CHƯƠNG 7
Có thể không còn gì
Em sẽ gióng chuông gọi tiếng từ bi
Nhi bảo. “Tớ đi Huế đây. Cần viết bài về Nhã nhạc cung đình.”
Tôi nói. “Ừ, đi đi”. Nó khoác ba lô trên vai. Nhảy tàu xuôi về phía Nam. Đi là mất dạng.
Tôi nhớ buổi chiều hôm đó nó ở sân bay. Nó chào tôi bằng một nụ cười. Tôi nhìn nó lạ lẫm. Là nó nhưng không còn là nó. Một khuôn mặt khác, một cơ thể khác.
Nó hỏi.
-Sao? Thế nào?
Tôi nhếch miệng héo hắt:
-Còn sao… còn thế nào nữa… phải chấp nhận thôi.
Nhi ôm lấy tôi. Cái ôm làm tôi đỏ mặt.
-Thì càng gần gũi được với nhau hơn, chứ sao.
Tôi cười gượng. Kéo va-li cho nó, chẳng muốn nói thêm câu gì.
Tôi và Nhi chơi với nhau từ thuở nhỏ. Chúng tôi bên nhau qua nhiều buổi chiều tắt nắng với đủ trò đánh đáo, chơi khăng, câu cá, hái trộm quả xanh nhà hàng xóm… Nhi là tên mới của nó. Tên cũ là Nghi.
Nghi từng là một gã trai. Một gã trai hiền lành nhưng không nhút nhát. Khi một mình bên tôi, nó mới bộc lộ sự yếu đuối của mình. Nó có một tâm hồn dễ tổn thương đến lạ.
Bảy tuổi, tôi nói với Nghi, lớn lên tớ sẽ lấy cậu làm chồng, thật đấy.
Mười lăm tuổi, tôi viết cho Nghi lá thư, bảo rằng, tôi yêu nó. Khó thể sống nếu thiếu nó.
Mười bảy tuổi, tôi ôm ghì lấy Nghi khi nó vật vã muốn cắt phăng, nghiền nát vật biểu trưng giới tính của mình.
Mười chín tuổi, tôi đưa Nghi ra sân bay. Tôi vừa khóc vừa bảo nó:
-Ừ, đi đi.
Nó đi. Đi là biền biệt.
Nghi từng có một thời gian ngắn du học bên Singapore. Nó bảo, nó yêu cái nắng ở đấy, yêu người dân ở đấy. Riêng tôi hiểu mục đích chuyến đi của nó. Thằng nhóc có thân hình bé nhỏ nhưng lại chứa đựng một trái tim can đảm. Từ bé đã bướng bỉnh. Muốn gì là làm bằng được. Chẳng ai ngăn cản nổi.
Nghi có khuôn mặt đáng yêu biết bao. Mái tóc xoăn đen mượt rủ từng lọn xuống vầng trán thông minh. Đôi mắt Nghi màu nâu, lông mi cong rợp. Môi cong cong vẻ nũng nịu. Nhìn Nghi, tôi thường liên tưởng đến các bức tượng La Mã cổ. Nghi có một vẻ đẹp thiên thần khó nắm bắt. Tôi bên Nghi chỉ để làm nền tôn lên những đường nét hài hòa từ khuôn mặt đến cơ thể nó.
Ngay từ nhỏ, Nghi đã bộc lộ rõ tư chất thông minh. Đứng đầu lớp tất cả các môn học. Có nhiều phát kiến mới lạ. Say mê tìm hiểu các nền văn hóa dân tộc khác nhau. Tự học để có thể đọc được các văn bản Hán Nôm cổ. Nghi từng nói, chữ Hán Nôm chất chứa rất nhiều tinh hoa văn học, văn hiến nước Việt. Vì vậy, đã là con dân nước Việt, cần phải biết chữ gốc nước Việt.
Tôi yêu Nghi như yêu một nửa bản thể chính mình.
Nghi luôn dành cho tôi một tình cảm chân thành. Chính vì tình cảm ấy, tôi hứa sẽ không bao giờ rời xa nó. Trong bất cứ hoàn cảnh nào. Dù điều gì không hay xảy ra. Thật thế. Dù điều gì không hay xảy ra…
Gia đình Nghi khá giả. Bố nó làm cục trưởng thuộc Bộ Kế hoạch Đầu tư. Mẹ nó làm giám đốc của một công ty xây dựng của nhà nước sắp giải thể. Dù công ty mẹ nó làm ăn thua lỗ, trì trệ đến mấy, mẹ nó vẫn mang về nhà những khoản lợi hời từ công quỹ hay các mối quan hệ mà tâm điểm là bố nó. Mẹ Nghi là người đàn bà rất tháo vát. Điều này thì tôi biết rõ.
Nghi học ở Singapore, mỗi tháng, bố mẹ gửi cho nó hơn nghìn USD chi tiêu. Không kể tiền học, tiền vui chơi giải trí.
Lớp học tiếng Anh của Nghi do hai thầy gáio người Indonesia và người Ấn Độ dạy. Mỗi lần bước chân vào lớp, Nghi đã thấy chán nản, uể oải. Lớp học heo hút vắng. Trong từng góc lớp, học viên ôm nhau gục mặt lên bàn ngủ gật triền miên.
Nghi là đứa học hành chăm chỉ nhất trong lớp. Nó nghe giảng chăm chú cũng như chép bài đầy đủ. Không phải nó ham hố học hành. Thứ tiếng Anh - Ấn, Anh – In này học xong cũng chẳng biết làm gì. Chẳng qua Nghi bị ảnh hưởng nặng phương pháp giáo dục từ trong nước. Thấy rõ vô nghĩa mà vẫn phải gắng nhồi nhét vào đầu. Học chỉ để rồi quên.
Singapore đẹp nhất về đêm.
Ánh sáng ảo diệu của muôn nghìn ngọn đèn làm mờ đi chất liệu thô nháp của những tòa cao ốc.
Nhà hát Espanade bên bờ vịnh Marina bừng rỡ màu vàng óng ả. Mỗi góc ráp nối trên giàn thép đồ sộ là những điểm hội tự ánh sáng làm ta dễ nghĩ về một bầu trời quang đãng trần đầy tinh tú. Trên trần đại sảnh của nhà hát, vòng tròn màu trắng, màu vàng, màu đỏ, màu đen, màu tím sẫm đan xen vào nhau tạo thành bức bích họa bằng ánh sáng. Trông vừa lãng mạn, vừa lạ lẫm.
Bên đại lộ Orchard, tòa nhà bảy tầng Wheelock Palace hiện lên trong hình hài một cây thông Noel lấp lánh ánh đèn.
Trong mail, Nghi gửi kèm mấy bức ảnh chụp tòa nhà ở các góc độ khác nhau. Nó viết thêm. Tòa nhà giống như một chiếc nón Việt Nam hoặc một kiểu kim tự tháp Ai Cập làm từ nhôm. Được kiến trúc sư Kisho Kurokawa thiết kế và hoàn thành thi công vào năm 1994.
Như thể đầu óc tôi là một trang tạp chí sẽ đăng bài viết của nó.
Thảng hoặc, Nghi tìm đến Makino Club như một nơi dừng chân lưng chừng đêm. Nhìn từ phía ngoài, Maikino khoác lên mình tấm áo xanh xám giản dị. Khi bước chân vào bên trong, nội thất làm từ chất liệu gỗ đá, kim loại, thủy tinh quện với sóng âm nhạc tươi trẻ sẽ mang đến một niềm vui rạo rực. Nghi mong sao tôi và nó vào một đêm không xa cùng đắm mình bên cái bàn vuông bắt sáng, tựa lưng vào xô pha màu xanh dương êm êm ngắm những bức tường bện bằng dây thép muôn màu sắc và làn nước xanh thẫm của vịnh Marina.
Nghi không bỏ qua cơ hội đến thăm đài phun nước lớn nhất thế giới. Nghi gọi đó là một tác phẩm hết sức biểu trưng cho giải pháp Phong Thủy ở Singapore. Rất thích việc đi vòng quanh đài phun, căng mắt tìm con gà - biểu trưng cho tuổi. Nén lòng chờ đến lúc sẩm tối, nhìn những cột nước ngũ sắc đỏ - vàng – lam – tím – trắng tượng trưng cho Thái Âm, Thái Dương uốn mình trong điệu nhạc thần kỳ. Bên đài phun, Nghi đi tiếp một vòng ngược theo chiều kim đồng hồ để ước nguyện. Niềm tin may mắn của người Singapore đã truyền sang Nghi. Tôi chưa biết Nghi ước nguyện gì. Nó không kể rõ cho tôi nghe. Thẳm sâu nơi trái tim đồng cảm, tôi nghĩ hẳn nó mong mỏi ước mơ của nó thành sự thật. Đi tìm lại được chính mình.
Ngành du lịch mua sắm và nền công nghệ giải trí bậc nhất ở Singapore luôn có sự thu hút mạnh mẽ với những kẻ xa nhà sẵn tiền trong tay. Dân du học người Việt luôn mong muốn tỏ rõ cho người bản xứ biết sự sành điệu của họ. Nhiều đứa trong lớp Nghi là khách quen của khu phố Boat Quay và Clarke Quay. Chúng đến nơi ấy không mục đích nào khác ngoài việc hát hò, nhảy múa, hút chích, mua dâm… Nghi tránh xa tất cả những cuộc vui không ngày mai đó. Nó chẳng cặp bồ giống như nhiều người thuộc giới đồng tính. Nó không rượu chè, cờ bạc, xài ma túy… Nó sống trong sáng và lành mạnh. Mặc dầu với số tiền bố mẹ gửi sang, nó có thể chi dùng thoải mái. Nhưng nó vẫn tiết kiệm tối đa. Mục đích của nó sang Singapore đơn giản là thế. Có thể tích lũy được một khoản ngoại tệ kha khá mà không bị truy vấn tra hỏi lôi thôi.
Rời Singapore, Nghi về nước. Nó chào từ biệt bố mẹ để lần nữa ra đi. Mẹ nó khóc than vật vã, bảo rằng trời đang quả báo bà đây. Bố nó nhìn với ánh mắt chất chứa lắm nỗi ghê tởm xen nhục nhã. Ông ta tàn nhẫn bảo:
-Mày đi đi. Đừng bao giờ quay trở về nhà nữa. Chúng tao không có đứa con bệnh hoạn như mày.
Nghi đến bên tôi. Nó nói.
-Tớ còn mình cậu… nhưng nếu cậu muốn thì… cũng mau sớm đi đi…
Tôi khóc. Ôm lấu nó. Khi ấy. Nghi vẫn còn là một cậu chàng rất mực đẹp trai. Tôi ghì riết lấy Nghi, hôn lên môi Nghi, bởi ngày mai sẽ thôi còn thấy nhau. Tôi khóc nhiều. Khóc như đứa trẻ yếu đuối tội nghiệp, khóc như con nhỏ thất tình thảm hại. Tôi gào lên.
-Không, tớ không rời xa cậu đâu. Cậu nhớ trở về. Cậu không thể sống thiếu đất nước này, thành phố này. Tớ sẽ đợi. Nhớ về Nghi nhé!
Nghi vuốt tóc tôi. Nó cũng khóc. Nó thì thầm.
-Tớ đi đây… Đi tìm lại chính mình…
Một câu nói tựa hồ như gió thoảng mà nặng bằng cả đời người.
Và tôi trở thành điểm mốc để Nghi tìm về với quê hương.
Nghi gửi thư và mail cho tôi khá đều đặn. Những ngày tháng sống trên đất Thái Lan thật sự cô đơn, trống trải nhưng không hề rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
Nghi kể. Người Thái Lan nghiên cứu việc chuyển đổi giới tính từ rất sớm. Công nghệ kĩ thuật hiện đại mà giá cả chỉ bằng một phần ba so với các nước Mĩ và Tây Âu. Từ năm 1980 trở đi, nền giải phẫu này đã mang về cho Thái Lan hàng triệu USD, Nghi có thể tự tin cho việc chuyển đổi giới tính của mình một cách hoàn hảo.
Sống tại Bangkok, trọ ở một căn phòng nhỏ nằm ngay cạnh chợ Patpong – trung tâm của giới đồng tính – Nghi không hề nghĩ đến chuyện tiếp xúc, nhập hội với họ. Việc hát múa, biểu diễn thời trang, mua bán dâm… không phải là cuộc sống Nghi lựa chọn. Những ngày ở Thái lan, Nghi tranh thủ đi tìm hiểu nền văn hóa dân tộc bản địa, viết nhiều bài báo, gửi về nước theo đường truyền Internet. Thi thoảng tôi có đọc được cái bài viết của nó. Cảm thấy rất tự hào.
Sau khi làm phẫu thuật, Nhi – cái tên mới rất mực nữ tính của Nghi – dùng số tiền còn lại tìm đến đảo KoChang. Đó không phải là địa danh quen thuộc của người Việt. Người ta chỉ quen chào mời tour Bangkok – Pattaya. Nhi tìm thấy trong một lần dạo web. Nó đọc kỹ thông tin và nhẩm tính chi phí cho cuộc hành trình.
KoChang nằm cách đất liền đến năm kilomet. Muốn đến đó, Nhi phải ngồi trên chiếc phà nhỏ hai mươi phút đồng hồ. Vào khu resort có tên Grand Cabara do một doanh nhân người Việt đầu tư, trước khi về nước, đối mặt với cuộc đời mới, Nhi cần có thời gian làm quen với bản thể chính mình.
Bước vào căn nhà ốp sáu mặt bốn hướng toàn tre. Đến quầy tiếp tân gặp nữ nhân viên người Việt, được dùng lại ngôn ngữ Việt, nhìn nụ cười niềm nở Việt, tiếng chào ngọt ngào Việt. Hỏi thuê một căn nhà xinh xắn nằm dọc lối đi lát gạch Bát Tràng, xung quanh trồng dừa và cau. Biển xa xa rì rầm sóng vỗ.
Thời gian chủ yếu Nhi dành cho việc nghỉ ngơi trong phòng ngủ và đi dạo ven biển cát trắng. Ngồi ngắm những ngọn đèn vàng gắn trên hàng rào gỗ. Mảnh hiên nắng với mái lá cọ. Chum sành, gáo dừa đặt trước mỗi bungalow.
Mỗi ngày từ KoChang, Nhi gửi cho tôi một mail ngắn kể về diễn biến nhỏ của nó về tâm lý, suy nghĩ và những điềm báo. Từng phút, từng giờ, Nhi nhìn nhận bản thân mình với thái độ nghiêm khắc. Không coi quyết định vừa rồi là một canh bạc cuộc đời, chỉ muốn biết rõ mình sẽ làm gì và trở thành con người như thế nào. Nhi không muốn có những định kiến lầm lạc về người đồng tính. Nói đến đồng tính cứ là gắn chặt với tệ nạn và các bệnh xã hội. Mỗi người là một cá thể riêng biệt, nhận thức và hoạt động độc lập. Nhi là Nhi.
Nhi viết:
“Chỉ sợ một ngày không còn nhìn mầm yêu thương nảy nở trong trái tim người. Khi ấy, trái đất coi như bị diệt vong. Và tớ coi như thôi tồn tại.”
Những ngày đầu tiên rời Thái Lan về nước, Nhi lâm vào cơn khủng hoảng tinh thần trầm trọng.
Từ chối đến ở chung với tôi. Tự tìm thuê một căn nhà nhỏ. Cách nhà cũ của mình một dãy phố. Chẳng buồn sắm sửa đồ đạc. Sẵn giường nhà chủ, cứ thế ngả lưng. Để chiếc va-li lên đầu giường. Thành luôn nơi cất đồ thay tủ. Chờ được bố mẹ cảm thông, chờ ngày trở lại nhà. Một cái gật đầu đồng ý của bố mẹ là có thể rời chỗ trọ ngay lập tức. Tư thế luôn sẵn sàng.
Thường đi bộ về nhà. Giấu mình sau cánh cổng nhìn đứa em gái nhỏ ôm búp bê ngồi trên chiếc xích đu mơ màng như chính nó quá khứ đã xa. Lắng lòng nghe giọng nói của mẹ thoáng qua trong ngôi biệt thự bốn mùa đóng kín cửa. Run run khi thấy dáng bố từ chiếc ô tô Mec bóng nhoáng bước xuống.
Hơn hai lần, Nhi lén đi gặp mẹ. Mẹ nó khóc, dặn dò khuyên bảo, đưa cho nhiều tiền nhưng tuyệt nhiên không hề chạm tay vào người nó. Khi nó muốn ôm bà dù chỉ một lần, bà cũng rùng mình hất tay con ra. Vẻ ghê sợ hiện rõ trong mắt. Tuồng như cơ thể đang bị tà ám này nào phải do bà tạo sinh. Chỉ có mạch máu chảy trong đó là chút gắn kết còn lại.
Một chiều, Nhi bạo gan bước ra trước mặt bố. Nước mắt tuôn đầm má. Bố nó nhìn vẻ xa lạ. Ngó trước ngó sau sợ ai đó bắt gặp. Lo lắng thiên hạ biết con mình là người chuyển đổi giới tính sẽ ảnh hưởng đến uy tín của ông đang gieo trồng trên chính trường hơn là tình cảm yêu thương phụ tử.
Ông buộc ra mồm ý nghĩ của mình:
-Nêu người ta biết mày là con tao… Trời ơi! Nhục nhã biết chừng nào…
Rồi bố nó quắc mắt lên. Bên trong vằn lên tia lửa đỏ:
-Đi ngay! Cút ngay ra khỏi đây. Cấm mày lảng vảng quanh nhà chúng tao! Cấm mày nói ra bố mẹ mày là ai. Đối với mày, nhớ chưa, bọ họ đã chết rồi. Tao chỉ có thằng Nghi. Mày… chính mày đã giết chết nó. Tao căm hận mày... Hận mày… Đi ngay! Cút ngay ra khỏi đây!
Bố Nhi không dám hét mà chỉ rít lên. Dù ông rất muốn gào hét. Tiếng kêu sin sít của loài rắn độc sẵn lòng căn nát tâm can con mình.
Nhi lặng lẽ quỳ xuống. Lạy bố một lạy. Quay vào nhà vọng vái mẹ một lạy.
Rồi đi.
Đã đi, là thôi còn dù một lần trở lại.
Nhi của tôi đã ra đi tìm tự do tối hảo cho bản thân. Mà giữa cuộc đời này đâu có tự do một cách toàn diện. Con người khi đã sinh ra tất yếu phải chịu sự ràng buộc của chính trị, tôn giáo, pháp luật, đặc biệt là các định kiến. Với Nhi, định kiến quả là liều độc dược giết mòn dần hi vọng vui sống. Thế mà nó vẫn mặc kệ. Rất mực trung thành với quan điểm riêng mình. Nhi tự biến bản thân thành một ốc đảo có vẻ đẹp riêng biệt, ảo huyền kì lạ. Tôi yêu Nhi, yêu cái ốc đảo của Nhi.
Nhi… Nhi… có đúng đấy là những điều Nhi đang kiếm tìm?
★
★
★
★
★
0