6. CUỘC GẶP GỠ KỲ LẠ
Địa chỉ của Sam Ragnardson có trong danh bạ. Đó là một ngôi nhà nhỏ xíu cũ kỹ và xấu xí, gần bãi biển, ở phía bắc Rocky. Lớp sơn màu xanh lục bị tróc gần hết. Mưa gió và sự bỏ bê của chủ nhân đã làm cho tường có màu xám xám. Sân hiên nhỏ như sắp sụp đổ, khu vườn trông như một rừng dâm bụt, bông giấy, cây leo và xương rồng.
- Một người không thích chăm sóc vườn! Peter nhận xét.
- Cũng không thích sơn nhà, hay sửa sang gì, Bob nói thêm.
Hannibal nhìn kỹ ngôi nhà hư hỏng.
- Không thể nói đây là một lâu đài, Hannibal thừa nhận. Nhưng dường như phía sau cũng có nhà xe. Ta hãy ra sau xem thử có xe tải trắng không. Sau đó, ta sẽ vào chào ông Sam Ragnardson một tiếng.
Ba Thám Tử trẻ cột xe đạp vào cổng nhà bên cạnh, rồi lẳng lặng băng qua khu rừng rậm Ragnardson, ra sau nhà tìm nhà xe.
Nhà xe xây bằng những tấm ván chưa hề được sơn bao giờ, một số đã mục nát, và còn hư hỏng nhiều hơn ngôi nhà chính nữa. Ba thám tử nhìn qua khe giữa các tấm ván.
- Ê! Peter kêu. Mình thấy một chiếc xe tải nhẹ. Bị móp và sét rỉ.
- Đúng, Hannibal nói. Có phải chiếc xe đi theo cậu không Bob?
Bob đưa tay lên che ánh sáng và nhìn vào bóng tối nhà xe.
- Không, Bob nói. Xe này màu kem. Xe theo mình màu trắng hẳn. Dáng xe cũng khác. Và số xe không bắt đầu bằng 56.
- Có thể hắn có hai xe, Peter giả thiết.
- Trong nhà xe này, có đủ chỗ cho hai chiếc, Hannibal thừa nhận. Có thể hắn đã cho đồng bọn mượn chiếc xe kia. Đi.
Ba Thám Tử Trẻ trở ra phía trước, leo lên sân hiên đang sụp đổ. Hai cửa sổ chỉ để lộ những tấm rèm dơ bẩn. Hannibal bấm nút chuông... không reng. Thám tử trưởng thử lần nữa.
- Chắc là chuông hư rồi, Bob mỉm cười bình luận. Không có lý do gì chuông tốt hơn nhà.
Hannibal cũng đồng ý và gõ cửa. Ba Thám Tử Trẻ chờ. Không có trả lời. Hannibal gõ cửa mạnh hơn.
- Chắc hắn không có ở nhà, Hannibal kết luận. Ta sẽ quay lại sau vậy.
Peter vẫn đang cố nhìn qua lớp kính và rèm bẩn.
- Khoan đã, Peter nói. Có cái gì đó động đậy.
- Cậu có chắc không?
Hannibal cũng kê mặt vào kính cửa sổ.
Bên trong cũng không sạch sẽ gì hơn bên ngoài và nhà xe. Những cái ghế bành không cùng bộ để lộ mút đệm. Một ghế divan rách lòi lò xo. Bàn dài và ghế đều phủ đầy bụi bặm, thảm bị thủng lỗ chất ở một góc. Trong bóng tối tất cả đều hư hỏng, gãy, rách.
- Nhìn dưới cuối! Peter ra lệnh.
Trong một phòng phía sau, nhìn thấy mơ hồ, có một cái gì đó hay một người nào đó đang động đậy một cách lạ lùng. Tưởng như cái đó huơ tay, rồi đứng yên, đầu quay sang một bên. Rồi nó lại ngồi xuống, nhìn nữa, cúi ra phía trước để nhảy. Các động tác này đều cứng và máy móc giống như diễn viên phim hồi xưa.
- Con ma đó là gì vậy? Peter ấp úng. Mình chẳng thích chút nào!
- Các cậu có nghĩ đó là Sam Ragnardson không? Bob thì thầm.
- Giống như một bộ đồng phục, Peter nhận xét.
- Thật ra, Hannibal cũng đang nhìn và nói, ta không chắc là sẽ nhận ra Sam Ragnardson. Lần duy nhất thấy ông, ông lại mặc bộ đồ Viking.
- Mà đây không phải là bộ đồ Viking, Peter nói.
- Vấn đề là phải hiểu tại sao ông ấy không ra mở cửa, Hannibal nói.
- Có thể ông ấy bị điếc, Bob giả thiết. Hay quá tập trung đến nỗi không nghe.
- Hay không muốn nghe. Có thể ông ấy không muốn mở cửa. Có thể ông ấy hơi bị ... tâm thần, Peter nói với vẻ lo lắng.
- Cậu nghĩ đó là một con ma điên à? Bob cũng không an tâm lắm nói.
Còn Hannibal thì vẫn bình tĩnh.
- Mình đề nghị đi vòng qua nhà xem chuỵen gì xảy ra trong phòng sau.
Bob và Peter đi theo, nhưng mọi cửa sổ phía sau nhà đều bị đóng ván kín. Không thể nhìn bên trong được.
- Làm gì bây giờ? Peter hỏi.
- Mình chỉ thấy một cách, Hannibal vừa nói vừa nhìn cửa sổ và cách cửa sau đều đóng kín. Ta sẽ dọng vào cách cửa này thật mạch xem có ai ra mở không.
- Cậu thật sự muốn người ta ra mở cửa à? Peter lo sợ hỏi.
- Có, mình rất muốn, thám tử trưởng cương quyết nói. Ta phải xem có chuyện gì xảy ra với Sam Ragnardson.
Peter cũng đập cửa cùng Hannibal và Bob. Không có ai trả lời.
- Hannibal hét to:
- Ông Sam Ragnardson có ở nhà không?
- Chúng tôi muốn nói chuyện về hình! Bob hét theo.
- Chúng tôi ... Peter bắt đầu la.
Cánh cửa đột nhiên mở ra. Một người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa, thái độ giận dữ.
- Trời đất quỷ thần ơi, có im không, hay ta cho quất roi các người bây giờ! Ông la lên với cái giọng rè rè hơi the thé.
Người đàn ông gầy và bộ ria trắng to, mắt xanh da trời nhạt. Ông đội mũ sĩ quan hải quân có lưỡi trai nhỏ và lon vàng, áo vét xanh dương cổ cứng với nút đồng sáng bóng, quần xanh ống nhỏ, giày đen và đeo găng tay màu trắng. Ông kẹp ống nhòm dưới nách.
- Tụi cháu xin được gặp ông San Ragnardson, Hannibal nói với giọng người lớn nhất.
- Không có.
Người đàn ông quay gót, trở vào nhà.
- Tụi cháo muốn hỏi xem ông ấy có xe tải nhẹ nào khác không - Bob nói.
- Xe tải trắng bị móng, Peter nói rõ.
Người đàn ông không thèm quay lại.
- Không có - ông tuyên bố.
- Bác ơi, Hannibal nói tiếp. Dường như Sam Ragnardson đã lấy cắp một xấp hình rất có giá. Nếu đúng vậy, thì ông ấy sẽ gặp rắc rối to.
Ông dừng lại, liếc qua vai nhìn Ba Thám Tử Trẻ.
- Hãy suy nghĩ kỹ trước khi nói, không thể vô tội vạ mà tố cáo một người dòng họ Ragnardson. Người Ragnardson thuộc dòng dõi Viking thứ thiệt. Bây giờ tất cả hãy cút đi, nếu không tôi sẽ cho hành hình các người!
Nói xong, nhân vật kỳ quặc kia đóng rầm cửa lại trước mũi ba thám tử.
- Không thể cho là đón khách nồng nhiệt lắm, Peter nhận xét.
- Phải, và mình tự hỏi không hiểu tại sao ông ấy lại tỏ ra thù nghịch như thế, Hannibal nói thêm. Ta chỉ hỏi thôi mà.
- Bây giờ làm gì? Peter hỏi. Bọn mình chờ Sam Ragnardson ở đây hả? Có thể hắn lại ở ngoài đảo và bọn mình sẽ phải chờ mấy tiếng liền.
- Mình nghĩ đã đến lúc ta phải tìm hiểu thêm thông tin về dòng họ Ragnardson và hòn đảo của họ. Hannibal nói. Bob, cậu sẽ đến tòa soạn báo địa phương và Phòng Thương mai, ghi chép tất cả những gì có về dòng họ Ragnardson.
- Mình thích bắt đầu từ viện bảo tàng lịch sử hơn, Bob nói.
- Đồng ý, Vậy mình sẽ đi thư viện, Hannibal kết luận. Ta không biết có phải Sam Ragnardson lấy cắp hình hay không, nhưng ta chắc chắn hắn muốn có hình, và ta phải tìm hiểu tại sao.
7. HÌNH CỦA MỘT HỒN MA
Vừa xoa lưng vừa rên rỉ, Peter bước ra khỏi tòa nhà của trụ sở báo Tin tức Rocky, một tuần san ra cuối tuần. Peter đã ngồi cả buổi chiều trên một cái ghế và rất ghét công việc này. Cậu hít thở không khí Thái Bình Dương, rồi leo lên xe đạp. Thật là thích khi được ra ngoài trời và vận động một chút, sau bao nhiêu giờ ngồi đọc và nói chuyện!
Chỉ có một chiếc xe đạp trong xưởng kho bãi đồ linh tinh: xe của Hannibal. Peter đi ngả Đường hầm số Hai vào bộ tham mưu.
- Bob chưa đến hả?
- Chắc là ở viện bảo tàng có nhiều thông tin hơn và thư viện hay tòa soạn báo. Cậu có tìm được gì về dòng họ Ragnardson không?
- Mình phát hiện được rằng có hàng tá người mang dòng họ Ragnardson. George Ragnardson là chủ nhân tiệm ngũ kim lớn trong thành phố. Karl Ragnardson là hiệu trưởng trường mình. Có một nha sĩ Ragnardson nữa. Đó là bố của Sam. Có hai kỹ sư ở Los Angeles, một kế toán ở Ventura, và những người khác ở Californie đến đây khi có họp mặt gia đình. Mình đã chép lại địa chỉ của những người sống lại Rocky. Mọi người nói rằng thành viên dòng họ Ragnardson đều lương thiện và nghiêm túc. Tất cả, ngoại trừ một, đó là Sam.
Hannibal vội hỏi:
- Tại sao Sam không nghiêm túc?
- Đó là con chiên ghẻ của dòng họ. Học không xong và trở thành gần như kẻ ăn mày lang thang ngoài bãi biển. Hắn hai mươi hai tuổi và chưa bao giờ có việc làm thật sự. Hắn đã thử đủ thứ mánh để kiếm tiền. Hắn từng bị bắt giữ nhiều lần và thậm chí có một lần xém phải ngồi tù. Mọi người đều thống nhất với nhau về điẻm này: Sam là một kẻ gây rắc rối. Hắn chỉ muốn kiếm đô-la mà không phải đổ mồ hôi.
- Những gì mình tìm được ở thư viện, Hannibal báo cáo lại, thì bác Andy cũng đã kể cho Bob rồi. Kut Ragnardson đã kiếm được nhiều tiền khi bán giày bốt, đến nỗi ông quyết định đi rước gia đình đang ở Illinois. Ông lên tàu Ngôi sao Panama, đáng lẽ đi đến eo đất cùng tên. Thời đó chưa có kênh. Hành khách phải băng qua eo đất, rồi lên một chiếc tàu khác bên Đại Tây Dương. Những thuyền trưởng, tên là Henry Coulter, lại có kế hoạch khác. Ngôi sao Panama chở chuyến hàng vàng sang phía đông: đồng tiền, vàng cục thiên nhiên và vàng cát. Ngoài khơi Rocky, thuyền trưởng đã cho hết vàng lên thuyền cứu hộ, đục thủng đáy tàu cho nước tràn ngập vào tàu, rồi chèo đi cùng với đoàn thùy thủ.
- Kẻ trộm kiêm kẻ sát nhân! Peter kêu. Những thuyền trưởng định nói thế nào về truyện này?
- Có lẽ hắn định nói là bị tàu bị chìm cùng số vàng, Hannibal nói, và hắn xém thành công. Các hành khách đều ngủ và đều bị chết đuối hết, ngoại trừ Knut Ragnardson. Ông ấy thích ngủ trên boong tàu và nhờ đó mà thoát mạng. Như Bob đã kể, Knut Ragnardson bơi về hòn đảo Ragnardson nhờ cánh cửa.
- Số đỏ qua, Peter nhận xét.
- Và số may của ông không dừng lại ở đó, Hannibal nói tiếp. Hòn đảo chỉ là một khối đá to, không động vật, không thực vật, thậm chí nước cũng không có. Nếu không tìm được chiếc tàu Chumash để chèo về bờ, có lẽ Knut Ragnardson đã bị chết trên đảo rồi. Thuyền trưởng Coulter đã dự kiến phá hủy tàu Ngôi sao Panama xa những tuyến thường qua lại của tàu.
- Thuyền trưởng và đoàn thủy thủ ra sao?
- Mình không biết, Peter à. Không thấy nói gì về chủ đề này ở thư viện. Mình chỉ biết được điều này mà thôi: cách đây khoảng ba chục năm, Sven, cháu của Knut, sống ở phía bắc, đã tái phát hiện hòn đảo và quyết định cứ năm năm tổ chức họp mặt dòng họ và một cuộc chiến giả để tưởng nhớ đến ông nội. Thuyền Chumash làm cho ông nảy ra ý dàn dựng những trận đánh nhau giữa người Da Đỏ và người Viking dành nhau hòn đảo. Nhưng mọi người trong dòng họ Ragnardson đều thích sáng kiến này.
- Ngàn lần trời đánh!
Giọng nói vừa mới vang lên làm Hannibal và Peter hết hồn. Nhưng đó chỉ là Bob đang cười xuất hiện qua cửa sập. Hannibal và Peter đều quá say mê câu chuyện Ngôi sao Panama đến nỗi không nghe cửa sập mở ra.
- Bob ơi, đừng bao giờ làm như thế nữa, mình sẽ bị đứng tim mất, Peter nói.
Bob leo vào xe lán, đóng cửa sập lại.
- Cậu có tìm được chuyện gì xảy ra với thuyền trưởng Coulter không? Hannibal hỏi Bob.
- Không. Không có ai gặp lại bọn chúng bao giờ. Bọn chúng biến mất, cùng với số vàng.
Bob báo cáo lại những gì đã đọc ở viện bảo tàng. Bob không tìm thêm được gì nhiều.
- Khi Knut Ragnardson về đến đất liền, thì không còn dấu vết thuyền trưởng và vàng đâu cả. Dường như đoàn thủy thủ không về đất liền. Có lẽ bọn chúng ở lại ngoài biển chờ một chiếc tàu khác đi qua. Thậm chí có thể bọn chúng đã lên đảo ở, do đó mà đảo còn có tên gọi khác: hòn đảo Những Người Đắm Tàu.
Hannibal chăm chú nghe.
- Ý cậu muốn nói rằng có thể thuyền trưởng Coulter và Knut Ragnardson đã ở trên đảo cùng lúc à?
- Thời đó, người ta nghĩ thế.
- Trong trường hợp đó, nếu một trong hai người có bí mật nào đó, thì người kia rất có khả năng biết được, Hannibal kết luận. Hay lắm, Bob ơi. Có lẽ chỉ có thế thôi, đúng không?
- Chưa xong.
Bob rút ra khỏi túi một tờ giấy gấp lại.
- Mình còn cái này nữa. Người ta cho phép mình photo lại một bản.
Trên bản photo nhìn thấy rõ một hình người chụp theo kiểu cổ xưa.
- Đây là tấm ảnh độc đáo. Phải đứng yên thật lâu mới chụp được loại ảnh này.
Peter và Hannibal say mê nhìn hình và không nghe những gì Bob vừa mới nói. Người đàn ông cao và gầy, mặc áo thủy thủ cổ cứng với nút bằng sắt. Ria ông bạc trắng, mắt ông màu sáng. Ông đội mũ sĩ quan, mặc quần ống nhỏ, giày cột dây, đeo găng tay trắng và có ống nhòm!
- Đây là người mà bọn mình ... Peter bắt đầu nói.
- Ở nhà Sam Ragnardson! Hannibal nói hết câu.
- Và đây cũng chính là thuyền trưởng Henry Coulter, của tàu Ngôi sao Panama, Bob nói thêm.
- Của ... của Ngôi ... Ngôi ... Sao Pananananama hả? Peter cà lăm.
Hannibal nhìn chằm chằm Bob.
- Cậu có chắc không? Cậu lấy hình này ở đâu vậy?
- Trong quyển sách về các tội ác ở Californie. Trong đó có toàn bộ câu chuyện Ngôi sao Panama. Chính vì thế mà mình biết được rằng không có ai gặp lại thuyền trưởng Coulter và đoàn thủy thủ bao giờ.
- Nhưng mà, Peter nói, chuyện đã xảy ra cách đây hơn một trăm năm rồi. Bây giờ, thuyền trưởng ít nhất phải ...
- Một trăm năm mươi tuổi, Peter à, chính xác thuyền trưởng Coulter ít nhất là một trăm tám chục tuổi, Hannibal tính. Thời đó thuyền trưởng phải trên ba mươi tuổi.
- Vậy người bọn mình gặp không phải là thuyền trưởng Coulter! Peter nói.
- Dù sao cũng không phải là thuyền trưởng sống, Bob gật đầu.
Peter rên rỉ.
- Mình chán chuyện này lắm rồi!
- Thật vậy, ta không thể nào gặp được thuyền trưởng sống, Hannibal đăm chiêu nói. Vậy có ba khả năng. Hoặc ta đã thấy một người rất giống tấm hình này, do ngẫu nhiên; hoặc đó là một người cố tình giả cho giống thuyền trưởng Coulter, vì một lý do mà ta chưa biết; hoặc đó là một con ma.
- Mình đã nói là mình chán chuyện này lắm rồi! Peter càu nhàu.
Bob và Hannibal không thèm chú ý đến sự lo sợ của Peter.
- Phải loại bỏ sự ngẫu nhiên, Babal à, Bob nói. Thời này, không ai mặc quần áo kiểu này. Và sự giống nhau quá trùng hợp để có thể là do ngẫu nhiên.
- Vậy thì bắt chước, Hannibal nói.
- Hoặc một con ma thứ thiệt, Bob nói lại.
- Có thể Bob đã chụp hình con ma, Peter giả thiết, và chính vì vậy mà Sam Ragnardson muốn lấy lại phim của bọn mình. Hắn bị con ma tóm trên đảo rồi bị ma phù phép.
- Đừng nói bậy! Hannibal bực bội nói. Không thể chụp hình ma được. Mà không có ma đâu. Vậy đó là một người đóng vai thuyền trưởng.
- Đâu phải tại không chụp hình được ma, mà không có ma, Peter lầm bầm. Ma vô hình, vậy thôi.
- Nhưng tại sao có kẻ lại muốn nhập vai thuyền trưởng Ngôi sao Panama? Bob hỏi.
Hannibal lắc đầu.
- Mình không biết nữa, nhưng như cầu vừa mới nói, phải loại bỏ sự ngẫu nhiên thôi.
- Có thể không phải Sam Ragnardson lấy cắp phim, Bob giả thiết. Mà có thể là chính thuyền trưởng Coulter giả danh.
- Hoặc có thể thuyền trưởng Coulter chẳng qua là Sam Ragnardson hóa trang, Hannibal nói thêm. Ta chưa đủ thông tin để kết luận. Ta phải tìm hiểu thêm về bộ lạc kia.
- Bằng cách nào?
- Ngày mai, ta sẽ đi hỏi từng người Ragnardson một.
- Cậu nghĩ tất cả đều có dính líu đến vụ này à? Bob ngạc nhiên hỏi.
- Ta chỉ biết rằng Sam đã đe dọa ta vì muốn hình, rằng có hai tên ăn cắp phim của cậu và một người lạ đã giả giống thuyền trưởng Ngôi sao Panama. Mà do cậu nói rằng người ta chưa bao giờ tìm ra thuyền trường, thủy thu đoàn và số vàng, thì có thể vàng vẫn còn trên hòn đảo Những Người Đắm Tàu?
8. TỔ CHỨC ĐIỀU TRA
Sáng hôm sau Bob ngủ dậy khá trễ. Mấy chuyến đi lại trong Rocky đã làm cho Bob mệt đừ. Khi xuống bếp, Bob thấy tờ giấy dán trên tủ lạnh.
Chào con trai lường biếng. Hôm qua, ba phải thực hiện phóng sự về vụ cháy rừng và sáng ba lại phải đi sớm. Rất tiếc là không gặp được con tối hôm qua. Lúc ba về, thì con đã ngủ rồi, và ba không kịp ghé qua tòa soạn để lấy hình cho con. Tôi nay ba hứa là sẽ mang hình về.
Ba
TB - Mẹ con đi chợ rồi. Mẹ nhờ ba nhắc con phải ghé qua tiệm giặt ủi, tưới cỏ, làm ...
Bob không đọc tiếp nữa. Cậu chuẩn bị bữa ăn sáng, ăn thật nhanh, rồi giải quyết mọi công việc được giao. Đến gần mười hai giờ trưa Bob mới đến Thiên Đường Đồ Cổ và gặp Peter ngồi ngay giữa xưởng sửa chữa vặt, vẻ mặt rầu rĩ.
- Anh Hans đi làm răng rồi, lên chú Titus nhờ Babal đi công chuyện với anh Konrad, thám tử phó thông báo.
Anh Hans và anh Konrad là hai anh em người Đức, nhân viên của chú Titus.
- Hay bọn mình bọn mình bắt đầu trước, khỏi chờ Babal, Bob nói.
- Mình đâu có biết phải đặt những câu hỏi gì, Peter đáp.
- Chỉ hỏi về đảo Ragnardson thôi.
Peter nhíu mày.
- Mình có linh tính rằng đây không phải là sáng kiến nay. Tốt hơn là chờ Hannibal.
Hai bạn lo làm những công việc sửa chữa vặt trong xưởng và bên trong bộ tham mưu. Sau đó Bob và Peter ngồi nhìn đồng hồ ... Bob nhìn thấy đồng hộ báo để riêng một bên vì có tên Ba Thám Tử Trẻ.
- Bọn mình quên mất ông Manning, Bob nói. Không hiểu người ta đã tìm thấy ông chưa.
Peter lắc đầu.
- Ba mình nói rằng một người không biết bơi không thể nào xống sót nổi.
Bob nhấc ống nghe máy điện thoại.
- Mình gọi cho chú cánh sát trưởng Reynolds để hỏi tin. Có thể William Manning đã về nhà rồi, mà bọn mình không hay.
Cảnh sát trưởng Reynolds đang bận nói chuyện trên đường dây khác. Cuối cùng giọng nói trầm của ông vang lên:
- Không, Bob à. Rất tiếc là không cón hy vọng gì nữa. Lính tuần tra bờ biển đã bỏ cuộc tì kiếm rồi.
- Buồn quá, Bob nói khẽ.
Trong khi lưu trữ viên gọi điện thoại, thám tử phó chơi với kính tiềm vọng. Đầu kính tiềm vọng nhô ra khỏi mái xe lán và cho phép nhìn thấy tất cả những gì xảy ra trong kho bãi đồ linh tinh.
- Babal vừa mới về tới trong xe tải nhẹ! Peter thông báo.
Peter hạ kính tiềm vọng xuống, rồi hai thám tử lao ra ngoài.
- Giúp dỡ hàng xuống đi! Thám tử trưởng hổn hển ra lệnh.
Bob và Peter bắt tay vào việc. Hàng trên xe tải được dỡ xuống nhanh chóng. Chú Titus chưng hửng trước tốc độ làm việc của ba thám tử. Chú Titus thích những món đồ kỳ lạ và lần này ông đã được toại nguyện. Ông đã mua tám mươi sáu cái chân đàn dương cầm, ba mươi mốt cái giá treo tóc giả và chín cái chuồng chuột. Xe tải mới về được mười phút, thì ba thám tử đã leo lên xe đạp rời khỏi kho bãi đồ linh tinh.
Sau khi ăn trưa nhanh, ba thám tử đến tiệm ngũ kim của George Ragnardson. Đó là một cửa hàng to tướng chiếm cả một khu nhà.
Chủ nhân đang đứng trong kho hàng bận kiểm kê. Đó là một người đàn ông thấp mập vẫn tiếp tục làm việc khi trả lời các câu hỏi.
- Sao, tôi giúp gì được các cậu đây?
Hannibal nói:
- Thưa chú, tụi cháy rất quan tâm đến đảo Ragnardson. Thầy giao sử ở trường có giao cho tụi cháu nghiên cứu về đảo. Tụi cháu rất mong chú có thể giúp cho tụi cháu biết những gì chú đã phát hiện mới đây nhất.
- Phát hiện hả?
George Ragnardson ghi chép vào sổ.
- Chúng tôi không hề phát hiện được cái gì, ngoại trừ phát hiện rằng tất cả chúng tôi đều già đi. Sau trận đánh, là ai cũng bị trẹo cổ và đau lưng! Vậy mà tôi ước gì còn được ở lại đó. Nhưng phải làm việc.
- Nghe nói, Hannibal nói tiếp với vẻ mặt thật vô tư, rằng các chú đã tìm thấy dấu vết của thuyền trưởng Coulter.
- Dấu vết của ai?
Ông Ragnardson vừa nhìn kệ vừa ghi chép.
- Thuyền trưởng tàu Ngôi sao Panamam, thưa chú, Bob nói.
- Ồ! Chiếc tàu bị đắm khi ông cụ Knut đang ở trên đó. Không, tôi không biết gì về chuyện này.
- Có thể Sam, người cháu của chú biết? Peter thận trọng hỏi.
Ông Ragnardson ngừng viết, quay sang ba thám tử và trừng mắt khó chịu nhìn ba bạn.
- Thằng vô lại đó không phải cháu tôi. Nhưng rất tiếc tôi vẫn phải thừa nhận nó. Nếu nó là bạn các cậu, thì tôi không muôn thấy mặt các cậu tại đây nữa.
- Dạ không, thưa chú, Hannibal nhanh miệng trả lời. Tụi cháu hầu như không quen biết gì với anh ấy. Chỉ có điều là nghe nói khoảng thời gian gần đây thái độ của anh ấy rất lạ lùng. Chú có biết anh Sam có gặp rắc rối gì không?
- Rắc rối hả? Thằng ấy luôn từng bị và sẽ bị rắc rối. Nó chỉ là một thằng ăn xin, thế thôi!
- Tụi cháu tưởng là có một cái gì đó chính xác hơn, thưa chú, Hannibal nói tiếp. Có thể liên quan đến cuộc họp mặt gia đình.
Ông Ragnardson khịt mũi.
- Có một điều làm tôi ngạc nhiên là nó dám vác mặt đến dự, - ông nói. Nó có làm việc ở đây cả mùa hè và dám kêu ca rằng tôi hà tiện! Vậy mà ngoài tiền lương, tôi còn cho phép nó ngủ lại trong cửa hàng này!
- Vậy anh ấy không có thái độ kỳ lạ à? Peter hỏi.
- Anh ấy không bị rắc rối nào đặc biệt chứ, thưa chú?
Bob hỏi thêm.
- Suốt đời, nó đã bị rắc rối và có thái độ lạ lùng, George Ragnardson đáp. Tôi đã nói rồi. Nhưng không nhiều hơn ngày nay, ngày hôm qua hay ngày mai.
Ba Thám Tử Trẻ cám ơn ông Ragnardson, rồi ra về trong khi ông tiếp tục lầm bầm. Peter chỉ đường đi đến phòng khám nha sĩ Ragnardson, cha của Sam. Phòng nha này nằm trong một tòa nhà mới xây bằng gạch vàng trên một đại lộ yên tĩnh có cây mọc hai bên.
Cô tiếp tân đón tiếp ba thám tử với một nụ cười:
- Đừng nói là cả ba em đều bị đau răng nhé. Em nào cần chữa răng vậy?
- Chắc chắn không phải em! Peter kêu.
- Chị ơi, tụi em không đến khám răng, Bob nói.
- Tụi em chỉ muốn gặp nha sĩ về con trai của bác, Hannibal giải thích. Hy vọng nha si sẽ dành cho tụi em một hai phút ...
- Đứa con trai nào vậy?
- Anh Sam, Peter trả lời.
Cô tiếp tân mỉm cười.
- Đúng như chị lo. Lúc nào cũng có vấn đề về Sam. Các em chờ một chút nhé.
Cô bấm nút, nhấc ống nghe lên, nói khẽ vài lời. Vài dây sau một người đàn ông tóc vàng cao lớn xuất hiện. Ông có vẻ lo lắng.
- Sao, nó làm gì nữa vậy?
Gương mặt rám nắng của ông và mái tóc vàng hơi dài khiến ông có vẻ như một người Viking sắp lên đường đi chiến đấu.
- Thưa bác, tụi cháu chưa biết anh ấy có làm gì không, Hannibal bắt đầu trịnh trọng nói. Nếu bác có thời gian, thì tụi cháu xin phép hỏi bác vài câu.
- Dường như tôi có gặp các cậu ở đâu rồi? ông nha sĩ thắc mắc hỏi và chăm chú nhìn từng thám tử một.
Đột nhiên, gương mặt ống sáng lên.
- Nhớ rồi! Chính các cậu đã chụp hình chúng tôi trên đảo. Hình đẹp không?
- Cũng khá, Bob nói. Tụi cháu muốn xin nói chuyện với bác về hình.
- Đồng ý, Mời các cậu vào.
Nha sĩ mời ba thám tử vào một phòng khám đầy thiết bị sáng bóng. Trong ghế khám, có một người đàn ông tóc vàng khác đang ngồi, khăn cột quanh cổ.
- Đây là Karl, em trai tôi. Karl cũng biết nhiều về Sam không kém gì tôi. Đúng không Karl?
Ba thám tử chào thầy hiệu trưởng.
- Thưa bác nha sĩ, tụi cháu biết thầy Karl ạ. Tụi cháu là học sinh trường thầy, Bob nói.
- Anh Ingmar à, chẳng lẽ ta mất cả ngày để chăm sóc cái răng này, Karl Ragnardson nói và nhăn mặt đưa tay lên hàm. Em muốn trở lên đảo trước giờ ăn tối.
- Ba cậu bé này muốn hỏi về Sam, Karl à, nhưng ta có thể vừa nói chuyện vừa làm việc, nha sĩ nói rồi cúi xuống mặt em trai bắt em há miệng ra. Các cậu quan tâm đến gì ở Sam?
Hannibal kể lại câu chuyện y như vậy: cần viết bài về dòng họ Ragnardson ... có tin đồn rằng Sam có thái độ kỳ quặc và bi rắc rối.
- Sam luôn có thái đọ kỳ quặc, ông nha sĩ nhận xét, nhưng từ nhiều nằm rồi nó không bị rắc rối nghiêm trọng, đúng không Karl?
- Ư ư ư ư, thầy hiệu trưởng trả lời với cái miệng đầy ngón tay, gương và cây móc của người anh nha sĩ.
- Xin lỗi Karl, nha si rút tất cả ra khỏi miệng em trai.
Karl Ragnardson trừng mắt nhìn Ingmar Ragnardson.
- Không, thầy nói, lần cuối cùng nó bị ra tòa không phải là rắc rối nghiêm trọng. Nó là một thằng vô lại, nhưng nó hại chính nó nhiều hơn là hại người khác.
- Nó cứng đầu lắm, nha sĩ vừa nói vừa chuẩn bị một ống chích novocaine, nhưng thực chất nó không xấu lắm, phải không Karl?
- Không phải ai cũng nghĩ như anh đâu, - thầy hiệu trưởng vừa nói vừa lo lắng nhìn cây kim ống chích. Nhưng em thừa nhận rằng nó sủa to hơn là cắn đau.
- Ông George Ragnardson không nói thế, Peter xen vào.
Ông nha sĩ lắc đầu.
- Có những chuyện mà George không bao giờ tha thứ cho thằng Sam. Khi con trai của George và thằng Sam nhà tôi còn nhỏ, Sam đã ép con trai của George leo lên cây và bỏ nó ở đó suốt mấy tiếng. Còn chuyện Sam làm việc ở cửa hàng ngủ kim - tôi biết chắc là George có nói đến chuyện này - , thì đúng là George trả thù lao cho người làm rất kẹo. Ở địa vị Sam, tôi cũng sẽ ngủ ở cửa hàng nếu được phép.
Bằng một động tác mạnh, nha sĩ ấn kim vào nướu ông Karl.
- Aaaaaa! Thầy hiệu trưởng vừa hét vừa bám chặt hai tay cầm ghế trong khi người anh trai chích thuốc tê.
Rồi khi nói chuyện lại được, ông thừa nhận:
- George không thuộc típ người rộng rãi lắm.
Đột nhiên tiếng nói chuyện to vang lên từ phòng đợi. Có người đang gây gổ với cô tiếp tân. Thầy Karl quay sang các thám tử.
- Mục đích thật sự cuộc điều tra của các em là gì vậy? thầy hỏi với một giọng hơi lừ đừ do tác dụng của thuốc tê.
- Tụi em nghe nói rằng có những chuyện lạ lùng xảy ra trên hòn đảo Những Người Đắm Tàu, Bob trả lời.
- Nghe ở đ ...? ông nha sĩ bắt đầu nói.
Đúng lúc đó, một chàng thanh niên vẻ mặt cau có bước nhanh vào phòng khám. Cậu hơi cao hơn Peter một chút, mặc quần jean rách, áo so mi dơ, di chân không và chưa cạo râu.
- Ba ơi .. cậu bắt đầu nói.
Rồi cậu nhìn thấy Ba Thám Tử Trẻ và há hốc miệng ngạc nhiên.
- Ba thằng này muốn gì vậy? Chắc là tố cáo con đủ thứ tội chứ gì! Con chỉ muốn mua hình của tụi nó thôi ... Nếu tụi nó nói một cái gì đó khác, thì chắc chắn là nói láo.
- Hình hả? Tại sao con muốn mua hình của ba em này vậy Sam? nha sĩ Ragnardson hỏi.
Sam đỏ mặt.
- Con .. con định gửi cho mọi người làm kỷ niệm! Sam giải thích.
Không mặc bộ đồ Viking và râu giả, trông Sam Ragnardson thật trẻ chứ không giông như một ông già nữa.
- Tại sao ba em này lại phải nói láo, hả Sam? thầy hiệu trưởng phát âm khó khăn.
- Có thể tụi nó nói với ba và chú rằng con đã hành hung tụi nó, Sam đáp. Chuyện đó không có, thưa chú Karl. Con chỉ có ý mua hình để gửi cho mọi người, Sam nói thêm với nụ cười giả dối.
- Nếu con không làm gì xấu, thì tại sao ba em lại đến tố cáo con? nah sĩ Ragnardson hỏi.
Sam lại đỏ mặt.
- Con ... ờ ờ ... làm sao mà biết ba thằng nhóc này dám bịa ra chuyện gì.
Nha sĩ thở dài.
- Sam à, con chưa bao giờ biết nói láo cho người ta tin. Ba em không hề nói gì buộc tội con cả. Chính con đã tự làm lộ tẩy mình.
Sam trừng mắt nhìn Ba Thám Tử Trẻ.
- Sam à, con phải xin lỗi ba em này ... thầy Karl dũng cảm nói.
Nha sĩ mỉm cười và chuẩn bị mũi khoan.
- Karl à, bây giờ em nên ngừng nói chuyện thì hay hơn. Em hãy há miệng thật rộng để anh làm việc.
Thưa thầy, tụi em không yêu cầu xin lỗi, Hannibal cương quyết nói. Nhưng tụi em rất muốn tìm hộ hình. Tối hôm qua có hai kẻ chạy xe tải nhẹ trắng, đã làm cho Bob ngã, rồi lấy cắp phim âm bản.
- Tôi không hề lấy cắp gì cả! Sam hét lên.
- Chỉ có một mình anh là muốn lấy hình, Bob nói.
- Và thậm chí anh rất vội muốn có hình, Hannibal nói thêm.
- Không đúng! Sam gầm lên.
Hai anh em nhà Ragnardson có vẻ rất lo lắng: nha sĩ nhìn con trai, còn thầy hiệu trưởng nhìn mũi khoan.
- Con có chắc những gì con nói không? Con có muốn lấy hình hay không?
- Thâm chí con không biết nhà mấy nhóc này nữa!
- Tối hôm đó có thể anh ấy đã đi theo tui cháu, Peter nói.
- Cháu nói cho anh Sam biết rằng hình phải gửi cho tòa soạn báo của ba cháu, Bob nói rõ. Và anh Sam có nghe tên ba cháu. Tìm ra địa chỉ là chuyện dễ thôi. Và sáng hôm qua, bon trộm đã chực sẵn trước nhà cháu.
Nha sĩ Ragnardson tỏ ra lo lắng hơn. Còn thầy hiệu trưởng thì nằm thấp hơn trên ghế, vẫn lo sọ nhìn mũi khoan.
- Con không lấy trộm cái gì cả, Sam nói. Khi nào thì hình bị mất.
Ba thám tử cho Sam biết. Sam đắc thắng phá lên cười.
- Giờ đó tôi đang ở trên đảo. Ba nói cho tụi nó biết đi.
Nha sĩ gật đầu.
- Đúng, các cậu à. Hôm qua, Sam ở trên đảo với chúng tôi. Tôi nhớ là chúng tôi cùng đến đảo lúc mười một giờ.
- Có thể anh Sam đã nhờ hai người bạn làm vụ này, Peter vẫn nói.
- Các cậu nói hơi quá đấy, nha sĩ Ragnardson vừa nói vừa huơ cái khoan trên cái miệng há rộng của người em trai.
- Sam có vẻ vô tôi, thầy Karl nói ngọng. Sao, anh có làm cái răng đó hay không!
- Thưa chú, có lẽ chú nói đúng, Hannibal nói và đầu hàng mà không để lộ biểu hiện nào trên khuôn mặt tròn. Tụi cháu xin lỗi vì đã làm phiên chú trong khi chú đang làm việc. Đi thôi, các cậu ơi, ta hãy đi tìm tên trộm chỗ khác.
Nha sĩ cho chạy máy khoan.
Hannibal đẩy Bob và Peter ra trước và Ba Thám Tử Trẻ rời khỏi phòng nha. Khi ra đến đường, Bob quay lại hỏi:
- Tại sao cậu chịu thua dễ dàng vậy Babal?
- Câu không nghĩ Sam lấy cắp hình hả?
- Mình không biết, Hannibal trả lời. Điều mà ta phải tìm hiểu, là tại sao Sam muốn lấy hình dữ như vậy. Nếu Sam lấy cắp hình, thì có nghĩa trên hình có một cái gì đó mà hắn không muốn người ta thấy.
Thám tử trưởng xem đồng hồ.
- Bôn giờ hơn rồi. Ta hãy về nhà Bob. Chắc là hình cũng sắp về rồi.
Peter leo lên xe đạp.
- Đồng ý. Bọn mình buộc tội được Sam càng sớm, mình càng mừng.
Ba thám tử đạp xe dọc theo con đường yên tĩnh dẫn về nhà Bob. Peter đi đầu, Hannibal đi giữa, còn Bob chạy cuối cùng.
- Coi chừng! Bob la lên.
Hannibal và Peter quay lại. Sam Ragnardson đang chạy môtô đến, mắt sáng lên dữ dằn.
- Tao sẽ dạy cho tụi bây bài học vì dám xen vào chuyện nguwòi khác! Hắn la lên.
9. NHỮNG NGƯỜI BỊT MẶT
Ba Thám Tử Trẻ vẫn nỗ lực đạp, nhưng nhanh chóng bị môtô đuổi kịp. Xe mấy đụng vào xe Bob, khiến Bob ngã xuống bãi cỏ.
- Lại trò tông xe nữa! Bob la lên.
- Một thằng! Sam kêu.
Hắn vượt qua mặt Hannibal và Peter, quay đầu xe lại phong nhanh thẳng vào hai bạn. Hannibal vội vàng rời khỏi đường, rẽ vào con đường mòn gập ghềnh, băng qua lùm cây bạch đàn và cuối cùng ngã vào đống lá khô.
Hai thằng! Sam đăc thắng la lên.
Peter tức giận dừng lại tại chỗ, đối mặt với Sam đang quay về phía mình. Thám tử phó vấn ngồi trên xe đạp, chụp lấy một cành cây bạch đàn dưới đất, rồi chuẩn bị bư thế sẵn sàng tấn công. Sam lương lự khi thấy độ to của cành cây và vẻ mặt cương quyết của Peter.
- Mày định làm gì với cây chổi kia vậy, hả thằng nhóc? Sam la lên.
- Đập vào lưng anh, Peter đáp.
Sam phá lên cười.
- Hai trên ba bị đo ván! Thế cũng đủ rồi! Từ nay, bon mày phải ở nhà mà chơi nghe chưa? Nếu không sẽ bị rắc rối đấy!
Sau khi đe dọa lần cuối cùng, Sam bỏ đi. Peter bỏ cành cây xuống và chạy đi giúp Hannibal và Bob. Bob đang đi cà nhắc trên bãi cỏ, còn Hannibal đang gỡ lá khô bị dính vào quần áo và xe đạp bị hư.
- Giỏi quá, Peter ơi! Hannibal vừa nói vừa nhảy mũi do bụi và mùi lá cây bạch đàn.
- Mình giận quá! Peter trả lời. Các cậu cso bị sao không?
- Bánh xe trước hơi cong, nhưng có lẽ vẫn chạy được, Bob nói. Mình sẽ sửa lại khi về nhà. Mấy ngày nay, mình không gặp may khi đi xe đạp.
- Chắc mình sẽ bị tẩm bùi bạch đàn suốt một thời gian, Hannibal nói, nhưng ngoài ra không sao hết. Đi về nhà Bob, rồi ... ái da!
Thám tử trưởng nằm sấp xuống đống lá khô: một vật bay vừa mới đập vào lưng Hannibal.
- Nằm xuống! Peter la lên.
Bob và Peter nằm úp mặt xuống đất.
- Có lẽ lại tên Sam nữa! Bob nói.
Trong khi đó, Hannibal đang cố ngồi dậy, vừa thở vừa nhảy mũi làm bay lá tung tóe. Trong thám tử trưởng giống như con cá voi bị mắt cạn. Peter không kìm được mình và phá lên cười. Peter cười hơn nữa khi đã ngồi dậy để xem cuộc tấn công xuất phát từ hướng nào và nhận ra rằng người phát báo mới đi qua và tờ báo mà anh vụng về ném xuống bãi cỏ đã trúng thám tử trưởng. Người giao báo lúng túng bỏ đi ...
- Báo của ba mình, Bob nhận xét. Xem thử có hình bọn mình không.
Bob lượm tờ báo gấp mà Hannibal đã tưởng lầm là phi tiêu, mở ra và trải xuống lề đường. Hannibal và Peter bước lại gần.
- Đây! Bob kêu.
Ba bạn cúi xuống bài báo tường thuật cuộc họp mặt dòng họ Ragnardson và cuộc chiến "dành" hòn đảo. Ba thám tử đã biết câu chuyện và chỉ chăm chú nhìn sáu tấm hình minh họa cho bài viết. Chỉ toàn là Viking và người da đỏ Chumash, chứ không thấy có gì khả nghi.
- Không hiểu cái gì có thể làm cho Sam lo lắng đến thế, cuối cùng Bob lắc đầu nói. Một đám người chơi đùa vui vẻ, vậy thôi.
- Trừ phi Sam không thích mấy con hải yến và hải cẩu to đùng kia, bên trái, Peter nói. Lạ quá, mình không nhớ con hải cẩu đó.
- Có khi máy ảnh ghi nhận được một vật mà mắt thường không để ý, Hannibal giải thích vì thỉnh thoảng thám tử trưởng cũng thích lên giọng giảng bài. Ta tập trung đến một đối tượng nhất định và không còn để ý đến những vật khác, trong khi ống kính máy ảnh vẫn ... khách quan! Ngoài ra, chính mình cũng không thấy gì đặc biệt. Chỉ có đá, trời, biển ... và người Ragnardson.
- Nhưng chỉ có sáu tấm trên số bốn mươi tám thôi, Bob bắt bẻ. có thể Sam không thích một tấm hình khác. Bọn mình hãy về nhà xem mấy tấm hình mà ba mang về.
Chuyến về rất chậm vì bánh xe bị cong của Bob và vì Hannibal nhảy mũi liên tục. Ba thám tử đang rẽ vào con đường nhà Bob, thì có tiếng nói vang lên:
- Đi chỗ khác! Các người làm gì vậy!
- Giọng nói của ba! Bob kêu.
Thật vậy, trên lối đi dẫn vào nhà Bob, ông Andy đang đứng tựa lưng vào xe và hai gã đàn ông che mặt đang đứng đối mặt ông. Trong tay ông Andy đang cầm phong bì vàng đen to đề chữ "hình".
- Tấn công! Peter hét lên. Bọn chúng lại âm mưu lấy hình!
Thám tử phó bỏ rơi xe đạp lao đến cứu ông Andy. Bob chạy theo, còn Hannibal hổn hển cũng cố gắng đi theo. Một trong hai gã đàn ông bịt mặt thấy ba thám tử chạy đến và ngẩng đầu lại nhìn.
- Cứu! Peter vừa hét vừa chạy. Cứu với! Bà con ơi, cướp! Các cậu ơi, la lên đi!
Bob kêu theo:
- Cứu ...!
Khi nghe tiếng ba thám tử, ông Andy ngừng chống cự trong giây lát. Một gã đàn ông bịt mặt giật được phong bì, rồi hai tên lao đến một chiếc xe tải nhẹ trắng hư hỏng vẫn đang nổ máy đậu chờ gần đó. Peter xoay chín mươi độ, nhà xuống chụp hai chân gã đàn ông cầm phong bì. Bob lao đến nhào lên cả hai.
- Cứu! Cứu! Hannibal hét lên.
Cửa nhà và cửa sổ mở ra. Hàng xóm bắt đầu ló mặt trong con đường thường yên tĩnh này. Gã đàn ông bịt mặt đẩy Peter và Bob ra, ngồi dậy, nhảy lên xe. Trước khi có ai kịp làm gì, xe chạy mất trong tiếng rít của lốp xe, và quẹo góc đường biến mất.
Hannibal hổn hển:
- H ... hình!
Peter huơ phong bì vàng đen to.
- Lần này, bọn chúng không lấy được! Peter hãnh diện thông báo.
Bob vỗ vai Peter.
- Hay quá, Peter ơi!
Rồi Bob quay sang ba:
- Ba oi, ba có bị thương không?
- Ba không bị thương, nhưng ba rất muốn mọi người giải thích về cái màn kịch vừa rồi!
- Chính là điều con cố giải trình với ba hôm qua, nhưng ba không chịu nghe con. Bọn chúng muốn lấy hình gia đình Ragnardson.
- Ba xin lỗi. Đáng lẽ ba phải nghe con, ông Andy thừa nhận.
- Ba kể cho tụi con nghe chuyện xảy ra đi.
Ông Andy tường thuật lại.
- Khi ba về, ông Andy bắt đầu nói, ba đã để ý có chiếc xe cũ kia, nhưng ba không đề phòng. Ba có mang về bộ hình chụp lại như đã hứa với con. Ba cầm phong bì trong tay, bước xuống xe. Khi đó, hai tên kia lao vào ba. Có ai ghi được số xe không?
- Công không nghĩ đến, Bob thú nhận.
- Bảng số xe dính đầy bùn, Peter tuyên bố, không thấy được gì. cháu chỉ ghi nhận được một hình nàng tiên cá xăm trên tay trái của một tên.
- thế cũng khá rồi, Hannibal nói.
Ba thám tử đi hỏi người hàng xóm xem có ai ghi được số xe hay để ý được một điều gì đó đặc biệt không. Kết quả hầu nhua là số không. Có một tên cao hơn tên kia, cả hai đều mặc quần jean, áo lao động và giày bốt. Mặt bọn chúng hoàn toàn bít kín, nến không ai mô tả được nhận dạng.
- Và bọn chúng không hề mở miệng, ông Andy nói thêm. Bọn chúng nhảy xuống xe, toan giật phong bì. Chỉ có thể nói một điều: là bọn chúng khá khỏe mạnh.
Dàn dàn hàng xóm trở vào nhà. Ba thám tử đi lấy xe đạp, rồi theo ông Andy vào nhà. Bà Andy kiểm tra xem có ai bị thương không. Peter bị trầy tay, những người khác không bị gì.
- Ta phải xem hình trước khi bị ăn cắp nữa, Hannibal đề nghị.
Peter và Bob mở phong bì ra, xếp bốn mươi tám tấm hình trên bàn và trên ghế bành phòng khách.
Ông Andy ra cùng ba thám tử.
- Ba gọi cảnh sát rồi, ông nói. Sẽ có người đến ngay. Nếu không có chi tiết nào mà các con muốn cho cảnh sát xem, thì các con hay gôm hình lại đi làm việc chỗ khác đi.
- Tụi cháu sẽ mang về bộ tham mưu, Hannibal nói.
Ba thám tử thu gom hình lại, rồi đi lấy xe đạp. Bob tìm được một bánh xe xơ-cua trong nhà xe và tiến hành thay ngay. Hannibal có vẻ lo âu.
- Có chuyện gì không ổn, hả Babal? Peter hỏi.
- Có một điều không khớp, thám tử trưởng trả lời. Làm thế nào bọn bịt mặt biết được rằng bọn chúng chưa lấy hết của ta khi ăn cắp được phim âm bản rồi, nếu bọn chúng chưa xem báo ra ngày hôm nay? Mà Sam Ragnardson thì ở với ta ở chỗ ba hắn, sau đó thì hắn uy hiếp ta. Vậy hắn đâu kịp xem báo và phái đồng bọn đến đây trước khi ta về.
- Cậu nói đúng, Bob gật đầu. Số báo mà ta xem là lần in mới nhất trong ngày.
- Như vậy nghĩa là sao hả sếp? Peter hỏi.
- Nghĩa là hoặc Sam đã xem báo trước ta, hoặc không chỉ có một mình hắn muốn lấy hình, Hannibal kết luận.
- Ai khác có thể muốn hình? Bob hỏi. Dù sao, mình chỉ chụp hình cuộc họp mặt dòng họ Ragnardson trên đảo, vậy thôi.
- Vấn đề chính là ở chỗ đó, Bob à, Hannibal chau mày nói.
Rồi mặt thám tử trưởng sáng lên và giọng nói cương quyết lên.
- Câu trả lời nằm trong xấp hình này. Ta phải tìm ra.
Bob đã thay bánh xe xong và leo lên yên ngồi.
- Đi!
Ba Thám Tử Trẻ về đến bãi bình yên vô sự. Ba bạn chạy qua cổng chính và đạp đến xưởng. Đúng lúc đó, thím Mathilda bước ra khỏi văn phòng đi về hướng ba bạn.
- Lại đây. Có người muốn gặp các cháu. Dường như lần này các cháu gặp rắc rối to!
10. CHUYỆN XẢY RA TRÊN HÒN ĐẢO NHỮNG NGƯỜI ĐẮM TÀU
Ba Thám Tử Trẻ ngạc nhiên thấy ông Karl Ragnardson, thầy hiệu trưởng, xuất hiện phía sau lưng thím Mithilda.
- Không hiểu các cháu làm cái gì mà đích thân thầy hiệu trưởng trường phải đến đây tìm, thím Mithilda nói tiếp bằng một giọng nghiêm khắc nhưng ánh mắt long lanh tinh nghịch.
- Xin phép chị cho tôi nói chuyện riêng với các em, được không ạ? ông Karl Ragnardson nói.
- Thầy muốn nói chuyện bao nhiêu cũng được, thím Mathilda trả lời với một nụ cười rộng lớn trên môi. Tụi nó sẽ dẫn thầy vào cai xưởng nơi tụi nó ẩn trốn mỗi khi tôi cần đến tụi nó. Nhưng thầy đừng để tụi nó nói ngọt với thầy nhé. Phải thi hành công lý thôi.
Thím Mathilda cười một mình trở về văn phòng, đóng cửa lại. Ba thám tử dẫn thầy hiệu trưởng đến xưởng ngoài trời. Thầy ngồi xuống một chiếc ghế bành cũ rồi nở một nụ cười hơi méo mó. Rõ ràng thầy vẫn còn hơi đau răng.
- Thầy xin lỗi, nếu thầy đã làm các em sợ, nhưng thầy không muốn ai biết lý do tại sao thầy đến đây, kể cả đối với thím.
- Thưa thầy, em dám chắc là có vấn đề về anh Sam! Peter kêu lên.
- Còn thầy, thì thầy hy vọng là không có vấn đề về Sam, thầy Karl nói. Nhưng phải thừa nhận là những gì các em nói làm thầy rất lo, bởi vì đúng là có những chuyện lạ lùng xảy ra trên đảo.
- Nhưng chuyện gì ạ? Hannibal nóng lòng hỏi.
- Hai đêm vừa rồi, có những tiếng động kỳ lạ: tiếng thú hét, tiếng tường man dại ... Rồi có người nhìn thấy ma và thấy những ánh đèn lạ lùng không xuất phát từ đâu cả.
- Ma-ma-ma như thế nào ạ? Peter cà lăm hỏi.
- Một con ma thì trông như người chết đuối phủ đầy rong rêu. Một con ma khác là một thuyền trưởng mặc áo vét với nút ...
- Bằng đồng, Hannibal nói tiếp, quần ống hẹp, giày bốt và mũ kết nhỏ viền vàng. Ông ấy kẹp cái ống nhòm dưới nách, đúng không ạ?
- Đúng rồi, thầy hiệu trưởng chưng hửng trả lời. Nhưng làm sao em biết, hả Hannibal?
- Thưa thầy, tụi em đã gặp con ma đó rồi ạ, thám tử trưởng trả lời rồi kể lại chuyến đến nhà Sam. Có những sự kiện kỳ lạ nào khác nữa không thầy?
- Rất tiếc là còn, ông Ragnardson nói. Có những vật tự nhiên không cánh mà bay mất. Con dau săn, đèn pin bỏ túi, chăn, áo lạnh, bếp, thức ăn, bia. Thầy không biết chuyện ma hiện hình và chuyện đồ ăn biến mất có liên quan với nhau không, nhưng đó là một giả thiết.
- Và thầy nghĩ rằng có thể anh Sam lấy cắp những thứ đã biến mất à? Bob hỏi.
- Có thể. Để bán lại, thầy Karl gật đầu. Khi các em đến thăm anh thầy, thầy có nghĩ là có một tấm hình chụp Sam đang lấy cắp một thứ gì đó trong khi mọi người đang đứng cho các em chụp hình.
- Thưa thầy, tại sao thầy quyết định nói với tụi em? Hannibal hỏi.
- Tiếng động lạ lùng và ma hiện hình không những làm cho trẻ em sợ, mà cả một số người lớn cũng sợ. Chúng tôi có thói quen cắm trại, nhưng bây giờ có một số nguwòi không chịu cắm trại nữa. Cuộc họp mặt dòng họ không còn được vui như trước nữa. Và nếu chính Sam bắt đầu ăn trộm vặt, thì có thể các em có khả năng ngăn cản nó trước khi nó làm một điều gì đó nghiêm trọng hơn.
Thầy hiệu trưởng lần lượt nhìn từng thám tử:
- Thầy không hề tin câu chuyện làm bài thu hoạch về hòn đảo của các em. Thầy biết rõ rằng cô Hanson, giáo viên sử của lớp các em, không hề giao bài làm trong khi nghỉ hè.
Ba thám tử xấu hổ.
- Tuy nhiên, thầy hiệu trưởng nói tiếp, thầy có nghe nói đến Ba Thám Tử Trẻ. Cảnh sát trưởng Reynolds có ý kiến rất tốt về các em: các em đã từng giải ra những vụ bí ẩn mà cảnh sát chịu bó tay. Thầy suy ra rằng có lẽ các em đang theo dõi điều tra về thằng Sam. Vì vậy mà anh Ingmar và thầy đã quyết định đến đây gặp các em.
- Thầy quyết định đúng đắn quá, Hannibal mạnh dạn trả lời. Danh thiếp của tụi em đây.
Thám tử trưởng lấy một tấm cạc trong túi áo ra đưa cho thầy Karl đọc:
BA THÁM TỬ TRẺ
Điều tra các loại
? ? ?
Thám tử trưởng: HANNIBAL JONES
Thám tử phó: PETER CRENTCH
Lưu trữ và nghiên cứu: BOB ANDY
Thầy Karl gật đầu và mỉm cười.
- Tốt quá, thầy nói. Thầy thuê các em điều tra về các sự kiện trên đảo Ragnardson. Và để chính thức hóa mọi việc, chắc thầy phải trả thù lao cho các em, thầy trịnh trọng nói thêm.
- Thù lao! Úi chà! Peter kêu. Ý thầy nói là tiền thật à?
- Rất tiếc, Hannibal trả lời - và bị hai thám tử kia trừng mắt nhìn - rằng luật pháp không cho phép tụi em nhận tiền vì những công việc loại này, do tuổi tụi em còn nhỏ. Nên dịch vụ của tụi em là miễn phí. Bây giờ ta hãy xem xét hình. Có thể thầy sẽ phát hiện được một cái gì đó mà tụi em bỏ sót.
Bốn mươi tám tấm hình được bày ra trên bàn thợ. Và mỗi tấm được xem xét thật kỹ.
- Làm sao có thể nhận ra Sam trong bao nhiêu người Viking? Peter hỏi. Em thấy ai cũng như nhau cả.
- Sam là người Viking duy nhất đội mũ có cái che mũi, thầy Karl nói. Đây, nó nè.
Sam có mặt trên mười sáu tấm hình. Trên phần lớn mấy tấm hình, Sam đánh nhau với người Chumash bên chân hòn đá, xếp hàng nhận phần ăn, nhăn nhó với ống kính máy ảnh, tóm lại là cư xử như mọi người. Chỉ có hai hình là hơi khác một chút.
- Em chụp tấm này sau tấm kia, Bob có trí nhớ tốt nói.
Trên hai tấm, Sam đứng một mình phía sau mọi người đang ăn picnic trên cao. Trên tấm thứ nhì, Sam như đang giật mình và bàn tay đưa thẳng phía trước như đang cầm một cái gì đó.
- Sam bị sao vậy? Bob hỏi.
- Sam vừa mới phát hiện là đang bị chụp hình, Peter nhận xét.
- Đúng, Hannibal thừa nhận. Rõ ràng Sam vừa mới hay rằng máy ảnh đang nhắm vào mình. Câu hỏi là Sam đang làm gì lúc cúi xuống?
- Giấy một vật gì đó? thầy Karl gợi ý.
- Hay chôn những gì vừa mới lấy trộm? Peter nói thử.
- Hay lượm một cái gì đó vừa mới rơi? Bob tưởng tượng.
Hannibal gật đầu.
- Câu trả lời nào cũng có thể đúng cả. Việc đầu tiên cần làm, là lên đảo tự mình quan sát ma và nghe tiếng động, thử tìm hiểu tịa sao đồ vật lại biến mất và tại sao hình của ta quan trọng đến thế.
- Việc này không có gì là khó cả, Hannibal à, thầy Ragnardson nói. Tối nay tất cả sẽ có mặt, hay ít nhất những người không quá sợ hãi.
- Nhưng Sam sẽ thấy bọn mình, Babal à! Peter phản đối. Và nếu chính Sam là người gây nên chuyện đó, thì tối nay Sam sẽ không làm gì.
- Trở ngại này cũng dễ khắc phục thôi, thầy hiệu trưởng đáp. Chúng tôi luôn mặc trang phục Viking hay Chumash khi ở trên đảo và chúng tôi dẫn bạn bè, mà không phải ai cũng quen, lên đó. Thầy sẽ tìm trang phục cho các em và thầy sẽ giới thiệu các em là bạn thầy. Các em sẽ ăn tối cùng mọi người và qua đêm trên đảo.
- Dạ, tụi em đồng ý, Hannibal trả lời. Tụi em chỉ xin thời gian báo ho nhà biết, lấy túi ngủ, đèn pin và bộ đàm, rồi một tiếng nữa tụi em sẽ có mặt ở cảng gặp thầy.
- Trang phục cho các em sẽ xong. Các em chuẩn bị tinh thần cho một đêm sống động nhé.