Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Thơ lục bát của tác giả HƯỚNG DƯƠNG

11 trả lời, 3.412 lượt xem — Trang 1 / 1
HUỆ


trở mình
nghiêng mộng vào mơ
lim dim vóc tóc đang chờ nụ hôn
rừng lay sét choáng điếng hồn
anh chơi vơi giữa bềnh bồng đảo điên
sơn hà đậy nắp thôi miên
thủy tinh khai nụ óng tuyền đăm chiêu
bốn bề cuồn cuộn dâng triều



ĐƠM VẦN CA DAO


ngọt dòng sữa Mẹ mơn man
đục thơm hương lúa chảy tràn bờ môi
bốn phương căng bốn tao nôi
sợi chùng
sợi thẳng
sợi lơi
sợi dồn
giữa trăng tròn đỉnh đầu non
tiếng gà gáy sớm thoáng cồn cát xa
con say giấc trắng giao hòa
trên sông Ngân trắng ngàn hoa kim lài
lời ru
Mẹ rót phương đoài
ba phương còn lại không ngoài xốn xang

ngọt dòng sữa Mẹ râm rang
chín mưa mười nắng đơm vần ca dao
Đăng nhập để trả lời
0
NGẪU HỨNG ĐẦU XUÂN


cành xuân anh nắm trong tay
ngắm bình minh rọi một ngày rất xanh
tình sương
sánh hạt long lanh
sánh lời chim hót trên vành môi tươi
em về lại
tuổi hai mươi
nắng vàng tà áo niềm vui thuở nào
vàng đôi bướm lượn nao nao
vàng hoa diễm tuyệt lối vào vườn duyên
một cành xuân
một kỷ nguyên
một anh với một ước nguyền là em

nắng lên cao
ngày rất xanh
tầng tầng lộc biếc vây quanh tóc xòa
Đăng nhập để trả lời
0
CHẮP CÁNH THIÊN NGA


mây vương trên tháp trăng rằm
làm mờ ánh mắt thông tầm ngàn khuya
lạnh đùn cồn cát bên kia
mà sao phía ấy phân chia bốn mùa
môi kỷ nguyên tím hoa mua
vườn xưa chạnh thoảng hương thừa vóc sương
Tố Như ơi, khúc đoạn trường
lệ rơi mù bến tầm dương nghẹn ngào
Người về cũng với chiêm bao
ngỡ hư là thực lòng xao xuyến lòng
lối mòn loang thẩm rêu phong
bước chân đè bước hoài mong chập chờn
tóc xanh, chừ trắng nguồn cơn
sợi thương sợi nhớ dỗi hờn phương xa
bóng tan trong bóng xót xa
bệt đen lững thững nhập nhòa bệt đêm
còn em cùng với lặng im
tiếng gà gáy, gối nỗi niềm bèo trôi
se cay mặt sóng bồi hồi
Trường Giang bên lở bên bồi nương dâu
phải chăng gió cuốn qua cầu
cuốn theo mấy nhịp đờn bầu tình tang
để rừng thu liệm úa vàng
để sử thi liệm bẽ bàng tơ duyên

Sâm Thương đã lạc hai miền
mây vương cành liễu chao nghiêng bóng ngà
hồn em chắp cánh thiên nga
bay vào dãi sáng Ngân Hà thiêu thân

Đăng nhập để trả lời
0
BONG BÓNG PHẬP PHỒNG



bao giờ
và mấy bao giờ
hàng mi cong
mượt vần thơ bèo nhèo
phương trời ngun ngút cheo leo
mưa lâm thâm bụi lưng đèo Hải Vân
sáu bề ngấm ướt bần thần
còn trong nội tạng phân thân dày vò
trùng trùng
ảo ảnh con đò
bương dòng nước ngược thăm dò nông sâu
vô tình phơi áo bạc màu
trầm ngâm nhai miếng trầu têm vôi nồng
nỗi niềm bong bóng phập phồng
mồ côi bết tóc bềnh bồng quê cha
Mẹ ơi!
cành mộng mượt mà
chưa một lần điểm nụ hoa lặng thầm
chỉ lơ mơ
ánh trăng rằm
nhạt nhòa ánh bạc vờn cằm râu hoe
tìm đâu lưu niệm khóc nhè
và bàn tay ấm vỗ về lên vai

trên đường về ngoại
chiều nay
cội xưa miên viễn lất lay nhánh sà
Đăng nhập để trả lời
0
CHỢT


tê mê
một thoáng hương nồng
lòng khuya ngăm bỗng hừng đông tình cờ




TRẮC ẨN 1


niềm riêng
ngập úng câu thơ
giữa đồng gió chướng xác xơ nắng chiều




VU VƠ


hồn reo
trong tiếng sáo diều
len vào hơi thở riu riu đêm tàn




LẮC LẺO


chừng như
lắc lẻo cầu ngang
bóng em soi bóng địa đàng phơi sương




VÔ ĐỀ


mai sau
một cõi đi về
chỉ ta
mới hiểu lời thề
nắng
mưa
Đăng nhập để trả lời
0
GIỌT KHUYA


nghe thinh không
giọt sương rơi
tưởng chừng dư lệ thay lời chim ri
nghìn trùng một bước vu qui
ngày đêm tiếng sóng rầm rì phương mây
vấn vương khoác áo vóc gầy
giấc mơ xỏa tóc rủ cây liễu buồn
xốn xang lằn chớp mưa nguồn
quất dấu dỗi hờn mặt biển ngăm nâu
mênh mông bọt đắng đục ngầu
xã chi cơn sốt tinh cầu nhục vinh
dợp từng phiến mỏng rùng mình
ngửa đời nhìn thẳng khối tình đông băng

giọt khuya
len lỏi miên canh
thấm vào tĩnh mạch chênh vành tương tư




NGỌN KHUYA


đèn gầy lã ngọn chong khuya
nghe sương chạm lá đầm đìa niềm mây
mối tình phai giữa ban ngày
cớ sao lởn vởn cơn say mắt nhìn
thạch sùng tắc lưỡi van xin
đừng bao giờ chập bóng hình vào nhau
đã không giữ một sắc màu
mắt kia còn ủ đớn đau làm gì

ngọn khuya lóe đóm tường vi
lặng thinh nhẩm bước thiên di đoạn trường
Đăng nhập để trả lời
0
THÔI


thôi em, ngày đã về chiều
mà mưa đã đẫm lắm điều vòng vo
dối lòng chi lắm chơ vơ
đồng sàng quán cỏ lập lờ khói un
lời thề giun ủi đất đùn
chỉ làm ngượng nghịu vữa mùn tháng năm
lời em the lá rau răm
giọng em lờ đục nước dầm me chua
tóc em bồng gió trái mùa
giữa hè còn rượi hương thừa đầu xuân
làm sao cảm nhận gian truân
se căng sợi nắng vọng ngân độc huyền
qua rồi
cái thuở hồn nhiên
dói cơm rách áo ta nguyền bên nhau
dại khờ nên chuốt lắm đau
câu ca dao nghẹn miếng cau dầy dầy
hoàng hôn, chừ sẩm chân mây
lối mòn, chừ mỏi gót giày vấn vương
cầu vênh nhịp hở triều cường
bên ni bên nớ Sâm Thương cau mày
tự em cạn cốc nồng say
lẽ thường nào trách luống cày bỏ hoang

thôi em, chút ráng chiều tàn
cho anh gói bóng tao khang một thời

Đăng nhập để trả lời
0
TRẮC ẨN 7



đón xuân
một cụm đào tiên
lá trêu mơn mởn niềm riêng phiêu bồng
bay rồi, con sáo sang sông
chung men còn đọng cơn giông mưa nguồn
bẽ bàng sửng bóng chuồn chuồn
ngửa bàn tay rịn nỗi buồn mồ hôi
thuở nào
buông thỏng tao nôi
nam phương vò võ vòm trời sao băng
hồn nhiên ẩn mộng vào trăng
lộng soi dòng nước chảy ngang qua cầu
đâu hay sương ngấm dãi dầu
vào từng sợi tóc nhàu nhèo huyền nhung
nâng tình lên cánh phù dung
lắt la lắt lẻo cành rung gió lùa
tím hồng một khoảnh hương thừa
tưởng là đồng nội giữa mùa nếp thơm
thôi đành vỗ nhịp trống cơm
gọi âm vang đọng mốc bờm ngựa hoang

chừa đây
một góc xốn xang
đăm chiêu vắng cánh mai vàng nao nao
bình minh hồng ráng quả đào
vói tay túy lúy trào lời hoài mong
ôi chao!
đào rỗng ruột long
làn da mạng nhựa, giận bong dỗi hờn





TRẮC ẨN 8




nửa đời đuổi bóng rượt hình
trên con đường lượn vô tình lẳng lơ
chân mây góc biển, ơ hờ
mắt mòn viễn tưởng, tóc xơ xác màu
vui buồn
nặn tượng quặn đau
quặn đau
lại nặn dãi dầu ngũ cung
xanh lè ngọn lửa bi hùng
cháy khê tròn khuyết giữa vùng thùy dương
khuya sâu chạm tủy diệu thường
vân vê hồn phách miên trường khỏa thân
loanh quoanh nghiêng thoáng xa gần
nụ cười ảo vọng chia phần đi hoang
ưu hoài
bầm tấy vết loang
niềm riêng cỏ mục phủ choàng nhá nhem
sao hồn nhiên vẫn thòm thèm
buồm căng no gió tình em thuở nào
tung hê lên sóng bổ nhào
đóa trà mi dợn ngấn trào bình minh

nửa đời đuổi bóng rượt hình
nửa đời thin thít lặng thinh
chập chùng chao mộng giữa mình giữa ta
Đăng nhập để trả lời
0
XÉ LÒNG


cánh chim bạt gió lưng trời
sao nghe chạnh đắng giữa lời chào em
bao lần ấp lặng vào im
để hương rừng rú chìm vào vỡ tan
hôm nay
giữa hội hóa trang
bàn tay bắt gặp ngỡ ngàng bàn tay
phố phường bỗng chốc cuồng quay
trong cơn buốt cáu, heo may xé lòng
em ơi, tình mỏng môi hồng
trăm năm ảo ảnh chong đèn sao hôm
mái xanh, chừ trắng cánh buồm
còn đâu huyết phượng điểm vòm trời mơ
tha phương đã xót bụi mờ
đò ngang đã đắm vần thơ sóng nhồi
sao anh vẫn cứ bồi hồi
phải thời gian đọng trên đồi hồn nhiên
ngón tay đan chéo hão huyền
run run hoài cảm của miền vu qui
thôi, đừng: rơm rớm hàng mi
vô tình lưu dấu chim di cuối mùa
kìa, chân đã vấp nhịp thừa
bảo đàn tâm tưởng xé mưa lơi dần

anh về trong lốt vong thân
em về trong lốt nữ thần áo lam




NGỌC LAN


bất ngờ ta lại gặp hoa
ngấn xuân lưu niệm nụ ngà thanh uyên
lâng lâng thoáng sớm thảo điền
cánh nà nỏn ủ hương miền bình minh
xa xưa lụa mỏng dáng hình
bóng là biền biệt lân tinh phù trầm
chập chờn tiềm thức trăng rằm
kén tằm hội nhập tháng năm lưu đày
ố vàng trang giấy vân mây
một thời rịn bút niềm ngây thơ niềm
bọt nguồn xuôi chảy dòng đêm
có con kiến rịm nằm xem mơ hồ
riêng nàng ép ngát hư vô
thay lời bịn rịn chuổi mồ hôi rươm
riêng ta là thuở thằng Bờm
ngây ngô nhìn chén đầy cơm mà cười

chừ đây
nhìn xác hoa tươi
mới hay lưu niệm buông rời hoài mong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-17 05:08:38hai1957>
KIỀU DIỄM


em ơi! một phút rất say
tình anh đã kẹo niềm ray rức niềm
sương thu rười rượi mịn mềm
một vùng mầm nõn nà thềm rạng đông
hoài mong thắt nút hoài mong
tê mê mở bật khóa lòng nguyên xuân
cả rong rêu cũng rân rân
muốn trào tràn khoảnh nắng hanh thung đồi
máu về tim
dợp bỏng sôi
cuồng dâng khát vọng sóng nhồi phục sinh
bao năm qua, vẫn đinh ninh
em là kiều diễm soi hình nước non




CÁNH ĐỒNG BAO DUNG



o… o… căng thẳng dây đàn
khắp đồng mây muỗi oán than phận chàm
lạ quen ngai ngái hương tràm
phù sa lắng vữa ngàn năm đợi người
chiến chinh mấy bận di dời
mấy phen hứa hẹn lá rơi chân tình
nước lên nước xuống u minh
vùi dần nhân ảnh dưới sình phù du
mặn chua nuốt chửng lời ru
để côn trùng vọng sương mù đắp chăn
cò bay rời rã cánh oằn
lạc phương hướng định cân bằng sử thi
bưng biền ơi!
xám lương tri
tình này canh cánh
ngấn ghi tím lòng
bốn mùa gió chạnh hoài mong
dẫu mưa
dẫu nắng
đèn chong lời thề
đoạn đời dốc ngược lưỡi lê
rĩ dòng tinh huyết tái tê vô thường
phơ phơ lớp lấp muối sương
rất ơn che chắn biên trường tử sinh
càng suy càng tủi phận mình
bất tòng tâm nguyện nên tình như không

tim này xin hóa đóa hồng
cài lên góc ngực cánh đồng bao dung
Đăng nhập để trả lời
0



THAY LỜI GIỚI THIỆU

Thật ra tôi không quen biết gì tác giả Hướng Dương. Số là trong một buổi sớm lang thang trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, phía hông bệnh viện Từ Dũ, đi ngang vĩa hè có bày bán la liệt búa kềm, kim chỉ, pin, điện thoại, gương, nhẫn… bỗng thấy lạc loài dăm ba quyển sách. Thấy có quyển sách bìa dày và đẹp, nhặt lên xem, thì ra là tập thơ Chong đèn soi hướng gió (NXB Văn hóa - Thông tin 1999) của tác giả Hướng Dương. À, cái tên nghe lạ ghê, nếu tên là Dương Hướng thì có nghe loáng thoáng...

Giở ra trang sau cùng thấy có một chút giới thiệu như sau: tên thật: Nguyễn Nho Thương, kỹ sư cơ khí, quê quán Điện Bàn, Quảng Nam, thơ đã xuất bản: Mặt trời tiềm thức (NXB Trẻ 1987), Tiếng đàn trắng (NXB Văn nghệ TpHCM 1989). Vậy anh không phải là "nhà thơ công chức", hèn gì không có điều kiện để quảng bá thơ mình...

Các bài thơ đăng trong topic này là trích nguyên văn từ phần thơ lục bát trong tập thơ nhặt được nói trên, không nhằm mục đích gì cả, chỉ là:

câu thơ nhặt ở ven đường
đem về cất để còn thương phận người

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-26 04:52:59hai1957>
VIỄN TRÌNH



một đời tiếp bước viễn trình
càng xa càng ngấm nâu tình cố hương
tóc bồng mây
ướp niềm sương
rối bời tơ nhện vấn vương khói chiều
nắng mưa nhuận khoảnh đăm chiêu
rụng dần tầng lá cô liêu dợp nguồn
trôi xuôi dòng thác vui buồn
tiếng gà rừng vọng nhập hồn ngày hoang
phương ngôn dệt cẩm dã tràng
khoát thân luân vũ đăng đàn diễn ca
bao lần
vọng tưởng thăng hoa
bao lần
tri ngộ tà ma thế thời

ngực phanh
bày trái tim côi
viễn trình lùi lại chân đồi hồn nhiên




RÁO GIỌT RƯNG RƯNG


hoàng hôn ứa gót quay về
tiếng chim lạc giữa hàng tre xạc xào
lối mòn bịn rịn bờ ao
vô tình khơi lại bóng chao lụa ngà
bàn tay nào vẫy bước xa
chừ đây khản đặc lời ca tự tình
dặm trường bụi nám mưu sinh
nám nâu uẩn khúc phiêu linh ngại ngùng
bao lần nhủ phận phù dung
sáng tươi chiều rủ tím cung thâm quầng
nhủ lòng cay xé vong thân
xốn xang là hạnh chia phần đi hoang
cảm ơn bước ngoặc sang ngang
cho thu bớt chạnh bẽ bàng duyên xưa

anh ngồi lên phiến nắng mưa
lạnh trong hơi đá rợn vào sống lưng
lâu rồi ráo giọt rưng rưng
trách mình lỗi hẹn nửa chừng xuân xanh




TỰ TÌNH



khuya sâu đất lạnh căm căm
Tinh Khê sấy trắng vết bầm biên niên
gió lay cành trúc chao nghiêng
dáng xưa như chựng bên hiên tự tình
giữa mờ sương
chạnh giao mình
ngọc lan rụng nụ lặng thinh tương hoài
sao băng cơn sốt non đoài
nhói đau phiến thạch lạc loài tháng năm
trong cô đơn
bỗng thì thầm
úa vàng là cõi chồi mầm ươm xanh
niềm riêng se sợi mong manh
căng thương vào nhớ bong vành nhá nhem
viễn lưu
phong kín mịn mềm
phận duyên bảy nổi ba chìm trùng khơi
còn đâu diễm biếc rạng ngời
gói hương nguyệt quế chơi vơi canh tàn
trong hơi trăn trở gió tàn
buồn rơi ngấn lệ xốn xang thuở nào

cạn khuya
lờ đục dợn trào
ngữ ngôn nghẹn cổ chiêm bao tự tình




NHƯ THUỞ RA ĐI


quay về như thuở ra đi
cũng mùa gió lật hàn vi phơi lòng
mái nhà tranh úp vênh cong
bên cây rơm đứng se chong vụ mùa
dẫu rằng bảy được chín thua
đời còng lưng đất mặn chua cỗi cằn
khoanh mình giữa đám cói năn
nhìn vùng mây quái níu oằn cánh dơi
bước chân viễn xứ rơi rơi
muôn ngàn lá úa rừng trời dư âm
ngày đi, vừng trán trăng rằm
chừ còn trăng mỏng lá răm chau mày
tình ư ! buốt nhói heo may
cưu mang càng lắm the cay vị gừng
mấy mong
là mấy dững dưng
ngày xưa chú Cuội cũng chừng như ta




NGHÊNH XUÂN


nhựa xuân rân mạch máu tươi
rân làn môi mĩm nụ cười thiên lương
mắt ta ngời ánh nhật thường
nắng chan diệp lục xanh nương xanh đồng
bao dung cánh én sổ lồng
lượn chao diễm phúc sang sông chiêu hiền
cảm ơn nạn kiếp nghịch duyên
cho tình cảm nhận căn nguyên dãi dầu
bốn phương nhập với bốn mùa
lung linh vóc nắng tinh cầu giao hoan
vần xoay vũ khúc phụng loan
giữa vườn địa hội viên hoàn hồng danh
chí tâm một khối tinh anh
gia phong thể hiện tương sanh tương truyền
cẩm hương dâng phụng tổ tiên
chung men tâm nguyện biên niên thơm nồng


HẾT

Suy nghĩ của người trích đăng: "Không biết tác giả có bà con chi đó với Bùi Giáng hay không nhưng thơ rõ là người QN rồi... Mong tác giả mạnh khỏe và vui sống"



Đăng nhập để trả lời
0