<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-06 15:36:43phanphucluan>
Nói Đến Võ Hiệp
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Phê bình văn học
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Phê bình văn học
Nghe nói Nghê Khuông sắp viết Trung Quốc Võ Hiệp tiểu thuyết sử, đối với một người viết tiểu thuyết võ hiệp, đó là một điều thật vô cùng đáng mừng đáng quý.
Tiểu thuyết võ hiệp bắt đầu từ lâu lắm, mà không bao giờ được mọi người coi trọng, bây giờ có người xông pha ra, ký tải một cách có hệ thống loại tiểu thuyết này, để cho nó sau này được có chỗ đứng trong lịch sử, chính bản thân của công việc này đã là một chuyện thật đáng kể trong lịch sử; chỉ cần là người viết tiểu thuyết võ hiệp, là đều phải cộng tác với nhau làm cho nên chuyện.
Vì vậy tôi cũng không khỏi “gặp chuyện lăng xăng”, chỉ tiếc là tôi không có cái mỵ lực của Nghê huynh, cũng chẳng có bản sự gì, tôi chỉ bất quá như một gã thô dã hiến trò, muốn lấy một vài điểm thích ý trong lòng cùng cảm tưởng của tôi về tiểu thuyết võ hiệp viết xuống, chẳng thể coi được là chuyện ký lục gì, mà cũng chẳng thể coi là một bài bình luận nghiêm túc.
Nếu như nó đem tý gì hứng thú lại cho độc giả, làm được gì cho Nghê huynh, làm một thứ lót đường cho công việc của ông ta, tôi đã quá thỏa mãn.
o O o
1.
Nói đến khởi nguyên của tiểu thuyết võ hiệp, có rất nhiều ý kiến khác nhau… bắt đầu từ Du Hiệp liệt truyện của Thái Sử Công, là Trung quốc có tiểu thuyết võ hiệp. Dĩ nhiên đó là ý kiến đàng hoàng nhất, nhưng không mấy ai chịu giả thuyết đó. Bởi vì tiểu thuyết võ hiệp là truyền kỳ, nếu đem nó và thứ truyện nghiêm túc của Thái Sử Công cùng bình luận với nhau, không khỏi có chỗ tự khinh mình và khinh người.
Trong ký sự tiểu thuyết người thời Đường, mới thấy có thứ tiểu thuyết võ hiệp so sánh tương đương với nhau.
Trong Đường Nhân Thuyết Cối quyển năm, Nhĩ Mục Ký của Trương Tái, có đoạn cố sự rất là “võ hiệp”.
“Cuối đời Tùy, Gia Cát Hiên người Thâm Châu, tính hào sảng, Cao Tán người Bột Hải nghe tiếng lại phỏng, sai làm gà vịt đãi là xong. Tán chê hèn, hôm sau mở tiệc, mời Hiên và mấy chục người, làm heo dê linh đình, uống rượu vài tuần, đứng dậy múa Kim Cương Vũ tống tiễn.
Hôm sau Hiên mời Tán và mấy trăm người, mở tiệc lớn, hát Dạ Xoa Ca, Sư Tử Vũ.
Hôm sau nữa Tán lại nấu hai đứa nhỏ mười mấy tuổi, bày đầu lâu taychân lên bàn mời, khách ngồi đều ôm miệng mửa tràn.
Hôm sau nữa Hiên lại mời tiệc, sai người thiếp xinh đẹp ra mời rượu, thiếp tự nhiên cười, Hiên thét ra sau nhà, một lát rồi nấu người thiếp dọn lên mâm bạc, vẫn trang điểm đầy đủ son phấn, mặc đồ xinh xắn. Hiên cắt thịt đùi ăn thử, Tán và mọi người đều che mặt cả, Hiên thản nhiên tiếp tục xắn thịt ăn xong bữa no nê. Tán xấu hổ, tối bỏ trốn luôn.”
Đoạn cố sự này miêu tả Gia Cát Hiên và Cao Tán dã man tàn bạo thế nào, làm cho người ta không thể nào tưởng tượng nổi, cách miêu tả như vậy so với tiểu thuyết võ hiệp hiện đại tàn bạo cũng không sai là bao nhiêu.Nhưng cố sự này có vẻ lủng củng, hình thức không giống với tiểu thuyết cho lắm. Lúc ấy, tiểu thuyết, truyền kỳ, bình luận trong dân gian cũng có rất nhiều cố sự, rất là “võ hiệp”, ví dụ như những nhân vật: Đạo Hợp Đích Hồng Tuyến, Côn Luân Nô, Diệu Thủ Không Không Nhi, Cù Nhiêm Khách, cơ hồ như những nhân vật tiểu thuyết võ hiệp không hơn không kém.
Trong tiểu thuyết võ hiệp, vũ khí chủ yếu nhất là kiếm, nói đến chuyện miêu tả kiếm thuật, từ đời Đường trở đi, có rất nhiều chuyện miêu tả kiếm thuật còn thần kỳ hơn cả tiểu thuyết hiện đại.
Kiếm thuật của Hồng Tuyến và Đại Lý tướng quân đã được biến thành chuyện thần thoại, nhưng liên quan đến truyền thuyết Công Tôn đại nương, chắc chắn là có căn cứ, không phải là chế tạo khơi khơi ra.
Bài thơ Quan Công Tôn Đại Nương đệ tử vũ kiếm khí hành của Đổ Phủ, trong đó đối với kiếm thuật của Công Tôn đại nương và đệ tử của bà ta là Lý thập nhị nương, miêu tả rất sinh động và truyền thần.
Tịch hữu giai nhân Công Tôn thị
Nhất vũ kiếm khí động tứ phương
Quan giả như sơn sắc tư táng
Thiên địa vị chi cửu đê hiên
…
Đổ Phủ là thi nhân, thi nhân miêu tả, tuy không khỏi khoa trương tý đỉnh, nhưng lấy tính cách của Đổ Phủ và cách ông ta làm thơ, dù ông ta có khoa trương chắc cũng không đến nổi xa sự thật lắm.
Huống gì, nhà đại thư pháp thời Đường nổi danh Thư Thánh, là Trương Húc, cũng đã từng nói: “Ban đầu tôi xem công chúa và tiều phu tranh giành đường xá với nhau, mà được cái ý trong thư pháp, sau này xem con nhà Công Tôn múa kiếm, mà được cái thần”.
Do đó có thể thấy là Công Tôn đại nương không những là người có thật, kiếm thuật của bà ta, cũng nhất định là vô cùng tráng quan. Tuy không phải là kiếm thuật, chỉ là múa kiếm thế thôi, nhưng múa kiếm cũng xem như là một loại kiếm thuật, chỉ tiếc là người sau không còn được thấy.
Vậy thì, lấy chuyện đó mà suy diễn ra, những thứ võ công được miêu tả trong tiểu thuyết võ hiệp cũng không phải là không có căn cứ, ít ra nó cũng không phải như Vệ Đạo trong thế giới văn học, nói đến những chuyện hoang liêu không tưởng.
Những truyền thuyết từ xửa từ xưa chép lại, chỗ chỗ đều là nơi khởi nguyên của võ hiệp tiểu thuyết, thêm vào đó những lời bình luận của dân gian, thuyết thư tiên sinh bổ cứu vào, mới từ từ diễn ra thành hình dạng như tiểu thuyết võ hiệp ngày hôm nay.
Những chuyện như Bành Công Án, Thi Công Án, Thất Hiệp Ngũ Nghĩa, Tiểu Ngũ Nghĩa và Tam Hiệp Kiếm, đều là căn cứ vào “thuyết thư” mà làm ra, có thể nói là thời đại sớm nhất mà tiểu thuyết võ hiệp đã tiếp xúc.
Thất Hiệp Ngũ Nghĩa vốn không có Thất Hiệp mà chỉ là Tứ Hiệp, say này được một vị văn sĩ Dư Khúc Viên tiên sinh hiệu đính cải sửa lại, tăng gia thêm Hắc Yêu Hồ Trí Hóa, Tiểu Gia Cát Trầm Trọng Nguyên, Tiểu Hiệp Ngãi Hỗ, mới biến thành tân bản, rồi tiếp tục thịnh hành cho tới bây giờ.
Vì vậy, nghiêm chỉnh mà nói, Dư Khúc Viên là tiền bối viết tiểu thuyết võ hiệp của chúng ta. Chuyện Tam Hiệp Kiếm của Trương Kiệt Khâm là tác phẩm sau đó, vì vậy hình thức trông giống tiểu thuyết võ hiệp hiện đại hơn.
Bộ chuyện này nhân vật chủ yếu nhất vốn phải là Kim Tiêu Thắng Anh, y có Nghinh Môn Tam Bất Quá, Dũng Đầu Nhất Chích, Ngư Lân Tử Kim Đao là ba thứ vũ khí “nổi danh thiên hạ”, nhưng y không phải là một nhân vật anh hùng làm người ta cảm thấy máu nóng bốc lên hừng hực.
Y quá cẩn thận, rất sợ chuyện, không những vậy còn có tý gian manh giảo hoạt trong đó, đệ tử chưởng mông của y là Hoàng Tam Thái tính tình cũng vậy, so sánh với kẻ bị thua dưới cây tiêu của Hoàng Tam Thái là Độc Di Đôn ở sơn Đông còn hào khí hơn y nhiều, mà Độc Di Đôn về sau lại bị con của Hoàng Tam Thái là Hoàng Thiên Bá đánh bại.
Thắng Anh, Hoàng Tam Thái, Hoàng Thiên Bá vốn là một mạch anh hùng nối nhau, nhưng lại chẳng phải là kẻ anh hùng điển hình chân chính.
Thắng Anh là đồ đệ thứ bốn của kiếm khách Ngãi Liên Trì, nhưng võ công so với sư huynh sư đệ của y, lại thua quá xa, không những không bằng đại sư huynh Trấn Tam Sơn Hạt Ngũ Nhạc Hãn Lãng Vô Ty Quỹ Kiến Sầu, Đại Đầu Quỹ Vương, Hạ Hầu Thương Nguyên, ngay cả so với ngũ sư đệ của y Phi Thiên Ngọc Hỗ Tương Bá Phương, lục sư đệ Hải Để Lạo Nguyệt Diệp Tiềm Long cũng còn xa lắc.
Vì vậy lúc trước tôi cứ nghĩ không ra, Trương Kiệt Khâm tại sao lại đem anh hùng trong chuyện của ông ta viết thành ra như vậy, cho đến bây giờ tôi mới hiểu ra, lúc đó ông ta làm như vậy, là có cái nổi khổ tâm. Dưới triều Thanh mạt, trong hoàn cảnh đó, không thể nào khuyến khích người ta đi làm anh hùng, kẻ quân tử lão thành trì trọng mới là hạng người nên được tuyên dương.
Tiểu thuyết võ hiệp cũng giống như các loại tiểu thuyết khác, phải chịu ảnh hưởng của xả hội tập quán, vì vậy từ một cuốn tiểu thuyết võ hiệp, ta có thể nhìn thấy bối cảnh thời đại lúc đó ra sao. Chuyện Tam Hiệp kiếm của Trương Kiệt Khâm, không những bố cục lỏng lẻo dong dài, nhân vật cũng rất nhiều, không thể nói là một cuốn tiểu thuyết thành công cho lắm, bởi vì cuốn tiểu thuyết này vốn không phải là có kế hoạch mà viết ra, mà là do người ta căn cứ vào “thuyết thư” viết ra, thuyết thư tiên sinh, phải nghe theo lời yêu cầu của thính giả, muốn ngừng cũng không xong, chỉ còn nước kéo vòng vo không giới hạn, cho đến cuối cùng dĩ nhiên không khỏi bị đuôi dài quá lố, thậm chí còn không biết phải kết cuộc ra sao.
Tôi phải đặc biệt đề cập đến cuốn chuyện này, bởi vì các cuốn tiểu thuyết võ hiệp sau này cũng đều bị phạm phải lỗi lầm như vậy, nhân vật và chuyện phát triển một hồi xa lắc chủ đề, tiêu biểu nhất là Giang Hồ Kỳ Hiệp Truyện của Bình Giang Bất Tiếu Sinh và Thục Sơn Kiếm Hiệp Truyện của Hoàn Châu Lâu Chủ.
Chung tay vì một vnthuquan phát triển!