Rừng Thu Xưa
Con nai vàng đứng ngóng
Tiếng hài trên lá khô
Rừng thu xưa bặt bóng
Người năm xưa giờ mô
Sương chiều thu, nắng nhạt
Vi vu gió heo về
Lưng trời nghiêng cánh hạc
Vắng bạn! Tiếng não nề
Con nai vàng khuất bóng
Tiếng còn vang lá khô
Rừng thu xưa gió lộng
Áo người năm xưa mô!!!
Cố Quận
Tiếng Thu
614 trả lời, 50.907 lượt xem —
Trang 3 / 21
Lá Hoa Ủ Dột Bên Kia
Lá hoa ủ dột đầu đông
Ngày lên sương trắng cành phong nhánh gầy
Sầu bên kia! Lan sang đây
Cho mưa ướt đất, cho mây xám trời
Cho chung rượu, giọt lệ rơi
Vần thơ âm khóc nửa đời ly hương
Cố Quận
Thu Xám
Một trời thu xám ngày tàn
Khói sương lơ lững! Bóng ngàn tịch liêu
Hồ yên, gió lặng đưa chiều
Lão đò gác mái, gã tiều hồi thôn
Bếp hồng ai buổi hoàng hôn
Tình chàng nghĩa thiếp đôi hồn như chung
Một trời thu xám trùng trùng
Lều tranh nến tắt, tùng tùng trống canh
Cố Quận
Thu Úa
Trăng soi màu cây úa
Đêm vang tiếng côn trùng
Dòng thu in bóng lửa
Dăm đóm nổ, bập bùng
Tay hơ, hâm ấm rượu
Xạc xào ngọn gió run
Lá rơi vùng lá phủ
Chiếc la đà không trung
Trăng soi màu cây úa
Bên bếp lửa bập bùng
Dòng thu in trăng nửa
Tay nâng chén! Tiễn mùng
Cố Quận

Sầu Thu
Thu sầu thắp nến cùng trăng
Mời tơ vàng với sương giăng nhánh gầy
Mời ta cạn chén rượu đầy
Để lòng nhớ gió thương mây thu nào
Từ em ra bến nghẹn ngào
Từ ta biệt xứ lao đao kiếp đời
Là thu buồn lắm người ơi
Là thu nhìn chiếc lá rơi lững lờ
Thu sầu thắp nến đêm chờ
Tơ vàng soi chén vàng tơ trăng sầu
Tình còn đây, thu xưa đâu
Biết còn duyên gặp lại nhau không người
Cố Quận
Tiễn Thu
Ta tiễn mùa thu đi
Rót mời trăng chén rượu
Chiều theo cánh chim di
Lung linh trời tinh tú
Đầu thu mơ áo lụa
Cuối mùa thương tóc bay
Xạc xào cây lá úa
Rụng dưới làn gió lay
Ta tiễn mùa thu đi
Chiều theo cánh chim di
Bên sông mờ bóng áo
Trăng soi lũy xanh ghì
Cạn chung đầy! Tiễn thu
Cố Quận
Tàn Thu
Chiếc lá khô, buổi thu tàn
Theo cơn gió lộng rụng đàng lá bay
Trùng trùng mây xám giăng ngày
Hạt thu tí tách! Cành gầy xác xơ
Bến chiều nhớ nắng thu mơ
Nhớ trăng thu bóng lững lờ dòng trôi
Nước đưa chiếc lá xa rồi
Tàn thu cây đứng trên đồi dầm sương
Cố Quận
Em Có Nghe
Em có nghe không tiếng thu tàn
Tiếng lá vàng khô đã màu lá úa
Tiếng mùa thu một thủa
Ta tiễn em áo lụa kiếp ly hương
Em có nghe không tiếng thơ ta
Âm rã rời trên hạt
Mưa đêm về lác đác bên hiên
Hàng cây phong trụi lá đứng muộn phiền
Em có nghe không tiếng lòng ta nức nỡ
Từng câu thơ thương tiếc buổi thu nào
Giữa hoàng hôn đưa tiễn
Là vĩnh viễn xa nhau
Cố Quận
Áo Mùa Thu Hà Nội
Hà Nội ơi! Áo người về trên lá
Vàng nắng thu, ửng hồng má hây hây
Dáng nghiêng nghiêng, con lối nhỏ bóng gầy
Hương thiếu nữ mùa heo may hương ngát
Hà Nội em! sáng mờ sương, gió mát
Đường về đâu, tà lạc bước về đâu
Để khói mây lơ lững trắng một mầu
Ngày thu đổ hạt! Mưa mau ướt lá
Hà Nội thu trong thơ ta buồn bã
Cố Quận
Tình Đơn Phương (2)
Đêm đêm song cửa chờ trăng
Chờ canh trống điểm, sương giăng trắng vườn
Chờ lá thấm, chiếc rụng đường
Mang tưởng nhớ, mang yêu thương tháng ngày
Gió qua sân, thổi lá bay
Về phương ấy, rằng phương nầy thu mơ
Người ơi! Sao nỡ hững hờ
Cho đêm thao thức trông chờ tin âm
Cố Quận
Mời Thu
Em hãy tiễn những ngày mưa cuối hạ
Mời trời thu mù mịt khói thu về
Mai thơ ta góp vần âm của lá
Nắng vàng thu tơ buông kín con lề
Đêm đứng đấy...vội gì đi, đứng đấy
Ý tình ta chưa tỉnh dậy, chưa mà
Canh chưa tàn trăng còn bóng xa xa
Chưa nhạt ánh! Tiếng gà chưa vang ngõ
Em hãy thắp ngọn nến hồng cho rõ
Đọc lại thơ tình ta đó năm nào
Lá trên sân vài chiếc gió lao xao
Thu đà đến! Nghẹn ngào sương thu nhỏ
Đêm đã hết vầng rạng đông vừa ló
Cố Quận
Thu Tím
Tím thu tím một màu chiều
Tím trăng nửa mảnh buồn thiu núi đồi
Tím bờ bến, tím dòng trôi
Tím lan áo lụa, tím môi mắt người
Tím thơ thu tiết tháng mười
Tím trang mực tím vài mươi câu vần
Tím thu ngõ Tấn, đường tần
Buồn thiu tím nửa mảnh trăng thu tàn
Thôi rồi em lệ hai hàng
Áng chiều thu tắt! Lòng mênh mang sầu
Cố Quận

Những Đêm Không Ngủ
Có những đêm không ngủ
Ta tay nâng ly rượu nhớ thương ai
Cho môi mềm, mày rũ
Mắt mơ màng...thấy người tóc lơi vai
Gặp lại em những ngày tuổi trẻ
Áo lụa tà trong gió thu đưa
Thấy ta nhành cúc vàng nụ hé
Chờ trao em tan lớp buổi trưa
Có những đêm không ngủ
Ngồi thương hương, tiếc ngọc dạ chùng
Mơ hình xưa, âm cũ
Lòng ước ao một buổi tương phùng
Ta nhiều đêm không ngủ!
Cố Quận
Ngàn Thu Áo Tím
Ngàn thu áo tím ôm sầu
Một trời thu khói xám mầu giăng giăng
Người đi đã mấy mùa trăng
Em ngồi thả tóc đếm lần gầy hao
Đường sang bên ấy là bao
Dặm dài sông cách, bấy hào chong ngăn
Ngàn thu lệ ướt đẵm khăn
Ngồi ôm gối! Nghe vạn ngần nhớ thương
Chiều em áo tím sầu vương
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.01.2014 04:41:54 bởi Cố Quận>
![]()
Gửi Chút Tình
Đọc thơ ai gửi chút tình
Thu trên lá rụng nhớ hình bóng xưa
Qua rồi một thuở đón đưa
Hết rồi một thuở tuổi vừa đôi mươi
Còn chăng tơ tưởng môi cười
Còn chăng là mộng gặp người ngày thanh
Chút tình xưa quá mong manh
Theo cơn gió lá trên cành tình rơi
Cố Quận
(10)
Mình Hai Hướng Đời! Tình Lỡ
Một chuyện tình ngày ấy ta có nàng
Trong nắng nhạt thu vàng thu trên lối
Rồi mùa đi và tháng năm như vội
Và ta, em lần cuối tiễn chân nhau
Là chia tay, là kỷ niệm úa màu
Là môi mắt xanh xao buồn! Tiếc nuối
Rồi thời gian sáng, trưa, chiều như đuổi
Trăng từng trăng! Đường rong ruổi sông hồ
Ta nhớ em, người em gái thành đô
Người của thuở nay về mô, tình lỡ
Là ta, em gánh nợ duyên tan vỡ
Hai hướng đời! Em bên nớ, ta đây
Cố Quận
Trăng Chiều Thu
O đừng theo mây...đừng theo gió
Vội vàng chi xa lánh trần đời
Thu còn đây lá cành rụng ngõ
Nắng vàng tơ, nắng nhạt một trời
Tiễn đưa thu! Sân ngoài mưa hạt
Tí tách rơi, song cửa mi sầu
Hoài thu xưa hương tình trải vạt
Mờ khói sương! Bặt bóng giang đầu
Đừng mượn gió...gửi áo thu bay
Hoàng hôn trăng ngự bóng phong gầy
Lối chiều lá mục màu lá mục
Thu tàn! Đêm đâu tiếng heo may
Cố Quận
Đi Chẳng Tiếng Tạ Từ
Mặt hồ xanh phủ lá
Vàng mùa thu cánh rơi
Tiếng tiêu sầu êm ả
Điệu trầm, bổng chơi vơi
Người hôm qua đâu ừ
Mặt hồ lạnh tương tư
Vườn cây không bóng áo
Đi! Chẳng vẫy tạ từ
Cố Quận
Thơ Tôi Tím Ngát Một Dòng
Một dòng tím ngát thơ tôi
Trải lên trang giấy tím đồi cỏ cây
Tím chiều mây tím tầng mây
Tím bờ sông tím bến nầy áo tơ
Tóc mây ai thả hững hờ
Cho thơ dòng tím mực chờ chút hương
Thơ tôi mực tím mộng vương
Vần, câu giòng rẽ mấy đường sông trôi
Cố Quận
Mưa Rơi Trên Bến Thu
Hôm nay thu hạt cuối mùa
Sân ngoài heo ngọn về lùa lá bay
Mưa như trút xuống dòng này
Bên bờ ai một bóng gầy đợi ai
Đò chiều không cặp thôn đoài
Thôn đông người hỡi! Có hoài tóc mây
Mưa thu hạt trắng bay bay
Em tôi đứng đợi bên này bến thu
Cố Quận
Mưa Rơi Trên Bến Thu(2)
Trời đang nắng, trời đổ mưa
Cho đò không cặp bến đưa qua bờ
Em tôi hẳn đợi...chắc chờ
Chắc mưa ướt áo, tà tơ vấy bùn
Chiều thu sao lại mưa phùn
Cách con sông nhỏ tình trùng trùng xa
Ác chi thế, Ông Trời già
Gieo mây, lộng gió! Vậy là nhớ thương
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 06:49:55 bởi Cố Quận>
Mực Tím Thơ Tôi!
Thơ tôi màu mực tím
Áo tà tha thướt tình
Trùng trùng khơi kỷ niệm
Ngày ấy hai chúng mình
Xin gửi em chút gió
Heo may về thu sang
Cho mềm hương tóc ngọ
Sầu viễn xứ mênh mang
Thơ tôi hình bóng cũ
Thu từng thu vấn vương
Từng dòng như thác lũ
Người thu xưa! Nhớ thương
Thơ tôi buồn! Tím mực
Cố Quận
Hồn Thơ
Hồn thơ hôm trước dưới đàng
Hôm nay lên ngàn cùng lá thu rơi
Hôm sau heo lộng cao vời
Hồn thơ rụng xuống biển đời thơ trôi
Vần âm chìm tận đáy rồi
Mây thu lơ lững trên đồi nhớ thơ
Nhớ câu, nhớ chữ nét mờ
Thơ ơi! Mi nỡ hững hờ tình thu
Cố Quận
Thu Áo Trắng Về Đâu!!!
Mùa thu áo trắng màu đâu mất
Tôi dưới tàng phong góp lá vàng
Hai trăng không bóng người quanh quất
Tôi với chiều thu nắng nhạt đàng
Nhắp chén quỳnh cay ngồi nhớ áo
Về đâu cho hiu quạnh trời thơ
Để sắc màu thu sầu ảo não
Không bờ vai tóc! chẳng tà tơ
Mùa thu áo trắng vạt về đâu!!!
Cố Quận
Cây Ngô Đồng Năm Xưa
Tôi ngồi nhớ lá trên sông
Nhớ cây ngô đồng mỗi độ cuối thu
Heo may lộng, tiếng vi vu
Dòng xưa sương khói mịt mù khói sương
Người xưa giờ đã dặm trường
Thu xưa giờ đã trăm đường dỡ[size="3"] dang
Thu nay ngồi nhớ lá vàng
Ngô đồng nay đã cội tàn! Cành xơ
[/size]Cố Quận
Tím Một Dòng Trôi
Sông buồn tím một dòng trôi
Tím ngát con đồi, áo tím người bay
Hương tà gió dạt qua đây
Cho chiều nắng vội sợi gầy nắng trôi
Về chi áo tím trên đồi
Sông buồn! Dòng tím chảy rồi còn đâu
Kìa ai chén rượu giang đầu
Bến bờ hiu quạnh giăng mầu trăng đêm
Cố Quận

Thu Vàng Bên Lối
Em ngồi đếm lá thu bên lối
Xào xạc heo may đã mấy mùa
Nắng ngày nhạt nắng chiều như vội
Lành lạnh sương, ve vuốt tóc lùa
Làn mi khép nhẹ! Thầm tưởng bóng
Người đi thu trước vẫn chưa về
Em như tượng đá hòn phu vọng
Ba năm, người còn nhớ hẹn thề
Bên lối thu vàng bay cánh lá
Em ngồi hương áo lộng heo may
Giọt ướt hai giòng rơi lả chả
Phương trời! Người năm cũ nào hay
Cố Quận
Xiêm Áo Em Về
Xiêm áo em về đêm sáng trăng
Tà hương ngờ điện nguyệt, cung hằng
Đuổi gió, lụa vờn thu sợi khói
Trong vườn lay động lưới nhện giăng
Xiêm áo em về ngang áng thư
Dòng thơ ta đọng mực tương tư
Đã mấy mùa trăng vàng khóm lá
Ta với em! Tình tự bao chừ
Xiêm áo em về thơ lưng hộc
Than ôi! Cùn bút, cạn nghiên rồi
Không chữ, nguồn thơ ta bật khóc
bóng nhòa, xiêm áo trắng đi rồi
Cố Quận
Say
Say cho quên hết đường về
Nhân gian nửa cõi não nề! Nửa đau
Vội gì tiếng từ tạ nhau
Thu à đã lạc sắc màu áo xưa
Mấy hôm nay, trời đổ mưa
Khói sương lấp dấu vết vừa nửa trăng
Tay buông chén, bàu ngã lăn
Say cho quên hết nếp hằn áo thu
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.01.2014 15:42:13 bởi Cố Quận>
Về Đâu Thu Áo Tím!!!
Thế là đi...là mịt mờ áo tím
Là tà hương chừ biết kiếm đâu giờ
Đêm trăng ngồi chén rượu với câu thơ
Buồn hiu quạnh! Trời lững lơ chiếc lá
Áo về đâu! Người về đâu bốn ngả
Tình còn đây sao vội vã chi nào
Cho thu chờ dáng lụa áo ai chao
Về đâu hỡi sắc màu thu áo tím
Cố Quận



