SẦU TUÔN
Tôi thả vào mây một giọt buồn
Nghe lòng vụn vỡ giữa mưa tuôn
Đường khuya chưa ướt tim tôi ướt
Lệ đẫm trong lòng vạn sầu muôn
Ngàn lá rơi rơi phủ ngập đường
Hồn tôi khói phủ mịt mờ sương
Muôn chiều lá đổ theo chân bước
Mộng cũ năm nào còn vấn vương
Tôi bỏ bên đời một gánh thơ
Bao đêm tôi viết đến ngẩn ngơ
Tim tôi nhỏ máu tim khô máu
Người vẫn ngoảnh đi vẫn thờ ơ
Vần thơ tủi phận khóe mi cay
Phơi gió nằm sương kiếp đọa đày
Héo hắt đêm trường khô dòng lệ
Tim sầu tôi vỡ dưới trăng say
Tôi gọi mưa về tưới hồn đau
Gội rửa trái tim đã nát nhàu
Nhờ mưa tưới ướt hàng mi đẫm
Giấu kín trong lòng những giọt châu.
Mưa hãy rửa trôi những nỗi buồn
Cho lòng tôi nhẹ những bỏ buông
Đêm rồi sẽ cạn mai ngập nắng
Chỉ nốt đêm này nỗi sầu tuôn
Nguyễn Hưng
Hà nội, 24/06/2016
* * *
@ (Thơ chú Nguyễn Hưng hay và buồn quá ! Cháu xin họa cùng ạ ! Hic ... hu hu hu ... Sao chú khóc dữ thế !)
GIỌT BUỒN
Người thả vào thơ những giọt buồn
Muôn ngàn tiếng buốt mưa tràn tuôn
Ngoài trời sướt mướt lòng đẫm ướt
Vỡ vụn cung trầm điệu sầu muôn
Lác đác lá thu rụng xuống đường
Tâm tư trĩu nặng ngập hơi sương
Đơn côi chiếc bóng dài lê bước
Tiếng gió ru hời mãi du dương
Ai bẻ đôi vần đoạn trường thơ
Để câu tứ đợi hoài ngẩn ngơ
Buồng tim tắt nghẹn dòng lưu máu
Trừ tịch đêm tàn lạnh giấc mơ
Mộc Mạc
24.6.2016