Lá Đỏ Vào Nhà
Đầu năm cành lá đỏ
Rụng rơi khắp sân nền
Chàng gom cho...đừng bỏ
Không thiếp giận, bắt đền
Mấy vạn tờ giấy bạc
Ông Franklin mỉm cười
Con Gà tài lộc phát
Chàng-thiếp sắp đổi đời
Hốt vô chàng...hốt vô
Cố Quận
Cung Chúc Tân Xuân Đặc Trưng
Đầu năm Cung Chúc Tân Xuân
Vạn Sự Như Ý Đặc Trưng Phố Rùm
Có tiệc rượu chát, tôm hùm
Nhớ kêu nhị đến...lưng khum lưng vào
Vái bàn thấp, bái tòa cao
Tọa ngay xuống chiếu hoa nghêu ngao hò
Người trống, kẻ kéo đờn cò
Truyện thơ ngâm đọc Ôn-O vang lừng
Năm Dậu Cung Chúc Tân Xuân
Vạn Sự Như Ý Đặc Trưng Diễn Đàn
Cố Quận

Xuân Đi Đâu Đấy Cô!!!
Ớ này xuân áo đi đâu
Ớ này xuân váy hồng mầu về mô!!!
Cho hương lụa thoảng gió hồ
Qua đây bờ tết ông đồ ngẩn ngơ
Mực đọng bút! Giọt lem thơ
Vần câu tắt ý trên tờ giấy hoa
Ớ này xuân áo chờ ta
Bỏ gian hàng tết này mà theo xuân
Cố Quận



Ớ Này Cô Đừng Trộm Hoa
Ới này đừng vô ngắt hoa
Vườn bên cô nhé...người ta canh chừng
Người ta mất trộm cả tuần
Họ đang tìm mấy ngày xuân kẻ nào
Hôm kia tà áo hồng đào
Môi son, má thắm, dáng cao chân thầm
Bước nhè nhẹ...ngón nắn mầm
Tay lựa đóa bẻ đầy mâm hoa về
Ới này đừng ghé vườn kề
Bên mà trộm nữa...họ kê gối chờ
Cố Quận
Mồng Một Mứt Trà...Có Rượu!!!
Mồng một cô đãi mứt trà
Tôi đây muốn hỏi...còn quà rượu đâu!!!
Đã sẳn nồi tái, nạm, gầu
Cho tôi đánh chén ngày đầu của năm
Để say trải chiếu hoa nằm
Mà mơ thấy kẻ nuôi tằm cho tơ
Rồi mộng tà tím xuân chờ
Tôi ra bến hẹn đò bờ qua sông
Dạo vườn mai dưới nắng hồng
Vàng bông hoa cải trên đồng vàng hoa
Mồng một cô đãi mứt trà
Tôi đây muốn hỏi...có quà rượu chăng!!!
Cố Quận

![]()
Sao Cô Đứng Vịn Cành Tôi!!!
Sao cô vịn cành xuân tôi
Cho hoa vàng nhớ hồng môi, tóc làn
Nhớ mắt, năm ngón thon nàng
Nhớ vai lụa giữa đường thang thênh đường
Đi đâu trời sáng còn sương
Nắng chưa thuần nắng xuân vương vương đồi!!!
Đứng đây cô vịn cành tôi
Cho hoa nhớ dáng hương môi mắt người
Cố Quận





Mỹ Nữ Phù Tang Du Xuân
Mỹ nữ Phù Tang che dù
Du xuân đi dưới sương mù thưởng hoa
Đào đang độ trĩu cành già
Bay bay cánh đỏ sắc là là rơi
Áo Kimono lả lơi
Lụa tay phơ phất hương đời xuân du
Mỹ nữ Phù Tang che dù
Đi trong nắng nhạt xua mù khói xa
Cố Quận

Ta Kiếp Bướm! Em Đời Hoa
Trời sinh ta kiếp bướm
Lại đời em hoa cành
Sắc và hương xuân đượm
Muốn bay qua không đành
Nên cánh dừng...nhành đậu
Phải sắc hương bướm say
Quên chân và tay bấu
Sa mình dưới cội cây
Lỡ sinh là kiếp bướm
Luỵ đời hoa xuân cành
Em hương làn sắc đượm
Chấp cánh! Dạ không đành
Thì thôi chết...vì em
Cố Quận

Ta Kiếp Bướm! Em Đời Hoa (2)
Ta kiếp bướm, em đời hoa
Dừng đôi cánh đậu chút là cánh đi
Chút là luyến sắc xuân thì
Chút là hương nhớ chút gì ấy hương
Chút gì vạn dặm sầu vương
Chút gì như gánh đoạn trường lúc xa
Ta con bướm, em nụ hoa
Cánh tàn! Bướm mắt lệ nhoà cành xưa
Cố Quận

![]()
Tuổi Xuân Tự Lòng Ta
Tuổi xuân tự lòng ta
Tiếng phán trẻ hay già
Hai mươi hồn thất thập
Thất thập...ngờ mười ba
Vui thì xuân xanh mãi
Hò ơ dưới bến cười
Câu thơ tình luyến ái
Nằm mơ mắt môi người
Thanh xuân...đời thanh xuân
Cố Quận