Có nhiều lần chúng ta đã can đảm đối phó với những tai họa ghê gớm nhất,nhưng rồi lại để cho những nỗi lo lắng nhỏ nhặt vô lý thắng chính chúng ta.
Đô đốc Byrd cũng nhận thấy điều đó trong những đêm ở nam cực lạnh buốt xuơng va tối như âm fủ.Ông nghe bọn tuỳ tùng fàn nàn về những việc lặt vặt hơn là về những việc lớn hơn.Họ vui vẻ chịu hết mọi nguy hiểm ,khổ sở vì thời tiết lạnh tới 45o duới số số 0. nhưng ông đã thấy hai nguời sống mà giận nhau đến nỗi ko thèm nói với nhau nửa lời, chỉ vì nguời này đã lấn chổ để đồ của nguời kia chừng vài phân.Một nguời nữa ko chịu ăn, nếu ko tìm đuợc chỗ khuất để khỏi trong thấy một tính đồ kỳ cục, cứ mỗi miếng nhai đủ 28 lần rồi mới nuốt.
Đô đốc nói "Trong trại cắm ở Nam cực thì những chuyện vụn vặt như vậyy làm cho những nguời dù trọng kỷ luật đến mấy,cũng fải hóa điên.
Đô đốc nói thêm rằng"Những chuyện vụn vặt trong hôn nhân có thể làm cho nguời ta gần hoá điên và có thể sinh ra năm chục phần trăm của bệnh đau tim ở đời này"
Ông F.S.Hogan truởng lí nữu uớc nói"Già nửa các vụ xử trong toà đại hình đều do những nguyên nhân rất nhỏ: thách doạ nhau trong wán ruợu,kẻ ăn nguời ở gây gỗ nhau, một câu xỉ nhục,một lời nói mất lòng,một hành vi thô lỗ, những cái lăng nhăng đó, đưa đến ẩu đã và án mạng.Rất ít nguời tàn ác xấu xa lắm.Một nửa những đau đớn của ta là lòng tự ái bị htuơng tổn nhẹ, hoặc lòng kiêu kăng bị kích thích nhục nhã...."
Một số du khách đi du lịch với Seifred, họ tới thăm khu vuờn của D.Rockfeller.Nhưng chẳng may một chiếc xe bị lạc đuờng thành thử đi tới khu vuờn châm một giờ sau các xe khác,Ông Seifred giữ chìa khoá ,ở cửa vuờn,cho nên ông phải đợi mở cửa cho chiếc xe tới trễ này,trong rừng vừa nóng và nhiều muỗi đốt và fải chờ đợi,làm cho mọi người ai cũng kêu ca .Thế mà ko làm cho ông Charles Seifred bực bôi chút nào cả, Trong khi mọi nguời tốn sức kêu ca than vãn thì ông ngắt một lá cây cuốn làm chiếc còi và thổi một cách vui vẻ.
Vậy fải tập thói wen bỏ wa và coi thuờng những chuyện lặt vặt để nó khỏi làm cho ta điên đảo. Nên nhớ rằng:
"Đới chúng ta chảng sống đuợc bao lâu,hơi đâu mà chấp nhất chuyện nhỏ nhen ko đáng kể."
Đô đốc Byrd cũng nhận thấy điều đó trong những đêm ở nam cực lạnh buốt xuơng va tối như âm fủ.Ông nghe bọn tuỳ tùng fàn nàn về những việc lặt vặt hơn là về những việc lớn hơn.Họ vui vẻ chịu hết mọi nguy hiểm ,khổ sở vì thời tiết lạnh tới 45o duới số số 0. nhưng ông đã thấy hai nguời sống mà giận nhau đến nỗi ko thèm nói với nhau nửa lời, chỉ vì nguời này đã lấn chổ để đồ của nguời kia chừng vài phân.Một nguời nữa ko chịu ăn, nếu ko tìm đuợc chỗ khuất để khỏi trong thấy một tính đồ kỳ cục, cứ mỗi miếng nhai đủ 28 lần rồi mới nuốt.
Đô đốc nói "Trong trại cắm ở Nam cực thì những chuyện vụn vặt như vậyy làm cho những nguời dù trọng kỷ luật đến mấy,cũng fải hóa điên.
Đô đốc nói thêm rằng"Những chuyện vụn vặt trong hôn nhân có thể làm cho nguời ta gần hoá điên và có thể sinh ra năm chục phần trăm của bệnh đau tim ở đời này"
Ông F.S.Hogan truởng lí nữu uớc nói"Già nửa các vụ xử trong toà đại hình đều do những nguyên nhân rất nhỏ: thách doạ nhau trong wán ruợu,kẻ ăn nguời ở gây gỗ nhau, một câu xỉ nhục,một lời nói mất lòng,một hành vi thô lỗ, những cái lăng nhăng đó, đưa đến ẩu đã và án mạng.Rất ít nguời tàn ác xấu xa lắm.Một nửa những đau đớn của ta là lòng tự ái bị htuơng tổn nhẹ, hoặc lòng kiêu kăng bị kích thích nhục nhã...."
Một số du khách đi du lịch với Seifred, họ tới thăm khu vuờn của D.Rockfeller.Nhưng chẳng may một chiếc xe bị lạc đuờng thành thử đi tới khu vuờn châm một giờ sau các xe khác,Ông Seifred giữ chìa khoá ,ở cửa vuờn,cho nên ông phải đợi mở cửa cho chiếc xe tới trễ này,trong rừng vừa nóng và nhiều muỗi đốt và fải chờ đợi,làm cho mọi người ai cũng kêu ca .Thế mà ko làm cho ông Charles Seifred bực bôi chút nào cả, Trong khi mọi nguời tốn sức kêu ca than vãn thì ông ngắt một lá cây cuốn làm chiếc còi và thổi một cách vui vẻ.
Vậy fải tập thói wen bỏ wa và coi thuờng những chuyện lặt vặt để nó khỏi làm cho ta điên đảo. Nên nhớ rằng:
"Đới chúng ta chảng sống đuợc bao lâu,hơi đâu mà chấp nhất chuyện nhỏ nhen ko đáng kể."
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )