Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HOÀI NIỆM

708 trả lời, 107.255 lượt xem — Trang 23 / 24
Người bán giấc mơ

Sao người
Vội bán giấc mơ
Cho ta
Ôm lấy ngẩn ngơ tháng ngày
Bao giờ
Cho nỗi đau này
Trôi vào kí ức
Đong đầy nhớ nhung
Bài thơ ngày ấy
Mông lung
Lời yêu trót muộn
Đã từng cho nhau
Nghe chiều
Nhạt nắng xôn xao
Biển pha màu nhớ
Lao đao sóng đùa
Ta về
Tìm dấu chân xưa
Nhạt nhòa nắng lụa
Lưa thưa gió vàng



Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-27 01:25:50khanhchan>
Bán giấc mơ

Tôi có rất nhiều những giấc mơ
Ai mua thì bán chẳng hề cho
Mưa thu mấy đám mong hàn sĩ
Gió hạ vài cơn đợi khách thơ
Rựou ấm dăm bầu xin nhắp cạn
Trăng vàng một ánh chớ làm ngơ
Tri âm –tri kỷ - khôn tri diện
Quán mộng thuyền duyên mãi ngóng chờ


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-03 13:40:15Viet duong nhan>
TÌNH TRƯƠNG-MỴ

Tiếng sáo ru hồn mộng án thư
Đêm mô khắc khoải đến đêm chừ
Thuyền trăng lạc bến - thì thôi vậy !
Bóng nguyệt chia đường – lại thế ư ?
U uẩn tình Trương lòng héo hắt
Úa sầu duyên MỴ dạ tương tư
Chữ tài chữ sắc không chung lối
Khóe mắt ngỡ ngàng ngấn lệ dư.

Nguyễn Khánh Chân
R


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-06 10:27:19khanhchan>
Cho người một ánh trăng thu


Tôi gửi cho người nửa ánh trăng
Và con thuyền chở lá thu vàng
Bao lần gió đợi khi đông đến
Mấy độ mưa chờ lúc hạ sang
Có héo hồn thơ đừng gác bút
Dẫu mờ bóng nguyệt gắng soi chân
Quê hương dù khế là chua ngọt
Xin hãy quên đi nỗi nhọc nhằn







Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: khanhchan





Mộng Dưới Trăng Thu

Tứ xứ người thơ mộng dưới trăng
Thuyền anh đầy ắp lá thu vàng
Mênh mang chất ngất từ đâu đến
Bát ngát u hoài tự đó sang
Héo hắt cung đàn thu tay gõ nhịp
Trầm ngâm phách nhạc miệng gieo vần
Nhớ về cố quận quê xưa ấy
Day dứt chẳng quên những nhọc nhằn

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-09 05:11:02khanhchan>
Cảm ơn Anh Nguyên đỗ ghé thăm trang thơ.



Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-14 05:26:43khanhchan>
Làm thơ

Làm thơ há phải để nghe chơi
Ru ngủ thế gian đắm mộng đời
Cái nghĩa cái tình khi nặng nhẹ
Chữ tâm chữ đức lúc đầy vơi
Tình,tiền,danh,lợi trò vay trả
Bệnh,lão, tử ,sinh cảnh mượn đòi
Duyên nghiệp hồng trần -xin thấu hiểu
Tu là cõi phúc được an vui


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-14 06:13:41khanhchan>
Tự kiểm

Tớ ngồi tớ nghĩ cái thằng tôi
Năm chục năm dư tóc bạc rồi
Già chả già -trẻ thời chả trẻ
Buồn thì buồn- vui cứ thì vui
Khi cà phê cóc -nghe nhung nhớ
Đến thịt cầy tơ- thấy lẻ loi
Bạn học dăm thằng còn ,đứa mất
Nửa đời luyến tiếc -nửa chơi vơi


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 07:15:33khanhchan>

Lời giới thiệu: Nhân Ngày Lễ Mẹ sắp đến, MTL xin chia xẻ cùng các bạn yêu thơ MỘT BÀI THƠ RÂT ĐẶC SẮC, mời các bạn yêu thơ cùng thưởng lãm bài thơ dưới đây:


Bài Văn Về Mẹ

(nhân đọc bài văn của bé Thùy Linh-Hầu; như tất cả câu, từ đều rút ra từ bài văn của Linh.
Tôi đã khóc khi chấm bài văn này tại trại tị nạn và tôi biết em đã khóc khi viết những dòng chữ đó)


Em kể về mẹ em
bằng giọng văn thật là ngây dại
rằng: "một buổi trên đường vượt biển
chuyến ghe em bị đánh cướp hai lần
chúng ăn hiếp mẹ
ba giận
xông vào đánh trả
chúng lồng lên
vung mã tấu
chém thẳng tay !
ba quị ngã
máu chảy đầy ra đó !
mẹ khóc gào
còn em sợ
nín lặng ... mắt mở to !!
Chúng phá nát chiếc ghe bé nhỏ
rồi bỏ đi sau khi đắc thắng cười
Mẹ khóc, ôm xác ba nóng hổi
Em rẩy run, nức nở, kinh hoàng
Em nhìn ba nằm đó, ngỡ ngàng
sao ba lại bỏ em với mẹ

Rồi bão tố lớn ơi là lớn
Sóng thật cao
Gió mạnh biết là bao
Sóng xua ngang
Ghe vỡ tan tành
Người ta khóc và em cũng khóc
Mẹ ôm lấy một thùng nhựa rỗng
em ôm ghì trên vai mẹ lạnh run
trôi lênh đênh trên sóng biển chập chùng
Em sợ
Mẹ nói : con yêu đừng khóc !
Có mẹ đây, mẹ thương con lắm
Mẹ con mình sẽ sống mà con
Ráng lên con, bão tố chẳng còn
bám vai mẹ đừng buông ra nhé !!


Một ngày sau, mẹ em mệt lả
máu của người ướt cả áo em
chiếc thùng con không đủ sức rồi
nó chìm xuống dần dần, sợ quá
Mẹ thì thào bên em thật khẽ
Mẹ buông tay, con bám chặt thùng đây
Mẹ với ba có lỗi ở kiếp này
không nuôi nấng cho con khôn lớn
Con phải sống, phải ngoan con nhé
Mẹ mệt rồi, mẹ đi tìm ba
Chưa dứt câu tay mẹ đã buông ra
Em khóc nấc: Mẹ ơi trở lại !
đừng bỏ con, con sợ quá mẹ ơi
Mẹ cứ trôi,
Mẹ chẳng trả lời
Em nhìn mẹ mà òa lên khóc


Một chiếc ghe đánh cá
Vớt được xác mẹ em
Khi trời sắp về đêm
Em được ghe đó vớt
Em ngồi bên cạnh mẹ
Mắt mẹ nhắm chặt rồi
Em sờ lấy đôi môi
Đôi môi không cười nữa
Họ đem mẹ đi đốt
Khói bay ngùn ngụt trời
Họ bảo " Mẹ lìa đời,
về cõi thần tiên ở "


Từ đó,
những khi em trở mình cảm sốt
nhớ làm sao bóng dáng mẹ hiền
Mơ mẹ em là một cô tiên
vuốt mái tóc, ru em ngoan ngủ
Từ đó,
em không còn cả ba và mẹ
nhìn bạn bè mà thèm lắm thầy ơi !
có nhiều đêm em hỏi ông trời
Mẹ trên đó có nhớ em không hở ??
Thầy cho em tạm dừng, dang dở
Nhớ mẹ rồi, em đang khóc thầy ơi !
từ hôm nay và suốt cuộc đời
em sẽ chẳng còn ba mẹ nữa ..... !


Đông Gàn Hoàng Vi Kha
(http://www.vnnavi.com/forum/showthread.php?p=26300#post26300)
 
 






Cảm nhận

Tôi rướm lệ khi đọc" Bài văn về Mẹ"
Có điều gì đau xót hơn không ??
Ba mươi năm -đâu đây vẫn còn dòng dư lệ
Khóc cho người- thân phận quá mong manh

Trong sâu thẳm
Tôi nghe tiếng thét gào của biển
Hòa lẫn cùng lời Mẹ nhắn cho con
Gió chen ngang -Mẹ -tiếng mât tiếng còn
Con phải sống
Nhất định là: con phải sống .

Mẹ ngất lịm buông tay -rời thùng rỗng
Nhường lại cuộc đời này- tất cả để cho con
Cho bây giờ và cho cả ngày sau
Trong muôn một
Tình Mẹ thương con là tất cả .

Biển thét gào rồi biển lại dịu êm
Sao cuộc đời vẫn cứ nhiều sóng gió
Mong ngày mai sẽ trời quang mây tạnh
Để người người được sống mãi với yêu thương .



 
 

 
 
 
 

[/align]


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Phân vân

Chuyện đời rối rắm mớ bòng bong
Giận ghét yêu thương não cả lòng
Cái lợi cái danh nào biết đếm
Chữ tình chữ nghĩa khó mà đong
Mượn lời kinh phật - tâm mong sáng
Nhắp chén rượu đào -dạ đã ngông
Thân phận con người sao rắc rối
Ta về tu quách thế là xong




Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0


*Khánh Chân kính mến! Hôm qua sinh nhật anh KG biết muộn, vài dòng thơ hoạ chúc anh vui:
 
Trích đoạn: khanhchan

Phân vân

Chuyện đời rối rắm mớ bòng bong
Giận ghét yêu thương não cả lòng
Cái lợi cái danh nào biết đếm
Chữ tình chữ nghĩa khó mà đong
Mượn lời kinh phật - tâm mong sáng
Nhắp chén rượu đào -dạ đã ngông
Thân phận con người sao rắc rối
Ta về tu quách thế là xong

Hoạ:
 
ĐÙA VỚI THƠ
 
Muốn dán vào tim chẳng để bong
Ghi sâu cảm mến xuyến xao lòng
Công danh bả lợi nhiều mê đắm
Ý đẹp bao tiền cũng dám đong
Cốt ở như mình không tội vạ
Xương dầm dãi nắng vẫn nghênh ngông
Còn thơ với thẩn đùa trêu Nguyệt
Giữa cõi giang hồ chửa thể xong
 
Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
Phôi pha

Trùng dương vạn dặm cách xa nhau
Từ biệt ngày nao mắt nghẹn ngào
Biển rộng đôi bờ bao nỗi nhớ
Mây ngàn mấy dãi một niềm đau
Ba mươi năm lẻ ôm trăng khuyết
Là bấy nhiêu ngày đắm mộng sâu
Nửa mảnh tình xa mờ cố quận
Nhạt vần thơ cũ khóc duyên đầu




Giọt lệ tình xa

Chiều rũ bên thềm vệt nắng loang
Vườn hoang ươm mộng giấc thu vàng
Đường xưa im vắng sầu cung nguyệt
Lối cũ u buồn vọng gót loan
Trăm nhớ vi vu hồn gió núi
Nghìn thương thăm thẳm bóng mây ngàn
Xanh xao ngõ trúc hòang hôn nhạt
Giọt lệ tình xa đẫm mắt nàng






Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Cố nhân

Cố nhân ơi hỡi cố nhân ơi !
Hai nẻo trời xa cách biệt rồi
Nhớ lúc sân trường đong phượng rũ
Mơ chiều góc phố đợi mưa rơi
Bờ chia lặng lẽ sầu duyên kiếp
Giọt đếm hòang hôn ướt mộng đời
Từ nguyệt là thơ hồn mặc khách
Chỉ còn huyền thoại giấc mơ thôi


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-30 17:31:56Huyền Băng>
Tình lỡ

Ngắm bóng trăng trôi dưới gốc bàng
Nghe hồn trống vắng một trời tang
Bâng khuâng kẻ ở vương tình nước
Lặng lẽ ai đi đọan nghĩa làng
Bến mộng thuyền trôi cùng gió lướt
Sóng tình lệ đẫm há người mang
Yêu thương ngày ấy chừ xa vắng
Nhòa nhạt vần thơ chữ mất hàng
 
r


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-30 02:59:25khanhchan>
Lối về

Hàng dừa xanh biếc nắng đầy vơi
Soi bóng sông xưa dậy sóng rồi
Bờ cát bâng khuâng vờn gió lộng
Con thuyền lặng lẽ đợi mưa rơi
Bước chân để lại in trên cát
Ánh mắt trông theo nhạt đỉnh đồi
Ủ rũ sương chiều dâng khuất nẻo
Đường về hun hút khách đơn côi


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm tư

Nước mắt chưa khô mộng ước dày
Đêm tàn lẻ bóng giấc chưa say
Rèm loan lạnh giá hồn trăng khuyết
Gối nguyệt đơn côi dáng ngọc gầy
Khóc phận lẻ loi dòng lệ đẫm
Nghe đời héo hắt giọt thu lay
Bao mùa lá đổ bao nhung nhớ
Cay đắng vừa vơi đã vội đầy


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tạ từ

Vầng trăng ai xẻ bóng đôi đường
Để lại nơi này nỗi nhớ thương
Tiễn biệt chia tay- tình đã tắt
Tạ từ dõi mắt- mộng còn vương
Mười năm chung giấc nồng môi thắm
Một phút chia đời nhạt má hương
Thoảng tiếng chuông lơi chiều phố quận
Buồn theo cánh phượng đỏ sân trường


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều

Vàng thu lá úa cuộn hồn thơ
Gió gợn sông trăng lặng ngóng chờ
Liễu rũ soi mình ôm sóng mộng
Mây vờn che bóng rợp trời mơ
Lang thang chiều bước- buồn duyên lỡ
Chầm chậm nắng buông – dọi nguyệt mờ
Đếm giọt đắng rơi sầu tí tách
Nghe đời đứt quãng một đường tơ


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều

Vàng thu lá úa cuộn hồn thơ
Gió gợn sông trăng lặng ngóng chờ
Liễu rũ soi mình ôm sóng mộng
Mây vờn che bóng rợp trời mơ
Lang thang chiều bước- buồn duyên lỡ
Chầm chậm nắng buông – dọi nguyệt mờ
Đếm giọt đắng rơi sầu tí tách
Nghe đời đứt quãng một đường tơ

Réo rắt cung đàn lãy phím tơ
Người ơi ! nhung nhớ lệ hoen mờ
Mắt xanh năm tháng oằn cay đắng
Môi héo một đời dậy ước mơ
Lối cũ mòn quanh sầu vọng tưởng
Hồn xưa in dấu những mong chờ
Vàng tay khói thuốc- tình say mộng
Quản bút u buồn mấy dáng thơ


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Chớm Hạ
 
Đã chớm hạ rồi em có hay
Xuân đi  bỏ lại cánh mai gầy
Vườn xưa gió thoảng lời hoa bướm
Nỗi nhớ chưa vơi kịp lại đầy
 
Nửa cuối  đời rồi vẫn cứ say
Say trong nhân thế cuộc vơi đầy
Vùi trong nỗi nhớ mong quên lãng
Mơ ánh xuân hồng trong nắng mai .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ thì..
 
Sáng nhắp ngụm cà phê
Bâng khuâng nhìn dưới phố
Chợt thấy chùm phượng thắm
Ô  hô  hạ lại về
 
Nghe một chút lâng lâng
Quay vòng trong nỗi nhớ
Tiếng ve sầu rên xiết
Làn khói thuốc phân vân
 
Nhớ.. bắt đầu từ đâu
Bốn mươi năm ..nhanh quá
Mà dòng đời lặng lẽ
Mấy khúc quanh u sầu
 
 
Cứ mỗi độ hạ sang
Mang theo nhiều kỉ niệm
Chở về bao nỗi nhớ
Sao không là thu xuân ?
 
 
Ừ thì thôi cũng vậy
Xuân hạ hay thu đông
Mỗi màu hoa mỗi sắc
Xao xuyến nỗi chờ mong
 
Ừ thì thôi cũng đành
Đời người duyên số phận
Như dòng sông không thể
Chọn cho mình khúc quanh .
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.10.2013 04:18:58 bởi Huyền Băng>

Ừ thôi ...

Ừ thôi em hãy về đi
Xem như mình chẳng có gì với nhau
Lâu rồi cũng sẽ quên mau
Thời gian rồi cũng phai màu mà thôi

Kiếp này ta chẳng chung đôi
Anh xin trả lại những lời yêu xưa
Trả em ánh mắt thẹn thùa
Những chiều hò hẹn những trưa đợi chờ

Trả em sắc nắng chiều thu
Vòng tay xiết chặt vị bờ môi ngoan
Trả em hoan khúc địa đàng
Hương thơm sợi tóc thì thầm lời yêu

Trả em hết – giữ lại nhiều
Trong anh còn cả vạn chiều nhớ nhung
Ngày sau có gặp bên đường
Chỉ xin ánh mắt còn vương chút tình
r


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Dòng sông hát

Ta lắng nghe dòng sông
Hát bên triền hoang vắng
Lũ chim rừng ngơ ngác
Xao xác chiều mênh mông

Ta lắng nghe dòng sông
Róc rách nẻo đi về
Quanh co nguồn huyễn hoặc
Sỏi đá lời cuồng ngông

Ta lắng nghe dòng sông
Dịu dàng cung trầm lắng
Ngọc ngà lời thân phận
Ngây ngô giọt nắng hồng

Ta nghe dòng sông hát
Gió ru lời hoang sơ
Rừng thu chiều ngủ lịm
Bên dốc đời chơ vơ .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Nốt ruồi son

Góc vắng chơ vơ một nỗi sầu
Từng mùa thu đến lại qua mau
Từ trong sâu thẳm bao nhung nhớ
Mơ được một ngày ta có nhau

Lối cỏ hôm xưa người tiễn biệt 
Em về nuốt lệ cố làm vui
Anh đi đáp trả lời sông núi
Bỏ lại sau lưng một mảnh đời

Anh hẹn sang thu ghé lại nhà
Mình cùng nối lại khúc tình ca
Mấy độ thu bao mùa lá đổ
Từng chiều trông ngóng lá thư xa

…..

Bất chợt xôn xao một buổi chiều
Anh về tô thắm một trời yêu
Mân mê sắc áo màu xanh lá
Thầm nói cho nhau nhớ thật nhiều

Tay ấp tay nhau khắp phố phường
Bờ môi nuốt cả một trời thương
Lần tay khẽ cởi từng khuy áo
Khao khát dâng tràn toả ngát hương

Ánh mắt long lanh giọt lệ hồng
Vun tròn bầu ngực nốt ruồi son
Thầm thì hơi thở đừng anh nhé
Hãy giữ cho nhau trọn tấm lòng

Khoảnh khắc đam mê rồi thoáng lặng 
Anh ừ mình gắng giữ cho nhau
Khi nao đất nước tàn chinh chiến
Đám cưới đôi ta vạn sắc màu



Anh đã ra đi giữa một ngày
Lời thề theo gió đã xa bay
Nốt ruồi son thắm màu băng giá
Nuối tiếc cho nhau lệ chảy dài .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ước gì Tết đến…
Tết như xưa



Buồn trông cánh én nhởn nhơ bay
Nhớ đến xuân xưa lệ chảy dài
Tiếng pháo giao thừa vang rộn rã
Nỗi lòng theo gió thoảng xa bay

Hương xuân ngây ngất đêm trừ tịch
Sợi khói nhang trầm gợi xuyến xao
Tiếng Mẹ lâm râm thẩm khấn vái
Lời Cha cầu nguyện thoảng bay cao

….

Đã mấy xuân qua Mẹ vắng nhà
Cũng từng ngần ấy ngỡ phôi pha
Con muốn quên đi rồi lại nhớ
Giao thừa nhỏ lệ thắm hương hoa

Ước gì được đón tết như xưa
Bên Mẹ bên Cha tiếng cợt đùa
Năm mới nhà mình vui rộn rã
Tiếng cười câu chúc tết trao đưa

Chong đêm trừ tịch đón giao thừa
Bên chậu tắc vàng ngọn gió đưa
Nhìn làn khói tỏa bay trong gió
Ước gì đón tết – tết như xưa .

BH 12/2014
 



Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt xuân vơi
 
Có những nỗi buồn không thể nói
Nên thường mượn rượu trút vào thơ
Nỗi nhớ xa xưa về gậm nhấm
Gia đình cuộc sống nghĩ  vu vơ
 
Có những buổi chiều nghe trống vắng
Một mình góc phố ngó mây trôi
Bạn : còn trách nhiệm làm sao thể..
Chia sẻ đôi lời  gắng lắm thôi
 
Có những hoàng hôn buồn nẫu ruột
Nhạc vàng - rượu đế  bạn tri âm
Vợ con nào biết cho là nghiện
Có hiểu gì đâu lại trách thầm
 
Có những nửa đêm vùng thức dậy
Mắt còn ráo khoảnh mấy cơn mơ
Lập lòe điếu thuốc đang say ngủ
Nghe giữa mênh mông đắm vật vờ
 
Xuân về mang nỗi nhớ bay cao
Cho góc trời riêng lại sẫm màu
Vài câu thơ nhạt mừng năm mới
Sợi tóc lơ thơ  đếm giọt sầu .
 
 
 
 
 
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ Xuân

Ơ hay Tết đến sao nhanh thế ?
Vừa mới ngày nào trông đón xuân
Xuân đến xuân đi xuân lại đến
Sao xuân vẫn lạ với bâng khuâng ?

Người người sắm tết đón xuân sang
Trên phố đông vui cảnh rộn ràng
Xe cộ xuống lên huyên náo lạ
Chợ hoa khoe sắc thắm bên đường


Xuân về vạn cảnh bỗng vui hơn
Gió lạnh nhưng sao lại ấm lòng
Gần gũi nhiều thêm qua ánh mắt
Vạn người như một ý chờ mong


Mấy chục tết rồi vẫn thích xuân
Dù cho xuân đến đã bao lần
Người người như bỗng vui hơn hẳn
Tết ở trong lòng hay bởi xuân .

29 Tết Giáp Ngọ
NKC


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều ba mươi lặng lẽ

Chiều ba mươi lặng lẽ
Góc vắng lòng thênh thang
Bàn thờ hương nhang tỏa
Thơm ngát mùi xuân sang

Chiều ba mươi nhàn rỗi
Chẳng có việc gì làm
Mọi người đi dạo phố
Mình trên nét lang thang

Chiều ba mươi trống vắng
Nghe tuổi già cô đơn
Tiếng đồng hồ tí tách
Ngỡ nhịp đập tim lòng

Chiều ba mươi chờ đợi 
Phút đất trời giao hoan
Nén nhang đêm trừ tịch
Nghe tâm trí nhẹ nhàng

Nửa đêm nghe hương tết
Thầm cầu nguyện đến trời
Xin thuyền xuân ghé chở
Hạnh phúc về muôn nơi .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng giêng

Tháng giêng Xuân còn ngúng nguẩy
Môi hoa cong cớn khoe đài
Hương đêm rủ rê cánh bướm
Lõa lồ nhụy tết phôi phai

Tháng giêng xuân còn lúng liếng
Môi ngoan tô sắc nắng cười
Mơ màng sợi mây quyện gió
Nụ hồng thẹn giấc chăn lơi

Tháng giêng xuân còn lưu luyến
Vườn hồng bỏ ngõ trao đêm
Ngẫn ngơ phút giao hòa đã 
Chơ vơ mấy giọt sương mềm

Tháng giêng xuân còn ngơ ngác
Bên đường nghe gió đêm qua
Lối hoa hôm nào trống vắng
Bóng ai trong nắng nhạt nhòa .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0



Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0