<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-20 01:24:27Trần Mạnh Hùng>

LÒNG MẸ
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Công đức sinh thành tựa biển sâu.
Nghĩa mẹ bao la nguồn suối ngọt.
Công cha rộng lớn ngất trời cao.
Mẹ vui sung sướng con khôn lớn.
Mẹ khóc sót xa trẻ ấm đầu
Mẹ nguyện phật trời con khoẻ mạnh
Mẹ cười vui vẻ nét gầy hao
Trần Mạnh Hùng
BÔNG HỒNG THÁNG 7
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Đừng nói phải chi... quá trễ rồi
Chiếc bóng thời gian nào chảy ngược
Dòng đời gõ nhịp chẳng ngừng trôi
Bông hồng dưỡng dục đây lòng mẹ
Hoa thắm công ơn tựa biển trời
Tháng bẩy vu lan mùa báo hiếu
Ai ơi kẻo muộn - lá vàng rơi
Nguyễn Khánh Chân
Tâm sự cùng mẹ !
Con sinh bởi mẹ, trời sinh tính
Nên lúc hư, ngoan thật khó lường
Chín tháng mười ngày dù khổ nặng
Tảo tần lam lũ vẫn yêu thương
Dẫu khi thành đạt càng chăm chút
Hoặc lỡ lầm đường chẳng bỏ buông
"Nước mắt lạc dòng mong chảy ngược*
Làm con xin nhớ lẽ cương thường*... "
BHD2
Ngày giỗ mẹ,
Hôm nay ngày giỗ mẹ
con bận bịu nên quên!
Giật mình con chợt nhớ
Con vội thắp nến lên...
Đốt nhang trầm con khấn
Nguyện cùng với bề trên:
Ơn thiêng xin ban đến
Xóa gội bao tội đời
Thiên đàng ngàn ơn phúc
Đón mẹ vào thảnh thơi.
Mẹ tôi,
Tôi không thể nào quên
Ánh mắt của mẹ hiền
Như hai vì sao sáng
Dẫn tôi đường mông mênh.
Mẹ tôi gầy guộc nhỏ,
Ít nói và ít cười.
Có lẽ vì quá khổ!
Tâm sự đầy không vui?
Mẹ tôi thường nhìn tôi,
Ánh mắt buồn tha thiết
Tôi biết người thương tôi
Nhưng cảnh đời vất vả
Tôi chỉ nhìn lại thôi.
Những ngày tháng cuối đời
Trí bà hơi lẩn thẩn,
Bà quên hết bao người...
Nhưng bà không quên tôi.
Mẹ hiền, mẹ hiền ơi
Mẹ ở đâu giờ nhỉ
Con muốn gặp chút thôi
Con có lời tâm sự
Nói cùng mẹ, mẹ thôi!
Mẹ hiện thân chính trực,
Mẹ là mẹ công bằng
Mẹ dạy con ngay thẳng
Mẹ hướng con yêu người
Mẹ ghét điều gian dối
Mẹ hiền, mẹ của tôi.
Huyền Băng
Đã đưa những bài thơ vào TV
Không Đề
-Trường Phi Bảo-
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Cao hơn biển trời, lớn tựa non
Dầu dãi mấy mùa sương pha tuyết
Bao lần trăng khuyết, khuyết chữa tròn
Bươn chải với người lắm đau thương
Cho đời con trẻ rộ sắc hương
Lời ru theo dấu chân phiêu bạc
Trăn trở trong con những đêm trường
26-2-2006
Trong cuộc đời của mỗi một con người, không có gì cao cả hơn tình Mẹ, bao la hơn Tình Mẹ, rộng lớn hơn tình Mẹ, mà vô giá nhất cũng là tình Mẹ. Bạc tiền mất có thể tìm lại được, vật chất hư hao có thể mua lại được, danh vọng chỉ là bóng mây, phù du, nhưng nếu mẹ không còn sống đời với chúng ta thì dù có đi tìm khắp chân trời góc bể cũng không sao tìm được một tình Mẹ thiêng liêng vô bờ bến. Hãy trân trọng những gì mình đang có, và hãy biết hài lòng với hiện tại, đừng để cho nuối tiếc lại là dấu hỏi lớn ở ngày mai!
RU MẸ
Muốn hát à ơi ru giấc Mẹ
Mà con nấc nghẹn mất Cha rồi!
Không sao níu bóng Cha về lại!
Cố giữ cho đời Mẹ chậm trôi.
Ngày dõi đàn con mòn dáng hạc
Đêm lo tóc trắng xóa mây trời
Mỗi ngày là mỗi Vu lan tới
Ôm chặt lá vàng chẳng để rơi!
Kim Giang
MẸ TÔI
(VU LAN nhớ mẹ)
Mẹ chân không bờ ao múc nước
Gánh oằn vai tưới kiển nhà ông
Nhà Nội : vườn sau xa cổng trước
Trầu xanh hoa thắm mẹ môi hồng.
Một tháng đôi lần có chợ đông
Mẹ tôi đi chợ bán hàng bông
Tiền trao bà nội bà cho lại
Phải cách nàng dâu cách mẹ chồng.
Mới giỗ vừa xong nhà lại giỗ
Họ hàng giềng xóm tựu chen đông
Vật bò mổ lợn ngoài sân cỏ
Mẹ hết lo ngoài đến chạy trong.
Thi đậu xong thầy hẹn sáng mai
Quần đen áo trắng dẫn đi chơi
Con không áo trắng nên đêm ấy
Thức trắng đêm dài mẹ cắt may.
Ðâu đây giờ gõ sang canh một
Mẹ đến bên em nựng vội vàng
Nó ngủ sau khi mòn mỏi khóc
Hôm nào cũng nhớ mẹ thành quen.
Ðương buổi xuân thì mẹ đảm đang
Thương chồng vai nặng gánh giang-san
Ơn Trời cho rộng đường mai hậu
Nhà rộn vui : con một cháu đàn.
Trẻ lớn lên rồi trẻ lại đi
Những năm đèn sách lắm chia phôi
Vườn sau ve gọi vang thôi thúc
Mong chóng hè sang trẻ chóng về.
Năm tháng qua dần tóc mẹ phai
Môi hồng nay đỏ với trầu cay
Ðàn con : năm đứa còn quanh đó
Một đứa sao đi chẳng thấy về !
Nhớ thuở con say mộng hải hồ
Cúi đầu nghe dạy mẹ khuyên cho
Ngàn khơi dâu bể giờ ngăn cách
Sóng cuộn lòng son mắt lệ mờ.
Ðợi mãi con không về với mẹ
Lá vàng buông rụng bỏ cành non
Tim già mỏi nhịp đong nhung nhớ
Môi nghẹn lời thương mắt nghẹn nhìn.
Thôi hết ... từ nay vĩnh-biệt rồi !
Dương-trần âm cảnh đã chia tay
Còn đâu mộng ước về thăm lại
Ôm mẹ hôn đôi má lệ đầy.
Ôi kiếp phù sinh chốn bụi mờ !
Khí thiêng trời đất tạo nên cho
Khí thiêng trời đất giờ thu lại
Qua bể trầm-luân đã đến bờ.
Bên đỉnh trầm hương nghi-ngút khói
Nhà sao vắng mẹ quá đìu hiu
Chiều nay mưa muộn ran trên ngói
Rào rạt từng cơn nhớ mẹ nhiều.
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Bên kia trần thế khó trông theo
Cầu xin Thượng-đế ban ân phước
Cho trẻ theo cùng mẹ kiếp sau.
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Trong lời kinh tiếng mõ dâng cao
"Nam-mô Quan-thế-âm bồ tát"
Dưới bóng từ-bi mẹ khấn cầu.
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Kẻ tiên người tục khó theo nhau
Sông hồ còn níu chân du-tử
Hết kiếp con về với mẹ sau.
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Nối vòng tay trẻ dặn thương nhau
Tang-điền dẩu biến thành thương-hải ...
Hình mẹ trong tim chẳng nhạt màu ! Lá chờ rơi
KHOẢNH KHẮC
Trong khoảnh khắc con nhớ về quê mẹ
Một chiều xuân hoa nắng nhạt bên thềm
Bóng mẹ già lúi húi bụi trầu xanh
Làn tóc bạc phất phơ bay trong gió
Lưng mẹ cong theo tháng năm chồng chất
Mắt đã mờ mỗi chiều vắng trông mong
Phương trời xa con yêu vẫn miệt mài
Theo vòng xóay cuộc đời con lăn lóc
Hàng cau cao trước nhà còn xanh mướt
Khói lam chiều trắng xóa nỗi lòng ai
Hoàng hôn buông trên vạt nhớ vơi đầy
Phên cửa loé ánh đèn lu trước gió
Tàn lá chuối trong đêm khua xào xạc
Nải chín vàng lặng lẽ gió đong đưa
Giọt sương khuya thấm lạnh dáng mẹ hiền
Trong khoảnh khắc lệ dâng tràn khóe mắt
Nguyễn Khánh Chân
Tình Mẹ
-Trường Phi Bảo-
Chín tháng, mười ngày lọt lòng con
Chịu thương, chịu khó lo vuông tròn
Chẳng quản ngại gì thân mưa nắng
Tằn tiện dụm dành miếng ăn ngon
Che chở cho con suốt cuộc đời
Những khi đau ốm, lúc buồn vui
Tình mẹ bao la vô bờ bến
Thắp sáng trong con những nụ cười
Trường Pgi Bảo
27-2-2006
CON ĐÃ HIỂU
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Con đã hiểu rồi... Khi lớn khôn
Tay bế con thơ, con nhớ mẹ
lời ru dỗ trẻ, dỗ đêm tròn
Năm canh tất tưởi nuôi con dại
Sáu khắc ngược xuôi giữa chợ đông.
Thành lập gia đình con mới hiểu.
Thương cha, thương mẹ đến khôn cùng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng





