Diễn Đàn » Khoa Học Phổ Thông

Tại sao dùng Greenwich làm khởi điểm 00 giờ quốc tế ?

11 trả lời, 767 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-09 13:17:41lá chờ rơi>
Tại sao dùng Greenwich làm khởi điểm 00 giờ quốc tế ?
(góp ý theo yêu cầu HongYen trong bài Múi giờ)
Mục đích chính của các khoa học gia là tìm một vùng kinh tuyến không dân cư trên quả đất, để dùng làm đường ranh International Line Date (ILD). Ðường ranh nầy rất là đặc biệt, vì hai bên đường là hai ngày khác nhau, chi tiết nầy sẽ giải thích ở phần sau.
Sau khi đã chọn kinh tuyến cho đường ILD, thì cái kinh tuyến đối lập của nó ở bên kia quả đất (antipode) phải được đặt là nơi có 00 giờ quốc tế. Greenwich không phải được trực tiếp lựa chọn, mà là do sự lựa chọn đường ILD khiến nó có vai trò đó.

Tại sao phải chọn cái ILD nơi một vùng không dân cư ? Ðó là như đã nói, vì bên này và bên kia đường ấy là hai ngày khác nhau, rất là bất tiện nếu nó nằm trong vùng đang có cư dân. Do đó nên các khoa học gia đã chọn một kinh tuyến nằm giữa Thái Bình Dương. Chính sự lựa chọn nầy đã khiến cho kinh tuyến của Greenwich trở thành khởi điểm cho giờ quốc tế. Vì thế nên giờ quốc tế cũng được gọi là Greenwich Mean Time, viết tắt là GMT.

Sự kiện nơi ILD có hai ngày khác nhau được giải thích với đồ hình dưới đây.
Vòng tròn là đường xích đạo chia làm 24 múi giờ. Phía trên là kinh tuyến (múi giờ) Greenwich. Ví dụ lúc đó là đang nửa đêm. Bắt đầu ngày mới thì coi lúc đó là 00 giờ, còn chấm dứt ngày thì lúc đó là 24 giờ.
Ta lấy ví dụ lúc đó là chấm dứt ngày 1 và khởi đầu ngày 2.
Nếu lấy vòng ngoài, xem xét tình trạng các kinh tuyến về phía tay mặt, thì Greenwich đang là 00 giờ ngày 2, múi giờ bên phải kế đó là 1 giờ sáng ngày 2, múi tiếp theo là 2 giờ sáng v.v. cho đến múi phía dưới cùng là 12 giờ trưa ngày 2.
Còn nếu lấy vòng trong, xem xét tình trạng các kinh tuyến về phía tay trái, thì Greenwich đang là 24 giờ ngày 1, múi giờ bên trái kế đó là 23 giờ đêm ngày 1, múi tiếp theo là 22 giờ đêm v.v. cho đến múi phía dưới cùng là 12 giờ trưa ngày 1.
Vậy là nơi đường ranh ILD, bên trái là 12 giờ trưa ngày 1, và bên phải là 12 giờ trưa ngày 2. Ði nghịch với chiều kim đồng hồ, bước qua lằn ranh là phải tính thêm một ngày; đi theo chiều kim đồng hồ, bước qua lằn ranh là phải sụt lại một ngày. Nếu là nơi có đông người thì quả thật là bất tiện. Vì thế nên các khoa học gia đã chọn một kinh tuyến không có dân cư nằm giữa Thái Bình Dương. Tuy vậy như các bạn nhìn thấy, trong bài Múi giờ của HongYen, đường ILD vẫn có một chút cong queo để tránh cắt đôi một vùng có người ở.

Trên đất liền, các quốc gia nằm vắt ngang hai múi giờ thường có sự lựa chọn riêng, lấy múi bên trái hoặc bên phải tùy theo lợi ích. Còn những quốc gia choán nhiều múi giờ như Mỹ, Nga, Canada thì trong nội địa, họ tự định lấy những ranh giới về giờ cho những tỉnh thành của họ, nhưng cũng không xa thực tế hơn 1 tiếng đồng hồ.

Nói chung trên đất liền, ranh giới các múi giờ thường linh động thay đối chút ít theo nhu cầu riêng của quốc gia chứ không răng rắc đúng theo làn kinh tuyến.
Còn trên đại dương thì khác. Các thuyền trưởng định vị tàu bè căn cứ vào các dữ kiện thiết lập rất công phu của các thiên văn gia về kinh tuyến, vĩ tuyến, ngày giờ và vị trí của những vì tinh tú quan trọng trên trời. Nên họ dùng những kinh tuyến và vĩ tuyến đã được qui định theo thiên văn học. Nhưng việc đó nay hơi "xưa" rồi. Những tài năng đáng ca ngợi đó của các thuyền trưởng nay không còn cần đến nữa. Nay chỉ cần đăng ký và mua một cái máy nho nhỏ hơi lớn hơn bàn tay, bấm một nút để đưa tín hiệu lên trời, thì vệ tinh định vị trên đó sẽ tức thì cho hiện ra trên máy tọa độ đầy đủ với kinh tuyến, vĩ tuyến và ngày giờ.
Các thương gia quốc tế, làm ăn giữa những nơi có ngày khác nhau, thỉnh thoảng vẫn còn vấp phải việc lấy hẹn nhằm ngày nghĩ cuối tuần của bên kia.

thủy thủ già.

📎 ILDword
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
thủy thủ già.



Kính Lá Chờ Rơi (LCR)

Kính LCR,

Khi nào rổi rảnh Bác LCR tìm Ngài Thuỷ Thủ Già bàn chuyện Múi giờ hay những vấn đề khoa học liên quan đến cuộc sống, để em cháu được mở mang tầm nhìn.

Đa tạ Bác LCR,

Bác ạ, khoan rơi chờ chúng em thâu lượm đuợc những hiểu biết căn bản cuả bác rồi treo vĩnh viễn trên cây.

Chúc LCR sống lâu hơn trăm tuổi.

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: HongYen
Khi nào rổi rảnh Bác LCR tìm Ngài Thuỷ Thủ Già bàn chuyện Múi giờ hay những vấn đề khoa học liên quan đến cuộc sống, để em cháu được mở mang tầm nhìn.


Cám ơn những cảm nghĩ thân mến của HongYen dành cho. Những điều tôi biết chỉ là hạt cát trong sa mạc, và phần lớn đã lỗi thời, thỉnh thoảng mới gặp cơ hội đưa ra dùng được một đôi cái hiếm hoi nào đó.
Những bạn trẻ có tinh thần cầu tiến thì trước nhứt cần soạn ra để biết rõ và đúng “những điều mình cần biết”. Khi đã có được “những điều muốn biết” rồi thì lên mạng sẽ truy ra được đủ hết.
Dĩ nhiên khi gặp đề tài trúng tủ hiểu biết của mình thì tôi cũng sẵn sàng góp vui với các bạn trẻ.
Thân ái.
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Khi đã có được “những điều muốn biết” rồi thì lên mạng sẽ truy ra được đủ hết.


Kính LCR

Khi LCR nhận mình là chiếc là còn nguyên vẹn trên cây và HY cho rằng mình là những chiếc lá rỗng ruột đã dính hay bay giây phút naò chưa biết.

Trên tinh thần đó LCR cho phép HY được tâm sự. Tâm sự nhỏ, tâm sự bé, tâm sự cỏn con, hay noí nôm na là tâm sự cá nhân ( như chuyện dài nhiều tập).

Khi bé thì biết mình tham bú, tham ăn.

Lơn lớn biết mình hay ganh tị, vì ta đây là trung tâm thiên hạ, mà thiên hạ co lẻ là Ngọai HY. Hỏng biết có nên trách Ông Ngọai chăng???? Vì lẻ caí gì HY cụng là nhất đối với Ngoại. Ông Ngoại còn nói: "Đẹp nhất hơn Bà Ngọai hồi còn nhỏ nhiều. Mà tại gì HY giống Bà Ngoại như khuôn, nên Ngoại cưng nhất nhà".

Biết soi gương là biết mơ những chàng trai, chàng trai lối xóm, chàng trai trong lớp, và là mênh mông nổi buồn hiện hữu.

Kế đến danh vọng, học vấn. Có lẻ bằng tốt nghiệp trung học cũng vẻ vang lắm. Nhưng chưa đủ, phải cao hơn và cao hơn. Rồi cũng bằng lòng với thực tế.

Bác LCR à,

Thật ra tiểu thuyê1 coi chui coi lén rất là thú vị và là cơn nghiển vô kể. Vậy mà cũng quên đi để đến với những baì khó đọc và khó hiểu vì vốn nó đi vào thực tế cuả những địa dư không may mắn cuả con người không có quyền tự chọn. Taị sao vậy????

Nhìn lên bầu Trời thì ta Tự Do. Nhìn xung quanh mình không bằng ai và ít ai như mình.

Vậy Tự Do nơi đâu, làm sao tìm đuợc tự do trong tư tưởng trong hành động. tất cà gần như trói buộc bởi một định hướng hay một thành kiến hay một chiều.


Bác LCR à, nhìn lên bầu Trời không những thấy những Chiếc Lá Rung Động mà còn thấy những Chiếc Lá bị trói buộc trong một khuôn khổ hay một định kiến naò đó.

Chừng nào thì ta tìm được Tự Do cho ta và cho ta.


Chúc Bác LCR ngưng rơi để nghe tâm sự HY. Tâm sự của người khao khát Tự Do mà niềm khao khát nầy không tìm ra đuợc trong Internet may ra tìm ra trong tâm thức.




Đăng nhập để trả lời
0
Nhân đọc bài của Bác LCR và tâm sự nhỏ của HY,

song đọc lại mấy lần mà cũng không hiểu gì mấy, như cái này, mong bác giải thích dzùm song....
Nếu lấy vòng ngoài, xem xét tình trạng các kinh tuyến về phía tay mặt, thì Greenwich đang là 00 giờ ngày 2, múi giờ bên phải kế đó là 1 giờ sáng ngày 2, múi tiếp theo là 2 giờ sáng v.v. cho đến múi phía dưới cùng là 12 giờ trưa ngày 2.
Còn nếu lấy vòng trong, xem xét tình trạng các kinh tuyến về phía tay trái, thì Greenwich đang là 24 giờ ngày 1, múi giờ bên trái kế đó là 23 giờ đêm ngày 1, múi tiếp theo là 22 giờ đêm v.v. cho đến múi phía dưới cùng là 12 giờ trưa ngày 1.


Nhìn lên bầu Trời thì ta Tự Do. Nhìn xung quanh mình không bằng ai và ít ai như mình.

Vậy Tự Do nơi đâu, làm sao tìm đuợc tự do trong tư tưởng trong hành động. tất cà gần như trói buộc bởi một định hướng hay một thành kiến hay một chiều.


Nhìn trời, nhìn đất, nhìn mây,..... mênh mông, song thì thấy nếu ở trên mây nhìn lên thì vẫn thấy mây....
Đăng nhập để trả lời
0
phần trả lời cho Song
vòng ngoài hay vòng trong là chỉ nói đến phần ghi chú nằm ngoài hay trong cái hình vòng tròn chứ không có nghĩa gì về địa dư hay thiên văn.
Cùng một lúc, nếu ở Greenwich là 00 giờ đêm ngày 2 thì lúc đó phần đất của Việt Nam ta đã xây đến vị trí 5 giờ sáng ngày 2 rồi (những múi giờ ghi phía ngoài). Cùng lúc ấy, Canada và Mỹ thì họ mới vừa bước vào 19, 20 giờ ngày 1 (những múi giờ ghi phía trong).
Chắc là giờ thì Song nhận ra rồi chứ?

phần trả lời cho Hồng Yến

khó đây ! vì phải trả lời về tâm sự của một con chim hồng bé nhỏ, trong khuôn khổ của "khoa học phổ thông". Chịu khó chờ Lá vắt chân lên trán suy nghĩ vài hôm nhé !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
khó đây ! vì phải trả lời về tâm sự của một con chim hồng bé nhỏ, trong khuôn khổ của "khoa học phổ thông". Chịu khó chờ Lá vắt chân lên trán suy nghĩ vài hôm nhé !


Chào LCR,

Mong sao Vắt Lá Lên Trên Cây để mãi mãi với Khoa Học Phổ Thông.


Hi Song,

Làm quen ban SO taị chốn Khoa Học nầy nha.

song đọc lại mấy lần mà cũng không hiểu gì mấy


SO chưa hiểu gì mấy là đã có hiểu rồi dù chưa 100%. Khi là tâm sự thì làm sao có thể nói 100% chớ. Dù dây là tâm sự tí ti. Câu trả lời cuả Bác LCR là vắt chân vắ cẳng đó.

Khoa học là một caí gì thấy trước mắt, sờ được nhưng hình như chưa giải thích được nguồn gốc rõ.

Rồi có bạn hỏi. Siêu vi thấy được chăng, mà goị là thấy.

Theo HY là thấy là sờ được thí dụ. Cúm gà. Thấy gà, sờ gà, ăn gà. Rồi gà chết.
Con người thấy được, sờ đuợc, không dám noí ăn, mà cảm đuợc. Rồi bệnh chết, kết luận do cúm gà. ....

Vòng do khoa học đem lại cho ta, phổ cập, những chứng minh cụ thể hay giải thích một cách thuyết phục.

Vậy LCR đang giaỉ tâm sự HYy một cách thuyết phục, may ra là khoa học. Không dám noí là Tâm lý.

Trở lại, có thể SO thấy HY càng ngaỳ càng đi xa và gần như lạc đề. Nếu vậy mong SO nhận lời chào thân aí từ HY đến SO là hiện thực, dù trong aỏ.

Chúc vui với khoa học.
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào bác LCR và HY !

song cám ơn bác LCR thật nhiều, cũng rõ được phần nào, để song từ từ đọc lại mấy lần nữa, chắc sẽ rõ hơn. Chúc bác luôn mạnh khoẻ, và vào nghe tâm sự của HY thường xuyên hơn.

Gởi đến HY !
Trở lại, có thể SO thấy HY càng ngaỳ càng đi xa và gần như lạc đề. Nếu vậy mong SO nhận lời chào thân aí từ HY đến SO là hiện thực, dù trong aỏ.


Không có ý đó đâu, thấy HY tâm sự với bác LCR, song cũng muốn tâm sự.
nếu ở trên mây rồi nhìn lên thì vẫn thấy mây....


Vậy thân làm quen với HY!
Đăng nhập để trả lời
0
Bỗng dưng LCR lọt vào một cái mê hồn trận bao la với tâm sự một con chim hồng bé bỏng. Ðây cũng là một đề tài khoa học. Nhưng LCR thấy rằng sự trao đổi tư tưởng nầy mang tính chất cá nhân nhiều quá, không biết có nên chăng ? Nhưng cũng xin lạm bàn đôi chút để khỏi phụ lòng tin tưởng của HY. Ðúng hay sai đành phó mặc, nhưng bảo đảm đây là những cảm nghĩ chân thành.
* “tham bú tham ăn” là sự thúc đẩy tự nhiên của cái bản năng sinh tồn mà tạo hóa đã ban cho mọi sinh vật. Ðiều đó chứng tỏ là đứa bé sởn sơ lành mạnh, tuyệt đối tốt chứ không có gì là xấu. Nhưng khi lớn lên, ăn là một trong 4 điều tự nhiên phải có, phải làm, nhưng thuộc loại không tốt đẹp trước mắt mọi người nên cần được làm trong sự kín đáo. Nên khi ăn trước mắt người khác, thì tự mình phải biết lấy những cử chỉ khó coi trong sự ăn uống mà tránh.
* “Ganh tị” và “tự coi mình là trung tâm thiên hạ” cũng là thường sự trong cái tâm lý phức tạp của con người. Ganh tị là lúc mình nhận ra kẻ khác hơn mình. Còn tự coi mình là trung tâm thiên hạ là những lúc ta có được cái gì đắc ý, như ta thấy ta có những tài năng vượt trội mọi người.
Con người hơn/kém nhau là ở cái phản ứng khác nhau xuất phát ra từ đó. Có người ganh tị mà nhỏ nhen chỉ trù ẻo ước mong tai họa đến cho những kẻ hơn mình. Người khác thì từ lòng ganh tị phát sinh được những nỗ lực để tranh hơn.
Về cái mặc cảm tự tôn, thấy mình là trung tâm thiên hạ cũng thế. Có người sáng suốt biết người, biết ta. Biết tìm cách giữ được lâu cái mức hơn người, hoặc mất cái nầy họ tìm được cái khác. Người khác thì được một lúc hơn người đã lo ăn chơi nên sau đó bị mọi người qua mặt.
* Sự thương yêu quí trọng của ông bà cha mẹ cũng là thường tình. Lúc nhỏ ta thường bị ru ngủ trong cái tình thương bao la đó. Nhưng khi lớn lên ta có bổn phận phải “thức” để đánh giá đúng cái con người khiêm tốn của “ta” và người khác ngoài đời.
* Cái đẹp về sắc diện, về vóc dáng phần lớn là nhờ may mắn trời sinh ta được vậy. Còn cái đẹp trong tâm hồn, trong tư cách, nết na, phần lớn là do ta. Biết mình đẹp mà biết thương yêu, biết thông cảm cho những người xấu, thì lại càng đẹp hơn.
* Gái mà biết mơ những chàng trai là gái bình thường không bệnh hoạn. Gái của nước Việt ở trong hoàn cảnh khó khăn hơn gái ở Tây phương trong việc tìm bạn tâm tình, vì nhiều lý do : nữ nhiều hơn nam, nhiều quan niệm khắc khe như môn đăng hộ đối, như lễ giáo không cho phép người nữ tự chủ động trong sự lựa chọn người yêu, nên thường thì chỉ được lựa chọn trong số những người bước tới với mình, v.v.
* Về danh vọng, học vấn, dường như đây là một vấn đề chung cho vừa nam vừa nữ. Nhưng các cô thì nặng tình đeo đuổi hơn. Chế độ của chúng ta thích những tiếng tốt, những tiếng thật kêu : nào là Tiến Sĩ, Kỷ Sư, Nghệ Sĩ Ưu Tú v.v. Khiến mọi người phải đua nhau tìm đạt những mục tiêu đó. Tôi không còn ở trong vòng phải tranh đấu ấy nên không nếm được mùi vị ra sao.
* câu kế tiếp tôi không hiểu.
* Sự tự do thì tuy không đầy đủ 100% nhưng ta cũng có khá đủ dùng. Nếu tận dụng những cái tự do ta có thể có thì cũng không còn nhiều cái đáng phàn nàn lắm.
Giữa cá nhân với nhau thì định nghĩa của sự tự do là : “sự tự do của ta chấm dứt ở nơi bắt đầu sự tự do của kẻ khác”. Tuy câu nói giản dị như vậy, nhưng đa số thường không nhập tâm và không biết áp dụng cái quan niệm đó, nên mới có chuyện gây gổ xích mích.
* Tại HY bi quan, chứ sự tự do trong tư tưởng và trong hành động thì hoàn toàn, hay hầu hết là do ta. Nếu vì dư luận, vì thành kiến mà ta không dám làm điều gì, thì đó là tại chính ta yếu đuối. Vì dư luận, thành kiến, chỉ giống như những điều “cấm” mà không “cản”. Nếu ta cho rằng những dư luận thành kiến nào đó là sai, thì sự cấm đoán của nó cũng sai. Và đâu có ai cản ta làm cái việc bị cái dư luận sai ấy “cấm” ?
Ðọc xong phần suy luận tào lao nầy, rồi HY làm gì thì đó là tự mình xét ra việc ấy đáng làm. Chứ hoàn toàn không do LCR xúi dại đấy nhé !
Thân mến.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Bỗng dưng LCR lọt vào một cái mê hồn trận bao la với tâm sự một con chim hồng bé bỏng. Ðây cũng là một đề tài khoa học. Nhưng LCR thấy rằng sự trao đổi tư tưởng nầy mang tính chất cá nhân nhiều quá, không biết có nên chăng ? Nhưng cũng xin lạm bàn đôi chút để khỏi phụ lòng tin tưởng của HY. Ðúng hay sai đành phó mặc, nhưng bảo đảm đây là những cảm nghĩ chân thành.


Cám ơn LCR

Những câu giải thích của LCR thật đáng khâm phục trên bình dị khoa học mà một người như HY cần học hỏi trau giồi (trau dồi), chắc là suốt đời. Nhân đây cũng là gợi ý cho SO về tâm sự của HY.

Thật ra tiểu thuyết coi chui coi lén rất là thú vị và là cơn nghiển vô kể. Vậy mà cũng quên đi để đến với những baì khó đọc và khó hiểu vì vốn nó đi vào thực tế cuả những địa dư không may mắn cuả con người không có quyền tự chọn. Tại sao vậy????


* câu kế tiếp tôi không hiểu.

Câu nầy phải diễn tả thế nào, một cách khoa học mà noí lên được tâm tư cuả mình nhưng không đụng chạm người khác.

Thí dụ như, thời trẻ HY lén ăn cắp giờ học giờ đủ thứ để coi tiểu thuyết, tạm goị là coi chui. Giờ đây những thứ ấy HY thấy hình như không cần lắm vì nó so với những baì khác thấy cần hơn. Thí dụ như đoc bài về Greenwich hay nhẹ hơn về những câu trả lời cuả LCR hôm nay.

* Tại HY bi quan, chứ sự tự do trong tư tưởng và trong hành động thì hoàn toàn, hay hầu hết là do ta.


Bi quan ư, đúng vậy. Đây là nỗi ám ảnh lớn cuả Hy trong cuộc sống hiện taị.

Bi quan cái gì ư? Cái cá nhân, cái cuả không phaỉ Ta mà Ta (lại khó hiểu). Khi biêt mình bi quan thì có thể dựng lại được đó. Bằng chứng có mặt hôm nay.


Chúc LCR, SO và Bạn vui với Greenwich và cả HY.
Đăng nhập để trả lời
0
Vì dư luận, thành kiến, chỉ giống như những điều “cấm” mà không “cản”. Nếu ta cho rằng những dư luận thành kiến nào đó là sai, thì sự cấm đoán của nó cũng sai. Và đâu có ai cản ta làm cái việc bị cái dư luận sai ấy “cấm” ?


Cấm mà không cản

Cần chú ý.



Nếu ta cho rằng những dư luận thành kiến nào đó là sai, thì sự cấm đoán của nó cũng sai


Mong rằng lý luận nầy không ra khoì tầm vóc cuả lý luận một cáhc khoa học. Cần áp dụng.


Và đâu có ai cản ta làm cái việc bị cái dư luận sai ấy “cấm” ?

Trở laị vấn đề đầu Cấm chớ đâu có Cản.


Chúc vui với cái nào tự cho là khoa học hay nôm na là thực tế.
Đăng nhập để trả lời
0
* “tham bú tham ăn” là sự thúc đẩy tự nhiên của cái bản năng sinh tồn mà tạo hóa đã ban cho mọi sinh vật.


Ăn cũng là khoa học. Theo giaó sư nhạc Trần Văn Khê. Người Việt nam ăn một cách khoa học nghiã là có âm có dương, có nóng có lạnh....Ăn một cách haì hoà, ngủ sắc...

Sau đây là các nhà khoa học nói về mì sợi.

&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;

12 Tháng 10 2005 - Cập nhật 17h06 GMT
Mỳ sợi xuất xứ từ Trung Quốc



Cả người Ý và người Ả rập đều cho rằng mình đã nghĩ ra món mỳ sợi


Cuộc tranh cãi kéo dài hàng chục năm về chuyện món mỳ sợi ra đời từ đâu, nay đã tới hồi kết thúc, với chiến thắng thuộc về Trung Quốc.
Người Ý, đất nước của nhà thám hiểm Marco Polo, và người Ả rập đều cho rằng mình là người phát minh ra món mỳ từ 2000 năm nay.

Tuy nhiên, hôm Thứ Năm, một nhóm các nhà khảo cổ học đã đăng trên tạp chí khoa học Nature của Anh rằng có những bằng chứng không thể chối cãi được rằng Trung Quốc đã biết đến món mỳ này trước đó từ lâu.

Các khoa học gia phát hiện được bằng chứng cho thấy món mỳ luộc có mặt ở làng Lajia trên sông Hoàng Hà thuộc miền tây bắc Trung Quốc từ 4000 năm trước.

Khu vực khảo cổ với 3 mét trầm tích đã được đào bới một cách thận trọng kể từ hồi 1999.

Dấu tích món mỳ có tuổi thọ từ thời đồ đá mới không có thành phần bột mỳ hay bột lúa mạch, là những thứ thường được dùng để chế ra món mỳ thời hiện đại.

Món mỳ cổ được chế từ hạt kê, một trong những loại ngũ cốc đầu tiên được trồng trọt tại vùng bình nguyên bán khô hạn thuộc phía tây bắc Trung Quốc.

"Các sợi mỳ có kích thước nhỏ, đường kính chừng 0.3cm, dài hơn 50cm và màu vàng," một trong các khoa học gia thuộc nhóm nghiên cứu của Khoa Địa Chất và Địa Lý của Học Viện Khoa Học Bắc Kinh cho biết.

"Chúng tạo thành món mỳ La-Mian, một loại mỳ truyền thống của Trung Quốc mà người ta làm bằng cách nhào bột thật kỹ bằng tay."

Theo các nhà khảo cổ học, làng Lajia trước đây đã bị một trận động đất khủng khiếp tấn công. Sau đó, khu vực này đã bị chìm dưới làn nước.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/science/story/2005/10/051012_noodle_china.shtml
Đăng nhập để trả lời
0