Diễn Đàn » Chúc Mừng - Cảm Tạ

KÍNH MỪNG LỄ VU LAN - LỄ BÁO HIẾU

7 trả lời, 1.324 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-20 01:24:27Trần Mạnh Hùng>


LÒNG MẸ
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Công đức sinh thành tựa biển sâu.
Nghĩa mẹ bao la nguồn suối ngọt.
Công cha rộng lớn ngất trời cao.
Mẹ vui sung sướng con khôn lớn.
Mẹ khóc sót xa trẻ ấm đầu
Mẹ nguyện phật trời con khoẻ mạnh
Mẹ cười vui vẻ nét gầy hao
Trần Mạnh Hùng

BÔNG HỒNG THÁNG 7

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Đừng nói phải chi... quá trễ rồi
Chiếc bóng thời gian nào chảy ngược
Dòng đời gõ nhịp chẳng ngừng trôi
Bông hồng dưỡng dục đây lòng mẹ
Hoa thắm công ơn tựa biển trời
Tháng bẩy vu lan mùa báo hiếu
Ai ơi kẻo muộn - lá vàng rơi
Nguyễn Khánh Chân

Tâm sự cùng mẹ !
Con sinh bởi mẹ, trời sinh tính
Nên lúc hư, ngoan thật khó lường
Chín tháng mười ngày dù khổ nặng
Tảo tần lam lũ vẫn yêu thương
Dẫu khi thành đạt càng chăm chút
Hoặc lỡ lầm đường chẳng bỏ buông
"Nước mắt lạc dòng mong chảy ngược*
Làm con xin nhớ lẽ cương thường*... "
BHD2

Ngày giỗ mẹ,
Hôm nay ngày giỗ mẹ
con bận bịu nên quên!
Giật mình con chợt nhớ
Con vội thắp nến lên...

Đốt nhang trầm con khấn
Nguyện cùng với bề trên:
Ơn thiêng xin ban đến
Xóa gội bao tội đời
Thiên đàng ngàn ơn phúc
Đón mẹ vào thảnh thơi.



Mẹ tôi,

Tôi không thể nào quên
Ánh mắt của mẹ hiền
Như hai vì sao sáng
Dẫn tôi đường mông mênh.

Mẹ tôi gầy guộc nhỏ,
Ít nói và ít cười.
Có lẽ vì quá khổ!
Tâm sự đầy không vui?

Mẹ tôi thường nhìn tôi,
Ánh mắt buồn tha thiết
Tôi biết người thương tôi
Nhưng cảnh đời vất vả
Tôi chỉ nhìn lại thôi.

Những ngày tháng cuối đời
Trí bà hơi lẩn thẩn,
Bà quên hết bao người...
Nhưng bà không quên tôi.

Mẹ hiền, mẹ hiền ơi
Mẹ ở đâu giờ nhỉ
Con muốn gặp chút thôi
Con có lời tâm sự
Nói cùng mẹ, mẹ thôi!

Mẹ hiện thân chính trực,
Mẹ là mẹ công bằng
Mẹ dạy con ngay thẳng
Mẹ hướng con yêu người
Mẹ ghét điều gian dối
Mẹ hiền, mẹ của tôi.
Huyền Băng
Đã đưa những bài thơ vào TV

Không Đề
-Trường Phi Bảo-

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Cao hơn biển trời, lớn tựa non
Dầu dãi mấy mùa sương pha tuyết
Bao lần trăng khuyết, khuyết chữa tròn
Bươn chải với người lắm đau thương
Cho đời con trẻ rộ sắc hương
Lời ru theo dấu chân phiêu bạc
Trăn trở trong con những đêm trường

26-2-2006

Trong cuộc đời của mỗi một con người, không có gì cao cả hơn tình Mẹ, bao la hơn Tình Mẹ, rộng lớn hơn tình Mẹ, mà vô giá nhất cũng là tình Mẹ. Bạc tiền mất có thể tìm lại được, vật chất hư hao có thể mua lại được, danh vọng chỉ là bóng mây, phù du, nhưng nếu mẹ không còn sống đời với chúng ta thì dù có đi tìm khắp chân trời góc bể cũng không sao tìm được một tình Mẹ thiêng liêng vô bờ bến. Hãy trân trọng những gì mình đang có, và hãy biết hài lòng với hiện tại, đừng để cho nuối tiếc lại là dấu hỏi lớn ở ngày mai!

RU MẸ
Muốn hát à ơi ru giấc Mẹ
Mà con nấc nghẹn mất Cha rồi!
Không sao níu bóng Cha về lại!
Cố giữ cho đời Mẹ chậm trôi.
Ngày dõi đàn con mòn dáng hạc
Đêm lo tóc trắng xóa mây trời
Mỗi ngày là mỗi Vu lan tới
Ôm chặt lá vàng chẳng để rơi!

Kim Giang

MẸ TÔI
(VU LAN nhớ mẹ)

Mẹ chân không bờ ao múc nước
Gánh oằn vai tưới kiển nhà ông
Nhà Nội : vườn sau xa cổng trước
Trầu xanh hoa thắm mẹ môi hồng.

Một tháng đôi lần có chợ đông
Mẹ tôi đi chợ bán hàng bông
Tiền trao bà nội bà cho lại
Phải cách nàng dâu cách mẹ chồng.

Mới giỗ vừa xong nhà lại giỗ
Họ hàng giềng xóm tựu chen đông
Vật bò mổ lợn ngoài sân cỏ
Mẹ hết lo ngoài đến chạy trong.

Thi đậu xong thầy hẹn sáng mai
Quần đen áo trắng dẫn đi chơi
Con không áo trắng nên đêm ấy
Thức trắng đêm dài mẹ cắt may.

Ðâu đây giờ gõ sang canh một
Mẹ đến bên em nựng vội vàng
Nó ngủ sau khi mòn mỏi khóc
Hôm nào cũng nhớ mẹ thành quen.

Ðương buổi xuân thì mẹ đảm đang
Thương chồng vai nặng gánh giang-san
Ơn Trời cho rộng đường mai hậu
Nhà rộn vui : con một cháu đàn.

Trẻ lớn lên rồi trẻ lại đi
Những năm đèn sách lắm chia phôi
Vườn sau ve gọi vang thôi thúc
Mong chóng hè sang trẻ chóng về.

Năm tháng qua dần tóc mẹ phai
Môi hồng nay đỏ với trầu cay
Ðàn con : năm đứa còn quanh đó
Một đứa sao đi chẳng thấy về !

Nhớ thuở con say mộng hải hồ
Cúi đầu nghe dạy mẹ khuyên cho
Ngàn khơi dâu bể giờ ngăn cách
Sóng cuộn lòng son mắt lệ mờ.

Ðợi mãi con không về với mẹ
Lá vàng buông rụng bỏ cành non
Tim già mỏi nhịp đong nhung nhớ
Môi nghẹn lời thương mắt nghẹn nhìn.

Thôi hết ... từ nay vĩnh-biệt rồi !
Dương-trần âm cảnh đã chia tay
Còn đâu mộng ước về thăm lại
Ôm mẹ hôn đôi má lệ đầy.

Ôi kiếp phù sinh chốn bụi mờ !
Khí thiêng trời đất tạo nên cho
Khí thiêng trời đất giờ thu lại
Qua bể trầm-luân đã đến bờ.

Bên đỉnh trầm hương nghi-ngút khói
Nhà sao vắng mẹ quá đìu hiu
Chiều nay mưa muộn ran trên ngói
Rào rạt từng cơn nhớ mẹ nhiều.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Bên kia trần thế khó trông theo
Cầu xin Thượng-đế ban ân phước
Cho trẻ theo cùng mẹ kiếp sau.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Trong lời kinh tiếng mõ dâng cao
"Nam-mô Quan-thế-âm bồ tát"
Dưới bóng từ-bi mẹ khấn cầu.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Kẻ tiên người tục khó theo nhau
Sông hồ còn níu chân du-tử
Hết kiếp con về với mẹ sau.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Nối vòng tay trẻ dặn thương nhau
Tang-điền dẩu biến thành thương-hải ...
Hình mẹ trong tim chẳng nhạt màu ! Lá chờ rơi

KHOẢNH KHẮC

Trong khoảnh khắc con nhớ về quê mẹ
Một chiều xuân hoa nắng nhạt bên thềm
Bóng mẹ già lúi húi bụi trầu xanh
Làn tóc bạc phất phơ bay trong gió

Lưng mẹ cong theo tháng năm chồng chất
Mắt đã mờ mỗi chiều vắng trông mong
Phương trời xa con yêu vẫn miệt mài
Theo vòng xóay cuộc đời con lăn lóc

Hàng cau cao trước nhà còn xanh mướt
Khói lam chiều trắng xóa nỗi lòng ai
Hoàng hôn buông trên vạt nhớ vơi đầy
Phên cửa loé ánh đèn lu trước gió

Tàn lá chuối trong đêm khua xào xạc
Nải chín vàng lặng lẽ gió đong đưa
Giọt sương khuya thấm lạnh dáng mẹ hiền
Trong khoảnh khắc lệ dâng tràn khóe mắt
Nguyễn Khánh Chân

Tình Mẹ
-Trường Phi Bảo-

Chín tháng, mười ngày lọt lòng con
Chịu thương, chịu khó lo vuông tròn
Chẳng quản ngại gì thân mưa nắng
Tằn tiện dụm dành miếng ăn ngon
Che chở cho con suốt cuộc đời
Những khi đau ốm, lúc buồn vui
Tình mẹ bao la vô bờ bến
Thắp sáng trong con những nụ cười
Trường Pgi Bảo
27-2-2006

CON ĐÃ HIỂU
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Con đã hiểu rồi... Khi lớn khôn
Tay bế con thơ, con nhớ mẹ
lời ru dỗ trẻ, dỗ đêm tròn
Năm canh tất tưởi nuôi con dại
Sáu khắc ngược xuôi giữa chợ đông.
Thành lập gia đình con mới hiểu.
Thương cha, thương mẹ đến khôn cùng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-20 01:25:52Trần Mạnh Hùng>

VU LAN TỰ LUẬN

Nghĩ tới suy lui xét phận mình
Hỗ ngươi chưa vẹn nghĩa sinh thành
Nhỏ thời lếu láo lo chi chớ
Lớn lại bôn ba bóp bụng đành
Thương nhớ mẹ cha lòng bức rức
Dắt dìu em cháu chạy loanh quanh
Ai người tri kỷ* chia tâm sự
Rượu rót ngàn ly* cũng sạch sành !
Lá chờ rơi
* Tữu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu


KHÚC RU MÙA NHỚ

Chiều buồn thơ thẩn bước rong chơi
Nghe vẳng bên tai khúc ạ ời ...
Ý quyện hương yêu nồng khoé mắt
Giọng thơm mùi sửa ngát trong hơi
Đôi giòng suối ngọt nguồn chưa cạn
Một bể thâm tình rót chẳng vơi
Chợt bóng mẹ yêu bầng sống dậy
Con tim thương nhớ rộn trăm lời !
Lá chờ rơi



Mẹ

Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con.
Mẹ là gương sáng tấm lòng son
Mẹ vừng nhật nguyệt soi muôn lối.
Mẹ suối nước trong lúc lỡ đường
Mẹ dắt dìu con khi lạc bước
Mẹ là chỗ tựa lúc cô đơn
Mẹ giòng sữa ngọt nuôi con lớn
Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con
Trần Mạnh Hùng


Những bài thơ đã đưa vào TV


HOA HỒNG CHO MẸ

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Từ lúc tượng hình đến lớn khôn
Tình mẹ bao la gì sánh được
Nghiã sâu con nặng gắng vuông tròn
Bông hồng một cánh con dâng mẹ
Chữ hiếu trọn đơì ghi khắc công
Mùa lễ vu lan - mùa báo hiếu
Muôn lòng rực rỡ - sắc hoa hồng
Nguyen Khanh Chan


BÓNG MẸ

Chập chùng hoa cát vẽ tranh đời
Xen dáng mẹ hiền sợi nắng rơi
Tần tảo áo cơm khi đủ thiếu
Nhọc nhằn quang gánh lúc đầy vơi
Tháng ngày chăm bẳm con khôn lớn
Sương gió loay hoay mẹ rã rời
Quay quắt dấu chân hằn dõi cát
Chiều in bóng mẹ đậm khung trời
Nguyễn Khánh Chân

RU CON

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Đâu tiếng chiều ru giấc ngủ vùi
Bầu sữa ngọt ngào con bú mớm
Môi hồng chúm chím mẹ thêm vui
Hãy ngoan con ngủ cho đầy giấc
Đừng dỗi mẹ lo đến rã rời
Chỗ ướt mẹ nằm con chỗ ráo
Nhìn con say mộng tiếng à ơi
Nguyễn Khánh Chân



Mẹ

Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con.
Mẹ là gương sáng tấm lòng son
Mẹ vừng nhật nguyệt soi muôn lối.
Mẹ suối nước trong lúc lỡ đường
Mẹ dắt dìu con khi lạc bước
Mẹ là chỗ tựa lúc cô đơn
Mẹ giòng sữa ngọt nuôi con lớn
Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con
Trần Mạnh Hùng

Những bài thơ đã đưa vào TV

Anh Hùng và các bạn thân mến KG muốn gửi lại tâm sự về Cha mình ở đây có được không ạ?

NHỚ CHA!

An ủi con trước lúc đi xa,
Người bảo: chết là do tạo hoá.
Nhưng nỗi đau nào hơn nỗi mất Cha
Đau thắt tâm can, con mất Cha rồi.

Cha ơi Cha con biết làm sao
Khi thầy thuốc bó tay, bệnh ngày mỗi nặng;
Con cố giữ Cha mà không giữ nổi,
Đành để Cha đi, đi mãi không về.

Còn đâu nữa được dâng Cha chén nước,
Nâng cho Cha ly rượu thuốc thơm.
Vuốt mái tóc Cha mượt mà đen bóng,
Xoa làn da Cha dày dạn gió sương.

Còn đâu nữa, để đón Cha lên, xuống
Thăm cháu ở xa, Cha lại nhớ cháu gần.
Nhìn cháu nhìn con Cha mừng rơi lệ.
Chưa được mấy hôm Cha lại đòi về.

Cha ơi Cha! Cha đã đi rồi
Bấy nhiêu xuân sáng trong như ngọc,
Mộc mạc đời Cha mà ngào ngạt hương thơm,
Để nỗi tiếc thương vô cùng vô hạn.

Từ nhỏ Cha là người hiếu thaỏ,
Thương Cha dưỡng mẹ mấy ai bằng,
Chăm học chăm làm tiếng vang cả xóm,
Kính già yêu trẻ, trên dưới đều khen.

Lớn lên Cha là người ít nói
Mà văn hay, chữ tốt nhất vùng.
Lúc nhục lúc vinh Cha đâu có nản.
Khi đói khi no chỉ thấy Cha cười.

Cha là người có tình yêu đẹp nhất
Thương vợ thương con, thương chết còn thương.
Cha đã đi mải miết dặm trường
Tìm thuốc cứu Mẹ con lúc lâm bệnh nặng

Cha cõng con đi bao nhiêu bệnh viện,
Đứa mổ ruột thừa, đứa gãy chân.
Cha thức thâu đêm, mất ăn, mất ngủ.
Sinh con ra sinh lại mấy lần.

Thương các con Cha cố suốt đời,
Giỏi việc nhà nông, dạn dày sông nước.
Cha đổ mồ hôi, Cha trào nước mắt,
Cha bị thương đau, chảy máu bao lần.

Cha lặn bao hơi, Cha bơi bao sải
Đã bao lần chết hụt ở đáy sông,
Để cho con bao cá ngon, vật lạ
Và bao nhiêu của nổi, nghĩa chìm.

Cha là người có trái tim nhân hậu
Nặng chĩu yêu thương, không gợn oán thù,
Cha cảm hóa bao người lầm lỗi
Bởi tâm Cha trong sáng tuyệt vời.

Cha đã viết bao nhiêu văn tự
Viết hộ thư cho biết bao người,
Chẳng ngại đường xa, lặn lội ngược xuôi
Dựng vợ gả chồng cho bao đôi trai gaí.

Cha là cây cầu nối vòng tay nhân aí,
Cho đôi bên nội, ngoaị gần hơn
Không phân biệt nghèo hèn, cao thấp,
Cho nghĩa tình thêm nặng thêm sâu.

Cha quý con dâu, Cha thương con dể,
Con trai, con gái Cha lại càng thương.
Cha như cánh chim bay không biết mỏi,
Mải miết tha mồi, nuôi cháu nuôi con.

Cha ru con hay nhất trần gian
Lời cổ lời kim, câu Kiều ra riết
Lời ru của Cha ngấm vào máu thịt,
Cho con, cho cháu lớn nên người.

Cha là người thủy chung son sắt,
Sống trân thành có trước có sau.
Việc chung việc riêng Cha lo trọn cả
Hạnh phúc đời Cha - Cha được gặp Bác Hồ.

Cha là người tận trung cao cả,
Cha là người tận hiếu với dân
Con muốn gọi hồn thiêng sông nước
Cho Cha về, thêm nữa những mùa xuân!

Tháng 9/2004
Nguyễn Anh Xuân - Kim Giang

MẸ ƠI…ÐỪNG NGHĨ NGỢI GÌ…


Mẹ đi về cõi vô thường
Con còn dong ruổi quãng đường bơ vơ
Trời ơi…non nước đơị chờ
Bỗng đâu tuyết lạnh phủ mờ …bến mơ…
Khói hương quằn quại ban thờ
Hướng về quê Mẹ lậy giờ biệt ly..
Hai mươi năm trước con đi
Xôn xao nỗi nhớ thầm thì thương mong
Công Cha nghiã Mẹ trong lòng
Ru con từng phút long đong xứ người
Hôm nay trời nắng xanh tươi
Mà sao bão tố quanh người Mẹ ơi
Xót xa ngửa mặt…than trời…
Trái tim ngàn dặm rã rời khát khao
Con về thăm Mẹ năm nao
Tuổi già,sức yếu, xanh xao nụ cười
Mẹ dạy con biết làm người
Ðói - no trong sạch dù thời hàn vi
Thương yêu,thân ái,từ bi
Nên xa…xa lánh những gì bất nhân
Lênh đênh như kiếp phù vân
Tình Mẹ muôn sắc trong ngần hào quang
Cho con hạnh phúc huy hoàng
Cho con đường nét mênh mang vị đời
Cho con hơi ấm tuyệt vời
Cho con phẩm giá muôn đời Việt Nam
Cho con sức mạnh đại bàng
Vượt qua biển lớn phũ phàng hiểm nguy
Cho con nguồn sống hồn thi
Cho con nhung nhớ những gì nước non
Những gì trọn đạo làm con
Những gì bùn rác ,vàng son….gọi mời
Cây cành nghiêng ngả…Mẹ ơi
Thiên thu Mẹ vẫn vẹn ngời dáng xưa
Phố phường, làng xóm, tiễn đưa
Ngậm ngùi thân quyến lệ mưa não nùng
Cơ quan đoàn thể… buồn chung
Bạn bè cũ mới chia cùng niềm đau
Thành tâm hương nến trước sau
Nhạc-thơ san sẻ vơi màu tóc tang
Cờ hoa rưng rức giăng hàng
Ðường xưa lối hẹp... thênh thang… tình người
Mẹ nơi chín suối ngậm cười
Linh thiêng phù hộ cho người trần gian
Con không về kịp chịu tang
Cúi đầu … xuống tóc… niệm ngàn: nam mô
Mong Mẹ siêu thoát dưới mồ
Cỏ xanh, đất ấm ,biển hồ quê hương
Bao nhiêu kỉ niệm yêu thương
Biến thành bất tử trên đường con đi
Xin Mẹ đừng nghĩ ngợi gì
Mẹ ơi…Ðừng nghĩ ngợi gì … Mẹ ơi …
Mẹ…ơi…

Vũ kim Thanh
R
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-20 01:29:27Trần Mạnh Hùng>

CHA

một gia đình có mẹ có cha
nhưng con chỉ biết rằng cha đi xa lắm
chẳng bao giờ con biết mặt cha....
.......chỉ thường hay đứng ngắm
hình của cha , mẹ để trên nóc bàn thờ

con ngu ngơ..con dại khờ
con nhớ lắm cha ơi ! con thầm gọi
nhưng cha mãi im lìm không tiếng nói
chỉ ánh mắt buồn âu yếm nhìn con

lớn lên rồi con biết mình không còn...
không có cha như những người bạn khác
con tủi hổ với nỗi buồn man mác
mồ côi, con nuốt lệ vào tim

giữa cuộc đời con như cánh chim
lẻ loi bay trong chiều nắng nhạt
con thèm có cha dạy bảo con hay trách phạt
để cánh chim con thêm sức mạnh bay cao

con biết rằng thật vô vọng khi ứơc ao
cha trở lại bên con che chờ
để đêm khuya..cha hiện về
con ngỡ...
nhưng chốc thôi cha biến mất
.....con mơ.....
Triều Sương

Tình và hiếu

Xin đừng bắt con phải chọn lựa
Giữa mẹ và người ấy
Lòng con sẽ đau như ngày mẹ sanh vậy
Bao hạnh phúc trong đời đều do mẹ cho con!

Mẹ là cảng chắn gió che chở cánh chim non
Người ấy như bờ bãi cho đời con ẩn dật
Sau cuộc hải trình con hiểu điều rất thật
Tận tim mình cần nơi chốn bình yên

Mẹ đừng trách, con trẻ điên
Đâu có ai yêu mà tỉnh trí bao giờ
Một lần thương không đếm hết dại khờ
Ngõ đường cụt chôn chân đời con gái

Người ấy đến với con mơ một ngày hái trái
Người ấy chưa đẹp lòng mẹ con biết phải làm sao (?)
Thà con vô cảm sẽ chẳng biết đớn đau
Và chỉ thế mới thôi không chọn lựa

Dù bây giờ hay một mai nầy nữa
Người ấy yêu con không được như tình mẹ
Con vẫn vui, tự hào đời thơ trẻ
Đã từng yêu và sống thật với mình
Trường Phi Bảo-
26-9-2004



MẸ



Mẹ mang câu hát đậm quê hương
Mẹ ghánh gian nan mọi nẻo đường
Mẹ dệt xuân con bằng tuổi trẻ
Mẹ nuôi con lớn bởi yêu thương
Mẹ rơi lệ lúc con đầm ấm
Mẹ dịu dàng khi con nợ vương
Mẹ biết không Con yêu mẹ lắm
Mẹ - tình yêu biển rộng phi thường
Tulipdenus


Mẹ.
Chiều nay ngồi bên mộ Mẹ
Nắng vàng trải sợi lưa thưa
Khói hương cay nồng đôi mắt
Nhớ Mẹ biết mấy cho vừa

Chào đời từ thuở xa xưa
Đầu tiên là Mẹ trong mắt
Một đời dày công vun đắp
Hạnh phúc gia đình , chồng , con

Mẹ nhường cho con miếng ngon
Miếng dở Mẹ dành hết cả
Chắt chiu , tay hòm chìa khóa
Tảo tần một nắng , hai sương

Con lớn dần trong tình thương
Của Mẹ mà nào hay biết
Tuổi trẻ bồng bột , bướng , ương
Vùng vằng mỗi khi Mẹ mắng

Trả treo những lời cay đắng
Biết đâu gieo nỗi buồn đau
Mẹ đau niềm đau sâu lắng
Nỗi buồn chảy ngược vào tim

Đời vẫy gọi con đi tìm
Tương lai trên đôi chân bước
Đêm đêm Mẹ thầm nguyện ước
Cho con vững bước trong đời

Mẹ mong con được nên người
Mong con mình đừng trượt ngã
( Mẹ ơi ! Thương Mẹ nhiều quá
Mẹ biết đời lắm chông gai . )

Con đi đáp phận làm trai
Xông pha trong làn bom đạn
Quê nhà Mẹ hằng cầu khấn
Yên lành , con về nay mai

Mẹ vẫn mở rộng vòng tay
Đỡ nâng khi con vấp ngã
Mẹ vui khi con hễ hả
Mẹ buồn khi con suy tư

Con chia tình cảm riêng tư
Quắt quay nỗi niềm trong , đục
Mẹ mong con mình hạnh phúc
( Tình yêu nào phải một ngày )

Con đi một quãng đời dài
Luôn có Mẹ đi bên cạnh
Chỉ bảo những điều nên tránh
Những điều phải của người xưa

Con mãi toan tính hơn thua
Trong cuộc đời nhiều ngang trái
Một ngày , giật mình nhìn lại
Tóc Mẹ tựa mây trắng bay

Thời gian nào có chờ ai
Vô tâm , con như người lạ
Mẹ ơi ! Hy sinh tất cả
Tình Mẹ không bến , không bờ

Với Mẹ con vẫn còn thơ
Của Mẹ những ngày xưa cũ
Làm sao con đền đáp đủ
Tình thương Mẹ tựa biển trời

Nay con đã được nên người
Chữ hiếu con chưa kịp trả
Âm , Dương cách chia đôi ngã
Đời Mẹ giờ đã bình yên

Ôi ! Niềm ân hận triền miên
Cắn ngập lòng con ray rức
Trong những đêm dài thao thức
Thấm thía hai chữ Mồ côi

Con có nhiều thứ trong đời
Mẹ thì con chỉ có một
Đâu còn để con thưa thốt
Nhớ hoài hình bóng Mẹ yêu

Nghĩa trang cô quạnh , buồn hiu
Chiều phủ dần lên mộ chí
Mẹ có nghe con thủ thỉ
Đêm về Mẹ lạnh lắm không ?
Thuỵ Hồng

Mẹ hiền yêu dấu
Đông Hòa

Tôi sinh ra lớn trong dòng sữa mẹ
Bầu vú nuôi tôi lớn cạnh bờ tre.
Lòng tôi sao nhớ vào hè năm ấy
Mẹ tôi ngồi lẫy tóc dưới bờ trăng

Ôi ! nhớ sao tình mẹ tôi yêu dấu
Chắt từng dòng sữa ngọt ơn sâu
Nuôi con khôn lớn dù dâu bể
Vì con thơ mẹ gian khổ cơ cầu

Tóc mẹ tôi đầu thu nay trắng tuyết
Vội tàn phai năm tháng chiết lời ru.
Mẹ ru con từng đêm không ngừng nghỉ
Mặc cho đời dù thay đổi chia ly

Tôi lớn lên ghi niềm yêu thương ấy
Nên trong lòng đau vấy lúc mẹ đi
Trên nơi kia thắm thiết đoá trà my
Mẹ tôi vì con hy sinh muôn đời

Tôi lớn lên vơi rồi giòng sữa mẹ
Nhớ từng giờ khi nhỏ vuốt ve tôi
Tôi khóc vì ngày trôi qua sao sớm
Mẹ đi rồi ai đơm áo cho tôi

Rồi ngày trôi , mẹ tôi không còn thấy
Di ảnh buồn , lòng trẻ khóc trong tim .
ĐH
09.2005

Tôi không phải là một người con tròn chữ hiếu ! Vì sao ư.... Khi Cha Mẹ tôi qua đời tôi chẳng làm được gì cho ước nguyện của ông bà , cho đến khi sau này tôi mới làm được chút ít bằng việc làm thơ và viết văn. Cha tôi rất giỏi Pháp ngữ và nôm. Khi còn sống ông thường bảo tôi nên làm thơ đường , tôi nói không thích và không muốn làm do vậy cho nên bây giờ tôi mời chập chững làm dù rằng tôi làm thơ không thua bất cứ ai về mọi phương diện , nhưng tới thơ đường thì ngã mũ.....xin xá ! Khi mẹ tôi qua đời bà rất mong tôi , nhưng tôi thì chả làm được gì ( Khi ấy rất nghèo ) Cha tôi cũng vậy ! Tôi cũng chẳng được tích sự gì , chỉ có rằng bị sốc quá vì ông ra đi đột ngột , đau buồn tôi ăn lạt suốt ba năm ròng ( Thường nhật 365 ngày tôi không ăn lấy một ngày ).Khoảng ba tháng nay tôi bắt đầu làm thơ và viết văn tất cả vì ước mong của cha mẹ khi còn sống......âu ! Mưa trời rơi xuống chứ có ngược được đâu......đành trách số phận mà thôi !DH


CHA CON Và QUÊ HƯƠNG
Đông Hòa

Cha tôi đã có một thời trai trẻ
Bỏ phòng the theo tiếng gọi non sông
Mỗi chiều đông thương đồng lúa chín
Có mẹ già tựa cửa chờ chinh nhân

Cha tôi đi lần ngày xưa chinh chiến
Trên bưng biền năm tháng chẳng đoàn viên
Tóc mẹ tôi ngày xưa nay đã trắng
Bởi từng mùa như bà đếm từng trăng

Tóc mẹ tôi ngày xưa nay vẫn trắng
Thương chồng xa cách mấy mùa măng
Đứa con xưa đã lớn giăng thử thách
Cũng trí dũng hiên ngang không sống thừa

Vì quê hương núi sông cha chưa biết
Trong lúc hành quân biền biệt nơi xa
Được tin cha vừa mất u uất lòng
Cha tôi đã hy sinh chẳng vì mình

Rồi từng trăng chờ con mình mẹ đón
Như những ngày non mẹ đứng chờ cha
ĐH
09.2005
Mẹ Chờ
Đông Hòa

Mẹ tôi có mái tóc thơm hương
Mẹ gỡ chờ mong ngóng cuối đường
Mẹ đoán cha về mang sắc thắm
Mẹ mơ người đến nói lời thương
Mẹ buồn khóc để vơi câu oán
Mẹ nhớ gượng cười nặng giọt vương
Mẹ sẽ trọn đời câu chung thuỷ
Mẹ rằng có đợi cũng tầm thường
ĐH
11.03.06
r


MẸ !

Con về với Mẹ đêm nay
Lần xoa lưng Mẹ, Mẹ gầy quá thôi
Thơm thơm thoảng vị mồ hôi
Vương mùi sữa Mẹ cái hồi nuôi con
Thịt da sao nỡ hao mòn
Vì mưa vì nắng vì con những ngày!

Mẹ ơi lệ ứa bàn tay...
Sợ con lo Mẹ lại xoay lưng về
Môi đặt vào trán con, nghe:
- Đầu con nóng nóng, có gì đau không?!
Thương con, lo choán hết lòng
Thân già sao Mẹ cứ vòng cứ vo
Chẳng theo con cái phụng thờ
Quẩn quanh quê, đốt nhang chờ Cha con !
Để quên cái nét tươi giòn
Cái xoan xế tuổi vẫn mòn mắt ai
Trong con Mẹ đẹp nhất đời!
Cho con lòng Mẹ biển trời yêu thương!

Kim Giang
r

Tâm An xin góp với chú Trần Mạnh Hùng một chút đây ạ :

Tưởng nhớ mẹ

( Cho những ai không còn mẹ trên đời !)
***
Con sinh ra
Bởi có mẹ trên đời
Con khôn lớn
Từ bàn tay của mẹ
Dõi theo con
Suốt một thời thơ trẻ
Mắt mẹ hiền
Nâng đỡ bước con đi!
Và hôm nay
Con đã biết nghĩ suy
Con hiểu mẹ
Cả một đời cơ cực
Tóc bạc trắng
Bởi đêm dài thao thức
Lo cho con
Ăn, học để bằng người !
Kiếp luân hồi…
Mẹ về cõi xa xôi
Con mắt ướt
Lời thương chưa nói được
Vành khăn trắng
Gọi về niềm mong ước
Có khi nào
Mẹ sống mãi cùng con ! ?
...............Tâm An
Nghĩa mẹ

Vui lắm con ơi ngày có con
Trời thương cho mẹ được vuông tròn
Hình hài bé nhỏ hằng mong ước
Tiếng khóc thân yêu thỏa nỗi lòng
Mẹ nựng, mẹ ru... tình thắm thiết
Con hờn, con dỗi... điệu vô thường
Nói sao mới hết lời yêu ấy
Nghĩa mẹ cho con sánh vạn nguồn...

BHD2
Mẹ 2
-Trường Phi Bảo-

Mẹ tôi bốn mươi lăm mùa xuân
Mẹ chẻ yêu thương phút tần ngần
Mẹ tóc đen dài nhung óng mượt
Mẹ nghèo lam lũ cực tấm thân
Mẹ đón cha về giữa đêm khuya
Mẹ vá áo chồng, lệ đầm đìa
Mẹ dỗ giấc con "bình yên nhé!"
Mẹ hạnh phúc cừơi chẳng cách chia

9-4-2006
Mẹ

Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con.
Mẹ là gương sáng tấm lòng son
Mẹ vừng nhật nguyệt soi muôn lối.
Mẹ suối nước trong lúc lỡ đường
Mẹ dắt dìu con khi lạc bước
Mẹ là chỗ tựa lúc cô đơn
Mẹ giòng sữa ngọt nuôi con lớn
Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con
Trần Mạnh Hùng

MẸ ƠI

Mẹ kính yêu mẹ của chúng con.
Mẹ ơi ! con nhớ những đêm đông.
Mẹ ngồi đan áo khi đông đến.
Mẹ thức chăm con trọn giấc nồng.
Mẹ đã quên rồi son phấn nhạt.
Mẹ vui cùng trẻ má ươm hồng.
Mẹ ơi con nói, con yêu mẹ.
Mẹ kính yêu. Mẹ của chúng con
Trần Mạnh Hùng

MẸ TÔI

Mẹ một đời đầu tăm mặt tối
Mẹ làm dâu " bá tánh ' nhà chồng (*)
Mẹ quần quật suốt đêm về sáng
Mẹ ngược xuối đầu ngõ cuối thôn
Mẹ khóc âm thầm cho số phận
Mẹ vui lặng lẽ cạnh chồng con.
Niềm mơ của Mẹ đàn con nhỏ.
Mắt Mẹ hân hoan tựa ánh hồng
Nguyễn Thị An Giang

(*) bá tánh = trăm họ
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-20 01:23:44Trần Mạnh Hùng>

Ngày giỗ mẹ,

Hôm nay ngày giỗ mẹ
con bận bịu nên quên!
Giật mình con chợt nhớ
Con vội thắp nến lên...

Đốt nhang trầm con khấn
Nguyện cùng với bề trên:
Xin ban xuống hồng ân
Xóa gội bao tội đời
Thiên đàng ngàn ơn phúc
Đón mẹ vào thảnh thơi.



Mẹ tôi,

Tôi không thể nào quên
Ánh mắt của mẹ hiền
Như hai vì sao sáng
Dẫn tôi đường mông mênh.

Mẹ tôi gầy guộc nhỏ,
Ít nói và ít cười.
Có lẽ vì quá khổ!
Tâm sự đầy không vơi?

Mẹ tôi thường nhìn tôi,
Ánh mắt buồn tha thiết
Tôi biết người thương tôi
Nhưng cảnh đời vất vả
Tôi chỉ nhìn lại thôi.

Những ngày tháng cuối đời
Trí bà hơi lẩn thẩn,
Bà quên hết bao người ...
Nhưng bà không quên tôi.

Mẹ hiền, mẹ hiền ơi
Mẹ ở đâu giờ nhỉ
Con muốn gặp chút thôi
Con có lời tâm sự
Nói cùng mẹ, mẹ thôi!

Mẹ hiện thân chính trực,
Mẹ là mẹ công bằng
Mẹ dạy con ngay thẳng
Mẹ hướng con yêu người
Mẹ ghét điều gian dối
Mẹ hiền, mẹ của tôi.

HB


Mẹ Là Tất Cả

Thuở ấy, đời Mẹ phong ba, té ngựa
Mẹ còn xuân. Con lại quá bé thơ
Mẹ định sang thuyền. Con tuổi dại khờ
Nên thù ghét bướm vờn loanh quanh Mẹ.

Từ tuổi mộng, xuân xanh mùa hoa nở
Bướm ong vờn, con thương Mẹ vô biên
Con trở về, với tâm tánh diệu hiền
Mẹ vĩnh viễn không còn bên con nữa.

Mẹ là tất cả, là bầu sữa ngọt,
Là suối nguồn trong, con lội, con bơi
Nhưng bây giờ Mẹ đã xa con rồi...
Lòng tưởng nhớ nghẹn ngào, xin chúc Mẹ :

Chúc Mẹ đi được yên lành
Vào nơi đất Phật nhặt cành Vô-Ưu
Chúc Mẹ giấc ngủ như ru
Nhẹ nhàng trong cõi thiên thu tuyệt vời.

Việt Dương Nhân

r

Ngọt Ngào Đôi Mắt Mẹ

Con ôm bản tính trẻ dại bước vào đời
Con làm những gì mình cho là đúng
Con làm những gì mình thích
Con nào biết được
Con như thiêu thân lao vào đêm tối
Ngông cuồng
Ngạo mạn
Để rồi, lệ mặn môi mẹ ướt mảnh trăng khuya cho mỗi lần con vấp ngã
Con trườn mình vào cô đơn
Cố dấu cảm xúc
Và giọt nước mắt
Tự gặm nhấm nỗi đau một mình
Dẫu cố tình trốn chạy
Nhưng ánh mắt sáng như vì sao đêm
Lấp lánh ngời ngời
Hai chữ : Chở che !

Đỗ Ngọc

Vẫn không muộn cho con nhận ra, gia đình là tất cả. Mẹ ạ ! Con sẽ về...


mẹ Việt
sóng nước bao la về đâu
phong ba bão táp ngang đầu
mẹ ghì con bơi xuyên biển sâu
trùng dương khơi lệ đắng lòng nhau

mẹ ơi tháng tư vừa vào xuân
đóa hoa tim mẹ trắng ngần
tả tơi dập vùi trong giông bão
vì con cho con mà thôi

gió gió muôn phương về đây
dâng hương tình mẹ sáng ngời
sức sống cho con chẳng vơi
mẹ ơi mẹ Việt muôn đời

kính dâng
Mẹ Việt Nam
sóng trăng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-20 01:22:16Trần Mạnh Hùng>




KHÓC MẸ

Thăm thẳm trời cao có thấu chăng.
Nỗi đau dồn dập xé tâm cang.
Con quỳ bên MẸ, quỳ bên MẸ.
Tiễn MẸ yên vui cõi Vĩnh Hằng.

Thăm thẳm trời cao có thấu chăng.
Nỗi đau xé ruột lệ đôi hàng.
Con quỳ bên MẸ, quỳ bên MẸ.
Đau đớn trào lên đến ngập tràn.

Thăn thẳm trời cao có thấu chăng.
Nỗi đau khốn tận đến vô cùng.
Con quỳ bên MẸ, quỳ bên MẸ.
MẸ hỡi trời ơi, MẸ của con
Trần Mạnh Hùng


MẸ

Bao ngày mang nặng đến sinh đau
Mưa nắng quanh năm mẹ dãi dầu
Đói khó hằn ngang khuôn mặt đẹp
Gió sương điểm bạc mái đầu nâu
Mẹ cười đợi trẻ mau khôn lớn
Mẹ khổ mong con chóng sướng giầu
Một kiếp thân cò nơi quãng vắng
Đời con tạc dạ nhớ tình sâu
Đuyên Hồng



NẾU RA ĐI

Nếu ra đi em có mang theo tất cả
Những cánh đồng ,câu hát cả dòng sông
Mưa mênh mang chảy tóc mẹ thêm gầy
Nắng ban chiều đổ bóng cha yêu dấu

Em quên gì hỡi cô bé mắt nâu
Tháng năm đến không dài như nỗi nhớ
Dòng sông trôi chẳng đợi bến bao giờ
Ở nơi đấy mẹ vẫn chờ vẫn đợi

Em có về úp mặt vào dòng sông
Lặng nghe tiếng cha gọi đò da diết
Ngồi lòng cha vẽ bao điều mơ ước
Uống nước sông có sữa mẹ ngọt lành

Trong dòng sông mênh mang ngàn câu hát
Dang'' mẹ gầy khắc khổ như mùa đông
Vết thời gian lặng lẽ in mắt mẹ
Chuyến đò nào cuối cùng mẹ chở cha

Em có về nơi thượng nguồn nước chảy
Quên nỗi đau vấp ngã nơi đường đời
Sông quê đấy ... bầy trẻ thơ tắm mát
Như mẹ hiền xoa dịu vết thương em

Em thản nhiên lỡ bỏ quên câu thề
Lấy mùa thu ru lục bình trôi mãi
Ai lặng thầm đếm trái Mù U tím nở
Em trở về còn khóc trước dòng sông

Em hãy về như cô bé ngày xưa
Gom câu ca chưa tan vao trong nước
Hoa Gạo về tháng ba đỏ mầu nhớ
Hoa Sen tàn tháng bẩy mẹ phần em

Đã đành rằng sông trôi không trở lại
Tháng năm qua em trót gửi nơi nào
Sông mở lòng như vòng tay mẹ đấy
Hãy trở về hỡi cô bé mắt nâu ...

Hà Nội Phố

Vu Lan Nhớ Mẹ


Nghìn thu giấc ngủ Mẹ ơi
Trần gian bỏ lại muôn đời ngày trôi

Lòng con ray rứt khôn nguôi
Thương Mẹ thân xác gửi trời hoang sơ

Bây giờ đã hết lá mờ
Khô vàng màu úa cũng chờ đông xoay

Con ngồi bên Mẹ nơi đây
Nghe hồn sầu thảm lòng đầy nhớ mong

Nhớ mùa báo hiếu song thân
Ngày xa xưa ấy trần gian Mẹ còn

Bây giờ đã khuất núi non
Mẹ về tiên cảnh để con ngậm ngùi

Cõi đời nhìn Mẹ mỉm cười
Vương trên di ảnh như lời nhủ khuyên

Khuyên con trọn kiếp tâm hiền
Chấp tay độ thế khắp miền thế gian

Dù cho thân phải gian nan
Lòng thời đã quyết chẳng màn khó khăn

Giúp bao cảnh khó vô ngần
Vu lan sẽ mãi vơi dần khổ đau

Đông Hòa
27.08.07

Đoá Hồng Xinh


Ngắt đoá hồng xinh xắn _ Cài
lên ngực áo tôi _ Muà Vu Lan đến rồi _
Vui tươi chân nhảy bước _ Cơn gió nhẹ thoảng
lướt _ Nghe mát rượi cõi lòng _ Hoa toả ngát
hương nồng _ Lâng lâng hồn bay bỗng _ Dang
đôi tay thật rộng _ Chạy đến Mẹ ôm chằm
Khoe đoá hoa vườn trồng _ Tự tay con
sóc chăm _ Mẹ ơi... đây hoa thắm
Xin dâng tặng Mẹ già _ Cùng
nụ hôn đậm đà
Thay vạn lời
muốnnói
Sương Anh

----------------------------------

Cành Hồng Tặng Mẹ


Tôi sẽ cầm một cành hồng
Kính cẩn dâng tặng tình nồng Mẹ tôi
Cho dù bão tố đường đời
Vẫn không giao động, một đời vì con
Thức khuya lặn lội trèo non
Mong sao con trẻ lớn khôn nên người
Vợ chồng có cặp có đôi
Mẹ tôi lẻ bóng vẫn ngời nét vui
Một mình Mẹ chạy ngược xuôi
Nuôi con khôn lớn, niềm vui cuả người
Thương Mẹ tôi luôn vâng lời
Không làm Mẹ giận, nụ cười tắt môi
Cầu Trời phù hộ Mẹ tôi
Luôn VUI MẠNH KHỎE bên tôi lâu dài ...!!

Sương Anh


SA xin chào anh Trần mạnh Hùng, không biết anh có một trang thơ dành riêng cho Mẹ, SA có nhiều thơ cho Mẹ lắm, có điều thấy để là Thơ Đường đặc biệt " ngày lễ Vu Lan " nên hổng dám post vào sợ lạc đề cuả topic, nhưng thấy có các anh các chị cũng post nhiều loại, nên SA post đại hai bài này ha...bài thứ hai là repost đó anh ạ!

THẤU LÒNG CHA MẸ

Lệ ngấn ngày xa con nhớ Mẹ
Dạy con dấn bước học đàng khôn
Ứng nhân sử thế noi gương Mẹ
Hòa khí Cha khuyên giữ vẹn tròn
Bể sống xô bồ con vụng dại
Kinh qua dắt dẫn trẻ đường đông
Mẹ ơi có lớn càng thêm hiểu
Nghĩa Mẹ ơn Cha thấu tận cùng !

Kim Giang
📎 DanhhọaL..Vinci1
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-20 22:19:44Ct.Ly>
Mẹ Là Phật
Tác giả: Võ Tá Hân
Trình bày: Gia Huy





[themNhac]http://vnthuquan.net/userfiles/files/nhac/musicwma.vnthuquan.net/M/Melaphat_giahuy.wma[/themNhac]


Mẹ cho ta một tình yêu thương,
mẹ cho ta một mùi thanh hương,
con tim mẹ truyền đạt tất cả,
mẹ dạy rằng yêu thương quê hương.

Tình của mẹ vời vợi trời cao,
tâm của mẹ như vâng trăng sao,
đôi mắt mẹ mặt trời ánh sáng,
bàn tay mẹ cứu vớt thương đau.

Mẹ là Phật đại nguyện hóa thân,
mẹ là hoa, hoa đẹp tuyệt trần,
mẹ là nước nước nguồn vô tận,
cuộc đời mẹ chỉ biết hiến dâng)

Con chắp tay chiêm ngưỡng ơn người,
con nhiếp tâm khấn chúc vạn lời,
mẹ là Phật là Phật hằng hữu,
cho cuộc đời con mãi thắm tươi.

Đăng nhập để trả lời
0
Noi gương Đức Mục Kiền Liên

(TNT Mặc Giang )


Nam Mô Bồ Tát Mục Kiền Liên
Sáng soi con đường hiếu hạnh
Đáp đền công đức Mẹ Cha
Cũng vì con cháu oan gia
Đọa đày, lầm than, thống khổ
Kính lạy Bồ Tát Mục Kiền Liên
Thập đại, thần thông đệ nhứt
Sau khi tu hành chứng đắc
Dõi soi, tìm kiếm Mẹ già
Không ngờ A Tỳ địa ngục
Thanh Đề đền tội can qua
Mẹ ơi Mẹ ơi ! Mẹ ơi Mẹ ơi !
Cơm đà đã biến thành than
Lòng con đau xót vô vàn
Hầm chông, còn thêm chảo lửa
Ruột cào, tim thắt, nát tan
Vội về bạch Phật Như Lai
Mẹ con thống khổ tuyền đài
Xin Ngài tầm phương giải cứu
Phật rằng, Pháp Hội Vu Lan
Kính lạy Bồ Tát Mục Kiền Liên
Chúng con, nhất nhất noi gương
Đền ơn dưỡng dục song đường
Núi cao, sông sâu, biển cả
Công Cha nghĩa Mẹ, tình thương
Kính lạy Bồ Tát Mục Kiền Liên
Chúng con, lớp lớp hàng hàng
Thành tâm thiết lễ đàn tràng
Nguyện Phật mười phương minh chứng
Cúng dường Pháp Hội Vu Lan
Cúng dường Pháp Hội Vu Lan.
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa hồng nhung cho những ai còn mẹ và hoa hồng trắng cho những ai không còn mẹ



📎 hoahongnhung2|hoahongtrang2012b
Đăng nhập để trả lời
0