<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-21 05:19:32phanphucluan>
Đôi điều về 1Q84
Nếu bạn không muốn biết những gì về cuốn sách thì không nên đọc thêm chi nữa.
Tôi muốn lấy sự hứng thú trong việc học tập, cho dù tôi còn chưa rành lắm về ngôn ngữ. Không thể dành hết thời gian chỉ để dịch, vì vậy tôi đã quyết định làm mỗi đoạn của mỗi chương 1Q84 khi tôi đọc xong để cho mọi người có một cái nhìn về tác phẩm mà họ không thể đọc được tiếng Nhật bản gốc. Tôi sẽ cung cấp đoạn gốc, sau đó dịch ra, và sau đó là một vài suy nghĩ về ý nghĩa của các chương.
“Đừng tự dối lừa bản thân mình bởi những điều tưởng tượng. Hãy thực tế một chút.
Aomame hít sâu và sau đó thở ra. Nàng sau đó trèo qua lan can, trong khi tiếp tục nghe giai điệu của Billy Jean đuổi theo bên tai . Chiếc váy ngắn của nàng cuốn tròn lên hông. – Ai mà để ý chứ! – Nàng nghĩ. Nếu ai muốn xem, thì cứ để cho họ xem. Chẳng ai có thể đánh giá mình như thế nào bằng việc chỉ nhìn dưới váy của mình. Bên cạnh đó, theo nàng đánh giá, chân của nàng đáng xem hơn nhiều, là một phần của cơ thể mà Aomame rất tự hào. “
Ồ, cũng thật là khó nắm bắt nghệ thuật của tác giả hơn tôi nghĩ, nhưng những mô tả trên chính là những điểm cơ bản nhất của sự vật.
Cuốn sách mở ra cho nhân vật chính đầu tiên của 2 nhân vật chính của truyện, Aomame. Nàng là một cô gái đẹp sững sờ mà không cố gắng để làm mình nổi bật, nhưng với một cái tên lạ như vậy nàng luôn luôn bị người ta chọc. (Tôi đã không bao giờ nghe đến tên đó trong thực tế, và nó giống là tên của một loại đậu, loại đậu màu xanh mà người ta dùng nhắm với bia).
Như với nhiều tiểu thuyết, chúng tôi thấy chủ đề câu chuyện về một tình huống rất bình thường, với một chút rắc rối. Mở đầu câu chuyện, nàng Aomame bị kẹt xe ở Shutoko, trên tuyến tốc hành Tokyo, trong một chiếc xe taxi với một hệ thống âm thanh tuyệt hảo. Âm nhạc đã đánh thức kỷ niệm của nàng mà đã lâu rồi nàng đã quên, và theo đề nghị am hiểu của lái xe nàng quyết định ra ngoài theo hành lang xuống dưới đất để đón xe điện ngầm để có thể đến cuộc gặp đúng giờ.
Tôi nghĩ rằng câu đầu tiên ở trên là cái gì đó về nội dung của cuốn sách – Hãy thực tế một chút.
Và bạn vừa mới xem – Sự đánh giá giản lược tóm tắt về chương 1 của Haruki Murakami’s 1Q84.
Sưu tầm và dịch : VanTienSinh.
Chương 1:
Aomame
Đừng bao giờ để vẻ bề ngoài đánh lừa bạn.
Chương trình nhạc cổ điển của đài phát thanh UKW đang phát ra từ chiếc radio của xe taxi. Bản Sinfonietta của Janacek. Nhạc nền hình như không thích hợp lắm trong tình trạng kẹt xe như thế này. Người tài xế , một người đàn ông đứng tuổi, có vẻ cũng không hoàn toàn chú ý lắng nghe bản nhạc. Ông lặng lẽ nhìn đoàn xe nối đuôi nhau trước mặt như một ngư lão đứng trước mũi tàu chăm chú quan sát điểm cắt nhau đầy nguy hiểm của hai dòng hải lưu. Hai mắt nhẹ nhàng khép và thả người lên lưng ghế, Aomame lắng nghe điệu nhạc.
Liệu có bao người trên thế giới có thể ngay lập tức nhận ra bản Sinfonietta của Janacek khi chỉ mới nghe khúc dạo đầu của nó? E rằng vô cùng ít, dù thế Aomame lại là một trong những người như vậy.
Janacek soạn bản Sinfonietta vào năm 1926. Nó ban đầu được sáng tác để làm bản kèn lệnh của một sự kiện thể thao. Aomame tưởng tượng ra khung cảnh của Tschechoslowakei trong những năm 1926. Thế chiến thứ nhất vừa kết thúc, ánh mặt trời cuối cùng cũng tỏa sáng ấm áp sau thời kỳ đen tối dưới ách thống trị của nhà Habsburg, mọi người ngồi trong quán cà phê, uống bia, nói cười vui vẻ và tận hưởng hương vị hòa bình. Franz Kafka đã giã từ cuộc đời hai năm trước trong hoàn cảnh bi thương của thế giới. Hòa bình sẽ không kéo dài lâu đến khi Hitler xuất hiện và nuốt chửng vùng đất tươi đẹp này.
Nhưng vào lúc ấy, chẳng ai nhận ra những nỗi hãi hùng sắp xảy ra. Có một câu nói vô cùng quan trọng khi đề cập đến lịch sử nhân loại “ thời ấy người ta còn chẳng biết đến cái gì đang hiện diện trước mắt mình nữa”. Giai điệu của Sinfonietta khiến Aomame tưởng tượng đến cánh đồng cỏ Bô hê miêng nhẹ nhàng đong đưa trong gió, dòng suy tư lại đưa cô về với lịch sử.
Năm 1926, Taisho Tenno qua đời, và khởi đầu cho thời đại Showa hay “Kỷ nguyên của hòa bình rực rỡ” như những người trong chính phủ bấy giờ ca tụng. Một giai đoạn bi thương bắt đầu. Chủ nghĩa dân chủ hiện đại đã hoàn tất nhiệm vụ trung gian của mình, nhường chỗ cho chủ nghĩa phát xít lan tràn.
Ngoài thể thao thì lịch sử cũng là niềm yêu thích của Aomame. Cô chẳng bao giờ đọc tiểu thuyết lãng mạn, thế nhưng những sự kiện lịch sử đối với cô lại không giờ coi là đủ. Các cứ liệu lịch sử với những con số, thời gian, địa điểm đều liên kết với nhau hết sức ý nghĩa trong cô. Cô nhớ tất cả các số liệu đó hết sức dễ dàng. Dù cô chẳng thèm học thuộc lòng những thứ ấy, chúng dường như cứ chui tọt vào đầu cô sau khi cô hiểu sự liên quan của các sự kiện. Trong các tiết học lịch sử thời trung học thì Aomame lúc nào cũng dẫn đầu lớp. Cô thường hay gặp những người có khó khăn trong việc ghi nhớ các dữ liệu lịch sử, những lúc ấy cô thường tự hỏi tại sao người ta lại không thể nhớ những việc đơn giản như thế chứ?
Aomame – Đậu xanh – quả thật là tên của cô. Ở vùng núi Fukushima nơi xuất thân của ông cô, có rất nhiều người mang họ như thế. Dù vậy cô vẫn chưa một lần đến đó. Cha cô đã rời bỏ gia đình trước khi cô ra đời. Ngoài ra cô cũng chưa từng gặp ông bà nội. Cô ít khi đi xa, nhưng khi có cơ hội, cô đều tìm trong cuốn sổ niên giám cái tên Aomame. Từ đó đến nay, dù đã tìm đủ cả từ thành phố lớn đến thị trấn nhỏ, cô vẫn chưa thấy người nào mang họ đó cả. Và mỗi lần như thế,cái cảm giác như một mình chơi vơi giữa biển khơi lại nỗi lên.
Cô luôn cảm thấy khó khăn khi phải tự giới thiệu về mình. Mỗi khi cô nói tên mình thì người đối diện thể nào cũng ngạc nhiên hoặc bối rối. Aomame? Vâng, viết như từ ghép “ Đậu xanh” đó ạ: Ao-mame. Đặc biệt khi làm việc tại một công ty và bạn có cạc vi sit, điều đó sẽ dẫn đến những tình huống không thoải mái chút nào. Có những lúc người đối diện ném cho cô ánh mắt như thể họ đang nhận một bức thư với toàn chuyện buồn bên trong, mỗi khi cô trao cạc vi sit cho họ. Thậm chí có người còn chắt lưỡi khi cô tự giới thiệu trên điện thoại. Rồi khi được gọi tên mình trong phòng chờ bác sĩ hay trong cơ quan hành chính thì thể nào cũng có vài cái đầu ngẩng lên rồi nhìn cô chằm chằm. Như thể người mang tên “Đậu xanh” thì có gì khác người thường không vậy?
Đôi lúc họ gọi nhầm tên cô thành Edamame – “Đậu nành xanh” hoặc là Soramame “Đậu tằm”! “Ôi không phải là Edamame (hay Soramame) mà là Aomame.
“Ồ. Nó giống nhau quá” – Họ đáp lại và lại bẽn lẽn xin lỗi. “Tại tên cô hiếm quá”. Trong suốt ba mươi năm cuộc đời, cô đã chịu cảnh này không biết bao nhiêu lần. Cũng như những câu chuyện đùa khả ố quanh tên cô.
Cô thường nghĩ, lẽ ra mình không nên bị đặt tên như vậy, có khi cuộc đời cô đã đi theo hướng khác. Với những cái tên bình thường như Sato,Tanaka, hoặc Suzuki thì ắt hẳn cô sẽ có một cuộc sống dễ chịu hơn nhiều rồi.
Aomame nhắm mắt và tập trung lắng nghe nhạc. Cô để cho những âm thanh vang vọng được tạo ra từ sự đồng thanh của những chiếc kèn chìm ngập trong thân thể. Cô chợt giật mình. Quả thật là chất lượng âm thanh của chiếc đài quá tốt. Ngay cả khi âm lượng đã được chỉnh nhỏ mà người ta vẫn cảm nhận được sự trầm bổng của giai điệu, và các âm bội được phát ra vô cùng rõ . Aomame mở mắt hướng về phía trước để nhìn rõ hơn chiếc radio. Nó có màu đen đậm, thanh lịch và quý phái. Cô không thể nhận ra tên nhà sản xuất, nhưng rõ ràng nó là một thiết bị đắt tiền với rất nhiều nút bấm cùng một màn hình điện tử với các kí tự màu xanh. Rõ là một thiết bị siêu cao cấp. Đối với một người tài xế thì nó dường như là hơi quá.
Aomame nhìn quanh lần nữa nội thất xe. Nếu nhìn sơ qua thì không có gì đặc biệt, nhưng khi thật sự chú ý thì rõ ràng đây chẳng phải là chiếc taxi bình dân chút nào.
Chất lượng của nội thất vô cùng cao cấp, chỗ ngồi thì êm vô cùng và dễ chịu hơn cả là sự tĩnh lặng tuyệt vời bao quanh cô. Chiếc xe ắt hẳn được trang bị hệ thống cách âm để những tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài không thể lọt vào được vào bên trong. Người ta có cảm giác như đang ở trong một phòng thu âm vậy. Có lẽ đây là taxi tư. Có một số taxi tư cố tình ngụy trang xe của mình như một loại xe bình dân. Họ tìm cách che số taxi để người ta không thể nhận ra. Bên cạnh đó thì chiếc xe này cũng không giống loại xe bất hợp pháp. Nó được hệ thống đo quãng đường , các con số đang chạy đều và ở giữa chỉ rõ giá 2150 Yên. Có điều lạ là không thấy biển chỉ tên tài xế đâu cả.
“Xe đẹp thật, rất êm”, Aomame lên tiếng, cúi người về phía người tài xế “ Xe này hiệu gì vậy bác?”
“Toyota Crown Royal Saloon” người tài xế đáp.
“Nhạc nghe hay thật”
“Nó là loại xe cách âm. Đây cũng là lý do mà tôi đã chọn nó. Và cũng vì Toyota là thương hiệu có kỹ thuật công nghệ hàng đầu thế giới.”
Aomame gật gù và lại ngồi vào ghế. Cách nói của ông có cái gì đó rất lôi cuốn. Khi ông luôn giữ lại một điều gì đó quan trọng. Tỉ dụ như: ở chỗ đáng lẽ là hệ thống cách âm của Toyota thì lại chẳng thấy gì cả, mà vấn đề nằm ở chỗ nào đó khác kia. Sau khi người tài xế kết thúc, sự im lặng cố hữu lại bao trùm. Nhẹ nhàng như một đám mây tưởng tượng trong căn phòng hẹp, làm cho Aomame có cảm giác bất an vô định hình.
“Thật yên tĩnh” cô nói để xua tan đám mây nhỏ ấy “Cả chiếc các sét của ông cũng là loại hạng nhứt”
“Đó hoàn toàn không phải là quyết định dễ dàng”, người tài xế cất giọng như của một ông sĩ quan cấp tá về hưu đang kể về một chiến dịch quân sự ngày xưa.” Nhưng vì dành phần lớn thời gian ở trong xe nên tôi muốn thưởng thức chất lượng tuyệt hảo đến mức có thể, và ngoài ra…”
Aomame chờ ông ta tiếp tục. Nhưng ông tuyệt không nói thêm nữa. Người tài xế lại nhắm mắt và chìm đắm trong âm nhạc. Aomame chẳng rõ Janacek là kiểu người nào. Nhưng ít nhất thì ông cũng chẳng thể tưởng tượng nổi rằng có người của năm 1984 đang lắng nghe nhạc của ông trong một chiếc xe hơi Toyota Crown Royal được trang bị hệ thống cách âm, trước trạm xe Tokio trong tình trạng kẹt cứng thế này.
Nhưng mà làm thế nào mà mình có thể nhận ra nhạc của Janacek ngay lập tức nhỉ? Aomame tự hỏi. Và thế quái nào mình biết nó được viết vào năm 1926 cơ chứ?
Cô chưa từng có hứng thú đặc biệt nào đối với nhạc cổ điển. Cô cũng không có những ký ức đặc biệt nào đối với Janacek. Thế nhưng ngay khi nghe câu đầu tiên của bản nhạc thì tất cả các kiến thức đó xuất hiện ngay tức thì. Như một con chim được tháo cửa lồng vậy. Nó khơi dậy trong cô một sự xúc động hết sức mạnh mẽ.Một cảm giác như thể có cái gì đó đang xoáy lấy cô, xuyên thủng cả thân thể vậy.
Cảm giác đó không gây đau đớn hay khó chịu. Chỉ như thể toàn bộ các cơ quan nội tạng đã bị đảo lộn tùng phèo hết cả.
“Tôi có người đang đợi ở Shibuya nên đành phải đi xe”
“ Cô muốn đến đó lúc mấy giờ”
“17 giờ rưỡi” Aomame nói.
“Bây giờ là 15 giờ 45. Cô chắc chắn không thể đúng hẹn được rồi”
“ Kẹt xe dữ vậy sao”
“ Trước mắt chúng ta ắt hẳn có một vụ tai nạn rất tồi tệ đã xảy ra. Đây không phải là một vụ kẹt xe bình thường. Cả một đoạn dài không nhích thêm được tí nào cả”
Aomame tự hỏi sao người tài xế không hề nghe kênh giao thông nào cả. Với tình trạng kẹt xe khủng khiếp thế này thì với tư cách là một tài xế taxi, ông phải nhận thông tin từ một kênh đặc biệt nào đó.
“Ông biết những cái đó mà không nghe đài sao?”, Aomame hỏi.
“Mấy cái thứ kênh đài đó chẳng thể nào tin được”, người tài xế cất giọng đều đều.
“Một nửa thông tin sai be bét. Tất cả chỉ là là ý kiến cá nhân của mấy ông bộ giao thông. Còn tôi rút ra kết luận từ những cái tôi tận mắt thấy.”
“ Và theo ông thì trận kẹt xe này còn lâu mới hết phải không”
“ Trước mắt thì chưa đâu”, người tài xế gật đầu nói.” Tôi dám chắc điều đó. Khi giao thông vào tình cảnh này thì trạm xe quả là địa ngục. Cuộc hẹn của cô có quan trọng lắm không?”
Aomame suy nghĩ “ Vâng, nó khá là quan trọng, một cuộc hẹn với khách hàng”
“Chán nhỉ. Tôi rất lấy làm tiếc nhưng chắc là cô phải bỏ nó thôi” Người tài xế vừa nói vừa lắc đầu nhè nhẹ, như thể muốn thư giãn đôi vai. Những nếp nhăn ở cổ chuyển động làm Aomame liên tưởng đến những con vật già nua.
Trong thoáng chốc cô nghĩ đến cái vật sắc nhọn được giấu kỹ trong xách tay. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi.
“ Người ta phải có cách gì chứ”
“ Không làm gì được đâu. Ngay trước chỗ trạm xe thì không có cách nào khác, cho đến khi ta đến được lối rẽ. Chỗ này không như đường bình thường mà khách có thể ra khỏi xe và đón tàu điện tại trạm gần nhất được”
“Lối rẽ tiếp theo nằm ở chỗ nào vậy”
“Ikejiri, nhưng chắc phải đến lúc mặt trời lặn mới tới nơi”
Đến tối ư? Aomame nghĩ đến cảnh bị nhốt trong chiếc taxi đến tối mịt. Giai điệu của Janacek vẫn âm vang. Âm thanh trầm lắng của người chơi vĩ cầm làm dịu những xúc cảm đang chực trào lên của Aomame. Ấn tượng với khả năng biến tấu vẫn còn đọng lại trong cô. Điều đó có nghĩa gì nhỉ?
Aomame đã bắt taxi ở gần Kinuta và tại Yoga cô sẽ lên xa lộ số 3. Ban đầu thì mọi chuyện đều rất tốt đẹp. Nhưng khi đến gần Sangenjaya thì mọi thứ bắt đầu dồn ứ lại và chẳng mấy chốc trở nên kẹt cứng. Lối đi ra khỏi thành phố thì rất thoải mái, duy chỉ có lối vào là mắc vào vụ kẹt xe tệ hại này. Thông thường vào khoảng tầm 3 giờ thì khu vực này ít khi kẹt, thế nên Aomame mới phải nài nỉ bác tài xế chở cô theo hướng xa lộ.
“ Trên xa lộ thì sẽ không tính tiền theo thời gian”, người tài xế nói khi nhìn qua kính chiếu hậu “nên về vấn đề tiền bạc cô không cần lo, có điều việc bỏ lỡ một cuộc hẹn quả thật là khó chịu phải không?”
“ Tất nhiên là không dễ chịu rồi, nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì cả”
Ánh mắt của người tài xế tỏ ra thông cảm với Aomame phản chiếu trong gương.
Ông đeo kiếng mát có tông hơi nhạt vào. Do bị chói nên Aomame không nhìn được những biểu lộ trên khuôn mặt của ông.
Nếu bạn không muốn biết những gì về cuốn sách thì không nên đọc thêm chi nữa.
Tôi muốn lấy sự hứng thú trong việc học tập, cho dù tôi còn chưa rành lắm về ngôn ngữ. Không thể dành hết thời gian chỉ để dịch, vì vậy tôi đã quyết định làm mỗi đoạn của mỗi chương 1Q84 khi tôi đọc xong để cho mọi người có một cái nhìn về tác phẩm mà họ không thể đọc được tiếng Nhật bản gốc. Tôi sẽ cung cấp đoạn gốc, sau đó dịch ra, và sau đó là một vài suy nghĩ về ý nghĩa của các chương.
“Đừng tự dối lừa bản thân mình bởi những điều tưởng tượng. Hãy thực tế một chút.
Aomame hít sâu và sau đó thở ra. Nàng sau đó trèo qua lan can, trong khi tiếp tục nghe giai điệu của Billy Jean đuổi theo bên tai . Chiếc váy ngắn của nàng cuốn tròn lên hông. – Ai mà để ý chứ! – Nàng nghĩ. Nếu ai muốn xem, thì cứ để cho họ xem. Chẳng ai có thể đánh giá mình như thế nào bằng việc chỉ nhìn dưới váy của mình. Bên cạnh đó, theo nàng đánh giá, chân của nàng đáng xem hơn nhiều, là một phần của cơ thể mà Aomame rất tự hào. “
Ồ, cũng thật là khó nắm bắt nghệ thuật của tác giả hơn tôi nghĩ, nhưng những mô tả trên chính là những điểm cơ bản nhất của sự vật.
Cuốn sách mở ra cho nhân vật chính đầu tiên của 2 nhân vật chính của truyện, Aomame. Nàng là một cô gái đẹp sững sờ mà không cố gắng để làm mình nổi bật, nhưng với một cái tên lạ như vậy nàng luôn luôn bị người ta chọc. (Tôi đã không bao giờ nghe đến tên đó trong thực tế, và nó giống là tên của một loại đậu, loại đậu màu xanh mà người ta dùng nhắm với bia).
Như với nhiều tiểu thuyết, chúng tôi thấy chủ đề câu chuyện về một tình huống rất bình thường, với một chút rắc rối. Mở đầu câu chuyện, nàng Aomame bị kẹt xe ở Shutoko, trên tuyến tốc hành Tokyo, trong một chiếc xe taxi với một hệ thống âm thanh tuyệt hảo. Âm nhạc đã đánh thức kỷ niệm của nàng mà đã lâu rồi nàng đã quên, và theo đề nghị am hiểu của lái xe nàng quyết định ra ngoài theo hành lang xuống dưới đất để đón xe điện ngầm để có thể đến cuộc gặp đúng giờ.
Tôi nghĩ rằng câu đầu tiên ở trên là cái gì đó về nội dung của cuốn sách – Hãy thực tế một chút.
Và bạn vừa mới xem – Sự đánh giá giản lược tóm tắt về chương 1 của Haruki Murakami’s 1Q84.
Sưu tầm và dịch : VanTienSinh.
Chương 1:
Aomame
Đừng bao giờ để vẻ bề ngoài đánh lừa bạn.
Chương trình nhạc cổ điển của đài phát thanh UKW đang phát ra từ chiếc radio của xe taxi. Bản Sinfonietta của Janacek. Nhạc nền hình như không thích hợp lắm trong tình trạng kẹt xe như thế này. Người tài xế , một người đàn ông đứng tuổi, có vẻ cũng không hoàn toàn chú ý lắng nghe bản nhạc. Ông lặng lẽ nhìn đoàn xe nối đuôi nhau trước mặt như một ngư lão đứng trước mũi tàu chăm chú quan sát điểm cắt nhau đầy nguy hiểm của hai dòng hải lưu. Hai mắt nhẹ nhàng khép và thả người lên lưng ghế, Aomame lắng nghe điệu nhạc.
Liệu có bao người trên thế giới có thể ngay lập tức nhận ra bản Sinfonietta của Janacek khi chỉ mới nghe khúc dạo đầu của nó? E rằng vô cùng ít, dù thế Aomame lại là một trong những người như vậy.
Janacek soạn bản Sinfonietta vào năm 1926. Nó ban đầu được sáng tác để làm bản kèn lệnh của một sự kiện thể thao. Aomame tưởng tượng ra khung cảnh của Tschechoslowakei trong những năm 1926. Thế chiến thứ nhất vừa kết thúc, ánh mặt trời cuối cùng cũng tỏa sáng ấm áp sau thời kỳ đen tối dưới ách thống trị của nhà Habsburg, mọi người ngồi trong quán cà phê, uống bia, nói cười vui vẻ và tận hưởng hương vị hòa bình. Franz Kafka đã giã từ cuộc đời hai năm trước trong hoàn cảnh bi thương của thế giới. Hòa bình sẽ không kéo dài lâu đến khi Hitler xuất hiện và nuốt chửng vùng đất tươi đẹp này.
Nhưng vào lúc ấy, chẳng ai nhận ra những nỗi hãi hùng sắp xảy ra. Có một câu nói vô cùng quan trọng khi đề cập đến lịch sử nhân loại “ thời ấy người ta còn chẳng biết đến cái gì đang hiện diện trước mắt mình nữa”. Giai điệu của Sinfonietta khiến Aomame tưởng tượng đến cánh đồng cỏ Bô hê miêng nhẹ nhàng đong đưa trong gió, dòng suy tư lại đưa cô về với lịch sử.
Năm 1926, Taisho Tenno qua đời, và khởi đầu cho thời đại Showa hay “Kỷ nguyên của hòa bình rực rỡ” như những người trong chính phủ bấy giờ ca tụng. Một giai đoạn bi thương bắt đầu. Chủ nghĩa dân chủ hiện đại đã hoàn tất nhiệm vụ trung gian của mình, nhường chỗ cho chủ nghĩa phát xít lan tràn.
Ngoài thể thao thì lịch sử cũng là niềm yêu thích của Aomame. Cô chẳng bao giờ đọc tiểu thuyết lãng mạn, thế nhưng những sự kiện lịch sử đối với cô lại không giờ coi là đủ. Các cứ liệu lịch sử với những con số, thời gian, địa điểm đều liên kết với nhau hết sức ý nghĩa trong cô. Cô nhớ tất cả các số liệu đó hết sức dễ dàng. Dù cô chẳng thèm học thuộc lòng những thứ ấy, chúng dường như cứ chui tọt vào đầu cô sau khi cô hiểu sự liên quan của các sự kiện. Trong các tiết học lịch sử thời trung học thì Aomame lúc nào cũng dẫn đầu lớp. Cô thường hay gặp những người có khó khăn trong việc ghi nhớ các dữ liệu lịch sử, những lúc ấy cô thường tự hỏi tại sao người ta lại không thể nhớ những việc đơn giản như thế chứ?
Aomame – Đậu xanh – quả thật là tên của cô. Ở vùng núi Fukushima nơi xuất thân của ông cô, có rất nhiều người mang họ như thế. Dù vậy cô vẫn chưa một lần đến đó. Cha cô đã rời bỏ gia đình trước khi cô ra đời. Ngoài ra cô cũng chưa từng gặp ông bà nội. Cô ít khi đi xa, nhưng khi có cơ hội, cô đều tìm trong cuốn sổ niên giám cái tên Aomame. Từ đó đến nay, dù đã tìm đủ cả từ thành phố lớn đến thị trấn nhỏ, cô vẫn chưa thấy người nào mang họ đó cả. Và mỗi lần như thế,cái cảm giác như một mình chơi vơi giữa biển khơi lại nỗi lên.
Cô luôn cảm thấy khó khăn khi phải tự giới thiệu về mình. Mỗi khi cô nói tên mình thì người đối diện thể nào cũng ngạc nhiên hoặc bối rối. Aomame? Vâng, viết như từ ghép “ Đậu xanh” đó ạ: Ao-mame. Đặc biệt khi làm việc tại một công ty và bạn có cạc vi sit, điều đó sẽ dẫn đến những tình huống không thoải mái chút nào. Có những lúc người đối diện ném cho cô ánh mắt như thể họ đang nhận một bức thư với toàn chuyện buồn bên trong, mỗi khi cô trao cạc vi sit cho họ. Thậm chí có người còn chắt lưỡi khi cô tự giới thiệu trên điện thoại. Rồi khi được gọi tên mình trong phòng chờ bác sĩ hay trong cơ quan hành chính thì thể nào cũng có vài cái đầu ngẩng lên rồi nhìn cô chằm chằm. Như thể người mang tên “Đậu xanh” thì có gì khác người thường không vậy?
Đôi lúc họ gọi nhầm tên cô thành Edamame – “Đậu nành xanh” hoặc là Soramame “Đậu tằm”! “Ôi không phải là Edamame (hay Soramame) mà là Aomame.
“Ồ. Nó giống nhau quá” – Họ đáp lại và lại bẽn lẽn xin lỗi. “Tại tên cô hiếm quá”. Trong suốt ba mươi năm cuộc đời, cô đã chịu cảnh này không biết bao nhiêu lần. Cũng như những câu chuyện đùa khả ố quanh tên cô.
Cô thường nghĩ, lẽ ra mình không nên bị đặt tên như vậy, có khi cuộc đời cô đã đi theo hướng khác. Với những cái tên bình thường như Sato,Tanaka, hoặc Suzuki thì ắt hẳn cô sẽ có một cuộc sống dễ chịu hơn nhiều rồi.
Aomame nhắm mắt và tập trung lắng nghe nhạc. Cô để cho những âm thanh vang vọng được tạo ra từ sự đồng thanh của những chiếc kèn chìm ngập trong thân thể. Cô chợt giật mình. Quả thật là chất lượng âm thanh của chiếc đài quá tốt. Ngay cả khi âm lượng đã được chỉnh nhỏ mà người ta vẫn cảm nhận được sự trầm bổng của giai điệu, và các âm bội được phát ra vô cùng rõ . Aomame mở mắt hướng về phía trước để nhìn rõ hơn chiếc radio. Nó có màu đen đậm, thanh lịch và quý phái. Cô không thể nhận ra tên nhà sản xuất, nhưng rõ ràng nó là một thiết bị đắt tiền với rất nhiều nút bấm cùng một màn hình điện tử với các kí tự màu xanh. Rõ là một thiết bị siêu cao cấp. Đối với một người tài xế thì nó dường như là hơi quá.
Aomame nhìn quanh lần nữa nội thất xe. Nếu nhìn sơ qua thì không có gì đặc biệt, nhưng khi thật sự chú ý thì rõ ràng đây chẳng phải là chiếc taxi bình dân chút nào.
Chất lượng của nội thất vô cùng cao cấp, chỗ ngồi thì êm vô cùng và dễ chịu hơn cả là sự tĩnh lặng tuyệt vời bao quanh cô. Chiếc xe ắt hẳn được trang bị hệ thống cách âm để những tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài không thể lọt vào được vào bên trong. Người ta có cảm giác như đang ở trong một phòng thu âm vậy. Có lẽ đây là taxi tư. Có một số taxi tư cố tình ngụy trang xe của mình như một loại xe bình dân. Họ tìm cách che số taxi để người ta không thể nhận ra. Bên cạnh đó thì chiếc xe này cũng không giống loại xe bất hợp pháp. Nó được hệ thống đo quãng đường , các con số đang chạy đều và ở giữa chỉ rõ giá 2150 Yên. Có điều lạ là không thấy biển chỉ tên tài xế đâu cả.
“Xe đẹp thật, rất êm”, Aomame lên tiếng, cúi người về phía người tài xế “ Xe này hiệu gì vậy bác?”
“Toyota Crown Royal Saloon” người tài xế đáp.
“Nhạc nghe hay thật”
“Nó là loại xe cách âm. Đây cũng là lý do mà tôi đã chọn nó. Và cũng vì Toyota là thương hiệu có kỹ thuật công nghệ hàng đầu thế giới.”
Aomame gật gù và lại ngồi vào ghế. Cách nói của ông có cái gì đó rất lôi cuốn. Khi ông luôn giữ lại một điều gì đó quan trọng. Tỉ dụ như: ở chỗ đáng lẽ là hệ thống cách âm của Toyota thì lại chẳng thấy gì cả, mà vấn đề nằm ở chỗ nào đó khác kia. Sau khi người tài xế kết thúc, sự im lặng cố hữu lại bao trùm. Nhẹ nhàng như một đám mây tưởng tượng trong căn phòng hẹp, làm cho Aomame có cảm giác bất an vô định hình.
“Thật yên tĩnh” cô nói để xua tan đám mây nhỏ ấy “Cả chiếc các sét của ông cũng là loại hạng nhứt”
“Đó hoàn toàn không phải là quyết định dễ dàng”, người tài xế cất giọng như của một ông sĩ quan cấp tá về hưu đang kể về một chiến dịch quân sự ngày xưa.” Nhưng vì dành phần lớn thời gian ở trong xe nên tôi muốn thưởng thức chất lượng tuyệt hảo đến mức có thể, và ngoài ra…”
Aomame chờ ông ta tiếp tục. Nhưng ông tuyệt không nói thêm nữa. Người tài xế lại nhắm mắt và chìm đắm trong âm nhạc. Aomame chẳng rõ Janacek là kiểu người nào. Nhưng ít nhất thì ông cũng chẳng thể tưởng tượng nổi rằng có người của năm 1984 đang lắng nghe nhạc của ông trong một chiếc xe hơi Toyota Crown Royal được trang bị hệ thống cách âm, trước trạm xe Tokio trong tình trạng kẹt cứng thế này.
Nhưng mà làm thế nào mà mình có thể nhận ra nhạc của Janacek ngay lập tức nhỉ? Aomame tự hỏi. Và thế quái nào mình biết nó được viết vào năm 1926 cơ chứ?
Cô chưa từng có hứng thú đặc biệt nào đối với nhạc cổ điển. Cô cũng không có những ký ức đặc biệt nào đối với Janacek. Thế nhưng ngay khi nghe câu đầu tiên của bản nhạc thì tất cả các kiến thức đó xuất hiện ngay tức thì. Như một con chim được tháo cửa lồng vậy. Nó khơi dậy trong cô một sự xúc động hết sức mạnh mẽ.Một cảm giác như thể có cái gì đó đang xoáy lấy cô, xuyên thủng cả thân thể vậy.
Cảm giác đó không gây đau đớn hay khó chịu. Chỉ như thể toàn bộ các cơ quan nội tạng đã bị đảo lộn tùng phèo hết cả.
“Tôi có người đang đợi ở Shibuya nên đành phải đi xe”
“ Cô muốn đến đó lúc mấy giờ”
“17 giờ rưỡi” Aomame nói.
“Bây giờ là 15 giờ 45. Cô chắc chắn không thể đúng hẹn được rồi”
“ Kẹt xe dữ vậy sao”
“ Trước mắt chúng ta ắt hẳn có một vụ tai nạn rất tồi tệ đã xảy ra. Đây không phải là một vụ kẹt xe bình thường. Cả một đoạn dài không nhích thêm được tí nào cả”
Aomame tự hỏi sao người tài xế không hề nghe kênh giao thông nào cả. Với tình trạng kẹt xe khủng khiếp thế này thì với tư cách là một tài xế taxi, ông phải nhận thông tin từ một kênh đặc biệt nào đó.
“Ông biết những cái đó mà không nghe đài sao?”, Aomame hỏi.
“Mấy cái thứ kênh đài đó chẳng thể nào tin được”, người tài xế cất giọng đều đều.
“Một nửa thông tin sai be bét. Tất cả chỉ là là ý kiến cá nhân của mấy ông bộ giao thông. Còn tôi rút ra kết luận từ những cái tôi tận mắt thấy.”
“ Và theo ông thì trận kẹt xe này còn lâu mới hết phải không”
“ Trước mắt thì chưa đâu”, người tài xế gật đầu nói.” Tôi dám chắc điều đó. Khi giao thông vào tình cảnh này thì trạm xe quả là địa ngục. Cuộc hẹn của cô có quan trọng lắm không?”
Aomame suy nghĩ “ Vâng, nó khá là quan trọng, một cuộc hẹn với khách hàng”
“Chán nhỉ. Tôi rất lấy làm tiếc nhưng chắc là cô phải bỏ nó thôi” Người tài xế vừa nói vừa lắc đầu nhè nhẹ, như thể muốn thư giãn đôi vai. Những nếp nhăn ở cổ chuyển động làm Aomame liên tưởng đến những con vật già nua.
Trong thoáng chốc cô nghĩ đến cái vật sắc nhọn được giấu kỹ trong xách tay. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi.
“ Người ta phải có cách gì chứ”
“ Không làm gì được đâu. Ngay trước chỗ trạm xe thì không có cách nào khác, cho đến khi ta đến được lối rẽ. Chỗ này không như đường bình thường mà khách có thể ra khỏi xe và đón tàu điện tại trạm gần nhất được”
“Lối rẽ tiếp theo nằm ở chỗ nào vậy”
“Ikejiri, nhưng chắc phải đến lúc mặt trời lặn mới tới nơi”
Đến tối ư? Aomame nghĩ đến cảnh bị nhốt trong chiếc taxi đến tối mịt. Giai điệu của Janacek vẫn âm vang. Âm thanh trầm lắng của người chơi vĩ cầm làm dịu những xúc cảm đang chực trào lên của Aomame. Ấn tượng với khả năng biến tấu vẫn còn đọng lại trong cô. Điều đó có nghĩa gì nhỉ?
Aomame đã bắt taxi ở gần Kinuta và tại Yoga cô sẽ lên xa lộ số 3. Ban đầu thì mọi chuyện đều rất tốt đẹp. Nhưng khi đến gần Sangenjaya thì mọi thứ bắt đầu dồn ứ lại và chẳng mấy chốc trở nên kẹt cứng. Lối đi ra khỏi thành phố thì rất thoải mái, duy chỉ có lối vào là mắc vào vụ kẹt xe tệ hại này. Thông thường vào khoảng tầm 3 giờ thì khu vực này ít khi kẹt, thế nên Aomame mới phải nài nỉ bác tài xế chở cô theo hướng xa lộ.
“ Trên xa lộ thì sẽ không tính tiền theo thời gian”, người tài xế nói khi nhìn qua kính chiếu hậu “nên về vấn đề tiền bạc cô không cần lo, có điều việc bỏ lỡ một cuộc hẹn quả thật là khó chịu phải không?”
“ Tất nhiên là không dễ chịu rồi, nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì cả”
Ánh mắt của người tài xế tỏ ra thông cảm với Aomame phản chiếu trong gương.
Ông đeo kiếng mát có tông hơi nhạt vào. Do bị chói nên Aomame không nhìn được những biểu lộ trên khuôn mặt của ông.
Chung tay vì một vnthuquan phát triển!