưới bộ lông của mẹ cô.
“Ông mèo ngu ngốc!” nữ miu lẩm bẩm. “Làm thế nào mà bộ tộc Sao lại để ông ta thành mèo lang y chứ?” Tội lỗi thắt bụng bé Xanh lại. Cô nhóc đã thách bé Tuyết ăn những hạt anh túc.
“Đừng bao giờ bước vào hang mèo lang y lần nào nữa!” Hoa Trăng mắng. “Trên thực tế, tránh xa hoàn toàn trảng trống lang y ra!”.
“Nhưng nếu như – ” Bé Xanh bắt đầu.
“Không được cãi!” Khi họ đến nhà trẻ, Hoa Trăng nâng gáy bé Tuyết lên rồi cùng cô nhóc đi qua lối vào. Bé Xanh theo sau chị gái trước khi Hoa Trăng cũng làm như thế với cô. Tại sao mẹ cô lại tức giận với Lông Ngỗng như vậy? Là bé Tuyết đã ăn hạt anh túc mà!
Mình đã thách chị ấy. Bé Xanh ngồi ở rìa ổ, bộ lông cô nhóc giật lên cảnh báo khi bé Tuyết cuộn tròn trong đám rêu. Mắt của mèo cùng lứa với cô khép lại, nhìn có vẻ buồn ngủ. Hoa Trăng nằm xuống rồi bắt đầu liếm lông của bé Tuyết.
Gió Lẹ vặn vẹo trong cái tổ của bà. “Có chuyện gì vậy?”.
“Lông Ngỗng đã cho bé Tuyết ăn hạt anh túc!” Đôi mắt Hoa Trăng tối sầm lo lắng.
Anh Túc Rạng Đông ngồi dậy. “Ông ấy làm gì cơ?”,
Bé Xanh cảm thấy nóng bừng vì xấu hổ. Đó không phải là lỗi của Lông Ngỗng. Nếu ai đó có lỗi, thì đó là cô. “Lông Ngỗng thậm chí còn không biết bọn cháu ở trong hang của ông ấy”, cô chỉ ra.
“Ông ta phải biết. Ông ta phải cảnh báo các con”. Hoa Trăng hít hà bé Tuyết, mèo đã say ngủ. “Hãy tưởng tượng cái cảnh quay đuôi với hai mèo trẻ với tất cả các loại thảo dược xem”.
“Thật xấu hổ là Lông Ngỗng đã không ở đó”, Gió Lẹ thêm vào. “Ông ta phải để mắt đến chúng chứ”.
Hoa Trăng bắt đầu rửa ráy bé Tuyết thêm một lần nữa, lần này nhẹ nhàng hơn. Bé Xanh có thể ngửi thấy mùi sợ hãi trên bộ lông của mẹ cô. Bộ lông cô nhóc rung lên. “Chị ấy sẽ không chết phải không?”.
Anh Túc Rạng Đông bước đến ổ của cô rồi ấn mõm vào má của bé Xanh. “Đừng lo lắng, mèo bé bỏng”. Nữ miu liếc nhìn Hoa Trăng. “Con bé đã ăn bao nhiêu?”, cô thì thầm.
“Hai”.
Anh Túc Rạng Đông thở dài. “Con bé sẽ khỏe lại sau một giấc ngủ ngon”, cô hứa.
Làm ơn, hỡi bộ tộc Sao, hãy để chị ấy khỏe lại. Đuôi của bé Xanh run lên. Tội lỗi ùa về trong cô khi cô nhóc cúi xuống một cách cứng nhắc ở mép ổ.
“Đừng lo lắng, bé Xanh”. Hoa Trăng kéo cô nhóc vào đám rêu bằng đuôi của mình. “Mẹ sẽ canh chừng con bé. Con đi ngủ đi”.
Bé Xanh nhắm mắt lại, nhưng cô nhóc không thể ngủ cho đến khi cô biết được là bé Tuyết sẽ ổn.
Mình sẽ không bao giờ để chị ấy vào trong hang của Lông Ngỗng thêm một lần nào nữa!
“Hỡi những mèo đủ lớn để tự săn mồi hãy tụ tập phía dưới Bục Đá!”.
Tiếng gọi của Sao Thông đánh thức bé Xanh. Cô nhóc phấn khích giẫm đạp lên những bàn chân. Một cuộc họp bộ tộc! Sau đó cô nhóc nhớ đến bé Tuyết rồi cứng đờ người lại. Gần như không dám thở mạnh, cô nhóc ngửi chị gái mình. Có vẻ như không sao. Và rồi cô ngáy nhẹ nhàng.
Lưỡi Hoa Trăng lia qua tai của bé Xanh. “Đừng lo”, cô thì thầm. “Con bé ổn”. Đôi mắt Hoa Trăng đờ đẫn như thể cô không hề ngủ. “Mẹ đã kiểm tra con bé”. Nữ miu đẩy nhẹ cục lông nhỏ màu trắng. “Bé Tuyết”.
Bé Tuyết gầm gừ rồi quấn chặt chân vào mõm hơn. “Đừng đánh thức con nữa! Mẹ đã chọc con cả đêm rồi!”.
Bé Xanh thở phào nhẹ nhõm. Bé Tuyết đã ổn. Cô nhóc rúc vào má của Hoa Trăng rồi kêu nho nhỏ.
Anh Túc Rạng Đông duỗi chân trước ra rồi ngáp. “Bé Tuyết thế nào rồi?”.
“Con bé khỏe rồi”, Hoa Trăng meo.
“Con bé sẽ không như thế nữa đâu”. Anh Túc Rạng Đông trèo lên cái ổ của cô. “Chị có tới buổi họp không?”.
Mắt bé Tuyết bừng mở, và cô nhóc nhảy nhót trên những bàn chân của mình. “Có một cuộc họp ạ!”.
Bé Xanh thở phào nhẹ nhõm. Chị gái cô có vẻ như hoạt bát khi những hạt anh túc đã tan đi, giống như Lông Ngỗng đã nói. “Bọn con có thể đi không?”, cô meo.
Hoa Trăng mệt mỏi gật đầu. “Nếu con biết cư xử”.
“Vâng”. Bé Xanh hứa.
Hoa Trăng từ từ đứng dậy rồi bước về lối vào hang.
“Gió Lẹ đâu?”, bé Tuyết tự hỏi.
Bé Xanh thấy ổ của Gió Lẹ trống trơn. “Bé Báo Đốm và bé Vá cũng đi rồi”.
“Mẹ hi vọng họ đã ở trong trảng trống”, Hoa Trăng gọi qua vai khi cô luồn qua những khoảng trống trong bụi cây đầy gai.
Bé Xanh theo sau mẹ cô. Ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm nhẹ nhàng xuyên qua những cái cây bao quanh khu trại. Mèo của bộ tộc đã lấp đầy trảng trống, thì thầm một cách hào hứng khi Sao Thông cúi xuống nhìn họ từ Bục Đá.
Lông Ngỗng ngồi ở lối vào đường hầm dương xỉ trong khi Ria Lông Vũ chen giữa Chấm Hung và Da Sẻ. Da Sóng và Cánh Chòe ngồi trong bóng của Bục Đá. Bé Xanh phát hiện ra Đuôi Bão đang nói chuyện với Gió Bay. Cô nhóc cố gắng bắt gặp được ánh mắt của cha cô, nhưng ông đang chìm sâu vào cuộc trò chuyện với anh chiến binh mướp xám.
Mớ cành của cái cây đổ rung lên khi Bàn Chân Nhỏ, Ria Cỏ và Khúc Sơn Ca bước ra.
“Nhanh nào”, Hoa Trăng thì thầm. Cô đẩy nhẹ bé Xanh và bé Tuyết len qua Chân Đốm Xám và Chân Trắng, những mèo đang xô đẩy để giành được vị trí tốt nhất ở gốc cây.
“Đây”. Hoa Trăng ngồi xuống phía sau Đuôi Chấm và Da Đá. “Giờ thì ngồi yên và giữ chặt lưỡi của các con lại”.
Da Đá liếc nhìn qua vai về phía họ. “Đến xem buổi họp bộ tộc đầu tiên của các cháu à”.
Bé Xanh gật đầu, nhẹ nhõm khi nhìn thấy sự ấm áp trong ánh mắt của vị chiến binh. “Ông có chắc là chúng cháu ổn khi ở đây không?”, cô nhóc thì thầm. “Chúng cháu chưa đủ tuổi để tự săn mồi”.
Hoa Trăng gật đầu. “Miễn là các con im lặng”. Cô quay sang Da Đá. “Ông có biết họp về vấn đề gì không?”.
Đuôi Chấm quay lại, trả lời trước khi Da Đá có thể nói được. “Tôi nghĩ rằng Sao Thông có vài kế hoạch với hai đứa trẻ của chúng ta”.
Cơn lạnh đột nhiên khiến dạ dày bé Xanh chao đảo. Có lẽ Sao Thông sẽ la mắng cô và bé Tuyết đã nhúng mũi vào chỗ không phải của mình! Cô liếc nhìn chị gái, nỗi sợ dựng ngược bộ lông của cô, sau đó nhìn lên Sao Thông. Nhưng cái nhìn của tộc trưởng tộc Sấm gắn lên hai mèo con
khác.
Bé Báo và bé Vá đang ngồi phía dưới Bục Đá. Bộ tộc đã lùi lại, để lại một khoảng trống xung quanh họ.
Họ gặp rắc rối sao? Gió Lẹ ngồi bên cạnh Nanh Lục ở rìa trảng trống. Đôi mắt của Gió Lẹ ánh lên với niềm tự hào còn ngực Nanh Lục thì ưỡn về phía trước, nâng cằm khi Sao Thông trấn tĩnh bộ tộc.
“Mùa lá non mang đến niềm hi vọng và sự ấm áp. Quan trọng hơn, nó mang đến những đứa trẻ mới”. Ông mèo nâu đỏ kéo dài hơn một chút, nhìn xuống bộ tộc hướng về bé Tuyết và bé Xanh. “Ta muốn chào mừng những đứa con của Hoa Trăng và Đuôi Bão đến với bộ tộc Sấm. Chúng là còn nhỏ cho một buổi họp bộ tộc…”.
Bé Xanh căng thẳng.
“… nhưng ta vui vì chúng ở đây để thấy một buổi lễ mà chúng sẽ tham dự vào một ngày nào đó”.
Trái tim bé Xanh nảy lên bởi sự phấn khích khi bộ tộc liếc nhìn về phía cô nhóc và bé Tuyết.
“Bé Báo và bé Vá”. Sao Thông một lần nữa thu hút sự chú ý của họ, mọi cặp mắt đổ dồn về phía hai mèo trẻ dưới Bục Đá. “Các mèo đã ở với chúng ta được sáu mùa trăng và học hỏi được thế nào khi thành mèo bộ tộc Sấm. Hôm nay các mèo sẽ bắt đầu học cách trở thành mèo bộ tộc Sấm”.
Tiếng meo chấp thuận lan qua đám đông khi Sao Thông tiếp tục.
“Bé Báo!”.
Khi tên cô được xướng lên, bé Báo Đốm bước về phía trước, mắt cô ngước lên chỗ Sao Thông đứng trên mép Bục Đá.
“Từ hôm nay trở đi, cháu sẽ được gọi là Chân Báo”. Sao Thông chuyển ánh nhìn của mình sang Cánh Chòe. “Cô sẽ huấn luyện cô bé, Cánh Chòe. Bàn Chân Nhỏ là mèo bảo trợ của cô, và ta hi vọng rằng cô sẽ vượt qua những kĩ năng săn bắt mà ông ấy đã dạy cho cô”. Cánh Chòe cúi đầu, bước về phía trước để đứng bên cạnh lính nhỏ mới của cô.
“Bé Vá”, Sao Thông tiếp tục. “Ta đã nhìn thấy sự can đảm của cha trong ánh mắt của cháu. Từ giờ cháu sẽ được gọi là Chân Vá, và ta sẽ để Da Sóng làm mèo bảo trợ của cháu. Hãy lắng nghe cậu ấy cẩn thận vì mặc dù cậu ấy còn trẻ nhưng cậu ấy đủ thông minh để dạy cháu làm thế nào để sự dụng lòng dũng cảm của mình một cách khôn ngoan”.
Tiếng thì thầm vui mừng lan khắp bộ tộc. “Chân Vá!” Tiếng meo tự hào của Gió Lẹ vang khắp Bục Đá. “Chân Báo!”.
Chân Đốm Xám len qua khỏi gốc cây rồi lách mình qua đám đông, Chân Trắng theo sau.
“Bọn chị đã làm tổ cho các em”, Chân Đốm Xám meo với các linh nhỏ mới.
“Dùng rêu của chị ấy”, Chân Trắng chỉ ra.
Bé Xanh cảm thấy nhói lòng. Cô đã mất mèo cùng hang với mình. “Gió Lẹ sẽ không nhớ họ chứ?”, cô nhóc hỏi Hoa Trăng.
“Có chứ”. Đôi mắt mẹ cô đờ đẫn, nhưng lần này không mệt mỏi. “Thôi nào”, cô khàn khàn meo. Cô cuốn đuôi xung quanh hai đứa con của mình rồi bắt đầu đẩy chúng trở lại về phía nhà trẻ.
“Chúng ta không thể chúc mừng Chân Vá và Chân Báo sao?” bé Xanh hỏi, cào móng vuốt của mình lên mặt đất mềm.
Hoa Trăng dùng mõm thúc cô nhóc về phía trước. “Họ đang bận với các bạn cùng hang mới”.
“Chúng ta sẽ sớm là bạn cùng hang với họ thôi”, bé Tuyết meo hào hứng.
Tai Hoa Trăng giật giật. “Không đủ sáu mùa trăng, thì không! Và chỉ sau khi các con học được rằng sẽ không ăn hạt anh túc nữa!”.