Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Biết wên mình để nghĩ đến người

0 trả lời, 230 lượt xem — Trang 1 / 1
Sách bảo huấn,cuốn sách cổ ,đã có hơn 2000 năm dạy chúng ta:
Ngưòi ta ở đời ,đối với loài ngưòi mà gặp phải kẻ xử với mình một cách ngang ngưọc,thì nên coi như đi trong bụi rậm,áo vưóng phải gai,phải dừng lại và thong thả gỡ gần ra mà thôi.Cái gai góc kia có biết gì đâu mà đáng giận .
Xử xự như thế thì tâm mình ko phiền não,mà bao nhiêu nỗi oán hận sẽ tiêu tan ngay,Cổ nhân có câu"Nên coi những sự ngang ngưọc phạm đến ta như một chiếc thuyền ko nhỡ đâm phải ta,như cơn gió dữ nhỡ tạt phải ta,nghĩ cho cùng có gì mà đáng giận.
Vì nếu chúng ta chỉ một mực thấy cái trái của ngưòi ,thì ngay như anh em ,vợ con ,ban bè,tôi tớ,cho đến con gà con chó trong nhà,chắc cũng có nhiều lúc làm cho ta bực .
Nếu việc gì cũng dằn lòng suy nghĩ thế và biết tự chủ thì sự tức giận ,bực bôi của ta,sẽ giảm đi rất nhiều
Tuy Abraham Lincoln,sống cách tác giả cuốn bảo huấn trên đây,hàng gnàn năm thế nhưng ông cũng có cùng một suy nghĩ hệt trên
Khi ngưòi ta hỏi ông :tại sao ông ko nổi giận khi có ngưòi khác nhục mạ ông ,chế giễu ông và tìm cách làm giảm uy tính của ông thế .
Ông trả lời"Tất cả hành vi của ngưòi đời do tính tình ngưòi ta hết,mà tính tình ngưòi ta là do yếu tố ngưòi ta ko làm gì nổi ,như hoàn cảnh bạn bè,và cả mớ yếu tố khác,bởi vậy ko nên nổi giận trưóc một ngưòi cản đưòng mình,cũng như trưóc một cây bị gió trốc gốc nằm giữa đưòng .
Trang Tử cũng đồng một quan niệm,Tuy TT sống trưóc công nguyên và TT cũng có một lối phân tích do sự giận dữ một cách sâu xa,
TT viết"Một chiếc đò sang sông, có chiếc thuyền ko có ngưòi từ đâu trôi đến ,đâm phải.Người lái đò tuy hẹp bụng đến đâu củng ko theể giận. nhưng giả sữ trên chiếc thuyền có ngưòi ngồi,thì ngưòi lái đò tất phùng mang,trợn mắt tru tréo,một lần ko nghe thì tất đến lần thứ hai,hai lần ko nghe tất thì lần thứ ba thứ tư .Rồi đến buông lời chửi rủa thậm tệ nữa .
Việc xảy ra giống nhau và lúc trưóc thì ko giận nhưng lúc sau lại giận thế là sao ?
Tại lúc trưóc chiếc thuyền có ngưòi và lúc sau ko có ngưòi
Do đó tức giận hay ko tức giận là do ta,chứ ko do biến cố xảy ra,ngưòi mà biết thản njiên trưóc mọi biến cố,thì sự ghen ghét, tức giận sẽ ko còn nữa ......"

..........o0o...........


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0