6 trả lời, 8.353 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#1 —
12.09.2012 10:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-14 11:02:27Ct.Ly>
Chiếc cáng xanh
Lưu Trọng Lư
Trang 4 - 13 haklynjp : hoàn tất
Trang 14 - 28 Đánh máy: haklynjp
Trang 29 - 43 Đánh máy: piyemingo hoàn tất
Trang 44 - 56 đánh máy: piyemingo
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#2 —
13.09.2012 15:46
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-26 23:39:56Ct.Ly>
CHIẾC CÁNG XANH
(5-13)
Năm ấy tôi mới lên tám. Thuở bấy giờ một đứa bé vào tuổi ấy chẳng khôn lớn gì hơn một đứa bé bấy giờ lên năm. Nhưng, vì có lẽ thiêm bẩm dồi dào hơn một chút, cho nên đối với những đứa bé cùng tuổi, tôi đã ra dáng biết nhiều, hiểu nhiều hơn chúng. Thật ra, sự hiểu biết ấy cũng chỉ chu tuần ở trong vòng tình cảm mà thôi. Nói một cách khác là tôi đã sớm biết rung động rất nhiều trước một cảnh vật khả ái, hay trước cái tình lưu luyến mênh mông của một bà mẹ.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#3 —
14.09.2012 10:55
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-26 23:40:14Ct.Ly>
Trang 29-43
Đánh máy:piyemingo
( Hình như thiếu 1 trang)
thú ấy, cái thú yêu nhau trong chùng lén, trong mờ ám, cái thú ấy trở nên một thói quen nguy hiểm. Một ngày nọ cảm thấy một cách rõ rệt rằng: đời sống không thể thiếu Mượn được nữa. Cái tình ấy, mập mờ, bất thường, và vô định, nó không có tên trong tiếng nói của loài người. Đến nay, thực tôi cũng chẳng hiểu gì hơn lúc bấy giờ, cái lẽ tương quan màu nhiệm giữa đôi linh hồn, giữa đôi thể chất.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#4 —
14.09.2012 19:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-26 23:40:35Ct.Ly>
trang 44 đến 56
Đánh máy: piyemingo
dạy tôi theo một phép tắc nghiêm khắc, cũng như khi dạy các anh tôi hay chị tôi. Với những người con gái thì ông hay đưa chuyện “dì qua” tôi khi còn sống và làm dâu nhà họ Đặng, mà kể lại cho nghe. Thầy tôi thường nói: “Dì qua”(1) các con ngày xưa làm dâu thật cay đắng không thể nói hết, gặp phải một bà già điêu ngoa, độc ác vô cùng đối với con dâu mà không mấy khi là không dùng đến lời mắng nhiếc chửi bới, có khi dùng đến roi vọt nữa. Thế mà “dì qua” chúng con, mỗi khi về nhà nghe mệ(2) nội các con hỏi: “bà gia con đối với con có tử tế không?”, thì “dì qua” con chỉ vui vẻ đáp như không hề xảy ra việc gì: “thưa mẹ, mẹ con bên nhà, đối với con quý hoá quá chừ
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#5 —
19.09.2012 11:22
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-26 23:40:51Ct.Ly>
CHIẾC CÁNG XANH
Đánh máy: haklynjp
(14-36)
Mấy hôm nhà có việc như thế thì tôi thường được lệnh của mẹ tôi:
- Con đi ra lòi chơi.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#6 —
21.09.2012 10:15
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-26 23:41:25Ct.Ly>
trang 56 - hết
Đánh máy: piyemingo
thuật lại cho tôi, như những bài luận trường, về những việc xảy đến: này cuộc đón rước, này sự thăm hỏi của bà con, này việc “khao” hàng xã, này việc mối mai... Trong bức thư cuối cùng, Mượn cho tôi hay rằng: dì dượng tôi đã nhất định hỏi con gái ông điển Tiệp ở làng Thanh Lăng, và ngày cưới đã định là 20 tháng một...
★
★
★
★
★
0