Hoa Hồng Có Gai
Đừng có tưởng nguyên cành với lá
Cánh đài mơn...rằng ả thanh bình
Đụng vào vía khiếp hồn kinh
Gai đâm thấu thịt! Máu linh láng trào
Cố Quận
Thơ Và Hoa
457 trả lời, 36.445 lượt xem —
Trang 4 / 16
Dưới Nhành Ti Gôn Xưa
Chỉ gió trăng cõi ngoài xa ấy
Tình ta đêm khoắc khoải âm người
Trống canh ngờ ngợ giọng cười
Gã thư sinh tuổi hai mươi năm nào
Đôi mắt lệ bổng trào rơi áo
Màu ti gôn cành máu hiên nhà
Chốn này xưa đứng thưởng hoa
Chốn này xưa bóng hình ta với chàng
Cố Quận
Vườn Hoa Cúc Xưa
Giờ những ngày mưa mùa hạ
Hoa trắng cành nở trong vườn
Gió tây xạc xào nhánh lá
Em, tôi tình đã hai đường
Giờ ai che dù trên lối
Đầu nghiêng dưới góc sân trường
Giờ ai mê hương tóc gội
Kề tai kể chuyện nghê thường!!!
Giờ vườn hoa trắng hạ xưa
Đâu rồi hai kẻ trong mưa
Tôi, em lỡ tình! Lỡ mộng
Gió lồng hạt nặng...hạt thưa
Cố Quận
Sao Bậu Phụ Mình!!!
Hạnh phúc lắm rồi bạn ơi
Sáng bàu với vịm chiều rơi mé đầm
Sen hồng sen trắng mà nằm
Chờ trăng lên chữ vần ngâm ý tình
Ớ này sao bậu phụ mình
Cho say với xỉn té sình bậu ơi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2016 17:34:07 bởi Cố Quận>
![]()
Hoa Ban Tháng Ba
Hà Thành ngập sắc hoa ban
Tháng ba cô với tình lang xưa cùng
Kết duyên cho liễu tựa tùng
Trăm năm giai ngẫu đời chung lối đời
Cố Quận
Em Nàng Hoa Đơn Độc
Em cánh hoa đơn độc
Nhành xanh nở một mình
Mai trời cơn gió lốc
Rụng đất! Chẳng bạn tình
Em giờ trong nắng tơ
Sắc màu mơn mởn cơ
Sao chàng xuân không hái
Về mà tơ tưởng thơ
Em nàng hoa đơn độc!
Cố Quận
Bây Giờ Rào Đâu Muộn!!!
Trước quên rào, bây giờ rào
Kẻo không gã trộm trái vào rượu thơ
Là cành mận sạch quả ơ
Là cây, lá, cội chúng ờ ra xe
Là chim chóc chúng im re
Chúng bay trốn hết bởi tè gã say
Trước quên rào, giờ rào ngay
Quả, cành, lá, cội mận này còn nguyên
Cố Quận
Cánh Hoa Phù Tang
Đây màu một cánh phù tang
Không hương nhưng sắc hồng mang mang sầu
Nhớ người mắt thăm thẳm sâu
Xưa hồn thơ đã vần câu thơ tình
Bây giờ thơ, mắt dặm nghìn
Thăng trầm với những nhục vinh thói đời
Phù Tang Ta! Phương ấy trời
Chốn đây hoa sắc hồng khơi bóng hình
Nhớ Hoa...Hoa có nhớ mình!!!
Cố Quận
May Nhà Không Chung Xóm
May là không chung xóm
Nên cây mận nhà anh
Còn nguyên chưa bị trộm
Trái hồng với cành xanh
Sau trồng thêm chớ đăng
Lên Facebook...e rằng
Nửa đêm rào kẻ vượt
Ngồi rượu dưới ánh trăng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2016 03:54:18 bởi Cố Quận>
Hoa Tàn! Thơ Tan
Ngày hoa nhạt sắc phai hương
Thơ vần âm cũng sầu tương ý tình
Ra vào thấy nụ rụng nhìn
Thấy cành lá héo! Màu xinh xắn tàn
Xanh xưa nay đã đổi vàng
Sờ lá đổ, chạm hoa tan tác đời
Thôi thì lỡ một cuộc chơi
Thơ câu chữ khóc! Bài tơi tả bài
Cố Quận
Vườn Cà Nhà Ông
Nhà Ông có một vườn cà
Sao không hái quả qua mà nấu chung
Nghe đâu xưa tiếng anh hùng
Kiên Giang hét...là tiêu tùng cỏ cây
Là hoa phượng đỏ rụng đầy
Là ve sầu bặt âm bầy bặt âm
Vườn cà Ông hái qua hầm
Nồi kho cá cháy ớt dầm cùng tôi
Đánh chén mà ngắm chiều trôi
Ngắm trăng tháng tám tròn rồi trung thu
Nghe không mà lại im ru
Hay là Ông khiếp cái U trong nhà!!!
Nên đành bỏ trái chín cà
Cả vườn chúng rụng uổng a công trồng
Cố Quận
Hoa Và Ong
Ôi tình! Người mỗi cách
Kẻ lụy ở lại luôn
Kẻ lưng trần một mạch
Chạy đến mồ hôi tuôn
Ta thơ sầu năm tháng
Lụa, hương, cây, cỏ, hoa
Âm vần đêm chờ sáng
Tình mờ mịt...mù xa
Hoa à! Hại đời ong
Cố Quận
Trái Sa Lông (2)
Nhóp nhép môi son trái sa lông
Sân chơi chàng thấy...má em hồng
Mắc cỡ, em thẹn thùng tay ném
Vào sau cây! Nửa bịt nylon
Uổng quá chàng ơi! Uổng quá trời
Không đành nửa bịt bỏ chưa xơi
Cho môi nhóp nhép hồng môi nhép
Lộ cả răng trên dưới trắng ngời
Hay nhờ...chàng tay lượm lại cho!!!
Cố Quận
Trái Sa Lông
Mấy O nhớ thuở học trò
Nhớ thời áo trắng, nhớ đò ngang sông
Nên đăng hình trái sa lông
Xay rừng chua ngọt mấy đồng một lon
Giờ chơi nhốp nhép môi son
Bà cô bắt gặp hỏi còn hay không!!!
Mấy O nhìn trái sa lông
Nhớ thời con gái chưa chồng rất ưa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.02.2016 03:58:13 bởi Cố Quận>
![]()
Hoa Rơi!
Thôi rồi sáng lại hoa rơi
Đêm qua hương sắc còn phơi phới mà
Tại chàng nên áo gãy tà
Tại chàng môi nhạt son ra thể này
Dập dùi liễu giữa cơn say
Giữa canh khuya trống quá tay trống là
Đêm qua còn sắc hương mà
Sáng nay cành rụng màu hoa! Hương tàn
Cố Quận
Xuân Trong Lòng Ta
Xuân ở trong lòng ta chứ đâu
Quanh năm trồi đâm lá xanh màu
Phố nắng vàng mai hoa nụ nở
Trời sương đào đỏ thắm cành giao
Sớm tối tay ôm bàu ngủ suối
Chiều trưa khơi lửa nướng mồi ngon
Khẻ đếm à quên rồi đây tuổi
Ngoài đang xuân, nhắp chén quỳnh ngon
Cố Quận
Trái Sa Lông (2)
Nhóp nhép môi son trái sa lông
Sân chơi chàng thấy...má em hồng
Mắc cỡ, em thẹn thùng tay ném
Vào sau cây! Nửa bịt nylon
Uổng quá chàng ơi! Uổng quá trời
Không đành nửa bịt bỏ chưa xơi
Cho môi nhóp nhép hồng môi nhép
Lộ cả răng trên dưới trắng ngời
Hay nhờ...chàng tay lượm lại cho!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2016 06:43:28 bởi Cố Quận>
![]()
Mùa Thu Hoa Cúc Nở
Mùa thu hoa cúc nở
Vàng sân nhà đong đưa
Nhụy lừng hương bên nớ
Bên ni tường gió đưa
Thơ vần câu thả bút
Mời ong bướm dạo vườn
Chiều thu ai áo lục
Tà tha thướt trong vườn
Hỏi rằng "Hoa bán không
Bao nhiêu lượng một bông???"
Lời rằng "Hoa không bán
Phải quân tử tặng không."
Thôi ta! Phường tục tử
Dễ gì mong lấy hương
Sắc vàng hoa đây hử
Về tiếc ngọc...tư tương
Mùa thu hoa cúc nở
Bên nớ cành vàng ươm
Bên ni bàu than thở
Người bất cận! bất tương
Cố Quận

Hoa Trôi Ra Dòng
Thôi rồi hoa trôi ra dòng
Sông xa xa thẳm bềnh bồng hoa trôi
Cho cành xanh đứng lưng đồi
Run run hạt ướt rụng cồi hoa xuân
Cho rừng trắng hạt rưng rưng
Mưa bay bay kín cả tầng không kia
Chờ mai trời tạnh, nắng tia
Vàng tơ nhánh lá xanh bìa sông thương
Cánh hoa trôi giữa đoạn trường
Sắc hương tàn vết trăm đường về đâu
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.03.2016 05:47:53 bởi Cố Quận>
![]()
Quỳnh Hương Hoa Trắng Nhụy Vàng
Đêm trăng một đóa quỳnh hương
Ngoài khoe cánh trắng trong vươn nhụy vàng
Hoa làm tôi nhớ thương nàng
Hoa làm thơ chữ xốn xang khóc vần
Âm Tấn ngồi đợi tiếng Tần
Hai bờ bể rộng, hai chân trời về
Hòa nhau khúc hát phu thê
Phụng loan vỡ gánh...tái tê, đoạn trường
Ô kìa đóa trắng quỳnh hương
Cánh rơi! Nhụy rụng trong sương đêm rồi
Cố Quận

Vườn Hoa Cúc Nhà Nàng
Nhà nàng thu một vườn hoa
Cúc nhành xanh đóa vàng a ươm vàng
Muốn sang nhặt cánh...chưa sang
Ngại hoa thu héo cành đang hương cành
Muốn sang mà danh chưa thành
Nghĩa chưa thuận chữ cao sanh chưa tròn
Chưa sang nên dạ héo hon
Năm canh thao thức! Mỏi mòn năm canh
Vườn hoa cúc dưới trăng thanh
Cách nhau một lũy tre xanh thế mà
Ôi tình xa! Ôi người xa
Hỏi nàng có biết lòng ta không này
Thơ sầu trút chén quỳnh cay
Vần âm gửi gió cùng mây đến nàng
Đêm trăng soi sắc hoa vàng
Soi cành xanh lá cúc đang độ mùa
Vườn hoa bên nớ gió lùa
Bên ni mành trúc cửa khua mơ màng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2016 16:55:47 bởi Cố Quận>
Hồng Đang Nụ...Nở Hoa
Ngoài sân hồng đang nụ
Đóa còn chưa nở toang
Nhụy vàng hoa chưa nhú
Giữa màu sương trắng loang
Đêm đã tàn canh trống
Đóa còn hương giữ hương
Ly cà phê tay nóng
Nhìn ra kính cành vương
Vấn lòng thơ chữ thơ
Vàng đóa sáng tinh mơ
Hồng hoa ngoài nụ nở
Nhụy vừa vươn...lững lơ
Trong sương lộ cánh vàng
Cố Quận
O Nhìn So Đũa Rồi Cười
O nhìn bông so đũa cười
Áo bà ba tím cho người muốn thơ
Muốn rượu đồi tím sim mơ
Muốn chung soi nắng hững hờ cạn chung
Muốn mà sao tay bổng run
Trống ngực nó đánh thùng thùng thế ư
Hay là sợ xực bùa thư
Là âm vận chúng tạ từ trần gian
Áo bà ba tím nếp than
Cười bông so đũa với chàng thơ kia
Cố Quận
Cảm Ơn O Tặng Bông
Cảm ơn O nhã ý
Tặng so đũa mang về
Cảm ơn O hảo ý
Nhưng...chẳng dám mang về
Sợ Người tra vấn mình
Sợ Người hỏi...hồn kinh
Ấp a lời! Ấp ớ
Là chày nện đau mình
Cảm ơn O tặng bông
So đũa rổ qua sông
Nhờ cô hàng tay nấu
Lẩu canh chua bên sông
Ngồi nhậu nhớ áo người
Màu tím hoa sim cười...
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.04.2016 06:47:34 bởi Cố Quận>
![]()
Vàng Rơi Thu Khẽ Qua Thềm
Vàng rơi thu khẽ qua thềm
Vi vu sân trước cành mềm rụng hoa
Tơ thu nhạt áng chiều tà
Soi màu lụa dáng ngọc ngà người sang
Bên này con lối tình lang
Đứng chờ sánh bước cùng nàng phố đêm
Vàng rơi thu khẽ qua thềm
Cánh hoa rụng bám tóc mềm người hương
Cố Quận

Sao Đành Vứt Hoa!!!
Sao đành phụ công kẻ trồng
Phụ lòng kẻ cắt! Vứt hồng vậy o
Làm người trao tặng buồn so
Buồn thúi ruột! Bước xuống đò ngồi thơ
Hồng tôi cành dưới nắng tơ
Dưới đường một đóa bây giờ héo hon
Hồng tôi chưa chạm môi son
Hương tay o nhận vẫn còn hương bay
Sao đành vứt đóa như vầy
Cho màu đang thắm sắc gầy hao hoa!!!
Cố Quận
Nụ Hồng Xưa
Xưa em như nụ hồng đang nở
Áo tiểu thư tà trắng mượt mà
Xưa ta theo chân người một thuở
Vần âm thơ tình tứ vậy mà
Em không nói! Không lời thư đáp
Ngày trôi qua...năm tháng trôi qua
Ta chữ câu dưới đèn bạch lạp
Yêu thương rồi dần nhạt...rồi xa
Cánh hồng xưa sắc tàn! Hoa rụng
Trên lối nằm xác nhớ cành xanh
Nhớ trời xuân mưa đầu đọng vũng
Người ngây nhìn hoa nở đường quanh
Xưa em như nụ hồng đang nở
Ta chàng trai còn áo học trò
Sao không nói một lời đi chớ
Tình giữ chi! Lỡ tuổi hẹn hò
Cho giờ em sầu pha mái tóc
Ngồi rưng rưng nhắc chuyện xưa mình
Cho ta nghe về đêm trằn trọc
Ngồi tay thơ thương tiếc cuộc tình
Giờ còn đâu sắc nụ hồng xưa
Cố Quận
Cho Tôi Nhìn Thấy Thơ
Ai đăng hình sen trắng
Tôi nhìn hoa muốn thơ
Cảnh hồ ban mai nắng
Vàng tơ cánh vàng tơ
Xuân xanh từng tấm lá
Nước chiều yên, gió yên
Kìa xinh xinh đôi má
Hồng thôn nữ cười duyên
Ai đăng hình đóa sen
Cho nắng gió ngoài ghen
Với hoa, cành tinh trắng
Chưa bụi lấm, bùn hoen
Cho tôi nhìn thấy thơ
Cố Quận
Cây Trụi Lũi
Tuần qua mi còn lá
Nay rụng trụi lũi rồi
Vàng ơi! Sao vội vã
Khô đét nhánh, cành rồi
Thu kia dòng nước trong
Vàng tia nắng trên sông
In hình cây trụi lũi
Suốt hai mùa thu, đông
Tội Mi! Nhánh, cành gầy
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2016 07:57:52 bởi Cố Quận>
![]()
Cành Hồng Nhà Ai
Vườn ai nở một cành hồng
Sắc khoe trong nắng trời trong nắng vàng
À đây! Mảnh vườn nhà nàng
Hôm qua lụa trắng tà đang hương mùa
Hoa và áo ngọn gió lùa
Hoa và áo đuổi guốc khua trên đường
Hoa và áo giữa màn sương
Hoa và áo đã vần vương vấn vần
Đêm qua chữ tưởng Tấn Tần
Câu mơ Ngô Việt qui-tân đấy mà
Đóa hồng đang nở sân nhà
Lối ngoài ta trộm nhìn hoa hương màu
Cố Quận










