Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tứ_Linh_Thi_ViệtDươngNhân

1.037 trả lời, 125.676 lượt xem — Trang 2 / 35
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-11 07:46:58Tran Manh hung>
Trích đoạn: Viet duong nhan

Thỉnh ý ! Thỉnh ý của Sư Huynh !
Xóa liền, xóa liền.
7 không phiền giận đâu Sư Huynh à !
Chúc Sư Huynh an vui và lai láng tất cả hồn thơ .
Kính
7_NN



Chân thành cảm tạ. Kính chúc sư tỉ TÂM THÂN AN LẠC.
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Đời Gió Sương
"Sáng ra nắng mới sương vơi
Chỉ còn cỏ nhớ nửa đời gió sương.*"


Lượt, gương cũ, phấn hương nhòa nhạt
"Đời gió sương" lưu lạc trời Tây
Thân tằm níu gió, khều mây
Vướng vương giữ lại "chút này*" làm vui.

(*) Thi-văn

___________________
(*)Thơ Trương Thái Du)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-18 07:19:56Tran Manh hung>
Trích đoạn: Viet duong nhan

Lửa Tình

Bỗng nghe tiếng gió xạc xào
Bóng ai thấp thoáng lao xao bên rèm
Làm cho khuất lấp trăng đêm
Muôn ngàn tinh tú lặn chìm trong mây

Ngất ngây nửa tỉnh, nửa say
Lâng lâng tưởng nhớ đêm dài hôm nao
Quen nhau chẳng được bao lâu
Mà xem như thể tim trao ngàn đời

Đêm nay ngọn lửa tình khơi
Khát khao ân ái, đói lời du dương
Ấp ôm trong "thú đau thương"
Mộng mơ chung hưởng yêu đương tuyệt vời.

Paris, 8/2003
vdn & Bạch Tường Vi
(đồng sáng tác)



Kính sư tỉ.

Đêm nay tui tần mần đọc hết những bài thơ của sư tỉ.
Tự nhiên tui mắc chứng xót thương, đau lòng một mảnh hồng nhan.
Tui không biết có làm phiền lòng sư tỉ không? có làm bùng cháy đồng tro tàn không? Nhưng tui nghĩ thà viết cho sư tỉ đôi giòng để cho được nhẹ nhàng trong lòng, còn hơn giữ lấy ở trong lòng cứ ấm ức , xót xa hoài.
Viết tặng cho sư tỉ một bài thơ, một lần này thôi. Một lần cuối cùng, mong để được quên, để được THÂN TÂM AN LẠC.
Bài thơ này tui làm ngay sau khi đọc những vần thơ lòng của sư tỉ, suy nghĩ mãi, hôm nay bạo gan gởi đến sư tĩ

Đổi ngôi

Em cười.
Hiu hắt.
Buồn vương
Lên mắt,
Giọt buồn lăn trôi
Tình đã đổi ngôi.
Xót xa nghẹn lời
Sũng hờn đôi môi.

Tóc dài
Biếng chải
Lả lơi
Buông trải.
Nước mắt lưng tròng.
Em khóc ngập lòng.
Nét buồn rưng rưng.
Vai gầy rung rung

Em cười.
Xa vắng.
Trọn niềm
cay đắng
Chất ngất niềm đau
Tình từ đỉnh cao.
Vụt xuống vực sâu
Vỡ òa mắt nâu
Tiếc thương ngọt ngào.
Lụy tình xanh xao

Tóc mây.
Óng ả
Chạy xoã
bờ vai.
Tình đã.
Qua tay
Dáng em hao gầy
Xót thương hôm nay.
Xót thương ngày mai
Vật vờ hồn say

Một vòng hoa gai.
Cài trên tóc dài.
Hoa tang tình đầu.
Còn gì nữa đâu. . . .

. . . Một đóa
Hoa Mai.
Cài trên,
Áo dài.
Tóc chải bềnh bồng.
Tình em ấm nồng.
Em đi bên chồng.
Tíu tít cười vui.

Trong nắng.
Xuân hồng.
Mắt em sáng ngời.
Rạng rỡ niềm vui

Mến chúc Sư Tỉ rạng rỡ niềm vui.

TMH[/
center][/size][/size]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-18 08:06:42Viet duong nhan>
Cảm ơn Sư Huynh Trần Mạnh Hùng... Trời ơi Sao tội nghiệp VDN chi dữ vậy?
Su Huynh động lòng "tiếc ngọc - thương hoa" !
Hoa tàn, tàng được Quân Tử ắp yêu.
Còn làm thơ "Tình Buồn" - Thì như Huynh thấy đó.
vdn & Bạch Tường Vi đồng sáng tác - Chúng tôi ngồi chơi chung một đám - khơi lại những "Mảnh Tình" vụn dại xa Xưa - mỗi đứa phải nặn ra 1 câu cho hợp... đan kết dệt thành bài thơ tình "nóng bỏng"....
Không có gì phiền phức gì cả Huynh à !
Sư Huynh làm thơ hay quá trời !
Sự thật hồi trước đời vdn thì có buồn - nhờ buồn mới làm thơ - Nay nhờ thơ vdn hết buồn - như giải thoát rồi - Tâm tư nhẹ nhàng. Thường thường, hằng ngày nghe "Bát Nhã tâm Kinh" như nghe nhạc vậy.
Gởi bài thơ này đến Huynh đọc thử chơi - Làm bài thơ này cũng khá lâu rồi.
Kính chúc Sư huynh an vui và mạnh lành
VDN

Giải Thoát Nơi Đất Vườn Thơ

Đất vườn thơ...

Là Nguyệt sáng chứa chan
Là vầng Dương
Soi chiếu khắp muôn ngàn
Là chiếc thuyền Bát Nhã
Đưa dân gian qua cầu đổ vỡ.
Là nơi để giải thoát
Những tâm hồn nức nỡ
Cũng là đất vùi chôn
Đau khổ kiếp con người.

Xin cảm tạ... Đất vườn thơ ơi !
Đời ta đã giải thoát được rồi
Không thắc mắc, bồi hồi gì nữa
Mà nghe nhẹ nhàng, thanh thản thôi.
vdn


Kinh mời Sư Huynh Trần Mạnh Hùng mở link này "nhàn lãm " để hiểu vdn thêm...
Chúc Sư Huynh Thân TÂM An Lạc.
http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=150203&mpage=1

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Viet duong nhan

Cảm ơn Sư Huynh Trần Mạnh Hùng... Trời ơi Sao tội nghiệp VDN chi dữ vậy?
Su Huynh động lòng "tiếc ngọc - thương hoa" !
Hoa tàn, tàng được Quân Tử ắp yêu.
Còn làm thơ "Tình Buồn" - Thì như Huynh thấy đó.
vdn & Bạch Tường Vi đồng sáng tác - Chúng tôi ngồi chơi chung một đám - khơi lại những "Mảnh Tình" vụn dại xa Xưa - mỗi đứa phải nặn ra 1 câu cho hợp... đan kết dệt thành bài thơ tình "nóng bỏng"....
Không có gì phiền phức gì cả Huynh à !
Sư Huynh làm thơ hay quá trời !
Sự thật hồi trước đời vdn thì có buồn - nhờ buồn mới làm thơ - Nay nhờ thơ vdn hết buồn - như giải thoát rồi - Tâm tư nhẹ nhàng. Thường thường, hằng ngày nghe "Bát Nhã tâm Kinh" như nghe nhạc vậy.
Gởi bài thơ này đến Huynh đọc thử chơi - Làm bài thơ này cũng khá lâu rồi.
Kính chúc Sư huynh an vui và mạnh lành
VDN

Giải Thoát Nơi Đất Vườn Thơ

Đất vườn thơ...

Là Nguyệt sáng chứa chan
Là vầng Dương
Soi chiếu khắp muôn ngàn
Là chiếc thuyền Bát Nhã
Đưa dân gian qua cầu đổ vỡ.
Là nơi để giải thoát
Những tâm hồn nức nỡ
Cũng là đất vùi chôn
Đau khổ kiếp con người.

Xin cảm tạ... Đất vườn thơ ơi !
Đời ta đã giải thoát được rồi
Không thắc mắc, bồi hồi gì nữa
Mà nghe nhẹ nhàng, thanh thản thôi.
vdn


Kinh mời Sư Huynh Trần Mạnh Hùng mở link này "nhàn lãm " để hiểu vdn thêm...
Chúc Sư Huynh Thân TÂM An Lạc.
http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=150203&mpage=1



Đa tạ sư tỉ. Không phiền giận.
Mong rằng khi vao link , hẹn gặp lại sư tỉ với một tâm trạng " Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu".
Chúc sư tỉ như ý THÂN TAM AN LẠC
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 09:33:15Huyền Băng>
Đọc bài thơ "Giải thóat nơi đất vườn thơ.." của Việt Dương Nhân, HB cũng muốn có đôi lời tâm sự :
Mộng vườn thơ.

      Đong đưa nhịp võng ru đời,
      Ru vào giấc ngủ cho thời gian qua.
      Ước mong mộng kéo bay xa,
      Thóat vùng thế tục, xa tình thế nhân.
      Nhưng không! mộng chẳng đến cùng,
      Mắt luôn trắng dã, quần thâm đêm dài.

      May thay cũng có một ngày,
      Lang thang dạo bước bên ngòai phố thơ.
      Thế là lại mộng lại mơ,
      Lai ươm tơ kén cho đời dệt hoa.
      Để tin trong cõi người ta,
      Vẫn còn một lối ta bà dễ thương.
      Và rồi không thấy cô đơn,
      Nhìn ai cũng thấy như dường đã quen.

      Chiều lên phố nhỏ giăng đèn,
      Tưởng trăng tao ngộ thơ bèn nổi lên.
      Thế là quên cuộc lênh đênh,
      Thế là bỏ hết buồn tênh để cười.

      Huyền Băng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-19 09:34:02Huyền Băng>
Trích đoạn: Huyền Băng

Đọc bài thơ "Giải thóat nơi đất vườn thơ.." của Việt Dương Nhân, HB cũng muốn có đôi lời tâm sự :
Mộng vườn thơ.

      Đong đưa nhịp võng ru đời,
      Ru vào giấc ngủ cho thời gian qua.
      Ước mong mộng kéo bay xa,
      Thóat vùng thế tục, xa tình thế nhân.
      Nhưng không! mộng chẳng đến cùng,
      Mắt luôn trắng dã, quần thâm đêm dài.

      May thay cũng có một ngày,
      Lang thang dạo bước bên ngòai phố thơ.
      Thế là lại mộng lại mơ,
      Lai ươm tơ kén cho đời dệt hoa.
      Để tin trong cõi người ta,
      Vẫn còn một lối ta bà dễ thương.
      Và rồi không thấy cô đơn,
      Nhìn ai cũng thấy như dường đã quen.

      Chiều lên phố nhỏ giăng đèn,
      Tưởng trăng tao ngộ thơ bèn nổi lên.
      Thế là quên cuộc lênh đênh,
      Thế là bỏ hết buồn tênh để cười.

      Huyền Băng

VDN rất vui và chân thành cảm ơn Huyền Băng vào chia sẻ và gieo trải thơ, lời thơ nhẹ nhàng - đúng là "Đong đưa nhịp võng ru đời".
Chúc HB và gia đình an vui mạnh lành.
Thân
VDN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-22 00:50:01Viet duong nhan>
Lòng Trao...

Cho Người


Đừng vì một phút tình si
Thả mồi bắt bóng ôm ghì khổ đau !
Từ đây vạn vật một màu
Buồn_vui chẳng bận, lòng trao Phật Đà.
vdn_dt

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-22 10:08:50Viet duong nhan>
Trường Sầu



Thi sĩ, hôm nao rộn tiếng cười
Bây giờ, cư sĩ, bạn ngậm ngùi!
Đầu giây bên ấy nghe chắt lưỡi :
"Buồn gì mà lại bỏ cuộc chơi ? "

Chẳng biết lời chi nên phải nói
Sợi dây oan trái đã đứt rồi
Nghiệt ngã ôm hoài chi thêm khổ
Xả bỏ từ đây hỡi bạn ơi!

Hôm qua mái trời còn trăng bạc
Bây giờ quang đảng chẳng áng mây
Dưới ngọn đèn khuya tay nhắp nháy
Mượn giấy thả lời gởi gió bay .

Về thăm quê Mẹ ngày . . . năm . . . ấy
Ruộng đất giờ đây nhà lắp đầy !
Thấy đàn chim nhỏ không tổ ấm
Tuổi trẻ đáng thương kiếp ăn mày !

Nghe lòng quặn thắt mắt ươm lệ
Hai giọt buồn rơi khóc thay người
Ai về quê Mẹ xin cho gởi,
Một khối tình thương rải khắp nơi .

VDN
(04 giợ Gia-Tự Diệu-Thi, rạng 30-12-1998)

* Họa *

Thuở Ấy

Thuở ấy còn thơ rộn rã cười
Cố nhân bến cũ dạ bùi ngùi
Nghe em tâm sự dâng sầu đắng
Thế thái nhân tình lắm cuộc chơi !

Vạn dậm đường đời nghe tiếng nói
Bao nhiêu ngang trái xóa tan rồi
Thênh thang thoả chí không vương khổ
Kết nghĩa từ nay hỡi bạn ơi!

Nhìn ánh trăng rằm dòng nước bạc
Trên cao không gợn chút làn mây
Ngồi đây tơ tưởng hồn phiêu lãng
Một kiếp trầm luân lắm đoạ đày

Sương đẫm hồn thơ ai đẫm lệ ? !
Cố nhân hoài niệm gởi cho người
Lòng riêng ngập bước sầu quan tái
Phiêu bạt bao ngày chẳng chốn nơi !
HV
19/10/2005

* Họa *

Quê Mẹ Bây Giờ

Thuở ấy nơi đây lắm tiếng cười
Bởi hồn thi sĩ đến muôn nơi
Bên đây, bên đó mong rồi nhớ
Chẳng để nơi đây phải ngậm ngùi

Không biết bây giờ nên phải nói...
Diều gì có thể chẳng phai phôi !
Không nghe chua xót hay thống khổ !
Để lại về đây tiếp cuộc chơi...

Mặt trời sáng ra rớt nắng nhạt
Bảy sắc cầu vòng níu chân mây
Đêm về trăng sáng sao nhấp nháy
Thả gió vờn quanh quyện đỉnh cây

Quê Mẹ bây giờ… ai trông thấy…?
Từng cánh đồng xanh lúa chính đầy
Từng đàn chim nhỏ về tổ ấm
Chẳng phải không nơi trú thân gầy !

Nghe lời nhắn nhủ rưng rưng lệ
Thấy lời buồn tênh chẳng thấy người
Xa quê mang nhớ thương vời vợi
Gởi gió mang tình dạo khắp nơi

Băng Băng
19/10/2005

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Ngẩn Ngơ

Sáng nay không làm thơ
Cứ mãi ngồi ngẩn ngơ
Nhìn trời giăng mây xám
Lại mộng và với mơ...!!

*

Ngơ ngẩn Nguyệt ngắm trời mây
Thả hồn theo gió ngất ngây nơi nào
Nguyệt đang trong giấc chiêm bao
Hồn thơ lạc bến bay vào thiên thai

*

Trăng treo lủng lẳng đêm nay
Làm cho hồn Nguyệt nhớ ai thuở nào
Cứ nửa đêm, trăng bước vào
Ngồi bên cạnh Nguyệt thì thào... lời ru...

*

Hàng đêm trăng ghé thăm
Cùng tiếng gió thì thầm
Ru Nguyệt vào giấc ngủ
Làm cho Phương ghen thầm

*

Trăng tỏa sáng bao đêm
Nhưng Người yêu im lìm
Không trở về cùng Nguyệt
Chung bóng tựa vai mềm.

Phương hỡi ! Xin đừng ghen
Nguyệt mãi mãi yêu em
Chẳng bướm nào "níu" được
Vì tình mình lên "men"...

Thu 10/2005
Việt Dương Nhân và Như Phương
(Đồng sáng tác )

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-22 06:40:44Viet duong nhan>
Vầng Trăng Kỷ Niệm


Vầng trăng kỷ niệm thuở nào
Đêm nay lòng bỗng nhiên chao động lòng
Mắt buồn giọt lệ tuôn dòng
Nhớ người xưa ấy mỏi mong đêm ngày

Trải qua bao tháng năm dài
Vầng trăng kỷ niệm hiển bày trên cao
Ngoài hiên gió thổi xạc xào
Như là tiếng nói thì thào của ai !

...........
vdn



Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng

Nhớ lại đêm qua mộng thấy chàng
Vẫn như ngày cũ của tháng năm
Ánh mắt đưa tình lời mật ngọt
Rót vào tai... những tiếng thì thầm :

"Anh mãi yêu em suốt cuộc đời !
Dẫu đời có ngang trái em ơi !
Lòng anh luôn giữ lời thệ ấy,
Ta sẽ dìu nhau tận cuối trời ".


vdn
Paris, đêm thu 21.10.2005

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng Giữa Ban Ngày

Ồ, vầng Trăng hiện giữa ban ngày
Niềm vui chợt đến ai biết hay
Tiếng sóng xạc xào xa xa vọng
Tim lòng rộn rả, hồn bay bay.

Trăng hãy vào đây cùng với em
Ôm đàn khãy lại khúc nhạc êm
Ai đã bỏ quên bao năm tháng
Nỡ để em chờ suốt thâu đêm.


vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Sài Gòn Mãi Trong Tim

Sài gòn mãi mãi nằm trong tim
Vấn vương bao kỷ niệm êm đềm
Mắt biếc, môi hồng ngày thơ đó
Dặt dìu nhẹ bước giữa trăng đêm

...........

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-23 05:04:51Viet duong nhan>


Sông Seine & Paris !

Qua lại sông Seine hơn nửa đời
Khi buồn chân bước mắt nhìn trời
Và nhìn sông nước lăng tăng sóng
Loáng thoáng thu vàng lá rụng rơi.

Paris hào nhoáng, ôi đẹp quá !
Kinh thành ánh sáng thật tuyệt vời
Nào ai hay biết "Đời Mưa Gió"
Vùi dập ngàn hoa giữa rừng người !!

vdn
Bạch Am, đêm buồn, rạng 22.10.2005


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-22 17:24:58Viet duong nhan>
Son Sắt

Vầng trăng khuất dưới sương mù
Thế nên tiếng hẹn, lời ru chẳng còn
Nguyệt ngồi trông ngóng mỏi mòn
Mắt rưng rưng lệ, lòng son sắt chờ.


Tặng Như Phương

vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-22 17:25:53Viet duong nhan>

Lục Bình Xa Xứ

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-22 17:26:38Viet duong nhan>

Lục Bình Xa Xứ

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-22 17:27:54Viet duong nhan>

Lục Bình Xa Xứ

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-22 17:28:48Viet duong nhan>

Lục Bình Xa Xứ

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Thứ Bảy Buồn

Hôm qua rộn rã tiếng cười
Đêm nay sao bỗng ngậm ngùi lệ rưng ?
À, đêm thứ Bảy cuối tuần !
Người thương vắng bóng, bạn hiền cũng xa.

Chỉ còn trăng khuyết với ta
Thả hồn... nhấp nhá nhả ra lời buồn !!
Suối thơ dường đã cạn nguồn
Vài vần sót lại vội tuôn đêm này.


vdn
22.10.2005

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-25 01:22:55Viet duong nhan>
Dự Báo Bão Vùng Vịnh Mexico


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 06:23:39Viet duong nhan>
Lặng Im

Ờ, thì cứ lặng im
Xem trời đen như đêm
Ba Mươi không trăng tỏ
Ngồi đó mắt lim dim...
vdn_dt

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 06:24:30Viet duong nhan>
Đấng Trượng Phu

Đêm Đông buốt giá năm xưa
Ba-lê tuyết đổ gió mưa ngập trời.
Quận mười lăm, có một người,
Xuân ngoài ba chục nụ cười hắt hiu.

Sớm hôm chiếc bóng cô liêu,
Rèm thưa tựa cửa ngắm chiều hoàng hôn.
Bổng đâu trời nổi giận lên,
Bão giông ồ ạt, sấm rền bốn phương.

Tan nhà nát cửa giữa đường,
Thâu canh chiếc bóng ai tường ai hay !
Giọt sầu tuôn chảy đêm ngày,
Bầm gan tím ruột đắng cay chất chồng.

Biển đời lớn rộng mênh mông,
Vô bờ, vô bến đợi trông thuyền bè.
Than rằng : "Trời quá khắt khe !
Cành hoa bé nhỏ ai che chở dùm ?!"

Chung quanh mây phủ, khói trùm,
Bão giông tứ hướng trùng trùng tới bên.
Hoa trôi bèo giạt lênh đênh,
Dưới chân gai nhọn chênh chênh giữa đường.

Ba-lê bao phủ tuyết sương,
Mùa Đông lạnh lẻo đoạn trường khổ thay!
Một đêm lóng lánh sao cài,
Chăm chăm tìm đấng anh tài trao thân.

Dạ tin, trời thưởng chút phần,
Rừng đêm, lạc khách dừng chân thỏa lòng.
Ngây thơ như cánh hoa đồng,
Hồn thành, tâm thật má hồng ướm thu.

Đêm ấy Nàng gặp Trượng Phu,
Chau mày nhìn ngắm vân du đẹp lòng.
Bấy giờ trăng tỏ mây trong,
Gió lay cành trúc, đóa hồng mỉm môi.

Trượng Phu tim dạ động khơi,
Rượu hồng chuốc chén thốt lời ban sơ.
Đắm chìm trong cõi thiên thơ,
Nhạc tình chung điệu tiếng tơ bốc trời.

Người rằng : "Thật đáng thương ôi !
Từ đây Nàng sẽ sống đời vinh sang"
Đêm nay hội ngộ Rồng_Tiên,
Phượng Loan kết chặt, ưu phiền chóng qua.

Trượng phu cứu vớt cành hoa,
Tim yêu say đắm thiết tha trọn đời.


Việt Dương Nhân
(Bên bờ sông Seine, Gia Tự Diệu Thi, chiều xuân 15-05-1999)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-30 10:03:29Viet duong nhan>
Quê Hương Tôi




Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-01 04:23:10Viet duong nhan>
Khắc Ghi


Ôm ghì hai chữ "Vô VI"
Thuyền Từ_Bát Nhã khắc ghi nơi lòng
Luôn luôn khấn nguyện Quan Âm
Cầu mong Nhân Thế thăng trầm vượt qua.

vdn_dt

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-04 22:42:20Viet duong nhan>

Ôi, đẹp quá quê hương tôi !

Hì hì.... ta buồn ta hóc hì hìi


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-05 03:32:18Viet duong nhan>

Vọng cổ
Ngoquangvo
Tâm Thư Gởi Mẹ

Ngâm

Tiếng mưa đêm nghẹn ngào nức nỡ
Luống canh dài dạ trẻ không an
Mỗi lần nghe tiếng ho khan
Mỗi lần con trẻ héo gan ruột mình .

Vọng Cổ


(1) Đêm nay con viết bức tâm thư, nơi quê nghèo đất Kiên Giang - Rạch Giá. Để gởi đến người mẹ thân yêu đang sống cao sang nơi đất lạ quê . . . người . . .
Gói trọn lòng con, kính gởi mẹ đôi . . . lời . . . Mẹ ơi ! tình sâu nặng là thiêng liêng mẫu tử, nghĩa nào bằng nghĩa dưỡng dục cù lao. Ngoại già rồi, nên nay ốm mai đau lo thuốc thang, hay điều trị thì không tiền. Trăm mối ưu phiền cứ đổ xuống gia cang, mang cái cảnh nghèo hèn sống đời luôn thiếu thốn.

(2) Thuở xa xưa gia đình dù không khá giả, nhưng cũng đủ ăn, đủ mặc, đủ . . . xài . . . Nhờ tiền mẹ cho nên việc trang trải hàng . . . ngày . . . cũng đủ cho bà ngoại già xoay xở, cơn khốn cùng trong cái thời buổi khó khăn. Mấy năm rồi mẹ biệt tích vắng tăm, nên gia đạo cũng lần mòn suy sụp. Tiết Đông sang chăn không đủ đắp, buổi Hạ về lại thiếu cả cơm ăn.

Nói Lối

Nhìn những trẻ đồng trang lứa tuổi
Sống trong gia đình có mẹ cùng cha
Gẫm thân mình mà lòng trẻ xót xa
Thương cho ngoại lại tủi thân mình côi cút.

Vọng Cổ


(4) Mẹ ơi ! Vừa lọt lòng mẹ đã giao con cho ngoại, để đi theo tiếng gọi của kim . . . tiền . . .
Cho đến hôm nay con vẫn chưa biết mặt mẹ . . . hiền . . . Con chỉ biết mẹ qua những dòng thư mẹ gởi cộng với những tấm hình đà hoen ố với thời gian .

Mẹ thì cuộc sống cao sang
Còn con cùng ngoại cơ hàn quanh năm
Đời nghèo cuộc sống tối tăm
Ngoại già, con thì nhỏ làm ăn được gì.


(5) Những âu lo vẫn hằn in trong đầu con trẻ dại, buồn riêng mang nên giọt lệ cứ tuôn . . . trào . . .
Mấy năm qua mẹ ở phương . . . nào . . . Sao không trở lại quê nhà một chuyến, viếng xóm làng và thăm ngoại cùng con. Ngoại nhớ mẹ nhiều nên vóc dáng héo hon, mỗi buổi tối người thường đứng ngay trước cổng. Đôi mắt hố sâu hướng về một phương trời xa thẳm, khắc khoải ưu tư đếm tháng năm dài.

(6) Mẹ ơi ! Công ơn sinh thành cao sâu như trời biển, phận làm người ai dám lãng quên. Tự ngàn xưa sách giáo lý của những bậc thánh hiền, trong gia đạo hiếu là trên tất cả. Mấy năm qua mẹ sống nơi quê người đất lạ, có khi nào mẹ nhớ đến ngoại cùng con. Dẫu quê người mẹ có sống trên gác tía lầu son thì con khuyên mẹ đừng quên nơi chôn nhao cắt rún. Viết đến đây tấc lòng con thơ xúc động, vài nét thơ ngây gởi mẹ ở quê người.

Tâm thư con đã cạn lời
Quê nghèo con, ngoại cuộc đời khổ đau
Bút ngưng giọt lệ tuôn trào
Nói lên nỗi khổ nghẹn ngào lòng con .
VN
***

Mãi Giữ Gìn

Cất tiếng ca, lệ vắn dài
Đời sao có kẻ giống ngay đời mình
Nhưng lòng vẫn mãi giữ gìn
Ơn sanh chẳng dưỡng, cũng tình Mẹ con.

vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»