Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đời công nhân

2 trả lời, 1.597 lượt xem — Trang 1 / 1
sáng ra thức tỉnh giật mình
giờ làm đã đến còn mơ trên giường.
công nhân như thể con chi
đi làm thì sớm tối thì về muộn.
cơm ăn ở sưởng tưởng là
cơn tù nửa bửa còn hơn một ngày.
dưa leo với lại cà chua
ăn thì nói nửa chỉ thêm đau lòng.
nói đến giờ ca còn hơn
làm việt tám tiếng một ngày không nghĩ.
tiền lương tháng chỉ năm trăm
đến đây thôi cũng phát khùng
công nhân như thế mà vẫn đi làm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 00:03:15tulipdenus>

Có làm thì mới có ăn
Còn hơn giá lạnh không chăn không tiền
Thà rằng ta gát muộn phiền
Làm công ta mới có tiền để tiêu
Dẫu rằng tiền chẳng bao nhiêu
Dẫu rằng tuy ít đỡ hơn bầu diều cạn queo[:D]
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 00:04:14tulipdenus>
Có làm cũng chẳng có ăn.
Bây giờ giá lạnh không áo mặc mình.
Tuy ta đã ngác muộn phiền.
Làm thì cực nhọc mà tiền thiếu tiêu.
Dẫu đã cố gắng nhịn thèm.
Mà ta cũng đã hóa thành con ma.
Đăng nhập để trả lời
0