Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Chuyện Tình Của Lesbian và Gay - Nguyễn Thơ Sinh [FINISHED] 🔒

40 trả lời, 5.495 lượt xem — Trang 2 / 2
Tình bạn và thử thách

AS là một thanh niên đã nhiểm HIV. Anh trải qua một cuộc tình khá buồn với một thanh niên đồng tính khác. Câu chuyện của anh cho chúng ta nhìn thấy chân dung của một tình bạn trong sáng, lồng trong một bối cảnh của một quan hệ đồng tính. Qua câu chuyện của AS, ta nhận ra ý nghĩa của niềm tin và sự nỗ lực vươn lên trong hành trình đi tìm hạnh phúc cho mình, dù có lúc chúng ta đứng trước những thử thách cay nghiệt tàn khốc nhất.

Tôi và A coỏng quen nhau từ dạo nghề hành đồng nát còn kiếm ăn được. Lúc nhựa PVC chưa nhập ồ ạt vào, những thứ giẻ rách như bao nilon và các mặt hàng nhựa tái sinh, tuy cũ kỹ hạ đẳng nhưng tiền bỏ vào hầu bao khấm khá hơn những nghề khác rất nhiều. Chúng tôi thường hay đi nhậu và thỉnh thoảng chơi vài ván bi-a.
Tình bạn của chúng tôi nói chung là đẹp. Có lần mẹ tôi bị bệnh nặng, chữa chạy bằng thuốc ngoại cực kỳ tốn kém. Chính lần ấy A Coỏng đã bán căn nhà của mình để lấy tiền cho tôi lo chạy thang thuốc cho mẹ. Từ dạo ấy, tôi coi như mình đã nợ người bạn này một món nợ không thể nào trả hết được.
Cuộc đời có lẽ cũng chẳng có gì để tôi và A Coỏng ta thán nếu như không có sự xuất hiện của A Xình.
A Xình là một chàng trai đồng tính. Một chàng trai thoạt nhìn chẳng biết A Xình có thói quen xu hướng tính dục ấy. A Xình có chiếc Dream II, có điện thoại di động, có tiền và tiêu khá rộng tay. Ban đầu tôi cũng chẳng dám nghĩ rằng mình có điều kiện để giao du qua lại với A Xình. Nhưng thái độ nhiệt tình của A Xình đã khiến tôi khó từ chối những đề nghị hấp dẫn. Chẳng biết từ khi nào, cuối cùng tôi đã trở thành người yêu của A Xình.
Điều đáng nói là A Xình không chỉ đưa tôi vào vòng mê cung tình yêu mà ngay cả A Coỏng cũng trở thành một vệ tinh trong quỹ đạo của A Xình. Rồi tôi biết được mối quan hệ tay ba mà tôi đã đi quá sâu, nhất là tôi biết mình đã thật sự thương A Xình, đến lúc này thì tiền bạc không còn là một đại lượng trong đẳng thức tình cảm nữa. Tôi yêu A Xình như một con nghiện. Chỉ nghĩ đến cảnh A Xình và A Coỏng ân ái, lòng tôi bổng dâng lên ngùn ngụt lửa hận tình.
Với A Coỏng thì chuyện tôi và A Xình vẫn chẳng ảnh hưởng gì. A Coỏng đã nói rõ như thế. Nhưng tại sao tôi quá tham lam. Tại sao tôi muốn sở hữu A Xình mặc dù A Coỏng tin rằng quan hệ của ba người chúng tôi là những quan hệ không thuần tuý là tình yêu. A Coỏng nói đúng, nhưng tôi không bao giờ muốn tin đấy là sự thật. A Xình cũng chẳng hứa hẹn gì. Phần nhiều quan hệ giữa hai chúng tôi chỉ dựa trên nhục cảm. Vậy mà tôi vẫn không thể nào vượt qua được sự mông muội ích kỷ của bản thân.
Cuối cùng A Coỏng và tôi đều bị HIV dương tính.
A Xình biến mất, đột ngột như sự xuất hiện của anh ta xen vào quan hệ giữa tôi và A Coỏng. Mất A Xình, tôi đau đớn. Vướng vào bệnh tật, tôi hận tình một cách cay đắng ê chề. Giữa lúc ấy tôi nghĩ đến một tầng lầu thật cao để kết liễu cuộc đời. Trong giây phút cùng cực tối tăm của cuộc đời thì A Coỏng đến. A Coỏng cầm tay tôi nói: Chúng ta đã từng là bạn của nhau. Có lẽ trong cuộc đời, đôi lúc trải qua những thử thách nghiệt ngã nhất, tình bạn có đứng vững được hay không chính là ở những lúc như thế.
- Chúng ta chẳng còn gì để giữ lại nữa. Chúng ta không còn tương lai. Mất sạch cả rồi A Coòng ạ - Tôi uất ức nói.
- Chỉ là HIV dương tính. Cơ hội vẫn còn, A S. ơi. Sự ham sống chính là điều chúng ta cần đến nhiều nhất trong lúc này.
A Xình cuối cùng đã chết. Cả tôi và A Coỏng cùng đi phúng điếu. Dù ao A Xình và chúng tôi cũng từng chia chăn sẻ gối.
Từ đó đến nay đã hơn mười năm, chúng tôi vẫn chưa thấy có dấu hiệu quả bệnh AIDS. Tôi và A Coỏng bây giờ vẫn là một đôi bạn. Tuy nhiên đã khác trước. Lần này chúng tôi là bạn tình của nhau.
0
Chuyện anh cả tôi

X là một thợ may. Cô kể lại chuyện cô đã lên tiếng bênh vực cho người anh trai đồng tính của mình. Trong cuộc sống, đôi khi nói thật vẫn là một hướng ứng xử đơn giản nhất. Trong bối cảnh xu hướng tính dục, thiết nghĩ chúng ta cần can đảm và mạnh dạn sống với cảm xúc chân thực nhất của mình. Đó là lời khuyên mà X muốn nhắn gởi đến mỗi chúng ta.

Dưới sức ép của cả nhà, anh cả tôi không thể không lấy vợ. Là con trưởng, anh tôi nhất định phải lấy vợ để đàn em nối gót theo sau. Đấy là suy nghĩ của thầy tôi, người nổi tiếng là gia trưởng và độc đoán. Anh cả quay sang địch vận với mẹ:
- Mẹ nói với thầy hộ con một tiếng. Con vẫn chưa muốn lấy vợ!
- Mày giỏi thì đi mà nói. THầy mày ương như ổi, tao là tao hết cách rồi. Chịu thôi.
Tất nhiên mẹ tôi vì thương con nên quay sang thẽ thọt với chồng:
- Hay là ông cứ để thư thư. Từ từ rồi hẵng bắt thằng Quyền lấy vợ.
- Thư thư là thư làm sao. Bà chỉ được cái phá mọi kế hoạch của tôi là giỏi. Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà. Không thư không thiếc gì cả.
Thầy tôi đùng đùng nổi quạu. Thế là đang ngủ ngon, tất cả sáu anh em tôi tất cả đều bị dựng dậy. Thầy tôi làm một bài gia huấn ca thật dài đến độ tôi phải ngủ gục. Nhưng ngủ chỉ là ngủ gục, bọn tôi tất cả đều phải ngồi nghe. Thường là thế, khi có chuyện gì bực bội, thầy tôi dựng cả nhà dậy để lên lớp tập thể một lần cho tiện. Sau bài giảng ấy, thầy tôi giọng nói đầy vẻ dứt khoát:
- Thằng Quyền chủ nhật này theo tao qua bên nhà bác Khánh. Nhà náy chúng mày còn bàn ra tán vào, lôi thôi lằng nhằng, tao đốt ngay cái nhà này cho mà xem đấy!
Bên nhà bác Khánh có chị Lan. Chị bị hiếng nhẹ, nhìn kỹ mới nhận ra. mặt chị rỗ hoa mè, nhưng chỉ xoa nhẹ một tí kem là mọi chuyện coi như đã được xử lý. Thầy tôi ngày xưa nghe đâu cũng là bạn đồng liêu với bác Khánh. Độ đi đẵn nứa trong rừng, hai người đã cao hứng gả con cho nhau, kết nghĩa thông gia. Thời buổi di động, chuyện ưhá hôn đã trở thành chuyện cổ tích. Nhưng thầy tôi và bác Khánh đều là chỗ biết chút chữ Nho, thế mới sinh ra chuyện dù sống trong xã hội hiện đại, hai cụ vẫn nhất quyết là thằng Quyền phải lấy con Lan mới được.
Bị ép, anh cả tôi cuối cùng phải thắt cà vạt để sang bên nhà bác Khánh ăn cơm. Thấy anh tôi khuôn mặt nặng quá, mẹ tôi bảo: Đi coi mắt vợ mà vía nặng thế kia thì chả còn ra thể thống nào cả.
Tôi biết anh cả không thể lấy chị Lan được. Là đứa em được anh cả tin cậy nhất, tôi biết anh là người đồng tính. Cuối cùng tôi nghĩ mình phải có trách nhiệm. Dù sao anh cả và chị Lan sẽ không thể đi đến hôn nhân được. Giữa lúc thầy tôi chuẩn bị đưa anh cả đi, tôi án ngữ ngay cửa, nhìn thẳng vào mắt thầy, tôi nói:
- Thầy ạ. Anh Quyền không thể lấy chị Lan được.
- Ơ! Con oắt con này, nói gở mồm cái gì thế! – Thầy tôi quát lên.
- Con không nói gở. Con chỉ muốn nói lên một sự thật.
Rồi tôi nhanh chóng kể lại rằng anh cả tôi đã thương một người con trai khác. Thầy tôi mặt tái lại: - Có đúng không, hả Quyền. – Anh cả tôi cúi đầu, lí nhí nói: Thưa thầy đúng, ạ.
Thế là thầy tôi phục xuống, tay ôm lấy ngực. Mặt thầy tôi tái ngắt lại, nhăn nhó. Anh cả với vẻ mặt cấp tốc, quát lên: Cái Xoan, ngồi sau để anh đưa thầy đi cấp cứu.
May quá, hôm ấy thầy tôi được đưa vào bệnh Chợ Rẫy kịp thời nên không bị việc gì nặng. Anh cả tôi hôm ấy cũng thoát được một vụ rầy rà to. Hôm ấy tôi về nhà, mẹ tôi kéo tôi vào bên trong, hỏi – Thế chuyện thằng Quyền pêđê có thật hay không?
Tôi gật đầu. Nhưng hình như mẹ cứ nghĩ là tôi nói dối để bênh anh Quyền. Tôi cũng mong đấy là sự thật, vì tự sâu thẳm trong thâm tâm, tôi chỉ muốn anh cả tôi được bình thường như bao nhiêu người khác. Tôi muốn anh có vợ, nhưng điều tôi mong muốn lại là điều không thể xảy ra. Vì tôi biết anh Quyền đã thương một người con trai khác. Nói thật dù sao cũng dễ hơn. Người thân sẽ đau. Nhưng rồi thì họ sẽ từ từ nhận ra. Đừng che giấu sự thật. Nhất là sự thật ấy quan trọng với cuộc đời của chúng ta.
0
Ai là người can đảm nhất?

D là một bác sĩ nhi khoa. Anh là một người đồng tính. Anh đã mạnh dạn trình bày quan điểm cũng như mạnh dạn tuyên bố xu hướng tình dục của mình. Kết quả là tất cả anh em của D tỏ ta thất vọng ra mặt. D có can đảm nói ra một sự thật nhưng anh chưa có can đảm để sống trung thực với xu hướng tình dục của mình. Nhưng làm sao anh có thể đối diện với hoàn cảnh khi xung quanh không có ai ủng hộ anh?

Dũng tuyên bố vào ngày sinh nhật thứ ba mươi ba của mình một câu khiến tất cả anh chị em trong nhà bàng hoàng sửng sốt. Chị cả là một bà sơ tu trong một đan viện đưa tay lên che miệng:
- Chúa ơi! Em nói đùa sao kỳ thế, hở Dũng.
- Em không nói đùa. Em chỉ muốn nói là em muốn soóng thật với con người của mình. Em muốn được mọi người ủng hộ quyết định của em. – Dũng cố gắng bình tĩnh nói. - đồng tính chẳng có gì là sai cả.
- Ôi lạy chúa, chuyện này em phải thận trọng. – Vẫn giọng nói của chị cả cất lên, nghe có vẻ dầy thất vọng.
Vài người trong bàn tiệc là chị dâu và anh rể của Dũng đều ngơ ngác nhìn nhau. Mấy đứa cháu gọi Dũng bằng cậu bằng chú đều trao đổi những ngờ vực hụt hẫng. Đây là một điều tế nhị, người ngoại tộc không nên tham gia. Bắt đầu là anh rể trưởng rồi đến bà chị dâu là vợ kế của Dũng, tất cả đều theo nhau lặng lẽ bỏ ra ngoài một cách âm thầm. Đám con cháu cũng bỏ ra theo. Trên bàn tiệc chỉ còn lại ba ông anh, và bốn bà chị gái.
- Chú điên rồi hay sao? chú có biết là chú phải có trách nhiệm với lời nói của mình. Chú không thể sống ích kỷ một mình. Chú nhìn thấy các cháu đang ngồi đầy cả ở đây mà chú ăn nói như thế được à?
- Dũng. Chị xin em. Sống như vậy không có hậu đâu! Về già ai sẽ chăm sóc em.
- Dũng. Đừng đi quá xa. Nghe anh. Em cần phải hết sức bình tĩnh.
- Dũng. Cậu làm chị hết sức thật vọng.
- Dũng ơi. Sao cậu dại quá vậy.
Chỉ có một ông anh không nói gì ngay. Đợi cho mọi người nói xong anh lên tiếng:
- Nếu mày còn đi theo con đường tội lỗi đó. Coi như tao không có thằng em ruột như mày.
- Tỉnh lại đi Dũng ơi. Trước khi đã quá muộn.
- Nhớ đi xét nghiệm coi em có bị HIDS không?
- Dũng ơi. Nếu em có thương vong hồn ba má, thương linh hồn của em, hãy vì cả gia đình đi. Hỹa quay về khi vẫn còn chưa quá muộn.
Dũng cảm thấy ong ong trong đầu. Anh cứ nghĩ cả nhà đều người lớn, đều trưởng thành đủ, các anh chị đều là người có học thức và hiểu biết. Dũng tin rằng họ sẽ ủng hộ anh. Vậy mà cuối cùng Dũng chới với một mình, không đồng minh không nhận được một lời thông cảm. Các ý kiến của các anh chị, nếu không là thương hại hay tội nghiệp thì cũng là căm phẫn bực bôj. Cuối cùng Dũng đứng lên:
- Em đã quyết định. Em chỉ có thể sống cho bản thân em được thôi. Không ai có thể sống thay cho em được. Em càng không thể sống vì các anh chị được.
- Im ngay.
- Dũng!
- Chúa ơi ...
Sau lần nói chuyện ấy với cả nhà, Dũng bỏ việc và xin đi công tác ở một vùng rất xa. Anh không trở về ngôi nhà từ đường mà lâu nay bất cứ những sinh hoạt lễ giỗ của gia đình đều được tổ chức tại đây. Ngôi nhà đo do ai coi sóc, những dịp quan trọng của cả nhà các anh chị đều quây quần đoàn tụ. Nhưng từ ngày Dũng bỏ đi, ngôi nhà ấy tuy vẫn có những bữa tiệc nhưng không thể vui vẻ trọn vẹn như hôm nào.
Giấy tờ nhà cửa Dũng uỷ quyền cho anh cả xử lý. Vì là nhà tổ, nên cuỗi cùng không ai nỡ bán. Tết lễ và các sinh hoạt chung của gia đình, mọi người vẫn tề tựu. Chỉ tiếc là thiếu Dũng.
Thật buồn đáng lẽ lời thú thật xu hướng đồng tính của Dũng phải là lời tuyên bố công khai một cách sống. Anh là người đã dũng cảm nói lên sự thật về bản thân mình. Thật tiếc, lời tuyên bố ấy đã tử tình anh em ruột thịt. Bữa cơn gia đình không còn vui như trước nữa. Hình như sự thiếu vắng của Dũng chính là sự thiếu vắng trong lòng của những người anh chị em còn lại của Dũng.
Hy vọng sẽ có người đại diện tất cả anh chị em đi kiếm Dũng về. Có lẽ Dũng cũng đang đợi chờ ngày đó. Tình cảm anh em mà. Thiêng liêng lắm. Đâu thể nói muốn bỏ là bỏ được. Vấn đề ai sẽ là người can đảm nhất để đi tìm Dũng?
0
Những người hàng xóm

Thái độ của chung quanh giành cho dân đồng tính không phải bao giờ cũng tích cực. Không ít lần chúng ta nhận ra những đối xử hiềm khích, những lần tẩy chay, những lần chống đối ra mặt. Sự thực người đồng tính có đáng bị đối xử như thế hay không? Trong mắt chúng ta, họ có thật sự là con người hay không? Hay là họ chỉ có 50% là con người và 50% còn lại là những đặc tính khiến chúng ta phải ghê sợ lo lắng. Mong rằng câu chuyện của T và Q dưới đây sẽ để lại trong chúng ta một chút suy nghĩ nào đó.

T và Q là hai người đàn ông còn khá trẻ, họ cũng thuê căn phòng số 26 của một khu nhà trọ gồm nhiều thành phần lao động trí thức khác nhau tập trung về đây sinh sống. Bình thường thì hai người độc thân thuê phòng cũng không có gì là lạ, có điều là những cử chỉ của hai người đàn ông này cứ có điều gì khác thường. Người ta không thể giải thích nhưng có thể cảm nhận được.
Ban đầu là chuyện một chị ở nhà số 17 cho biết: một người đàn ông giặt tất cả những bộ quần áo của hai người mặc chung. Cũng thường thôi. Giặt quần áo cho nhau là thì có gì là lạ. Người này bận thì người rảnh giặt hộ. Âu cũng là chuyện bình thường.
Một thím ở căn hộ số 19 cho biết có lần nhìn thấy hai người đàn ông nọ đi chợ trong siêu thị, cách họ hỏi ý kiến nhau, phân tích, trả lời giống y như một cặp tình nhân. Rồi chị nhân viên lao công chuyên lo vấn đề dọn rác thải, moi ra mấy cái bao cao su đã sử dụng. Chị hỏi một vài người quanh đó xem đấy là cái gì mà giống bong bóng lợn. Đến lúc ấy sự hoài nghi bắt đầu nhân rộng lên. Cuối cùng câu chuyện lôi kéo luôn cả người bảo vệ của khu nhà trọ vào. Đến là lôi thôi, anh ta cũng chỉ vì hiếu kỳ.
Cuối cùng đề nghị của tập thể là nội vụ phải được xác minh. Người bảo vệ đã xác nhận rằng tuy không nhìn thấy được các chi tiết làm tình của hai người đàn ông kia, nhưng ông nghe được tiếng thở, tiếng giường kêu. Theo ông những tiếng rên và thở rất to. Nếu không có tiếng nhạc, nhất định sẽ nghe như tiếng mèo kêu. Nhất là chuyện chị lao đông vẫn moi ra được những bao cao su đã sử dụng. Đây là bằng chứng cụ thể nhất. Hoá ra hai người đàn ông kia mà cả khu tập thể tưởng là hai người chia chung tiền phòng lại là hai người đồng tính. Tin lan đi rất nhanh, dần dần trong khu tập thể đã có những diều tiếng bàn tán, giật gân hơn cả chuyện giá xăng và giá cổ phiếu.
Có người nửa đêm còn lấy hắc ín quẹt và viết lên tường ngôi nhà số 26 những lời lẽ hết sức thô lỗ thiếu văn hoá. Người ta bắt đầu xỏ xiên bóng gió. Có người cố ý chờ hai người họ đi qua rồi vô ý hắt nước vào. Có người viếtthw hăm doạ rồi luồn qua khe cửa. Có người ngang nhiên gây gổ và to tiếng, sử dụng những lời lẽ rất nặng nề, cố tình miệt thị T và Q.
Vì quá căng thẳng, T và Q lại phải dọn nhà. Khu tập thể có vẻ rất đáng sợ cho môi trường chung quanh cuả khu phố. Được vài tuần, lại có hai người đàn ông khác đến xem phòng. Nhưng họ đã bị từ chối khéo là đã có người đặt cọc phòng trước. Thì ra người ta đã họp và ra quyết định khu phố này không có những cặp đàn ông độc thân đến đây thuê nữa.
Giữa một thành phố mênh mông, có lẽ những trường hợp như T và Q không phải là hiếm. Và họ sẽ cứ phải dọn nhà mãi như thế đến khi nào họ mới thật sự có được một bến đậu bình yên?
0
Ở lại hay ra đi?

T là một nhân viên phòng kỹ thuật của một cơ quan chuyên thiết kế mẫu máy nôn nghiệp. Anh vô tình gặp một nữ nhân viên tạp vụ vốn có liên quan đến một thanh niên đồng tính nam T đã quan hệ. XU hướng tình dục tình dục đồng tính của anh được công khai. T phải chọn giữa việc ở lại hay từ nhiệm khỏi kỹ thuật. Câu chuyện của T cho thazáy thái độ của người chung quanh đã gây ra không ít khó khăn cho những người đồng tính. Hy vọng câu chuyện của T sẽ đánh thức được suy nghĩ của mỗi chúng ta trong quá trình tiếp cận với người đồng tính.

Tin đồn loan đi khá nhanh là T, một nhân viên mới của phòng chuyên môn là người đồng tính. Quả đất hoá ra không vuông. bầu trời mênh mông nhưng cũng không rộng đủ để cô nhân viên tạp vụ phát hiện ra T là người yêu cũ của cô ta đã có quan hệ. Vì thế cho nên đám cưới của cô đáng lex được tổ chức nhưng cuối cùng đã không thành. Mọi chuyện đổ vỡ xẩy ra nguyên nhân chính vì sự có mặt của T.
Cũng khổ. T nào có biết gì nhiều về chuyện Bình đang tiến hành chiến dịch lấy vợ. T chỉ đơn gian tin rằng Bình là một trong những người đồng tính cảch ngộ, quen nhau ở một địa chỉ karaoke quen thuộc của giới đồng tính. Rồi thì ban đầu chỉ là hò hẹn bình thường. Sau đó vào một đêm noel khi sài gòn ham vui không chịu ngủ. Sẵn ba má của t lại đang thăm cô em gái của T định cư tại Sydney, T đưa bình về nhà chơi. Sau đêm noel ấy, Bình ở hẳn tại nhà cho đến mãi tháng Bảy, khi bên úc trời lạnh quá, hai ông bà không chịu được rét mới trở về việt nam.
Liên, cô tạp vụ, cô tạp vụ ngày ấy là vợ sắp cưới của Bình. Liên không xinh, nhưng nhà có của ngầm. Liên đáng ra chẳng cần phải lao động, nhưng vì không muốn ở nhà nên Liên đi làm. Gọi là tạp vụ nhưng thực chất Liên chẳng làm gì vất vả cả và lương của Liên không đủ cho cô ăn quà vặt.
Thấy Bình mất tăm mất dạng từ sau đêm Noel trước đó thì hẹn hò đã có phần chểnh mảng, Liên nhận ra Bình băt đầu nói dối. Liên băn khoăn không biết Bình học ở đâu được thói lắt léo chối quanh khiến rất khó chịu.
Theo lời khuyên của một người em họ, Liên quyết định điều tra. thì ra là bình đã thường xuyên lui tới và ở hẳn ngôi nhà của T. lân la với hàng xóm, người ta cho biết trong ngôi nhà ấy chỉ có một cặp vợ chồng già là cán bộ vê hưu, sống với một đứa con tai độc thân. Cô con gái đã gả cho Việt kiều úc từ hơn ba năm trước.
Liên chất vấn tra gạn mãi, Bình ban đầu cố tình chối quanh nhưng càng chối càng sơ hở. Ráp lại những mạnh vụn thông tin, Liên có đủ lý do để kết luận rằng Bình đồng tính và ý định lấy Liên chỉ vì Bình nghĩ đến cơ hội có thể nhờ vả được bên gia đình vợ. Thế là Liên cắt đứt mối quan hệ, mặt dù tất cả bà con bạn bè đều biết tin Liên và Bình sẽ làm đám cưới. Chính liên trước đó đã chủ động đưa Bình đi giói thiệu với tất cả mọi người. Dẫu rằng Liên không có thích bình nữa nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy mặt tình địch của mình. Đấy là lý do tại sao Liên biết mặt T.
Do mối quan hệ của hai bên công đoàn, Liên vận động được chị Sa nên chuyện riêng của T là người có xu hướng tình dục đồng phái bỗng dâng trở thành một nội dung phát sinh trong buổi họp của cơ quan. Do được dàn xếp sẵn và có dụng ý, T cuối cùng gần như bị làm nhục công khai. Cho đến khi ban giám đốc can thiệp thời thì lý lịch cá nhân cũng như đời sống quan hệ tình dục của toàn bộ công ty biết rõ.
T buồn lắm. Đây là công việc mà anh rất yêu thích nhất từ trước đến nay. Công ty chuyên thiết kế những mẫu máy cơ khí phục vụ sản xuất nông nghiệp; nên với T, đây là chuyên môn anh có thể cống hiến khả năng và tâm huyết của mình. Anh Long, sếp trực tiếp cảu T nói:
- Đồng tính thì đã sao. Anh ủng hộ chú! Minh phải sống can đảm vơi chính nhân vị của mình.
Tuy vậy T vẫn mặc cảm. Bác bảo vệ nhà giữ xe cho cơ quan được Liên đãi đằng rất hậu nên không tiếc lời xăm xoi xác xiểm. Cuối cùng T chán dần với công việc của cơ quan đến nỗi Long cũng phải lên tiếng:
- Nếu môi trường không thuận lợi, cậu cố gắng phấn đầu, tuy hết minh vẫn không đem lai kết quả khả quan nào.
Sau câu nói ấy của Long, T quyết định xin nghỉ việc. Một chị cùng phòng chuyên môn đã làm một cái bánh ga - tô nhỏ để tiễn T. Chị cảm động nói:
- Cậu vào đây mới có bảy tháng mà chị đã mến. Nhưng quyết định đi hay ở, nhiều lúc chính cậu cũng không được quyền lựa chọn. Hy vọng chiếc bánh này sẽ nói hộ chị rằng chị luôn luôn ủng hộ những người có tinh thần trách nhiệm với công việc như cậu.
Cho đến bây giờ, T không còn quan hệ với bình nữa. Cuộc sống của T cũng đã thay đổi. Anh già dặn và can đảm hơn, Tuy nhiên anh đã học được một bài học sâu sắc. Bơi ngược dòng quyết định đi hay ở là một quyết định anh không có nhiều lựa chọn. Giống như chị đồng nghiệp của phòng chuyên môn đa nói hôm nào.
0
Tư tưởng và hành động

H là một thanh niên đồng tính. Anh mạnh dạn trình bày xu hướng tình dục đồng tính của mình. Chính vì vậy, anh gặp không ít những thử thách. Câu chuyện của H là một khung kiếng soi. Thiết nghĩ mỗi chúng ta khi nhìn vào đó sẽ nhận ra một phần chân dung của mình đã bị khúc xạ ít nhiều bởi những thành kiến. Có thể chân dung của chúng ta bị khúc xạ vì chúng ta không có đủ can đảm cần thiết để nhận ra chân dung thật sự của mình.

Trong nhóm sinh hoạt thiện nguyện của bọn tôi, H là một nhân vật luôn tỏ ra đắc lực và sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khắn. Tiêu chí hoạt động nhóm thiện nguyện chúng tôi là cùng đi dạy học kèm cho những em học sinh yếu của quận. Chúng tôi thường đến xin thông tin tiểu học, chúng tôi chọn ra những em có học lực yếu để phụ đạo miễn phí. Có lần một giáo viên của trường Tiểu học nọ nhất quyết từ chối sự giúp đỡ của chúng tôi, H được cử đi gặp giám hiệu. Kết quả thật bất ngờ, trường đồng ý cho nhóm chúng tôi được phép có những tiếp xúc với các em học sinh bị mất văn bản.
Nhóm tập hợp đủ mọi thành phần nam nữ, nghề nghiệp, trình độ học vấn, hoàn cảnh kinh tế, và các thành viên đến từ nhiều tôn giáo khác nhau. ý tưởng ban đầu là do một ni cô phát động. Thấy việc làm của chúng tôi có ý nghĩa, nhiều thành viên tham gia và tôi là một trong những thành viên mới sau này.
Ban đầu tôi nhận thấy có nhiều nhóm nhân viên có cái nhìn khác thường về H. Nhất là hôm chủ tịch một phường nọ có giấy khen biểu dương nhiệt tình công tác của H. Rồi nghe đâu H được mời tham gia hội thảo giáo dục của phòng giáo dục quận, thế là tôi nghĩ người ta cũng chỉ vì có thói quen ích kỷ, khó chịu về những thành tích của người khác, nên họ thầm ghen với H. Nhưng sau này tôi biết được mọi người không thích H vì anh là một thanh niên công khai xu hướng giới tính của mình. Chị Thoả, một cán bộ về hưu nói chuyện với tôi:
- Ngày xưa ai cũng quý H lắm. Nhưng từ dạo cậu ấy nói với mọi người rằng cậu ấy đồng tính. Thái độ của mọi người đối với cậu ấy thay đổi hẳn.
- Tự nhiên anh ấy khai toạc ra như thế, à? – Tôi ngứa miệng hỏi.
- Đâu có. Hôm ấy liên hoan nhóm. Câu chuyện phát sinh về vấn đề này. Càng nói càng lôi kéo nhiều người vào. H hôm ấy là người hăng hái bênh vực cho giá trị nhân phẩm của giới đồng tính. Thế mới vãi tội ra chứ. – Chị thoả kể như thế.
- Có thế mà mọi người thay đổi thái độ với anh H, sao? - Tôi tỏ ra hứng thú với câu chuyện.
- Nếu chỉ trình bày quan điểm đã chẳng to chuyện như thế. Đằng này cậu H còn đem đời sống cá nhân và kinh nghiệm riêng tư ra để dẫn chứng. Rồi còn khẳn định rằng mình thật sự hạnh phúc với bạn tình của mình. Thế mới có chuyện lôi thôi rắc rối chứ.
Quan sát những việc làm của H, tôi thấy anh thật sự nhiệt tình, cương trực và thẳng tính, rất sẵn lòng giúp đỡ người khác cũng như luôn đặt quyền lợi của mình bên ngoài công việc.
Nếu không biết anh là người đồng tính, rất có thể tôi sẽ thương anh cho mà xem. Anh đẹp trai, có duyên, hoạt bát và tử tế, người như thế chẳng dễ dàng tìm ra vào thời buổi này. Nhìn thấy mọi người đối xử với anh bằng những câu nói châm chích cạnh khoé, tôi thấy bất công nhưng không dám lên tiếng. tôi thấy khó chịu khi các chị khác dè bỉu xem thường anh. Có người còn kể ra những chuyện với nội dung khiếm nhã, cố tình hạ thấp danh dự của anh H. Tôi không thích nhưng vẫn giả là cười góp để mình không phải là một thành viên dị biệt.
Khi ngồi một mình, tôi hay có những lý giải khác nhau về thái độ của mọi người. Chẳng lẽ mọi người ghét H vì anh nhận được những biểu dương từ công việc thiện nguyện quên mình? hay họ ấm ức vì một chàng trai đầy đủ những đức tính tốt ấy lại có xu hướng tình dục khác biệt, khiến nhiều chị tiếc nuối. Hay hành vi thái độ công khai về xu hướng tình dục đồng tính tinhf dcụ của anh đã khiến cho mấy anh nam nhóm viên khác mặc cảm ...
Tôi chẳng biết rỗ nữa, nhưng tôi biết mình đã không đủ can đảm bênh vực anh. Có thể nhiều thành viên khác trong nhóm cung giống như tôi, nhưng chẳng ai dám mạnh dạn cất lên tiếng nói của mình. Rất có thể họ cũng đã từng lưỡng lự và rồi cuối cùng cũng chỉ ứng xử theo đa số một cách rất thụ động.
Tôi bắt đầu nghĩ đến việc lên tiếng bênh vực cho anh. Nhưng đấy vẫn chỉ là những ý định trong đầu. Còn hành động của tôi ... Xem ra tôi vẫn chưa đủ can đảm cần thiết để làm việc đó trong lúc này.
Tôi vẫn hy vọng sẽ có một ngày ...
0
Nhẫn nhịn

Tại sao chúng ta vẫn nhìn thấy nhiều cặp vợ chồng sống với nhau có con cái đầy đủ nhưng người chồng vẫn có những quan hệ bên ngoài với một người đàn ông khác. Phải chăng đây là một sự bất công mà một người trưởng thành cần suy nghĩ. Câu chuyện dưới đây là của một em trai kể về tình cảm cha mẹ em. Mong rằng câu chuyện này sẽ khiến chúng ta cùng suy nghĩ.

Tinh ý một chút có thể nhận ra bố và chú Lực có những kênh diễn đạt quan hệ rất khác thường. Tuy có gia đình và có ban đứa con đã lớn, bố thường chẳng bao giờ đi du lịch xa với mấy mẹ con. Chẳng hạn như đi Sapa, đi Phú Quốc, đi Xiêm Riệp hay đi bankok, bố bao giờ cũng đi với chú Lực đang đi tham quan Vạn Lý Trường Thành.
- Thì cũng phải để cho Bố thư giãn chứ! – Mẹ bao giờ cungx bênh chồng như thế.
- Nhưng chưa bao giờ bố đưa mẹ đi, chả lẽ mẹ không có nhu cầu thư giãn hay sao? – Bé Ni là em gái của tôi nói chêm vào.
- Mẹ bận phục vụ mấy đứa, lại còn trông coi cửa hàng, bở cả hơi tai. Tâm trí nào mà thư với giãn. – Mẹ hình như đang nói dối.
- Vậy lần sau bố đi đâu, tụi con sẽ không để mẹ lo nữa. Cả nhà nhất trí không nào? Mẹ cứ đi du lịch với bố . – Cu bi là em út tôi đề nghị.
Lần sau bố có ý định đi tham quan Singapore, tôi đề nghị ngay:
- Bên ấy họ bán hàng giảm giá nhân dịp noel, bố đi với mẹ để mua cho tụi con ít đồ nhé. Sẵn coi xem thời trang vàng bạc của họ ra sao. Tiệm nữ trang nhà mình toàn là hàng của htoiwf kỳ vua Bảo Đại.
- Mẹ mày đi sao được, hàng họ tiền bạc ở nhà ai trông? – Bố tôi trả lời, rất bình thản, cứ như thể bố tôi đã có sắp đặt từ trước.
- Chúng con trông được hàng. Bố phải có niềm tin nơi bọn con chứ. – Bé Ni nói chen vào, chưa bao giờ tôi nghe con bé nói những lời trịnh trọng kiểu như thế.
- Chúng mày thì biết gì. Bày ra đó về mẹ chúng mầy không biết đâu mà lần được. – Có vẻ như bố tôi không thích đi với mẹ sang singapore.
Thằng Bi bấy giờ mới lên tiếng:
- Người ta bảo chẳng bao giờ thấy bố đi đâu xa mà đưa mẹ đi theo. Bố cũng phải thương cho công lao vất vả của mẹ chứ! Chả lẽ chú Lực quan trọng hơn mẹ.
Bố tôi im lặng không thể trả lời được. Có lẽ bố tôi nhận ra rằng anh em chúng tôi có lý. Vì thế bố chỉ giả tang đáp lời:
- Đi thì đi. Chúng mày chỉ được cái lắm chuyện là giỏi.
Bố nói thế nhưng kế hoạch đưa mẹ tôi đi Singapore sắm hàng giảm giá noel năm nay vẫn cứ chậm chân tại chỗ. Cuối cùng bố bảo là là thời gian đặt vé máy bay không còn kịp nữa. Mẹ vẫn bình chân như vại, chẳng nói năng gì.
Đêm Noel đến, bood và chú Lực hình như đi ăn liên hoan không về.
Chiều hôm ấy, bố chỉ ăn một bữa cơn với mẹ con chúng tôi một cách vội vã. Quà của mẹ là một chiếc nhẫn đính hột rất đẹp, được bố đặt từ một catalog. Hongkong. Còn quà của chúng tôi đều có giá trị. Tôi được tặng một con dế di động có thể chụp ảnh. Bé Ni và cu Bi được tặng vé đi du lịch mùa hè qua Campuchia. Nhưng tất cả chúng tooiddeeuf buồn. Buồn vì bố vẫn coi chú Lực quan trọng hơn cả nhà.
Trong đêm Noel, tôi nhìn ra con sông Sài Gòn lung linh ánh đèn của những biển quảng cáo lớn, mẹ đứng bên cạnh rồi nắn nhẹ vầo vai tôi:
- Thôi con ạ. Thế giới không đơn gian như thế giới con trẻ đâu. Ba con dù sao cũng đã nỗ lực, đã tận sức. Mẹ tin là ông ấy đã cố gắng. Hyax để ba con có một chút thế với giới riêng của ông ấy.
Tôi quay sang nhìn mẹ. Hình như mẹ khóc. Tôi nhìn thấy con sông Sài Gòn lung linh ánh đèn trong đôi mắt mẹ. Trong dòng sông ấy, có lẽ mẽ đã ở đâu đó trong một khách sạn, ba và chú Lực có lẽ đang cởi trần và uống rượu Tây ...
0
Thuỷ chung và tận hiếu

Thế giới của những người đồng tính là thế giới phức tạp. Họ có thể thay đổi bạn tình thật nhanh. Nhưng cũng không ít cặp sống với nhau trọn nghĩa trọn tình. Câu chuyện về hai người nghệ sĩ dưới đây là một bằng chứng hai người đồng tính đã sống thuỷ chung trọn tình với nhau. Một câu chuyện rất cảm động, rất nhân văn, rất con người.

Ban đầu tôi còn tưởng anh Liêm và anh Thanh là hai anh em ruột. Tên của cả hai người ghép lại đọc thành Thanh Liên nhé. Người việt mình hay đặt tên như thế. Anh tên thành thì em kế thường tên Công. Người trước sỉnh a đặt tên Thắng thì người sau thường là tên Lợi. Hơn nữa khuôn mặt hai người nhìn rất giống nhau. Nhà tôi mới dọn về khu này được hai năm. Thành ra tôi chẳng biết ất giáp gì nhiều về hai anh em nhà hàng xóm đang sống trong một ngôi nhà gạch, phía trước hiên nhà có treo những giỏ hao lan chảng bao giờ nở hoa.
Tôi biết anh Thanh là thạc sĩ. ANh có nhiều bài hát được các ca sĩ tên tuổi trình bày. Tôi biết vậy khi tôi thấy vài ca sĩ quen thuộc trên ti vi đến thăm anh. Hỏi ra mới biết anh sáng tác nhạc. Anh Liêm là hoạ sĩ. Tôi biết thế vì lâu lâu vẫn có người đi xe máy vào đấy chở tranh đi. Hoá ra hai người hàng xóm của tôi đều là dân nghệ sĩ. Đúng là cái chất nghệ sĩ nó di truyền. Kể ra cũng oai đấy. Có lúc tôi tự hào vê ngôi nhà mà bố tôi mua được của một người quen. Chả sao cả, ngôi nhà ấy là nơi mà thỉnh thoảng tôi vẫn được nghe vài bản nhạc đệm đàn dương ccàm khá dễ thương, vẳng sang từ ngôi nhà của hai người hàng xóm.
Anh Thanh bị bệnh gió gì đó tôi không rõ. Tôi chỉ biết anh có bệnh. Da anh tái và khuôn mặt thường có những nét ưu tư trầm uất. Một khuôn mặt của một người có chứng bệnh nan y mà tôi thường gặp tại bệnh viện nơi tôi làm việc. Anh Liêm có lẽ vì muốn được chăm sóc anh ruột nên không lấy vợ chăng (?) là con gái, có lúc trái tim tôi rung động khi nhìn xuyên qua hàng rào, tôi thấy anh Liêm đút cháo cho anh Thanh ăn. Tình cảm anh em sao mà dễ thương đằm thắm. Tôi nghĩ ai sau này lấy được anh Liêm là người có phước.
Một lần anh Liêm đi tham dự giải triển lãm tranh quốc tế ở Hà Nội, anh sang nhà nhừo bố tôi thỉnh thoảng để ý hộ anh Thanh. Anh còn nhờ tôi:
- Nhờ anh lâu lâu gọi điện thoại để xem anh Thanh có cần gì không nhé. Anh có việc phải đi mất độ bốn ngày.
Tôi mừng rơn. Chẳng phải vì tôi thấy mình là người quan trọng. Mà vì tự nhiên có số điện thoại của một người nghệ sĩ và một hoạ sĩ. . Boả như thế không nói là oai thì tôi cong biết nói như thế nào mới là oai nữa. Nhất là khi nhìn vào ánh mắt hiền hoà của một người hoạ sĩ khiêm tốn như anh Liêm, trái tim đứa con gái của tôi tự nhiên nhóng nhảy, rộn ràng. Biết đâu được chăm sóc và phụck vụ cho anh Thanh, sau này tôi sẽ có dịp được anh Liêm quan tâm chiếu cố. Chẳng ai cấm tôi mơ ước. Nói thẳng ra, tôi có quyền lạc quan chứ. Tại sao không thể mơ ước tôi sẽ là vợ của một hoạ sĩ trong khi anh ấy chưa hề có người yêu?
Anh Liêm đi buổi sáng hôm trước, hôm sau tôi được nghỉ ca, liền gọi cho anh Thanh. Chuông reo nhưng không có người nhấc máy. Tôi chờ sau hơn mười lần đổ chuông nhưng không thấy trả lời mới thôi. Suốt cả ruột, nửa giờ sau tôi lại gọi, vẫn chẳng có gì khả quan hơn lần trước. Tự nhiên tôi loáng thoáng lo rằng rất có thể anh Thanh gặp vấn đề gì chăng. Thế là tôi mạnh dạnk bấm chuông cổng, một điều mà tôi chưa bao giờ làm .
Một lúc sau anh Thanh bước ra, nhìn thấy tôi, anh cố nở một nụ cười, nhưng hình như anh đang đau lăm thì phải. Tôi trình bày gọn yêu cầu của anh Liêm để giải thích việc bấm chuông của mình. Anh Thanh chỉ cười:
- Cô cho anh xin số điện thoại bên ấy, khi nào cần anh sẽ gọi. Tôi mau mắn mượn giấy bút, viết luôn cả số điện thoại bàn vcà số di động. ANh cảm ơn tôi rồi lặng lẽ đi vào nhà trong.
Sáng hôm sau khi tôi chưa kịp đi làm thì ngoài cổng đã thấy tiếng người nói chuyện nhốn nháo và một xe cứu thương đang chờ ngoài ngõ. Tôi nhìn thấy anh Liem đang hối hả ẵm anh Thanh ra ngoài. theo lịch anh Liêm đáng lẽ vẫn còn đang ở ngoài Hà Nội. Tôi tuyệt nhiên không biết anh Liêm đã đặt vé máy bay khẩn cấp trở vào Sài Gòn khi trực giác của anh cho biết anh Thanh đang bị thổ huyết.
Là y tá tôi chẳng khó khăn lắm để tìm được Bện Viện 115, nơi anh Thanh đang nằm. Nhìn anh Liêm, tôi không dấu được nét mặc cảm. ANh cảm ơn tôi vì một bó hao hồng mà tôi đã cầm vào. Tôi lí nhí thanh minh:
- Em có sang nhưng anh Thanh bảo là khi nào cần anh sẽ gọi.
Anh Liêm chẳng nói gì thêm nữa. Sự có mặt của tôi cuối cùng trở nên thừa thãi. Biết anh Liêm cần có chút không gian riêng, tôi gởi anh chuyển hộ lời chúc sức khoẻ chóng bình phục đến anh Thanh rồi lặng lẽ về. Mơ ước được anh Liêm chú ý của tôi bắt đầu chao đảo.
Anh Thanh không qua được cơn bạo bệnh. Hôm đi phúng đám ma, tôi biết tên họ đầy đủ của anh Thanh là Đậu Mạc Thanh. Vài hôm sau tình cờ đọc báo, tôi biết có người trúng giải ba cuộc triễn lãm tranh khu vực Châu á Thái Bình Dương, người trúng giải tên là Đỗ Văn Liêm. Thì ra một người họ Đỗ, một người họ Đậu. Thế tôi mới biết hai người đàn ông hàng xóm của mình không phải là anh em ruột.
Tự nhiên tôi suy nghĩ lan man. Chả lẽ tình bạn của họ lại cao cả đến như thế. Hay là họ... Tôi không thể không nghĩ đến một giả thiết là hai người ấy đồng tính. Nếu giả thiết của tôi là đúng, có lẽ những người đồng tính là những con người sống có thuỷ chung, có gắn bó tình cảm nhiều hơn tôi vẫn nghĩ.
Anh Liêm treo biển bán nhà. Bố tôi sang xin anh mấy giò hoa lan. Chả hiểu sao ông lại thích chúng, những giò lan chẳng bao giờ nở hoa. Những giò lan bình thường, bằng lòng với hạnh phúc chúng được hiện diện và có được một cơ hội để sống. Có lẽ vì thế lá của chúng rất xanh. Cũng giống như tình cảm hai người chủ trước đây của chúng.
Tự nhiên tôi mỉm cười: Với phong lan, hoa của chúng chẳng thể là bảo đảm của sự thuỷ chung, chính sự ham sống của chúng đã nói lên điều đó.
0
Cấu trúc bộ não

Một trong những giả thiết cho rằng xu hướng tính dục đồng tính là do bộ não nam đồng tính có cấu tạo não dưới rất gần với cấu tạo não dưới của phụ nữ. Nếu như giả thiết này là đúng, chúng ta có thể tạm an tâm tin rằng không ai muốn mình là người đồng tính. Chúng ta cần nhận ra trong quá trình phát triển não, không phải mọi bé trai đều có những phát triển bình thường thuận lợi. Câu chuyện của hai người bạn dưới đây đáng để chúng ta suy nghĩ.

Tôi có ông bạn thân, bất kể khi nào có chuyện gì trong nhà không giải quyết được, tôi lại tìm đến ông bạn này.
Nghe kể, ông vợ cưới về được ba tuần thì vợ trúng gió lăn ra chết. Từ đó, tôi chẳng hiểu sao ông ấy không lấy vợ nữa. Lý do thuyết phục nhất tôi tin là ông ấy chung tình. Đến khổ. Đàn ông thì cái sự sung sướng ấy dễ mấy ai nhịn được. Tôi thì tôi cứ lấy bụng tiểu nhân so với bụng thánh hiền. Muốn nghĩ sao thì nghĩ, tôi là tôi cứ nói thẳng toạc mõm heo ra như thế đấy.
Ông bạn của tôi nghiện trà. Ông ta chịu khó chăm hoa kiểng và dịch sách để sống là nghề chủ yếu. Tôi và ông thỉnh thoảng làm một bàn cờ tướng, vừa đánh vừa tán chuyện thời sự, thượng vàng hạ cám, đủ những thứ linh tinh trên đời.
Hôm nghe tin vợ tôi bảo rằng: Thằng Hùng nhà mình nó bị đồng tính, tôi lo quá ông ạ. Tôi như muốn té bật ngữa. Hết hồn. Trời ơi. Làm sao chuyện ấy có thể xảy ra được. Nó là thằng con trai tôi kỳ vọng nhiều nhất, vừa thông minh, vừa có hiếu.
- Bà đừng giỡn chơi hoài. – Tôi ngờ vực hỏi.
- Này. Ông xem đi – Vợ tôi đưa ra một xấp hình con trai tôi chụp chung với thằng bạn của nó.
- Có gì là lạ. Bạn bè thôi. Bà lo chi nhiều quá vậy! ở Sài Gòn mà lo ra tới ngoài Lạng Sơn. – Tôi cố tình ra vẻ khôi hài.
- Còn cái này nữa... Vợ tôi kéo tôi ra máy vi tính. - Đấy, ông đọc hết đi...
Tôi không rành computer như vợ, dù sao bà ấy cũng sử dụng vi tính văn phòng tại cơ quan. Lấy cặp kính mắt trong túi ra, tôi đọc những dòng thư của con trai tôi và một người tên viết tắt là HV.
Vợ tôi mở thêm một số thư khác, tôi nhìn thấy cả những tấm hình hai người đàn ông đang ân ái, chẳng quần áo gì cả. Hoảng hốt, tôi liền gọi di động cho con trai. Hết sức bất ngờ, người trả lời máy con trai tôi là một giọng nói trầm đục. Sau đó mới là giọng nói của con trai tôi. Toát mồ hôi hột, tôi biết những lo lắng của vợ tôi hoàn toàn có cơ sở.
Kể chuyện nhà cho ông bạn nghe xong. Tôi tỏ bất cứu thái độ nào, ông bạn chỉ đủng đỉnh nói:
- Ông Báo ạ. Nếu ông coi tôi là chỗ bạn thân, tôi cũng chẳng giấu gì ông. Tôi cũng là một người đồng tính!
Tôi trố mắt ra nhìn. Lại còn như thế nữa. Nhưng mà vì đang lo cho thằng con trai, tôi quên bẵng đi những câu chuyện của người khác. mặt tôi căng lên:
- Thế là cả đời nó sẽ không lấy vợ được, à?
- Cái ấy cũng khó nói lắm. Ông cứ ngồi đây, để tôi lấy cho ông xem cái này.
Vài phút sau ông bạn của tôi trở ra, trên tay ông là một tờ giấy in ra từ máy tính. Ông ôn tồn bảo tôi đây là tài liệu nghiên cứu của nước ngoài về hiện tượng đồng tính.
- Đây là tác giả Randolph E.Schmid. Ông ta viết tài liệu này vào năm 2005. Tôi chẳng giải thích lòng vòng đâu, chỉ nêu ra vài điểm chính thôi. Đại khái là với người đồng tính nam, não của họ phát triển giống như não của phụ nữ.
- Giống là giống làm sao? – Tôi gần như mất hết kiên nhẫn.
- Ông đừng nóng như thế. Đại khái là họ làm thí nghiệm. Đàn ông đồng tính và phụ nữ có phản ứng tại bộ não rất giống nhau khi họ ngửi mùi mồ hôi của đàn ông không đồng tính khác. - Ông bạn tôi chậm rãi giải thích.
- Tôi vẫn chẳng hiểu gì cả? – Tôi thật ra chưa hiểu chuyện ông bạn đang nói là chuyện gì.
- Thì đại khái là cấu trúc bộ não đàn ông đồng tính như thằng cháu Hùng giống bộ não của vợ ông, chứ không giống như bộ não của ông. Khi được ngửi mồ hôi đàn ông thật sự, một chỗ trong não của đàn ông đồng tính và của phụ nữ gọi là cấu tạo dưới đồi, tiếng Anh gọi là Hypothalamus, khu vực này của họ phản ứng rất mạnh. Còn với đàn ông thật sự, ngửi thấy mùi mồ hôi của người đàn ông khác, khu vực này vẫn trơ ra. Nói tóm lại, hiện tượng đồng tính là do cơ thể có thiết kế khác nơi bộ não. Thằng cháu Hùng nhà ông và nhiều người đồng tính nam, trong đó có cả tôi... thật ra chỉ là kết quả của những phát triển khác biệt tại não như thế.
Tôi ù tai lên. Những chuyện sinh hoạt hàng ngày như giá xăng giá vàng tôi còn thông tỏ. Còn chuyện khoa học, tôi nghe cứ như nước đổ đầu vịt. Thấy tôi có vẻ hoang mang, ông bạn trầm tĩnh nói tiếp:
- Cuộc đời vẫn có những phát triển ngoại lệ khác biệt. Ngẫu nhiên và tình cờ. Chúng ta chẳng thể làm gì được ngoài việc phải tự thích nghi và chấp nhận.
Tôi bỏ mặc ông bạn của mình với những từ ngữ cao siêu, Lững thững đi về. Não phát triển khác nhau à? Có thể cắt vứt cái sự cấu tạo dưới đồi gì gì ấy trong đầu mà ông bạn của tôi vừa kể. Có thể cắt cái sự ấy trong não cho thằng con trai của tôi hay không? Tôi chả ghét gì chuyện đồng tính, nhưng cứ nghĩ đến cái bệnh AIDS và sự con trai tôi không lấy được vợ, lòng tôi lại đau như cắt. Làm đàn ông mà không ngủ với đàn bà được thì còn gì là sướng nữa, hả Trời?
Tôi vừa về đến nhà, con trai tôi nhao ra, nó vui vẻ nói:
- Con vừa mua cho ba một con cá La Hán có chữ màu hồng rất đẹp!
Tôi không muốn gạt con trai nhưng không thể làm khác đi được. Đẩy con sang một bên, tôi bỏ đi thẳng lên lầu. Tôi vật ra giường nằm, mặt vùi trên gối. Thằng Hùng con trai tôi là đứa hiếu thảo và thông minh. Vậy sao ông trời nỡ đối xử nghiệt oan với gia đình nhà tôi như thế. Con trai tôi đi theo lên lầu, nó hỏi:
- Ba buồn bực gì con vậy?
Không muốn la mắng con, nhưng tôi chẳng biết làm sao nữa. Tôi chỉ biết mình đang khóc vì uất ức. Tôi nghe thấy tiếng nói của mình giẫn dữ cất lên:
- Ra ngoài kia ngay. Tao không muốn nhìn thấy mày nữa. Tao không muốn nhìn thấy một thằng con trai đồng tính như mày.
Không quay mặt ra nhìn, nhưng linh cảm cho tôi biết là người con trai tôi không chịu bỏ đi. Nó đứng như trời trồng. Khuôn mặt tái xám lại. Hình như nó cũng đang khóc, mặt đầm đìa nước mắt như tôi.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-13 13:55:53sonnam9ac12>
Sự đền đáp vô liêm sỉ

Không ít lần chúng ta nghe nói về những đôi tân hôn nam nữ sau ngày cưới có những biểu hiện rất khác biệt. Có nhiều cặp gặp phải những vấn đề rất gay cấn. Không phải chỉ là hội chứng nhạt nhẽo sau tuần trăng mật; mà là một vấn đề quan trọng hơn rất nhiều. Nàng phát hiện ra chàng không phải 100% nam tính. Hãy bình tĩnh. Câu chuyện có thể sẽ khasc nếu như nàng cố gắng tìm hiểu kỹ hơn về người bạn đời của mình trước khi cưới.

Đám cưới tôi không to lắm nhưng theo nhận xét của nhiều người thì đấy là một đám cưới vui nhất. Tôi là cô dâu, tất nhiên là sung sướng rồi. Nhưng vì bận rộn lo hàng trawnm thứ nên tôi chẳng cảm nhận được điều gì cả. Tôi chỉ biết mình trượt đi trong hạnh phúc. Rượu khui ra tôi không biết tiếc những lời chúc tụng giành cho vợ chồng tôi thật dẽ thương. Tôi phải thay đổi quần áo liên tục, luôn phải chào quan viên hai họ. Tiếng cười tràn ngật khắp nơi. Ngya cả những anh chàng cùng cơ quan với tôi còn mạnh mồm chọc ghẹo:
- Anh vẫn còn thương em. Nếu em muốn, hãy đi theo anh. Bây giờ chưa động phòng, em và anh vẫn còn có cơ hội.
Tiếng cười lại vỡ ra. Hình ảnh chụp vô tội vạ. Đã bảo rồi, đám cưới của tôi không to nhưng là một đám cưới rất vui.
Tuần trăng mật yên tĩnh có vẻ dài hơn thực tế. Chồng tôi có vẻ chỉ đi tuần trăng mật vì đấy là một phần của hôn lễ. Anh có vẻ không vui, không buồn, rất hờ hững. Mặc dù tất cả mọi chi phí của đám đã được chị gái của tôi ở Canada đài thọ. Có vẻ như anh rất tiếc tiền. Nhà anh nghèo, nên đám cưới hết hơn 80 triệu đã khiến anh tiếc. Tôi đoán vậy nên nói:
- Sau này, em sẽ tiết kiệm triệt để. Chúng mình sẽ ăn mì gói đúng một năm, anh nghĩ sao?
Anh gỡ tay tôi ra khỏi vai anh và chẳng có bất cứ nhận xét nào. Nhìn ra bãi biển thật đẹp của đoả Phuket, anh có vẻ thả hồn về một phương nào đó.
Sau tuần trăng mật, tình hình càng tệ hại hơn khi anh không nói nhiều nữa. Ban đầu tôi nghĩ bản tính trần lặng của thời yêu nhau chính là điều anh hấp dẫn tôi nhất. Con trai ba hoa và nói nhiều thường khiến tôi cụt hứng. Nhưng đã là vợ chồng, anh pghair có một vài câu gì đó chứ. Tôi không thể cứ nói như vẹt còn anh chả khác nào như một người câm điếc. Sự ân ái hoàn toàn do tôi chủ động. Anh thực hiện, cần mẫn như một người thợ ăn lương, không hứng thú, không trách nhiệm.
Dần dần tôi buồn và không còn nhận thức ra được là anh yêu tôi nữa. Tâm sự với bà chị dâu của chồng, lúc ấy chị mới tiết lộ:
- Tôi thì tôi không dám chắc, nhưng cái cậu Viễn là phù rể cho Hải nhà mình hôm ấy ... ngày xưa họ cứ quấn lấy nhau như sam ấy. Tôi cứ tưởng chú Hải bị đồng tính nữa cơ, khi ấy chú Hải lấy thím, tôi mới vỡ ra là mình hồ đồ. Nay nghe thím kể, tôi lại thấy đâm nghi.
Từ câu chuyện của bà chị dâu của chồng, tôi về nhà thử xem có phải thế không. Thế là tôi bảo nha:
Chủ nhật tới em đổ bánh xèo, anh rủ anh Viễn lại chơi, anh nhé!
Đúng như chị dâu chồng tôi đã nói, anh vui vẻ và tươi tỉnh. Có phần huyên thuyên hơn ngày thường.
Hôm ấy Viễn lại chơi, anh lăng xăng giúp tôi, nói chuyện như trẻ con được mặc áo mới. Tôi giấu mình vào công việc, đầu óc rỗng tuếch, nát như như bánh xéo tráng vụng. Tôi không thể quên được hình ảnh khi Viễn đến, anh ùa ra, bá vai, bá cổ, tươi tắn như hoa mai đang nở ngày Tết, khiến lòng tôi càng se thắt lại.
- Vợ chồng mình cứ làm cơm như thế nay thường xuyên hơn, em nhé! – Chồng tôi nói vậy, sau khi Viễn đã về.
Đêm ấy, chồng yêu tôi, hăng hái và hăm hở hơn, nhưng tôi không thấy bình thường nữa. Tôi khóc. Anh chẳng biết gì cả. Có vẻ anh đang hăm hở cố gắng để tôi vui. Nhưng hình như anh vẫn không thể nhiệt thành như anh đang làm chủ một doanh nghiệp. Hình như anh chỉ là một người làm công, hăng hái mỗi khi được thưởng. Chỉ có thế.
Thế là tôi không thể không nghĩ đến Viễn. Tôi biết chồng tôi chẳng thương tôi như thuở ban đầu. Vậy tại sao anh lại lấy tôi ? Tại sao chứ? hay vì anh lấy tôi vì tôi đã giúp bạn bè anh có việc làm, trong đó có cả Viễn. Cuối cùng thì ra anh lấy tôi chỉ vì ân huậ tôi đã làm cho bạn anh, cho người thân của anh. Hay anh lấy tôi chỉ vì tôi có điều kiện kinh tế.
Tôi khóc. Trong tình yêu, nếu lấy nhau vì ân huệ, đến bây giờ tôi mói cảm nhận ra, đấy là điều hèn hạ tầm thường, vô liêm sỉ nhất.

- HẾT -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-22 23:42:13Ct.Ly>
Chuyện Tình Của Lbian và Gay - Nguyễn Thơ Sinh

Đã mang vào thư viện

Cảm ơn sonnam đã góp sức cho thư viện

📎 ThankYou-Dragonfly
0
«« « 1 2 » »»