Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Khoảng trời không nắng

0 trả lời, 235 lượt xem — Trang 1 / 1
Khoảng trời không nắng Cuối năm đường còn xa thăm thẳm
Bụi bám đầy trên vai áo người đi
Em con gái nỗi sầu vương vai áo
Mùa đã sang run rẩy ngậm ngùi
Cớ là chi không hái nắng đem về
Ngắt nỗi buồn trả người không giữ nữa
Mai lại về với một khoảng trời riêng?
 
Cuối một mùa, hết một năm, đời vẫn còn dài nhùng nhằng với đủ vui buồn đắng ngọt với chua cay, đời cũng chẳng chừa ta ra để rồi vui vẻ sống với suy nghĩ ấu thơ buồn cũng là vui, khóc rồi cũng hết. Đời cũng chẳng trừ ta ra để rồi cho xin một giây không nhận thức; thời gian cuộn chảy, mình như cành khô nước cuốn bốn góc trời.
Tuổi thơ đã không còn để rồi chơi trò cút bắt, kẻ tìm ta còn ta trốn góc tường rêu, nụ cười cũng không còn rộn rã như ngày xưa nữa bởi biết rất rõ rằng trò chơi đó có tìm thì mãi cũng chẳng ra, người không trốn chạy, không núp sau cánh cửa cuộc đời mà đứng đó nhưng không thể nào với tay tới được, gọi khàn hơi người vẫn lạnh lùng đi.
Thời gian làm ta nhận ra mình đã qua mùa trăng hai mấy… chẳng còn bé đâu để khóc là quên, cười là vui là hết giận hết hờn, mùa đã cuốn ta đi vào những dòng đời đầy nước mắt, nước mắt chảy dài trên những nỗi buồn thương. Đời cũng ngược ngạo như chuyện người thường nói; chẳng thể nào đâu sao cứ đứng đó chờ! Nhưng đâu phải cuối mùa, tàn Đông sang Xuân sớm là cây nào cũng trút sạch lá cũ mềm. Vẫn còn đó người thấy không! Trên vòm cây nào đó lá gánh u buồn nặng trĩu đứng chờ Xuân cũng như em con gái nặng tâm tình muốn vứt bỏ nhưng nào đâu có thể… rồi đời cứ nhùng nhằng bên kéo bên co; khóc, cười, an ủi với nghĩ xa… Ừ! Chẳng thể nhưng tình vẫn còn nguyên vẹn, đừng ép em quên và đừng ép em buông bỏ trái tim mình.
 
Cuối năm…
Đường về phố chật thêm tâm sự
Người cũng ở gần cách có bao xa
Sao vẫn cứ mãi mỗi người mỗi nẻo
Ngộ! Ừ ha! Thương chẳng thể nào… thôi!


Mùa hết. Mây về kéo sương chiều phủ mờ mong mỏi, cái lạnh luồng vào đan sợi nhớ thành tên, chẳng thể mưa nỗi đâu khi nỗi niềm cô đặc thành im lặng người đừng hỏi em sao lại yêu? Nó như lẽ tự nhiên mùa hết Đông tàn Xuân kéo về vui ca bên thềm phơi phới, em gặp người thương nhớ cứ nhiều thêm. Ừ! Mùa cũng lạnh lùng rót lạnh vào khoảng không trầm mặc, người cũng lạnh lùng buông bước đi xa, người không gợi cho em lấy một niềm hy vọng mà sao những ân tình cứ lớn dần thành nụ, nụ tình yêu muôn thuở chẳng đơm hoa.
 
Cuối năm, đường về ai đặt cho nó điểm dừng là “năm hết” thôi thì ta dừng lại chút nghĩ ngơi trong hành trình cuộc đời dài thăm thẳm và đập nhẹ lại đi trái tim bốn mùa vất vã cuộn tròn trong mớ cảm xúc rối như tơ.
 
Này người ơi! Năm hết mùa tàn hoa sắp nở
Người nói cho em cách để quên người
Người chỉ cho em cách để nhìn về hướng khác
Nơi mà em không còn thấy… những yêu thương khắc khoải
Tan hoang, trống trải, mùa tàn bên nỗi nhớ đầy vơi
Ai cắt sợi tơ trời… cảm xúc tự đi hoang?
 
Trên con lộ cuộc đời mênh mông và đầy mưa gió, dể gì gặp được người để đặt trọn yêu thương, chẳng biết đúng sai chẳng biết giàu nghèo, chẳng biết có gì được gì mất gì và còn lại gì… đó chính là tình yêu cơ đấy! Thứ tình trong veo không gợi chút phiền hà ích kỷ nhưng người đã ôm trọn cảm xúc ấy của em đi mất, biết đến bao giờ tim mới đập lại nhịp yêu thương.
 
Đừng có như mùa đến rồi đi mãi mãi, đừng có hỏi em đừng có khuyên em “ngoài kia mới là một nửa” người không là em sao mà biết được, có là mùa mới biết nắng mưa, có là em mới biết sao là yêu, là thương, là thích nên đừng bảo em đi rồi tìm ai kia trên đại lộ cuộc đời.
 
Này người dưng! Mình gặp nhau ở một góc cuộc đời
Rồi mùa hết năm sang mình chơi trò cút bắt
Nắng tắt rồi sao tìm mãi chẳng ra?
Người đã trốn đi xa bỏ em ở lại
Đi tìm hoài nước mắt gọi thành tên
Năm hết mùa đi khoảng trời toàn thương nhớ
Em với tay sao nắng mãi không về!   


San San




Đăng nhập để trả lời
0